Khi Abel trở về từ Paris, ông bàng hoàng khi biết rằng một trong những thành viên ban giám đốc được tìm thấy trong tình trạng say xỉn trong cầu thang vận chuyển hành lý và phải khâu mười bảy mũi trên đầu.
“Không nghi ngờ gì là Henry nói rằng ông ta vấp phải một người phục vụ ngu ngốc,” Abel nói khi mở khóa ngăn kéo bàn, lấy ra một tập hồ sơ không được đánh dấu và thêm một ghi chú khác vào đó.
“Có vẻ là một cô nàng tóc vàng ngu ngốc,” George cười lớn.
Abel gật gù.
“Anh định làm gì với Henry?” George hỏi.
“Không phải lúc này. Ông ta vẫn còn hữu dụng với những mối quan hệ ở Washington. Dù sao thì, tôi đang phải đối mặt với những rắc rối trong việc xây dựng ở London và Paris, và tôi thấy hội đồng quản trị trông đợi tôi xem xét các địa điểm ở Amsterdam, Geneva, Cannes và Edinburgh. Trên hết, Zaphia đang đe dọa đưa tôi ra tòa nếu tôi không tăng tiền trợ cấp cho cô ấy.”
“Có lẽ lối thoát dễ dàng là cho Henry nghỉ hưu?” George gợi ý.
“Vẫn chưa đến lúc,” Abel nhắc lại. “Vẫn còn một thứ tôi cần từ ông ta.”
George không thể nghĩ ra đó là vấn đề gì.
***
“Chúng ta sẽ giết bọn họ,” Bella nói. Quyết định thách thức đội khúc côn cầu trên băng trường Harvard chơi một trận của cô không khiến ai ngạc nhiên trừ đội trường Harvard, họ đã từ chối một cách lịch sự mà không bình luận gì. Bella ngay lập tức cho đăng một bài quảng cáo dài nửa trang giấy trên tờ Crimson của trường Harvard với nội dung:
“Những chàng trai Harvard thất bại trước thách thức đến từ Radcliffe.”
Tay chủ biên táo bạo của tờ Crimson, người đã đọc bài quảng cáo trước khi nó được đăng lên, quyết định phỏng vấn Bella, vậy là cô gái xuất hiện luôn trên trang nhất. Bức ảnh của Bella, đeo mặt nạ cùng các tấm bảo vệ và đang vung một chiếc gậy chơi bóng lên, chạy dòng chú thích: “Cô ấy còn đáng sợ hơn khi tháo bỏ mặt nạ.” Bella rất thích bức ảnh và thậm chí còn hài lòng hơn với dòng chú thích đó.
Trong vòng một tuần, Harvard đề nghị gửi đội dự bị của họ tới Radcliffe. Bella từ chối, yêu cầu những cầu thủ chính thức. Một thỏa thuận được thiết lập, Harvard tạo một đội bốn cầu thủ chính, bốn người dự bị chính thức và ba người dự bị sơ cua. Ngày thi đấu được ấn định và những sự chuẩn bị cần thiết được thực hiện. Sinh viên đại học tại Radcliffe bắt đầu coi trọng thách thức này, và Bella trở thành một biểu tượng nổi bật trong học xá.
“Nghiêng về thần tượng nhiều hơn là sùng bái,” cô ấy nói với Florentyna.
Chiến thuật của Bella trong việc cố gắng giành thắng lợi trong trận đấu sau đó được miêu tả trên tờ Crimson của Harvard là không có thiếu sót gì. Khi đội tuyển trường Harvard tới nơi bằng xe buýt của mình, họ được chào đón bởi mười một nữ chiến binh Amazon với những cây gậy khúc côn cầu vắt vẻo qua vai. Những thanh niên khỏe mạnh ngay lập tức bị lôi đi ăn trưa. Các thành viên đội Harvard thường không bao giờ uống một giọt bia rượu nào trước trận đấu, nhưng khi các cô gái, không có ai ngoại lệ, đều gọi bia, họ cảm thấy phải tham gia cùng vì danh dự. Hầu hết các chàng trai uống ba lon bia trước bữa trưa và rất thích thú tận hưởng rượu được phục vụ trong bữa ăn. Không một anh chàng Harvard nào suy xét về sự hào phóng của trường Radcliffe hay liệu họ có phá vỡ nội quy của trường mình hay không. Tất cả hai mươi hai người kết thúc bữa trưa với một cốc rượu sâm-panh để chúc may mắn cho đôi bên.
