Richard chưa bao giờ nghe tới Thiếu tá Abanjo cho tới sáng hôm ấy. Cũng không một ai khác tại Mỹ ngoài những người hứng thú quá mức tới tình hình chính trị tại Nambawe, quốc gia nhỏ nhất Trung Phi biết nhân vật này. Tuy nhiên, chính Thiếu tá Abanjo là người đã khiến Richard tới trễ trong cuộc hẹn quan trọng nhất của anh ngày hôm đó, sinh nhật lần thứ mười một của con trai anh, cũng là người thừa kế.
Khi Richard trở về căn hộ trên phố 64, Thiếu tá Abanjo bay khỏi đầu óc anh nhờ Annabel, người vừa mấy phút trước đã rót cả một ấm trà lên tay William bởi con bé không có được sự quan tâm như mong muốn. Cô bé không nhận thức được rằng đó là nước sôi. Có vẻ như Carol đang ở trong bếp chú tâm vào chiếc bánh sinh nhật tại thời điểm đó. Annabel thậm chí còn nhận được ít sự quan tâm hơn bởi William thét toáng lên, và tất cả những đứa trẻ khác được đưa về nhà chúng. Vài phút sau, ngay cả Annabel cũng gào thét, sau khi Richard đặt cô bé lên đầu gối và phạt sáu cú đánh mạnh bằng chiếc dép đi trong nhà của mình trước khi đưa cả hai đứa trẻ về giường ngủ – William cần hai viên aspirin và một túi nước đá để giúp thằng bé ngủ được, còn Annabel thì đó như một hình phạt tiếp theo. Mười một ngọn nến – và một ngọn khác đang lớn dần lên – chảy xuống lớp đường trên chiếc bánh lớn vẫn chưa được động tới trên bàn ăn.
“Em sợ rằng William sẽ có sẹo trên bàn tay phải của thằng bé suốt đời mất,” Florentyna nói sau khi kiểm tra để chắc rằng con trai mình cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.
“Dù sao nó đã tiếp nhận chuyện đó như một người đàn ông.”
“Em không đồng tình,” Florentyna nói. “Thằng bé chưa từng một lần cằn nhằn.”
“Chuyện này có thể đã không xảy ra nếu anh về đúng giờ,” Richard nói, phớt lờ lời bình luận của cô. “Cái lão thiếu tá Abanjo chết tiệt.”
“Thiếu tá Abanjo là ai?” Florentyna hỏi.
“Một sĩ quan quân sự trẻ đứng đằng sau cuộc đảo chính ở Nambawe ngày hôm nay.”
“Tại sao một quốc gia châu Phi nhỏ lại ngăn cản anh về đúng giờ trong bữa tiệc sinh nhật con trai mình được?”
“Cái quốc gia châu Phi nhỏ bé đó có một hợp đồng vay nợ chưa trả trong năm năm với số tiền ba trăm triệu đô mà Lester đưa ra năm 1966, và sẽ đáo hạn trong vòng ba tháng tới.”
“Chúng ta cho vay toàn bộ ba trăm triệu đô la sao?” Florentyna kinh ngạc tột độ.
“Không, không,” Richard nói. “Chúng ta bao thầu 15% số nợ, hơn hai trăm năm mươi triệu còn lại được chia đều cho ba mươi bảy tổ chức tài chính khác.”
“Chúng ta vẫn có thể trụ được khi mất bốn mươi lăm triệu đô phải không?”
“Được, chúng ta có thể miễn là tập đoàn Baron vẫn còn là bạn bè,” Richard nói và mỉm cười với vợ. “Đó là ba năm lợi nhuận mất trắng, chưa kể một đòn giáng mạnh vào danh tiếng của chúng ta cùng ba mươi bảy ngân hàng khác và sự sụt giảm không thể tránh khỏi của giá cổ phiếu vào ngày mai.”
Cổ phiếu của Lester sụt giảm ngày hôm sau nhiều hơn Richard dự đoán, bởi hai lí do. Tổng thống tự bổ nhiệm mới của Nambawe, Thiếu tá Abanjo, tuyên bố rằng anh ta không có ý định tôn trọng những cam kết của chính phủ thời kỳ trước với bất kì “chế độ phát xít” nào, bao gồm cả Hoa Kỳ, Anh Quốc, Pháp, Đức và Nhật Bản. Richard tự hỏi có bao nhiêu ngân hàng Nga đang đáp máy bay xuống Trung Phi vào thời điểm đó.
