Florentyna không biết bao nhiêu trong số những bức thư hằng tuần của cô bé đến được tay cha, bởi chúng phải đi bằng đường bưu điện đến một kho ở New York để kiểm tra trước khi được gửi đến bất cứ nơi nào mà Thiếu tá Rosnovski đóng quân vào thời điểm đó.
Những bức hồi âm về một cách thất thường, đôi khi Florentyna nhận được tận ba lá thư trong một tuần và có khi chẳng có một chữ nào trong vòng ba tháng. Nếu một tháng trôi qua mà không có lá thư nào, cô bé bắt đầu lo sợ rằng cha mình đã bị giết trong khi làm nhiệm vụ. Cô Tredgold phải giải thích rằng điều đó là không thể, bởi quân đội luôn gửi một bức điện để thông báo với gia đình nếu thân nhân của họ bị giết hoặc mất tích. Mỗi buổi sáng, Florentyna sẽ là người đầu tiên đi xuống dưới nhà để xem qua đống thư từ, tìm thư tay của cha hoặc bức điện tín đáng sợ nọ. Mỗi khi cô bé tìm thấy một lá thư từ cha mình, cô thường thấy vài từ đã bị che đi bằng mực đen. Cô cố gắng giơ chúng lên ánh sáng nhưng vẫn chẳng hiểu gì cả. Cô Tredgold giải thích rằng việc này vì sự an toàn của chính cha cô bé, bởi vì có thể ông vô tình viết một điều gì đó trở thành thông tin hữu ích cho kẻ thù, nếu bức thư bị rơi vào tay những người không phù hợp.
“Tại sao người Đức lại có thể có hứng thú với việc con đứng thứ hai trong môn hình học cơ chứ?” Florentyna thắc mắc.
Cô Tredgold lờ đi và hỏi cô bé đã ăn no chưa. “Con muốn một miếng bánh mì nướng nữa.” “Một lát, bé con, một lát bánh. Miếng[1] là cái con dùng để buộc miệng ngựa ấy.”
***
Cứ sáu tháng một lần, cô Tredgold đưa cô học trò và Eleanor đến phố Monroe, nơi cô bé sẽ ngồi trên một chiếc ghế cao cùng với cô chó đặt trong cái hộp bên cạnh, và mỉm cười trước đèn flash, để Thiếu tá Rosnovski có thể thấy con gái ông và cô chó Labrador lớn lên như thế nào qua những tấm ảnh.
“Chúng ta không thể để ông ấy không nhận ra đứa con duy nhất của mình khi ông trở về nhà phải không?” Cô nói một cách trịnh trọng.
Florentyna sẽ in tuổi của cô bé và tuổi của Eleanor, tính theo năm của loài chó, một cách chính xác ở mặt sau mỗi tấm ảnh và trong lá thư kể chi tiết về sự tiến bộ của cô ở trường, việc cô đã thích thú với môn quần vợt và bơi lội vào mùa hè, cũng như bóng chuyền và bóng rổ vào mùa đông như thế nào, kể cả việc giá sách của cô chất đầy những hộp xì-gà cũ của cha, giờ đựng những con bươm bướm được bắt bởi cái vợt lưới tuyệt vời mà mẹ tặng cô nhân dịp Giáng sinh. Cô bé nói thêm rằng cô Tredgold đã cẩn thận ướp xác những con bướm trước khi gắn chúng vào và xác định danh tính mỗi loài với tên Latinh. Mẹ cô đã tham gia một ủy ban từ thiện và bắt đầu quan tâm đến Liên đoàn Phụ nữ Ba Lan. Hay việc cô đang trồng rau trong khu vườn chiến thắng của mình, cả cô và Eleanor đều không thích việc thiếu thịt nhưng đều thích món pudding bơ và bánh mì, mặc dù Eleanor thích những chiếc bánh quy giòn hơn. Cô bé luôn kết thúc mỗi bức thư với cùng lời nhắn: “Xin hãy trở về nhà ngay ngày mai đi ạ.”
***
Cuộc chiến kéo dài sang tận năm 1944, và Florentyna theo dõi tiến trình của quân Đồng minh qua tờ Chicago Tribune cũng như nghe những bản báo cáo của Edward R. Murrow từ London qua đài phát thanh. Eisenhower trở thành thần tượng của cô bé, và cô nuôi dưỡng sự ngưỡng mộ bí mật dành cho Đại tướng George Patton bởi ông ấy có chút gì đó giống cha cô, và cũng có nuôi một con chó.
