Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

❊ ❊ ❊

Người tài xế cho chiếc xe Rolls-Royce dừng lại trước đèn giao thông trên phố Arlington ở phía tây Vườn hoa công cộng. Anh ta đợi đèn chuyển xanh trong lúc Florentyna nói chuyện với cha cô về chuyến đi sắp tới của họ sang châu Âu.

Khi đèn tín hiệu chuyển màu, một chiếc Rolls khác xuất hiện phía sau họ, sau đó rẽ xuống Đại lộ Commonwealth. Một sinh viên mới tốt nghiệp khác và hai vị phụ huynh đầy tự hào đang say sưa nói chuyện.

“Đôi khi mẹ nghĩ là sẽ tốt hơn cho con nếu đến Yale, Richard ạ,” bà nói.

Mẹ Richard nhìn anh một cách hài lòng. Anh có vẻ ngoài quý phái giống cha, điều đã thu hút mẹ anh hơn hai mươi năm về trước, và hiện nay anh là thế hệ thứ năm của gia đình đã tốt nghiệp từ trường Harvard.

“Tại sao lại là Yale ạ?” Anh nhẹ nhàng hỏi, kéo mẹ ra khỏi những hồi tưởng của bà.

“Chà, có lẽ thế có lợi cho sức khỏe của con hơn khi tránh xa bầu không khí ngột ngạt ở Boston.”

“Đừng để cha nghe thấy những gì mẹ nói; ông sẽ cho rằng đó là một gợi ý không khác gì sự phản bội, và sẽ thiêu sống chúng ta trên giá gỗ đấy ạ.”

“Nhưng con có nhất định phải quay lại trường Kinh doanh Harvard không, Richard? Chắc chắn phải có những trường kinh doanh khác chứ?”

“Cũng giống cha, con muốn làm một nhân viên ngân hàng. Nếu con muốn đi theo bước chân ông, Yale không đủ tiêu chuẩn để xách dép cho Harvard đâu ạ,” anh nói một cách chế giễu.

Vài phút sau, chiếc Rolls dừng lại ở điểm đỗ bên ngoài một ngôi nhà lớn trên đồi Beacon. Cửa chính mở ra và một người quản gia đứng ở lối vào.

“Chúng ta có khoảng một giờ đồng hồ trước khi các vị khách đến,” Richard nói sau khi xem đồng hồ. “Con phải đi thay đồ ngay lập tức. Mẹ à, có lẽ chúng ta có thể gặp nhau trước bảy rưỡi một chút trong phòng phía tây nhé?” Nó thậm chí nói cũng giống bố, bà nghĩ.

Richard chạy lên cầu thang hai bậc một lúc; hầu hết ở các ngôi nhà, anh có thể nhảy cách ba bậc. Mẹ anh đi theo sau với tốc độ nhàn nhã hơn, bà không bao giờ chạm tay lên thành cầu thang.

Người quản gia nhìn họ đi khuất trước khi trở về nhà bếp. Anh em họ của ngài Kane, Henry Cabot Lodge, sẽ cùng ăn tối với gia đình, vì vậy ông ta cần kiểm tra lại để chắc rằng mọi thứ dưới tầng đều hoàn hảo.

Richard đứng dưới vòi hoa sen và mỉm cười với ý nghĩ về sự lo lắng của mẹ. Anh luôn muốn tốt nghiệp từ Harvard và cố gắng nâng cao thành tích của mình so với cha. Anh không thể đợi đến lúc đăng ký nhập học trường Kinh doanh mùa thu tới, mặc dù anh phải thừa nhận rằng mình mong chờ được đưa Mary Bigelow tới Barbados vào mùa hè. Anh gặp Mary trong buổi tổng duyệt của Câu lạc bộ Âm nhạc và sau đó cả hai đều được mời chơi trong bộ tứ dàn dây của trường. Quý cô nhỏ bé thanh tao đến từ trường Radcliffe chơi violin tốt hơn anh chơi đàn cello rất nhiều. Khi anh cuối cùng cũng dìu được Mary ngại ngùng lên giường, anh thấy cô một lần nữa vào nhịp tốt hơn, mặc dù cô giả vờ là không có kinh nghiệm. Kể từ những ngày đó, anh cũng phát hiện ra rằng cô dễ bị kích động.

Richard xoay núm điều chỉnh nhiệt độ sang “Lạnh” trong giây lát trước khi bước ra ngoài. Anh lau người và thay trang phục dạ tiệc. Anh quan sát mình trong gương: âu phục hai hàng khuy. Richard đoán rằng anh sẽ là người duy nhất tối đó mặc kiểu thời trang mới nhất – không phải chuyện gì to tát khi bạn cao hơn một mét tám, cân đối và da sẫm màu. Mary từng nói anh mặc mọi thứ đều đẹp, từ quần lót cho tới áo măng tô.

Anh đi xuống dưới nhà và ngồi đợi mẹ ở phòng phía tây. Khi bà xuất hiện, người quản gia phục vụ họ đồ uống.

“Trời đất, vét hai hàng cúc lại trở thành mốt rồi à?” Bà dò hỏi.

“Mẹ nên tin điều đó. Món đồ thời thượng nhất đấy, thưa mẹ.”

“Mẹ không tin nổi,” bà nói. “Mẹ nhớ rằng…” Người quản gia hắng giọng. Cả hai nhìn quanh.

“Tướng công Henry Cabot Lodge,” ông ta tuyên bố.

“Cabot,” mẹ Richard kêu lên.

“Kate yêu quý,” ông đáp lại trước khi hôn lên má bà. Kate mỉm cười; người anh họ của bà đang mặc một chiếc áo khoác có hai hàng cúc.

Richard mỉm cười, bởi nó ít nhất đã hai mươi lăm năm tuổi rồi.

***

Richard và Mary Bigelow quay về từ Barbados với làn da gần như tối màu như người bản xứ. Họ dừng chân ở New York để ăn tối với cha mẹ Richard, người đã hoàn toàn chấp thuận sự lựa chọn của anh. Xét cho cùng thì cô gái là cháu lớn của Alan Lloyd, người đã thắng ông nội của Richard để giành ghế chủ tịch ngân hàng gia đình.

Khi Richard trở lại Ngôi nhà màu Đỏ, dinh thự tại Boston của họ trên đồi Beacon, anh nhanh chóng ổn định cuộc sống và bắt đầu chuẩn bị theo học trường Kinh doanh. Mọi người đều cảnh báo với anh rằng đó là khóa học yêu cầu khắt khe nhất tại trường, với lượng sinh viên bỏ học giữa chừng lớn nhất, nhưng khi học kỳ bắt đầu, chính anh cũng ngạc nhiên với việc có quá ít thời gian rảnh rỗi để theo đuổi những việc khác. Mary bắt đầu tuyệt vọng khi anh phải từ bỏ vị trí của mình trong bộ tứ đàn dây và chỉ có thể gặp cô vào cuối tuần.

Kết thúc năm học đầu tiên, cô gợi ý họ nên quay lại Barbados và thất vọng khi thấy anh dự định ở lại Boston và lật giở thậm chí nhiều trang sách hơn.

Khi Richard bước vào học năm cuối, anh quyết tâm kết thúc ở vị trí đứng đầu hoặc gần đầu lớp, và cha anh cảnh báo rằng anh sẽ không được thư giãn cho đến sau khi bài kiểm tra cuối cùng được nộp. Ông nói thêm rằng nếu anh không nằm trong số 10% người đứng đầu, anh không cần phải nộp hồ sơ cho bất kì vị trí nào tại ngân hàng. William Kane sẽ không bị buộc tội lạm dụng quyền hành để thiên vị gia đình.

