Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
40

❊ ❊ ❊

Khi Jack Germond của tờ Baltimore Sun hỏi Florentyna trên máy bay về thời điểm cô bắt đầu chuẩn bị bài diễn văn nhậm chức của mình, cô đáp, “Từ sinh nhật lần thứ mười một của tôi.”

Trên chuyến bay từ New York đến sân bay Metro tại Detroit, Florentyna đọc qua bài diễn văn nhậm chức của mình, bắt đầu được soạn thảo cho tình huống cô được đề cử trong cuộc bỏ phiếu đầu tiên. Edward đã dự đoán rằng cô có thể không đảm bảo được thắng lợi trong cuộc kêu gọi cử tri đầu tiên, nhưng Florentyna cảm thấy mình cần phải chuẩn bị cho bất kì tình huống nào.

Các cố vấn của cô cho rằng kết quả nhiều khả năng sẽ được biết sau lượt bỏ phiếu thứ hai hoặc thậm chí là thứ ba, khi mà Thương Nghị sĩ Bradley có thể sẽ từ bỏ một trăm tám chín đại biểu của ông ta.

Trong tuần trước, cô đã lập danh sách rút gọn gồm bốn người mà cô cho rằng xứng đáng được xem xét đi theo cô làm phó Tổng thống. Bill Bradley vẫn đứng đầu và Florentyna cảm thấy ông ta là người kế nhiệm tất nhiên của cô tại Nhà Trắng, nhưng cô cũng nghĩ đến Sam Nunn, Gary Hart và David Pryor.

Dòng suy nghĩ của Florentyna bị gián đoạn khi máy bay tiếp đất và cô nhìn ra ngoài cửa sổ thấy một đám đông phấn khích đang đợi mình. Cô không thể không tự hỏi sẽ có bao nhiêu người trong số đó ngày mai cũng sẽ ở đây khi Pete Parkin tới. Cô chỉnh trang lại đầu tóc bằng chiếc gương nhỏ; một vài sợi tóc bạc bắt đầu lộ ra nhưng cô không bận tâm đến việc giấu chúng đi. Cô mỉm cười với ý nghĩ rằng mái tóc của Pete Parkin vẫn giữ nguyên màu đen giả tạo đó trong suốt ba mươi năm qua. Florentyna mặc một bộ đồ công sở bằng vải linen đơn giản, và món đồ trang sức duy nhất cô đeo là một con lừa nạm kim cương.

Florentyna tháo dây bảo hiểm ghế, đứng dậy và cúi đầu tránh khoang cất hành lý phía trên. Cô bước vào lối đi ở giữa và khi cô bắt đầu quay người bước đi, tất cả mọi người trên máy bay bắt đầu vỗ tay cổ vũ. Cô đột nhiên nhận ra rằng nếu mình đánh mất sự đề cử, đây sẽ là lần cuối cùng cô nhìn thấy tất cả bọn họ ở bên nhau. Florentyna bắt tay với tất cả thành viên của các cơ quan báo chí, một vài người đã bám theo cô trong suốt năm tháng. Một nhân viên phi hành đoàn mở cửa cabin và Florentyna bước ra cầu thang, nheo mắt lại dưới cái nắng tháng Bảy. Đám đông vang lên tiếng reo hò “Bà ấy kia rồi!” và Florentyna bước xuống cầu thang, tiến thẳng đến những tấm băng rôn đang vẫy chào bởi cô luôn cảm thấy tiếp xúc trực tiếp với các cử tri có thể sạc lại năng lượng cho mình. Khi chạm chân xuống lớp nhựa đường, một lần nữa cô được vây quanh bởi các nhân viên Sở Mật vụ, những người rất kinh sợ đám đông mà họ không thể kiểm soát. Đôi lần cô có nghĩ đến việc bị ám sát khi ở một mình, nhưng không bao giờ khi ở trong một đám đông. Florentyna nắm chặt những bàn tay đang vươn ra và chào nhiều người nhất có thể trước khi Edward đưa cô ra đoàn xe diễu hành đang đợi sẵn.

Một hàng mười chiếc xe Ford loại nhỏ mới gợi cho cô nhớ rằng Detroit cuối cùng cũng đi đến thỏa thuận với cuộc khủng hoảng năng lượng. Bởi Pete Parkin đã mắc sai lần với việc dùng chiếc Mercedes tại thành phố này, cô sẽ là lựa chọn của đảng Dân chủ trước khi Alabama tiến hành cuộc bỏ phiếu đầu tiên. Nhân viên của Sở Mật vụ lấp đầy hai chiếc xe đầu tiên trong lúc Florentyna ngồi ở chiếc thứ ba, cùng với Edward ở ghế trước, cạnh tài xế. Bác sỹ riêng của Florentyna ngồi trong xe thứ tư và đội ngũ nhân viên của cô lấp đầy sáu chiếc ”Mighty Midgets” còn lại, như cách mọi người đặt tên cho dòng xe nhỏ mới của Ford. Một chiếc xe buýt chở cánh nhà báo đi cuối cùng và đoàn xe mô tô cảnh sát hộ tống rải rác dọc đoàn xe diễu hành.

Chiếc xe ô tô dẫn đầu di chuyển với tốc độ chậm như sên để Florentyna có thể vẫy tay với đám đông, nhưng ngay khi họ đi tới quốc lộ, đoàn xe lao về Detroit với tốc độ ổn định 80kmh.

Trong khoảng hai mươi phút Florentyna thư giãn ở ghế sau, khi họ trên đường đi vào khu trung gian[1]New Centre, nơi đoàn xe rẽ vào đại lộ Woodward, đi về hướng nam men theo dòng sông và di chuyển chậm với tốc độ 8kmh bởi đoàn người đã chặn kín các con phố, muốn được nhìn thấy dù chỉ chớp nhoáng Thương Nghị sĩ Kane. Ban tổ chức của Florentyna đã phân phát một trăm nghìn tờ rơi chỉ dẫn chính xác tuyến đường mà cô sẽ đi khi tới thành phố, và những người ủng hộ chào đón cô suốt dọc đường đến khách sạn Baron. Sở Mật vụ đã nài nỉ cô thay đổi tuyến đường, nhưng cô không nghe theo.

