Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 3482 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1036 Thẳng thắn trực miện

❊ ❊ ❊

Sự giao du giữa người với người, cho dù có gạt bỏ đi những sự khác biệt về mặt giai cấp, hoàn cảnh, tài phú, thì chỉ riêng sự khác biệt về tính cách thôi, cũng đã dẫn đến những tranh chấp trong quá trình giao tiếp rồi. Sở thích của mỗi người khác nhau, cũng sẽ dẫn trực tiếp đến thái độ yêu ghét trong cách đối nhân xử thế. Cho nên, chỉ cần có con người thì sẽ có mâu thuẫn, đây là chuyện vô cùng bình thường. Trong vòng tròn muôn màu muôn vẻ như Hollywood, vì sự kìm kẹp của đủ mọi mặt, thế nên quan hệ giữa người với người rất dễ trở nên phức tạp. Trong số đó, đoàn làm phim lại là một tiểu vòng tròn vô cùng nhạy cảm.

Lấy bộ phim "Mười một tên cướp thế kỷ" của năm nào làm ví dụ, tác phẩm quy tụ những cái tên hạng A sừng sỏ như George Clooney, Julia Roberts, Brad Pitt, Matt Damon vân vân, tuy rằng đạo diễn là Steven Soderbergh đình đám, nhưng nội bộ đoàn làm phim vẫn có những tranh chấp, ví dụ như đất diễn nhiều hay ít, tầm quan trọng của nhân vật, thậm chí diễn viên còn can thiệp vào quá trình sáng tạo kịch bản vân vân. Bởi vì những người này đều là đại vật, đặt vào những bộ phim khác thì đều là nhân vật chính đương nhiên phải thế, nhưng nay lại quy tụ vào chung một tác phẩm, tranh chấp tự nhiên là điều không thể tránh khỏi. Thuở đó Alan Arkin cũng vì "lý do cá nhân" mà từ chối tham gia tác phẩm này, không hề nể mặt Steven Soderbergh chút nào.

Bây giờ sự việc tương tự đặt vào "Bé ngọc hoa hướng dương", cũng hoàn toàn hợp lý. Alan Arkin cậy già lên mặt, có điều bất mãn với hậu bối trẻ tuổi như Evan Bell cũng là chuyện bình thường. Dẫu sao thì, trên vị trí đạo diễn tuy thiên tài xuất lớp lớp, nhưng vẫn cần tư tích và thành tích để lên tiếng, phần lớn các đạo diễn thiên tài trẻ tuổi đều hợp tác với những tân binh diễn viên, bọn họ muốn đè bạt các diễn viên lớn thực sự không phải là chuyện dễ dàng. Mà hãy nhìn dàn diễn viên của "Bé ngọc hoa hướng dương", tuy không có đại sức đỉnh cấp tuyến một, nhưng từng người một đều là diễn viên kỳ cựu, lăn lộn ở Hollywood nhiều năm, ngoại trừ người nhỏ tuổi nhất Abigail Breslin ra, thì ai nấy đều có thâm niên hơn Evan Bell, bọn họ cảm thấy không phục vị trí đạo diễn trẻ tuổi này, quả thực là chuyện bình thường.

Evan Bell hiểu được tình huống này. Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu sẽ dung túng cho tình huống này, bởi vì cậu chính là đạo diễn của tác phẩm này, cậu không bận tâm việc các diễn viên có tâm phục khẩu phục hay không. Thứ cậu cần là tinh thần chuyên nghiệp của các diễn viên, cậu không quan tâm diễn viên ở sau lưng nói xấu mình thế nào, cậu chỉ cần các diễn viên đứng trước ống kính là phải thể hiện được tiêu chuẩn của bản thân, quay cho tốt phân cảnh của mình.

Evan Bell không biết cơn giận vừa rồi của mình rốt cuộc tạo ra được bao nhiêu hiệu quả. Nhưng cậu vẫn buộc phải đối mặt, phải giải quyết, phải gánh vác lấy trách nhiệm này. Evan Bell đang suy nghĩ lát nữa trở vào phòng nên nói gì đây, thì lại nhìn thấy Michael Arndt mang vẻ mặt đầy lo lắng, ngược lại cậu lại mỉm cười, "Michael, không cần phải lo lắng. Đây là đoàn làm phim, chứ không phải gia đình thực sự, mọi chuyện không nghiêm trọng như anh tưởng tượng đâu."

