"Evan, cậu nghiêm túc chứ? Cậu cảm thấy Ngải Tân Cách không sẽ bán bản quyền chuyển thể sao?" Teddy Bell thuần thục lùi xe vào gara, vừa hỏi.
Evan Bell ngồi ngay ghế phụ lái, mỉm cười, "Teddy, đôi khi nhà sản xuất rất cố chấp, một khi họ đã nhắm trúng một kịch bản thì sẽ không buông tay."
Teddy Bell đỗ xe xong, tắt máy bước xuống xe, "Theo kinh nghiệm hiện tại của anh, quả thực chưa từng gặp chuyện thế này, cho nên rất tò mò, rốt cuộc là kịch bản thế nào mà lại có thể khiến Eichinger kiên trì từng ấy năm vẫn không chịu từ bỏ."
Teddy Bell có suy nghĩ này cũng không kỳ lạ. Ở Hollywood, đối với nhà sản xuất, công dụng của một tác phẩm có thể chia làm hai loại: phòng vé và giải thưởng. Mà việc giành được giải thưởng không chỉ là vinh dự, sự kích thích đối với phòng vé cũng là điều nhà sản xuất theo đuổi. Cho nên tổng kết lại, công dụng của một tác phẩm thực ra chỉ có một: Lợi ích. Vì vậy, ở Hollywood thường xuyên có thể thấy một kịch bản lưu lạc qua tay các nhà sản xuất khác nhau, chìm nổi nhiều năm cũng không thấy ánh mặt trời. Lấy ví dụ như việc chuyển thể "Brokeback Mountain", từng có nhiều nhà sản xuất bày tỏ sự quan tâm trước sau như một, nhưng cuối cùng vẫn không ai hạ quyết tâm; lại ví dụ như sự chuẩn bị suốt bảy năm trời của "The Notebook", cuối cùng dã tràng xe cát; "Little Miss Sunshine" tốn bốn năm thời gian rốt cuộc vẫn bị từ bỏ. Muốn một nhà sản xuất vứt bỏ lợi ích, đứng thuần tuý từ góc độ tác phẩm để suy xét, vì sở thích của bản thân mà trước sau như một không rời không bỏ với tác phẩm, điều này ở giới điện ảnh quả thực không thường thấy.
"Perfume: The Story of a Murderer" nằm trong tay Constantin Film suốt bốn năm ròng, mà Bernard Eichinger đã bắt đầu theo đuổi kịch bản này từ trước đó rất lâu, thời gian kéo dài trước sau đạt tới tám năm. Hiện tại kịch bản này vẫn chưa thể quay thành phim, nhưng Bernard Eichinger lại vẫn không từ bỏ.
Lúc này, việc tìm không ra đạo diễn thích hợp để chuyển thể bộ phim "Perfume", cùng với việc đối tác mà Constantin Film lựa chọn là DreamWorks cũng đang đối mặt với khủng hoảng tài chính, khó lòng bảo toàn. Trong tình huống này, Kurt Rapoport cho rằng Bernard Eichinger sẵn sàng chuyển nhượng bản quyền chuyển thể cũng là một phỏng đoán hợp lý. Nhưng Evan Bell lại cho rằng Bernard Eichinger vẫn sẽ không bán bản quyền chuyển thể, điều này khiến Teddy Bell có cảm giác như đang nghe truyện Nghìn Lẻ Một Đêm.
Sở dĩ Evan Bell có suy nghĩ như vậy, tự nhiên là xuất phát từ ký ức kiếp trước.
Cuốn tiểu thuyết nguyên tác "Perfume: The Story of a Murderer" do nhà văn người Đức Patrick Süskind sáng tác. Sau khi cuốn tiểu thuyết này được xuất bản vào năm 1985, nó vẫn luôn đứng vững trong top mười bảng xếp hạng sách bán chạy ở Đức, được dịch thành hơn bốn mươi thứ tiếng và truyền bá rộng rãi trên toàn thế giới.
Cuốn tiểu thuyết này kể về một câu chuyện diễn ra ở Paris thế kỷ XVIII. Nam chính Jean-Baptiste Grenouille sinh ra ở một sạp cá hôi thối ở Paris, nhưng bẩm sinh lại có năng lực phân biệt mùi hương kỳ lạ đến khó tin. Sau đó, vì để chế tạo ra một lọ nước hoa hoàn hảo, hắn đã sát hại hai mươi sáu thiếu nữ để thu thập hương thơm của họ. "Perfume" đã giành được giải thưởng tiểu thuyết nước ngoài xuất sắc duy nhất trong mười lăm "Giải thưởng Gutenberg" vào năm 1987.
Cuốn tiểu thuyết hoàn thành theo lối viết cổ điển này được người ta ca ngợi là "tiểu thuyết Đức nổi tiếng nhất thế kỷ XX". Trong đó, phần miêu tả về khứu giác có thể gọi là kinh điển. Xét thấy tác giả miêu tả cảm giác đặc biệt tỉ mỉ, đây là một cuốn sách bắt buộc phải dùng nhiều giác quan của bản thân để "xem". Dùng mũi để cảm nhận, nếu cảm thấy vẫn chưa đủ sâu sắc thì hãy nhắm mắt lại, giống như nhân vật chính Grenouille trong tiểu thuyết, đi tìm kiếm những mùi hương bị che khuất bởi đủ loại hơi thở. Mỗi một thứ hương thơm được miêu tả trong tiểu thuyết đều vô cùng tỉ mỉ, khiến người ta không khỏi trầm trồ kinh thán.