Hàng tá phóng viên ảnh cùng các đội ghi hình đã trực sẵn sự xuất hiện của Florentyna khi cô bước ra khỏi xe và leo lên những bậc cầu thang của Detroit Baron, toàn bộ khu vực được thắp sáng bởi ánh đèn flash cùng đèn huỳnh quang. Khi cô vào tới sảnh đợi của khách sạn, nhân viên Sở Mật vụ nhanh chóng đưa cô lên tầng hai tư, nơi đã được đặt trước cho việc sử dụng cá nhân của cô. Cô kiểm tra nhanh phòng George Novak và thấy rằng mọi thứ cô yêu cầu đều đã ở đó, bởi cô biết nơi đây sẽ là nhà tù của mình trong vòng bốn ngày tới. Lí do duy nhất có thể khiến cô rời khỏi phòng chỉ có thể hoặc là chấp nhận sự tiến cử trở thành ứng viên của đảng Dân chủ, hoặc là tuyên bố sự ủng hộ của cô dành cho Pete Parkin.

Một hàng điện thoại đã được lắp đặt để Florentyna có thể giữ liên lạc với bốn trăm mười hai đại biểu đang dao động đó. Cô nói chuyện với ba mươi tám người trước bữa tối và ngồi cho đến hai giờ sáng hôm sau xem qua những cái tên và thông tin cơ bản của những người mà đội của cô thực sự cảm thấy họ chưa ra quyết định được.

Ngày hôm sau, tờ Detroit Free Press tràn ngập hình ảnh cô đến Detroit, nhưng thật ra cô biết Pete Parkin cũng sẽ nhận được sự đưa tin nhiệt tình như vậy vào ngày mai. Ít nhất cô cảm thấy nhẹ nhõm khi Tổng thống đã quyết định đứng ngoài cuộc khi ủng hộ cả hai ứng cử viên. Báo chí xem đó là một chiến thắng về mặt đạo đức của Florentyna.

Cô đặt tờ báo xuống và bắt đầu theo dõi hệ thống giám sát để biết những gì diễn ra trong hội trường buổi sáng đầu tiên. Cô cũng để mắt đến cả ba kênh truyền hình vào giờ ăn trưa phòng trường hợp có bất cứ kênh nào đưa tin tức độc quyền mà hai ứng viên khác đã bỏ lỡ, và như vậy báo chí sẽ đòi hỏi phản ứng ngay tức thì của cô.

Suốt ngày hôm đó, ba mốt người trong số các đại biểu vẫn đang dao động được mời đến gặp cô ở tầng hai tư. Trong lúc chờ đợi, họ được phục vụ cà phê, trà lạnh, trà nóng và cocktail. Florentyna chỉ có lựa chọn duy nhất là nước đóng chai Perrier.

Cô im lặng theo dõi Pete Parkin đến nơi trên một chiếc Air Force 2 tại sân bay Detroit. Một nhân viên nói với cô rằng đám đông đón ông ta nhỏ hơn đám đông xuất hiện vì cô ngày hôm qua, trong khi một người khác lại nói nó lớn hơn. Cô ghi nhớ trong đầu nhân viên đã nói đám đông đón Parkin lớn hơn và quyết định sẽ lắng nghe ý kiến của anh ta cẩn thận hơn trong tương lai.

Pete Parkin có bài phát biểu ngắn tại bục phát biểu được thu xếp đặc biệt trên đường băng. Biểu tượng văn phòng phó Tổng thống của ông lấp lánh trong ánh mặt trời. Ông ta nói rằng mình rất vui mừng được đến thành phố mà có thể được miêu tả chính xác là thủ đô xe hơi của thế giới. “Tôi nhận ra là,” ông ta nói thêm, “tôi đã luôn sử dụng những chiếc xe Ford trong suốt cuộc đời mình.” Florentyna mỉm cười.

Sau hai ngày bị “giam giữ tại nhà”, Florentyna than phiền rất nhiều về cảm giác gò bó, đến mức vào sáng thứ Tư, Sở Mật vụ đã đưa cô xuống bằng thang máy vận chuyển hàng để cô có thể tản bộ dọc con sông phía trước mặt, tận hưởng không khí trong lành cũng như ngắm nhìn khung cảnh đường chân trời của Windsor, Ontario, ở phía bờ bên kia. Cô chỉ đi được vài bước trước khi bị bao vây bởi những người chúc phúc muốn bắt tay cô.

Lúc cô quay về, Edward có vài tin tức tốt lành: năm đại biểu còn dao động đã quyết định bầu cho cô trong lượt bình chọn đầu tiên. Anh ước tính, họ chỉ cần thêm bảy mươi ba phiếu nữa để giành được con số ma thuật 1.666. Qua màn hình, cô theo dõi diễn biến chương trình trên sảnh đại hội. Người da màu đứng đầu trường cảnh sát tại Delaware diễn giải chi tiết những phẩm chất của Florentyna, và khi bà ta nhắc đến tên cô, các biểu ngữ màu xanh dương với dòng chữ “Kane làm Tổng thống” ngập tràn hội trường. Trong bài phát biểu sau đó, có một biển biểu ngữ màu đỏ tương tự đề nghị “Parkin làm Tổng thống.” Cô đi quanh phòng cho đến một rưỡi, gặp gỡ trực tiếp thêm bốn mươi ba đại biểu và nói chuyện điện thoại với năm mươi tám người nữa cho đến thời điểm đó.

Ngày đại hội thứ hai dành phần lớn thời gian cho các bài phát biểu định hướng về chính sách, tài chính, phúc lợi, quốc phòng, và bài phát biểu quan trọng nhất là của Thương Nghị sĩ Pryor. Hết lần này đến lần khác, các đại biểu tuyên bố rằng dù ai trong hai ứng cử viên lớn được lựa chọn, họ cũng sẽ đánh bại phe Cộng hòa vào tháng Mười một; nhưng đa số đại biểu có mặt trong phòng liên tục rì rầm, gần như lãng quên những người đàn ông và phụ nữ trên diễn đàn, những người rất có thể lập nên một ban lãnh đạo đảng Dân chủ. Florentyna bỏ ngang cuộc tranh luận về quốc phòng để đi uống nước với hai đại biểu đến từ Nevada, những người tuyên bố họ vẫn chưa quyết định. Cô nhận ra điểm đến tiếp theo của họ rất có thể là chỗ của Parkin, người cũng hứa với họ về những quốc lộ, bệnh viện, trường học mới hay bất cứ lí do gì họ có thể nghĩ ra để viếng thăm cả hai ứng cử viên. Ít nhất thì tối mai họ cũng phải đưa ra quyết định cuối cùng là sẽ nghiêng về phía ai. Cô nói với Edward rằng mình muốn có một hàng rào được dựng lên giữa phòng, để những đại biểu đang dao động có chỗ nào đó ngồi nghỉ khi đến gặp cô.

