Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 218 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 5 - 3:20 chiều

Hàm răng Porter va vào nhau cầm cập không ngừng được. Anh đứng dậy, tập các bài tập khởi động, đi bộ nhanh thành vòng tròn nhỏ, cố gắng ngồi xuống ghế đá công viên trong khi hai bàn tay đặt dưới đùi. Tuy nhiên chẳng có hành động nào đủ sức ủ ấm cơ thể.

Bên ngoài Sở, anh vẫy được một chiếc taxi nhưng nhanh chóng mất dấu chiếc Lexus trong dòng xe. Trong các bộ phim, khi ai đó bảo tay tài xế taxi đuổi theo chiếc xe kia, thì họ sẽ làm ngay. Khi anh thử áp dụng nó trong đời sống thực, anh thấy mình thật ngu ngốc ngay khi những lời ấy vừa bật ra khỏi miệng, tay tài xế chỉ nhìn trừng trừng hàng trăm chiếc xe đang đi lên xuống khắp con phố Michigan rồi hỏi “Xe nào cơ?”. Vào lúc Porter nói cho anh ta biết, chiếc Lexus bạc đã biến mất - bên trong xe là Bishop cùng mẹ hắn.

Anh cho tay tài xế hai trăm đô mua áo khoác của anh ta cộng thêm một trăm đô nữa sử dụng di động của anh ta, chuyển hướng đến Công viên A. Montgomery Ward tại River North, việc đó biến đây thành cuốc taxi đắt nhất anh từng bắt. Khi Porter mặc vào chiếc áo khoác ngoài bộ đồ ướt sũng và dặn tài xế thả anh xuống chỗ gần sân chơi, anh ta nhìn anh như thể anh là thằng điên.

Đó là chuyện vừa mới hai mươi phút trước và Porter bắt đầu đồng ý với đánh giá ấy. Với nhiệt độ ngoài trời đang ở mức một con số, bộ quần áo ướt đẫm của anh đang bắt đầu đông cứng vì lạnh. Bên trong chiếc áo, nhiệt trong cơ thể anh chiến đấu quyết liệt với cái lạnh nhưng phải chịu thua hơi ẩm. Porter ước gì mình đã đội mũ, vì điều duy nhất tệ hơn quần áo ướt đẫm đứng ngoài trời đông lạnh buốt đó là đứng ngoài đường đầu tóc ướt nhẹp giữa thời tiết thế này.

Porter lại đứng dậy, chạy thêm vòng nữa quanh ghế đá, đưa hai tay lên miệng hít hà. Từng mét vuông trên cơ thể anh run rẩy, run rẩy và nổi loạn.

Khi tiếng còi vẳng đến từ con phố sau lưng anh, phải mất một lúc não bộ anh mới xử lý được âm thanh mình nghe thấy, và anh đổ lỗi cho sự hạ thân nhiệt. Anh quay người lại, lao đến chỗ chiếc SUV, nhưng chợt nhớ còn để quên cái thùng và mấy cuốn nhật ký của Bishop trên ghế đá. Anh lật đật quay lại nhanh hết sức có thể trên mặt đất trơn trượt, lấy lại cái thùng rồi lại lao bổ đến chiếc xe đang chờ, làn gió rát buốt tát vào mặt từ tám hướng.

Chẳng có ai ngồi trên ghế hành khách nhưng anh vẫn trèo vào ghế sau, thầm cảm ơn những ô cửa kính đóng kín. Hơi nóng bao quanh anh như một tấm chăn nặng nề, và khi anh cố lên tiếng, cổ họng anh như thể tắc nghẹn. “Ào, Mree.”

Emory Connors quay đầu lại trên ghế lái, miệng cô bé há to. “Lạy Chúa tôi, Sam. Chú có biết ngoài trời đang lạnh thế nào không hả? Chú ướt đẫm rồi kìa! Chú có thể chết cóng ngoài đó đấy!”

