Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 3514 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1063 Tiếng ca thiên phú

❊ ❊ ❊

Eden Hudson lặng lẽ ngồi trên ghế, toàn bộ đèn trong phòng thu âm đều đã tắt, chỉ có Evan Bell ngồi ở một góc, được bao phủ bởi ánh sáng màu vàng ấm áp. Dưới sự khúc xạ của ánh sáng, Eden Hudson cảm thấy tầm nhìn không còn rõ ràng lắm, chỉ có thể nhìn thấy những ngón tay của Evan Bell lướt qua lướt lại trên dây đàn, nhưng lại không nhìn rõ hoạt động của từng đốt ngón tay. Trong tầm nhìn mờ ảo ấy, từng nốt nhạc tựa như những linh hồn nhỏ bé đang xuyên qua từng tia sáng, uyển chuyển khiêu vũ.

Mùa đông ở Stockholm là một một màu xanh lam, một màu xanh lam không thấy điểm dừng, toàn bộ bầu trời sạch sẽ như thể vừa được nước gột rửa, trong trẻo và trong suốt như một khối pha lê. Eden Hudson nhớ lại hồi nhỏ, nhũ mẫu thường dắt tay cậu, đứng bên bờ cảo, lặng lẽ ngắm nhìn biển lớn kia. Mặt biển phẳng lặng không một bóng người, chỉ có vài chú chim hải âu cô đơn bay lượn, lướt qua bầu trời để lại từng vệt dài. Lâu lắm mới xuất hiện một chiếc tàu đánh cá, lướt qua trên mặt biển trống trải, tiếng động cơ "đát đát đát" hòa lẫn trong gió biển văng vẳng truyền đến, lúc có lúc không.

Giọng hát của Evan Bell tựa như mùa đông ở Stockholm, trong trẻo và trong suốt như khối pha lê, nhưng lại được tô điểm thêm một chút sắc xanh lam nhạt, giống như một giọt mực xanh nhỏ vào trong nước sạch, từ từ loang ra, gặm nhấm từng chút một thứ nước vốn không màu, tiêm nhiễm thành màu xanh lam một cách vô hình chung. Thứ ánh sáng màu xanh nhạt ấy, rất sạch sẽ, phản chiếu trên biển sâu thẳm, rừng cây xanh ngát, và mặt đất nâu trầm, khiến người ta có cảm giác như trong khoảnh khắc bầu trời trở nên thật xa, thật xa, cho dù có ngẩng đầu ngả về sau hết mức, ngả về sau nữa, thì cũng không thể nhìn thấy tận cùng của bầu trời.

"Tôi đang mơ một giấc mơ có sự hiện diện của cô ấy (I’m...)".

Bàn tay phải của Eden Hudson dường như có thể cảm nhận được lòng bàn tay ấm áp của nhũ mẫu, vì cơn gió lạnh căm căm mà mất đi chút nhiệt độ, cho đến khi trở nên lạnh ngắt. Ánh nắng chiếu xuyên qua lớp pha lê ấy, bị gió biển từ bốn phương tám hướng thổi cho tơi tả, hoàn toàn không thể mang lại chút hơi ấm nào.

"Nhũ mẫu, chúng ta đang đợi ai vậy?"

"Thiên thần nhỏ của ta, nhũ mẫu đang đợi trời tối, con không thấy ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời rất đẹp sao?"

Giọng nói của nhũ mẫu vang lên bên tai Eden Hudson. Cứ như thể vượt qua không thời gian để đến với hiện thực vậy. Eden Hudson không khỏi ngẩng đầu lên, giống như hồi còn nhỏ của chính mình, nhìn hoàng hôn trên đường chân trời từng chút một nhuộm bầu trời xanh lam thành một màu sắc khác, nhạt nhòa, hồng phấn, xinh đẹp, tựa như một giọt màu đỏ "tách" một tiếng nhỏ xuống.