Các báo cáo dồn dập đưa tới cả ngày hôm đó về hành động của Pete Parkin, có vẻ cũng gần giống như Florentyna, ngoại trừ việc ông ta ở tại khách sạn Westin ở trung tâm Renaissance. Bởi không ai trong hai người được phép vào hội trường hội nghị, thói quen hằng ngày của họ vẫn tiếp tục tiến hành – đại biểu, điện thoại, thông cáo báo chí, buổi gặp gỡ quan chức đảng và cuối cùng là lên giường mà chẳng ngủ được bao nhiêu.

Ngày thứ Năm, Florentyna thay trang phục lúc sáu giờ sáng và được nhanh chóng đưa tới hội trường hội nghị. Khi họ đến Đấu trường Joe Louis, cô được chỉ cho lối đi nơi cô sẽ xuống để tuyên bố bài phát biểu nhậm chức nếu trở thành ứng cử viên được lựa chọn. Cô bước ra bục phát biểu và đứng trước một hệ thống micro, nhìn chằm chằm xuống hai mươi mốt nghìn chiếc ghế trống. Những biểu ngữ cao, mỏng manh dựng trên sàn vươn thẳng vào không trung đầy tự hào có đề tên của mọi tiểu bang từ Alabama cho đến Wyoming. Cô ghi chú vị trí đại biểu bang Illinois để có thể vẫy tay với họ trong giây phút cô tiến vào hội trường.

Một phóng viên ảnh táo bạo, người đã ngủ cả đêm dưới một chiếc ghế trong hội trường hội nghị, bắt đầu chụp ảnh cô trước khi anh ta nhanh chóng bị dẫn đi bởi Sở Mật vụ. Florentyna mỉm cười khi nhìn lên trần, nơi hai mươi nghìn trái bóng bay đỏ, trắng và xanh dương đợi được thả xuống người chiến thắng. Cô đọc được ở đâu đó rằng cần tới năm mươi sinh viên với những chiếc bơm xe đạp và một tuần lễ để bơm đầy không khí cho chúng.

“Sẵn sàng để thử chưa, Thương Nghị sĩ Kane?”

Một giọng thiếu thân thiện vang lên từ chỗ nào đó cô không xác định được.

“Hỡi những đồng bào Mỹ của tôi, đây là thời khắc tuyệt vời nhất trong cuộc đời và tôi có ý định…”

“Được rồi, Thương Nghị sĩ. To và rõ ràng,” trưởng nhóm kỹ sư điện tử nói khi anh ta đi lên từ những hàng ghế trống. Pete Parkin cũng được sắp xếp để duyệt qua quy trình này lúc bảy giờ.

Florentyna được đưa trở lại khách sạn của mình, nơi cô dùng bữa sáng với những nhân viên thân tín nhất, những người đều đang hồi hộp và cười trước những trò đùa của nhau, nhưng gượng gạo và hoàn toàn im lặng mỗi khi cô lên tiếng. Họ theo dõi Pete Parkin thực hiện việc chạy bộ hằng ngày để lên sóng truyền hình; tất cả mọi người trở nên cuồng loạn khi ai đó trong chiếc áo gió của đài NBC giữ một chiếc máy ghi hình nhỏ tăng tốc vượt qua vị phó Tổng thống đang thở hổn hển tới ba lần để có được hình ảnh tốt hơn.

Cuộc bỏ phiếu điểm danh sẽ được bắt đầu lúc chín giờ tối hôm nay. Edward đã thiết lập năm mươi đường dây điện thoại trực tiếp đến từng chủ tịch tiểu bang có mặt trên sàn hội nghị để có thể liên tục kết nối nếu có điều gì đó bất ngờ xảy ra. Florentyna ngồi sau bàn làm việc có hai điện thoại, nhưng chỉ cần một cú chạm nút cô có thể kết nối với bất kỳ máy nào trong năm mươi đường dây. Trong khi hội trường bắt đầu được lấp đầy, họ kiểm tra từng đường dây và Edward chính thức tuyên bố họ đã sẵn sàng. Giờ đây tất cả những gì có thể làm là tận dụng từng phút còn lại để liên lạc thêm với nhiều đại biểu nữa. Đến năm rưỡi, Florentyna đã nói chuyện qua điện thoại hay gặp gỡ cá nhân với ba trăm chín hai người trong bốn ngày.

Bảy giờ tối, đấu trường Joe Louis đã gần như chật cứng, mặc dù vẫn còn tới nguyên một tiếng đồng hồ cho đến khi những cái tên được đưa ra đề cử. Không một ai đến Detroit muốn bỏ lỡ dù chỉ một phút của vở kịch hay đang dần hé mở.

Bảy rưỡi, Florentyna chứng kiến các quan chức của đảng bắt đầu ngồi vào chỗ của mình trên sân khấu và cô nhớ lại những ngày tháng sinh viên được làm trợ lý cho một thành viên Quốc hội tại đại hội Chicago, khi cô lần đầu tiên gặp John Kennedy. Sau đó cô biết rằng họ đều được mời đến vào những mốc thời gian nhất định; bạn càng được đề nghị đến trễ, bạn càng có địa vị cao. Bốn mươi năm đã qua, và cô hi vọng mình sẽ được hỏi sau cùng.

