Vì theo học trường cấp ba Nữ sinh Latinh nên Florentyna phải thực hiện chuyến đi thứ hai đến New York. Cơ sở duy nhất bán đồng phục chính thức của trường là Marshall Field’s ở Chicago, trong khi giày thì phải mua từ hãng Abercrombie Fitch ở New York. Abel khịt mũi và tuyên bố rằng đó là sự màu mè dở tệ nhất. Tuy nhiên, bởi anh cũng phải di chuyển đến New York để kiểm tra chi nhánh Baron mới mở, anh đồng ý coi đó như là phần thưởng đặc biệt khi đồng hành cũng cô Tredgold và con gái mười ba tuổi của mình trong chuyến tham quan của họ tới đại lộ Madison.
Abel đã từ lâu coi New York là thành phố lớn duy nhất trên thế giới mà không có khách sạn hạng nhất nào ấn tượng. Anh ngưỡng mộ Plaza, Pierre và Carlyle, nhưng không nghĩ bất kì cái nào trong ba nơi kể trên có thể sánh được với Claridge ở London, George V ở Paris hay Danielli ở Venice. Chỉ những khách sạn ấy mới đạt được tiêu chuẩn mà anh đang cố gắng tái hiện tại New York Baron.
Florentyna nhận thấy cha đang dành ngày càng nhiều thời gian ở New York. Điều khiến cô bé buồn là tình cảm yêu thương giữa cha và mẹ cô giờ đây chỉ còn trong quá khứ. Những mâu thuẫn trở nên rất thường xuyên khiến cô bé thắc mắc liệu mình có phải là nguyên nhân.
Ngay khi cô Tredgold hoàn thành danh sách đồ cần mua ở Marshall Field’s – ba cái áo len màu xanh (nước biển), ba chân váy màu xanh (nước biển), bốn áo sơ mi (trắng), sáu chiếc quần tất xanh (đậm), sáu đôi tất thấp cổ xám (nhạt), một chiếc váy lụa xanh nước biển với cổ và tay trắng – cô liền bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi tới New York.
Florentyna và cô Tredgold bắt chuyến tàu đến nhà ga Grand Central, và ngay khi đến New York, họ thẳng tiến đến cửa hàng Abercrombie Fitch, nơi họ chọn hai đôi giày Oxford màu nâu.
“Đúng là những đôi giày chất lượng,” cô Tredgold trịnh trọng tuyên bố. “Không ai dùng đồ Abercrombie Fitch mà phải sợ việc đi chân trần đến hết cuộc đời.” Tiếp đó họ đến đại lộ số Năm, và vài phút sau đó cô Tredgold nhận ra rằng cô chỉ còn một mình. Vòng ngược trở lại, cô thấy Florentyna đang dí sát mũi vào cửa kính hãng Elizabeth Arden[1]. Cô rảo bước tới đứng cùng cô bé. “Mười màu son cho người phụ nữ sành điệu,” tấm bảng hiệu trên tường ghi.
“Đỏ hoa hồng là màu yêu thích nhất của con,” Florentyna nói đầy hi vọng.
“Những nội quy của trường đã rất rõ ràng rồi mà,” cô Tredgold trả lời với sự cương quyết. “Không son môi, không sơn móng tay, không đồ trang sức trừ một chiếc nhẫn và một chiếc đồng hồ phù hợp.”
Florentyna miễn cưỡng rời thỏi son màu đỏ hoa hồng và chạy theo cô giáo, cùng nhau rảo bước đều đặn về phía đại lộ số Năm, tới khách sạn Plaza, nơi cha cô bé đang đợi để cùng họ đi uống trà ở Palm Court. Abel không thể cưỡng lại việc quay trở về khách sạn nơi anh đã trải qua thời kỳ thực tập dưới vai trò một anh phụ bàn. Mặc dù anh không nhận ra ai ngoài Sammy Già nua, trưởng nhóm nhân viên phục vụ trong phòng Gỗ sồi, mọi người đều biết chính xác anh là ai.