Mười một anh chàng trường Harvard sau đó được hộ tống đến phòng thay đồ, nơi họ tìm thấy một chai sâm-panh lớn khác dành sẵn cho mình. Mười một cô gái tươi vui rời đi để họ thay đồ. Khi đội trưởng trường Harvard dẫn đội mình ra sân đấu, anh ta gặp một nhóm tới năm trăm cổ động viên cùng mười một cô gái cao lớn chưa từng được thấy trước đây. Mười một cô gái khác, quen thuộc hơn với đội trưởng, không thể đứng tỉnh táo trong hàng. Harvard bị thua 3-0 khi mới nửa trận và may mắn lắm mới thất bại với tỉ số 7-0. Tờ Crimson của Hardvard có thể miêu tả Bella như một kẻ gian lận, song tờ Globe của Boston nhận định cô ấy là một người phụ nữ với những sáng kiến tuyệt vời.
Đội trưởng trường Harvard lập tức thách thức Bella đấu lại với đội hình chính thức đầy đủ. “Chính xác là điều tớ muốn ngay từ đầu,” cô ấy nói với Florentyna. Bella chấp thuận bằng việc gửi đi một bức điện tín từ bờ nọ sang bờ kia của Cambridge Common[1]. Nội dung viết rằng: Chỗ các anh hay tôi? Radcliffe phải sắp xếp một vài chuyến xe để đưa cổ động viên của họ đi, số lượng tăng lên nhiều lần bởi quyết định của phía Harvard sẽ tổ chức một buổi khiêu vũ sau trận đấu. Florentyna chở Bella cùng ba thành viên khác của đội tuyển dọc bờ sông trên chiếc xe Oldsmobile 1952 mới mua của mình, cùng với những cây gậy chơi bóng, đệm ống chân và những bộ váy dạ hội nhét đầy ngăn chứa đồ. Khi tới nơi, họ không gặp bất kì thành viên nào của đội Harvard cho đến khi tới sân thi đấu. Lần này họ được đón chào bởi một đám đông ba nghìn người, bao gồm cả hiệu trưởng Conant của trường Harvard và hiệu trưởng Jordan của trường Radcliffe.
Chiến thuật của Bella một lần nữa khiến người ta nghi ngờ: mỗi cô gái rõ ràng là được hướng dẫn để chơi với một người đàn ông chứ không phải tập trung nhiều vào trái bóng. Hành động tấn công tàn nhẫn nhằm vào phần trước dễ tổn thương ở ống đồng đã khiến họ cầm chân Harvard không tỉ số trong nửa đầu trận đấu.
Đội tuyển Radcliffe gần như mở được tỉ số vào phút đầu của hiệp đấu thứ hai, việc này đã truyền cảm hứng để họ chơi quyết liệt hơn mức chơi bình thường của mình. Khi có vẻ như trận đấu sẽ kết thúc với kết quả hòa thì tiền đạo trung tâm của trường Harvard, người chỉ nhỏ hơn Bella một chút, đã vượt qua và sẵn sàng ghi bàn. Anh ta chạy tới mép vòng tròn khi Bella rời khỏi khung thành và đâm anh chàng nằm thẳng cẳng với một cú va bằng vai. Đó là điều cuối cùng anh ta nhớ về trận đấu, và anh chàng được đưa ra vài giây sau đó trên cáng. Cả hai vị trọng tài thổi còi cùng lúc và một quả phạt trực tiếp được trao cho đội trường Harvard khi chỉ còn vài phút nữa là hết trận. Cầu thủ cánh trái của họ được chọn để thực hiện quả phạt. Người đàn ông cao một mét bảy và gầy gò đợi cả hai đội xếp vào hàng. Anh ta đập mạnh quả bóng ở mặt trong bên phải, rồi đánh một cú thẳng miếng đệm ngực của Bella. Quả bóng rơi xuống chân cô gái, và cô ấy đẩy nó sang bên phải, nó lăn đến trước mặt cầu thủ cánh trái nhỏ con. Bella đuổi theo trái bóng, một vài người trong đám đông che tầm mắt họ, nhưng lần này cô đã gặp được đối thủ của mình. Cầu thủ cánh trái né sang bên một cách khéo léo, để lại đội trưởng trường Radcliffe nằm dài trên mặt đất và bản thân anh ta có đủ thời gian để đánh trái bóng vào phía sau lưới. Tiếng còi vang lên và Radcliffe thua với tỉ số 0-1.
