Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 3514 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1067. Thoại tiếng Pháp

❊ ❊ ❊

Từ kết quả của sự việc phát triển mà xem, sự hợp tác giữa Xưởng phim Số 11 và Constantin Film tự nhiên không bị gãy đổ, "Mùi Hương" vẫn được khai máy thuận lợi vào cuối tháng bảy. Thế nhưng vào đầu tháng bảy, cuộc tranh chấp giữa Evan-Bell và Bernd Eichinger quả thực vô cùng căng thẳng.

Thực ra Evan-Bell cũng từng nghĩ, nếu sử dụng thoại tiếng Pháp, đây cũng là một thử thách đối với bản thân cậu. Tiếng Pháp của cậu hiện tại tuy đã rất lưu loát, nhưng để truyền đạt những thay đổi vi tế về cảm xúc trong ngôn ngữ đó thì tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng. Thế nhưng Evan-Bell vẫn luôn nghĩ, Patrick Süskind đặt bối cảnh câu chuyện "Mùi Hương" vào nước Pháp thế kỷ mười tám, là một cử động ngẫu nhiên, hay là có thâm ý sâu xa.

Tại sao lại là nước Pháp, chứ không phải nước Đức? Chỉ vì nước Pháp là nơi bắt nguồn của nước hoa thôi sao? Cho nên nước Pháp thích hợp làm bối cảnh câu chuyện hơn nước Đức? Nếu chỉ đơn giản như vậy, thì để làm nổi bật hoàn toàn bầu không khí của nước hoa, tiếng Pháp cũng là lựa chọn thích hợp nhất; nếu thảo luận sâu sắc hơn một chút, vậy thì bắt buộc phải chú ý đến bối cảnh thời gian "thế kỷ mười tám". Vì thế, Evan-Bell đã đặc biệt dành một ngày để đọc lịch sử nước Pháp.

Nhắc đến nước thế kỷ mười tám của Pháp, vậy thì Cách mạng Pháp chính là một mắt xích không thể thiếu. Cuộc Cách mạng Pháp bắt đầu từ năm 1789 là một cột mốc quan trọng trong lịch sử Pháp, nó chấm dứt hơn một ngàn năm thống trị phong kiến của Pháp, mở ra thời kỳ xác định và phát triển chủ nghĩa tư bản. Louis XVI chính là vào thời điểm này đã trở thành vị vua cuối cùng của vương triều Bourbon, cũng là vị vua đầu tiên trong lịch sử bị xử tử.

Louis XVI, Evan-Bell không kiềm chế được lại nhớ đến quãng thời gian hỗn loạn khi quay video ca nhạc ở lâu đài Chambord lúc trước. Đặt giai đoạn lịch sử ấy lên người một vị vua không màng chính sự như Louis XVI, tự nhiên sẽ có thâm ý riêng. Đương nhiên, đó cũng là xu thế tất yếu của lịch sử khi xã hội phong kiến bước vào con đường cùng.

Nhìn từ bối cảnh cuốn tiểu thuyết nguyên tác "Mùi Hương", Jean-Baptiste Grenouille lần lượt bị mua bán hai lần, tuy không nói hắn là nô lệ, nhưng rõ ràng nước Pháp dưới ngòi bút của Patrick Süskind hẳn là nước Pháp đã bước vào giai đoạn cuối của xã hội phong kiến, chế độ mục nát đã bắt đầu tỏa ra thứ mùi hôi thối không thể xua tan.

Bất cứ ai cũng biết rằng, nhắc đến lịch sử thì không có cách nào chia cắt thời gian ra để nhìn nhận. Nếu muốn nghiên cứu nước Pháp thế kỷ mười tám, thì bắt buộc phải đọc từ mầm mống chủ nghĩa tư bản Pháp thế kỷ mười sáu. Nửa đầu thế kỷ mười sáu, vết thương của Chiến tranh Trăm năm giữa Anh và Pháp còn chưa lành hẳn, Francis I của vương triều Valois và Henry II lại phát động cuộc chiến tranh xâm lược Ý, đồng thời tranh giành đất đai biên giới Đức - Pháp với Hoàng đế Đế quốc La Mã Thần thánh Charles V, từ đó mở màn cho cuộc đấu tranh bá quyền lâu dài giữa Pháp và gia tộc Habsburg. Sự tàn khốc của cuộc chiến tranh này thậm chí còn vượt qua cả Chiến tranh Trăm năm giữa Anh và Pháp, dẫn đến lịch sử một lần nữa thụt lùi. Cho đến khi vị vua đầu tiên của vương triều Bourbon là Henry IV lên ngôi, hòa bình mới giáng lâm trên mảnh đất nước Pháp.