"Dưới ánh hoàng hôn, cô ấy chỉ là một bóng hình mơ hồ, nhưng hình ảnh trong tâm trí lại vô cùng rõ ràng. Tôi là sự thật, còn cô ấy là hư cấu."

Ánh chiều tà ngập tràn khắp trời khắp đất, đẹp đến mức không chân thực; bóng dáng của nhũ mẫu trong tâm trí Eden Hudson cũng rõ ràng đến mức không chân thực, cứ như thể tất cả những điều này là thật, cậu chưa từng lớn lên, cậu chưa từng rời khỏi Stockholm, nhũ mẫu chưa từng đợi đến lúc ông ngoại trở về, nhũ mẫu cũng chưa từng rời đi...

Giai điệu bắt đầu dâng cao. Giọng hát trong trẻo của Evan Bell mang theo sức bùng nổ khiến người ta kinh ngạc, bắt đầu vỡ òa từng chút một giữa âm thanh dây đàn guitar, "À... yeah... oh..." Chỉ dùng những âm tiết đơn giản nhất để ngân nga giai điệu, đồng thời hoàn toàn châm ngòi và làm bùng nổ thứ cảm xúc ẩn giấu dưới những nốt nhạc ấy, nương theo giai điệu liên tiếp tăng liền hai quãng tám của Evan Bell mà bùng nổ từng chút một. Sự dịu dàng của toàn bộ bài hát lúc trước, sự tinh khôi của toàn bộ bài hát, sự u sầu của toàn bộ bài hát, vào khoảnh khắc này đã được giải phóng từng chút một, cho đến khi hoàn toàn trọn vẹn.

“Cút đi. Tất cả các người cút đi…” Eden Hudson chỉ cảm thấy bản thân lại quay về tang lễ của nhũ mẫu, cậu không thể kiểm soát nổi chính mình, giọng hát của Evan Bell giống như một cỗ máy thời gian, chiếu lại từng khung hình của quá khứ trong đầu cậu. Khi giọng hát của Evan Bell được giải phóng hoàn toàn, Eden Hudson liên tiếp rùng mình mấy bận, trong lúc mơ màng cứ như thể đã trở về Stockholm vậy, ngay cả tháng Bảy giữa mùa hè ở New York cũng biến thành tháng Hai tồi tệ của Thụy Điển.

Khuôn mặt ấy, vẫn là khuôn mặt đó. Trên khuôn mặt băng giá của Eden Hudson vẫn không hề có bất kỳ biểu cảm nào. Đôi mắt bị giấu kín trong bóng tối lúc này lại ngập tràn nước mắt. Những giọt nước mắt nóng hổi cứ thế tuôn rơi không báo trước. Nỗi đau vẫn còn đó, ký ức sẽ không phai mờ, chỉ là được in thành những tấm bưu thiếp rồi cất giữ thật kỹ mà thôi; vết thương sẽ không biến mất, chỉ là trở thành khung hình đẹp đẽ nhất trong quá trình trưởng thành.

"Tôi đã yêu cô ấy rất lâu, rất lâu rồi, tôi chỉ muốn nói rằng cô ấy chưa từng phát hiện ra, cô ấy chưa từng phát hiện ra tôi." Evan Bell thì thầm, giai điệu sau khi bùng nổ lại nhanh chóng được giọng hát của Evan Bell thu lại, toàn bộ phản ứng hóa học một lần nữa trở về sự tĩnh lặng. Trong giọng hát tĩnh lặng và trong trẻo ấy, nỗi u sầu và niềm đau đớn không sao xua tan được, lại được phong ấn thành một viên hổ phách giữa năm dây đàn guitar, được bảo lưu vĩnh viễn.

"Dành tặng cho người bạn tốt nhất của tôi." Evan Bell nói câu cuối cùng, rồi cúi đầu xuống.