Đó là lần duy nhất Florentyna thấy Bella khóc, mặc dù cả đám đông đã đứng dậy vỗ tay reo hò khi cô ấy dẫn đội rời sân đấu. Mặc dù bị đánh bại, Bella cuối cùng có được hai khoản bồi thường: đội khúc côn cầu nữ quốc gia chọn cô lên chơi, và cô gặp được người chồng tương lai của mình.
Florentyna được giới thiệu với Claude Lamont tại buổi tiếp đón sau trận đấu. Anh ta thậm chí còn trông nhỏ bé hơn so với lúc trên sân thi đấu, trong chiếc áo blazer gọn gàng màu xanh và chiếc quần flannel màu xám.
“Một anh chàng đáng yêu phải không?” Bella hỏi, vỗ vỗ nhẹ lên đầu anh chàng. “Một bàn thắng tuyệt vời.” Florentyna rất ngạc nhiên khi Claude dường như không phản đối. Tất cả những gì anh ta nói là: “Cô ấy đã chơi một trận xuất sắc phải không?”
Bella và Florentyna trở về phòng mình ở Radcliffe để thay đồ cho buổi khiêu vũ. Claude hộ tống cả hai cô gái đến vũ hội, nơi Bella miêu tả là một buổi trình diễn gia súc bởi những người đàn ông cứ lượn lờ xung quanh cô bạn cùng phòng cũ của cô ấy. Họ đều muốn được nhảy điệu jitterbug với Florentyna, vậy là Claude đi lấy một lượng đồ ăn thức uống đủ nuôi cả một đội quân cho Bella, trong khi cô ấy quan sát bạn mình xoay trong chiếc váy lụa Trigère trên sàn nhảy.
Florentyna lần đầu tiên nhìn thấy người con trai đó khi anh ngồi nói chuyện với một cô gái trong góc phòng lúc cô đang khiêu vũ. Anh phải cao hơn mét tám, với mái tóc lượn sóng bóng khỏe và làn da rám nắng cho thấy anh đã không trải qua kỳ nghỉ đông ở Cambridge. Cảm thấy có ánh nhìn chăm chú, anh quay về phía sàn nhảy và ánh mắt họ chạm nhau. Florentyna nhanh chóng quay đi và cố gắng tập trung vào những điều bạn nhảy của cô đang nói – thứ gì đó liên quan đến việc nước Mỹ đang bước vào thời đại máy tính và cách anh chàng dự định sẽ tham gia vào lĩnh vực đó. Khi vũ điệu kết thúc, bạn nhảy nhiều chuyện của cô đưa cô trở lại chỗ Bella. Florentyna quay lại và thấy anh đứng bên cạnh mình.
“Em đã ăn gì chưa?” Anh hỏi. “Chưa ạ,” cô nói dối.
“Em có muốn ngồi cùng bàn với anh không?” “Cảm ơn anh,” cô nói và để Bella cùng Claude ở lại thảo luận về ưu điểm của những cú chuyền bên cánh, so sánh khúc côn cầu sân cỏ và sân băng.
