Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Đó không phải là một ca sinh nở dễ dàng, nhưng đối với Abel và Zaphia Rosnovski thì chưa bao giờ có điều gì được coi là dễ dàng cả, và theo cách riêng của bản thân, họ luôn bình thản với chuyện phải vật lộn khi cố gắng giành được một điều gì đó. Abel muốn có một cậu con trai, một người thừa kế mà ngày nào đó sẽ là chủ tịch của tập đoàn Baron. Đến lúc cậu bé sẵn sàng thừa kế vị trí đó, Abel tự tin rằng, tên tuổi của anh sẽ sánh ngang với Ritz[1] và Statler[2], và khi ấy “Baron” sẽ là tập đoàn khách sạn lớn nhất trên thế giới. Abel đi lên đi xuống dọc hành lang đơn điệu của bệnh viện St Luke’s, chờ đợi tiếng khóc đầu tiên cất lên, bước chân tập tễnh của anh trở nên nặng nề hơn với mỗi giờ trôi qua. Thỉnh thoảng anh xoay xoay chiếc vòng bạc bao quanh cổ tay và nhìn chăm chú vào dòng tên được khắc ngay ngắn trên đó. Abel chưa bao giờ nghi ngờ, thậm chí dù chỉ một khoảnh khắc, rằng đứa con đầu lòng của anh sẽ là một cậu bé. Anh quay người và lặp lại những bước chân của mình một lần nữa thì thấy bác sĩ Dodek hướng về phía mình.

“Chúc mừng ngài Rosnovski,” ông ta gọi.

“Cảm ơn bác sĩ,” Abel trả lời, thầm đoán rằng lời cầu nguyện của anh đã trở thành hiện thực.

“Ngài có một cô con gái vô cùng xinh đẹp,” ông bác sĩ nói khi đến gần.

“Cảm ơn,” Abel khẽ đáp lại, cố gắng không để lộ ra sự thất vọng. Không nói thêm một lời nào, anh đi theo bác sỹ sản khoa vào một căn phòng nhỏ ở tít cuối hành lang. Qua khung cửa quan sát, Abel đối diện với một hàng những khuôn mặt nhăn nheo. Ông bác sĩ chỉ cho người cha đứa con đầu lòng. Không giống những đứa trẻ khác, mấy ngón tay nhỏ xíu của con bé cuộn tròn lại thành một nắm đấm chặt. Abel đã đọc được ở đâu đó rằng một đứa trẻ bình thường không thể làm điều đó sau ít nhất là ba tuần. Anh mỉm cười một cách tự hào.

Hai mẹ con ở lại bệnh viện St Luke’s thêm sáu ngày nữa và Abel tới thăm họ mỗi buổi sáng, sau khi bữa ăn sáng cuối cùng tại Chicago Baron được phục vụ, và mỗi buổi chiều sau khi vị khách ăn trưa cuối cùng rời khỏi phòng ăn. Những bức điện tín, hoa và những tấm thiếp chúc mừng kiểu mới bày la liệt xung quanh chiếc giường khung sắt của Zaphia như minh chứng cho thấy người khác cũng vui mừng với sự ra đời này. Vào ngày thứ bảy, người mẹ và đứa trẻ chưa được đặt tên – Abel đã chọn một cái tên con trai từ lâu trước ngày sinh – trở về nhà.

Một tuần sau đó, họ đặt tên cho cô bé là Florentyna, theo tên của chị gái Abel. Khi đứa bé sơ sinh ấy được đưa vào phòng trẻ vừa được trang hoàng trên tầng cao nhất của ngôi nhà, Abel dành hàng giờ chỉ để nhìn ngắm con gái mình, xem cô bé ngủ và thức dậy, nhận ra rằng anh cần phải làm việc chăm chỉ hơn nữa nếu muốn đảm bảo cho tương lai của con bé. Anh quyết tâm rằng Florentyna sẽ được trao một khởi đầu tốt đẹp hơn mình khi xưa. Con bé sẽ không phải chịu những sự bẩn thỉu và đói khổ, thiếu thốn như tuổi thơ của anh, hay là sự khinh thường khi đặt chân đến Ellis Island như một người nhập cư chẳng có gì ngoài vài đồng rúp Nga vô giá trị được khâu vào mặt trong chiếc áo khoác của bộ quần áo tử tế duy nhất.

Anh muốn đảm bảo rằng Florentyna sẽ nhận được sự giáo dục đầy đủ mà mình không có – nhưng anh không than phiền gì về việc đó cả. Franklin D. Roosevelt sống trong tòa Bạch Ốc, trong khi tập đoàn khách sạn nhỏ của Abel thì còn phải xem chừng có trụ nổi qua thời kỳ suy thoái này không. Nước Mỹ trước giờ vẫn đối tốt với người nhập cư này[3].