Teddy Bell ngồi im tại chỗ, không hề nhúc nhích, Eden Hudson ở bên cạnh hoàn toàn không phát ra một tiếng động nào. Vốn dĩ Eden Hudson chính là một tảng băng trôi, không nói câu nào mới là chuyện bình thường nhất, nhưng giờ phút này, Teddy Bell lại biết rằng, lần này không giống vậy. Cho nên, Teddy Bell chỉ lặng lẽ ngồi đó, không bật đèn, cũng không lên tiếng. Evan Bell trong phòng cách âm cũng không nói gì, chỉ ngồi như thế.

Khoảnh khắc này, hãy để bóng tối lại cho Eden Hudson đi, dẫu chỉ là vài phút ngắn ngủi đi chăng nữa.

Mấy ngày sau, Lee Kelleher đã nhận được bản MV hoàn chỉnh của ca khúc "Fact-Fiction" do Evan Bell sản xuất. Evan Bell nói, Warner Music cứ sắp xếp ổn thỏa thời gian phát hành đĩa đơn mới đi, cậu sẽ đăng tải MV tự sản xuất này lên YouTube, sau đó công bố thông tin này thông qua blog Eleven. Đây cũng coi như là lần đầu tiên tuyên truyền âm nhạc trực tuyến kết hợp với việc phát hành đĩa đơn.

Lee Kelleher mở MV ra, xem MV do chính tay Evan Bell sản xuất trên máy tính ở văn phòng của mình.

Trên màn hình, Evan Bell cứ thế đơn giản ngồi ở chính giữa phòng thu âm, Lee Kelleher không khỏi bật cười bất lực, anh ta đã đưa ra ngập tràn ngân sách, kết quả là Evan Bell lại quay một chiếc MV đơn giản đến thế này sao? Nhưng phải thừa nhận rằng, Evan Bell mặc áo sơ mi trắng ngồi trên chiếc ghế đẩu cao vẫn lập tức thu hút sự chú ý của anh ta.

Trong video, Evan Bell dường như hoàn toàn không hề nhận thức được rằng đây là đang quay MV, tay cầm đàn guitar tùy ý gảy mấy nhịp, trông như đang thử xem âm sắc của dây đàn có chuẩn hay không vậy. Một đoạn video tùy hứng và tự nhiên đến thế, cứ như thể Evan Bell chỉ đang quay video gia đình để tự xem mà thôi.

Khoảng sáu bảy giây sau, giai điệu bước vào cảm giác quen thuộc, đây chính là khúc dạo đầu của "Fact-Fiction". Chỉ với phần đệm là một cây đàn guitar thùng, Evan Bell hệt như một lãng tử đang ngâm nga khúc ca đêm, cất tiếng hát những bản tình ca nhỏ trong một căn phòng bình thường hướng về phía ống kính. Thế nhưng chính màn trình diễn đơn giản nhất này lại tựa như âm thanh thiên phú, từ từ chảy vào trong lòng, khiến tâm hồn tự nhiên trở nên yên bình, ngay cả ánh nắng chiếu xuyên qua khung cửa sổ cũng trở nên dịu dàng.

Khi bài hát bước vào đoạn thứ hai, nương theo giọng hát của Evan Bell, trên màn hình xuất hiện một cây bút chì, bắt đầu phác thảo xung quanh Evan Bell. Ngòi bút vẽ ra một quả đồi nhỏ ở phía bên trái, trên đó phủ kín rừng thủy sam rậm rạp, không có màu sắc, chỉ là một vùng màu xám của bút chì, mộc mạc đến khó tin. Nhưng sau đó, cây bút chì lại tiếp tục quá trình phác thảo của mình, bên phải là một vùng nước vô tận, còn nơi Evan Bell đang ở thì được vẽ thành một gò đất nhỏ, chiếc ghế đẩu cao mà cậu đang ngồi cũng biến thành một khúc gỗ.

