Trung học phổ thông rất khác so với Trung học cơ sở. Mỗi môn học có một giáo viên chứ không phải chỉ có một giáo viên dạy tất cả các môn, trừ thể dục và nghệ thuật. Học sinh di chuyển từ phòng này sang phòng khác cho mỗi giờ học, và trong một vài hoạt động, trường nữ sinh sẽ tham gia chung với trường nam sinh. Những môn học yêu thích của Florentyna bao gồm: thời sự chính trị, tiếng Latinh, tiếng Pháp và tiếng Anh và cô cũng vô cùng yêu thích giờ Sinh học cứ hai tuần một lần, bởi chúng cho cô cơ hội sử dụng kính hiển vi và ngưỡng mộ bộ sưu tầm các loài bọ của trường.
“Côn trùng, bé cưng. Con phải gọi những sinh vật nhỏ bé đó là côn trùng,” cô Tredgold nhấn mạnh.
“Thực ra thì, cô Tredgold ơi, chúng là giun tròn ạ.” Florentyna vẫn giữ sự hứng thú với thời trang, và nhận ra rằng thời đại của những chiếc váy liền ngắn chỉ được khai sinh ra bởi kinh tế xã hội thời chiến nên giờ đã nhanh chóng trở nên lỗi mốt, và một lần nữa những chiếc chân váy được thiết kế dài ra. Cô bé không thể có nhiều trải nghiệm với thời trang bởi đồng phục của trường cứ như vậy năm này qua năm khác; bộ phận quản lý đồ trẻ em ở Marshall Field’s dường như chưa bao giờ đọc tạp chí Vogue vậy. Tuy nhiên, cô bé nghiên cứu mọi tạp chí mới nhất trong thư viện và kì kèo mẹ đưa mình đến nhiều buổi biểu diễn thời trang hơn. Ngược lại, đối với cô Tredgold, người chưa bao giờ cho phép bất cứ người đàn ông nào được nhìn thấy đầu gối của mình, thậm chí ngay cả trong giai đoạn Lend- Lease[1] thì xu hướng thời trang mới cũng chỉ chứng tỏ rằng cô giáo luôn luôn có lý.
Cuối năm học đầu tiên của Florentyna ở trường trung học, chủ nhiệm bộ môn ngôn ngữ hiện đại đã quyết định cho trình diễn vở kịch Thánh Joan của Shaw bằng tiếng Pháp. Bởi Florentyna là học sinh duy nhất có thể suy nghĩ trực tiếp bằng ngôn ngữ đó, cô bé được lựa chọn để đóng vai Người hầu của Orleans[2]. Cô bé tập luyện hàng giờ trong phòng trẻ cũ cùng với cô Tredgold, người đóng tất cả các vai khác cũng như là nhắc vở và đọc dẫn chuyện. Ngay cả khi Florentyna đã thuộc hoàn hảo từng chữ, cô Tredgold vẫn trung thành ngồi trong suốt các buổi diễn chỉ-có-một-khán-giả hằng ngày đó.
“Chỉ có Giáo hoàng và ta mới làm khán giả cho một người thôi đấy,” cô nói với Florentyna khi chuông điện thoại vang lên.
“Của con đấy,” cô Tredgold nói.
Florentyna luôn luôn thích nhận các cuộc điện thoại, mặc dù đó không phải là một việc cô Tredgold khuyến khích.
“Xin chào, Edward đây. Tớ cần cậu giúp.”
“Sao thế? Đừng nói với tớ là cậu vừa mở một cuốn sách giáo khoa ra...”
“Đừng mơ tưởng hão huyền, Florrie à. Tớ được giao phần của nhân vật Dauphin[3] và tớ không thể phát âm tất cả các từ.”
Florentyna cố gắng để không bật cười. ”Qua nhà tớ khoảng năm rưỡi đi, và cậu có thể tham gia buổi tập luyện hằng ngày. Mặc dù tớ phải cảnh báo cậu rằng, cô Tredgold đã diễn nhân vật Dauphin một cách rất thuyết phục cho đến giờ đấy.”
