Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29

❊ ❊ ❊

“Anh đã nghĩ có nhiều người phản đối hơn à?”

“Dựa vào thực tế thì không,” Edward nói. “Có thể sẽ có một hay hai ứng cử viên phản đối, nhưng vì ủy ban hoàn toàn ủng hộ em, cuộc chiến thật sự sẽ là với phe Cộng hòa.”

“Chúng ta có biết ai sẽ có khả năng trở thành ứng viên của họ nhất không?”

“Vẫn chưa đâu. Gián điệp của anh nói là giữa hai người: Ray Buck, dường như là lựa chọn của nhóm thành viên sắp nghỉ hưu, và Stewart Lyle, người làm việc trong Hội đồng Thành phố suốt tám năm qua. Họ đều có những chiến dịch rất tốt, nhưng đó không phải là vấn đề ngay lập tức của chúng ta. Với lượng thời gian còn lại rất ít, chúng ta phải tập trung vào nhóm cơ sở của đảng Dân chủ.”

“Anh nghĩ có bao nhiêu người sẽ đi bầu ở cấp cơ sở này?” Florentyna hỏi.

“Không chắc được. Tất cả những gì chúng ta biết là có khoảng một trăm năm mươi nghìn người phe Dân chủ đã đăng ký và như thế số người thật sự đi bầu thường vào khoảng 45 đến 50%. Vậy nên con số sẽ rơi vào khoảng bảy mươi đến tám mươi nghìn.”

Edward mở một tấm bản đồ lớn về Chicago và đặt nó trước mặt Florentyna.

“Ranh giới của các khu vực bầu cử được đánh dấu đỏ và trải dài từ đại lộ Đông Chicago ở phía nam đến biên giới Evanston ở phía bắc, từ Ravenswood và Quốc lộ Tây bắc ở phía Tây đến bờ hồ ở phía đông.”

“Quận này không thay đổi gì kể từ thời Henry Osborne nhỉ,” Florentyna nói, “vậy nên mọi thứ sẽ trở lại với em nhanh thôi.”

“Hãy hi vọng thế, bởi nhiệm vụ chính của chúng ta là phải đảm bảo rằng mọi người phe Dân chủ ở khu vực đó đều biết em là ai qua báo chí, quảng cáo, truyền hình và những lần xuất hiện công khai trước quần chúng. Bất cứ lúc nào mọi người mở báo, bật đài hay xem ti vi, Florentyna Kane sẽ ở đó với họ. Những người bỏ phiếu sẽ phải cảm thấy em ở mọi nơi và họ phải tin rằng sự quan tâm duy nhất của em là dành cho họ. Thực tế, sẽ không có sự kiện chính nào ở Chicago từ giờ đến ngày 19 tháng Ba mà em không có mặt cả.”

“Cũng tiện cho em,” Florentyna nói. “Em đã thu xếp trụ sở chiến dịch của mình tại khách sạn Chicago Baron, nơi cha em có tầm nhìn xa và xây nó ngay tại trung tâm quận. Em dự định dành những ngày cuối tuần tại đây và bất cứ ngày nào rảnh rối trong tuần tại nhà với gia đình em, vậy anh muốn em bắt đầu từ đâu?”

“Anh đã mở một cuộc họp báo vào thứ Hai tuần sau, được tổ chức tại trụ sở đảng Dân chủ. Một bài phát biểu ngắn cùng với phần hỏi-đáp, và sau đó chúng ta sẽ phục vụ cà phê, để em có thể đích thân gặp gỡ với tất cả những người quan trọng. Bởi em yêu thích việc phản ứng nhanh trong mọi vấn đề, em sẽ thích việc tiếp xúc với cánh nhà báo.”

“Có lời khuyên nào đặc biệt không?” “Không, hãy cứ là chính em thôi.” “Anh có thể sẽ hối tiếc về điều đó.”

***

Đánh giá của Edward hóa ra rất đúng. Sau khi Florentyna có bài phát biểu khai mạc ngắn, các câu hỏi tới dồn dập. Edward thì thầm khe khẽ những cái tên của nhiều phóng viên khác nhau khi từng người đứng dậy.

Người đầu tiên là Mike Royko, từ tờ Chicago Daily News.