Từ sàn xe phía ghế hành khách, cô bé chộp lấy chiếc ba lô màu đen rồi trao cho anh. “Chú cần thay ra ngay bộ quần áo ướt kia đi. Cháu có vơ vội vài đồ cũ của bố Arthur - tất, đồ lót, mấy chiếc quần dài và áo sơ mi. Cháu đã định quyên góp cái đống này cho Goodwill hay tổ chức nào đó thế mà rồi… À mà chỉ là… chú cứ thay đồ ngay ở đây cũng được, cháu sẽ không nhìn đâu. Trước khi chú lăn ra ốm hay sao đó!”

Điều cuối cùng còn lại trong tâm trí Porter là các chuẩn mực. Anh cởi bỏ bộ đồ ướt sũng, chất đống trên sàn xe, rồi mặc vào bộ đồ Emory chôm được từ ngăn tủ của người cha đã bị giết trong căn hộ của cô bé. Vừa thay đồ anh vừa liếc nhìn lên gương chiếu hậu. Đúng như lời đã nói, Emory dường như nhắm tịt mắt lại. Các đốt ngón tay của cô bé trắng bệch, nắm thật chặt vô lăng.

“Cháu cắt tóc rồi à?” Anh nói khi đang cài cúc áo sơ mi. Nó hơi chật nhưng vẫn mặc được. “Đẹp lắm.” Cổ họng anh đau rát nhưng giọng anh đã trở lại.

Hai mắt con bé vẫn nhắm tịt, nó đưa tay lên chạm vào mái tóc nâu uốn quăn ngay trên hai bờ vai. “Cháu cần phải thay đổi mà. Giờ trông ổn không ạ?”

Porter thắt đai an toàn bằng da đen qua các con đỉa trên chiếc quần dài đi mượn, “Ừ.” Anh hất đầu về phía chiếc radio. “Trên bản tin có nói gì không?”

Emory vào số chiếc SUV tiến ra đường Kingsbury, tiến thẳng lên xa lộ liên tiểu bang 1-90. “Chẳng nói gì về chuyện đã xảy ra tại Sở đâu ạ, vẫn chưa thấy. Toàn bộ các kênh tin tức đều đang nói đi nói lại giữa Bệnh viện Stroger với đoạn phim đồng đội của chú đá vào người Bishop.”

“Nash đá vào người Bishop à?” Anh chưa hề nghe bất cứ chuyện nào như thế.

Con bé kể cho anh nghe về vụ bắt giữ Bishop, chuyện hắn cho rằng Porter và Nash là cớm bẩn ra sao trực tiếp trên đài phát thanh khi hắn tự nộp mình, tất cả mọi chuyện.

Dòng giao thông đẩy nhanh tốc độ khi Emory đi theo các biển chỉ đường từ xa lộ 1-90 đến xa lộ 1-55 phía nam, bằng kỹ năng của một tay lái dày dạn.

“Chú không biết cháu có bằng lái chưa đây.”

Nghe câu này mặt Emory đỏ lựng. “Cháu có giấy phép của người học lái rồi. Năm ngoái bố Arthur cứ giục cháu đi học suốt. Cháu đến trường học lái một thời gian rồi, sau đó các vệ sĩ của cháu đưa cháu đi thực hành tại Woodstock vui chết luôn. Họ dạy cháu bao nhiêu món cực ngầu như các kỹ năng đánh lái chính xác và kẹp xe đối phương, kỹ năng nhận biết mối đe dọa, kỹ năng dịch chuyển trọng lượng…”

“Tất cả mọi thứ một tài xế tuổi teen cần biết hả?”

“Chính xác ạ.”

“Chú hy vọng người ta bổ sung thêm kỹ thuật đỗ xe song song vào các bài học của cháu, từng có thời gian đây là kỹ thuật khó học nhất của chú.” Porter lấy đôi giày da màu đen ra khỏi túi - nhãn hiệu John Lobb, loại giày ưa thích của Talbot. Chúng có cỡ mười một trong khi anh thường đi giày cỡ mười rưỡi - khá gần. Xong xuôi anh ngước lên nhìn con bé. “Cháu có mang theo mấy thứ còn lại không?”

