Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25

❊ ❊ ❊

Abel nhấc chiếc điện thoại đặt cạnh giường. “Tìm George cho tôi, tôi cần thay đồ.” Abel đọc lá thư một lần nữa. Ông không thể tin William Kane chính là người đã giúp đỡ mình hồi đó.

Khi George tới, Abel không nói gì. Ông chỉ đưa bức thư. George đọc nó một cách từ từ. “Ôi Chúa ơi,” ông ấy nói.

“Tôi phải tới tham dự tang lễ.”

George và Abel tới nhà thờ Trinity ở Boston vài phút sau khi buổi lễ bắt đầu. Họ đứng hàng sau cùng của những người đang than khóc tiếc thương. Richard và Florentyna đứng hai bên Kate. Ba Thương Nghị sĩ, năm nghị sĩ, hai giám mục, hầu hết chủ tịch của các ngân hàng hàng đầu và đơn vị xuất bản tờ Wall Street Journal đều có mặt ở đó. Chủ tịch cùng tất cả giám đốc của hội đồng quản trị ngân hàng Lester cũng xuất hiện.

“Anh nghĩ họ có thể tha thứ cho tôi không?” Abel hỏi.

George không trả lời.

“Anh sẽ tới và gặp họ chứ?” “Phải, tất nhiên rồi.”

“Cảm ơn, George. Tôi hi vọng là William Kane cũng có một người bạn tốt như anh.”

***

Abel ngồi trên giường, chốc chốc lại nhìn về phía cửa ra vào. Khi cuối cùng nó cũng được mở ra, ông gần như không nhận ra quý cô xinh đẹp từng là “cô gái bé nhỏ” của mình. Ông mỉm cười ngạo nghễ khi nhìn chằm chằm qua đỉnh cặp kính hình bán nguyệt đang đeo. George dừng lại tại cửa ra vào trong khi Florentyna chạy tới bên cạnh giường và choàng tay ôm lấy cha mình – một cái ôm dài không thể bù đắp cho mười năm lãng phí, ông nói với cô.

“Quá nhiều chuyện để nói,” ông tiếp tục. “Chicago, Ba Lan, chính trị, những cửa hàng… Nhưng trước hết, Richard. Liệu nó có bao giờ tin rằng ba đã không biết gì cho đến tận ngày hôm qua, rằng cha cậu ta là người đã giúp đỡ ba?”

“Có, ba à, bởi vì anh ấy cũng chỉ mới tự phát hiện ra vài ngày trước, và chúng con vẫn không biết làm cách nào ba biết việc đó.”

“Một lá thư từ luật sư của Ngân hàng Quốc gia số Một tại Chicago, họ đã được chỉ dẫn là không tiết lộ cho ta cho đến sau khi ông ấy chết. Ta đúng là một thằng ngu mà,” Abel nói. “Richard sẽ gặp ta chứ?” Ông hỏi, giọng nghe rất yếu ớt.

“Anh ấy rất muốn được gặp ba. Anh ấy và bọn trẻ đang đợi dưới nhà.”

“Hãy gọi chúng lên, hãy gọi chúng lên đây,” Abel nói, giọng ông cao vút lên. George mỉm cười và biến mất.

“Và con vẫn muốn trở thành Tổng thống chứ?” Abel hỏi.

“Của tập đoàn Baron ấy ạ?”

“Không, của Hoa Kỳ. Bởi nếu con làm vậy, ba sẽ giữ lời hứa của mình. Nếu kết quả của cuộc bầu cử tại New Hampshire chuyển sang hướng có lợi…”

Florentyna mỉm cười, nhưng không đáp lại.

Vài phút sau, có tiếng gõ lên cửa. Abel cố nâng người dậy khi Richard bước vào phòng, theo sau là bọn trẻ. Người đứng đầu nhà Kane bước tới và bắt tay cha vợ nồng nhiệt.

“Chào buổi sáng, thưa ngài,” anh nói. “Rất vinh hạnh được gặp mặt ngài.”

Abel không thể thốt ra được bất cứ lời nào, nên Florentyna giới thiệu ông với Annabel và cháu trai của mình.

“Cháu tên gì?” Người đàn ông già cả kiên định hỏi. “William Abel Kane, thưa ông.”

Abel nắm chặt tay cậu bé. “Ta tự hào khi tên mình được liên kết với tên của người ông khác của cháu. Cháu sẽ không bao giờ biết ta buồn thay cho ba của cháu đến mức nào đâu.” Ông nói, rồi quay sang Richard. “Ta đã không nhận ra. Quá nhiều lỗi lầm trong quá nhiều năm. Ý nghĩ đó chưa từng xuất hiện trong đầu ta, dù chỉ trong giây lát, rằng cha con có thể chính là ân nhân của ta. Thề với Chúa, ta ước mình có thể được trao cơ hội để tự nói lời cảm ơn với ông ấy.”

“Ông ấy hiểu ạ,” Richard nói. “Nhưng có một điều khoản trong chứng thư thừa kế của gia đình đã không cho phép ông ấy được tiết lộ danh tính, để tránh tất cả những mâu thuẫn có thể phát sinh giữa lợi ích công việc và cá nhân của ông ấy. Ông ấy chưa bao giờ suy xét việc sẽ có một ngoại lệ với bất kì điều luật nào. Đó là lí do vì sao khách hàng tin tưởng giao cho ông khoản tiết kiệm cả đời của họ.”

“Thậm chí cả khi nó dẫn tới cái chết của chính ông ấy sao?” Florentyna hỏi.