Những phút đầu tiên không ai trong hai người nói gì. Chàng trai mang hai đĩa đồ ăn từ quầy tự chọn và sau đó cả hai cùng lên tiếng một lúc. Cô biết được tên anh là Scott Roberts và anh học chuyên ngành Lịch sử tại Harvard. Florentyna đã đọc về Scott trong mục xã hội ở Boston, một trong những người thừa kế của doanh nghiệp gia đình Roberts và là người đàn ông trẻ tuổi rất được khao khát ở bờ đông. Cô ước mọi chuyện đã khác đi. Cũng mới chỉ là cái tên thôi mà, cô tự nhủ khi nói với anh tên cô. Nó dường như không có gì nổi bật.
“Một cái tên đẹp dành cho một người phụ nữ xinh đẹp,” anh nói. “Anh tiếc là chúng ta trước đây chưa từng gặp gỡ.” Florentyna mỉm cười. Anh nói thêm, “Thật ra, anh đã ở trường Radcliffe một vài tuần trước, chơi trong trận đấu khúc côn cầu không có gì đáng tự hào khi bọn anh thua 7-0.”
“Anh đã chơi trận đó ư? Em không nhận ra đấy.” “Anh không ngạc nhiên. Anh dành phần lớn thời gian choáng váng trên mặt đất. Anh chưa bao giờ say như vậy trong đời. Bella Hellaman có thể trông to lớn khi bạn tỉnh táo, nhưng cô ấy trông như một cỗ xe tăng Sherman khi bạn say xỉn.”
Florentyna cười và hạnh phúc ngồi nghe Scott kể chuyện về Harvard, về gia đình và cuộc sống của anh ở Boston. Trong suốt phần còn lại của buổi tối hôm đó, cô chỉ khiêu vũ với duy nhất một người và khi đêm đến, anh đề nghị đưa cô về trường Radcliffe.
“Anh có thể gặp em ngày mai không?” Scott hỏi. “Vâng, tất nhiên ạ.”
“Sao chúng ta không lái xe ra ngoại ô và cùng ăn trưa nhỉ?”
“Em cũng thích vậy.”
***
Florentyna và Bella dành cả đêm để kể cho nhau nghe về đối tượng của mình.
“Cậu nghĩ có vấn đề gì không khi anh ấy xuất thân từ một gia đình danh giá được mọi người biết đến, còn tớ chỉ là một con ngốc Ba Lan?”
“Anh ta sẽ nhận ra người ưu tú khi anh ta thấy họ,” Bella đáp lại, nhận thấy nỗi lo sợ của Florentyna thực tế như thế nào. “Tớ không biết Claude có thuộc gia đình danh gia vọng tộc nào không nữa,” cô nói thêm.
***
Sáng hôm sau, Scott và Florentyna lái xe về vùng nông thôn bằng chiếc MG thời thượng mới tinh của anh. Cô chưa bao giờ thấy hạnh phúc hơn thế trong cuộc đời. Họ ăn trưa trong một nhà hàng nhỏ ở Dedham đầy người mà dường như Scott đều biết. Florentyna được giới thiệu với một người họ Lowell, một người họ Winthrop, họ Cabot và một người nữa họ Roberts. Cô cảm thấy nhẹ nhõm khi trông thấy Edward Winchester đi về phía mình từ một chiếc bàn trong góc, dẫn theo một cô gái xinh đẹp với mái tóc sẫm màu. Ít nhất, Florentyna nghĩ, mình cũng biết một ai đó. Cô rất ngạc nhiên khi thấy Edward trông điển trai và hạnh phúc như vậy và sớm nhận ra lí do, khi anh chàng giới thiệu vị hôn thê của mình, Danielle.
“Hai người sẽ là những người bạn tốt của nhau,” Edward nói.
“Tại sao?” Florentyna hỏi và mỉm cười với cô gái.
“Danielle là người Pháp và tớ nói với cô ấy rằng có thể tớ từng là Dauphin của Thánh Joan, nhưng thậm chí ngay cả khi tớ tuyên bố cậu là một mụ phù thủy, cậu vẫn phải dạy cho tớ làm thế nào để phát âm từ sorcière.”
Lúc Florentyna nhìn họ tay trong tay rời đi, Scott nói khẽ, “Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ yêu một mụ phù thủy”[2].