Giáng sinh năm đó, Richard ở cùng cha mẹ ba ngày tại New York trước khi quay về Boston. Mẹ anh trở nên khá lo lắng về áp lực anh tự đặt lên chính mình, nhưng cha Richard chỉ ra rằng chỉ còn thêm sáu tháng nữa mà thôi. Sau đó anh có thể thư giãn suốt phần đời còn lại. Kate bảo lưu ý kiến của mình; bà không thấy chồng mình thư giãn chút nào trong suốt hai mươi lăm năm qua.

Vào lễ Phục sinh, Richard gọi điện cho mẹ để báo rằng anh sẽ ở lại Boston trong kỳ nghỉ mùa xuân ngắn này, nhưng bà thuyết phục anh tới New York để dự lễ sinh nhật cha. Anh đồng ý nhưng nói thêm rằng anh phải trở lại Harvard ngay sáng hôm sau.

Richard về tới nhà của gia đình họ trên phố 68 Đông khi đã hơn bốn giờ chiều vào ngày sinh nhật cha. Mẹ ra đón anh, cùng với các em gái, Virginia và Lucy. Mẹ anh thấy anh trông xanh xao và mỏi mệt, bà mong kỳ kiểm tra của anh nhanh kết thúc. Richard biết cha mình sẽ không phá vỡ thói quen của ông tại ngân hàng chỉ vì sinh nhật của bất cứ ai, kể cả của chính ông. Ông sẽ về nhà, như mọi ngày, vài phút sau bảy giờ tối.

“Anh mua gì cho sinh nhật cha vậy?” Virginia dò hỏi.

“Anh đang đợi em cho lời khuyên đây,” Richard nói một cách trông đợi, gần như đã quên mất chuyện quà cáp.

“Đó là thứ em gọi là ‘để nó lại đến cuối’, là như vậy đấy,” Lucy nói. “Em mua được quà từ ba tuần trước rồi.”

“Mẹ biết thứ ông ấy cần,” mẹ anh lên tiếng. “Một đôi găng tay – đôi cũ của ông ấy gần như nát hết rồi.”

“Màu xanh da trời đậm, bằng da thật, và không có hoa văn,” Richard cười. “Con đến cửa hàng Bloomingdale’s ngay lập tức.”

Anh sải bước dọc đại lộ Lexington, hòa mình vào sự nhộn nhịp của thành phố. Anh đã mong chờ được làm việc tại ngân hàng vào mùa thu, và cảm thấy tự tin rằng nếu không bị làm phiền trong những tháng cuối cùng, anh sẽ lọt vào top 10% mà cha anh yêu cầu. Anh sẽ noi gương cha và một ngày nào đó sẽ trở thành chủ tịch ngân hàng. Anh mỉm cười với ý nghĩ ấy. Anh đẩy cửa gian hàng ở Bloomingdale’s, sải bước đi lên và hỏi một nhân viên nơi anh có thể mua găng tay.

Lúc anh bắt đầu đi xuyên qua cửa hàng đông đúc, anh liếc nhìn đồng hồ. Còn nhiều thời gian để trở lại và thay trang phục cho bữa tối trước khi cha anh trở về nhà. Anh nhìn lên hai cô gái đứng sau quầy găng tay. Anh mỉm cười với một cô; nhưng người còn lại đã mỉm cười đáp lại.

Cô gái tươi cười ấy nhanh chóng bước tới trước. Đó là một cô nàng tóc vàng sậm như mật ong, son môi hơi đậm và có hơn một cúc áo không được cài so với quy định của Bloomingdale’s. Richard không thể không ngưỡng mộ sự tự tin ấy. Một bảng tên nhỏ gắn trên ngực trái ghi “Maisie Luntz.”

“Tôi có thể giúp gì, thưa ngài?” Cô nàng hỏi.

“Có đấy,” Richard đáp. Anh liếc nhìn về phía cô gái tóc sẫm màu. “Tôi cần một đôi găng tay, màu xanh đậm, bằng da thật, và không có họa tiết,” anh nói, mắt không nhìn vào người đặt câu hỏi.

Maisie chọn một đôi và đeo vào tay Richard, từ từ xỏ lớp da xuống từng ngón tay rồi giữ chúng thẳng lên cho anh chiêm ngưỡng.

“Nếu chúng không hợp với ngài, ngài có thể thử đôi khác ạ.”

“Không, chúng vừa rồi,” anh nói. “Tôi thanh toán cho cô hay cô gái kia?”

“Tôi có thể nhận ạ.”

“Thật tiếc,” Richard lẩm bẩm. Anh miễn cưỡng rời đi, quyết tâm quay lại ngày hôm sau. Cho đến buổi chiều hôm đó, anh vẫn coi tình yêu từ cái nhìn đầu tiên là thứ sáo rỗng lố bịch nhất, chỉ phù hợp với những độc giả của các tạp chí dành cho nữ giới.

Cha anh rất hài lòng với món quà “tâm lý” đó khi ông nhắc đến nó suốt bữa ăn, và thậm chí còn hài lòng hơn nữa với sự tiến bộ của Richard ở trường Kinh doanh.

“Nếu con nằm trong số 10% đứng đầu, cha sẽ rất vui mừng xem xét dành cho con vị trí thực tập sinh tại ngân hàng,” ông nói tới lần thứ một nghìn.

Virginia và Lucy cười rạng rỡ. “Nếu Richard đứng đầu thì sao cha? Cha sẽ cho anh ấy làm chủ tịch ư?” Lucy hỏi.

“Đừng ngớ ngẩn thế, cô gái của cha. Nếu Richard có lúc nào trở thành chủ tịch, thì đó là bởi vì nó đã giành vị trí đó sau nhiều năm cống hiến, làm việc chăm chỉ.” Ông quay lại với con trai mình. “Giờ thì, khi nào con trở lại Harvard?”

Richard định trả lời là ngày mai, nhưng anh lại nói, “Con đã lên kế hoạch ngày mai ạ.”

“Vậy là đúng” là tất cả những gì cha anh nói. Ngày hôm sau, Richard không quay lại Harvard mà lại tới cửa hàng Bloomingdale’s, nơi anh đi thẳng tới quầy bày bán găng tay. Trước khi anh có bất cứ cơ hội nào để cô gái còn lại phục vụ mình, Maisie đã nhanh chóng tiến tới; anh không thể làm gì khác ngoài việc mua một đôi găng tay nữa và trở về nhà.

Sáng tiếp theo, Richard quay lại Bloomingdale’s lần thứ ba và xem xét cà vạt ở quầy bên cạnh, cho đến khi Maisie bận phục vụ một khách hàng khác và cô gái kia rảnh rỗi. Anh sau đó đĩnh đạc bước tới quầy và vẫy tay gọi cô phục vụ anh. Trước sự kinh hoàng của Richard, Maisie bỏ ngang câu nói của người khách nọ và chạy vội lại trong khi cô gái kia thế chỗ cô ấy.

“Một đôi găng tay nữa ạ?” Cô gái tóc vàng cười khúc khích.

“Vâng… Vâng,” anh lắp bắp.

Richard rời Bloomingdale’s với thêm một đôi găng tay nữa, tất nhiên là màu xanh đậm, chất liệu da thật, và không có họa tiết.

Ngày hôm sau anh nói với cha rằng mình vẫn ở New York bởi anh cần thu thập một số dữ liệu từ phố Wall để hoàn thành một bài luận. Một lần nữa, anh đi tới cửa hàng Bloomingdale’s. Lần này anh đã có kế hoạch để đảm bảo mình chỉ nói chuyện với cô gái còn lại. Anh tiến đến quầy bán găng tay tràn ngập mong đợi Maisie sẽ chạy tới, thì cô trợ lý còn lại đến phục vụ anh.

“Buổi chiều tốt lành, thưa ngài,” cô nói.

“Ồ, xin chào,” Richard nói, đột nhiên không nghĩ ra từ nào.