Vào ngày 6 tháng Sáu, cuộc xâm chiếm của Tây Âu bắt đầu. Florentyna cho rằng cha cô đang đóng quân trên bờ biển và tự hỏi làm thế nào ông có thể hi vọng sống sót được. Cô theo dấu chân quân Đồng minh tiến về phía trước tới Paris trên chiếc bản đồ châu Âu vẫn còn treo trong phòng ngủ kể từ lúc cô học về lịch sử Ba Lan. Cô bé bắt đầu tin rằng chiến tranh cuối cùng cũng đi tới kết thúc và cha mình sẽ sớm trở về nhà.
Cô bé dành hàng giờ ngồi trên bậc tam cấp trước cửa nhà trên phố Rigg với Eleanor kế bên, nhìn về nơi góc phố. Nhưng nhiều giờ đã chuyển thành nhiều ngày, rồi trở thành nhiều tuần lễ, và Florentyna chỉ bị phân tâm khỏi việc canh chừng của mình bởi sự kiện Đại hội đề cử ứng viên tranh chức Tổng thống của cả hai đảng diễn ra tại Chicago trong suốt mùa hè, và cho cô bé cơ hội được nhìn thấy người hùng chính trị của mình tận mắt.
Đảng Cộng hòa đã chọn Thomas E. Dewey là ứng cử viên của họ vào tháng Sáu này, và cuối tháng Bảy phe Dân chủ tiếp tục lựa chọn Roosevelt. Nghị sĩ Osborne đưa Florentyna đến Nhà hát La Mã[2] để nghe Tổng thống đọc bản diễn văn chấp thuận sự đề cử trước Đại hội. Cô bé thấy bối rối với việc mỗi lần gặp ngài Nghị sĩ Osborne, ông ta đều đi cùng với một người phụ nữ khác nhau. Cô phải hỏi cô Tredgold xem việc đó có nghĩa là gì; cô giáo chắc sẽ có lời giải thích. Sau bài phát biểu của ứng cử viên, Florentyna đứng chung vào một hàng người dài chờ đợi được bắt tay Tổng thống, nhưng cô bé rất lo sợ rằng mình sẽ không ngước nhìn lên khi ông lướt qua.
Đó là ngày thú vị nhất trong cuộc đời cô bé, và trên đường đi bộ về nhà cô đã nói với Nghị sĩ Osborne về sự quan tâm của mình đối với chính trị. Ông ta đã không chỉ ra cho cô thấy rằng mặc dù đã có những đấu tranh nhưng vẫn không có một phụ nữ nào ở Thượng viện, và chỉ có đúng hai người trong Quốc hội mà thôi.
Tháng Mười một, Florentyna viết thư cho cha kể về điều mà cô tự tin rằng ông không biết. FDR đã giành thắng lợi nhiệm kỳ thứ tư. Cô đã đợi hàng tháng thư trả lời của ông.
Và rồi một bức điện tín đến.
Cô Tredgold không thể đọc bức thư trước khi đứa trẻ nhận ra cái phong bì nhỏ hơi có màu vàng nâu ấy. Cô giáo ngay lập tức mang bức điện tín đến cho bà Rosnovski đang ngồi đợi trong phòng khách lớn, cùng với Florentyna run rẩy theo sau, tay bám chặt váy cô, và Eleanor đi sau cùng, đuôi vẫy vẫy. Zaphia xé bao thư với những ngón tay run sợ, đọc nội dung rồi bật khóc không kiềm chế nổi.
“Không, không,” Florentyna cũng khóc, “đó không thể là sự thật, mẹ ơi. Hãy nói với con là ba chỉ bị mất tích mà thôi,” và giật lấy bức điện từ tay người mẹ đang không nói nên lời để đọc nội dung trong đó.
Bức điện viết: GIẤY XUẤT NGŨ ĐÃ ĐƯỢC BAN HÀNH. SẼ VỀ NHÀ SỚM NHẤT. YÊU THƯƠNG. ABEL.
Florentyna bật ra một tiếng kêu vui mừng và nhảy lên lưng cô Tredgold, khiến cô ngã nhào vào chiếc ghế mà bình thường cô sẽ không bao giờ ngồi. Eleanor, như thể biết rằng những quy tắc thông thường có thể được gỡ bỏ, cũng nhảy lên ghế và bắt đầu liếm cả hai người, trong khi Zaphia phá lên cười.
Cô Tredgold không thể thuyết phục được Florentyna rằng sớm nhất cũng cần mất một thời gian, bởi vì quân đội có một hệ thống nghiêm ngặt trong việc quyết định xem ai sẽ được trở về nhà trước, ưu tiên cho những người phục vụ lâu nhất hoặc đã bị thương trên chiến trường. Florentyna vẫn lạc quan, nhưng nhiều tuần lễ trôi qua một cách thật chậm chạp.