Florentyna chọn một món ăn đơn giản chế biến từ cá bơn và gật đầu chấp thuận sự lựa chọn của Scott về chai Muscadet, thấy hài lòng với kiến thức của mình về đồ ăn và các loại rượu. Tới bốn giờ chiều họ ngạc nhiên khi nhận ra rằng mình là hai thực khách duy nhất còn lại trong nhà hàng, khi nhân viên phục vụ chính nhắc nhở đã đến lúc họ phải dọn dẹp cho giờ mở cửa buổi tối. Khi hai người trở về trường Radcliffe tối hôm đó, Scott hôn nhẹ lên má cô và nói rằng anh sẽ gọi cho cô vào ngày mai.
Anh gọi cho cô vào giờ ăn trưa ngày hôm sau để mời cô tới xem anh chơi khúc côn cầu trên băng cho đội dự bị chính thức, đối đầu với đội Penn vào thứ Bảy, và gợi ý thêm một bữa ăn tối cùng nhau sau trận đấu.
Florentyna đồng ý, cố che giấu sự sung sướng tột cùng bởi cô không thể đợi để được gặp lại anh. Đó dường như là tuần lễ dài nhất trong cuộc đời cô.
Sáng thứ Bảy, cô đưa ra một quyết định quan trọng cho kỳ nghỉ cuối tuần đó. Cô đóng một vali nhỏ và đặt vào thùng xe rồi lái tới sân băng từ rất sớm trước khi gặp nhau. Cô ngồi trên khán đài, đợi Scott xuất hiện. Có lúc, cô sợ rằng anh có thể không có cảm xúc tương tự về cô khi họ gặp nhau lần thứ ba, nhưng anh đã xóa tan nỗi lo lắng đó vào giây phút anh vẫy tay và trượt ngang sân băng về phía cô.
“Bella nói em không được về nhà nếu anh thua đâu.” “Có lẽ anh không muốn em về,” anh nói khi lướt nhẹ ra xa.
Cô theo dõi trận đấu, cảm thấy ngày càng lạnh hơn. Scott dường như không chạm bóng cả buổi chiều, nhưng bằng cách nào đó anh liên tục đâm sầm vào các tấm bảng quanh biên. Cô quyết định rằng đây là một môn thể thao ngu ngốc, nhưng cô sẽ không nói với anh cảm nghĩ của mình – về môn khúc côn cầu. Khi trận đấu kết thúc, cô ngồi trong xe đợi anh thay trang phục, rồi trải qua một thủ tục nữa và cuối cùng họ cũng được bên nhau. Anh đưa cô tới Locke-Ober’s, nơi mà, lại một lần nữa, anh như thể biết tất cả mọi người, nhưng lần này cô không nhận ra bất kì ai ngoại trừ những người cô từng thấy trên các tờ tạp chí thời trang. Anh thì không để ý, bởi có lẽ anh không thể tập trung sự chú ý vào Florentyna nhiều hơn nữa được, việc đó khiến cô cảm thấy thoái mái hơn. Một lần nữa, họ lại là những vị khách cuối cùng rời đi, và anh đưa cô về chỗ đậu xe của mình. Anh hôn cô một cách dịu dàng lên môi.
“Anh có muốn qua ăn trưa tại Radcliffe ngày mai không?”
“Anh không đi được,” anh đáp. “Anh phải hoàn thành một bài luận vào sáng mai, và anh không nghĩ mình có thể làm xong nó trước hai giờ chiều. Em không ngại đi uống trà chiều với anh chứ?”
“Tất nhiên em sẽ đến, ngốc ạ.”
“Thật là tiếc. Nếu biết trước, anh sẽ đặt cho em một phòng ở nhà khách trong thị trấn.”
“Thật tiếc,” Florentyna nhắc lại, trong đầu nghĩ tới chiếc vali chưa mở nằm trong thùng xe.