“Tôi giúp gì ngài được ạ?”

“Không… Ý tôi là, có. Tôi muốn một đôi găng tay,” anh nói một cách thiếu thuyết phục.

“Vâng, thưa ngài. Ngài vẫn muốn xem màu xanh đậm? Bằng da thật? Tôi chắc chắn chúng tôi có cỡ của ngài – trừ khi chúng tôi đã bán hết.”

Richard nhìn vào cái tên trên tấm biển gài áo: Jessie Kovats. Cô đưa cho anh đôi găng tay. Anh đeo thử chúng. Chúng không vừa. Anh thử một đôi khác và nhìn về phía Maisie. Cô gái nở nụ cười rạng rỡ khuyến khích anh. Anh cười một cách lo lắng đáp lại. Jessie Kovats đưa cho anh một đôi găng tay khác. Lần này chúng vừa một cách hoàn hảo.

“Tôi nghĩ rằng đây là thứ mà ngài đang tìm kiếm,” Jessie nói.

“Không, thực sự là nó không phải,” Richard nói. Jessie hạ thấp giọng và nói, “Tôi sẽ đi giải cứu

Maisie. Tại sao ngài không mời cô ấy đi chơi? Tôi chắc chắn cô ấy sẽ đồng ý.”

“Ồ, không,” Richard nói. “Cô ấy không phải người tôi muốn mời đi chơi… mà là em.” Jessie có vẻ ngạc nhiên. “Em sẽ đi ăn tối với tôi hôm nay chứ?”

“Vâng,” cô gái ngại ngùng trả lời. “Tôi sẽ đón em từ nhà nhé?”

“Không. Hãy gặp nhau ở nhà hàng đi ạ.”

“Em muốn đi đâu?” Jessie không trả lời. “Nhà hàng Allen tại khúc giao phố 73 và đại lộ 3?” Richard gợi ý.

“Vâng, được ạ” là toàn bộ câu trả lời của Jessie.

“Khoảng tám giờ có tiện cho em không?”

“Khoảng tám giờ,” Jessie đáp lại.

Richard rời Bloomingdale’s với những gì anh muốn – và đó không phải là một đôi găng tay nữa.

***

Richard không nhớ từng có lần nào anh dành cả ngày nghĩ về một cô gái không, nhưng kể từ giây phút Jessie nói “Vâng” anh không thể nghĩ về bất kì điều gì khác.

Mẹ Richard rất vui khi anh quyết định ở lại thêm một ngày nữa tại New York và tự hỏi liệu Mary Bigelow có ở trong thành phố hay không. Có rồi, bà nghĩ vậy, khi đi ngang phòng tắm và nghe thấy Richard ngân nga ca khúc “Khi tôi có một tình yêu bí mật.”

Richard nghĩ nhiều một cách bất thường về việc mình nên mặc gì tối hôm đó. Anh quyết định không mặc âu phục, cuối cùng chọn một chiếc áo blazer màu xanh nước biển và chiếc quần vải flannel màu xám. Anh cũng dành nhiều thời gian hơn một chút nhìn ngắm mình trong gương. Trông quá Ivy League[1], anh sợ, nhưng anh không thể thay đổi gì nhiều trong một khoảng thời gian ngắn như thế.

Anh rời khỏi ngôi nhà trên phố 68 trước bảy giờ. Đó là một buổi tối trong lành, hơi lạnh một cách dễ chịu, và anh đến nhà hàng Allen sau bảy rưỡi một vài phút, tự gọi cho mình một chai Budweiser. Chốc chốc anh lại kiểm tra đồng hồ khi kim phút đi dần tới tám giờ, và sau đó cứ cách vài giây sau khi đã qua giờ hẹn, tự hỏi liệu mình có bị thất vọng không khi anh nhìn thấy cô lần nữa.

Anh đã không cảm thấy thế.

Cô đứng giữa cửa, rạng rỡ trong bộ váy màu xanh dương đơn giản mà anh cho là của cửa hàng Bloomingdale’s, mặc dù bất kì người phụ nữ nào cũng biết nó là của hãng Ben Zuckerman. Đôi mắt cô tìm kiếm khắp gian phòng. Cuối cùng cô nhìn thấy Richard đang đi về phía mình.

“Em xin lỗi đã tới muộn,” cô mở lời.

“Điều đó không quan trọng. Quan trọng là em đã tới.”

“Anh nghĩ rằng em sẽ không đến ư?”

“Anh không dám chắc,” Richard nói và mỉm cười. Họ đứng nhìn chăm chú vào nhau. “Xin lỗi, anh không biết tên em,” anh nói, không muốn thừa nhận rằng mình đã nhìn nó mỗi ngày trong cửa hàng Bloomingdale’s.

Cô ngập ngừng. “Jessie Kovats. Còn anh?” “Richard Kane,” anh nói, và đưa tay ra với cô. Cô nắm lấy nó và nghĩ rằng mình đã nghe thấy cái tên này trước đây, nhưng không thể nhớ ra vì sao.

“Anh làm gì khi không mua găng tay ở Bloomingdale’s?” Jessie hỏi.

“Anh học tại trường kinh doanh Harvard.”

“Em ngạc nhiên là họ không dạy các anh rằng hầu hết mọi người chỉ có hai bàn tay mà thôi.”

Anh cười, rất vui vì không chỉ vẻ ngoài của cô khiến cho buổi tối trở nên đáng nhớ.

“Chúng ta ngồi xuống thôi nhỉ?” Richard gợi ý, đỡ lấy cánh tay cô và dẫn cô về bàn.

Jessie bắt đầu xem thực đơn viết trên bảng đen. “Bít tết Salisbury được không ạ?” Cô hỏi.

“Chỉ là hamburger với một tên gọi khác[2],” Richard nói.

Cô cười và anh rất ngạc nhiên khi cô bắt được trích dẫn ngoài-ngữ-cảnh của anh rất nhanh, và rồi cảm thấy có lỗi, bởi khi buổi tối trôi qua, mọi thứ trở nên rõ ràng rằng cô đã xem nhiều vở kịch, đọc nhiều cuốn tiểu thuyết và thậm chí tham dự nhiều buổi hòa nhạc hơn anh. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy hối tiếc khi đã dành toàn bộ tâm trí cho những cuốn sách kinh doanh.

“Em có sống ở New York không?” Anh hỏi.

“Có,” cô nói và nhấp tách cà phê thứ ba mà Richard cho người phục vụ rót đầy. “Cùng với ba mẹ em.”

“Chỗ nào trong thành phố vậy?” Anh hỏi. “Phố 57 phía Đông,” Jessie đáp.

“Vậy thì anh sẽ đưa em về nhà,” anh nói và nắm lấy tay cô.

Jessie mỉm cười, và họ thong thả đi lòng vòng qua thành phố tới phố 57. Để kéo dài thời gian bên nhau, Richard dừng lại nhìn chăm chú vào khung cửa sổ các cửa hàng mà bình thường anh sẽ đi lướt qua từng gian một. Sự hiểu biết của Jessie về thời trang và cách quản lý cửa hàng khiến người khác nể sợ. Richard cảm thấy tiếc rằng cô đã không đủ điều kiện hoàn thành việc học của mình, mà phải bỏ dở lúc mười sáu tuổi để đi làm ở khách sạn Baron trước khi tới làm việc tại Bloomingdale’s.

Họ mất gần một giờ đồng hồ để đi hết mười sáu dãy nhà từ nhà hàng. Khi họ tới phố 57, Jessie dừng lại trước một căn hộ nhỏ, cũ kĩ.

“Đây là nơi ba mẹ em sống,” cô nói. Anh nắm lấy tay cô.

“Anh hi vọng chúng ta sẽ gặp lại nhau,” Richard nói. “Em cũng thích vậy,” Jessie nói, không có vẻ quá nhiệt tình.