Con bé liếc nhìn anh trong gương, mặt con bé đầy lo lắng. “Chú có chắc không ạ?”

Anh gật đầu.

Vươn tay về phía ngăn chứa găng tay, con bé ấn nút mở rồi lấy ra hai bọc giấy. Emory trao cả hai cái bọc cho Porter.

Bên trong cái bọc đầu tiên là hai cọc tờ hai mươi đô được buộc chặt vào nhau. Bốn ngàn đô cả thảy.

Cái bọc thứ hai có một khẩu 38, một dây đai đeo súng bằng da và một hộp đạn.

“Cả tiền lẫn súng đều không thể bị lần theo.” Con bé nói. “Bố Arthur đã cất chúng trong két an toàn. Thậm chí súng còn không có số series.”

Anh nắm chắc vũ khí rồi nhìn mặt bên dưới súng. Con bé đã đúng. Nếu số series đã bị ai đó xóa đi, chắc hắn phải là dân chuyên nghiệp vì không để lại một dấu vết nào. Khả năng cao hơn là khẩu súng đã được sản xuất mà không hề có số series.

Porter nhét khẩu súng vào bao súng rồi gắn vào thắt lưng. Hộp đạn, tiền và cả các cuốn nhật ký của Bishop đựng trong thùng ướt anh cho vào ba lô hết.

Con bé thoát ra đường 286 rời khỏi xa lộ 1-55 rồi theo biển chỉ dẫn tới Sân bay Midway. Khi tốc độ tối đa giảm xuống còn hai mươi dặm, con bé đánh lái sang trái chọn một lối ra hẹp tiến về mấy cái nhà chứa máy bay tư nhân. Qua cửa an ninh, con bé không dừng xe lại. Anh chàng bảo vệ ngả người ra từ một tòa nhà nhỏ, nhận ra con bé liền vẫy tay chào. Len lỏi qua một loạt các tòa nhà, con bé lao vút qua một cánh cổng ra vào lớn của Nhà chứa 289 đang mở, rồi dừng lại cạnh một chiếc phi cơ màu trắng bóng loáng có sơn dòng chữ Talbot Enterprises ở đuôi. “Đây là chiếc phi cơ ưa thích của bố Arthur.” Emory nói. “Bombardier Global 5000. Bóng bẩy và tốc độ. Ở Chicago còn hai chiếc nữa nhưng đây là chiếc cháu thích lái nhất.”

Porter cố gắng hình dung một thế giới nơi cá nhân sở hữu đến vài chiếc phi cơ riêng sẵn sàng để dùng, người lớn hay một đứa nhóc tuổi teen. Thực tế ấy quá khác biệt so với cuộc sống trong căn hộ nhỏ, lái một con xế như anh, anh không thể nào tưởng tượng nổi. Làm sao cô nhóc này có thể giữ đầu máy bay cân bằng nhỉ, anh chịu không hiểu nổi.

“Cháu sẽ để lại con xe này ở đây cho chú.” Emory nói tiếp. “GPS không lần ra được. Biển số xe được đăng ký với một trong các công ty ma của bố Arthur. Sẽ chẳng ai đi tìm nó và nếu có tìm được, họ cũng chẳng phát hiện được gì đâu.”

“Làm sao cháu về nhà được?”

Con bé hất đầu về phía cổng nhà chứa máy bay. “Nhân viên an ninh của cháu đi theo cháu mà.”

Khi Porter nhìn ra cửa sổ, anh nhận thấy một chiếc SUV khác đã tấp vào lề sau xe họ. Một đám mây khói cuộn lên từ phía đuôi xe. Có ít nhất hai người ngồi trong xe.