***
Ngày hôm sau, Scott đón cô sau ba giờ chiều một chút và đưa cô tới phòng anh dùng trà. Cô mỉm cười khi anh đóng cửa phòng, nhớ về luật để-cửa-mở của trường Radcliffe. Phòng của anh rộng hơn của cô đáng kể và trên bàn học là bức ảnh một phụ nữ quý tộc, dáng vẻ hơi nghiêm khắc, chỉ có thể là mẹ anh. Khi Florentyna nhìn quanh, cô nhận ra không một đồ nội thất nào là của trường Harvard cả. Sau khi anh đưa cô một tách trà, họ cùng lắng nghe thần tượng âm nhạc mới của nước Mỹ, Elvis Presley, rồi Scott đặt đĩa nhạc số 78 của Frank Sinatra với bài hát “Người lạ nơi thiên đường.” Họ khiêu vũ cùng nhau, mỗi người đều thắc mắc về những suy nghĩ của đối phương. Lúc họ cùng ngồi xuống sofa, anh hôn cô ban đầu rất dịu dàng, rồi đầy đam mê.
Anh dường như hơi ngần ngại khi tiến tới xa hơn, còn Florentyna vừa xấu hổ vừa ngây ngô không biết phải làm gì tiếp theo. Đột nhiên, anh đặt một tay lên ngực trái của cô như chờ đợi phản ứng của Florentyna. Cuối cùng bàn tay anh di chuyển lên trên áo cô và dò dẫm với chiếc cúc đầu tiên. Florentyna không có ý ngăn cản và anh tiếp tục với chiếc cúc thứ hai. Rất nhanh chóng, anh hôn cô, lên vai rồi lên ngực. Florentyna muốn anh đến mức cô đứng dậy và tự cởi bỏ váy của mình. Anh nhanh chóng tham gia cùng cô và cởi bỏ áo sơ mi. Họ đưa nhau lên giường, vụng về cởi bỏ những gì còn lại mà người kia đang mặc. Trong một khoảnh khắc, hai người nhìn nhau chằm chằm rồi ngã xuống giường. Trước sự ngạc nhiên của cô, mọi thứ kết thúc chỉ trong vài giây.
“Em xin lỗi,” Florentyna nói, “em thật tệ.” “Không, không, đó là lỗi của anh.” Anh ngừng lại. “Anh phải thừa nhận điều đó. Đây là lần đầu tiên của anh.”
“Anh cũng chưa từng sao?” Cô hỏi, và cả hai cười phá lên.
Họ nằm trong vòng tay nhau suốt thời gian còn lại của buổi tối và làm tình thêm hai lần nữa, mỗi lần lại thêm một chút tự tin. Khi Florentyna tỉnh dậy vào sáng hôm sau, chật vật và khá mệt mỏi nhưng cực kì hạnh phúc, bản năng thôi thúc cô rằng họ sẽ dành phần còn lại của cuộc đời bên nhau.
Thời gian còn lại của học kỳ đó, họ gặp nhau mỗi cuối tuần, đôi khi cả trong tuần nữa.
Vào kỳ nghỉ mùa xuân, họ gặp gỡ bí mật ở New York trọn vẹn cả một cuối tuần, và Florentyna đã có ba ngày hạnh phúc nhất mà cô có thể nhớ được. On the Waterfront, Limelight[3], và tại sân khấu Broadway với vở South Pacific, rồi nhà hàng ‘21’ Club, Sardi’s và thậm chí phòng Gỗ sồi ở khách sạn Plaza. Ban ngày họ đi mua sắm, thăm bảo tàng Frick, đi bộ qua công viên. Ban đêm, họ làm tình với nhau và nói chuyện về tương lai.
Kỳ học mùa xuân trôi qua thật hoàn hào, và hai người hiếm khi rời khỏi nhau. Tuần cuối cùng, Scott mời Florentyna dành vài ngày tới Marblehead gặp cha mẹ anh.
“Anh biết là họ sẽ yêu quý em,” anh nói khi đưa cô lên tàu trở về Chicago.
“Hãy hi vọng là vậy,” cô đáp.
***
Florentyna dành hàng giờ kể cho mẹ nghe Scott tuyệt vời ra sao và cô yêu anh nhiều đến mức nào. Zaphia vui mừng khi thấy con gái mình hạnh phúc và thật sự trông chờ việc gặp gỡ cha mẹ Scott. Cô cầu nguyện rằng Florentyna đã tìm thấy đúng người mà con bé có thể chia sẻ phần đời còn lại, hi vọng đó không phải là một quyết định bốc đồng mà sau này nó sẽ phải hối tiếc. Florentyna chọn hàng mét vải lụa đủ màu từ Marshall Field và dành nhiều tối thiết kế một chiếc váy mà cô cảm thấy chắc chắn sẽ thu phục được trái tim của mẹ Scott.