Sau khi dưỡng sức, vương quyền Pháp đã đạt đến đỉnh cao vào thời kỳ trị vì trực tiếp của Louis XIV, mà Louis XIV lại một lần nữa phát động chiến tranh lâu dài với gia tộc Habsburg, chi phí quân sự tiêu tốn, cộng thêm việc trấn áp người theo Tin Lành, sự xa hoa lãng phí của triều đình, cùng với hai mùa màng thất bát vào cuối thế kỷ mười bảy, đầu thế kỷ mười tám, sự bất mãn của nhân dân đã đạt đến một đỉnh cao. Dưới thời Louis XV, tuy kinh tế có sự phát triển, nhưng vương quyền ngày càng suy lược, mà chiến tranh tiếp diễn liên tục đã khiến cho lúc Louis XVI lên ngôi, thâm thủng ngân sách của nước Pháp đã đạt đến con số đáng sợ. Giai cấp tư sản ngày càng cảm thấy địa vị chính trị và thực lực kinh tế không tương xứng, bọn họ bày tỏ sự bất mãn đối với các loại chế độ xã hội, đặc biệt phản đối đặc quyền của quý tộc và giáo sĩ, chế độ phong kiến ở nước Pháp cũng đã bước vào giai đoạn cuối cùng.

Thế là, năm 1789, Cách mạng Pháp bùng nổ.

Trong cuốn tiểu thuyết nguyên tác "Mùi Hương", toàn bộ trải nghiệm cuộc đời của Grenouille thực ra chính là được gắn kết với đoạn lịch sử này của nước Pháp. Sự trỗi dậy của giai cấp tư sản làm nổi bật cuộc sống trụy lạc của giới quý tộc, nhà vua vì một lọ nước hoa thậm chí còn sẵn sàng ban cho người thầy dạy nước hoa của Grenouille một loạt đặc quyền. Những ví dụ về việc nước hoa thay đổi địa vị xã hội, thậm chí thay đổi cuộc đời, đã được làm nền tảng từ nửa đầu cuốn tiểu thuyết, đồng thời cũng chôn xuống một đường phục bút cho việc Grenouille dùng nước hoa chứng minh sự tồn tại của bản thân và lợi dụng nước hoa để đạt được mục đích điều khiển người khác ở phía sau.

Từ Paris tràn ngập mùi hôi thối, đến mùi hôi phát ra từ cơ thể con người, rồi đến việc Grenouille theo đuổi thứ hương thơm thuần khiết duy nhất trên thế giới này: các thiếu nữ, cuối cùng là việc Grenouille bắt đầu tàn sát các thiếu nữ, lợi dụng hương cơ thể của họ để chế tạo nước hoa... tất cả đều là một sự châm biếm đối với xã hội phong kiến Pháp thời kỳ mạt vận, đồng thời cũng là một bức tranh phác họa sự xung đột nảy sinh giữa chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa phong kiến. Mặc dù trong nguyên tác, Patrick Süskind chưa từng nhắc đến đấu tranh giai cấp gì cả, nhưng Grenouille thực ra chính là một kẻ tha hóa du ly ngoài chủ nghĩa phong kiến và chủ nghĩa tư bản, ở một mức độ nào đó, hắn cũng đại diện cho sự mâu thuẫn và xung đột của toàn bộ xã hội khi bước vào thời kỳ giao thời lịch sử.