Sự cổ vũ lớn nhất của buổi tối được dành cho Thương Nghị sĩ Bill Bradley, người đã tuyên bố mình sẽ đến đại hội nếu có sự bế tắc sau lượt bỏ phiếu đầu tiên. Bảy giờ bốn lăm, phát ngôn viên của Hạ viện, Marty Lynch, đứng dậy và cố gắng đưa đại hội vào trật tự, nhưng ông ta hầu như không thể át được tiếng còi, tiếng huýt sáo, tiếng trống, tiếng kèn và tiếng kêu gào “Kane” cũng như “Parkin” từ những người ủng hộ cố gắng hét át tiếng của nhau. Florentyna ngồi quan sát diễn biến, nhưng không để lộ cảm xúc gì. Khi cuối cùng cũng có một trật tự mong manh, vị chủ tịch giới thiệu bà Bess Gardner, người được lựa chọn để tuyên bố chính thức tổng số phiếu, mặc dù mọi người tại hội trường đều biết rằng kết quả sẽ được chiếu trên màn hình ti vi khổng lồ phía sau đầu bà ta thậm chí trước cả khi bà ta có cơ hội để xác nhận chúng.

Tám giờ, vị chủ tịch gõ búa xuống; một vài người nhìn thấy chiếc búa gỗ nhỏ đập xuống bệ, nhưng không ai nghe thấy gì. Trong vòng hai mươi phút tiếp theo, tiếng ồn ào vẫn tiếp tục khi vị chủ tịch không gây được ấn tượng gì với các đại biểu. Cuối cùng, lúc tám giờ hai ba, Marty Lynch đề nghị Jane Byrne, Thị trưởng thành phố Chicago, đặt tên Thương Nghị sĩ Kane vào vị trí đề cử; thêm mười phút ồn ào nữa trước khi bà thị trưởng có thể thực hiện bài phát biểu ca ngợi của mình. Florentyna và các nhân viên của cô ngồi trong im lặng suốt bài phát biểu nói lên những thành tích vì cộng đồng của cô với sự ngưỡng mộ. Cô cũng lắng nghe một cách chăm chú khi Thương Nghị sĩ Ralph Brooks đề cử Pete Parkin. Sự đón nhận cả hai lời đề nghị từ các đại biểu có thể tạo nên một bản nhạc giao hưởng dành cho sáo. Việc đề cử dành cho Bill Bradley và số lượng có thể đếm được trên đầu ngón tay “những cậu con trai được yêu thích” được dự doán trước tiếp nối nhanh chóng sau đó.

***

Chín giờ, vị chủ tịch nhìn xuống hội trường và gọi tên Alabama đưa ra kết quả kiểm phiếu của mình. Florentyna ngồi nhìn chằm chằm vào màn hình như một tù nhân chuẩn bị đối diện với phiên tòa của bồi thẩm đoàn – muốn biết phán quyết thậm chí trước cả khi được nghe chứng cứ.

Vị chủ tịch nhễ nhại mồ hôi của phái đoàn bang Alabama cầm lấy micro của ông ta và hét to, “Bang Alabama vĩ đại, trái tim của miền Nam, dành hai tám phiếu cho phó Tổng thống Parkin và mười bảy cho Thương Nghị sĩ Kane.” Mặc dù ai cũng biết Alabama sẽ bầu thế nào từ 11 tháng Ba, hơn bốn tháng trước đó, điều này cũng không ngăn được những tấm chân dung Parkin được vẫy điên cuồng, và mất thêm mười hai phút nữa trước khi vị chủ tịch có thể gọi tên Alaska.

“Alaska, tiểu bang thứ bốn chín gia nhập Hợp chủng quốc, dành bảy phiếu cho Thương Nghị sĩ Kane, Tổng thống thứ bốn mươi hai của Hoa Kỳ, ba cho Pete Parkin và một cho Thương Nghị sĩ Bradley.” Đến lượt những người ủng hộ Florentyna bày tỏ sự nhiệt thành dành cho ứng cử viên của mình, nhưng Parkin vẫn dẫn trước trong nửa giờ đầu tiên cho đến khi California tuyên bố dành hai trăm mười bốn phiếu cho Thương Nghị sĩ Kane, chín mươi hai cho Parkin.

“Chúa phù hộ Bella,” Florentyna nói, nhưng phải chứng kiến phó Tổng thống giành lại thế thượng phong nhờ sự giúp sức của Florida, Georgia và Idaho. Khi họ tới tiểu bang Illinois, đại hội gần như ngưng đọng, bà Kalamich, người đã chào đón Florentyna đêm đầu tiên tại Chicago gần hai mươi năm về trước, được chọn làm phó Chủ tịch của đảng Dân chủ bang Illinois trong năm hội nghị, đưa ra tuyên bố của các đại biểu của mình.

“Thưa ngài Chủ tịch, đây là giây phút tuyệt vời nhất của cuộc đời tôi” – Florentyna mỉm cười khi bà Kalamich tiếp tục – “khi được nói với các bạn rằng bang Illinois vĩ đại rất vinh dự được dành tất cả một trăm bảy chín lá phiếu của mình cho cô con gái được yêu thích nhất, đồng thời là nữ Tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ, Thương Nghị sĩ Florentyna Kane.” Những người ủng hộ Kane trở nên điên loạn khi cô giành được vị trí dẫn đầu lần thứ hai, nhưng Florentyna biết rằng đối thủ của cô sẽ tạo ra hiệu ứng tương tự khi đến lượt Texas tuyên bố ứng cử viên được bang ủng hộ, và sự thật là Parkin đã dẫn trước lần thứ hai với 1.440 đại biểu so với 1.371 của Florentyna, sau khi bang quê nhà của ông ta đưa ra phán quyết của mình. Bill Bradley thu nhặt được chín bảy đại biểu suốt quá trình và đến giờ có vẻ chắc chắn thu thập đủ số phiếu bầu để ngăn chặn một người chiến thắng tuyệt đối từ vòng đầu tiên.

Trong lúc vị chủ tịch tiếp tục gọi đến các bang – Utah, Vermont, Virginia – hệ thống máy tính đã hiện chớp nhoáng trên màn chiếu rằng không có người thắng cuộc trong vòng bỏ phiếu đầu tiên, tuy nhiên lúc đó là mười giờ bốn bảy khi Tom Brokaw tuyên bố phán quyết của vòng đầu tiên: 1.522 dành cho Thương Nghị sĩ Kane, 1.480 cho phó Tổng thống Parkin, 189 cho Thương Nghị sĩ Bradley và 140 cho những người khác.