Lá thư tới vào thứ Hai, và Florentyna ngay lập tức nhận ra nét chữ viết tay của Scott. Cô xé bì thư trong niềm mong đợi, nhưng nó chỉ có một lời nhắn ngắn rằng bởi một sự thay đổi trong kế hoạch của gia đình, anh buộc phải hoãn chuyến viếng thăm của cô tới Marblehead. Florentyna đọc đi đọc lại bức thư, tìm kiếm một thông điệp ngầm. Chỉ nhớ rằng lúc tạm chia tay, hai người đã hạnh phúc như thế nào, cô quyết định gọi điện tới nhà cho anh.
“Dinh thự nhà Roberts đây ạ,” một giọng nói vang lên nghe giống của một người quản gia.
“Tôi có thể nói chuyện với ngài Scott Roberts không?” Florentyna có thể thấy giọng mình run run khi gọi tên anh.
“Quý danh của cô là gì ạ?”
“Florentyna Rosnovski.”
“Tôi sẽ đi xem ông ấy có nhà hay không, thưa cô.” Florentyna nắm chặt lấy chiếc điện thoại và sốt ruột chờ đợi giọng trấn an từ Scott.
“Ông ấy hiện giờ không ở nhà, thưa cô, nhưng tôi sẽ nhắn lại rằng cô đã gọi tới.”
Florentyna không tin người đó và một tiếng sau cô gọi lại.
Giọng nói vang lên, “Ông ấy vẫn chưa về, thưa cô,” và cô đợi đến tám giờ tối hôm đó, vẫn giọng nói ấy thông báo rằng anh đang dùng bữa tối.
“Vậy thì hãy nói với anh ấy rằng tôi đang gọi.” “Vâng, thưa cô.”
Giọng nói trở lại sau một vài phút và rõ ràng ít lịch sự hơn, “Ông ấy không thể bị làm phiền.”
“Tôi không tin điều đó. Tôi không tin ông đã nói với anh ấy ai đang đợi.”
“Thưa cô, tôi có thể đảm bảo với cô…” Một giọng nói khác vang lên ở đầu dây bên kia, một phụ nữ với uy quyền kiểm soát.
“Ai đang gọi vậy?”
“Tên cháu là Florentyna Rosnovski. Cháu hi vọng được nói chuyện với Scott bởi vì…”
“Cô Ros-en-ovski, Scott đang dùng bữa tối với vợ sắp cưới của nó lúc này và không thể bị làm phiền.”
“Vợ sắp cưới của anh ấy?” Florentyna thì thào, móng tay cô cào vào lòng bàn tay bầm máu.
“Phải, cô Ros-en-ovski.” Điện thoại tắt lịm. Phải mất vài giây để tin tức ấy được tiếp nhận; rồi Florentyna hét lên, “Ôi Chúa ơi, tôi nghĩ tôi sẽ chết” và ngất đi.
Cô tỉnh dậy thấy mẹ ngồi bên cạnh giường mình. “Tại sao?” là từ đầu tiên Florentyna thốt lên.
“Bởi vì cậu ta không đủ tốt với con. Người đàn ông chân chính sẽ không để mẹ anh ta lựa chọn người mà anh ta sẽ cùng chung sống cả phần đời còn lại đâu.”
***
Khi Florentyna trở lại Cambridge, mọi chuyện không khá hơn chút nào. Cô không thể tập trung vào bất kì công việc nghiêm túc nào và thường dành hàng giờ trên giường trong nước mắt. Mọi điều Bella làm hoặc nói dường như không có tác dụng gì, và cô bạn không nghĩ ra cách nào tốt hơn ngoài thể hiện sự coi thường. “Không phải loại người mà tớ muốn có trong đội của mình.” Những người đàn ông khác muốn hẹn hò Florentyna, nhưng cô chẳng đồng ý ai cả. Cha và mẹ cô hết sức lo lắng cho cô tới mức họ thậm chí đã ngồi lại trao đổi vấn đề cùng nhau.
