Một chiếc bàn ăn bình thường không thể bình thường hơn, sáu người quây quần ngồi xung quanh.
Đây chính là sáu thành viên trong gia đình Hoover. Người cha Richard, người mẹ Sheryl, người anh cả Dwayne, cô con gái út Olive, người cậu Frank, và ông nội.
Lúc này, Richard và Sheryl lần lượt ngồi ở hai đầu bàn, Dwayne và Frank ngồi cạnh Evan Bell, Michael Arndt, đối diện là ông nội và Olive. Trên bàn không có bất kỳ món ăn nào, mà chất đống một lấp kịch bản, trên tay họ còn cầm kịch bản thuộc về mình, rõ ràng là đang tiến hành tổng duyệt.
Trong gia đình này, ai cũng có vấn đề của riêng mình.
Richard là một diễn giả thất bại, anh tôn sùng quy tắc thành công chín bước của bản thân, anh khinh thường những kẻ thất bại, anh hy vọng bản thân có thể xuất bản sách, đạt được thành công thực sự. Mỗi ngày ở nhà anh đều lải nhải về quy tắc thành công chín bước, cố gắng truyền đạt quan niệm của mình cho từng người trong nhà. Nhưng sự thật là, bài diễn thuyết của anh hoàn toàn không có ai muốn nghe - cho dù là người nhà của anh, nhà xuất bản cũng cự tuyệt nghe điện thoại của anh, anh đã đứng bên vách núi phá sản, lung lay sắp đổ.
Sheryl không phải là một người vợ tốt, cũng không phải là một người mẹ đủ tiêu chuẩn, cô bận rộn công việc mà phớt lờ hai đứa trẻ, cô hoàn toàn mù tịt về nấu nướng, cô đang ở trong thời kỳ cai thuốc lá đầy khó khăn... Mà tình hình kinh tế khó khăn trong nhà cũng khiến cô sứt đầu mẻ trán, hôn nhân giữa cô và Richard dường như đã xuất hiện vấn đề.
Dwayne đang ở tuổi nổi loạn, anh chán ghét tất cả mọi người trong nhà, phải nói là, anh chán ghét tất cả mọi người xung quanh, anh khao khát trở thành một phi công, nhưng cha mẹ không đồng ý. Anh đã chọn cách làm của thần tượng Nietzsche mà mình sùng bái, anh dùng cách cấm khẩu để bày tỏ sự kháng cự và kiên trì của bản thân, vì điều này, anh đã chín tháng không nói bất kỳ một câu nào.
Frank là một học giả nghiên cứu về Proust - tác giả của "Đi tìm thời gian đã mất" Marcel Proust, anh đã đem lòng yêu học trò của mình: một người đàn ông. Nhưng học trò của anh không yêu anh, ngược lại còn yêu đối thủ cạnh tranh lớn nhất của anh, một học giả nghiên cứu Proust khác - cũng là một đàn ông. Sau đó, tình địch của anh còn cướp đi vinh dự vốn dĩ nên thuộc về anh, thế nên anh đã chọn tự sát. Tiếc là, lần mưu sát này cũng vẫn thất bại, thế nên anh đã được người chị Sheryl đón về nhà tạm trú.
Ông nội năm nay tuổi đã rất cao. Ông cho rằng đã/rằng thì bản thân đã đến thời kỳ cuối của sinh mệnh, thì nên tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc của cuộc sống, thế nên ông không kiêng nể gì mà phát sinh tình một đêm với phụ nữ, còn chìm đắm trong thế giới ma túy, ông giống như một đứa trẻ tùy hứng hoài phí quãng thời gian cuối cùng của cuộc đời mình.
Olive năm nay mười tuổi, nguyện vọng lớn nhất của con bé chính là có thể trở thành hoa hậu cuộc thi sắc đẹp xinh đẹp động lòng người giống như Hoa hậu Mỹ, mà may mắn là, con bé có cơ hội tham gia vòng chung kết cuộc thi sắc đẹp "Little Miss Sunshine".