“Tại sao bà nghĩ rằng việc một nữ triệu phú New York ứng cử cho quận Chín bang Illinois lại là thích hợp?” “Trong hoàn cảnh này,” Florentyna nói, đứng dậy để tiếp nhận các câu hỏi, “tôi không phải là một nữ triệu phú New York. Tôi được sinh ra ở bệnh viện chung St Luke và lớn lên trên phố Rigg. Cha tôi đã đến đất nước này mà không có gì ngoại trừ bộ quần áo ông mặc trên người, đã dựng nên tập đoàn Baron ngay tại đây, tại quận Chín này. Tôi tin rằng chúng ta luôn phải đấu tranh để đảm bảo rằng bất kì người dân nhập cư nào tới đất nước của chúng ta ngày nay, cho dù anh ta đến từ Việt Nam hay Ba Lan, đều có có hội đạt được những mục tiêu tương tự như cha tôi đã làm.”

Edward chỉ một phóng viên khác đặt câu hỏi tiếp theo.

“Bà có nghĩ rằng việc một phụ nữ tìm kiếm một vị trí trong chính phủ sẽ là bất lợi không?”

“Có lẽ đối với những cá nhân hạn chế hoặc thiếu hiểu biết, tôi sẽ trả lời là có, nhưng không phải với bất kì người bỏ phiếu thông minh nào đặt vấn đề lên trước những định kiến lỗi thời. Nếu trên đường trở về nhà xảy ra một tai nạn giao thông, có ai trong các bạn sẽ nghĩ lại nếu bác sỹ đầu tiên xuất hiện hóa ra lại là một phụ nữ không? Tôi hi vọng vấn đề về giới tính sẽ sớm không liên quan cũng như vấn đề về tôn giáo vậy. Dường như một thập kỷ trước mọi người đã hỏi John F. Kennedy rằng liệu ông ấy có nghĩ chức vụ Tổng thống không thể giành được bởi vì ông là một người theo đạo Thiên Chúa Roma hay không. Tôi nhận thấy kiểu câu hỏi đó không còn là vấn đề đối với Teddy Kennedy. Phụ nữ đã giữ những vai trò dẫn đầu tại các quốc gia khác. Golda Meir tại Israel và Indira Gandhi tại Ấn Độ chỉ là hai ví dụ. Tôi nghĩ thật đáng buồn khi tại một quốc gia với hai trăm ba mươi triệu người mà không có lấy một phụ nữ nào trong số một trăm Thương Nghị sĩ và chỉ có mười sáu người trên tổng số hơn bốn trăm ba mươi thành viên tại Quốc hội.”

“Chồng bà cảm thấy thế nào khi bà là người “mặc quần” trong gia đình[1]?” Một câu hỏi không mong đợi được đưa ra. Tiếng cười nổ ra ở một số khu vực trong phòng và Florentyna đợi cho đến khi tất cả hoàn toàn im lặng.

“Ông ấy quá thông minh và thành đạt để cho một câu hỏi thảm hại như thế xảy ra với mình.”

“Thái độ của bà trong vụ Watergate thế nào?”

“Một chương đáng buồn trong lịch sử chính trị Hoa Kỳ mà tôi hi vọng sẽ sớm bị bỏ lại phía sau trước khi quá muộn, nhưng sẽ không bị lãng quên.”

“Bà có cảm thấy Tổng thống Nixon nên từ chức?” “Đó là quyết định về đạo đức mà Tổng thống cần tự mình đưa ra.”

“Bà có từ chức nếu là ông ấy?”

“Tôi sẽ không cần đột nhập vào bất cứ khách sạn nào. Tôi đã sở hữu một trăm bốn mươi ba cái rồi.” Một tràng cười nổ ra kèm theo những tiếng vỗ tay khiến cho Florentyna cảm thấy tự tin hơn đôi chút.

“Bà có nghĩ Tổng thống nên bị buộc tội không?” “Đó là câu hỏi mà Quốc hội sẽ phải quyết định dựa trên các bằng chứng mà Ủy ban Tư pháp đang xem xét, bao gồm cả những cuộn băng của Nhà Trắng mà Tổng thống nên công bố. Nhưng không một người Mỹ nào không bị chấn động bởi việc từ chức của Bộ trưởng Bộ Tư pháp, Elliot Richardson, một người đàn ông mà sự liêm chính chưa bao giờ bị nghi ngờ.”