Cuối cùng, Florentyna gần như đến mức trượt cả một môn học, và người tư vấn của cô, cô Rose, phải cảnh báo rằng có rất nhiều việc cô phải làm nếu vẫn hi vọng giành chìa khóa Phi Beta Kappa đó. Florentyna vẫn không thay đổi gì. Đầu kỳ nghỉ hè, cô ở nhà mình tại Chicago, không nhận bất cứ lời mời dự tiệc hay ăn tối nào. Cô giúp mẹ chọn một vài bộ quần áo mới nhưng không mua gì cho bản thân. Cô đọc chi tiết bài “Đám cưới danh gia vọng tộc của năm” trên tờ Globe của Boston nói về hôn lễ của Scott Roberts và Cynthia Knowles, nhưng việc đó chỉ khiến cô lại khóc. Thư mời cưới của Edward Winchester cũng không giúp ích gì.
Về sau, cô cố gắng gạt bỏ Scott khỏi suy nghĩ của mình bằng cách đến New York và làm việc hàng giờ cho cha tại một trong những cửa hàng của ông ở khách sạn Baron New York. Khi kỳ nghỉ gần kết thúc, cô sợ hãi việc quay lại Radcliffe để học năm cuối. Không lời khuyên nào của cha hay sự cảm thông nào từ mẹ có thể cải thiện được vấn đề. Hai người họ bắt đầu tuyệt vọng khi cô không thể hiện chút hứng thú nào trong việc chuẩn bị cho tiệc sinh nhật hai mươi mốt tuổi.
Một vài ngày trước khi Florentyna phải trở về Radcliffe, cô nhìn thấy Edward ở bên kia đường ven hồ. Cô cảm thấy người bạn trông không hạnh phúc. Florentyna vẫy tay và mỉm cười. Anh vẫy tay đáp lại nhưng không cười. Họ đứng và nhìn nhau chăm chú cho đến khi Edward băng qua đường.
“Danielle thế nào rồi?” Cô hỏi.
Anh nhìn cô chằm chằm. “Cậu không nghe nói gì ư?”
“Nghe gì?” Florentyna nói.
Anh vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào cô giống như không thể thốt ra từ nào.
“Cô ấy mất rồi.”
Cô trân trân nhìn anh trong hoài nghi.
“Cô ấy lái xe nhanh quá, cố thể hiện với chiếc Austin-Healey mới của tớ, và cô ấy làm lật xe. Tớ sống, cô ấy mất.”
“Ôi Chúa ơi,” Florentyna nói, choàng tay ôm lấy anh. “Tớ thật là ích kỉ.”
“Không, tớ biết cậu gặp những trục trặc của riêng mình,” Edward đáp.
“Chẳng là gì nếu so với của cậu hết. Cậu có định quay lại Harvard không?”
“Tớ phải làm vậy. Cha của Danielle yêu cầu tớ phải hoàn thành việc học. Nói rằng ông sẽ không bao giờ tha thứ cho tớ nếu tớ không làm được điều đó. Vậy nên giờ đây tớ có những thứ phải làm. Đừng khóc, Florentyna, bởi vì tớ sẽ không thể ngừng lại nếu khóc bây giờ.”
Florentyna run rẩy. “Tớ đã thật ích kỉ làm sao,” cô lặp lại.
“Thỉnh thoảng tới trường Harvard nhé. Chúng ta sẽ chơi quần vợt, và cậu có thể giúp tớ với những động từ tiếng Pháp. Sẽ giống như ngày xưa.”
“Liệu sẽ như vậy chứ?” Cô hỏi.
❀ ❀ ❀
[1] 79*Công viên công cộng ở Cambridge, Massachusetts, bao quanh bởi hệ thống trường của Harvard.
[2] 80* Scott nói bằng tiếng Pháp: je n’ai jamais pensé que je tomberais amoureux d’une sorcière.
[3] 81* Tên các bộ phim