“Ngày mai nhé?” Richard bối rối đề nghị.

“Ngày mai sao?” Jessie hoài nghi hỏi.

“Phải. Tại sao chúng ta không tới Blue Angel và nghe Bobby Short nhỉ?” Anh nắm lấy tay cô lần nữa. “Nó lãng mạn hơn Allen’s một chút.”

Jessie có vẻ không chắc chắn, dường như lời đề nghị gây ra cho cô chút vấn đề.

“Không cần đồng ý nếu em không muốn,” anh nói thêm.

“Em thích lắm,” cô thì thầm.

“Anh sẽ ăn tối với cha mình, vậy thì anh đón em lúc khoảng mười giờ được chứ?”

“Không, không,” Jessie nói. “Em sẽ gặp anh ở đó. Chỉ cách đây vài dãy nhà thôi mà.”

“Mười giờ tối mai nhé.” Anh cúi người về phía trước và hôn lên má cô. Đó là lần đầu tiên anh để ý thấy mùi nước hoa thơm dịu.

“Chúc em ngủ ngon, Jessie,” anh nói và bước đi. Richard bắt đầu huýt sáo bản concerto dành cho đàn cello của Dvorak và cho đến lúc về tới nhà, anh đã xong phần đầu tiên. Anh không thể không hồi tưởng lại buổi tối mà mình đã rất thích. Anh chìm vào giấc ngủ và mơ về Jessie thay vì Galbraith hay Friedman[3]. Sáng hôm sau, anh đi cùng cha đến phố Wall và dành cả ngày trong thư viện của tờ Journal, chỉ nghỉ một chút buổi trưa. Tối hôm đó, trong bữa ăn, anh nói với cha về những nghiên cứu mà mình đã thực hiện về vấn đề trao đổi chứng khoán, đầu tư thâu tóm ngược và sợ rằng anh có thể đã tỏ ra hơi quá nhiệt tình.

Sau bữa tối, anh đi về phòng. Anh đảm bảo không ai nhìn thấy mình lẻn ra khỏi cửa trước mười giờ tối. Khi tới quán Blue Angel, anh kiểm tra bàn đã đặt và quay lại phòng giải trí đợi Jessie.

Anh có thể cảm thấy tim mình đập mạnh và tự hỏi tại sao điều đó chưa bao giờ xảy ra với Mary Bigelow. Khi Jessie tới, anh hôn lên má cô và đưa cô vào phòng chờ. Giọng ca Bobby Short vang vọng khắp căn phòng, “Em đang nói với tôi sự thật, hay đó chỉ là một lời nói dối khác?”

Khi Richard và Jessie đi vào, Short giơ tay lên chào. Richard nhận cái vẫy tay đó mặc dù anh mới chỉ nhìn thấy người nghệ sĩ này đúng một lần trước đây và chưa bao giờ giới thiệu bản thân với anh ta.

Hai người được dẫn tới bàn chính giữa phòng và Jessie chọn ngồi quay lưng lại phía đàn piano.

Richard gọi một chai Chablis và hỏi Jessie về ngày hôm nay của cô.

“Richard, có điều này em phải…” “Chào Richard.” Anh nhìn ra chỗ khác.

“Chào Steve. Mình giới thiệu hai người nhé, Jessie Kovats – Steve Mellon. Steve và anh từng học chung với nhau tại Harvard.”

“Gần đây có xem đội Yankees không?” Steve hỏi. “Không,” Richard nói. “Tớ chỉ theo dõi những người chiến thắng thôi.”

“Giống như Eisenhower. Với số điểm chấp[4]của ông ấy, cậu chắc đã nghĩ ông ấy từng học ở Yale.” Hai người trò chuyện trong vài phút. Jessie không định làm họ gián đoạn. “A, cuối cùng thì cô ấy cũng tới,” Steve nói trong khi nhìn về phía cửa ra vào. “Hẹn gặp lại, Richard. Rất hân hạnh được gặp em, Jessie.”

Suốt buổi tối, Richard nói với Jessie về kế hoạch tới New York và làm việc cho ngân hàng Lester của cha anh. Cô thực sự là một thính giả kiên nhẫn, anh chỉ hi vọng rằng mình không khiến cô phát chán. Anh thấy vui sướng thậm chí còn nhiều hơn cả buổi tối hôm trước và lúc họ rời đi, anh vẫy tay với Bobby Short như thể hai người đã lớn lên cùng nhau. Khi họ về tới nhà Jessie, anh hôn lên môi cô lần đầu tiên. Trong một khoảnh khắc, cô đáp lại, nhưng sau đó cô nói “Chúc ngủ ngon” và biến mất vào bên trong tòa chung cư cũ kĩ.

Sáng hôm sau, anh quay về Boston. Ngay khi về tới Ngôi nhà màu Đỏ, anh gọi điện cho Jessie. Cô có rảnh để tham dự buổi hòa nhạc vào thứ Sáu không? Cô nói có, và lần đầu tiên trong đời, anh gạch chéo mỗi ngày trôi qua trên cuốn lịch. Mary gọi cho anh gần cuối tuần đó và anh cố gắng giải thích cho cô gái một cách nhẹ nhàng nhất có thể rằng anh đang yêu.

Cuối tuần đến thật đáng nhớ. Dàn nhạc New York, bộ phim Dial M for Murder – Jessi thậm chí thích xem đội New York Knicks chơi. Richard miễn cưỡng trở lại Harvard vào tối Chủ nhật. Bốn tháng sau đó là những tuần lễ dài lê thê và ngày cuối tuần ngắn ngủi. Anh gọi điện cho Jessie mỗi ngày và họ hiếm khi xa nhau vào cuối tuần. Anh bắt đầu sợ những chuyến tàu đưa mình về lại Boston mỗi đêm Chủ nhật.

***

Trong giờ học sáng thứ Hai về sự sụp đổ của thị trường chứng khoán năm 1929, Richard nhận thấy bản thân không thể tập trung. Anh sẽ giải thích ra sao với cha về việc anh đang yêu một cô gái làm việc sau quầy bán găng tay, khăn quàng cổ, và những chiếc mũ len tại cửa hàng Bloomingdale’s? Thậm chí chính anh cũng không hiểu được vì sao một cô gái thông minh, hấp dẫn như vậy lại không thích thành công và giàu có… Nếu Jessie được trao những cơ hội như anh có… Anh viết nguệch ngoạc tên cô trên đầu cuốn sổ ghi chú. Cha anh sẽ phải học cách chung sống cùng điều đó. Anh nhìn chằm chằm vào điều mình vừa viết: “Jessie Kane.”

Khi Richard quay về New York cuối tuần đó, anh nói dối mẹ rằng đã hết lưỡi dao cạo râu. Mẹ gợi ý anh lấy tạm một cái của cha.

“Không, không sao ạ,” Richard nói. “Con cần loại con hay dùng kìa. Dù sao thì con với cha cũng không dùng cùng một thương hiệu.”

Kate Kane nghĩ việc đó thật kì lạ bởi bà luôn mua đủ cho cả hai người. Richard gần như chạy qua tám dãy nhà để đến Bloomingdale’s. Khi anh tới quầy bán găng tay thì không thấy Jessie đâu cả. Maisie đang đứng một góc sơn lại móng tay.