Vị chủ tịch nói với các đại biểu rằng bây giờ Thương Nghị sĩ Bradley muốn phát biểu trực tiếp với họ. Mười một phút trôi qua trước khi ông ta có thể bắt đầu nói. Florentyna đã nói chuyện với ông ta qua điện thoại mỗi ngày trong suốt kì đại hội và chắc chắn né tránh việc mời ông ta gia nhập đội ngũ của cô ở vị trí phó Tổng thống, bởi cô cảm thấy một đề nghị như vậy giống việc quăng ra một sự hối lộ hơn là một lựa chọn cần được xem xét dành cho ông ta, bởi cô cảm thấy ông ta là người phù hợp để kế nhiệm mình. Mặc dù Ralph Brooks là người được yêu thích ở vị trí đó trong chiến dịch của Parkin, Florentyna không thể không tự hỏi liệu Pete Parkin đã đề nghị Bradley gia nhập với mình chưa.

Cuối cùng, ngài Thương Nghị sĩ cấp cao tới từ bang New Jersey cũng có thể phát biểu trước đại hội.

“Những người anh em trong đảng Dân chủ của tôi,” ông ta bắt đầu. “Tôi cảm ơn các bạn vì sự ủng hộ mà mọi người dành cho tôi trong suốt năm bầu cử, nhưng đã đến lúc tôi xin rút khỏi cuộc đua vào vị trí Tổng thống và giải phóng cho các đại biểu của mình để họ bầu theo cách mà lương tâm của họ dẫn đường.” Cả hội trường gần như tĩnh lặng. Bradley nói trong vài phút về hình mẫu mà ông ta muốn thấy trong Nhà Trắng nhưng không ủng hộ công khai bất cứ ứng cử viên nào. Ông ta kết thúc với những lời: “Tôi cầu mong rằng các bạn sẽ lựa chọn được người phù hợp để lãnh đạo đất nước chúng ta” và được hoan ngênh trong vài phút trước khi trở về chỗ ngồi.

Cùng lúc ấy, hầu hết những người trong phòng số 2400 của khách sạn Baron đã không còn yên vị được nữa, chỉ duy nhất Florentyna vẫn ngồi với vẻ ngoài bình tĩnh, mặc dù Edward nhận ra nắm đấm của cô đã chặt lại. Anh nhanh chóng quay lại làm việc với mục màu xanh lá trong bản in chính của mình, phần chỉ nói về các đại biểu của Bradley, nhưng anh không thể làm gì nhiều khi tất cả bọn họ đều đang ở trên sàn hội nghị, ngoại trừ việc gọi điện cho chủ tịch của từng ủy ban bang và nhắc họ làm việc của mình. Điện thoại liên tục đổ chuông trả về; dường như các đại biểu của Bradley cũng bị chia làm hai. Một vài người sẽ vẫn tiếp tục bầu cho ông ta ở vòng thứ hai phòng trường hợp đại hội bế tắc và cuối cùng phải chuyến hướng sang ông.

Vòng bầu cử điểm danh thứ hai bắt đầu lúc mười một giờ hai mốt với bang Alabama, Alaska và Arizona không có thay đổi gì. Việc bỏ phiếu kéo dài từ tiểu bang này sang tiểu bang khác cho đến khi quyết định của bang Wyoming được ghi lại lúc mười hai giờ hai ba. Cuối vòng thứ hai, đại hội vẫn chưa quyết định được, với duy nhất một thay đổi quan trọng về phía Pete Parkin, đã dẫn trước mong manh với 1.629 phiếu so với 1.604 – và chín tám đại biểu vẫn chưa quyết định hoặc tiếp tục trung thành với Thương Nghị sĩ Bradley.

Lúc mười hai rưỡi, vị chủ tịch nói, “Vậy là đủ rồi. Chúng ta sẽ bắt đầu điểm danh lại vào tối mai lúc bảy giờ.”

“Tại sao đó không phải là điều đầu tiên làm trong sáng mai chứ?” Một trong số những trợ lý trẻ tuổi thiếu ngủ của Florentyna hỏi khi cậu ta rời khỏi hội trường.

“Như sếp đã chỉ ra rồi,” Janet nói, “việc bầu cử hiện nay chỉ diễn ra vì lợi ích của mạng lưới truyền thông mà thôi, và sáng mai chỉ đơn giản là không phải thời điểm vàng.”

“Liệu mạng lưới truyền hình có chịu trách nhiệm cho việc lựa chọn ứng cử viên không?” Tay trợ lý hỏi.

Cả hai cùng cười. Tay trợ lý thiếu ngủ lặp lại chính bình luận đó hai mươi bốn giờ sau – không ai trong bọn họ cười nữa cả.

Các đại biểu kiệt sức bổ nhào về phòng mình, họ nhận thức được rằng ở vòng điểm danh thứ ba hầu hết các bang sẽ giải phóng đại biểu của mình khỏi những cam kết ban đầu, điều đó có nghĩa là giờ đây họ có thể bầu chọn theo cách họ cảm thấy hài lòng. Edward và đội của anh không biết bắt đầu từ đâu, nhưng họ đã nhặt lên các bản in kế hoạch và xem qua một lượt từng đại biểu từ Alabama cho đến Wyoming lần thứ ba trong đêm hôm đó, hi vọng rằng sẽ có kế hoạch đối với từng tiểu bang vào tám giờ sáng hôm sau.

Florentyna gần như không ngủ đêm đó, và vào lúc sáu giờ mười cô quay lại phòng khách căn hộ của mình trong áo choàng ngủ và thấy Edward vẫn đang xem xét kỹ lưỡng các danh sách.

“Anh sẽ cần em lúc tám giờ,” anh nói mà không nhìn lên cô.

“Chào buổi sáng,” cô đáp và hôn lên trán anh. “Chào buổi sáng.”

Florentyna duỗi người và ngáp. “Việc gì lúc tám giờ vậy?”

“Chúng ta sẽ nói chuyện với ba mươi người thuộc phe Bradley và các đại biểu chưa tuyên bố chính thức một tiếng mỗi nhóm suốt ngày hôm nay. Anh muốn em sẽ nói chuyện được với ít nhất hai trăm năm mươi người trước năm giờ chiều. Chúng ta sẽ có sáu chiếc điện thoại được kiểm soát từng phút một suốt thời gian đó, để đảm bảo không bao giờ có ít hơn hai người đợi đến lượt nói chuyện với em.” “Không phải tám giờ là hơi sớm sao?” Florentyna hỏi. “Không,” Edward đáp. “Bởi vì sự khác biệt về múi giờ, các đại biểu cực Đông sẽ thức dậy sớm như thường lệ và anh sẽ không bận tâm đến các đại biểu ở cực Tây cho đến sau bữa trưa.”