Nguyên do thứ hai trở nên rõ ràng khi một phóng viên tờ Wall Street Journal gọi điện cho Richard và hỏi liệu anh có bất kì phát ngôn nào về cuộc đảo chính không.
“Tôi thực sự không có gì để nói,” Richard trả lời, cố gắng tỏ ra toàn bộ câu chuyện chỉ gây rắc rối cho anh như đuổi một con ruồi khỏi tay áo. “Tôi chắc rằng vấn đề sẽ tự được giải quyết trong vài ngày tới. Xét cho cùng thì khoản vay chỉ là một trong nhiều khoản mà Lester có liên quan trong thời điểm hiện nay.”
“Ông Jake Thomas có lẽ không đồng ý với quan điểm đó,” tay phóng viên nói.
“Anh đã nói chuyện với ông Thomas rồi hay sao?” Richard nghi ngờ hỏi.
“Vâng, ông Kane, ông ấy đã gọi tới tòa báo sớm ngày hôm nay và có một cuộc trao đổi ngoài luồng với chủ biên của chúng tôi, khiến chúng tôi tin chắc rằng ông ấy sẽ thấy ngạc nhiên nếu Lester có thể sống sót với nhu cầu về dòng tiền của mình.”
“Miễn bình luận,” Richard cộc lốc nói, và dập điện thoại.
Thể theo yêu cầu của Richard, Florentyna mở một cuộc họp hội đồng quản trị tập đoàn Baron để đảm bảo đủ tài chính hỗ trợ cho Lester sống sót với cuộc chạy đua cùng cổ phiếu của mình. Trước sự ngạc nhiên của Richard và Florentyna, George hoàn toàn không cho rằng tập đoàn Baron nên tự đưa mình dính líu vào rắc rối của Lester. Ông nói với họ rằng ông không bao giờ đồng ý việc sử dụng cổ phiếu của Baron làm tài sản thế chấp cho việc tiếp quản ngân hàng ngay từ đầu.
“Ta giữ im lặng thời gian đó, nhưng ta không sẵn sàng làm vậy lần thứ hai,” ông nói, tay đặt trên bàn phòng họp. “Abel không bao giờ thích ném tiền đi sau khi đã mất quá nhiều, dù với bất kì liên hệ cá nhân nào. Ông ấy thường nói rằng bất kì ai cũng có thể nói về lợi nhuận tương lai và bắt đầu sử dụng số tiền họ chưa thực sự kiếm được. Các con đã nghĩ tới việc chúng ta sẽ cùng chìm xuống chưa?”
“Số tiền liên quan không lớn đến mức thế đối với tập đoàn Baron,” Richard nói.
“Abel luôn xem bất kì tổn thất nào cũng là rắc rối lớn gấp mười lần so với lợi nhuận.” George nói với anh. “Còn những khoản vay nợ tồn đọng nào cậu đã đưa cho các quốc gia khác trên thế giới mà có thể bị người khác cướp mất trong khi chúng ta đang ngái ngủ không?”
“Chỉ có một cái bên ngoài Cộng đồng kinh tế châu Âu thôi ạ, và đó là khoản vay hai trăm triệu của vua Shah tại Iran. Một lần nữa, chúng ta là ngân hàng dẫn đầu với một cam kết cho vay ba mươi triệu, nhưng Iran chưa lần nào trả tiền lãi chậm quá một giờ đồng hồ.”
“Khi nào khoản thanh toán cuối cùng của họ đáo hạn?” George hỏi.
Richard lật qua một tập tài liệu dày trên bàn trước mặt và rà ngón trỏ xuống một cột số liệu. Mặc dù bị ảnh hưởng bởi thái độ của George, anh vui mừng khi đã chuẩn bị kĩ càng cho bất kì câu hỏi nào có thể phát sinh.
“19 tháng Sáu, 1978.”