Michael Arndt những năm nay vì kịch bản "Bé ngọc hoa hướng dương" này mà đã trải qua vô vàn khó khăn, cho nên luôn có thói quen nghĩ mọi vấn đề theo chiều hướng rất nghiêm trọng, huống chi cục diện ngày hôm nay quả thực vô cùng gai góc. Anh đang lo lắng, nếu Alan Arkin thực sự từ chối tham gia, thì phải làm sao đây? Như vậy đoàn làm phim vừa mới khai máy, lại phải gác lại lần nữa. Còn có truyền thông, nếu biết đoàn làm phim xảy ra nội chiến, thì chắc chắn sẽ là một bữa tiệc ăn mừng... Sắc mặt của Michael Arndt thật sự không thể coi là tốt.

Nghe thấy giọng nói của Evan Bell, Michael Arndt quay đầu nhìn sang, liền bắt gặp nụ cười điềm tĩnh của Evan Bell, sự thấp thỏm trong lòng không khỏi được trấn an xuống. Dù sao thì Evan Bell cũng sẽ giải quyết ổn thỏa mà, phải không?

Evan Bell lấy điện thoại ra xem giờ, sau khi xác nhận xong, liền vỗ vỗ vai Michael Arndt, rồi đi về hướng căn phòng.

Các nhân viên xung quanh đều tản ra ở những góc độ khác nhau, tất cả mọi người đều giả vờ bận rộn với công việc trong tay. Thế nhưng ánh mắt liếc qua thì đều đổ dồn về phía Evan Bell. Đâu chỉ có các nhân viên, những diễn viên đang ngồi bất động quanh chiếc bàn ăn trong phòng cũng đều nhận ra động tác của Evan Bell. Không ai quay đầu lại, không ai cố ý nhìn về phía Evan Bell, nhưng cơ bắp của tất cả mọi người đều không khỏi căng cứng lại, bầu không khí lại một lần nữa ngưng kết lại từng chút một.

Ánh nắng ngoài cửa sổ vẫn vô cùng gay gắt đâm thẳng vào, sau khi xuyên qua cửa sổ thì rải rác chiếu vào trong, khiến cho cả căn phòng thấm đẫm một sắc vàng tươi sáng rực rỡ, vốn dĩ phải là một màu sắc vô cùng ấm áp, lại khiến người ta không khỏi cảm thấy có chút quá chói chang, sáng lóa, khiến người ta hoa mắt một trận. Bóng dáng Evan Bell bước về phía trước, làm xáo động lên từng đợt ánh sáng, giữa sự chuyển giao tối tăm và sáng sủa, tựa như một khúc waltz tao nhã và sáng sủa, thời gian cứ thế bị kéo chậm lại hàng trăm lần trong từng cử chỉ hành động của Evan Bell.

Bước chân của Evan Bell cuối cùng cũng dừng lại, đứng vững ở vị trí cách bàn ăn hai bước chân, thời gian liền theo bước chân của Evan Bell mà cố định tại chỗ. Thực ra, từ cuộc cãi vã vừa rồi đến nay đã trôi qua mười phút, nhưng trong phòng không có gì thay đổi cả, ngoại trừ việc Alan Arkin đã ngồi xuống ghế, thì động tác của tất cả mọi người vẫn duy trì trạng thái như vừa rồi. Kẻ đưa lưng về phía cửa lớn vẫn đưa lưng về phía cửa lớn, kẻ nhìn đống gà rán trên bàn cũng không quay đầu lại, kẻ ngẩn ngơ ngồi trên ghế vẫn giữ nguyên tư thế cứng ngắc.