Evan Bell từng đọc bản gốc tiếng Đức, ban đầu là để học tiếng Đức, do Eden Hudson gợi ý cho cậu xem. Kết quả là vô số tính từ tỉ mỉ trong sách đã khiến Evan Bell đọc vô cùng khó khăn nhưng cũng thu hoạch được rất nhiều lợi ích. Sự miêu tả về nước hoa trong sách khiến người ta không khỏi vỗ tay khen ngợi. Ông chủ tiệm nước hoa lần đầu tiên ngửi thấy mùi nước hoa do nhân vật chính Grenouille điều chế, ông nhìn thấy bản thân "nằm trong ngực một người phụ nữ có mái tóc xoăn màu đen, nhìn thấy bóng dáng của khóm hoa hồng bên bệ cửa sổ, một cơn gió đêm lướt qua bệ cửa sổ; ông nghe thấy tiếng chim chóc bị xua đuổi hót vang, nghe thấy tiếng âm nhạc truyền đến từ một quán rượu nhỏ ở bến cảng đằng xa; ông nghe thấy những lời thì thầm áp sát bên tai, ông nghe thấy câu 'Anh yêu em', phát hiện bản thân vì hạnh phúc mà dựng cả tóc gáy". Do đó, ông đã đặt tên cho loại nước hoa này là "Đêm Napoli", để kỷ niệm tình yêu của mình.
Thật khó tưởng tượng chỉ thông qua con chữ, lại có thể phác họa ra một bức tranh về mùi hương trong đầu. Hương thơm như đang ở ngay tại chỗ ấy khiến mùi mực giữa những trang sách trở nên càng thêm mê hoặc.
Năm xưa, khi tiểu thuyết "Perfume" ra mắt – được giới văn học gọi là "một sự kiện quan trọng, một kỳ tích" – đã có vô số nhà làm phim tranh giành bản quyền điện ảnh, nhưng tác giả Patrick Süskind lại từ chối tất cả mọi lời mời. Patrick Süskind nổi tiếng là kẻ cực kỳ xoi mói và hoài nghi, trong một thời gian dài đã từ chối bán bản quyền chuyển thể điện ảnh của mình. Người duy nhất được Patrick Süskind công nhận chính là đại sư điện ảnh nổi tiếng Stanley Kubrick.
Tạo ra những tác phẩm kinh điển trong lịch sử điện ảnh như "Dr. Strangelove", "2001: A Space Odyssey", "A Clockwork Orange", "The Shining", tài năng điện ảnh của Stanley Kubrick là điều không cần phải bàn cãi. Sau khi nhận được sự ưu ái của Patrick Süskind, Stanley Kubrick cũng bày tỏ sự hứng thú cực lớn đối với cuốn tiểu thuyết, và đích thân ra trận, thử nghiệm chuyển thể tiểu thuyết. Nhưng cuối cùng Stanley Kubrick vẫn từ chối, bởi vì ông cảm thấy cuốn tiểu thuyết này không thể được quay thành phim. Dùng ngôn ngữ ống kính để thể hiện cảm giác "hương thơm", lại còn phải biểu đạt rõ ràng tác dụng của "khứu giác", đây gần như là một nhiệm vụ bất khả thi, bởi vì thể khí hoàn toàn là thứ vô hình.
Sau Stanley Kubrick, "Perfume" cũng bị nhìn nhận chung rằng đây là một câu chuyện không thể chuyển thể.
Năm 1999, Stanley Kubrick hoàn thành tác phẩm cuối cùng trong đời mình "Eyes Wide Shut" rồi qua đời. Sau đó, Patrick Süskind bước vào cuộc sống ẩn dật, từ chối mọi lời đề nghị của các nhà sản xuất, cố chấp từ chối bán bản quyền chuyển thể điện ảnh.
Bernard Eichinger vốn là người Đức, thực ra từ cuối những năm tám mươi đã bày tỏ sự quan tâm đối với "Perfume", tiếc là đã nếm mùi "bức tường đóng cửa" ở chỗ Patrick Süskind. Sau đó, khi Stanley Kubrick bắt đầu thử nghiệm chuyển thể kịch bản, Bernard Eichinger đã chính thức đưa ra đề nghị mua lại bản quyền chuyển thể điện ảnh với tư cách là Constantin Film. Ông cũng đồng ý hợp tác cùng Stanley Kubrick để đưa nguyên tác lên màn ảnh rộng, chính là hy vọng có thể đả động đến Patrick Süskind. Tiếc là, vẫn thất bại. Sau khi Stanley Kubrick qua đời, Bernard Eichinger lại càng không còn bất kỳ cơ hội nào.