Sau món bánh macaroon và kem cho Florentyna, một tách cà phê cho Abel, và một tách trà chanh cùng bánh sandwich cải xoong cho cô Tredgold, Abel tạm biệt họ để trở lại với công việc. Cô Tredgold kiểm tra lịch trình của mình rồi đồng hành cùng Florentyna leo lên đỉnh tòa nhà Empire State. Khi chiếc thang máy lên tới tầng một linh hai, Florentyna cảm thấy hơi choáng váng và họ cùng phá lên cười khi phát hiện ra sương mù đang đến từ sông Đông, và họ thậm chí không thể nhìn xa quá tòa nhà Chrysler. Cô Tredgold kiểm tra lịch trình một lần nữa và quyết định rằng họ nên dành thời gian tới thăm viện bảo tàng Metropolitan. Ngài Giám đốc Francis Henry Taylor, gần đây đã mua một bức tranh vải của Pablo Picasso, vẽ một người phụ nữ với hai cái đầu và một bên ngực mọc ra từ vai của bà ta.
“Cô nghĩ gì về điều đó?” Florentyna hỏi.
“Không nghĩ gì mấy,” cô Tredgold trả lời. “Cô hơi băn khoăn rằng có khi nào lúc còn đi học, ông ấy cũng nhận được những lời nhận xét môn nghệ thuật giống như con vậy.”
Florentyna luôn thích thú khi được ở tại một trong những khách sạn của cha mình trong mỗi chuyến du ngoạn. Cô rất hạnh phúc khi dành hàng giờ đi loanh quanh tìm kiếm những sai sót mà khách sạn mắc phải. Sau cùng thì cô bé chỉ ra cho cô Tredgold, họ cần xem xét sự đầu tư của mình. Bữa tối hôm đó trong căn phòng Đồ nướng của chi nhánh New York Baron, Florentyna nói với cha rằng mình không chú ý lắm đến các quầy hàng của khách sạn.
“Có chuyện gì với chúng sao?” Abel thuận miệng hỏi, không quá để ý đến câu trả lời.
“Chẳng có yếu tố nào quá nghiêm trọng để nhận ra một cách dễ dàng cả,” Florentyna nói, “trừ việc trông chúng quá sức nhạt nhòa nếu so với những cửa hàng thực sự, giống những cái trên đại lộ số Năm.”
Abel viết nhanh một ghi chú vào mặt sau của tờ thực đơn, “Các gian hàng tẻ nhạt một cách khủng khiếp,” và vẽ vài nét xung quanh câu đó một cách từ tốn trước khi nói “Ba sẽ không cùng về Chicago với con, Florentyna.”
Lần đầu tiên Florentyna rơi vào im lặng.
“Mới nảy sinh một vài vấn đề với khách sạn và ba phải đứng ra để chắc rằng chúng không vượt ngoài tầm kiểm soát,” anh nói, câu ấy nghe có vẻ được tập dượt quá nhuần nhuyễn.
Florentyna nắm chặt tay cha mình, “Ba hãy cố về vào ngày mai nhé. Eleanor và con luôn luôn nhớ ba.”
***
Ngay khi Florentyna về lại Chicago, cô Tredgold đã chuẩn bị cho cô bé sẵn sàng vào cấp ba. Mỗi ngày họ dành hai tiếng để học một chủ đề khác nhau, nhưng Florentyna được phép chọn xem họ sẽ học vào các buổi sáng hay buổi chiều. Ngoại lệ duy nhất là vào các ngày thứ Năm, khi giờ học diễn ra vào buổi sáng, bởi buổi chiều là ngày nghỉ của cô giáo Tredgold.
Cứ đều đặn hai giờ chiều thứ Năm, cô sẽ rời nhà và không trở về trước bảy giờ tối. Cô không bao giờ giải thích mình đã đi đâu, và Florentyna không bao giờ có đủ can đảm để hỏi. Nhưng khi kỳ nghỉ đến, Florentyna ngày càng trở nên tò mò về nơi cô Tredgold đã dành thời gian tới, cho đến khi cuối cùng cô bé quyết định sẽ tự mình sẽ tìm câu trả lời.