“Vậy sau đó ta muốn có sự đảm bảo rằng cậu sẽ không để ngân hàng tiếp tục tham gia vào khi khoản vay được đưa ra để gia hạn,” George nói một cách cương quyết.
“Cái gì?” Richard hỏi. “Vua Shah cũng an toàn như Ngân hàng Anh Quốc…”
“Nơi mà dạo này chưa hề chứng minh được độ tin cậy.”
Richard bắt đầu cảm thấy tức giận và suýt phản ứng thì Florentyna cắt ngang.
“Từ từ, Richard. Nếu Lester đồng ý không gia hạn khoản vay của mình với vua Shah vào năm 1978, hoặc tự đưa mình vào bất kì cam kết tương lai nào cùng Thế giới thứ ba, George, bác sẽ thay đổi ý kiến về sự bảo lãnh của tập đoàn Baron cho số tiền bốn mươi lăm triệu đô thất thoát của hợp đồng với Nambawe chứ?”
“Không, ta vẫn cần những thứ thuyết phục hơn.”
“Ví dụ như chuyện gì?” Richard yêu cầu. “Richard, cậu không cần phải lên giọng. Ta vẫn là chủ tịch của tập đoàn Baron. Abel đã dành ba mươi năm cuộc đời ông ấy để xây dựng công ty tới vị thế hiện nay, và ta không định nhìn thành quả đó bị phá hủy trong ba mươi phút đâu.”
“Cháu xin lỗi,” Richard nói. “Cháu đã không ngủ được mấy suốt bốn ngày qua. Bác muốn biết gì, George?”
“Không tính hợp đồng với vua Shah, Lester còn có cam kết với bất kì khoản vay nào khác quá mười triệu không?”
“Không ạ,” Richard nói. “Đa số những khoản vay chính, cấp quốc gia, được cấp bởi những ngân hàng chủ chốt như Chase hay Chemical và chúng ta chỉ giành được số phần trăm cực kì nhỏ trong tổng số vốn đầu tư thôi. Rõ ràng, Jake Thomas cảm thấy rằng Nambawe, đất nước rất giàu trữ lượng đồng và man-gan, chắc chắn là một vụ cá cược mà ông ta có thể hi vọng chiến thắng.”
“Chúng ta đã biết, với những tổn thất của mình, rằng ông Thomas là một người dễ mắc sai lầm,” George nói. “Vậy còn những khoản vay trên năm triệu đô vẫn còn tồn đọng tại ngân hàng thì sao?”
“Hai khoản ạ,” Richard đáp. “Một với tập đoàn General Electricity tại Úc với bảy triệu đô, đã được chính phủ đảm bảo, và một với ICI tại London. Cả hai đều là khoản vay năm năm với ngày thanh toán định sẵn, và cho đến giờ việc hoàn trả vẫn đúng lịch trình.”
“Vậy nếu tập đoàn xóa khoản nợ bốn mươi lăm triệu đô, mất bao lâu để Lester lấy lại số tiền tổn thất?”
“Việc đó còn phụ thuộc vào tỷ lệ phần trăm mà người cho vay đòi hỏi cũng như thời gian khoản tiền được cho vay.”
“15% trong vòng năm năm.” “15%?” Richard kinh ngạc nhắc lại.
“Tập đoàn Baron không phải một tổ chức từ thiện, Richard, và cho đến khi ta còn là chủ tịch, nó sẽ không có nhiệm vụ chống đỡ cho những ngân hàng yếu ớt. Bọn ta là những người kinh doanh khách sạn và đạt được 17% lợi nhuận trên tổng số tiền của mình suốt ba mươi năm qua. Nếu bọn ta cho cậu vay bốn mươi lăm triệu đô, cậu có thể trả lại nó trong vòng năm năm với tỷ lệ lãi 15% không?”
Richard do dự, nguệch ngoạc vài con số lên cuốn sổ trước mặt và kiểm tra hồ sơ của mình trước khi nói. “Được, cháu tự tin chúng cháu có thể hoàn trả lại từng xu trong vòng năm năm, ngay cả khi giả sử hợp đồng châu Phi đó hoàn toàn bị xóa sổ,” anh nói khẽ.