Edward đến vào mỗi tối lúc năm rưỡi và cho dù cô Tredgold vẫn thỉnh thoảng cau mày bởi “cậu bé” lại nói giọng Mỹ, cậu cũng “gần như đã sẵn sàng” trong ngày tập duyệt cùng với phục trang.
Vào đêm diễn ra vở kịch, cô Tredgold hướng dẫn Florentyna và Edward rằng trong mọi tình huống hai đứa không được nhìn xuống khán giả để hi vọng thấy cha mẹ hoặc bạn bè, nếu không thì những người xem kịch sẽ không có niềm tin vào nhân vật họ đang đóng vai. Tình huống thiếu chuyên nghiệp nhất, cô Tredgold nhắc nhở Florentyna, chính là việc ông Noel Coward một lần đã bỏ ngang vở diễn Romeo và Juliet bởi ông John Gielgud đã nhìn thẳng vào ông ấy trong suốt màn độc thoại. Florentyna bị thuyết phục, mặc dù thật sự cô bé chưa bao giờ nghe về John Gielgud[4] hay Noel Coward[5].
Khi màn sân khấu kéo lên, Florentyna không bao giờ nhìn xa hơn hàng đèn ở rìa sân khấu. Cô Tredgold xem những nỗ lực của cô bé là “đáng ngợi khen nhất từ trước đến giờ” và trong suốt thời gian tạm nghỉ đã bình luận với mẹ Florentyna về cảnh Cô hầu một mình ở giữa trung tâm sân khấu và độc thoại. “Cảm động” là cách cô Tredgold mô tả, “sự rung cảm không thể ngờ vực.”
Khi tấm màn cuối cùng cũng buông xuống, Florentyna nhận được một tràng pháo tay nồng nhiệt từ cả những người không thể theo dõi hết từng từ bằng tiếng Pháp. Edward đứng sau cô một chút, thở phào nhẹ nhõm vì đã vượt qua được thử thách khó khăn mà không tự biến mình thành kẻ ngốc. Trong tâm trạng phấn khích tột độ, Florentyna trút bỏ lớp trang điểm, trải nghiệm lần đầu tiên của cô bé với son phấn, thay lại bộ đồng phục và cùng mẹ, cô Tredgold và những phụ huynh khác thưởng thức cà phê trong sảnh ăn. Một vài người tiến tới chúc mừng cô bé, bao gồm cả hiệu trưởng của trường Nam sinh Latinh.
“Một thành tựu đáng ghi nhận cho một cô gái ở tuổi này,” ông ta nói với bà Rosnovski. “Mặc dù khi nghĩ về chuyện này, cô bé chỉ trẻ hơn vài tuổi so với Thánh Joan khi bà ấy thách thức quyền lực của giai cấp thống trị Pháp.”
“Thánh Joan không phải học thuộc lời của người khác bằng thứ ngôn ngữ xa lạ,” Zaphia nói, cảm thấy hài lòng với chính mình.
Florentyna không hề lắng nghe; đôi mắt cô bé đang tìm kiếm trong sảnh đông đúc ấy bóng dáng cha mình.
“Ba đâu ạ?” Cô hỏi.
“Ông ấy không thể thu xếp đến được tối nay,” mẹ cô trả lời.
“Nhưng ba đã hứa rồi mà,” Florentyna nói. “Ông ấy đã hứa rồi.” Nước mắt trào dâng khi cô chợt hiểu ra vì sao cô Tredgold đã bảo cô đừng nhìn xuống quá hàng đèn rìa sân khấu.
“Con phải nhớ điều này, bé con à, cha con là một người cực kì bận rộn. Xét cho cùng thì ông ấy cũng có một đế chế nhỏ cần được quản lý.”
“Giống như Thánh Joan vậy,” Florentyna nói.
Lúc Florentyna đi ngủ vào đếm hôm ấy, cô bé đã khiến cô Tredgold bất ngờ.
“Ba không còn yêu mẹ nữa, phải không ạ?”
Phải mất một lúc cô Tredgold mới có thể trả lời câu hỏi mà cô đã không lường trước.
“Ta không biết được, bé con ạ, nhưng có một điều ta chắc chắn: cả hai người đều yêu con.”
