Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Bác sĩ Alexandra Thorne đi vòng quanh phòng đến lần thứ ba. Đó là một nghi thức cô ta thường làm trước khi gặp một khách hàng quan trọng. Theo như Alex được biết, bệnh nhân đầu tiên trong ngày của cô ta vẫn chưa đạt thành tựu đáng kể nào trong hai mươi tư năm cuộc đời. Ruth Willis chưa từng cứu mạng ai. Cô gái cũng chẳng phát minh ra loại thuốc kì diệu nào, hoặc thậm chí không phải một thành viên tích cực và hiệu quả của cộng đồng. Không, lí do Ruth tồn tại chỉ vì lợi ích của Alex mà thôi. Một thực tế mà chính bản thân cô gái thật may mắn không hề hay biết.

Alex tiếp tục công việc kiểm tra với sự cẩn trọng, cô ta đặt mình nằm xuống chiếc ghế dành cho bệnh nhân - và dành cho lí do chính đáng. Chiếc ghế da kiểu Ý màu trắng ngả đồng thiếc được làm thủ công nhẹ nhàng đỡ lấy lưng và mang lại cảm giác dễ chịu và ấm áp.

Chiếc ghế được đặt ở vị trí tránh cửa sổ để bệnh nhân không bị xao nhãng bởi khung cảnh ngoài cửa, thay vào đó bệnh nhân sẽ nhìn thấy những giấy chứng nhận được treo trang trí trên tường đằng sau một bàn viết mô phỏng kiểu bàn thời Nhiếp chính.

Trên mặt bàn là một bức ảnh được đặt khéo léo để bệnh nhân có thể nhìn rõ một người đàn ông đẹp trai, khỏe khoắn đứng cùng hai cậu bé, cả ba người đều mỉm cười nhìn ống kính. Một bức ảnh về một gia đình hạnh phúc.

Điều quan trọng nhất đối với cách bố trí đặc biệt lần này là hình ảnh sắc nét về chiếc dao mở bì thư với tay cầm bằng gỗ được chạm khắc và lưỡi dao dài mỏng được đặt cẩn thận ở phía trước của chiếc bàn.

Tiếng chuông cửa rung khiến cô ta rùng mình một chút. Tuyệt vời, Ruth đến đúng giờ.

Alex dừng lại một chút để chỉnh trang bề ngoài từ đầu tới chân. Chiều cao tự nhiên 1,7m cùng đôi guốc cao bảy phân. Đôi chân dài, thon thả trong chiếc quần âu màu xanh nước biển được cắt may riêng kết hợp với dây lưng da to bản. Chiếc áo lụa đơn giản càng làm tăng hình ảnh tinh tế, thanh lịch của cô ta. Mái tóc màu nâu vàng sẫm được cắt kiểu bob, hơi xoăn ở đuôi tóc, bóng mượt và gọn gàng. Cô ta với tay lấy kính trong hộc bàn và đặt lên sống mũi để hoàn thiện ngoại hình. Món đồ này thực ra không cần thiết vì thị lực của Alex tốt, nhưng là món bắt buộc để tạo hình ảnh của cô ta.

Alex mở cửa, và nói: “Chào buổi sáng, Ruth.”

Ruth tiến vào phòng, hoàn toàn là hiện thân của tiết trời u ám bên ngoài. Khuôn mặt không sức sống, hai vai buông xuôi và chán nản.

“Dạo này em thế nào?”

Ruth ngồi xuống ghế, và đáp: “Không ổn lắm.”

Alex đứng ở gần máy pha cà phê. “Em lại nhìn thấy hắn lần nữa à?”

Ruth lắc đầu, nhưng Alex dám chắc cô bé đang nói dối.

“Em có quay lại quán đó không?”

Ruth nhìn đi chỗ khác đầy vẻ tội lỗi, không biết rằng cô đã làm chính xác những điều Alex muốn cô thực hiện.

Khi Ruth 19 tuổi và đang là một sinh viên luật tiềm năng thì bị cưỡng bức một cách dã man, bị đánh và bỏ mặc chờ chết ở nơi cách nhà cô chừng hai ki-lô-mét.