“Bà có quan điểm thế nào về việc nạo phá thai?” “Tôi sẽ không rơi vào cái bẫy mà Thương Nghị sĩ Mason bị tuần trước với câu hỏi tương tự, khi ông ấy trả lời rằng, ‘Thưa các quý ông, cái đó nằm dưới thắt lưng’[2].” Florentyna đợi cho tiếng cười lắng xuống trước khi nói với một giọng nghiêm túc hơn. “Tôi là một người theo đạo Thiên Chúa Roman từ lúc sinh ra và lớn lên, vậy nên tôi rất nghiêm túc trong vấn đề bảo vệ những đứa trẻ chưa được sinh ra. Tuy nhiên, tôi cũng tin rằng có những tình huống mà hoặc là cần thiết, hay thậm chí đúng hơn về đạo đức, để một bác sỹ đủ tiêu chuẩn thực hiện việc nạo phá thai.”

“Bà có thể cho ví dụ không?”

“Cưỡng dâm là một ví dụ rõ ràng, và cả trong trường hợp khi sức khỏe người mẹ bị đe dọa nữa.”

“Chẳng phải điều đó đi ngược những giáo lý được dạy trong nhà thờ của bà sao?”

“Chính xác là vậy, nhưng tôi luôn tin vào sự tách biệt của nhà thờ và nhà nước. Bất kì ai ứng cử vào một vị trí trong chính phủ phải sẵn sàng đứng lên đấu tranh cho những vấn đề cụ thể mà sẽ không làm hài lòng tất cả mọi người trong mọi thời điểm được. Tôi nghĩ rằng Edmund Burke đã tóm gọn vấn đề tốt hơn tôi có thể kỳ vọng khi ông ấy nói rằng, ‘Người đại diện của bạn nợ bạn, không chỉ sự làm việc chăm chỉ, mà cả những nhận định của anh ta, và anh ta đã phản bội thay vì phục vụ bạn, nếu anh ta hi sinh điều đó để đổi lấy quan điểm của bạn’.”

Edward cảm nhận được hiệu quả của tuyên bố cuối cùng nên kịp thời đứng dậy khỏi ghế của mình. “Chà, các quý bà và quý ông của các đơn vị báo chí thân mến, tôi nghĩ đã đến lúc tạm ngừng cho một chút cà phê rồi, và các bạn sẽ có cơ hội được tiếp xúc cá nhân với Florentyna Kane – mặc dù đến giờ tôi có thể chắc chắn rằng các bạn đã hiểu tại sao chúng tôi cảm thấy bà ấy là người thích hợp để đại diện cho quận Chín tại Quốc hội rồi.”

Trong một giờ đồng hồ sau đó, Florentyna đối mặt với rào cản tiếp theo của những câu hỏi liên quan đến chính trị cũng như đời tư, một vài câu trong số đó đã thọc vào sự riêng tư của gia đình cô, cô cảm thấy khó chịu, nhưng nhanh chóng học được rằng một người không thể trở thành nhân vật của công chúng mà vẫn hi vọng duy trì lập trường riêng trong bất cứ vấn đề gì. Khi phóng viên cuối cùng rời đi, cô đổ sập xuống ghế, thậm chí không có thời gian để uống nổi một tách cà phê.

“Bà đã rất tuyệt vời,” Janet Brown nói. “Ông không nghĩ thế sao, ông Winchester?”

Edward mỉm cười. “Tốt, chứ chưa tuyệt, nhưng anh tự trách mình vì đã không cảnh báo với em về sự khác biệt giữa vị trí chủ tịch của một công ty tư nhân với việc ứng cử cho vị trí trong chính phủ.”

“Anh đang muốn dẫn dắt tới điều gì vậy?” Florentyna ngạc nhiên hỏi.

“Một vài người trong số những nhà báo đó rất có quyền lực và họ nói với hàng trăm nghìn người mỗi ngày thông qua những bài báo của mình. Họ muốn nói với độc giả rằng họ biết em với tư cách cá nhân và một, hai lần gì đó em đã hơi quá xa cách. Và với người đến từ tờ Tribune, em đã rõ ràng thô lỗ.”

“Là cái người đã hỏi về việc ai nắm quyền quyết định trong nhà đó hả?”

“Phải.”

“Vậy em nên nói thế nào?” “Biến nó thành một trò đùa.”

“Nó không hài hước, Edward, và chính anh ta mới là người thô lỗ.”

“Có thể, nhưng anh ta không phải là người chạy đua một vị trí trong chính phủ, mà là em, vậy nên anh ta có thể nói bất cứ cái gì mình thích. Và đừng bao giờ quên bài báo của anh ta được đọc bởi hơn năm trăm nghìn người tại Chicago mỗi ngày đấy, bao gồm hầu hết những người có quyền bầu cho em.”