Mỗi khi ngồi một mình bên cô con gái nhỏ ở căn phòng dành cho trẻ trên gác, anh ngẫm lại quá khứ của mình và mơ mộng về tương lai của con bé.

Thời gian đầu đặt chân đến nước Mỹ, Abel làm việc trong một xưởng đóng gói thịt ở Lower East Side, New York, nơi anh đã làm trong hai năm dài đằng đẵng trước khi xin vào vị trí phụ bàn tại khách sạn Plaza. Ngay ngày đầu tiên của Abel, Sammy – tay quản lý khách sạn – đã đối xử với anh như thể anh là thành phần cặn bã của xã hội. Sau bốn năm, ngay cả một kẻ buôn nô lệ cũng phải bị ấn tượng với số giờ làm việc tăng ca mà kẻ cặn bã xã hội đó đã làm để leo lên vị trí trợ lý chính cho Sammy ở Căn phòng Gỗ sồi. Và trong lúc không ai để ý đến, Abel dành năm buổi chiều mỗi tuần cặm cụi đọc sách của khóa cử nhân tại Đại học Columbia, và sau khi bữa tối được dọn dẹp sạch sẽ, tiếp tục đọc cho đến khuya.

Những đối thủ thắc mắc không biết anh ngủ vào lúc nào.

Abel không biết liệu tấm bằng mới nhận có thể mang lại lợi ích gì cho mình, trong khi anh vẫn chỉ là một người phục vụ bàn. Câu hỏi đó của anh đã được giải đáp bởi một vị khách được chăm sóc tốt đến từ Texas tên là Davis Leroy, người vẫn thường quan sát Abel phục vụ khách trong Căn phòng Gỗ sồi. Thì ra quý ông Leroy sở hữu mười một khách sạn, và ông đã đề nghị Abel trở thành trợ lý quản lý khách sạn quan trọng nhất của mình, Richmond Continental tại Chicago, với nhiệm vụ chính là điều hành chuỗi nhà hàng.

Abel bị đưa về hiện tại khi Florentyna trở mình, và bắt đầu đấm vào mặt bên của chiếc cũi. Anh đưa một ngón tay ra, cô con gái nắm lấy nó như nắm sợi dây cứu hộ được thả xuống từ một con tàu đang chìm. Cô bé bắt đầu cắn ngón tay anh với thứ mà cô tưởng tượng là những chiếc răng của mình...

Khi Abel lần đầu đặt chân đến Chicago, anh nhận thấy Richmond Continental đang thất thoát tiền rất nhanh. Anh nhanh chóng phát hiện ra nguyên nhân. Tay quản lý, Desmond Pacey, đã bòn rút lợi nhuận, và theo như Abel có thể thấy thì điều đó đã diễn ra trong vòng ba mươi năm trở lại đây. Người trợ lý mới đã dành sáu tháng đầu tiên của mình vào việc thu thập chứng cứ cần thiết để buộc tội Pacey, trước khi anh trình bày cho ông chủ tập hồ sơ chi tiết những hành vi gian dối của hắn. Khi Davis Leroy biết được những gì đang diễn ra sau lưng mình, ông lập tức sa thải Pacey, thay thế vị trí của anh ta bằng tay chân mới của mình. Điều này thúc đẩy Abel thậm chí càng làm việc chăm chỉ hơn, và anh trở nên chắc chắn vào việc có thể khiến vận may của tập đoàn Richmond quay lại, nên khi người chị gái lớn tuổi của Leroy rao bán 25% cổ phần của bà ta ra thị trường, Abel đã bán tất cả mọi thứ anh có để mua số cổ phiếu đó. Davis Leroy rất xúc động với sự cam kết cá nhân của người quản lý trẻ đối với công ty nên đã ủng hộ bằng cách bổ nhiệm anh làm giám đốc điều hành của tập đoàn.

Kể từ giây phút đó, họ trở thành cộng sự, một sự gắn kết trong công việc phát triển dần thành tình bạn thân thiết. Abel có lẽ là người đầu tiên hiểu được rằng phải khó khăn thế nào mới khiến một người Texas chấp nhận một người Ba Lan ngang hàng với mình. Lần đầu tiên kể từ khi Abel định cư tại Mỹ, anh có cảm giác đảm bảo – cho đến khi anh nhận ra người Texas cũng là một cộng đồng cao ngạo giống người Ba Lan vậy.