Sau giờ học tiếng Latinh một sáng thứ Năm, tiếp đó là một bữa trưa nhẹ với nhau ở trong bếp, cô Tredgold nói lời chào tạm biệt Florentyna rồi trở về phòng mình. Khi đồng hồ điểm hai giờ chiều, cô rời khỏi nhà và đi thẳng xuống phố, xách theo một chiếc túi vải lớn. Florentyna quan sát cô một cách cẩn thận từ cửa sổ phòng ngủ. Khi cô Tredgold rẽ ở cuối phố Rigg, Florentyna lao ra và chạy một mạch xuống đường Inner. Cô bé nhìn quanh và thấy cô giáo của mình đang đợi ở trạm xe buýt trên đại lộ Michigan. Cô nghe thấy trái tim mình đập thình thịch, rồi sự thất vọng bỗng ùa tới vì cô nghĩ rằng sẽ không thể theo dấu cô Tredgold xa hơn được nữa. Khoảng một phút sau, chiếc xe buýt trờ tới và cô bé định quay lưng đi về thì bỗng nhận thấy cô Tredgold đi lên phần cầu thang tròn của chiếc xe hai tầng ấy. Không chút do dự, Florentyna chạy theo và nhảy lên cái bậc lên xuống đang di chuyển, rồi nhanh chóng tiến về phía đầu xe.
Khi người bán vé hỏi cô định đi đâu, Florentyna chợt nhận ra rằng cô chẳng hề biết đích đến của mình.
“Chuyến xe này đi xa đến đâu ạ?” Cô hỏi.
Người soát vé nhìn cô đầy nghi ngờ. “The Loop[2],” anh ta đáp.
“Vậy thì cho em vé một chiều đến The Loop vậy,” Florentyna đáp một cách tự tin.
“Giá là mười lăm xu,” tay bán vé nói.
Florentyna lục lọi trong túi áo khoác của mình và phát hiện ra cô chỉ có đúng mười xu mà thôi.
“Em có thể đi xa đến đâu với mười xu?” “Trường Rylands.”
Florentyna đưa tiền, thầm cầu nguyện rằng cô Tredgold sẽ đến trạm dừng của mình trước khi cô bé buộc phải xuống xe, trong khi không hề mảy may nghĩ đến việc làm thế nào để trở về nhà.
Cô ngồi thật thấp ở ghế của mình và quan sát một cách thận trọng mỗi khi xe buýt dừng tại một điểm đỗ dọc tuyến đường quanh hồ, nhưng thậm chí sau khi cô đếm tới mười hai trạm dừng và đi qua cả trường Đại học Chicago, cô Tredgold vẫn không xuất hiện trở lại.
“Trạm dừng của cô tiếp theo nhé,” người soát vé nói một vài phút sau đó.
Khi xe buýt đến điểm dừng kế tiếp, Florentyna biết rằng cô đã thất bại. Cô bé miễn cưỡng bước xuống vỉa hè và nghĩ về cả chặng đường dài phải cuốc bộ về nhà, đồng thời xác định rằng tuần sau cô sẽ phải chuẩn bị đủ tiền để trả cho cả hai chiều của cuộc hành trình.
Cô bé đứng nhìn theo chiếc xe một cách buồn bực khi nó chạy vài trăm thước dọc phố trước khi đến điểm dừng tiếp theo. Một bóng hình bước xuống đường mà chỉ có thể là cô Tredgold. Cô giáo biến mất ở một bên đường, trông như thể biết chính xác mình đang tới đâu.