Dấu vân tay để lại trên chiếc ba-lô bị xé rách cô đeo lúc đó đã tiết lộ danh tính của kẻ hiếp dâm - Allan Harris, 38 tuổi, người có tiền án trộm cắp vặt khi gần 30 tuổi và bị lưu thông tin trên hệ thống tội phạm của cảnh sát.

Ruth đã trải qua phiên xét xử đầy gian nan và chứng kiến hung thủ bị tuyên phạt mười hai năm tù giam.

Cô đã cố gắng hết sức để cân bằng sau cú sốc, nhưng sự kiện đó đã khiến tính cách của cô thay đổi hoàn toàn. Cô trở nên rụt rè, thu mình, cô rời trường đại học và không liên lạc với bạn bè. Những buổi tư vấn sau đó với mong muốn đưa cô trở lại cuộc sống bình thường đã không mang lại hiệu quả. Sự tồn tại của cô chỉ còn là những cử động vô nghĩa. Và ngay cả vỏ bọc giả dối mong manh ấy cũng bị phá hủy trước đó ba tháng khi cô đi ngang một quán rượu ở đường Thorns và nhìn thấy kẻ đã tấn công cô dắt một con chó rời khỏi quán.

Sau một vài cú điện thoại, cô chắc chắn rằng Allan Harris đã được ra tù nhờ cải tạo tốt sau chưa đầy sáu năm. Tin này đã khiến cô gái cố tự tử không thành và Tòa án chỉ định cô đến gặp Alex.

Trong lần trị liệu trước, Ruth đã thú nhận tối nào cô cũng đứng chờ bên ngoài quán rượu đó, trong bóng tối, chỉ để nhìn thấy hắn.

“Nếu em còn nhớ, tôi vẫn muốn khuyên em nên bắt đầu từ điểm chúng ta trao đổi trong lần trước.” Đây không phải lời nói dối hoàn toàn. Alex đã khuyên cô bé không được quay lại quán rượu đó, lẽ ra lời khuyên ấy phải thật kiên quyết, nhưng cô ta đã không làm thế.

“Em biết, nhưng em phải nhìn thấy hắn.”

“Nhưng cái gì, Ruth?” Alex cố gắng để giọng mình dịu lại. “Em hi vọng sẽ nhìn thấy điều gì?”

Ruth ghì lấy tay cầm của chiếc ghế. “Em muốn biết tại sao hắn lại làm điều đó. Em muốn nhìn rõ mặt hắn để xem hắn có ăn năn chút nào hay không, liệu hắn có thấy tội lỗi vì đã phá hủy cuộc sống của em và hủy hoại em không.”

Alex gật đầu tỏ vẻ đồng cảm nhưng cô ta phải gạt bỏ ý nghĩ đó. Có nhiều mục tiêu cần đạt được trong khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại.

“Em có nhớ những gì chúng ta thảo luận lần trước không?”

Vẻ mặt tội nghiệp của Ruth trở nên lo lắng. Cô gật đầu.

“Tôi hiểu điều này khó khăn thế nào đối với em nhưng đây là việc cần phải thực hiện trong quá trình điều trị. Em có tin tưởng tôi không?”

Ruth gật đầu không chút do dự.

Alex mỉm cười. “Tốt, tôi sẽ đồng hành cùng em. Hãy kể lại từ đầu. Hãy nói cho tôi biết chuyện xảy ra tối hôm đó.”

Ruth thở sâu vài lần và nhìn chằm chằm vào phía bên trên chiếc bàn ở trong góc. Tuyệt hảo.

“Hôm đó là thứ sáu, ngày 17 tháng 2. Em vừa học xong hai môn và có cả núi tài liệu cần phải đọc. Vài người bạn rủ đi uống ở Stourbridge để ăn mừng chuyện gì đó, sinh viên thường như thế mà.

Bọn em đến một quán rượu nhỏ ở khu trung tâm thị trấn. Khi rời khỏi quán, em cáo từ và trở về nhà vì em không muốn đi uống tiếp, sợ hôm sau sẽ mệt mỏi.