“Ta nghĩ chúng ta phải xem xét hợp đồng chính xác theo cách đó,” George nói. “Người cung cấp tin của ta nói cựu nguyên thủ quốc gia, Vua Erobo, đã bỏ trốn sang London và sống tại khách sạn Claridge, và đang xem xét một căn nhà được rao bán ở quảng trường Chelsea. Có vẻ như ông ta có nhiều tiền được cất giấu tại Thụy Sỹ hơn bất cứ ai khác, ngoại trừ vua Shah, nên ta cảm thấy ông ta sẽ không quay về châu Phi trong tương lai gần – và ta không thể đổ lỗi cho ông ta được.” Richard cố gắng mỉm cười lúc George tiếp tục. “Đưa tất cả những gì cậu vừa nói với chúng ta xác nhận bởi kiểm toán viên của tập đoàn Baron, ta đồng ý chi trả cho khoản vay của châu Phi dựa trên những điều kiện đã được nêu ra, và ta chúc cậu may mắn, Richard. Và ta cũng tiết lộ với cậu một bí mật nhỏ: Abel cũng không thích gì Jake Thomas hơn cậu đâu, chi tiết này thêm một chút vào quyết định của ta.” George đóng tập hồ sơ lại. “Ta mong hai người thứ lỗi, bởi bây giờ ta có cuộc hẹn ăn trưa với Conrad Hilton và ông ấy chưa một lần nào tới trễ trong suốt ba mươi năm qua.”
Khi George đóng cánh cửa sau lưng ông lại, Richard quay sang Florentyna. “Chúa ơi, ông ấy nghĩ mình đứng về phe nào vậy?”
“Chúng ta,” Florentyna đáp lại. “Giờ thì em đã hiểu vì sao cha em thoải mái tin tưởng ông ấy điều hành tập đoàn trong thời gian ông chiến đấu tại Đức rồi.”
Một tuyên bố trên tờ Wall Street Journal ngày hôm sau xác nhận rằng tập đoàn Baron đã bảo lãnh cho khoản cho vay của Lester khiến cho cổ phiếu của ngân hàng lại tăng giá trở lại, và Richard bắt tay vào thứ mà anh gọi là “năm năm kinh khủng của tôi.”
“Anh định xử lý Jake Thomas thế nào?”
“Mặc kệ hắn ta,” Richard nói. “Thời gian đứng về phía anh. Không ngân hàng nào tại New York sẽ thuê hắn một khi họ biết hắn sẵn sàng tìm đến báo chí mỗi khi có bất đồng với ông chủ trước của mình.”
“Nhưng làm thế nào mà mọi người biết được chứ?” “Em yêu, nếu tờ Wall Street Journal biết, mọi người đều biết.”
Richard đã đúng; toàn bộ câu chuyện được kể lại cho anh trong bữa trưa anh cùng ăn với một giám đốc của Bankers Trust chính xác một tuần sau đó. Vị giám đốc nhận xét, “Tay đó đã phá vỡ nguyên tắc vàng của giới ngân hàng. Kể từ giờ trở đi, hắn ta sẽ thấy khó mở một tài khoản tín dụng nữa kìa.”
William phục hồi sau vụ bỏng nhanh hơn nhiều những gì Florentyna nghĩ và trở lại trường học vài ngày sau với một vết sẹo trên bàn tay, quá nhỏ để gây chú ý với bạn bè. Vài ngày đầu tiên sau tai nạn đó, Annabel quay mặt đi mỗi khi cô bé nhìn thấy vết sẹo và dường như thực sự hối lỗi.
“Mẹ nghĩ anh có tha thứ cho con không?” Cô bé hỏi mẹ.
“Tất nhiên rồi, con yêu. William cũng giống như ba con vậy – quên tất cả mọi cuộc cãi vã vào sáng hôm sau.”
***
Florentyna cho rằng đã đến lúc cô cần thực hiện một chuyến đi vòng quanh các khách sạn Baron ở châu Âu. Nhân viên của cô đã chuẩn bị một lịch trình chi tiết tới Rome, Paris, Lison, Tây Berlin, Amsterdam, Stockholm, London và ngay cả Warsaw. Cô cảm thấy một niềm tin tưởng mới trong việc để George quản lý mọi chuyện, cô nói với Richard chuyện này trong lúc họ lái xe tới sân bay. Anh tán thành và sau đó nhắc Florentyna rằng họ chưa bao giờ xa nhau nhiều hơn ba tuần kể từ ngày đầu gặp gỡ.