“Jessie có ở đây không?” Anh hỏi cô, thở gấp. “Không, cô ấy về nhà rồi. Cô ấy vừa mới rời đi mấy phút thôi nên chưa đi xa được đâu. Anh không…”

Richard nhào ra đại lộ Lexington. Anh tìm kiếm gương mặt Jessie trong đám người vội vã qua lại. Anh có lẽ đã bỏ cuộc nếu không nhận ra sắc đỏ lóe lên, chiếc khăn mà anh đã tặng cô. Cô ở bên kia đường, đang đi bộ về phía đại lộ số Năm. Căn hộ gia đình cô ở hướng ngược lại; anh quyết định đuổi theo cô. Khi cô tới cửa hàng Scribner’s trên phố 48, anh dừng lại và quan sát cô đi vào bên trong hiệu sách. Nếu cô muốn tìm một thứ gì đó để đọc, không phải cô chắc chắn có thể thấy nó ở Bloomingdale’s hay sao? Anh thấy khó hiểu. Anh nhìn sát vào ô cửa sổ thấy Jessie đang nói chuyện với một nhân viên bán hàng, người đó rời đi trong giây lát rồi quay lại với hai cuốn sách. Anh có thể nhìn được tên của chúng: Vụ sụp đổ lịch sử, 1929 của John Kenneth Galbraith và Đằng sau tấm màn của John Gunther. Jessie ký vào chúng – điều khiến Richard rất ngạc nhiên – và khi cô đi ra, anh núp mình vào một góc.

“Cô ấy là ai vậy?” Richard nói thành tiếng khi anh thấy cô đi ngược lại đường cũ và vào cửa hàng Bendel. Người gác cửa chào một cách kính cẩn, để lại một ấn tượng rõ ràng về việc cô gái là một nhân vật quen thuộc. Một lần nữa, Richard nhìn sát vào cửa sổ và thấy những người bán hàng lượn lờ xung quanh Jessie với sự tôn trọng hơn bình thường. Một người phụ nữ đứng tuổi xuất hiện với một gói hàng, mà rõ ràng là Jessie đang chờ đợi. Cô mở gói đồ, để lộ ra một chiếc váy dạ tiệc dài màu đỏ. Jessie mỉm cười, gật đầu khi người bán hàng đặt chiếc váy vào chiếc hộp màu nâu và trắng. Sau đó mở miệng như nói “Cảm ơn,” Jessie đi ra cửa mà thậm chí không ký nhận cho món hàng cô mua. Richard suýt không tránh được việc chạm mặt khi cô vội vã rời khỏi cửa hàng và leo lên một chiếc tắc xi.

Anh giành lấy chiếc tắc xi mà một phụ nữ lớn tuổi định ngồi vào, và bảo người tài xế đuổi theo xe của Jessi. “Giống trong các bộ phim, phải không?” Anh ta nói. Richard không đáp lại. Khi chiếc xe đi qua căn hộ nhỏ nơi Richard và Jessie thường tạm biệt nhau, anh bắt đầu cảm thấy lo lắng. Chiếc xe phía trước đi thêm khoảng hơn chín chục mét nữa và dừng bên ngoài một dãy chung cư hoành tráng được tô điểm hoàn hảo với một người gác cửa trong bộ đồng phục, nhanh chóng mở cửa cho Jessie. Với sự kinh ngạc xen lẫn giận dữ, Richard nhảy ra khỏi chiếc tắc xi và bắt đầu đi tới cánh cửa nơi cô vừa biến mất.

“Tiền xe chín mươi lăm xu, anh bạn ơi,” một giọng nói vang lên sau lưng anh.

“Ồ, xin lỗi,” Richard nói. Anh thọc tay vào túi, vội vàng rút ra một tờ tiền đưa cho người lái xe, không bận tâm về tiền thừa.

“Cảm ơn, anh bạn,” người tài xế nói, nắm chặt số tiền năm đô la. “Ai đó chắc chắn là hôm nay đang hạnh phúc rồi.”

Richard vội vã đi qua cánh cửa tòa nhà và bắt kịp Jessie ở cầu thang máy. Cửa thang máy mở ra và anh bước theo cô vào trong. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào anh mà không nói gì.

“Cô là ai?” Richard đanh giọng hỏi khi cửa thang máy dần đóng lại.

Hai người đồng hành khác nhìn chăm chú phía trước với cái nhìn cố tỏ ra thờ ơ khi chiếc thang máy lướt lên tầng thứ hai.

“Richard,” cô lắp bắp. “Em đã định nói mọi chuyện cho anh, nhưng em không thể tìm được cơ hội thích hợp.”

“Cô ĐÃ định nói với tôi hết mọi chuyện cơ đấy,” anh nói, đi theo cô ra khỏi thang máy đến một căn hộ. “Khiến cho tôi tin toàn những lời dối trá trong suốt gần ba tháng. Chà, giờ đã đến lúc dành cho sự thật rồi.”

Anh bước qua một cách thô bạo khi cô mở cánh cửa phòng. Anh nhìn qua cô vào phía trong căn hộ, còn cô đứng bất lực ở giữa lối vào. Phía cuối sảnh đợi là một phòng khách rộng với tấm thảm phương Đông loại tốt và một căn phòng theo phong cách thời vua George tráng lệ. Một chiếc đồng hồ rất đẹp bằng gỗ kiểu cũ dựng sát tường, đối diện một cái bàn để trong góc, bên trên đặt một bát phong quỳ thảo tươi. Những bức tranh sơn dầu đẹp đẽ treo trên tường. Căn phòng ấn tượng như ở nhà riêng của Richard.

“Một chỗ ở đẹp đối với một cô gái bán hàng,” anh nói gay gắt. “Tôi tự hỏi người tình nào đã chi trả cho nó.”

Jessie bước từ từ về phía anh và tát mạnh đến mức bàn tay cô thấy đau. “Sao anh dám!” Cô nói. “Bước ra khỏi nhà tôi.”

Khi thốt lên những lời này, cô bắt đầu khóc. Richard ôm cô vào lòng.

“Ôi Chúa ơi, anh xin lỗi,” anh nói. “Đó là một điều tệ hại có thể nói ra. Xin hãy tha lỗi cho anh. Chỉ bởi vì anh yêu em rất nhiều và đã nghĩ rằng mình hiểu rõ em, còn bây giờ anh thấy mình chẳng biết gì về em cả.”

“Richard, em cũng yêu anh, và em xin lỗi đã khiến anh tổn thương. Em không muốn lừa dối anh. Không có người nào khác cả – em có thể thề với anh điều đó.” Cô chạm lên má anh.

“Anh đáng bị như vậy,” anh nói và hôn cô. Ôm chặt nhau trong vòng tay, họ cùng ngồi xuống ghế sofa, và trong một lúc, họ gần như bất động. Anh dịu dàng vuốt tóc cô cho đến khi nước mắt cô ngừng lại. Jessie trượt ngón tay giữa khoảng trống hai nút áo sơ mi trên cùng của anh.

“Anh có muốn ngủ với em không?” Cô hỏi khẽ. “Không,” anh đáp lời. “Anh muốn được thức cùng em.”

Không nói gì thêm, họ cởi bỏ quần áo và làm tình, nhẹ nhàng và rụt rè lúc ban đầu, sợ làm tổn thương lẫn nhau, khao khát muốn làm người kia hài lòng. Cuối cùng, cô tựa đầu lên vai anh, và họ nói chuyện.

“Anh yêu em,” Richard nói. “Anh có cảm giác đó từ giây phút đầu tiên anh nhìn thấy em. Em sẽ lấy anh chứ? Bởi vì anh không cần biết em là ai, Jessie, hay em làm gì, nhưng anh biết anh phải dành phần đời còn lại bên em.”

“Em cũng muốn lấy anh, Richard, nhưng trước tiên em phải nói với anh sự thật.”

Cô kéo áo khoác của Richard phủ lên cơ thể mình trong khi anh nằm im lặng đợi cô lên tiếng.