“Họ không biết cháu đã đón ai tại công viên đâu. Cháu đã dặn họ hai phút sau mới được bám theo cháu nên họ sẽ không thấy chú đâu.” Emory lại chỉ về phía chiếc phi cơ. “Máy bay này đã nạp đầy nhiên liệu, nhân viên được hướng dẫn đưa chú đến bất cứ đâu chú muốn. Tên chú sẽ không xuất hiện ở bất kỳ đâu, họ sẽ không lên hồ sơ kế hoạch bay cho đến ngay trước khi cất cánh. Cháu cho rằng sẽ tốt hơn nếu chú cho họ biết mình muốn bay đến đâu thay vì cháu nói. Vì làm thế nếu ai đấy có hỏi, cháu có thể nói là mình thực sự không biết. Một khi họ biết được điểm đến của chú, họ sẽ thu xếp một chiếc xe khác đợi chú tại điểm hạ cánh, giống con xe này, không lần ra được.” Con bé cắn môi tinh nghịch. “Rõ ràng có một dịch vụ cho kiểu hoạt động này, ai biết được?”

“Chú hình dung Arthur đã làm thế.”

“Vâng, cháu cũng nghĩ thế.” Con bé đồng ý. “Không cần biết chú hạ cánh ở đâu, họ cũng sẽ đợi chú. Nếu chú cần đến bất kỳ đâu nữa, họ sẽ đưa chú đi.” Giọng con bé nhỏ dần đi khi con bé cân nhắc những gì cần nói tiếp theo. “Cháu… cháu đã gọi cho một trong các luật sư của cháu sau khi chú gọi cho cháu, chỉ để quyết định xem cháu có thể làm gì và không thể làm gì. Cháu hy vọng chú hiểu cho cháu.”

Porter hiểu. “Chú rất mừng.”

Emory nói tiếp. “Cháu được biết là vì chú không bị buộc bất kỳ tội danh nào, nên về mặt pháp lý cháu chẳng phạm tội gì ở đây hết. Nếu họ đưa ra lời buộc tội chống lại chú, anh ta nói cháu có thể đợi bốn giờ đồng hồ rồi mới gọi cho nhà chức trách kể cho họ nghe cháu đã làm gì. Anh ta bảo rằng đó là cửa sổ Overton[1].” Con bé làm dấu ngoặc kép trên không trung để nhấn mạnh. “Thế nên nếu chú bị buộc tội, cháu sẽ bảo với họ rằng chú đã đề nghị sử dụng một trong các phi cơ của cháu. Cháu sẽ kể cho họ nghe sự thật - cháu chẳng biết chú đi đâu. Cháu không biết từ đó họ sẽ phải mất bao lâu mới phát hiện ra, nhưng đồng hồ đang kêu tích tắc đấy. Cháu không rõ đến lúc đó ngay cả mấy cái xe có còn an toàn không nữa. Có thể chú sẽ muốn cân nhắc chuyện vứt đi hết bất kể những gì người của cháu cung cấp cho chú và dùng tạm thứ khác, có thêm chút thời gian… chú biết đấy, nếu tình hình buộc phải thế.”

Hình như hơi xấu hổ vì câu nói cuối cùng, con bé ngoảnh mặt đi.

Porter ngồi lại vào ghế sau và mất một lúc để ghìm hơi thở, ngắm nhìn cô bé trẻ tuổi xinh đẹp ngồi ghế trước. “Chú nợ cháu tất cả những thứ này, Emory. Cháu có thể là người mạnh mẽ nhất mà chú biết.”

Con bé mỉm cười. “Chú chẳng bao giờ nợ cháu cả. Bây giờ không, mãi mãi cũng không.”

Hơn bất kỳ ai khác, anh thấu hiểu những hy sinh của con bé, những gì con bé đã trải qua.

Anh nhìn theo con bé xuống xe SUV rồi chạy lại phía chiếc xe đang chờ trên mặt đường trải nhựa. Chiếc xe phóng đi vào lúc anh xuống xe, với chiếc ba lô trong tay và bước lên những bậc cầu thang của chiếc Bombardier rồi mất hút vào bên trong.

❀ ❀ ❀

[1] Đây là một lý thuyết chính trị mô tả ranh giới của các ý tưởng có thể được xã hội chấp nhận.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.