Một buổi tối, khi cô bé trở về nhà cũng với một huy hiệu Hướng đạo sinh khác, lần này là về lĩnh vực cứu sinh, cô phát hiện ánh sáng chiếu ra từ một ô cửa sổ nhỏ đã chìm trong bóng tối hơn ba năm qua. Cô đánh rơi huy hiệu cứu sinh của mình, chạy một mạch dọc con phố và gần như xô đổ cả cánh cửa trước khi cô Tredgold tới để mở nó. Cô lao lên lầu vào phòng đọc sách của cha, nơi cô tìm thấy ông đang trò chuyện say sưa với mẹ. Cô chạy bổ vào ông, vòng tay ôm choàng cổ ông và không buông ra cho đến khi cuối cùng ông đẩy cô lùi lại để nhìn gần hơn cô con gái mười một tuổi của mình.
“Con trông còn xinh đẹp hơn trên ảnh đấy.” “Và ba vẫn nguyên vẹn, ba ơi.”
“Phải, và ba sẽ không đi đâu nữa hết.”
“Nếu không có con theo cùng, thì ba sẽ không đi đâu hết,” Florentyna nói, và bám chặt lấy ông lần nữa.
Trong vài ngày tiếp theo, cô lẵng nhẵng theo đuôi cha mình và đòi ông kể cho nghe những câu chuyện về chiến tranh. Ông đã gặp Tướng Eisenhower chưa? Chưa. Vậy Tướng Patton? Rồi, khoảng mười phút gì đó. Còn Tướng Bradley? Rồi. Ông có thấy người Đức nào không? Không, nhưng trong một lần ông đã giúp đỡ giải cứu những người lính bị thương do kẻ thù phục kích tại Remagen.
“Và ba có...”
“Đủ rồi, quý cô trẻ tuổi, đủ rồi. Con còn phiền nhiễu hơn một anh thượng sĩ trong nghi thức diễu hành đấy.”
Florentyna vô cùng phấn khích với sự trở về của cha đến nỗi tối đó dù đã lên giường muộn hơn một tiếng, cô vẫn không ngủ được. Cô Tredgold nhắc cô bé nhớ rằng cô thật may mắn vì cha mình đã sống sót trở về, không bị thương tật hay biến dạng, không như rất nhiều những người cha của đám trẻ cùng lớp.
Khi Florentyna biết tin cha của Edward Winchester đã mất một cánh tay ở nơi nào đó gọi là Bastogne, cô bé cố gắng nói với cậu ta rằng cô rất lấy làm tiếc vì điều đó.
***
Không ai nhận ra Abel khi anh sải bước lần đầu vào Chicago Baron: anh đã giảm rất nhiều cân do nhiệm vụ của người huấn luyện đòi hỏi như vậy. Quyết định đầu tiên mà Abel phải đưa ra là đặt năm bộ quần áo mới từ Brooks Brothers[3] do không một món đồ nào trước đây của anh còn vừa nữa.
George Novak, theo như Abel có thể rút ra từ những bản báo cáo hằng năm, đã làm việc rất tốt để giữ cho tập đoàn bình ổn trong suốt thời gian anh vắng mặt, ngay cả khi họ không có nhiều bước tiến lớn. George cũng nói với anh rằng Henry Osborne đã tái đắc cử vào Quốc hội nhiệm kỳ thứ năm. Anh bảo thư ký của mình thực hiện một cuộc gọi tới Washington.
“Xin chúc mừng anh, Henry. Về việc anh đã được lựa chọn vào Hội đồng.”
“Cảm ơn Abel, và mừng anh trở về. Anh sẽ vui mừng khi biết rằng,” Henry nói, “tôi đã giành được 6% cổ phiếu của Lester trong khi anh đi xa làm cái việc xào nấu những bữa tối thịnh soạn trên bếp lò Primus cho các thành viên quân sự cao cấp của chúng ta.”
“Tốt lắm, Henry. Có hi vọng nào cho việc chúng ta sẽ đạt được con số 8% ma thuật đó không?”
“Khả năng rất lớn đấy,” Henry đáp. “Peter Parfitt, người hi vọng trở thành chủ tịch của Lester trước khi Kane xuất hiện, đã bị xóa tên khỏi Hội đồng quản trị, và dành tình cảm cho Kane như một con cầy mangut dành cho một con rắn chuông. Parfitt đã nói rất rõ ràng rằng anh ta sẵn sàng chia tay với 2% sở hữu của mình.”
“Vậy thì điều gì còn ngăn cản chúng ta?”