“Tên em là Florentyna Rosnovski,” cô bắt đầu, và sau đó nói cho Richard mọi thứ về bản thân. Florentyna giải thích vì sao cô lấy tên của Jessie Kovats – như thế cô sẽ được đối xử như mọi nhân viên bán hàng khác trong thời gian học cách bán hàng, chứ không phải với tư cách con gái của Nam tước Chicago. Richard không nói lời nào trong lúc cô nói ra sự thật và vẫn giữ im lặng khi cô kể xong mọi chuyện.

“Anh đã hết yêu em rồi phải không?” Cô hỏi. “Khi giờ đây anh biết em thật sự là ai?

“Em yêu,” Richard nói rất khẽ. “Anh phải nói với em một chuyện. Cha anh căm ghét cha em.”

“Ý anh là sao?”

“Lần duy nhất anh từng nghe thấy tên cha em được nhắc đến trong nhà anh, ông trở nên hoàn toàn giận dữ, và nói rằng mục đích duy nhất trong cuộc đời của Abel Rosnovski là phá hoại gia đình họ Kane.”

“Cái gì cơ? Nhưng tại sao?” Florentyna kinh ngạc hỏi. “Em chưa bao giờ được nghe nói về cha của anh. Họ thậm chí biết nhau bằng cách nào chứ? Chắc anh nhầm rồi.”

“Anh ước mình sai,” Richard nói, và nhắc lại đống lộn xộn mà mẹ anh từng kể về mâu thuẫn với cha của cô.

“Ôi Chúa ơi. Đó chắc hẳn phải là tên ‘Judas’ mà ba em nhắc tới khi ông đổi ngân hàng sau hai mươi lăm năm,” cô nói. “Chúng ta phải làm gì đây?”

“Hãy nói với cả hai sự thật,” Richard đáp. “Rằng chúng ta gặp nhau một cách trong sáng, rồi yêu nhau và sẽ lấy nhau, và họ chẳng thể làm gì để ngăn cản được chúng ta hết.”

“Hãy đợi một vài ngày,” Florentyna nói.

“Tại sao?” Richard hỏi. “Em nghĩ rằng cha em có thể thuyết phục em không lấy anh à?”

“Không, Richard,” cô nói, dịu dàng chạm vào anh khi cô tựa đầu lại lên vai anh. “Không bao giờ, anh yêu. Nhưng hãy xem chúng ta có thể làm cách nào thông báo cho họ một cách nhẹ nhàng, mà không dẫn họ tới một sự đã rồi[5]. Dù sao thì, có thể mâu thuẫn giữa họ không gay gắt như anh nghĩ đâu.”

“Họ vẫn cảm thấy rất nặng nề, anh đảm bảo với em điều đó. Cha anh có lẽ sẽ nổi điên nếu ông thấy chúng ta bên nhau, chưa nói đến chuyện chúng ta sẽ cưới.”

“Đó lại càng là lí do cần để mọi chuyện tạm lắng lại trước khi chúng ta thông báo cho hai người. Việc đó sẽ cho chúng ta thêm thời gian để quyết định cách tốt nhất để thực hiện.”

Anh hôn cô lần nữa. “Anh yêu em, Jessi.”

“Đó lại là một điều khác mà anh cần phải làm quen,” anh nói.

***

Để bắt đầu, Richard dành ra một buổi chiều mỗi tuần nghiên cứu mối thù giữa hai người cha, nhưng sau một thời gian, nó trở thành một nỗi ám ảnh, tác động sâu sắc đến việc tham dự các bài giảng của anh. Nỗ lực của Nam tước Chicago trong việc loại cha Richard ra khỏi hội đồng quản trị của ông có thể trở thành một trường hợp nghiên cứu tốt cho trường Kinh doanh Harvard. Càng khám phá ra nhiều điều, Richard càng nhận ra cha anh và cha Florentyna là những đối thủ đáng gờm. Mẹ Richard nói về mối thù đó như thể phải mất nhiều năm thì mới có thể kể hết được.

“Vì sao con lại quan tâm đến ông Rosnovski vậy?” Bà hỏi.

“Con thấy tên ông ấy khi lướt qua một vài số báo của tờ Wall Street Journal.” Đó là sự thật, anh nghĩ, nhưng cũng là lời nói dối.

Florentyna nghỉ một ngày ở cửa hàng Bloomingdale’s và bay về Chicago để kể cho mẹ rằng cô đã yêu Richard Kane. Khi Florentyna ép bà nói với mình những gì bà biết về mối bất hòa đó, mẹ cô nói không ngừng suốt gần một giờ đồng hồ. Florentyna chỉ hi vọng rằng mẹ đang phóng đại mọi chuyện, nhưng qua một vài câu hỏi được chọn lựa từ ngữ cẩn thận trong bữa tối với George Novak đã khiến mọi chuyện rõ ràng một cách đau đớn rằng bà không hề nói quá.

Cuối mỗi tuần, hai kẻ yêu nhau trao đổi những gì họ biết, mỗi người chỉ càng thêm vào danh sách của sự căm ghét.

“Tất cả đều có vẻ vụn vặt,” Florentyna nói. “Tại sao họ không gặp mặt và tháo gỡ nó nhỉ? Em nghĩ rằng họ sẽ khá hợp nhau.”

“Anh đồng ý,” Richard nói. “Nhưng ai trong chúng ta sẽ cố gắng đi nói với họ điều đó đây?”

“Cả hai đứa mình sẽ phải làm việc đó dù sớm hay muộn.”

Nhiều tuần lễ trôi qua, Richard không thể chu đáo và tốt bụng hơn nữa. Mặc dù anh cố gắng làm cho tâm trí Florentyna thôi nghĩ đến việc “sớm hay muộn” với những lần tới rạp hát, nghe dàn nhạc New York, hay những lần đi bộ dài qua công viên, cuộc trò chuyện của họ luôn dẫn về chủ đề những người cha.

Thậm chí trong buổi độc tấu đàn cello mà Richard biểu diễn tại căn hộ của cô, tâm trí Florentyna vẫn nghĩ về cha mình: làm sao ông có thể cố chấp đến vậy? Khi chuỗi bốn bản nhạc của Bach[6] kết thúc, Richard cúi người xuống và nhìn chăm chú vào đôi mắt xám của cô.

“Chúng ta sẽ phải nói với họ sớm thôi,” anh nói và ôm cô trong vòng tay.

“Em biết. Em chỉ không muốn làm tổn thương ba mình.”

“Anh cũng vậy.”

Cô nhìn xuống sàn nhà. “Thứ Sáu tới, ba em sẽ trở lại từ Memphis.”

“Vậy thì sẽ là thứ Sáu,” Richard nói khẽ, không buông cô ra.

Khi Florentyna nhìn theo Richard lái xe rời đi đêm hôm đó, cô mong rằng mình sẽ đủ mạnh mẽ để giữ vững quyết tâm. Cô Tredgold sẽ làm như thế nào nhỉ?

Vào ngày thứ Sáu mà không ai trong hai người trông đợi, Richard bỏ buổi học sáng và đi xuống New York để đủ thời gian ở bên Florentyna suốt ngày hôm đó.

Họ dành cả buổi chiều xem qua những gì họ sẽ phải nói khi đối mặt cha mẹ mình. Lúc bảy giờ, hai người rời khỏi căn hộ của Florentyna xuống vỉa hè phố 57. Họ đi bộ trong im lặng. Khi tới đại lộ Công viên, họ dừng chân dưới ngọn đèn.

“Em sẽ lấy anh chứ?”

Đó là câu hỏi cuối cùng đọng lại trong tâm trí Florentyna khi cô chuẩn bị tinh thần đi gặp cha. Một giọt nước mắt lăn xuống má, giọt nước mắt mà cô cảm thấy nó không nên có trong giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời mình. Richard lấy một chiếc nhẫn ra khỏi chiếc hộp màu đỏ – làm từ đá sapphire và kim cương. Anh đeo nó vào ngón áp út trên bàn tay trái của cô. Anh cố gắng ngăn những giọt nước mắt bằng cách hôn cô. Anh và Florentyna chia tay và nhìn đắm đuối nhau một lúc. Rồi anh quay lưng và sải bước đi.