Nhưng Bernard Eichinger vẫn không từ bỏ, ông tiếp tục bỏ ra ba năm trời, kiên trì không biết mệt mỏi đến bái kiến Patrick Süskind, cuối cùng cũng đả động được vị lão nhân cố chấp này, thành công mua lại bản quyền chuyển thể điện ảnh của "Perfume" với giá mười triệu Euro.
Hãy tưởng tượng xem, Bernard Eichinger đã để mắt đến "Perfume" từ cuối những năm tám mươi của thế kỷ trước, cho đến tận ngày nay, tính đi tính lại đã hơn mười lăm năm trôi qua, nhưng Bernard Eichinger vẫn không từ bỏ, là có thể thấy được sự chấp nhất của ông. Cho nên, Evan Bell sau khi trải qua sự phấn khích lúc mới nghe tin, liền nhận ra rằng Bernard Eichinger sẽ không bán bản quyền chuyển thể. Bởi vì, Bernard Eichinger hy vọng có thể tận mắt nhìn thấy cuốn tiểu thuyết mang tính truyền kỳ này được đưa lên màn ảnh rộng, ông hy vọng sẽ không phụ lòng kỳ vọng của Patrick Süskind và Stanley Kubrick, ông buộc phải gánh vác trách nhiệm này.
Trên thực tế, ở kiếp trước, sự kiên trì mười lăm năm của Bernard Eichinger cuối cùng cũng nhận được hồi báo. Cuốn "Perfume" được mong chờ suốt hơn hai mươi năm, đã được Bernard Eichinger giao cho đạo diễn nổi tiếng quốc tế nhờ bộ phim "Run Lola Run" là Tom Tykwer làm đạo diễn. Sản phẩm hoàn thành do Tom Tykwer quay ra nhận được những đánh giá khen chê khác nhau, nhưng nhìn chung khán giả và các nhà phê bình vẫn rất yêu thích, đồng thời bày tỏ sự công nhận đối với công việc của Tom Tykwer. Tom Tykwer đã tận dụng sức mạnh của hình tượng, âm thanh và âm nhạc để tạo nên bầu không khí của mùi hương, đạt được hiệu quả không tồi.
Ở kiếp trước, sau khi phim công chiếu, thành tích phòng vé cũng vô cùng xuất sắc. Ở các khu vực ngoại trừ khu vực Bắc Mỹ, phim đã thu về thành tích hơn một trăm triệu đô la, vô cùng kinh ngạc! Nhưng Constantin Film và DreamWorks cho rằng tác phẩm này sẽ không có phòng vé khả quan ở Bắc Mỹ, cho nên chỉ tiến hành chiếu giới hạn quy mô nhỏ, thu về thành tích hơn hai triệu đô la. Ngoài phòng vé, "Perfume" còn đạt được thành tích không tồi tại các liên hoan phim lớn ở châu Âu.
Tuy nhiên, ở kiếp này, quỹ tích lịch sử đã xảy ra thay đổi. Evan Bell nhớ rằng, "Perfume" vốn dĩ nên được đưa vào quay phim vào năm 2006, cuối năm 2006 đầu năm 2007 mới công chiếu. Bây giờ thời gian đã bị đẩy sớm hơn gần mười tháng, không biết kết quả lần này có thay đổi gì không. Ví dụ như, Bernard Eichinger tuy không muốn nhượng lại bản quyền chuyển thể, nhưng lại sẵn sàng giao tác phẩm được mệnh danh là "chuyển thể bất khả thi" này cho Evan Bell – một tân binh mới chỉ có hai tác phẩm đạo diễn được công chiếu.
Hai anh em nhà Bell đã rời khỏi bãi đậu xe, bước vào nhà hàng Tây trước mặt, thành công nhìn thấy Bernard Eichinger giữa lượng khách không quá đông đúc.
Bernard Eichinger để một đầu đinh ngắn, đường nét toàn bộ khuôn mặt tương đối cứng rắn, đôi mắt không lớn ấy lại lộ ra sự nghiêm cẩn và tinh ranh, khiến người ta ngay từ ấn tượng đầu tiên sẽ liên tưởng đến người Đức, hoặc là người Bắc Âu.
"Mau ngồi xuống đi, xem bữa trưa có muốn ăn gì không, cái bụng của tôi đã không đợi nổi nữa rồi." Đây là câu chào đầu tiên khi gặp mặt của Bernard Eichinger, thậm chí còn chưa kịp giới thiệu bản thân.
Evan Bell mỉm cười nói: "Người Đức ăn trưa đều sớm thế này sao? Lẽ nào giáo viên tiếng Đức của tôi đã không dạy tôi phong tục tập quán chính xác?" Cậu ngồi xuống chiếc ghế đối diện ngay tắp lự với Bernard Eichinger, còn Teddy Bell thì ngồi sát cạnh Evan Bell.
Bernard Eichinger liếc nhìn Evan Bell một cái, cười sảng khoái hai tiếng: "Không, chỉ là tôi đói thôi. Bữa tối hôm qua chỉ uống rượu chứ không ăn gì, sáng nay lúc thức dậy, tôi suýt thì nhét cổ tay mình vào miệng rồi."