Sáu người, ai cũng có vấn đề của riêng mình, mà giữa họ với nhau cũng tồn tại vô số mâu thuẫn, lại không muốn bỏ thời gian ra để lắng nghe vấn đề của người khác, thế nên, bàn ăn trong nhà đã trở thành chiến trường bùng nổ cãi vã. Bàn ăn, cũng là cảnh quay quan trọng nhất trong giai đoạn mở đầu của bộ phim "Little Miss Sunshine", Evan Bell buộc phải thông qua đoạn đối thoại và biểu cảm giữa sáu người, đem cơ sở mâu thuẫn của câu chuyện trình bày rõ ràng, mà lại không hề có vẻ hỗn loạn, đây tuyệt đối không phải là một chuyện dễ dàng.
Evan Bell cứ như vậy tĩnh lặng đứng ở cửa, nhìn sáu diễn viên đang tổng duyệt, cuối cùng tầm mắt của anh dừng lại trên người tiểu diễn viên đóng vai Olive. Vai diễn Olive này có nổi bật hay không, sẽ quyết định toàn bộ âm điệu của bộ phim "Little Miss Sunshine", tia nắng rực rỡ nhất đó, chính là chỉ Olive.
Khuôn mặt của cô bé đóng vai Olive không hề xa lạ, con bé từng xuất hiện trong "The Princess Diaries 2", còn xuất hiện trong bộ phim đại chế tác như "Signs", cô bé mới chỉ chín tháng tuổi năm nay này tên là Abigail Breslin, giống như kiếp trước, vẫn tiếp tục xuất hiện trong dàn diễn viên của "Little Miss Sunshine". Thực ra, các diễn viên do Michael Arndt lựa chọn, không thiếu một ai so với trong ký ức của Evan Bell, đây là một sự khởi đầu rất tốt.
Thế nhưng, thực ra Abigail Breslin diễn vai Olive này, không cần phải quá lo lắng, việc con bé cần làm, chính là hiểu thấu đáo tâm tư của cô bé Olive, sau đó diễn xuất đúng với bản chất, thế là đủ rồi. Evan Bell từng đạo diễn cho hai bạn nhỏ Nathan Gamble, Zachary Gordon, đối với việc làm thế nào để dẫn dắt trẻ em diễn xuất, vẫn có chút ít tâm đắc.
"Này, xem ai đến kìa, đây chẳng phải là đạo diễn của chúng ta sao." Trong số các diễn viên đang luyện tập, Alan Arkin đóng vai ông nội nhìn thấy Evan Bell, không khỏi mỉm cười đứng lên.
Evan Bell bất đắc dĩ cười cười: "Xin lỗi, đã quấy rầy buổi luyện tập của mọi người." Mặc dù anh là đạo diễn, nhưng anh cũng không nên ngắt quãng buổi tập của các diễn viên.
"Không có vấn đề gì, không có vấn đề gì, chúng tôi tập luyện cũng mệt rồi. Đương nhiên, nếu cậu cho phép, chúng ta có thể nghỉ ngơi một lát." Alan Arkin cườiha ha nói, nghênh đón bước lên liền ôm chầm lấy Evan Bell một cái.
Alan Arkin năm nay đã bảy mươi mốt tuổi, xuất thân từ Broadway, ở vị trí diễn viên và đạo diễn của Broadway đều giành được vô số lời khen ngợi, sau đó chuyển chiến sang màn ảnh rộng, ông từng dựa vào "The Heart Is a Lonely Hunter" mà giành được giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất của Hiệp hội Phê bình Phim New York, còn giành được đề cử Ảnh đế Oscar, sau đó các tác phẩm như "The Russians Are Coming, the Russians Are Coming", "Catch-22" đều là những tác phẩm thắng lợi cả về danh tiếng lẫn phòng vé.