“Anh ta đòi một triệu đô la cho số cổ phần của mình, bởi vì tôi chắc rằng anh ta đã biết số cổ phiếu đó là thứ anh cần để lật đổ Kane, và không còn nhiều cổ đông khác để tôi tiếp cận. Nhưng một triệu là hơn nhiều lần con số 10% giá trị cố phiếu hiện giờ mà anh ủy quyền cho tôi tiến hành.”
Abel xem xét số liệu mà Henry để lại cho anh ở trên bàn. “Đề nghị anh ta bảy trăm năm mươi nghìn” là tất cả những gì anh nói.
George đang nghĩ về một số tiền nhỏ hơn rất nhiều khi Abel đặt điện thoại xuống. “Tôi đã cho Henry vay một khoản trong khi anh vắng mặt, và đến giờ ông ta vẫn chưa hoàn trả số tiền đó,” anh thừa nhận.
“Một khoản vay ư?”
“Cách nói của Henry, không phải tôi,” George đáp. “Ai đang đùa giỡn ai vậy? Bao nhiêu?” Abel hỏi. “Năm ngàn đô. Tôi xin lỗi, Abel.”
“Quên nó đi. Nếu đó là sai lầm duy nhất anh gây ra trong vòng ba năm qua, thì tôi vẫn là một người may mắn. Anh nghĩ là Henry sử dụng số tiền đó vào việc gì?”
“Rượu, đàn bà và ca hát. Không có gì đặc biệt bất thường về vị đại biểu quốc hội của chúng ta. Cũng có một lời đồn đại quanh các quán rượu ở Chicago rằng ông ta bắt đầu đánh bạc khá lớn.”
“Đó là tất cả những gì tôi cần từ thành viên mới nhất của hội đồng quản trị. Hãy để mắt canh chừng ông ta và cho tôi biết nếu tình hình trở nên xấu đi.”
George gật đầu.
“Còn bây giờ tôi muốn nói về sự mở rộng, thứ sẽ tiêu tốn nhiều hơn năm nghìn đô la một chút đấy,” Abel nói. “Với việc Washington bơm ba trăm triệu đô mỗi tuần vào nền kinh tế, chúng ta cần chuẩn bị cho một sự bùng nổ mà có lẽ nước Mỹ chưa bao giờ trải qua trước đây. Chúng ta cũng phải nghĩ về việc xây dựng Baron ở châu Âu, nơi mà đất đai rất rẻ và con người thì chỉ nghĩ đến việc tồn tại. Hãy bắt đầu với London.”
“Lạy Chúa lòng lành, Abel, nơi đó phẳng lì như một cái bánh kếp rồi.”
“Càng tốt để bắt đầu xây dựng, bạn thân mến ạ.”
***
“Cô Tredgold,” Zaphia nói, “tôi sẽ tới một buổi trình diễn thời trang tối nay, sự kiện gây quỹ cho Dàn nhạc Giao hưởng Chicago, và có lẽ tôi không trở về trước giờ đi ngủ của Florentyna được.”
“Rất tuyệt, bà Rosnovski.”
“Con cũng muốn đi,” Florentyna nói.
Cả hai người phụ nữ nhìn đứa trẻ đầy kinh ngạc. “Nhưng chỉ còn hai ngày nữa là tới kỳ kiểm tra của con rồi,” Zaphia nói, đoán rằng cô Tredgold sẽ không tán thành nếu Florentyna tham gia thứ gì đó phù phiếm như một buổi biểu diễn thời trang. “Con dự định làm gì chiều nay?”
“Lịch sử Trung cổ,” cô Tredgold đáp không chút do dự. “Từ Đại đế Carolus đến Hội đồng Trent.”
Zaphia rất buồn là con gái cô không bao giờ được phép có bất kì hứng thú nào với những sở thích của nữ giới, thay vào đó được kỳ vọng sẽ cư xử như một đứa con trai thế thân, lấp đầy khoảng trống trong nỗi thất vọng của chồng cô khi không có một cậu con trai.
“Vậy thì có lẽ chúng ta để lần sau nhé,” cô nói. Zaphia rất muốn đề nghị con gái đi cùng, nhưng nhận ra rằng nếu để Abel phát hiện ra, cả cô và con bé sẽ phải chịu đựng hậu quả về sau. Tuy nhiên, lần đầu tiên cô Tredgold khiến cô ngạc nhiên.
“Tôi không chắc là mình tán thành với bà chuyện này, bà Rosnovski ạ,” cô nói. “Dịp này có thể là một cơ hội lý tưởng để giới thiệu đứa trẻ với giới thời trang, và thực sự là cả xã hội nữa.” Quay sang Florentyna, cô nói thêm, “Và một sự nghỉ ngơi giữa quá trình học tập của con vài ngày trước kỳ kiểm tra cũng không có hại gì.”