“Anh sẽ sống sót được, anh yêu.” “Anh sẽ nhớ em, Jessie.”
“Thôi nào, đừng ủy mị thế chứ. Anh biết rằng em phải làm việc cho tới cuối đời để đảm bảo rằng chồng mình có thể tiếp tục trong vai trò chủ tịch của một ngân hàng tại New York mà.”
“Anh yêu em,” Richard nói.
“Em cũng yêu anh,” Florentyna đáp. “Nhưng anh vẫn còn nợ em bốn mươi lăm triệu và năm mươi sáu đô la.”
“Cái số năm mươi sáu từ đâu ra vậy?” Richard hỏi. “Từ những ngày chúng ta ở San Francisco. Anh chưa bao giờ trả lại em số tiền năm mươi sáu đô em cho anh vay trước khi chúng ta lấy nhau đó.” “Em đã nói đó là của hồi môn.”
“Không, anh đã nói nó là của hồi môn. Em nói nó là một khoản cho vay. Em nghĩ mình sẽ cần lời khuyên của George về việc nó nên được hoàn trả như thế nào ngay khi em quay về. Có lẽ 15% trong vòng năm năm có thể được xem là hợp lý, ngài Kane ạ, điều đó có nghĩa là ngài giờ đây phải nợ tôi khoảng bốn trăm đô rồi.” Cô nghiêng người sang và hôn anh.
Người lái xe đưa anh quay lại New York và khi đến văn phòng mình, anh ngay lập tức gọi điện cho hãng Cartier tại London. Anh đưa cho họ chỉ dẫn rõ ràng về những gì anh đòi hỏi và nói rằng nó phải sẵn sàng trong vòng mười tám ngày.
***
Đến lúc Richard phải chuẩn bị bản báo cáo tổng quát hằng năm cho ngân hàng, những con số về châu Phi đỏ chót khiến anh phát điên. Không có nó, Lester sẽ đạt được một lợi nhuận khả quan: vậy là chấm hết niềm hi vọng anh có thể đánh bại những con số của Jake Thomas trong năm đầu tiên của mình. Tất cả những gì các cổ đông sẽ nhớ là một khoản lỗ lớn so với năm 1970, trong khi quên mất rằng Thomas là người quyết định thương vụ đầu tư gốc.
Richard theo dõi kế hoạch làm việc chi tiết của Florentyna với sự quan tâm mỗi ngày và đảm bảo anh liên lạc với cô qua điện thoại ít nhất một lần ở mỗi thành phố. Florentyna có vẻ hài lòng với những gì cô nhìn thấy, và mặc dù cô có vài ý tưởng thay đổi, cô phải thừa nhận rằng các khách sạn trên lục địa được điều hành tốt bởi các giám đốc khu vực châu Âu của tập đoàn. Mọi khoản chi tiêu vượt mức đều do yêu cầu của chính cô để đạt tiêu chuẩn thiết kế cao hơn.
Khi cô gọi điện về từ Paris, Richard chia sẻ tin mới rằng William đã giành giải thưởng Toán học của lớp và anh giờ đây rất tự tin là con trai mình sẽ được nhận vào trường St Paul. Và kể từ sau tai nạn với nước nóng, Annabel đã cố gắng nhiều hơn ở trường và thậm chí đã xoay sở để tự thoát khỏi nhóm cuối lớp. Đó là những tin tức tốt nhất mà Richard từng thông báo với cô.
“Điểm dừng chân tiếp theo của em là ở đâu?” Richard hỏi.
“London,” cô đáp.
“Tuyệt. Anh có cảm giác mình biết có ai đó em sẽ muốn sớm liên lạc sau khi em làm thủ tục nhận phòng,” anh nói với một tiếng cười khe khẽ, và đi ngủ với cảm giác tốt hơn rất nhiều so với những ngày qua.