Em đến bến xe bus muộn khoảng năm phút và bị nhỡ xe. Em cố gắng bắt taxi nhưng lúc đó là giờ cao điểm mọi người kéo nhau đi chơi. Em đã chờ xe khoảng hai mươi phút và chỉ cách phố Lye khoảng gần hai ki-lô-mét vì thế em quyết định sẽ đi bộ.”

Ruth dừng lại, uống một ngụm cà phê, bàn tay run run. Alex tự hỏi những năm qua cô bé đã bao nhiêu lần ước giá mà lúc đó cô cố chờ xe taxi.

Alex gật đầu ra hiệu cho cô tiếp tục.

“Em rời khu vực chờ taxi ở trạm bus và bật máy iPod. Trời lạnh cóng vì thế em đi khá nhanh và tới đường Lye chỉ mất khoảng mười lăm phút. Em đi vào cửa hàng Spar mua một chiếc bánh sandwich vì từ trưa em vẫn chưa ăn gì.”

Hơi thở của Ruth nhanh dần và hai mắt mở to không chớp khi cô nhớ lại chuyện xảy ra tiếp theo.

“Em tiếp tục đi trong khi cố gắng mở lớp nilon quấn bên ngoài chiếc bánh. Em không nghe thấy gì, không một chút nào. Ban đầu em nghĩ có một chiếc ô tô chạy ngay sau em và rồi em nhận ra rằng em bị kéo ngã xuống đất bởi sức nặng từ chiếc ba-lô sau lưng. Đến khi em hiểu chuyện gì đang xảy ra thì có một bàn tay to lớn bịt miệng em lại. Hắn đứng ở phía sau nên em không thể đánh lại. Em cố gắng vùng vẫy nhưng không thể với tới hắn.

Em có cảm giác mình bị lôi đi hàng dặm nhưng thật ra chỉ khoảng mười lăm mét vào góc tối trong nghĩa địa của khu vực này.”

Alex nhận thấy giọng của Ruth trở nên xa cách, lạnh lùng như thể đang kể lại chuyện xảy ra với một người hoàn toàn xa lạ.

“Hắn nhét giẻ vào mồm em và ném em xuống nền đất. Đầu em đập vào cạnh bia mộ và máu rỉ xuống má. Lúc đó, hắn lần xuống phần thân dưới và kéo khóa quần em, và khi đó em chỉ có thể nghĩ đến máu. Có rất rất nhiều máu. Quần em bị kéo xuống tận mắt cá chân. Hắn giẫm lên bắp chân em và cố đè em xuống. Em cố quên cơn đau và nâng người dậy. Hắn đá vào mạn phải đầu em và rồi em nghe tiếng kéo khóa quần và tiếng vải sột soạt.”

Ruth hít một hơi dài. “Chỉ tới lúc đó em mới nhận ra rằng hắn định cưỡng bức mình. Em cố kêu nhưng bị miếng giẻ chặn không phát ra tiếng.

Hắn giật ba-lô, rồi dùng đầu gối để tách hai chân em ra. Hắn hạ thấp người và vào từ phía sau. Cơn đau quá khủng khiếp, nó khiến em không thể thở và tiếng kêu thét chẳng thể thoát khỏi miếng giẻ để phát ra ngoài. Em ngất đi hai lần và mỗi lần tỉnh lại em cầu nguyện mình có thể chết đi.”

Nước mắt bắt đầu lăn xuống gò má Ruth.

“Tiếp tục nào.”

“Việc đó như kéo dài hàng giờ cho đến khi hắn mệt lử. Hắn nhanh chóng đứng dậy, kéo khóa quần và cúi thấp người xuống. Hắn thì thầm vào tai em, “Hi vọng chuyện vừa rồi làm em vừa lòng, em yêu.” Hắn đá em một cái nữa vào đầu và biến mất. Em ngất đi và chỉ tỉnh lại khi đang được nhấc lên xe cứu thương.”