Zaphia nhìn cô Tredgold với sự tôn trọng mới. “Có lẽ cô cũng muốn đến đó chứ?” Cô đề nghị. Đó là lần đầu tiên Zaphia thấy cô Tredgold đỏ mặt.
“Không, cảm ơn bà, không, tôi không thể.” Cô lưỡng lự. “Tôi có những bức thư, đúng vậy, những bức thư cần phải xem xét, và tôi đã đự định dành buổi chiều hôm nay để đọc và trả lời chúng.”
Chiều hôm ấy, Zaphia đứng đợi trước cổng chính của trường trong bộ vét màu hồng, thay thế cô Tredgold với bộ đồ màu xanh nước biển nền nã quen thuộc. Florentyna nghĩ rằng mẹ của cô trông vô cùng thời thượng.
Cô bé muốn chạy thật nhanh đến khách sạn Drake, nơi buổi trình diễn thời trang được tổ chức. Khi họ tới nơi, cô cảm thấy rất khó để ngồi yên một chỗ mặc dù chỗ ngồi của cô đã là hàng ghế đầu. Cô bé có thể chạm vào những người mẫu kiêu kì khi họ lướt qua một cách duyên dáng xuống sàn catwalk rực rỡ. Những chân váy xếp li xoay tròn, những chiếc áo khoác chiết eo được cởi ra để khoe đôi vai trần thanh lịch, và những quý cô sành điệu trong những chiếc áo lụa ni lông màu nhạt rộng hằng thước Anh bồng bềnh cùng với những chiếc mũ lụa lướt đi một cách lặng lẽ tới một nơi bí ẩn phía sau tấm màn nhung đỏ. Florentyna ngồi trước lối đi. Khi cô người mẫu cuối cùng xoay đúng một vòng tròn báo hiệu buổi biểu diễn đã kết thúc, một phóng viên ảnh xin phép Zaphia được chụp ảnh cô.
“Mẹ ơi,” Florentyna nói một cách gấp gáp trong khi anh ta sắp xếp chân máy, “mẹ phải kéo mũ xuống phía trước một chút nữa nếu muốn trông thật sang trọng.”
Người mẹ làm theo lời đứa trẻ lần đầu tiên.
Khi cô Tredgold đưa Florentyna lên giường đi ngủ đêm hôm đó, cô hỏi cô bé có thích trải nghiệm vừa qua không.
“Ồ, có chứ ạ,” Florentyna nói. “Con không ngờ rằng quần áo có thể khiến chúng ta trông đẹp đến như vậy.”
Cô Tredgold mỉm cười, thoáng chút suy nghĩ.
“Và cô có biết họ đã kêu gọi được hơn tám nghìn đô la cho Dàn nhạc Giao hưởng Chicago không? Ngay cả ba cũng sẽ thấy ấn tượng với điều đó.”
“Đúng là ông ấy sẽ thấy vậy,” cô Tredgold đáp, “và một ngày nào đó con sẽ phải quyết định việc sử dụng sự giàu có của bản thân như thế nào vì lợi ích của người khác. Không phải lúc nào cũng dễ dàng thừa kế tiền của ai đó.”
Ngày hôm sau, cô Tredgold chỉ cho Florentyna bức hình của mẹ cô bé trên tờ Women’s Wear Daily dưới tiêu đề “Nữ Nam tước Rosnovski bước vào làng thời trang Chicago.”
“Khi nào con sẽ được đi xem buổi biểu diễn thời trang nữa ạ?” Florentyna hỏi.
“Cho đến khi con có thể thông qua thời kỳ Đại đế Carolus và Hội đồng Trent,” cô Tredgold đáp.
“Con thắc mắc Đại đế Carolus đã mặc như thế nào khi ông lên ngôi Hoàng đế của Đế chế La Mã,” Florentyna nói.
Đêm hôm đó, sau khi khóa mình trong phòng, dưới ánh sáng của một ngọn đèn pin, cô bé hạ gấu váy đồng phục và cắt bỏ năm xăng ti mét ở phần eo.
❀ ❀ ❀
[1] 39* A bit: miếng kim loại chắn ngang miệng ngựa để người cưỡi có thể điều khiển nó; cũng có nghĩa là một miếng nhỏ của cái gì đó.
[2] 40*Amphitheatre.
[3] 41* Brooks Brothers: hãng thời trang lâu đời tại Mỹ, hoạt động từ năm 1818, từng làm quần áo riêng cho rất nhiều đời Tổng thống Mỹ.