Anh nghe tin từ Florentyna sớm hơn nhiều so với dự kiến. Khoảng sáu giờ sáng hôm sau, Richard đang say ngủ, mơ về chuyện anh và thiếu tá Abanjo có cuộc đấu súng một mất một còn: Richard bóp cò, viên đạn bay ra. Sau đó chuông điện thoại reo vang. Anh tỉnh dậy và nhấc điện thoại, hi vọng nghe thấy lời trăn trối của thiếu tá Abanjo.
“Em yêu anh.”
“Gì cơ?” Anh nói. “Em yêu anh.”
“Jessie, em có biết bây giờ là mấy giờ không?” “Hơn mười hai giờ một chút.”
“Mới sáu giờ tám phút sáng ở New York.”
“Em chỉ muốn nói với anh là em rất yêu chiếc cài áo kim cương của mình.”
Richard mỉm cười.
“Em sẽ đeo nó đi ăn trưa với Sir Colin và Lady Emson. Họ sẽ qua bất cứ lúc nào để đưa em tới nhà hàng Mirabelle, nên em phải chào tạm biệt rồi. Nói chuyện với anh ngày mai nhé – ngày hôm nay của em.”
“Em đúng là đồ điên.”
“Nhân tiện, em không biết liệu điều này có khiến anh hứng thú không, nhưng có một phóng viên chuyên đưa tin giữa ngày ở đây, tại Anh, nói một điều gì đó về việc thiếu tá Abanjo nào đó đã bị giết trong một cuộc đảo chính ngược tại quốc gia Trung Phi nào đó, cái tên mà em không nhớ được, và vị vua cũ sẽ trở về nhà ngày mai, được chào đón như một anh hùng.”
“Cái gì cơ?”
“Vị vua đó đang được phỏng vấn lúc này, nên em sẽ nhắc lại những gì ông ta nói: ‘Chính phủ của tôi dự định sẽ tôn trọng mọi khoản nợ đã có với tất cả những người bạn ở thế giới Tây phương’.”
“Cái gì cơ?” Richard nhắc lại, một lần nữa.
“Ông ta trông như một người bạn tử tế khi giờ đây ông ta đã lấy lại được vương miện trên đầu mình. Tạm biệt, ngài Kane. Ngủ ngon nhé.”
***
Trong lúc Richard nhảy múa trên giường, có một tiếng gõ nhẹ lên cửa phòng Florentyna. Sir Colin và Lady Emson rảo bước vào trong.
“Cô sẵn sàng chưa, quý cô trẻ tuổi?” Sir Colin hỏi. “Tôi đã sẵn sàng,” Florentyna đáp.
“Cô trông rất hài lòng với bản thân. Không nghi ngờ gì nữa, sự tái lên ngôi của vua Erobo đã mang sắc hoa hồng trở lại trên gò má cô rồi.”
“Ngài biết thông tin nhanh thật, Sir Colin, nhưng đó không phải là lí do đâu ạ,” Florentyna nói khi cô cúi xuống nhìn tấm bưu thiếp đặt trên bàn trước mặt mình và đọc những dòng chữ lần nữa.
Tôi hi vọng món đồ này sẽ được coi là vật đảm bảo chấp nhận được cho đến khi tôi có thể hoàn trả số tiền năm mươi sáu đô, kèm theo lãi suất.
Ngài Kane.
“Chiếc trâm cài áo cô đang đeo dễ thương thật,” Lady Emson nói. “Nó là một con lừa phải không? Nó có ý nghĩa gì đặc biệt không?”
“Chắc chắn có ạ, Lady Emson. Nó có nghĩa là người trao tặng nó có ý định sẽ bầu cho Nixon một lần nữa.”
“Vậy thì cô cần gửi cho anh ta một cặp cúc cài cổ tay áo sơ mi hình con voi[1] đáp lại,” Sir Colin nói. “Ngài biết đấy, Richard đã đúng: thực sự không nên đánh giá thấp người Anh,” Florentyna đáp.