“Vậy là anh muốn em tự thỏa hiệp sao?”

“Không, anh muốn em được bầu. Khi ở trong Quốc hội rồi, em có thể chứng minh cho mọi người thấy rằng họ đã đúng khi bầu chọn cho em. Chỉ có điều hiện nay, em đang là một ẩn số với rất nhiều người chống lại mình. Em là một phụ nữ, em là người Ba Lan và em là một nữ triệu phú. Sự kết hợp đó sẽ khơi dậy mọi hình thức định kiến và ghen tỵ trong hầu hết những người bình thường. Cách để xoa dịu những cảm giác đó là luôn luôn tỏ ra hài hước, tử tế và quan tâm tới những người không có được những đặc quyền như em.”

“Edward, không phải em nên chạy đua vào vị trí trong Quốc hội, mà là anh mới đúng.”

Edward lắc đầu. “Anh biết em là người phù hợp, Florentyna, nhưng giờ anh nhận ra là sẽ cần thêm một chút thời gian để em hòa nhập với môi trường mới của mình. Cảm ơn trời, em luôn là một người học hỏi nhanh. Nhân tiện, anh không thể không phản đối những chuyện cảm tính mà em đã đưa ra một cách rất hùng hồn, bởi có vẻ em dường như rất thích những câu trích dẫn từ ngày xưa. Đừng quên bình luận của Jefferson dành cho Adams: ‘Anh sẽ không đánh mất phiếu bầu bởi bài phát biểu mà anh không nói’.”

Một lần nữa, Edward lại đúng: báo chí ngày hôm sau đã mang đến cho Florentyna một sự đón chào lẫn lộn tốt xấu, và phóng viên tờ Tribune gọi cô là kẻ tệ nhất trong số những chính trị gia ngoại bang cơ hội mà anh ta bất hạnh lắm mới gặp phải trên con đường chính trị – chắc chắn Chicago có thể tìm được một người địa phương chứ? Nếu không thì đây có thể là lần đầu tiên anh ta gợi ý rằng những người đọc của mình nên bầu cho phe Cộng hòa. Florentyna đã rất kinh hoàng và nhanh chóng chấp nhận thực tế rằng cái tôi của một nhà báo đôi khi còn nhạy cảm hơn của một chính trị gia. Cô bắt đầu quan tâm tới việc dành vài ngày một tuần ở Chicago, gặp gỡ mọi người, nói chuyện với báo chí, xuất hiện trên truyền hình, gây quỹ và sau đó kể lại mọi chuyện một lần nữa bất cứ khi nào cô gặp Richard. Ngay khi Edward bắt đầu thấy tự tin rằng gió đang đổi sang chiều có lợi cho cô, thì cú đánh đầu tiên ập đến.

“Ralph Brooks? Ralph Brooks là ai vậy?” Florentyna hỏi.

“Một luật sư địa phương, rất thông minh và tham vọng. Anh luôn nghĩ rằng mục tiêu của anh ta là văn phòng Luật sư bang trên con đường tiến tới vị trí thẩm phán liên bang, nhưng có vẻ anh đã nhầm. Anh tự hỏi ai đã đẩy anh ta tới được vị trí này?”

“Anh ta là một ứng cử viên nguy hiểm sao?” Florentyna hỏi.

“Chắc chắn rồi. Một người địa phương, được đào tạo tại Đại học Chicago trước khi tới trường Luật Yale.”

“Tuổi?” Florentyna hỏi. “Gần bốn mươi.”

“Và tất nhiên là anh ta dễ nhìn phải không?”

“Cực kì,” Edward đáp. “Khi anh ta xuất hiện tại tòa án, mọi phụ nữ trong ban bồi thẩm đều muốn anh ta giành chiến thắng. Anh luôn cố gắng tránh đối đầu với anh ta nếu có thể.”

“Vị thần Olympia này có điểm yếu nào không?”

“Hiển nhiên. Bất cứ người đàn ông nào làm luật sư tại thành phố này chắc chắn sẽ có vài kẻ thù trên đường đi, và anh biết chính xác Thị trưởng Daley sẽ không quá vui mừng với việc anh ta tham gia cuộc đua đâu, vì Ralph Brooks rõ ràng là một địch thủ của con trai ông ta.”