Florentyna chạy nhanh hết sức mình, nhưng khi cô bé tới góc phố và thở không ra hơi thì cô Tredgold đã biến mất. Florentyna đi bộ chầm chậm dọc con phố, tự hỏi cô giáo mình có thể đi đâu. Có lẽ là vào một ngôi nhà nào đó rồi, hay là cô đã đi bên đường khác? Florentyna quyết định sẽ đi đến cuối đường và nếu cô thất bại trong việc phát hiện ra mục tiêu của mình, cô sẽ buộc phải từ bỏ và quay trở về nhà.
Vừa đúng lúc cô bé định quay về thì lướt ngang qua một địa điểm mới khai trương. Cô nhìn lên cổng vòm lớn có dòng chữ “Câu lạc bộ bờ biển miền Nam” được chạm nổi bằng vàng.
Florentyna không hề nghĩ dù chỉ một giây rằng cô Tredgold có thể ở bên trong, nhưng vì quá tò mò, cô nhìn qua cánh cổng.
“Cô cần gì?” Người gác cổng trong bộ đồng phục ở phía bên kia cánh cổng hỏi.
“Tôi đang tìm gia sư của mình,” Florentyna trả lời. “Tên cô ấy là gì?”
“Cô Tredgold,” Florentyna trả lời không hề nao núng.
“Cô ấy đã vào trong câu lạc bộ rồi,” người bảo vệ nói, tay chỉ về phía một tòa nhà theo phong cách Victoria bao quanh bởi rất nhiều cây, cách đó khoảng bốn trăm mét trên dốc.
Florentyna rảo bước một cách tự tin mà không nói thêm một từ nào, đi dọc theo con đường mòn bởi cứ cách một đoạn lại có đặt biển chỉ dẫn “Tránh xa bãi cỏ.” Cô dán chặt mắt vào tòa nhà câu lạc bộ và vừa kịp trốn ra sau một thân cây khi thấy cô Tredgold xuất hiện. Cô bé gần như không nhận ra người phụ nữ trong chiếc quần dài vải tweed sọc màu đỏ vàng, chiếc áo len to tướng của hãng Fair Isle và đôi giày brogue[3]màu nâu nặng nề. Một chiếc túi đựng gậy đánh gôn được đeo thoải mái ở một bên vai.
Florentyna nhìn chằm chằm vào cô giáo của mình, không thể nhấc nổi chân.
Cô Tredgold bước đến điểm tee[4] đầu tiên, đặt túi đeo xuống và lấy ra một trái bóng. Cô đặt nó lên đinh nâng bóng[5] dưới chân và lựa một cây gậy từ trong túi. Sau một vài cú xoay người khởi động, cô trụ vững cơ thể, nhằm quả bóng và vụt nó một cách chắc chắn xuống giữa vùng fairway[6]. Florentyna không tin vào mắt mình. Cô bé muốn vỗ tay chúc mừng nhưng thay vào đó lại chạy đi và núp sau một thân cây khác khi cô Tredgold bước từ từ xuống vùng fairway.
Cú đánh thứ hai của cô Tredgold đáp xuống cách mép vùng green chỉ gần hai mươi mét. Florentyna chạy tới một lùm cây bên lề fairway và xem cô Tredgold đánh bổng quả bóng lên rơi vào vùng green và đưa bóng vào lỗ chỉ với hai cú đẩy nhẹ[7]. Florentyna không nghi ngờ gì việc cô Tredgold đã từng chơi môn này trong một khoảng thời gian đáng kể rồi.
Cô Tredgold rút một tấm thẻ trắng từ túi và viết cái gì đó lên, trước khi di chuyển đến lỗ bóng thứ hai. Khi làm vậy, cô nhìn chăm chú vào vùng green lỗ thứ hai, chỉ hơi lệch về phía bên trái nơi Florentyna đang ấn náu một chút. Một lần nữa, cô Tredgold giữ vững cơ thể, nhằm vào quả bóng và đánh một cú xoáy, nhưng lần này hơi quá và quả bóng dừng lại chỉ cách nơi Florentyna đang nấp hơn mười mét.