Sau đó bước vào phần điệp khúc, cây bút chì lại biến thành bút màu, tiếp tục tô màu cho bản phác thảo: mặt đất có màu nâu trầm, cây thủy sam có màu xanh lục đậm, vùng nước có màu xanh lam đậm, bầu trời có màu xanh lam nhạt, và còn có một vệt ánh sáng vàng mơ hồ, có thể nhận ra đó là mặt trời.

Rất nhanh, căn phòng thu âm vốn dĩ đơn giản ban đầu đã được lấp đầy bởi màu sắc của tự nhiên, Evan Bell trông giống như đang ngồi giữa một khung cảnh thiên nhiên phong phú để ca hát vậy. Phong cách phác thảo nét bút đơn giản này vô cùng ngây ngô, kỹ thuật cũng không gọi là xuất sắc, thế nhưng chính sự ngây ngô này lại vô cùng ăn khớp với bài hát, thứ cảm giác ngây thơ và u sầu tựa như trẻ con ấy khiến toàn bộ khung hình trở nên ấm áp. Sự ấm áp của khung hình và sự lạnh lẽo trong ca từ va chạm lẫn nhau trong giọng hát trong trẻo của Evan Bell, truyền đến tai Lee Kelleher lại khơi dậy những tia lửa kinh diễm.

Khi hát đến đoạn ngân nga bùng nổ cảm xúc ấy, giọng hát của Evan Bell phô diễn trọn vẹn phong cách nhạc rock, thứ cảm xúc bùng nổ tiệm tiến trong cổ họng đã đẩy toàn bộ bài hát lên đến cao trào. Còn trên màn hình, cây bút chì lại một lần nữa xuất hiện, từng giọt nước rơi xuống, khiến người ta không phân biệt được rốt cuộc đó là hạt mưa hay nước mắt.

Vũng nước ở phía dưới màn hình nhanh chóng dâng lên, khi sự bùng nổ của bài hát đạt đến đỉnh điểm tuyệt đối, nó đã nhấn chìm toàn bộ khung hình. Sau đó, giọng hát của Evan Bell lại quay về sự dịu dàng, khung hình hứng chịu trận lụt bắt đầu rút nước, dòng chảy cứ thế biến mất từng chút một trong giọng hát dịu dàng của Evan Bell. Khi bài hát kết thúc, dòng nước cũng biến mất sạch sẽ, và biến mất cùng lúc đó còn có tất cả những nét phác thảo bằng bút chì trên màn hình, màn hình video lại quay trở lại thời điểm ban đầu, một mình Evan Bell ngồi trên chiếc ghế đẩu cao trong phòng thu âm, cô độc tấu đàn guitar thùng, ca hát như một lãng tử.

"Dành tặng cho người bạn tốt nhất của tôi." Đây là câu nói cuối cùng của Evan Bell, ánh đèn trên màn hình từ từ tối đi, cũng giống như bài hát này vậy, tựa như dòng suối nhỏ róc rách hòa vào đáy lòng, lúc rời đi cuối cùng cũng biến mất từng chút một, để lại một vũng nước trong đáy lòng, bên trong đong đầy nước mắt, cũng là cảm xúc của chính mình.

Lee Kelleher cứ thế lặng lẽ ngồi tại chỗ, cho dù chiếc MV này vô cùng đơn giản, thậm chí có thể nói là thô sơ, thế nhưng nó đã làm rung động anh ta, không chỉ vì bài hát này, mà còn vì chiếc MV này. Rất nhiều khi, thứ đơn thuần nhất, tinh khiết nhất lại chính là thứ đả động lòng người nhất.

Lee Kelleher không khỏi nhắm mắt lại, bởi vì nếu tiếp tục mở, sự ẩm ướt trong hốc mắt anh ta sẽ ngưng tụ thành những giọt nước mất. Tiếng ca thiên phú, vang vọng mãi không nguôi.

Bùng nổ cầu phiếu tháng, cầu đặt đọc!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:865
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.