Hai người đã thống nhất sẽ gặp lại nhau tại căn hộ ngay khi thử thách của họ qua đi. Cô nhìn chăm chú vào chiếc nhẫn trên ngón tay, và vào chiếc nhẫn cổ trên bàn tay phải, món trang sức yêu thích trước đây của cô.

Trong lúc Richard đi bộ dọc đại lộ Công viên, anh nhẩm lại những câu từ mà anh đã soạn một cách cẩn thận trong đầu. Anh tới phố 68 một lúc lâu trước khi thấy sẵn sàng đối diện với cha mình.

Ở phòng khách, anh thấy cha đang uống một ly rượu Teacher với soda quen thuộc trước khi thay trang phục cho bữa tối. Mẹ anh đang than phiền rằng em gái anh ăn uống không đủ lượng. “Mẹ nghĩ là Virginia định trở thành người gầy ốm nhất New York.” Richard rất muốn cười.

“Chào con, Richard, cha đã hi vọng được gặp con sớm hơn.”

“Vâng,” anh nói. “Con phải gặp một người trước khi về nhà.”

“Ai vậy?” Mẹ anh hỏi, không có vẻ gì đặc biệt quan tâm.

“Người phụ nữ mà con sẽ cưới.”

Cả hai người nhìn anh sửng sốt; đó rõ ràng không phải là lời mở đầu mà Richard đã chuẩn bị trước một cách cẩn thận.

Cha anh là người đầu tiên bình tĩnh lại. “Con không nghĩ rằng mình còn hơi trẻ sao? Ta chắc rằng con và Mary có thể đợi thêm một thời gian nữa.”

“Mary không phải người con định lấy.” “Không phải Mary ư?” Mẹ anh hỏi.

“Không ạ,” Richard nói. “Cô ấy tên là Florentyna Rosnovski.”

Mặt Kate Kane chuyển thành trắng bệch.

“Cô con gái của Abel Rosnovski?” William Kane nói không thể hiện thái độ gì.

“Vâng, thưa cha,” Richard nói chắc chắn. “Đây là một trò đùa phải không, Richard?” “Không, thưa cha. Chúng con gặp nhau trong một tình huống không lường trước và yêu nhau mà không hề biết về sự hiểu nhầm giữa ba mẹ hai đứa.”

“Sự hiểu nhầm? Hiểu nhầm sao?” Ông lặp lại. “Con không nhận ra rằng kẻ nhập cư Ba Lan ảo tưởng đó đã giành phần lớn cuộc đời ông ta cố gắng ném ta ra khỏi hội đồng quản trị của mình – và một lần đã suýt thành công? Và con miêu tả việc đó là ‘sự hiểu nhầm’ sao? Richard, con sẽ không bao giờ được gặp con gái của kẻ lừa đảo đó lần nào nữa nếu con vẫn hi vọng mình được ngồi trong ban lãnh đạo của ngân hàng Lester. Con đã nghĩ về việc đó chưa?”

“Rồi ạ, thưa cha, con vẫn liên tục nhắc mình, nhưng việc đó cũng không tạo ra sự khác biệt đối với quyết định của con. Con đã gặp được người phụ nữ mà con dự định sẽ sống chung suốt phần đời còn lại và con tự hào khi cô ấy là vợ của con.”

“Con bé đó đã lừa đảo và gài bẫy anh, để nó và cha nó cuối cùng có thể cướp ngân hàng khỏi tay ta. Anh không nhìn thấy được kế hoạch của chúng sao?”

“Ngay cả cha cũng không thể tin vào điều gì đó vô lý tương tự thế, cha à.”

“Vô lý? Ông ta từng một lần buộc ta phải chịu trách nhiệm cho cái chết của đối tác của mình, Davis Leroy, khi ta…”

“Cha à, Florentyna không biết gì về bối cảnh xung quanh mối hận thù của cha cho đến sau khi cô ấy gặp con. Sao cha có thể phi lý như vậy được?”

“Có phải nó nói với con rằng nó đã mang thai, nên con phải cưới nó không?”

“Cha à, điều đó không hợp với cha chút nào. Florentyna chưa bao giờ đặt lên con bất kì áp lực dù nhỏ nhất nào kể từ giây phút chúng con gặp nhau. Mà ngược lại thì đúng hơn.” Richard quay sang mẹ anh. “Sao hai người không gặp cô ấy, rồi ba mẹ sẽ hiểu mọi chuyện diễn ra như thế nào?”

Kate định trả lời thì cha Richard hét lên “Không bao giờ” và quay sang vợ mình, đề nghị bà rời đi để hai người bọn họ ở lại một mình. Khi bà rời khỏi đó, Richard có thể thấy rằng bà đang khóc.

“Giờ hãy nghe ta nói đây, Richard. Nếu con cưới con gái nhà Rosnovski, ta sẽ từ con mà không cho một xu nào.”

“Cha phải chịu đựng đau khổ như mọi thế hệ của gia đình ta, cha à, bằng việc cho rằng tiền có thể mua được mọi thứ. Con trai cha không phải để đem bán.”

“Nhưng con có thể cưới Mary Bigelow – một cô gái đáng trân trọng như vậy, và có cùng đẳng cấp với chúng ta.”

Richard cười. “Một người tuyệt vời như Florentyna không thể thay thế được bởi một người nhà Brahmin được coi là thích hợp chỉ vì là bạn của gia đình.”

“Đừng có nhắc xuất thân của gia đình chúng ta trong cùng một câu với con nhỏ Ba Lan đó.”

“Cha, con chưa bao giờ nghĩ mình phải nghe định kiến đáng tiếc như vậy từ một người bình thường vốn rất đáng kính.”

William Kane đi một bước tới trước mặt con trai. Richard không hề nao núng. Ông đột ngột dừng lại. “Cút đi,” ông nói. “Anh không còn là một thành viên của gia đình ta nữa. Không bao giờ…”

Richard bỏ ra khỏi phòng. Khi đi ngang qua hành lang, anh nhận ra mẹ mình đang dựa người vào lan can. Anh bước tới phía bà và ôm bà vào lòng. Bà thì thầm “Mẹ luôn yêu con,” và đẩy anh ra khi nghe thấy tiếng chồng đi vào hành lang.

Richard lặng lẽ đóng cửa lại phía sau. Anh trở lại đường 68 một lúc sau. Ý nghĩ duy nhất của anh là làm cách nào Florentyna đối diện với cha cô. Anh gọi một chiếc xe và không một lần nhìn lại phía sau, đưa địa chỉ căn hộ của Florentyna.

Anh chưa bao giờ cảm thấy tự do đến thế trong đời. Khi tới phố 57, anh hỏi người gác cửa xem Florentyna đã quay trở lại chưa. Cô chưa về, nên anh đợi dưới mái che, bắt đầu lo sợ rằng cô sẽ không thể đi được. Anh đắm chìm trong những suy nghĩ và không nhận ra một chiếc xe tắc xi khác dừng lại bên vệ đường và bóng dáng yếu đuối của Florentyna bước ra. Cô đang giữ một tờ khăn giấy trên đôi môi chảy máu. Cô lao về phía anh và họ nhanh chóng đi lên tầng tới căn hộ riêng.

“Em yêu anh, Richard,” đó là những lời đầu tiên cô nói.

“Anh cũng yêu em,” Richard nói, và ôm lấy cô vào lòng, giữ cô thật chặt như thể điều đó sẽ giải quyết được những rắc rối của họ.