“Vậy tại sao gần đây ba không về nhà nữa?” “Điều đó ta không giải thích được, nhưng cho dù lí do của ông ấy là gì, chúng ta cần phải thông cảm, và cố gắng trưởng thành lên,” cô Tredgold nói, và chải lại một lọn tóc rơi xuống trước trán Florentyna.
Florentyna cảm thấy rất không-trưởng-thành và chỉ có thể tự hỏi phải chăng Thánh Joan đã rất đau khổ khi bà ấy mất đi nước Pháp yêu dấu. Khi cô Tredgold đóng cửa phòng, Florentyna vòng tay xuống dưới gầm giường để cảm nhận chiếc mũi ướt của cô chó Eleanor. “Ít nhất thì chị sẽ luôn luôn có em,” cô bé thì thầm. Eleanor rón rén bò ra khỏi chỗ ẩn nấp dưới giường và ngồi xuống cạnh Florentyna, mặt hướng về phía cửa: nó sẽ cần tháo lui nhanh chóng trở lại cái giỏ trong bếp phòng khi cô Tredgold xuất hiện.
Florentyna không hề gặp cha mình dù chỉ một lần trong suốt kỳ nghỉ hè và từ lâu đã không còn tin vào câu chuyện về đế chế khách sạn đang phát triển khiến ông rời xa Chicago. Khi cô bé đề cập về cha với mẹ, câu trả lời của Zaphia thường ngắn và lạnh nhạt. Florentyna cũng phát hiện ra sau khi tình cờ nghe được từ một cuộc điện thoại rằng mẹ cô đang xin tư vấn từ phía luật sư.
Mỗi ngày, Florentyna đều dẫn Eleanor đi dạo dọc đại lộ Michigan với hi vọng có thể nhìn thấy xe ô tô của cha đi ngang qua. Một ngày thứ Tư, cô quyết định phá vỡ thói quen và đi bộ về phía bờ tây của đại lộ để có thể nhìn những khung cửa sổ của các cửa hàng đã định hình phong cách thời trang cho Thành phố của Gió. Eleanor rất vui mừng khi được hội ngộ với những ngọn đèn ga kì ảo dành cho nó mà gần đây được đặt cách đó hai mươi mét. Florentyna đã mua một chiếc váy dạ hội và sáu đôi giày từ số tiền tiêu vặt năm đô la một tuần, và đang thèm muốn chiếc váy tiệc tối trang nhã giá năm trăm đô trưng bày ở cửa sổ gian hàng Martha Weathered tại góc phố Cây Sồi, thì cô thấy hình cha phản chiếu trên kính. Cô bé quay lại, vui sướng tột độ khi thấy ông đi ra từ ngân hàng Chicago ở phía bên kia phố. Không một giây suy nghĩ, cô lao xuống đường, không nhìn cả hai phía và gọi to tên cha mình. Chiếc tắc xi màu vàng phanh gấp và vội vàng đổi hướng khi người lái xe trông thấy một vệt váy xanh da trời lóe lên, tiếp theo đó là một âm thanh nặng nề phát ra khi chiếc xe va chạm với một cơ thể.
Chiếc xe chuyển động chậm dần rồi dừng hẳn với tiếng rít chói tai khi người lái xe trông thấy một quý ông mập mạp, ăn mặc sang trọng theo sau là một cảnh sát, chạy ra giữa đường. Một lát sau Abel và người lái xe đứng nhìn chết lặng xuống cơ thể không còn sự sống. “Cô ấy chết rồi,” tay cảnh sát nói, lắc đầu khi rút cuốn sổ tay từ túi trên.
Abel quỳ xuống, run rẩy. Anh nhìn lên viên cảnh sát.
“Và điều tồi tệ nhất là tôi phải chịu toàn bộ trách nhiệm cho chuyện này.”
“Không, ba ơi, đó là lỗi của con,” Florentyna khóc òa lên. ”Con không bao giờ nên vội vàng chạy xuống đường như thế. Sự thiếu suy nghĩ của con đã giết Eleanor rồi.”
Người lái tắc xi đã đâm trúng cô chó Labrador giải thích rằng anh ta không còn lựa chọn nào khác; hoặc là cô bé hoặc là con chó.