Paul Dano do dự một chút, cử động cái đầu của mình, phát hiện cổ của mình dường như đã bị gỉ sét vậy, giống như một con rô-bốt kém chất lượng, lúc chuyển động còn phát ra âm thanh "cót két" khiến người ta nén giận. Âm thanh nhỏ bé này trong căn phòng yên tĩnh cũng không tính là rõ ràng, nhưng Paul Dano lại cảm thấy bản thân giống như bị đóng băng vậy, không thể nhúc nhích nổi. Cậu ngẩng đầu lên, liếc nhìn Evan Bell một cái, điều bất ngờ là, không có phẫn nộ, không có cáu kỉnh, không có thiếu kiên nhẫn, chỉ có sự bình yên. Thế nhưng sự bình yên này lại không giống kiểu bình tĩnh che đậy sự yên bình đó, mà là sự ổn định khi cảm xúc quay trở lại một vạch xuất phát. Sau đó, Paul Dano liền thấy Evan Bell cất lời.

"Tôi không cần các người phải kính trọng tôi hay ngưỡng mộ tôi hay gì cả, tôi chỉ cần các người mang ra tinh thần chuyên nghiệp của một người diễn viên. Theo những gì cá nhân tôi được biết, một diễn viên chuyên nghiệp được gọi là chân chính, anh ta sẽ không đem cảm xúc ngoài đời vào trong màn trình diễn, rạch ròi công tư, làm tốt công việc của chính mình, đây mới là điều quan trọng nhất." Evan Bell không hề che che giấu giấu, cũng không do dự xem nên tìm bậc thang nào để cho mình xuống đài, hay là cho Alan Arkin xuống đài, mà chính là trực tiếp nói rõ ràng mọi chuyện ra, "Chúng ta là mối quan hệ hợp tác, chỉ giới hạn trong các đồng nghiệp của một tác phẩm. Tôi không biết các người suy nghĩ thế nào, nhưng về phần cá nhân tôi, tôi không hy vọng quay ra một bộ phim nát bét, khiến ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy xấu hổ khi đưa tác phẩm lên màn ảnh rộng, huống chi là để khán giả bước vào rạp chiếu phim để bình phẩm. Cho nên, bất luận chúng ta có ghét đối phương hay không, ít nhất hãy làm tốt công việc công. Chúng ta nói rõ ràng rồi chứ?"

Những lời mà Evan Bell nói ra không hề hiếm lạ, rất nhiều người đều hiểu đạo lý này. Thế nhưng, ở một "đứa trẻ" hai mươi hai tuổi, để nhìn thấy được sự điềm tĩnh này lại không phải là một chuyện dễ dàng. Alan Arkin và những người khác còn tưởng rằng, Evan Bell sẽ vô cùng nóng lòng muốn chứng minh bản thân, hoặc là hy vọng bản thân có thể thiết lập quyền uy tuyệt đối tại phim trường, giết gà dọa khỉ, bằng không thì chính là cảm thấy bất phục và ấm ức trước sự xem thường của các diễn viên... Đây là lần thứ hai trong vòng ba ngày, Evan Bell khiến cho những diễn viên có tư cách lão làng này cảm thấy bất ngờ.

"Alan, đối với màn trình diễn vừa rồi anh còn có ý kiến gì nữa không?" Evan Bell vẫn không hề vòng vo tam quốc gì cả, trực tiếp kéo chủ đề quay trở lại người Alan Arkin, "Vừa rồi tôi đã thực hiện một đoạn biểu diễn, đương nhiên, đó là sự lĩnh hội của cá nhân tôi. Anh hoàn toàn có thể diễn theo cách của riêng mình, chỉ cần đạt yêu cầu, xuất sắc, thế là đủ rồi." Thật ra lời này Evan Bell đã nói từ hôm trước rồi, chỉ là lúc đó các diễn viên không hề để tâm vào lòng, hôm nay ở trong bầu không khí này lại nghe thấy lần nữa, tâm trạng liền trở nên khác biệt rồi. "Cho nên, anh vẫn cần thêm chút thời gian để suy nghĩ sao? Hay là bây giờ có thể bắt đầu luôn rồi?"

Câu nói cuối cùng của Evan Bell, rõ ràng chính là biểu hiện của sự tôn trọng người lớn tuổi. Cuối cùng thì cậu vẫn cho Alan Arkin một bậc thang để đi xuống, giúp anh ta làm dịu đi bầu không khí giương cung bạt kiếm tại hiện trường.