“Em có thể đối phó với anh ta bằng cách nào?” “Không gì cả,” Edward nói. “Khi được hỏi, em chỉ cần đơn giản đưa ra câu trả lời tiêu chuẩn rằng: đó là sự dân chủ trong công việc và mong rằng người đàn ông – hay phụ nữ – tốt nhất sẽ giành thắng lợi.”

“ Anh ta chỉ có đúng năm tuần trước cuộc bầu cử sơ bộ.”

“Đôi khi đó lại là một chiến thuật thông minh; anh ta sẽ hi vọng em hết nhiệt huyết và một bài báo nhàm chán sẽ nhắc về anh ta. Điểm tốt trong chuyện này là ngài Brooks sẽ phải loại bỏ mọi sự tự mãn trong lòng những người làm việc cho chúng ta. Mọi người giờ đây sẽ biết họ có trách nhiệm về một cuộc chiến, đó là một cơ hội rèn luyện tốt cho họ khi chúng ta đối mặt với phe Cộng hòa.”

Florentyna được động viên rằng Edward vẫn có vẻ rất tự tin, mặc dù anh thú nhận với Janet Brown sau này rằng đó là một tình huống thoát hiểm trong gang tấc. Trong suốt vài tuần tiếp theo Florentyna biết được rằng câu chuyện đã suýt soát cỡ nào. Mọi nơi cô tới, Ralph Brooks dường như đều vừa mới xuất hiện ở đó trước. Mỗi lần cô đưa ra một tuyên bố với báo chí về một vấn đề quan trọng nào, Brooks đã đưa ra quan điểm của anh ta đêm trước đó. Nhưng khi ngày bầu cử cấp cơ sở đến gần hơn, cô học được cách chơi lại Brooks trong chính trò chơi của anh ta, và hạ gục anh ta trong chính trò chơi đó. Tuy nhiên, ngay tại thời điểm các cuộc thăm dò ý kiến cho thấy cô đang nắm vị trí dẫn đầu, anh ta chơi con át chủ bài mà Florentyna không dự liệu trước. Cô đọc chi tiết trên trang nhất tờ Chicago Tribune:

“Brooks thách thức Kane tranh luận” chạy dọc tiêu đề. Cô biết rằng với tất cả những kinh nghiệm tại tòa án của mình và việc thực hành tại những cuộc kiểm tra chéo, anh ta chắc chắn sẽ là một đối thủ đáng gờm. Trong vòng vài phút sau khi tờ báo xuất hiện trên phố, điện thoại tại trụ sở chính của Florentyna bị khủng bố với những câu hỏi từ giới báo chí. Liệu cô có chấp nhận lời thách thức? Cô đang né tránh Brooks? Không phải người dân Chicago có quyền được thấy cả hai ứng cử viên tranh luận về các vấn đề hay sao? Janet ngăn cản họ trong khi Florentyna có một cuộc hội đàm vội vã với Edward. Nó diễn ra trong vòng ba phút, trong khoảng thời gian đó Florentyna viết ra một tuyên bố để Janet trả lời tất cả các thắc mắc.

“Florentyna Kane rất vui mừng chấp nhận lời mời tranh luận của Ralph Brooks và trông đợi cuộc gặp gỡ.”

Suốt tuần đó, Edward chỉ định một người đại diện trao đổi với quản lý chiến dịch tranh cử của Brooks để xác định thời gian và địa điểm cuộc tranh luận.

Ngày thứ Năm trước cuộc bầu cử cơ sở là ngày được cả hai phía nhất trí; địa điểm sẽ là Trung tâm cộng đồng Do Thái Bernard Horwich tại West Touhy. Ngay khi đơn vị liên kết của đài truyền hình CBS địa phương đồng ý phát sóng buổi tranh luận, cả hai ứng cử viên biết rằng kết quả của cuộc bầu cử có thể sẽ phụ thuộc rất nhiều vào cuộc đối đầu này. Florentyna dành nhiều ngày chuẩn bị bài phát biểu của cô và trả lời những câu hỏi nhằm vào cô từ Edward, Janet và Richard. Việc này gợi nhớ lại ký ức về cô Tredgold và lần chuẩn bị của hai người hướng tới Giải thưởng học bổng Woolson.