Abel gật đầu, bế con gái lên và đưa cô vào lề đường, không để cô nhìn cơ thể bị dập nát của Eleanor. Anh đặt Florentyna vào ghế sau xe mình và quay lại với người cảnh sát.
“Tên tôi là Abel Rosnov…” “Tôi biết ngài là ai, thưa ngài.”
“Tôi có thể giao lại mọi việc cho anh không, anh cảnh sát?”
“Vâng, thưa ngài,” viên cảnh sát nói, ngước mắt lên khỏi cuốn sổ ghi chép của anh ta.
Abel quay sang tài xế của mình và bảo anh ta đưa họ đến khách sạn Baron. Abel nắm tay con gái khi họ bước qua hành lang đông đúc của khách sạn tới thang máy riêng, dẫn họ lên tầng bốn mươi hai. George gặp hai người khi cánh cửa kim loại mở ra. Anh định chào đón cô con gái nuôi với kiểu đặc trưng của người Ba Lan thì nhìn thấy vẻ mặt của cô.
“Gọi cô Tredgold đến ngay lập tức, George.”
“Tất nhiên rồi,” George nói và biến mất vào trong văn phòng riêng của mình.
Abel ngồi xuống và lắng nghe mà không ngắt lời, trong khi cô con gái kể cho anh mọi chuyện về Eleanor, cho đến khi trà được phục vụ. Florentyna chỉ nhấp một ngụm sữa, rồi im lặng. Không một lời báo trước, cô bé đổi chủ đề.
“Tại sao ba không trở về nhà nữa vậy ba?” Cô hỏi. Abel rót cho mình một tách trà khác, một chút tràn ra đĩa kê đáy. “Ba cũng muốn về nhà thường xuyên hơn, nhưng mẹ con và ba sắp ly hôn.” “Ôi không, điều đó không thể là sự thật được. Ba…” “Đó là lỗi của ta, cô gái bé nhỏ à. Ba đã không phải là một người chồng tốt và…”
Florentyna choàng tay ôm lấy cha. “Điều đó có nghĩa là con sẽ không bao giờ được gặp ba nữa sao?”
“Không đâu. Ba đã thống nhất với mẹ con rằng con sẽ ở lại Chicago trong năm học, nhưng con sẽ ở với ba trong các kỳ nghỉ tại New York. Tất nhiên con luôn luôn có thể nói chuyện với ba qua điện thoại bất cứ khi nào con muốn. Nhân tiện, con đã rất tuyệt vời khi đóng Thánh Joan đấy.”
“Ba đã ở đó ư?” Florentyna nói, lần đầu tiên mỉm cười.
“Đúng vậy, nhưng ba đã rời đi khi sân khấu hạ màn,” Abel đáp khi có tiếng gõ nhẹ vào cửa.
Abel nhìn lên lúc cô Tredgold bước vào phòng, vạt váy dài của cô sột soạt khi cô đi vội đến bên Florentyna.
“Cô làm ơn đưa con bé về nhà nhé, cô Tredgold.” “Tất nhiên rồi, ngài Rosnovski.” Florentyna vẫn còn mếu máo. “Đi với ta nào cô bé,” cô nói và cúi xuống thì thầm, “Cố gắng kiềm chế cảm xúc của con nào.”
Cô bé mười ba tuổi hôn lên trán cha mình, nắm tay cô Tredgold và rời đi.
Khi cánh cửa khép lại, Abel, người không được cô Tredgold an ủi, ngồi một mình và khóc.
❀ ❀ ❀
[1] 52* Lend-Lease: chương trình năm 1941 được Tổng thống Roosevelt đưa ra nhằm viện trợ có hoàn lại các nguồn lực quân sự cho phe Đồng minh vào Thế chiến thứ Hai.
[2] 53* Maid of Orleans, cũng chính là Thánh Joan.
[3] 54* Dauphin: có nghĩa “người con trai lớn nhất của vua Pháp”, sẽ thừa kế ngôi báu.
[4] 55*Sir Arthur John Gielgud là nam diễn viên, đạo diễn người Anh từng thắng cả bốn giải Grammy, Emmy, Oscar và Tony
[5] 56* Sir Noël Peirce Coward là nhà viết kịch, nhà soạn nhạc, đạo diễn, diễn viên và ca sĩ người Anh