Alex rướn người về phía Ruth và nắm tay cô bé thật chặt. Bàn tay lạnh như băng và run lên. Alex không lắng nghe chăm chú lắm. Câu chuyện cần được kể tiếp.

“Em nằm viện bao lâu?”

“Gần hai tuần. Vết thương ở đầu lành trước; hình như đầu em đã chảy rất nhiều máu. Và còn chuyện kia.”

Ruth không thoải mái khi nói về vết thương kia, nhưng Alex cần Ruth nhớ lại nỗi đau đó và cảm giác nhục nhã mà nó mang lại.

“Hãy nhắc lại một lần nữa em bị khâu bao nhiêu mũi?”

Ruth cau mày trả lời: “Mười một.”

Alex quan sát thấy cằm của Ruth nghiến chặt lại khi cô nhớ về nỗi ghê rợn trong ngục tù bí mật của riêng mình.

“Ruth, tôi có lẽ không thể thấu hiểu những đau khổ em phải trải qua và tôi thực lòng xin lỗi vì bắt em phải nhớ lại, nhưng việc này cần thiết cho quá trình hồi phục lâu dài của em.”

Ruth gật đầu và nhìn cô ta với ánh mắt hoàn toàn tin tưởng.

“Vậy, theo em, con quỷ đó đã lấy đi điều gì ở em?”

Ruth suy nghĩ một lát, rồi trả lời: “Ánh sáng.”

“Nói tiếp đi.”

“Mọi thứ không còn tươi sáng nữa. Em nghĩ rằng trước đêm hôm đó mọi thứ trước mắt em đều sáng sủa. Thế giới thật rõ ràng, ngay cả một ngày ảm đạm, sấm chớp cũng sáng rõ, nhưng bây giờ dường như tầm nhìn của em bị che khuất, như thể có thêm một màng lọc, khiến mọi thứ tối sầm lại. Những ngày hè không còn rực rỡ, những câu chuyện vui chẳng còn gây cười, mọi sự như được lập trình sẵn. Cách em nhìn thế giới và mọi người trong đó, ngay cả những người em yêu quý, cũng thay đổi hoàn toàn.”

“Điều gì khiến em cố tự tử?”

Ruth buông thôi không bắt tréo chân và rồi lại bắt tréo chân. “Ban đầu khi nhìn thấy hắn, em bị sốc. Em không thể tin hắn được thả ra sớm thế, rằng công lý hoàn toàn quên em, nhưng hơn thế,” cô nói như thể cuối cùng cô nhận thức điều gì đó cô chưa từng tìm ra. “Em nhận ra rằng em sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi cơn thịnh nộ luôn ẩn náu trong mình. Nỗi căm hận đơn thuần chảy tràn trong từng mạch máu - và nó vắt kiệt tinh lực của em. Em nhận ra rằng hắn sẽ luôn ở trong tâm trí em như vậy, và rằng em không thể làm gì để thoát ra. Mọi việc sẽ chỉ kết thúc khi một trong hai chết đi.”

“Nhưng tại sao lại là em mà không phải hắn?”

Ruth trầm ngâm nghĩ ngợi, rồi trả lời: “Bởi vì đó là cách duy nhất em có thể kiểm soát được.”

Alex nhìn chằm chằm vào cô bé trong giây lát, sau đó đóng tập ghi chú lại và đặt nó lên trên bàn. “Có lẽ không phải vậy,” cô ta nói một cách thâm trầm như thể có ý nghĩ nào đó vừa lóe lên trong đầu, trong khi thực tế đó chính là ý nghĩ toàn bộ buổi trị liệu này hướng đến. “Em có sẵn lòng cho phép tôi thực hiện một thử nghiệm không?”

Ruth có vẻ hơi do dự.

“Em có tin tôi không?”

“Có.”

“Tôi muốn thử một liệu pháp mới mà tôi cho rằng có thể có ích. Tôi nghĩ chúng ta có thể mang lại ánh sáng cho em.”

“Thật sao?” Ruth hỏi lại một cách thật tội nghiệp, hi vọng một điều kì diệu.