Abel vẫn không thể tin những gì đã xảy ra. Giá như Davis tin vào anh, nói cho anh sự thật về những rắc rối tài chính đang gia tăng của tập đoàn – xét cho cùng thì có ai là không có vấn đề trong thời kỳ suy thoái đâu kia chứ? – thì họ có thể cùng nhau tìm ra cách giải quyết nào đó. Nhưng đã quá trễ, bởi Davis Leroy đã nhận được lời cảnh báo từ ngân hàng rằng giá trị chuỗi khách sạn của ông không còn đủ để bù cho khoản nợ hai triệu đô la và ông cần phải nộp thêm những khoản thế chấp trước khi ngân hàng có thể xuất tiền chi trả cho kỳ lương nhân công tháng tới. Đáp lại lời cảnh báo cuối cùng từ phía ngân hàng, Davis Leroy đã dùng bữa tối với con gái trong phòng ăn của khách sạn, trước khi về nghỉ tại phòng Tổng thống[4] ở tầng mười bảy cùng với hai chai rượu bourbon[5]. Một tiếng đồng hồ sau, ông mở cửa sổ, bước ra ngoài bậu cửa và nhảy xuống. Abel không bao giờ quên được lúc đứng ở góc đại lộ Michigan vào một giờ sáng để xác định danh tính một nhân dạng mà anh chỉ có thể nhận ra được nhờ cái áo khoác Davis Leroy đã mặc tối hôm trước. Viên trung úy đến thu thập thông tin về người đã mất nói rằng đây là vụ tự tử thứ bảy ở Chicago ngày hôm đó. Việc ấy chẳng có tác dụng gì cả. Làm sao viên cảnh sát có thể hiểu Davis Leroy có ý nghĩa như thế nào đối với anh, hay biết rằng có bao điều nữa Abel Rosnovski dự định thực hiện để đền đáp tình bạn quý giá đó? Trong bản di chúc viết ở mặt sau một tờ thực đơn, Davis đã để lại 75% số cổ phiếu của tập đoàn Richmond cho Giám đốc điều hành, nhắc nhở Abel rằng cho dù số cổ phiếu đó vô giá trị nhưng 100% quyền sở hữu tập đoàn có thể giúp anh có cơ hội lớn hơn trong việc đàm phán những điều khoản mới với nhà băng.

Mắt Florentyna chớp chớp mở và cô bé bắt đầu khóc toáng lên. Abel bế cô bé lên một cách trìu mến, ngay lập tức hối hận với quyết định đó bởi anh cảm thấy một sự ẩm ướt không mấy dễ chịu dưới mông cô bé. Anh nhanh chóng thay tã cho con, lau khô đứa trẻ một cách cẩn thận, sau đó quấn vải bọc thành hình tam giác, không để cho bất kì một cái ghim lớn nào chạm vào cơ thể cô bé; bất kì bà đỡ nào cũng sẽ phải thừa nhận sự thành thạo của anh. Florentyna nhắm mắt và gục đầu ngủ thiếp đi trên vai cha. “Đúng là đồ chuột nhắt vô ơn,” anh lầm bầm âu yếm và hôn lên trán con.

Sau đám tang của Davis Leroy, Abel ghé thăm Kane Cabot, ngân hàng sở hữu tập đoàn Richmond tại Boston, và đưa ra lời đề nghị nghiêm túc với một trong những giám đốc cơ sở về việc không rao bán mười một khách sạn ra thị trường tự do. Anh cố gắng thuyết phục anh ta rằng nếu ngân hàng ủng hộ mình, anh có thể – cùng với thời gian – biến bảng cân đối kế toàn từ đỏ thành đen trở lại. Người đàn ông với vẻ ngoài giả tạo, lạnh lùng ngồi phía sau chiếc bàn lớn tỏ ra không hợp tác. “Tôi có trách nhiệm với các cổ đông của mình nên cần xem xét,” anh ta nói điều đó như một lời từ chối khéo. Abel không bao giờ quên được cái cảm giác nhục nhã khi phải gọi một người bằng tuổi mình là “Ngài” mà vẫn phải ra về tay trắng. Người đàn ông đó hẳn phải có tâm hồn của một cái máy thu tiền khi không nhận thấy biết bao nhiêu người sẽ bị mất việc bởi quyết định của hắn. Abel tự hứa với lòng mình, lần thứ một trăm, rằng sẽ có ngày anh đứng ngang hàng với Quý ngài William “Ivy League[6]” Kane.

Abel quay về Chicago và tự hỏi liệu còn chuyện tồi tệ gì khác có thể xảy ra với cuộc đời anh nữa, rồi phát hiện ra Richmond Continental đã bị thiêu trụi và cảnh sát buộc tội anh đã phóng hỏa. Chuyện phóng hỏa là thật, nhưng được thực hiện bởi bàn tay của tên cựu quản lý, Desmond Pacey với mục đích trả thù. Khi bị bắt, hắn lập tức thừa nhận tội trạng; điều duy nhất hắn muốn là thấy Abel mất tất cả. Pacey có lẽ đã thành công nếu như công ty bảo hiểm không cứu nguy cho Abel. Cho đến lúc ấy, anh thậm chí còn thắc mắc liệu mình có hạnh phúc hơn nếu ở lại trại tù binh chiến tranh của Nga nơi anh đã bỏ trốn trước khi tháo chạy sang Mỹ. Nhưng rồi vận may của anh đã thay đổi khi một chủ ngân hàng giấu tên, người mà theo Abel nghĩ là David Maxton của khách sạn Stevens, đã mua lại tập đoàn Richmond và đề nghị Abel đảm nhiệm vị trí giám đốc điều hành như cũ, với một cơ hội cho anh chứng minh mình có thể giúp công ty mang lại lợi nhuận.