Alan Arkin khựng lại một nhịp, cuối cùng vẫn đi theo bậc thang bước xuống, "Cho tôi thêm năm phút nữa."

Evan Bell không hề có chút do dự nào, "Được, nghỉ ngơi thêm năm phút." Nói xong, liền xoay người đi về vị trí đạo diễn của mình. Evan Bell sống ở cõi đời này hơn hai mươi năm rồi, cậu hiểu rất rõ một điều, bản thân cũng chẳng phải nhân vật chính trong phim ảnh hay tiểu thuyết nào cả, nói vài câu, khí phách bá vương vừa buông ra là người khác sẽ rạp mình dưới đất tỏ ý thần phục. Thế giới này rất phức tạp, nhưng cũng rất đơn giản, kẻ có tiền dùng tiền đập, kẻ có quyền dùng quyền áp, không tiền không quyền thì phải mang thực lực ra mới tính là số lượng. Kể từ lúc quay "Bốt điện thoại" không được các diễn viên cùng đoàn làm phim ưa thích cho đến nay, Evan Bell đã ghi nhớ kỹ điều này: Bất luận nhân cách danh tiếng ngoài vòng tròn thế nào, ở trong vòng tròn chính là phải dựa vào thực lực để nói chuyện, cho dù đã đạt đến vị trí của Leonardo DiCaprio và những người khác, không có thực lực, thì kẻ không nể mặt vẫn cứ nhiều vô kể.

Alan Arkin không di chuyển, vẫn quay lưng về phía Evan Bell, anh ta chỉ lẳng lặng lắng nghe, xác nhận Evan Bell đã ngồi xuống rồi, cơ bắp căng cứng ở đôi vai lúc này mới hơi thả lỏng hơn chút ít. Không thể phủ nhận, anh ta quả thực đã coi thường Evan Bell rồi.

Hôm trước khi Evan Bell vừa mới đến đoàn làm phim, đã trò chuyện rất vui vẻ với tất cả mọi người, còn trổ tài một chút, đưa ra cái nhìn về nhân vật, khiến người ta nhìn thấy thực lực của cậu. Lúc đó bầu không khí vô cùng hòa hợp, nhưng trong mắt Alan Arkin, Evan Bell chung quy vẫn chỉ là một đứa trẻ. Evan Bell cố ý tạo quan hệ thật tốt với các diễn viên, đặt bản thân vào vị trí của diễn viên, cho rằng bản thân có thể hòa đồng với các diễn viên, nhưng thực chất, Evan Bell xét về mặt diễn viên cũng là một hậu bối, trong tay cầm một cúp vàng Nam phụ xuất sắc nhất Oscar, đối với những kẻ lão làng như bọn họ mà nói, căn bản chẳng tính là gì cả; mà Evan Bell với tư cách là đạo diễn thì lại càng là một tay mơ, một đề cử Đạo diễn xuất sắc nhất Oscar không ai sẽ đặc biệt đối xử khác biệt cả.

Cho nên, các diễn viên tuy không nói ra, nhưng tận đáy lòng vẫn chưa đặt Evan Bell vào vị trí đạo diễn để suy xét, đơn thuần cảm thấy, bản thân tận tụy hoàn thành việc diễn xuất nhân vật là đủ rồi. Nhưng hôm nay, Evan Bell lại cho bọn họ thấy thế nào mới gọi là "tận tụy" chân chính, yêu cầu tỉ mỉ của cậu đối với việc diễn xuất nhân vật tuyệt đối không phải là thứ dễ qua mặt.

Quan trọng nhất là, Alan Arkin hồi tưởng lại màn trình diễn mang tính thị phạm vừa rồi của Evan Bell, đành phải thừa nhận: Evan Bell là một diễn viên xuất sắc, ít nhất là trong việc nắm bắt tinh túy của nhân vật, còn làm tốt hơn và đáo vị hơn cả anh ta.

Bùng nổ cầu nguyệt phiếu, cầu đặt mua! Thêm chương sẽ có sau. (Còn tiếp...)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:865
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.