Sau khi giới thiệu lẫn nhau xong, Evan Bell khiêng một chiếc ghế đẩu, ngồi xuống bên cạnh Abigail Breslin, Michael Arndt thì ngồi xuống ở phía đối diện, tám người liền vây quanh bàn ăn ngồi an vị. Alan Arkin vượt qua cô bé bên tay phải, nhìn về phía Evan Bell, vẫn là ông chủ động khơi mào chủ đề nói: "Thế nào, vừa rồi xem chúng tôi tổng duyệt, cảm giác thế nào?"
Thực ra sau khi Evan Bell quay xong "The Notebook" và "Mysterious Skin", trong giới ít nhiều gì cũng sẽ có chút lời đồn về thói quen đạo diễn của anh. Quá trình thành lập đoàn làm phim "Little Miss Sunshine" lần này, Evan Bell vẫn luôn không xuất hiện, hôm nay mới là lần đầu tiên gặp mặt mà thôi, mọi người tự nhiên đều vô cùng hiếu kỳ, đạo diễn trẻ tuổi Evan Bell rốt cuộc sẽ có phong cách như thế nào.
Cho dù Alan Arkin không nói chủ đề này, Evan Bell cũng định giao lưu với các diễn viên một chút, anh là một đạo diễn thích giao lưu với diễn viên, anh muốn biết suy nghĩ của diễn viên là gì, nếu có thể, anh sẽ hy vọng diễn viên diễn theo suy nghĩ của chính họ, thực sự không được nữa, anh mới theo phương hướng của mình, đánh thức linh cảm của diễn viên từng chút một. Giống như lúc dẫn dắt Blake Lively lúc trước vậy.
"Tôi chỉ xem chưa đầy ba phút. Để tôi phát biểu cảm nghĩ, tôi đương nhiên chỉ có thể nói, Paul là người phát huy tốt nhất rồi." Evan Bell chỉ dùng một câu nói, liền khiến bầu không khí có chút căng thẳng trong phòng lập tức trở nên cởi mở.
Paul Dano chỉ nhỏ hơn Evan Bell một tuổi. Cậu sẽ đóng vai người anh cả Dwayne. Vai diễn này vì đang ở trạng thái cấm khẩu nên trong buổi tổng duyệt vừa rồi căn bản là không có lời thoại, cũng không liên quan đến phần diễn của cậu, thế nên cậu cứ yên tĩnh ngồi ở đó. Hơn nữa, vị trí mà Evan Bell đứng lúc nãy, là không nhìn thấy biểu cảm của Paul Dano, thế nên Evan Bell nói như vậy, tự nhiên khiến tất cả mọi người đều phì cười.
Paul Dano cũng xuất thân từ Broadway, lúc trước cậu vì theo đuổi giấc mơ âm nhạc mà đến New York, ai ngờ lại giành được sự đột phá trước tiên ở sự nghiệp biểu diễn. Màn thể hiện xuất sắc của cậu trong bộ phim độc lập "L.I.E.", đã mang về cho cậu giải thưởng Màn trình diễn ra mắt xuất sắc nhất của Liênিল phim Tinh thần Độc lập, hơn nữa bộ phim còn giành được Giải thưởng của Ban Giám khảo Liên hoan phim Sundance năm 2000. Cậu ra mắt còn sớm hơn Evan Bell rất nhiều. Năm 2002, Paul Dano trở thành thành viên cố định trong bộ phim truyền hình ăn khách "The Sopranos" của HBO, điều này cũng khiến con đường diễn viên của cậu ngày càng thuận buồm xuôi gió.
"Greg, lúc nãy trong lúc tổng duyệt, tôi không nhìn thấy sự tự tin từ anh, anh vẫn còn hoài nghi với vai diễn Richard sao?" Evan Bell nói với Greg Kinnear - người đóng vai người cha Richard. Greg Kinnear từng tham gia diễn xuất trong "You've Got Mail", sự nghiệp diễn viên vẫn luôn bình chân như vại. Ngược lại ở mảng talk show lại có thành tích xuất sắc hơn. Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Michael Arndt lựa chọn anh đóng vai người cha này.