***
Sau bữa trưa, Florentyna gọi điện tới trường cho cô Tredgold. Thư ký trường chuyển đường dây tới phòng nhân viên. Cô Tredgold hóa ra chẳng có hứng thú gì với thiếu tá Abanjo gần đây, nhưng hào hứng với mọi tin tức về William và Annabel. Cuộc điện thoại thứ hai của Florentyna là cho Sotheby – lần này cô đích thân đến đó. Khi tới nơi, cô đề nghị được gặp một trong những người đứng đầu nhà đấu giá.
“Có thể phải rất nhiều năm sau, một vật phẩm như thế mới được đem ra đấu giá đấy, bà Kane ạ,” vị chuyên gia nói với cô.
“Tôi hiểu,” Florentyna nói. “Nhưng hãy nhớ báo cho tôi biết khi nào đến lượt nó.”
“Chắc chắn rồi, thưa bà,” vị chuyên gia nói trong lúc viết lại tên và địa chỉ của Florentyna.
***
Khi Florentyna trở lại New York sau ba tuần, cô bắt đầu dồn sức thực hiện những thay đổi mà mình đã dự tính trong chuyến đi châu Âu. Đến cuối năm 1972, cùng với nguồn năng lượng của cô, sự thông thái của George và tài năng thiên bẩm của Gianni di Ferranti, cô đã có thể thấy được lợi nhuận tăng trưởng. Nhờ Vua Erobo, người đã chứng minh giữ đúng chữ tín, Richard chỉ đi sau cô một vài bước.
Vào buổi tối sau cuộc họp cổ đông thường niên, Richard, Florentyna và George đã ăn mừng bằng bữa tối tại nhà hàng. Mặc dù George đã chính thức nghỉ hưu vào sinh nhật thứ sáu mươi lăm của mình, ông vẫn đến văn phòng riêng mỗi sáng vào lúc tám giờ. Chỉ mất hai mươi tư giờ để mọi người ở Baron nhận ra “bữa tiệc nghỉ hưu” của ông chỉ là trên danh nghĩa.
Florentyna bắt đầu hiểu được giờ đây George thật sự cô đơn đến mức nào khi ông đã mất đi hầu hết những người bạn cùng thời, và ông từng gần gũi với cha cô nhường nào. Cô chưa từng một lần đề nghị ông hãy chậm lại, bởi cô biết điều đó là vô ích, và mỗi khi George dẫn Annabel và William ra ngoài chơi đều mang tới cho cô một niềm hạnh phúc đặc biệt. Cả hai đứa trẻ gọi ông là “ông ngoại”, điều đó khiến ông rơi nước mắt, và luôn luôn đảm bảo chúng có một cây kem ốc quế to gấp đôi.
Florentyna nghĩ cô biết George đã đóng góp nhiều đến mức nào vì tập đoàn, nhưng sự thật chỉ hoàn toàn rõ ràng khi việc nghỉ hưu của ông không thể trì hoãn lâu hơn. George ra đi một cách bình an trong giấc ngủ vào tháng Mười năm 1973. Trong bản di chúc của mình, ông để lại mọi thứ cho tổ chức Chữ thập đỏ Ba Lan và một bức thư ngắn gửi đến Richard, đề nghị anh làm người thực hiện nguyện vọng của mình.
Richard hoàn tất mọi mong ước của George như trong di thư và thậm chí đi tới Warsaw cùng Florentyna để gặp gỡ chủ tịch tổ chức Chữ thập đỏ Ba Lan, thảo luận việc tiền quyên góp của George nên được sử dụng cách nào tốt nhất. Lúc họ trở về New York, Florentyna gửi một chỉ dẫn chính thức tới tất cả quản lý của Tập đoàn rằng phòng nghỉ tốt nhất trong mỗi khách sạn sẽ không còn gọi là phòng Tổng thống nữa, mà đặt tên lại là phòng George Novak.
***
Khi Richard tỉnh dậy vào buổi sáng sau hôm họ trở về từ Warsaw, Florentyna đang kiên nhẫn đợi cho đến lúc anh mở mắt, và nói với chồng rằng mặc dù George đã dạy cô rất nhiều trong cuộc đời, ông vẫn thêm vào những điều cô học được kể cả sau khi đã mất.