Florentyna quay trở lại phòng mình, cô nhận ra lần nữa rằng Edward đã suy nghĩ nhiều như thế nào cho cả chiến dịch tranh cử của cô, và cô nhớ Richard từng nói cô may mắn ra sao khi có hai người đàn ông ngưỡng mộ mình.

Tám giờ, cô bắt đầu làm việc với một ly nước cam lớn bên cạnh. Khi buổi sáng trôi qua, cả đội bắt đầu tin chắc rằng vòng điểm danh đầu tiên tối nay phe đa số sẽ nghiêng về ứng cử viên của họ. Cảm giác trong phòng chuyển dần sang một chiến thắng. Lúc mười giờ bốn mươi, Bill Bradlley gọi điện tới nói rằng nếu đại biểu của ông ta gây ra một sự bế tắc lần nữa, ông ta sẽ đề nghị họ bầu cho Florentyna.

Mười một giờ hai bảy, Edward đưa điện thoại cho Florentyna lần nữa. Lần này không phải một người mong cô may mắn.

“Pete Parkin đây. Tôi nghĩ chúng ta cần phải bàn bạc. Tôi có thể đến gặp bà ngay lập tức chứ?”

Florentyna muốn đáp rằng “Tôi bận lắm” nhưng chỉ nói đơn giản “Được.” “Tôi sẽ qua ngay.”

“Ông ta muốn gì được nhỉ?” Edward hỏi khi Florentyna đưa lại anh chiếc điện thoại.

“Em không rõ, nhưng chúng ta sẽ không phải đợi lâu để biết điều đó đâu.”

Pete Parkin đến bằng cầu thang vận chuyển hàng cùng với hai đặc vụ thuộc Sở Mật vụ và tay quản lý chiến dịch tranh cử của ông ta.

Sau màn chào hỏi thân mật một cách không tự nhiên – hai ứng cử viên đã không nói chuyện với nhau trong suốt sáu tháng qua – và rót cà phê, hai đối thủ được để lại một mình. Họ ngồi trong những chiếc ghế thoải mái đối diện nhau. Họ cũng trao đổi về thời tiết chứ không phải về việc ai nên cai trị thế giới phương Tây. Người đàn ông Texas đi thẳng vào vấn đề.

“Tôi đã chuẩn bị một thỏa thuận với bà, Florentyna.” “Tôi đang nghe đây.”

“Nếu bà rút lui, tôi sẽ đề nghị bà vị trí phó Tổng thống.”

“Ông hẳn là đang…”

“Nghe tôi đã, Florentyna,” Parkin nói, đưa bàn tay khổng lồ như một cảnh sát giao thông lên cao.

“Nếu bà chấp nhận lời đề nghị của tôi, tôi sẽ chỉ làm một nhiệm kỳ nếu được lựa chọn và sau đó sẽ ủng hộ bà cho chức vụ đó vào năm 1996 với toàn bộ sự chống lưng của Nhà Trắng. Bà trẻ hơn tôi năm tuổi và không có lí do gì bà không thể làm được hai nhiệm kỳ.”

Hơn ba mươi phút trước, Florentyna đã nghĩ tới rất nhiều lí do vì sao đối thủ của cô muốn gặp mặt, nhưng cô không chuẩn bị cho tình huống này.

“Nếu cô không chấp nhận lời đề nghị của tôi và tôi giành chiến thắng tối nay, tôi sẽ giành vị trí số hai cho Ralph Brooks, người đã xác nhận rằng ông ta sẵn sàng chạy đua.”

“Tôi sẽ gọi cho ông vào hai giờ chiều nay” là toàn bộ những gì Florentyna đáp lại. Khi Pete Parkin rời đi với tay trợ lý của mình, cô thảo luận lời đề nghị với Edward và Janet, cả hai đều cảm thấy họ đã đi quá xa để có thể từ bỏ tại thời điểm này. “Ai biết được mọi chuyện sẽ như thế nào trong thời gian bốn năm chứ?” Edward chỉ ra. “Em có thể sẽ giống như Humphrey[2] cố gắng giành lại vị trí từ Johnson; và dù trong tình huống nào, chúng ta cũng chỉ cần một sự bế tắc vào thời điểm này và đại biểu của Bradley sẽ đẩy chúng ta lên đầu trong vòng bỏ phiếu thứ tư.”

“Tôi tự hỏi liệu Parkin có biết điều đó không,” Janet nói.

Florentyna ngồi bất động lắng nghe hai cố vấn đặc biệt của cô và sau đó đề nghị được ở một mình.

Florentyna gọi điện cho Pete Parkin lúc một giờ bốn ba và lịch sự từ chối lời đề nghị của ông ta, nói rằng cô tự tin mình sẽ chiến thắng ngay vòng bỏ phiếu điểm danh đầu tiên tối hôm đó. Ông ta không đáp lại.

Hai giờ chiều, cánh báo chí đã có được tin tức về cuộc gặp gỡ bí mật, và điện thoại tại căn hộ số 2400 đổ chuông không ngừng bởi họ cố gắng tìm hiểu xem chuyện gì đã diễn ra. Edward giữ cho Florentyna tập trung vào các đại biểu, và qua từng cuộc gọi cô trở nên ngày càng chắc chắn rằng bước đi của Pete Parkin được thực hiện dựa trên nỗi tuyệt vọng nhiều hơn là sự tự tin. “Ông ta đã chơi lá bài cuối cùng của mình,” Janet nhếch mép nói.

Sáu giờ, tất cả mọi người trong căn hộ số 2400 tập trung trở lại trước màn hình ti vi: không còn bất cứ đại biểu nào để nói chuyện nữa; tất cả bọn họ đều đã ở trên sàn đại hội. Edward vẫn giữ mạng lưới điện thoại của mình kết nối với tất cả chủ tịch tiểu bang, và những báo cáo sớm từ những người đó xác nhận rằng cảm giác họ đã gom được phiếu bầu trong suốt cả ngày là chính xác.