Florentyna ngước nhìn lên cành cây, nhưng nó hoàn toàn không phù hợp cho việc leo trèo trừ khi cô là một con mèo. Cô bé nín thở và cúi rạp người sau thân cây rộng nhất, nhưng vẫn không ngừng quan sát cô Tredgold khi cô nghiên cứu đường bóng của mình. Cô Tredgold lẩm bẩm một điều gì đó không thể nghe thấy và sau đó chọn một cây gậy khác. Florentyna thở phào một cái khi cô Tredgold vung gậy đánh. Quả bóng bay thẳng lên cao rồi dừng lại ở giữa đường một lần nữa.
Florentyna quan sát cô Tredgold đổi gậy trong túi thêm một lần nữa.
“Nếu cô giữ cánh tay mình thẳng hơn một chút ở cú đánh đầu tiên, cô sẽ không bao giờ thấy con được.”
Florentyna cho rằng cô Tredgold đang động viên chính mình nên vẫn trốn sau cái cây.
“Ra đây đi, bé con.” Florentyna ngay lập tức chạy ra nhưng không nói gì.
Cô Tredgold lấy một quả bóng nữa từ túi bên hông của bao đựng gậy và đặt nó trên mặt đất phía trước mặt. Cô chọn một cây gậy và đưa nó cho cô học trò.
“Cố đánh trúng bóng theo hướng đó xem,” cô nói và chỉ tay về phía lá cờ cách đó hơn chín mươi mét.
Florentyna nắm cây gậy một cách lúng túng rồi thực hiện vài cú đánh vào quả bóng. Mỗi lần cô lại hất lên một ít đất mà cô Tredgold gọi là “divot[8].” Cuối cùng cô bé cũng tìm được cách đẩy quả bóng đi khoảng hai mươi mét dọc theo fairway. Cô cười sung sướng.
“Cô nghĩ là chúng ta sẽ có một buổi chiều dài lắm đây,” cô Tredgold tuyên bố với sự cam chịu.
“Con xin lỗi,” Florentyna nói. “Cô có thể tha thứ cho con được không?”
“’Sẽ’, chứ không phải là ‘có thể’, cô bé ạ.” Cô ngừng lại. “Về việc con đã đi theo cô, thì có. Nhưng về kiến thức của con với môn gôn thì không. Chúng ta sẽ phải bắt đầu với những thứ cơ bản, bởi có lẽ là trong tương lai, ta sẽ không còn những buổi chiều thứ Năm cho riêng mình nữa. Giờ thì con đã phát hiện ra việc duy nhất cha ta luôn phản đối là gì rồi.”
Cô Tredgold dạy cho Florentyna cách chơi gôn với cùng sự nhiệt tình và phương pháp như khi dạy môn Latinh hay Lịch sử. Đến cuối kỳ nghỉ hè đó, buổi chiều yêu thích nhất của Florentyna chính là thứ Năm.
❀ ❀ ❀
[1] 44* Một công ty mỹ phẩm, chăm sóc da và nước hoa lớn của Mỹ
[2] 45* The Loop, Chicago: một trong những nơi sầm uất, nổi tiếng, là trung tâm kinh tế của thành phố.
[3] 46* Một loại giày có nguồn gốc Ai Len, đế thấp, được ghép từ nhiều mảnh da cứng và trang trí lỗ đục cùng răng cưa theo viền các mảnh ghép, dùng được ở những nơi có địa hình ẩm ướt.
[4] 47* Tee: điểm giao bóng trên sân gôn.
[5] 48* Cũng gọi là tee.
[6] 49* Fairway: vùng trên sân gôn, nằm giữa Tee – điểm giao bóng và Green – vùng sân cỏ thấp quanh lỗ gôn; nếu muốn người chơi có thể đánh bóng từ vị trí này.
[7] 50* Putt: cú đẩy nhẹ bóng bằng gậy đẩy vào lỗ.
[8] 51* Divot: thuật ngữ sân gôn chỉ phần cỏ bị cắt ra khỏi mặt đất sau cú đánh của người chơi.