***

Vào tối diễn ra cuộc tranh luận, mọi chỗ ngồi trong Trung tâm cộng đồng đều có chủ. Nhiều người đứng ở cuối phòng trong khi những người khác ngồi trên bệ cửa sổ. Richard từ NewYork bay đến và anh cùng Florentyna tới nơi tổ chức nửa tiếng trước khi cuộc tranh luận bắt đầu. Cô sau đó vượt qua trải nghiệm không mấy dễ chịu của việc trang điểm trước khi lên sóng truyền hình trong khi Richard được hộ tống tới chỗ ngồi ở hàng ghế đầu.

Cô được đón chào bởi những trang vỗ tay thân thiện khi bước vào phòng và ngồi vào chỗ của mình trên sân khấu. Ralph Brooks xuất hiện sau đó một chút với những tràng vỗ tay nhiệt tình không kém. Anh ta hơi bối rối vuốt ngược lại tóc khi sải bước. Không một người phụ nữ nào trong khán phòng rời mắt khỏi anh ta, bao gồm cả Florentyna. Chủ tịch Ủy ban Nhà nước của đảng Dân chủ tại quận Chín chào đón cả hai trước khi dẫn họ sang một bên để nhắc nhở rằng mỗi người có một bài phát biểu mở đầu, tiếp nối là phiên hỏi đáp, và sau đó họ sẽ được mời để nói vài lời nhận xét kết thúc. Cả hai gật đầu; vị chủ tịch chỉ nhắc lại những gì đã được thống nhất bởi đại diện của hai ứng cử viên nhiều ngày trước đó, và Florentyna nhìn chằm chằm vào đầu của John Kennedy. Vị chủ tịch tung đồng xu, cô chọn mặt ngửa. Kennedy nhìn lên cô một lần nữa.

“Tôi sẽ phát biểu thứ hai,” cô nói không chút do dự. Không nói thêm lời nào, họ bước trở lại sân khấu.

Florentyna ngồi bên tay phải của Edward, và Ralph Brooks ngồi bên trái. Đúng tám giờ tối, người điều hành gõ búa và thông báo cuộc gặp bắt đầu. “Ngài Brooks sẽ phát biểu với các bạn trước, sau đó bà Kane sẽ tiếp nối.”

Ralph Brooks đứng dậy và Florentyna nhìn lên người đàn ông cao lớn, đẹp trai. Cô phải thừa nhận rằng: nếu một đạo diễn phim tuyển diễn viên cho vai Tổng thống, Ralph Brooks sẽ được giao vị trí đó. Từ giây phút anh ta bắt đầu cất lời, Florentyna chắc chắn rằng cô không cần phải đi đâu xa ngoài Chicago để đối mặt với một đối thủ đáng gờm. Brooks rất thư thái và tự tin, cách truyền tải của anh ta chuyên nghiệp, không có từ nào sáo rỗng.

“Thưa các quý bà và quý ông, những người bạn Dân chủ,” anh ta bắt đầu. “Tôi đứng trước các bạn tối nay, một người đàn ông địa phương đã cố gắng cả cuộc đời ngay tại Chicago này. Cụ tôi đã sinh ra ở thành phố này và bốn thế hệ nhà Brooks chúng tôi đều hành nghề luật sư tại các văn phòng trên phố La Salle, luôn luôn phục vụ cho cộng đồng này bằng hết khả năng của mình. Tôi tiến cử bản thân ngày hôm nay vào vị trí ứng cử viên Quốc hội với niềm tin rằng các đại diện của quần chúng luôn luôn nên đi lên từ gốc rễ của cộng đồng mình. Tôi không có một gia tài khổng lồ sẵn sàng sử dụng như đối thủ của mình, nhưng tôi sẽ cống hiến, và dành sự quan tâm cho quận này và tôi hi vọng các bạn sẽ cảm thấy còn hơn cả sự giàu có.” Một tràng vỗ tay lớn nổ ra, nhưng Florentyna có thể thấy một vài người không tham gia việc ấy. “Trong vấn đề phòng chống tội phạm, nhà cửa, giao thông công cộng và sức khỏe, tôi đã có nhiều năm cố gắng nâng quyền lợi của cộng đồng trước các tòa án tại Chicago. Giờ đây tôi tìm kiếm cơ hội để giành được quyền lợi cho các bạn tại Hạ viện Hoa Kỳ.”