Cho nên, việc Patrick Süskind lựa chọn nước Pháp thế kỷ mười tám làm bối cảnh tiểu thuyết không phải là vô duyên vô cớ, cũng không phải được chọn lựa một cách ngẫu nhiên, mặc dù ý nghĩa thực sự của tiểu thuyết cần phải dựa vào người đọc để tự mình lĩnh hội. Thế nhưng bối cảnh "nước Pháp thế kỷ mười tám" này tuyệt đối không phải là không có chút ý nghĩa nào. Đây cũng là nguyên nhân căn bản khiến Evan-Bell cuối cùng quyết định sử dụng tiếng Pháp làm thoại, cậu hy vọng có thể dung hợp ý nghĩa sâu sắc của cuốn tiểu thuyết nguyên tác vào trong phim ảnh, có lẽ cậu sẽ không cố ý thể hiện ra ngoài, nhưng bản chất được dung hợp vào dòng máu bộ phim ấy lại có thể tự nhiên tỏa ra loại hương thơm này. Tiếng Pháp chính là một thứ môi giới không thể thiếu, bởi vì tiếng Pháp chính là một bộ phận quan trọng của nước Pháp thế kỷ mười tám, chứ không phải tiếng Anh.

Evan-Bell cuối cùng cũng dựa vào biện pháp này để thuyết phục Bernd Eichinger. Khi Bernd Eichinger hiểu rõ tính đặc thù và tính quan trọng của thời kỳ lịch sử này, bao gồm cả tác dụng khai thác chiều sâu của bộ phim, ông ta cũng không thể không thừa nhận rằng, sử dụng thoại tiếng Pháp có lẽ sẽ ảnh hưởng đến một loạt vận hành thương mại sau đó, ví dụ như phim sẽ càng khó đạt được thành tựu hơn về mặt doanh thu phòng vé khi công chiếu ở Mỹ, nhưng đối với bản thân tác phẩm mà nói, lại là một sự bổ sung quan trọng.

Sở dĩ Evan-Bell được vô số người gọi là "thiên tài" thì tuyệt đối không đơn giản như bề ngoài nhìn thấy. Mà việc Evan-Bell vẫn đang tiếp tục học tập học vị thạc sĩ thiết kế kiến trúc và tâm lý học tại Đại học Harvard cũng không phải là không có ý nghĩa. Bernd Eichinger vẫn có chút cảm giác chịu đả kích, bản thân ông ta đọc cuốn tiểu thuyết nguyên tác "Mùi Hương" gần hai mươi năm, nhưng nếu nói đến phương diện lĩnh hội nguyên tác, thì vẫn còn dừng lại ở mức da lông. Việc Patrick Süskind không muốn dễ dàng giao ra quyền chuyển thể tiểu thuyết cũng là có đạo lý của ông ta.

Bernd Eichinger đã đồng ý đề án sử dụng thoại tiếng Pháp của Evan-Bell. Sau đó, đối với các yêu cầu của Evan-Bell, ông ta cũng không còn một mực suy xét từ góc độ nhà sản xuất nữa, phần lớn thời gian ông ta sẵn sàng thảo luận với Evan-Bell, trao đổi ý kiến lẫn nhau, để hai bên đạt được một kết quả tốt hơn.

Lần va chạm này cũng là một lần va chạm thay đổi quỹ đạo hợp tác của "Mùi Hương", sự hợp tác giữa Evan-Bell và những nhà sản xuất lớn như Bernd Eichinger cũng trở nên thuận lợi hơn.

Thuyết phục được Bernd Eichinger không có nghĩa là đã giải quyết xong tất cả mọi chuyện. Vốn dĩ Bernd Eichinger đã sắp xếp buổi gặp mặt với Dustin Hoffman và Alan Rickman, nhưng bây giờ vì phải sử dụng thoại tiếng Pháp, mà cả hai diễn viên này đều không biết nói tiếng Pháp, điều này có nghĩa là độ khó trong việc thuyết phục diễn viên gia nhập đã tăng lên, hoặc là bọn họ buộc phải từ bỏ diễn viên Anh Mỹ, quay sang tìm kiếm các diễn viên thích hợp ở nước Pháp.

Evan-Bell biết rằng "tai họa" lần này là do cậu gây ra, tự nhiên cũng phải do cậu giải quyết, không thể đem mọi chuyện vứt hết lên đầu Bernd Eichinger. Cho dù là dùng tiếng Pháp hay dùng tiếng Anh, hai diễn viên mà Tom Tykwer đã chọn ở kiếp trước là Dustin Hoffman và Alan Rickman, sự xuất sắc của họ là điều không cần phải bàn cãi. Evan-Bell cũng cho rằng hai diễn viên này chính là lựa chọn không thể thích hợp hơn.