“Ta đã quá cố chấp,” Abel nói.

“Đó là sự nhận thức muộn màng,” Richard nói. “Không ai trong chúng ta nhận ra việc Henry Osborne sẽ bước vào con đường của chúng ta.”

“Cha con và ta đã gặp nhau, con biết không,” Abel nói, “vào cái ngày ông ấy mất.”

Florentyna và Richard nhìn chằm chằm vào ông đầy kinh ngạc.

“Ồ, phải đấy,” Abel nói. “Bọn ta đi ngang qua nhau trên đại lộ số Năm – ông ấy tới chứng kiến việc khai trương cửa hàng mới của các con. Ông ấy đã cởi mũ chào ta. Như vậy là đã đủ rồi, khá đủ rồi.”

Một lát sau họ bắt đầu nói về những ngày hạnh phúc hơn; cả Abel và Florentyna cười một chút, nhưng khóc rất nhiều.

“Con hãy tha thứ cho chúng ta, Richard,” Abel nói. “Người Ba Lan bọn ta là một dân tộc cảm tính.”

“Con hiểu,” anh đáp lại. “Những đứa trẻ của con mang nửa dòng máu Ba Lan.”

“Con ăn tối với ta hôm nay chứ?” “Tất nhiên rồi ạ,” Richard đáp.

“Con đã bao giờ được thực sự thưởng thức một bữa tiệc mừng kiểu Ba Lan chưa, chàng trai của ta?”

“Mỗi dịp Giáng sinh trong suốt mười năm qua ạ,” Richard đáp lời.

Abel cười, rồi bắt đầu nói về tương lai, và ông nhìn thấy sự phát triển của tập đoàn của mình sẽ ra sao. “Chúng ta nên có một cửa hàng của con trong mỗi khách sạn,” ông nói với Florentyna.

Cô mỉm cười.

Abel chỉ còn một yêu cầu khác với cô con gái của mình, đó là cô và Richard sẽ đồng hành cùng ông trong chuyến hành trình tới Warsaw sau chín tháng nữa để khai trương khách sạn Baron mới nhất. Richard đảm bảo với ông cả hai người sẽ cùng đến đó.

***

Trong suốt những tháng tiếp theo, Abel được đoàn tụ với con gái mình và nhanh chóng trở nên tôn trọng con rể. George đã luôn đúng về chàng trai. Tại sao ông đã ngoan cố đến như vậy nhỉ?

Ông chia sẻ với Richard rằng ông muốn chuyến trở về Ba Lan của Florentyna sẽ trở thành kỷ niệm mà cô sẽ không bao giờ quên được. Abel đã đề nghị con gái mình khánh thành khách sạn Warsaw Baron, nhưng cô nhấn mạnh rằng chỉ có duy nhất chủ tịch tập đoàn mới được thực hiện những nhiệm vụ như vậy. Ông miễn cưỡng đồng ý.

Hằng tuần, Florentyna và cha sẽ xem xét toàn bộ báo cáo tiến độ gửi về từ Warsaw liên quan đến khách sạn mới. Khi gần tới ngày khai trương, người đàn ông già cả thậm chí còn luyện tập phát biểu trước mặt cô.

***

Toàn bộ đại gia đình đi đến Warsaw cùng nhau. Họ kiểm tra khách sạn kiểu Mỹ đầu tiên được xây dựng phía sau Bức màn Sắt[1] và được trấn an rằng đó là tất cả những gì Abel từng mơ ước.

Buổi lễ khai trương diễn ra tại vườn hoa khổng lồ phía trước khách sạn. Bộ trưởng Bộ Du lịch Ba Lan đã phát biểu khai mạc để chào đón các khách mời. Sau đó ông ta mời chủ tịch tập đoàn Baron nói vài lời trước khi thực hiện lễ khai mạc.

Bài phát biểu của Abel đã được thể hiện chính xác như những gì ông viết, và khi nó kết thúc, hàng ngàn quan khách đứng dậy và cổ vũ.

Bộ trưởng Bộ Du lịch sau đó đưa chiếc kéo lớn cho chủ tịch tập đoàn Baron. Florentyna cắt dải băng ở lối vào khách sạn và nói, “Tôi tuyên bố khách sạn Warsaw Baron mở cửa.”

Ngày hôm sau, Florentyna đi về Slonim để rải tro cốt của cha mình về với nơi chôn rau cắt rốn của ông. Khi cô đứng trên mảnh đất nơi cha được sinh ra, cô thề rằng sẽ không bao giờ quên nguồn gốc của mình.

Richard cố gắng an ủi cô; trong khoảng thời gian ngắn được biết cha vợ mình, anh nhận ra rất nhiều phẩm chất của ông đã được truyền lại cho người con gái.

Florentyna nhận ra cô không bao giờ có thể chấp nhận được thời gian hàn gắn ngắn ngủi của họ. Cô vẫn còn rất nhiều điều để kể cho cha và còn nhiều hơn những điều có thể học từ ông. Cô liên tục cảm ơn George về thời gian họ chia sẻ với nhau như một gia đình, hiểu rằng sự mất mát này cũng vô cùng to lớn đối với ông ấy.

Vị nam tước Rosnovski cuối cùng đã ở lại với mảnh đất quê hương trong khi đứa con duy nhất và người bạn lâu năm nhất của ông trở về nước Mỹ.

❀ ❀ ❀

[1] 105* Iron Curtain: biên giới vật lý lẫn tư tưởng chia cắt châu Âu từ cuối thế chiến hai thành hai khu vực Đông Âu, Tây Âu.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.