Florentyna lắng nghe chăm chú từng lời lẽ đưa ra khôn khéo và không ngạc nhiên khi Brooks ngồi xuống trong những tràng vỗ tay lớn không ngừng. Vị chủ tịch đứng dậy để giới thiệu Florentyna. Và khi ông ta nói xong, cô đứng dậy – muốn chạy ngay ra khỏi hội trường. Richard mỉm cười với cô từ hàng ghế đầu và cô lấy lại được một chút tự tin.

“Cha tôi đến nước Mỹ hơn năm mươi năm trước,” cô mở đầu, “sau khi trốn thoát khỏi trước tiên là người Đức, sau đó là người Nga. Sau khi tự đào tạo tại New York, ông đã tới Chicago, nơi ông dựng nên một tập đoàn khách sạn mà tôi rất vinh dự được làm chủ tịch, ngay tại đây, quận Chín của thành phố này. Một tập đoàn mà hiện nay thuê hai mươi bảy nghìn người trên tất cả các bang của nước Mỹ. Khi sự nghiệp đang ở đỉnh cao, cha tôi đã rời đất nước này để chiến đấu chống lại người Đức một lần nữa và ông trở về nước Mỹ với một Ngôi sao Đồng[3]. Tôi sinh ra tại thành phố này và đã học tại trường trung học cách khán phòng này chưa đến hai cây số, nền giáo dục tại Chicago đã khiến tôi có thể giành được học bổng vào đại học. Giờ đây tôi trở về quê hương, mong muốn đại diện cho những người đã làm cho giấc mơ Mỹ của tôi trở thành hiện thực.”

Tràng vỗ tay lớn hoan nghênh những lời của Florentyna, nhưng cô nhận ra một lần nữa rằng có nhiều người đứng ngoài việc này. “Tôi hi vọng mình sẽ không bị ngăn cản trong việc nắm giữ những chức vụ quan trọng chỉ bởi tôi sinh ra trong giàu có. Nếu đó là nguyên nhân bị loại, Jefferson, Roosevelt và Kennedy sẽ không bao giờ có được vị trí trong chính phủ. Tôi hi vọng mình sẽ không bị cản trở bởi cha tôi là một người nhập cư. Nếu đó là lí do, vậy thì một trong số những thị trưởng tuyệt vời nhất của cộng đồng này mà mọi người được biết, ngài Anton Cermak, sẽ không bao giờ ngồi tại Tòa thị chính, và nếu tôi bị cản đường chỉ bởi tôi là một phụ nữ, vậy thì một nửa dân số Hoa Kỳ sẽ bị loại cùng với tôi.” Điều này được hoan nghênh bởi tràng vỗ tay lớn từ tất cả mọi nơi trong khán phòng. Florentyna hít một hơi thật sâu.

“Tôi không hối tiếc vì là con gái của một người nhập cư. Tôi không hối tiếc vì giàu có. Tôi không hối tiếc vì là một phụ nữ và tôi sẽ không bao giờ hối tiếc về việc mong muốn được đại diện cho người dân Chicago tại Quốc hội Hoa Kỳ.” Tiếng vỗ tay nổ ra đinh tai nhức óc. “Nếu không phải số phận tôi được định đoạt làm đại diện cho các bạn, tôi sẽ ủng hộ ông Brooks. Nếu, ngược lại, tôi có vinh dự được lựa chọn làm ứng cử viên của các bạn, mọi người có thể chắc chắn rằng tôi sẽ giải quyết những vấn đề mà Chicago phải đối mặt với cùng một sự cống hiến và năng lượng như tôi đã đặt vào việc làm cho cho công ty của tôi thành một trong những tập đoàn khách sạn thành công nhất trên thế giới.”

Florentyna ngồi xuống trong những tiếng vỗ tay không ngừng và nhìn vào chồng cô, anh đang mỉm cười. Cô thả lỏng người lần đầu tiên và nhìn chằm chằm xuống hội trường, nơi một vài người thậm chí còn đứng dậy để vỗ tay mặc dù cô để ý thấy đa số họ là nhân viên của cô. Cô nhìn đồng hồ của mình: tám giờ hai mươi tám. Cô đã kiểm soát thời gian hoàn hảo. Chương trình Laugh-In tuần đó đang được phát sóng trên truyền hình và đội khúc côn cầu trên băng Chicago Black Hawks đang khởi động trên một kênh khác. Sẽ có rất nhiều thay đổi trên các kênh trong vài phút tới. Dựa vào cái nhíu mày trên khuôn mặt Brooks, anh ta cũng để ý không kém về lịch trình.