Đúng ngay thời điểm Florentyna thả lỏng bản thân và lần đầu tiên cảm thấy tự tin, một quả bom phát nổ. Edward vừa đưa cho cô một chai Perrier nữa thì đài CBS phát sóng dòng chữ Tin nóng và máy quay hướng vào Dan Rather, người chia sẻ với nhóm khán giả đang kinh ngạc chỉ mười lăm phút trước khi việc điểm danh bắt đầu, rằng anh ta sẽ phỏng vấn phó Tổng thống Parkin về lí do của cuộc gặp bí mật giữa ông ta và Thương Nghị sĩ Kane. Máy quay của đài CBS chiếu xuống gương mặt đỏ lựng của người đàn ông Texas to lớn và trước sự kinh hoàng của Florentyna, toàn bộ việc này được phát trực tiếp trên màn hình lớn trong hội trường cuộc họp. Cô nhớ rằng Ủy ban Quy tắc đã quyết định cho phép phát sóng mọi thứ có thể tác động đến các đại biểu; việc này nhằm ngăn chặn tin đồn lan truyền trong phòng đại hội về những điều đang thực sự diễn ra bên ngoài, để chắc chắn những việc đã xảy ra giữa Ford và Reagan năm 1980[3] liên quan đến chuyện chọn người đồng hành sẽ không bao giờ lặp lại. Lần đầu tiên các đại biểu trong hội trường đồng loạt im lặng.

Máy quay phim chuyển trở lại người dẫn chương trình trực tiếp của đài CBS.

“Thưa phó Tổng thống, chúng tôi đều biết ông đã có cuộc gặp gỡ với Thương Nghị sĩ Kane hôm nay. Ông có thể cho biết lí do gặp mặt bà ấy không?”

“Chắc chắn rồi, Dan, đó là điều tiên quyết bởi tôi quan tâm đến sự thống nhất của đảng mình và trên hết là đánh bại phe Cộng hòa.”

Florentyna và nhân viên của cô bị thu hút toàn bộ sự chú ý. Cô có thể thấy các đại biểu trên sàn đang chờ đợi từng từ và cô bất lực không thể làm gì ngoài việc lắng nghe.

“Tôi có thể hỏi điều gì đã diễn ra trong cuộc gặp đó không?”

“Tôi đã đề nghị Thương Nghị sĩ Kane rằng liệu bà ấy có sẵn sàng phục vụ với vai trò phó Tổng thống của tôi và tạo thành một đội Dân chủ bất khả chiến bại.”

“Bà ấy đã đáp lại thế nào với lời đề nghị của ông?” “Bà ấy nói sẽ xem xét đề nghị đó. Anh thấy đấy, Dan, tôi tin rằng chúng tôi có thể cùng nhau dễ dàng đánh bại những người Cộng hòa.”

“Hỏi ông ta câu trả lời cuối cùng của tôi là gì,” Florentyna kêu lên, nhưng không có tác dụng gì; những chiếc máy quay đã hướng sang hội trường đại hội với một hội nghị điên cuồng sẵn sàng cho vòng bỏ phiếu đầu tiên. Edward gọi tới đài CBS và yêu cầu thời lượng tương đương cho Florentyna. Dan Rather đồng ý phỏng vấn Thương Nghị sĩ Kane ngay lập tức, nhưng Florentyna biết rằng họ đã quá chậm. Một khi việc bỏ phiếu bắt đầu, ủy ban đã đồng ý rằng không thứ gì được phép xuất hiện trên màn hình ngoại trừ kết quả kiểm phiếu. Không nghi ngờ gì việc họ sẽ phải xem xét lại luật này ở kì đại hội sau, nhưng tất cả những gì Florentyna có thể nghĩ là quan điểm của cô Tredgold về truyền hình: Quá nhiều quyết định vội vàng được đưa ra sẽ khiến sau này sẽ phải hối tiếc.

Vị chủ tịch gõ chiếc búa của ông ta và gọi tên Alabama để bắt đầu vòng điểm danh và tiểu bang Camellia cho thấy hai phiếu đã chuyển sang cho Parkin. Khi Florentyna mất một đại biểu từ Alaska và hai từ Arizona, cô biết rằng hi vọng duy nhất của mình là một sự bế tắc lần nữa, để cô có thể đưa cuộc gặp mặt với Parkin dưới góc nhìn bên mình lên truyền hình trước vòng bỏ phiếu tiếp theo. Cô ngồi và chứng kiến bản thân mất một phiếu chỗ này, vài phiếu chỗ kia, nhưng khi Illinois vẫn giữ sự kiên định, cô hi vọng gió sẽ đổi hướng. Edward và cả đội hoạt động không ngừng nghỉ qua điện thoại.

Và cú đấm tiếp theo đến.

Edward nhận được cuộc gọi từ một trong những quản lý chiến dịch của anh có mặt trên sàn rằng nhân viên của Parkin bắt đầu loan tin đồn trong phòng họp rằng Florentyna đã chấp nhận lời đề nghị của ông ta. Một tin đồn mà người đó biết Florentyna sẽ không bao giờ có thể truy ngược trực tiếp tới Parkin hay có thời gian để biện minh. Lần lượt các bang đến phiên bỏ phiếu, Edward chiến đấu để ngăn chặn cơn bão. Khi họ tới bang West Virginia, Parkin chỉ cần hai mươi lăm đại biểu nữa để vươn lên đỉnh. Họ dành cho ông ta hai mốt, nên ông ta chỉ cần bốn phiếu từ bang áp chót, Wisconsin. Florentyna tự tin rằng cả ba đại biểu của Wyoming, tiểu bang cuối cùng bầu chọn, sẽ vẫn trung thành với mình.

“Tiểu bang Wisconsin vĩ đại, lưu tâm đến trách nhiệm của mình tối nay” – một lần nữa cả hội trường hoàn toàn im lặng – “và tin tưởng vào sự thống nhất của đảng với sự cân nhắc của tất cả cá nhân, sẽ giành toàn bộ mười một phiếu bầu của mình cho Tổng thống tiếp theo của Hoa Kỳ, Pete Parkin.”