Greg Kinnear có hơi kinh ngạc, có chút do dự nói: "Thực ra, tôi đối với quy tắc thành công chín bước vẫn chưa hiểu rõ lắm." Anh vẫn thừa nhận sự thiếu tự tin trong lòng mình.
Evan Bell gật đầu: "Tôi cũng không tin cái gọi là quy tắc thành công chín bước nào cả." Câu nói này lại một lần nữa khiến tất cả mọi người cười lớn: "Tuy nhiên, Richard lại tin tưởng điểm này. Cho dù chúng ta, bao gồm cả vợ anh ấy, cha anh ấy, tất cả người nhà của anh ấy đều không tin, nhưng Richard lại kiên định không dời tin tưởng điểm này, anh ấy buộc bản thân phải tin. Bởi vì chỉ có bản thân anh ấy tin tưởng trước tiên, anh ấy mới có thể khiến người khác tin tưởng. Nếu anh để ý một chút, trong quy tắc thành công chín bước của Richard có nhắc đến, sự khác biệt giữa người thành công và kẻ thất bại nằm ở chỗ, có tự từ bỏ hay không. Richard đang ở trong một trạng thái rất khó khăn, anh ấy rất rõ điều này, bởi vì những con số trên thẻ ngân hàng sẽ không nói dối. Nhưng anh ấy bảo bản thân không thể từ bỏ, anh ấy không thể từ bỏ, cũng không muốn từ bỏ, anh ấy căm hận việc trở thành kẻ thất bại. Đương nhiên, từ một góc độ nào đó mà nói, anh ấy cũng đang trốn tránh sự thật thất bại của bản thân, bởi vì một kẻ không biết từ bỏ, là không thể đạt được thành công thực sự."
Greg Kinnear cầm lấy một cuốn kịch bản khác trên mặt bàn, đây là câu chuyện về các thành viên trong gia đình và lai lịch, trên đó có trình bày tỉ mỉ, tại sao Richard lại sinh ra quan niệm quy tắc thành công chín bước, tại sao anh ấy lại kiên định không dời tin tưởng như vậy. Greg Kinnear cảm thấy, mình nên đọc lại thêm mấy lần nữa.
Steve Carell và Toni Collette ngồi ở một bên nhìn về phía Evan Bell, ánh mắt không khỏi mang theo thêm hai phần nghiêm túc.
Steve Carell từng tham gia diễn xuất trong "Bruce Almighty" sự nghiệp diễn viên đã kéo dài rất nhiều năm, mặc dù vẫn luôn không có khởi sắc, nhưng ít nhất cũng là đại tiền bối, năm nay bộ phim truyền hình "The Office" do anh chủ diễn sắp được phát sóng, bộ phim điện ảnh "The 40-Year-Old Virgin" do anh tham gia sản xuất và biên tập cũng sắp được công chiếu. Lần này anh sẽ đóng vai người cậu Frank.
Toni Collette - người đóng vai người mẹ Sheryl cũng là một nhân tài kiêm nhiệm cả sự nghiệp diễn viên lẫn Broadway đều đạt được thành tích không tầm thường, "The Sixth Sense" năm 1999 còn mang về cho cô đề cử Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất tại Oscar, trong "The Hours" giành được ngợi khen tại Oscar năm trước cũng có bóng dáng của cô.
Có thể nói, các diễn viên có mặt ở đây, ngoại trừ Abigail Breslin mới chỉ chín tuổi ra, thì đều là những diễn viên có tư cách cao hơn Evan Bell, điều này không giống với "The Notebook" và "Mysterious Skin", đối với vị trí đạo diễn của Evan Bell mà nói, tuyệt đối là một thử thách.
Thế nhưng hiện tại xem ra, biểu hiện của Evan Bell vẫn rất không tồi, có một sự khởi đầu rất tốt.