Sau màn chất vấn – không đem lại nhiều ngạc nhiên – và tuyên bố kết thúc, Florentyna cùng Richard rời khỏi hội trường trong sự bao vây bởi những người ủng hộ và trở về phòng của họ tại Baron. Họ hồi hộp đợi người vác hành lý mang những ấn phẩm đầu tiên của các tờ báo, giống như các diễn viên đợi để xem quan điểm của nhà phê bình điện ảnh. Nhận xét tổng thể đang có lợi cho Florentyna. Ngay cả tờ Tribune cũng nói rằng đây sẽ là một cuộc đua sát nút.

Suốt ba ngày cuối cùng của cuộc vận động tranh cử trước thềm cuộc bầu cử cơ sở, Florentyna bắt tay từng người dân và đi dọc toàn bộ chiều dài của đại lộ Michigan. Cô đổ sụp xuống bồn tắm nước nóng hằng đêm. Cô được Richard đánh thức mỗi sáng với một cốc cà phê nóng, sau đó lại bắt đầu toàn bộ chu trình điên cuồng đó.

“Ngày phán quyết cuối cùng cũng đã tới.” Richard nói.

“Không sớm một giây phút nào,” Florentyna đáp. “Em không nghĩ chân mình có thể tiếp tục bước qua bất cứ cái gì giống thế thêm nữa.”

“Đừng sợ hãi. Mọi chuyện sẽ được sáng tỏ tối nay,” Richard nói từ sau một bản sao của cuốn Fortune.

Florentyna đứng dậy và khoác lên người một bộ đồ công sở màu xanh đơn giản bằng chất liệu vải chống nhăn – mặc dù cô có thể cảm thấy nó sẽ bị vò nát vào cuối ngày hôm nay. Cô mang thứ mà cô Tredgold gọi là đôi giày phù hợp, đã rách mất hai đôi tương tự trong cuộc vận động tranh cử. Sau bữa sáng, cô cùng Richard đi bộ tới trường học địa phương. Cô bầu phiếu của mình cho Florentyna Kane. Cảm giác đó thật kì cục. Richard đã đăng ký thuộc đảng Cộng hòa tại New York nên đứng chờ bên ngoài.

Một kết quả lớn hơn dự đoán của Edward, 49.312 phiếu bầu cho Florentyna, trong khi 42.972 phiếu bầu cho Ralph Brooks.

Florentyna Kane đã chiến thắng cuộc bầu cử đầu tiên của cô.

***

Ứng cử viên GOP[4] cuối cùng lại là Stewart Lyle, một đối thủ dễ đối phó hơn nhiều so với Ralph Brooks. Ông ta là một người Cộng hòa truyền thống luôn luôn dịu dàng và lịch sự, không tin vào những cuộc đối đầu cá nhân. Florentyna thích ông ta ngay từ ngày họ gặp và không nghi ngờ gì rằng, nếu được bầu chọn, ông ta sẽ đại diện cho quận của mình với lòng trắc ẩn, nhưng sau khi Nixon từ chức vào ngày 9 tháng Tám, và Ford tha thứ cho cựu Tổng thống, phe Dân chủ như đã được sắp đặt sẵn cho một chiến thắng áp đảo.

Florentyna nằm trong số những người được lựa chọn diễu hành trên xe nhạc. Cô chiếm được quận Chín Illlinois với con số vượt trên hai mươi bảy nghìn phiếu bầu. Richard là người đầu tiên chúc mừng cô.

“Anh rất tự hào về em, em yêu.” Anh mỉm cười tinh nghịch. “Nhắc em, anh chắc rằng Mark Twain cũng như thế.”

“Tại sao lại là Mark Twain?” Florentyna hỏi, đầy thắc mắc.

“Bởi vì ông ấy từng nói: ’Cứ cho bạn là một thằng ngốc, và cứ cho bạn là một thành viên Quốc hội. Nhưng tôi đã lặp lại chính mình’.”

❀ ❀ ❀

[1] 116* Cách nói bóng gió, đặc biệt ám chỉ phụ nữ đã lập gia đình hoặc trong một mối quan hệ mà họ là người chủ yếu đưa ra quyết định.

[2] 117* Nghĩa bóng: điều không công bằng hay ác độc.

[3] 118* Phần thưởng của quân đội cho những hành động, chiến công anh hùng trên chiến trường

[4] 119*Tên gọi khác của đảng Cộng hòa.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.