Khi nhìn xuống Florentyna, Abel hồi tưởng lại thời điểm anh hội ngộ Zaphia, cô gái tràn đầy tự tin mà anh gặp lần đầu tiên trên chuyến tàu đã đưa họ cùng tới nước Mỹ. Cô gái khiến cho anh cảm thấy mình chưa trưởng thành đến mức nào khi lần đầu tiên họ quan hệ, nhưng chuyện khác hẳn chỉ vài năm sau đó, lúc anh phát hiện ra cô làm phục vụ bàn tại khách sạn Stevens.

Đã ba năm trôi qua kể từ ngày đó, và mặc dù tập đoàn Baron non trẻ chưa có lợi nhuận vào năm 1932, nó chỉ bị thua lỗ hai mươi ba ngàn đô trong năm tiếp theo nhờ sự kiện Chicago kỷ niệm một trăm năm năm thành lập, thu hút hơn một triệu khách du lịch tới thành phố để tham gia Hội chợ Thế giới.

Sau khi Pacey bị kết tội phóng hỏa, Abel đã đòi tiền bảo hiểm và ngay lập tức bắt tay vào xây dựng lại khách sạn tại Chicago. Anh đã tận dụng khoảng lặng tạm thời để tới thăm mười khách sạn còn lại thuộc tập đoàn, sa thải tất cả nhân viên có biểu hiện biển thủ tiền giống như Desmond Pacey và thay thế họ bằng những người nằm trong cái danh sách thất nghiệp dài, trải rộng khắp nước Mỹ.

Zaphia bắt đầu bực bội với những chuyến đi triền miên của Abel từ Charleston đến Mobile, từ Houston đến Memphis, từ Dallas tới Chicago, để kiểm tra liên tục các khách sạn của anh ở phía Nam. Nhưng Abel chấp nhận rằng nếu anh muốn thực hiện giao ước phần mình với ông chủ ngân hàng bí ẩn nọ, thì thời gian quanh quẩn ở nhà buộc phải ít đi, thế nhưng anh vô cùng yêu thương con gái mình. Abel được cho mười năm để hoàn trả tiền nợ ngân hàng; nếu anh thành công, một điều khoản trong bản giao kèo cho phép anh mua loại toàn bộ cổ phiếu của tập đoàn với giá ba triệu đô la. Zaphia cảm tạ Chúa Trời hằng đêm bởi những gì họ đã đạt được, và mong muốn Abel hãy chậm lại, nhưng không gì có thể ngăn cản anh thực hiện những điều khoản trong bản hợp đồng một cách chính xác.

“Bữa tối đã dọn xong rồi,” Zaphia hét to với tông giọng cao nhất của cô. Abel vờ như chưa nghe thấy trong khi tiếp tục nhìn chăm chú cô con gái đang ngủ.

“Anh có nghe em không thế?” Cô hét to lần thứ hai. “Bữa tối đã sẵn sàng rồi.”

“Xin lỗi, anh không nghe thấy. Anh tới đây.” Abel lưu luyến con gái để xuống cùng vợ ăn bữa tối. Chiếc chăn phủ màu đỏ ấm áp của Florentyna nằm trên sàn nhà, bên cạnh cũi của cô bé. Anh nhặt cái vật mềm mại đó lên, trùm một cách cẩn thận bên ngoài tấm chăn đang bọc con gái mình. Anh không bao giờ muốn con bé cảm thấy sự lạnh giá. Abel vươn tay tắt điện.

❀ ❀ ❀

[1] 4* Cesar Ritz, chủ chuỗi khách sạn The Ritz.

[2] 5* Ellsworth Liton (E.M) Statler, chủ chuỗi khách sạn Statler.

[3] 6* Ý chỉ Tổng thống Roosevelt, họ nội của ông đến từ Hà Lan, trong khi họ ngoại đến từ Pháp.

[4] 7* Presidential Suite: căn phòng sang nhất tại mỗi khách sạn lớn.

[5] 8* Bourbon: rượu whiskey xuất xứ từ Kentucky.

[6] 9* Ivy League: nhóm tám trường đại học có chất lượng đào tạo cao nhất tại Mỹ.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.