“Chắc chắn.” Alex ngồi xuống đầy vẻ sốt sắng, hai khuỷu tay đặt lên đầu gối. “Trước khi bắt đầu, tôi cần em hiểu rằng đây chỉ là hình ảnh tưởng tượng và bài tập tưởng tượng.”

Ruth gật đầu.

“Tốt rồi, hãy nhìn về đằng trước và chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện hành trình. Tưởng tượng em đang ở bên ngoài quán rượu hắn lui tới, nhưng em không phải là nạn nhân. Em là người khỏe khoắn, tự tin, ngay thẳng. Em không kinh hãi khi thấy hắn rời quán rượu, em biết trước việc đó. Em đã chờ cơ hội này. Em không trốn trong bóng tối và cũng không sợ hãi.”

Lưng Ruth dựng thẳng và cằm hơi hướng về phía trước.

“Hắn rời quán và em theo sau một vài mét. Em không đe dọa, em là một phụ nữ đơn độc đi sau một người đàn ông trưởng thành và em không sợ hãi. Tay em đút trong túi áo khoác và cầm một con dao. Em tự tin và kiểm soát mọi chuyện.”

Alex nhìn rõ ánh mắt Ruth hướng tới con dao mở thư, ở đúng vị trí của nó. Hoàn hảo.

“Tới cuối con đường, hắn rẽ vào hẻm. Em chờ tới đúng khoảnh khắc đó khi không còn ai khác xung quanh và em đi nhanh hơn. Em chỉ còn cách hắn vài bước chân và nói: ”Xin lỗi anh.” Hắn quay lại, mặt lộ vẻ ngạc nhiên và em hỏi hắn xem mấy giờ rồi.”

Hơi thở của Ruth nhanh dần khi nghĩ tới lúc mặt đối mặt với kẻ đã tấn công cô, ngay cả khi đóng kịch, nhưng cô nuốt khan và gật đầu.

“Khi hắn đưa tay lên để xem giờ em sẽ đâm vào bụng hắn mạnh hết sức có thể. Em lại cảm nhận thấy da thịt hắn, nhưng lần này trái ngược với lần trước đó. Hắn nhìn xuống đầy ngỡ ngàng khi em lùi lại. Hắn nhìn em chằm chằm và ngờ ngợ nhận ra em. Cuối cùng, hắn nhớ ra em là ai. Hắn nhớ lại chuyện xảy ra đêm đó khi ngã xuống nền đường. Máu tuôn thấm đẫm áo và tràn ra xung quanh. Em bước ra xa và nhìn máu chảy ra ngoài thân thể hắn mang theo những oán hận về hắn mà em giữ trong lòng. Em chứng kiến máu chảy lênh láng và biết rằng nỗi ám ảnh về hắn đã qua đi. Em cúi xuống nhặt con dao. Em lấy lại thế chủ động của chính mình, tìm lại vận mệnh của riêng mình, tìm lại ánh sáng của đời em.”

Cơ mặt Ruth dãn ra. Alex lịch thiệp mời cô gái điếu thuốc.

Cô ta chờ khoảng hai phút rồi mới bắt đầu nói.

“Em có ổn không?”

Ruth gật đầu và đưa mắt rời khỏi vị trí con dao mở thư.

“Em cảm thấy dễ chịu hơn không?

“Thật ngạc nhiên là có.”

“Đó là một bài tập biểu trưng giúp em hình dung qua hình ảnh nhằm lấy lại sự kiểm soát với cuộc sống của mình.”

“Em cảm thấy rất tốt, hầu như có cảm giác như mình được tẩy rửa sạch sẽ,” Ruth thú nhận với một nụ cười nhăn nhó. “Cảm ơn chị.”

Alex vỗ nhẹ lên tay Ruth. “Tôi nghĩ hôm nay như vậy là đủ rồi. Cũng giờ này tuần tới nhé.”

Ruth gật đầu đồng tình, cảm ơn cô ta một lần nữa và rời đi.

Alex đóng cửa lại sau lưng Ruth và cười phá lên.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.