Các đại biểu trở nên cuồng loạn. Trong căn hộ số 2400, kết quả được đón nhận trong sự im lặng sững sờ.

Florentyna bị đánh bại bởi một mánh khóe rẻ tiền nhưng xuất sắc. Và điều khôn ngoan thật sự của việc đó là nếu cô phủ nhận mọi chuyện và đưa ra góc nhìn của mình về thái độ của Parkin, đáng Dân chủ sẽ chắc chắn đánh mất tòa Bạch Ốc vào tay đảng Cộng hòa và cô sẽ trở thành vật tế thần.

Ba mươi phút sau, Pete Parkin đến đấu trường Joe Louis giữa những lời chúc mừng và giai điệu bài hát “Những tháng ngày hạnh phúc đã quay trở lại nơi đây.” Ông ta dành thêm mười hai phút vẫy tay với các đại biểu và cuối cùng cũng xoay sở làm cho hội trường im lặng, ông ta nói: “Tôi hi vọng được đứng trên bục phát biểu này tối mai cùng người phụ nữ vĩ đại nhất nước Mỹ và mang tới trước toàn dân một đội ngũ sẽ quét sạch những người Cộng hòa, khiến những con voi đó phải quỳ gối trong ít nhất một thập kỷ.”

Một lần nữa, các đại biểu kêu gào tán thưởng. Suốt một tiếng đồng hồ sau, nhân viên của Florentyna lặng lẽ trở về phòng mình cho đến khi chỉ còn lại Edward bên cạnh cô.

“Em có nên đồng ý không?”

“Em không có lựa chọn nào khác. Nếu em không chấp nhận, và đảng Dân chủ thất bại, mọi lời đổ lỗi sẽ dồn lên em.”

“Và nếu em nói lên sự thật?”

“Nó sẽ bị hiểu sai lệch; họ sẽ nói rằng em là một kẻ thua cuộc thảm hại sau khi đối thủ của em đã dành cho em một nhành ô-liu hòa giải. Và đừng quên là Tổng thống Ford đã dự đoán từ mười năm trước rằng nữ Tổng thống đầu tiên sẽ phải là phó Tổng thống trước khi người dân Mỹ cảm thấy ý tưởng này chấp nhận được.”

“Điều đó có thể đúng, nhưng nếu Richard Nixon ở đây ngày hôm nay,” Florentyna cay đắng nói, “ông ta sẽ gọi điện cho Pete Parkin để chúc mừng về một tiểu xảo vượt trội hơn tất cả những gì ông ta đã làm chống lại Muskie hay Humphrey.” Florentyna ngáp. “Em đi ngủ đây, Edward. Em sẽ đưa ra quyết định của mình vào sáng mai.”

Tám rưỡi, Pete Parkin gửi đến một liên lạc viên để hỏi liệu Florentyna đã có quyết định hay chưa. Cô đáp rằng mình muốn gặp riêng ông ta lần nữa.

Lần này, Parkin đến với ba đơn vị truyền hình theo sát và số lượng phóng viên có thẻ thông hành báo chí màu đỏ nhiều nhất có thể. Khi họ ở một mình, Florentyna cảm thấy khó kiểm soát được cơn giận dữ của mình mặc dù cô đã quyết định không phản kháng Parkin, mà chỉ đơn giản hỏi liệu ông ta có thể xác nhận chỉ có ý định đảm nhiệm một nhiệm kỳ hay không.

“Đúng,” ông ta nói, nhìn thẳng vào mắt Florentyna, “Và vào lần bầu cử tiếp theo, ông sẽ ủng hộ tôi hoàn toàn?”

“Bà có lời hứa của tôi về chuyện đó,” ông ta nói. “Với những điều khoản đó, tôi sẵn sàng phục vụ với vị trí phó Tổng thống.”

Khi ông ta rời khỏi phòng, Edward lắng nghe những việc đã diễn ra và nói, “Chúng ta sẽ biết chính xác lời hứa của ông ta đáng giá thế nào.”

***

Khi tiến vào hội trường đại hội tối hôm đó, Florentyna được đón chào với tiếng ồn ào như thác đổ. Pete Parkin nắm tay cô giơ lên cao và các đại biểu gào thét ủng hộ. Chỉ có Ralph Brooks nhìn có vẻ chua chát.

Florentyna cảm thấy bài phát biểu chấp nhận vị trí ứng cử viên phó Tổng thống không tốt như kỳ vọng, nhưng họ vẫn cổ vũ cô như vậy. Tuy nhiên, niềm hân hoan lớn nhất của buổi tối hôm đó dành cho Pete Parkin khi ông ta ra mắt các đại biểu; ông ta được giới thiệu như người anh hùng mới của họ, người đã mang lại sự đoàn kết chân thành cho toàn đảng.

Florentyna bay tới Boston rồi rút về Cape Cod sáng tiếp theo sau cuộc họp báo kinh tởm cùng ứng cử viên Tổng thống của đảng Dân chủ, người liên tục nhắc đến cô như một “người phụ nữ bé nhỏ tuyệt vời đến từ Illinois.”

Khi họ chia tay, trong cái nhìn của toàn bộ cánh nhà báo, ông ta hôn lên má cô. Cô cảm thấy bản thân như một gái điếm đã nhận tiền của ông ta và nhận ra đã quá muộn để thay đổi suy nghĩ của mình về việc lên giường.

❀ ❀ ❀

[1] 165* Midtown – vùng trung gian giữa khu trung tâm đông đúc và các phần bên ngoài thành phố, thị trấn…

[2] 166* Hubert Humphrey là Phó Tổng thống thứ 38 của Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Lyndon B. Johnson.

[3] 167* Năm 1980, để đối đầu với ứng viên đảng Dân chủ là Jimmy Carter (Tổng thống đương nhiệm), đảng Cộng hòa đã chọn Ronald Reagan và vị trí phó Tổng thống là Gerald Ford. Sự kết hợp trong mơ này sẽ giúp bù đắp những điểm yếu của cả hai người và thu hút thêm nhiều phiếu bầu. Tuy nhiên, Ford chỉ đồng ý tham gia nếu như sau đó ông được nắm quyền lực tương đương với Tổng thống. Kết quả, Reagan lựa chọn George H. Bush làm người đồng hành.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.