Florentyna không buông Richard trong lúc anh nói. “Ông ấy dọa sẽ từ anh mà không để lại một xu nào nếu anh lấy em,” anh nói. “Khi nào họ mới hiểu rằng chúng ta không quan tâm chút nào đến tiền của họ nhỉ? Anh đã cố gắng lôi kéo sự ủng hộ từ mẹ, nhưng thậm chí bà cũng không thể kiểm soát được sự giận dữ của cha. Ông ấy bảo bà rời khỏi phòng. Anh chưa bao giờ thấy cha đối xử với mẹ như vậy trước đây. Bà đã khóc, điều đó chỉ khiến quyết tâm của anh mạnh mẽ hơn. Anh bỏ đi khi ông đang nói dở câu. Chúa mới biết, anh hi vọng ông ấy không trút giận lên Virginia và Lucy. Điều gì đã xảy ra khi em nói với cha em?”

“Ông ấy đánh em,” Florentyna nói rất khẽ. “Lần đầu tiên trong đời. Em nghĩ rằng ông sẽ giết anh nếu ông thấy chúng ta bên nhau. Richard, anh yêu, chúng ta cần rời khỏi đây trước khi ông phát hiện ra chúng ta đang ở đâu, và ông chắc chắn sẽ kiểm tra căn hộ trước tiên. Em rất sợ.”

“Không việc gì phải sợ hãi cả. Chúng ta sẽ rời đi tối nay và đi càng xa càng tốt, mặc kệ hai người ấy.”

“Anh có thể xếp hành lý nhanh đến đâu?” Florentyna hỏi.

“Anh không thể,” Richard nói. “Anh không thể quay về nhà lúc này. Ngay khi em đóng gói xong một vài thứ, chúng ta sẽ đi. Anh có khoảng một trăm đô trong người và cây đàn cello của mình, thứ vẫn đang trong phòng ngủ của em. Em cảm thấy thế nào về việc lấy một anh chàng chỉ có một trăm đô, người mà công việc tiếp theo sẽ là biểu diễn nhạc tại các góc phố?”

“Nhiều như một cô gái bán hàng có thể mong chờ, em đoán vậy – và từng bị nghĩ rằng mình mơ ước thành một ả nhân tình. Chắc anh đang trông đợi của hồi môn rồi.” Florentyna lục lọi trong túi xách của cô. “Chà, em có hai trăm mười hai đô cùng một thẻ American Express. Anh nợ em năm mươi sáu đô, Richard Kane, nhưng em sẽ xem xét khoản bồi hoàn một đô mỗi năm.”

“Anh chấp nhận món hồi môn đó,” Richard nói.

Ba mươi phút sau, Florentyna đã thu xếp xong đồ đạc. Cô ngồi xuống bàn viết, nguệch ngoạc một mẩu tin cho cha mình, giải thích rằng cô sẽ không sẵn sàng gặp lại ông trừ khi ông chấp nhận Richard là chồng cô. Cô để lá thư lại trên chiếc bàn cạnh giường.

Richard gọi một chiếc xe. “Sân bay Idlewild,” anh nói sau khi xếp ba chiếc vali của Florentyna và cây đàn cello của mình vào thùng xe.

Khi họ tới sân bay, Florentyna gọi một cuộc điện thoại. Cô cảm thấy nhẹ nhõm khi nó được trả lời. Khi cô nói với Richard tin tức, anh đặt chỗ trên một chuyến bay.

Chiếc máy bay Super Constellation 1049 của hãng hàng không Hoa Kỳ chầm chậm di chuyển trên mặt đường băng để bắt đầu chuyến bay kéo dài bảy tiếng của mình.

Richard giúp Florentyna thắt dây an toàn. Cô mỉm cười.

“Anh có biết rằng em yêu anh rất nhiều không, ông Kane?”

“Có, anh cũng nghĩ vậy – bà Kane ạ,” anh trả lời.

***

“Ông sẽ sống để hối hận về những hành động của mình tối hôm nay.”

Ông không trả lời lại ngay lập tức, nhưng ngồi bất động, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Rồi tất cả những gì ông nói là, ”Bà sẽ không bao giờ được liên lạc với nó nữa.” Bà rời khỏi phòng mà không nói lại lời nào.

Ông ngồi một mình trong chiếc ghế da màu nâu đỏ; thời gian như ngừng lại. Ông không nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo lên vài lần. Người quản gia gõ cửa khe khẽ và bước vào phòng. “Một quý ông tên là Abel Rosnovski đang ở đầu dây, thưa ngài. Ngài có nghe không ạ?”

William Kane cảm thấy một cơn đau quặn trong dạ dày. Ông biết rằng mình phải nhận cuộc gọi này. Ông đứng dậy khỏi ghế và chỉ bởi một nỗ lực phi thường mới ngăn ông không đổ sụp lại xuống. Ông đi về phía điện thoại và nhấc ống nghe lên.

“William Kane.”

“Đây là Abel Rosnovski.”

“Quả là vậy, chính xác là từ khi nào ông nghĩ đến chuyện gài con gái ông cho con trai tôi? Vào cái lúc mà, không còn nghi ngờ gì nữa, khi ông thất bại một cách dễ thấy trong việc gây ra sự sụp đổ đối với ngân hàng của tôi phải không?”

“Đừng có là một thằng khốn…” Abel kiềm chế lại mình trước khi nói tiếp. “Tôi muốn cái đám cưới này ngừng lại cũng nhiều như ông vậy. Tôi chỉ vừa mới biết đến sự tồn tại của con trai ông ngày hôm nay. Tôi yêu con gái tôi thậm chí còn nhiều hơn việc hận thù ông và tôi không muốn mất nó. Chúng ta có thể ngồi lại cùng nhau và giải quyết vấn đề giữa chúng ta không?”

“Không,” William Kane trả lời. “Tôi từng hỏi ông câu hỏi tương tự một lần trong quá khứ, ngài Rosnovski, nhưng ông đã làm rất rõ thời gian và địa điểm ông sẽ gặp tôi rồi. Tôi có thể đợi tới lúc đó, bởi vì tôi chắc chắn ông sẽ thấy: chính ông sẽ xuống địa ngục, không phải tôi.”

“Có điểm gì tốt trong việc đào lại quá khứ lúc này, Kane? Nếu ông biết chúng ở đâu, có lẽ chúng ta có thể ngăn chúng lại. Đó hẳn cũng là điều ông muốn. Hay ông ngạo mạn đến mức sẽ đứng sang một bên và nhìn con trai mình lấy con gái tôi thay vì giúp…”

William Kane đặt ống nghe xuống và trở về chiếc ghế bọc da.

Người quản gia quay lại. “Bữa tối đã được dọn, thưa ngài.”

“Không có bữa tối nào cả, và tôi không ở nhà.” “Vâng, thưa ngài,” người quản gia nói, rồi rời khỏi phòng.

William Kane ngồi đơn độc. Không ai làm phiền ông cho đến tám giờ sáng ngày hôm sau.

❀ ❀ ❀

[1] 91* Ý chỉ cách ăn mặc quá hàn lâm, trịnh trọng như người của khối trường Ivy League.

[2] 92*Nguyên văn “ A hamburger by any other name”, trích từ câu của Evan Esar (nhà văn khôi hài người Mỹ, 1899 - 1995): “A hamburger by any other name costs twice as much” – “Bánh hamburger với một tên gọi khác sẽ bán đắt gấp đôi.”

[3] 93* John Kenneth Galbraith, Milton Friedman: các nhà kinh tế học xuất sắc.

[4] 94* Handicap (điểm chấp golf) là chỉ số rất quan trọng trong bộ môn golf thể hiện trình độ và khả năng của người chơi.

[5] 95* Tác giả dùng tiếng Pháp - fait accompli “Florentyna chứ.”

[6] 96* Johann Sebastian Bach: nhà soạn nhạc người Đức, 1685 - 1750

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.