Dustin Hoffman thành danh vào năm 1967, một bộ phim "The Graduate" đã mang lại cho cậu (ông) cả danh lẫn lợi, còn giành được đề cử Oscar đầu tiên trong cuộc đời. Sau đó, Dustin Hoffman lần lượt giành được hai danh hiệu Ảnh đế Oscar với các tác phẩm "Kramer vs. Kramer" và "Rain Man". Dustin Hoffman tận hưởng mỹ danh "tắc kè hoa" ở Hollywood, bởi vì ông mặc dù chỉ cao năm phít bốn inch (một mét sáu mươi sáu), thế nhưng lại dựa vào kỹ thuật diễn xuất phi thường, tạo hình nên vô số vai diễn sinh động và khác biệt bằng những bộ trang phục và gương mặt biến hóa khôn lường. Ông đồng thời cũng là một trong những diễn viên xuất sắc nhất trên sân khấu Broadway, vào thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp diễn xuất đã từng hai lần rời khỏi Hollywood, chạy đến Broadway để theo đuổi sức mạnh, cuối cùng giành được giải Tony nhờ vở kịch kinh điển "Death of a Salesman", cũng là diễn viên duy nhất hiện tại đồng thời giành được Ảnh đế Oscar và giải Tony.

Nếu phải bàn về ấn tượng của Evan-Bell đối với Dustin Hoffman, thì đó không phải là việc ông giống như cậu, đều có tình cảm đặc biệt với Broadway, cũng không phải việc ông giống như cậu, kiên trì theo đuổi ước mơ của bản thân, mà là sự chấp nhất không biết mệt mỏi của Dustin Hoffman. Năm xưa vì để diễn xuất trong "Rain Man", Dustin Hoffman từng cùng sống với những bệnh nhân tự kỷ trong bệnh viện tâm thần suốt mấy tháng trời, sự tận tâm của một người diễn viên này khiến người ta phải khâm phục.

Còn Alan Rickman tuy chưa từng nhận được sự công nhận của giải Oscar, nhưng ông lại là một trong những nam diễn viên quan trọng nhất trong lịch sử nước Anh. Ông từng giành được giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất của Viện Hàn lâm Nghệ thuật Điện ảnh và Truyền hình Anh Quốc, còn từng giành được giải Sư Tử Vàng của Liên hoan phim Venezia. Trong bảng lý lịch của Alan Rickman, có thể nhìn thấy bóng dáng của ông trong "Sense and Sensibility", "Die Hard", "Dogma". Ông còn từng cùng xuất hiện với Evan-Bell trong bộ phim hài lãng mạn tình yêu "Love Actually". Đương nhiên, thứ thực sự khiến Alan Rickman nổi tiếng toàn cầu, vẫn phải kể đến vai diễn Giáo sư Snape trong chuỗi series "Harry Potter".

Nam diễn viên hiếm có của ba đảo quốc Anh này, giống như Evan-Bell và Dustin Hoffman, cũng là một diễn viên xuất sắc của Broadway. Alan Rickman cũng lần lượt hai lần nhận được đề cử Nam diễn viên kịch xuất sắc nhất của giải Tony, lần lượt là năm 1987 và năm 2002. Xuất thân từ Học viện Nghệ thuật Sân khấu Hoàng gia - trường đào tạo kịch nghệ chính thống của Anh, phong cách biểu diễn của Alan Rickman nội liễm mà tinh tế, còn có thể cảm nhận được loại tao nhã phiêu dật mang phong cách quý tộc Anh quốc ấy.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Dustin Hoffman và Alan Rickman quả thực là những vai diễn vô cùng quan trọng trong "Mùi Hương". Cho dù đã đổi thành thoại tiếng Pháp, nhưng Evan-Bell vẫn hy vọng hai diễn viên này có thể tham gia diễn xuất.

Bùng nổ cầu nguyệt phiếu, cầu đặt mua!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:865
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.