“Em đang nói chuyện gì vậy?” “George để lại mọi thứ của bác cho tổ chức từ thiện nhưng chưa bao giờ nhắc đến sự thật là cha em hiếm khi có những đóng góp thiện nguyện ngoại trừ những món quà không thường xuyên cho người Ba Lan, hay vì những mục đích chính trị. Em gần như cũng không để ý đến, và nếu anh không thêm chú thích phụ vào bản báo cáo thường niên của tập đoàn liên quan đến việc miễn trừ thuế cho những khoản đóng góp từ thiện, em sẽ không bao giờ nghĩ về vấn đề đó lần thứ hai.”
“Chà, bởi anh chắc chắn là em đang không định lên kế hoạch trước cho chuyện gì đó sau khi mình chết, em đang nghĩ tới chuyện gì vậy?”
“Tại sao chúng ta không lập ra một quỹ tưởng nhớ những người cha của mình nhỉ? Hãy mang hai gia đình lại với nhau. Những việc hai người đó đã thất bại ở thời của họ, thì ta hãy thực hiện chúng ở thời của mình.”
Richard ngồi dậy và nhìn chằm chằm vào vợ khi cô rời khỏi giường và tiếp tục trò chuyện trong lúc đi tới nhà tắm.
“Tập đoàn Baron sẽ quyên góp hai triệu đô mỗi năm cho quỹ này,” cô nói.
“Hãy chỉ chi trong thu nhập, đừng dùng vốn đầu tư,” anh xen ngang.
Florentyna đóng cửa phòng tắm, còn Richard có một lúc để suy nghĩ về đề nghị của cô. Anh vẫn luôn ngạc nhiên bởi cách tiếp cận táo bạo, bao quát của cô đối với bất kì vấn đề mới nào, ngay cả khi, anh đoán rằng, cô chưa nghĩ qua về việc ai sẽ xử lý việc điều hành hằng ngày của một tổ chức lớn như vậy một khi nó được thành lập. Anh mỉm cười với chính mình khi cửa phòng tắm mở ra.
“Chúng ta có thể dùng khoản thu mang lại từ quỹ đầu tư ủy thác như vậy cho thế hệ nhập cư đầu tiên, những người đã không có cơ hội nhận được sự giáo dục thích hợp.”
“Và cả tạo ra những khoản học bổng dành cho những đứa trẻ có tài năng đặc biệt, không phân biệt nền tảng xuất thân,” Richard nói và ra khỏi giường.
“Xuất sắc, ngài Kane, và hãy để chúng ta hi vọng rằng thỉnh thoảng sẽ có những người thỏa mãn được cả hai tiêu chuẩn đó.”
“Cha em chắc chắn có,” Richard nói khi anh biến mất vào nhà tắm.
Thaddeus Cohen khăng khăng đòi nghỉ hưu để lên kế hoạch tỉ mỉ cho hành động của tổ chức để đáp ứng toàn bộ mong ước của cả hai người nhà Kane. Việc này khiến ông mất cả tháng trời. Khi quỹ đầu tư ủy thác được đưa vào hoạt động, báo chí trong nước hoan nghênh những cam kết tài chính như là một ví dụ nữa về việc Richard và Florentyna Kane có thể kết hợp sự hào phóng và sáng tạo một cách táo bạo như thế nào.
Một phóng viên của tờ Chicago Sun-Times gọi điện cho Thaddeus Cohen để hỏi vì sao tổ chức được đặt tên như vậy. Cohen đã giải thích rằng việc lựa chọn tên “Remagen” bởi đó là mặt trận mà Đại tá Rosnovski đã vô tình cứu được Chỉ huy Kane.
“Tôi không biết rằng họ đã gặp nhau trên chiến trường đấy,” một giọng nói trẻ trung cất lên.
“Chính họ cũng không biết,” Thaddeus Cohen đáp. “Nó chỉ được phát hiện ra sau khi họ mất.”
“Thật kì diệu. Hãy nói cho tôi, ông Cohen, ai sẽ là giám đốc đầu tiên của Tổ chức Remagen?”
“Giáo sư Luigi Ferpozzi.”
***
Cả ngân hàng Lester lẫn tập đoàn Baron đều lập được kỉ lục mới vào năm tiếp theo khi Richard tự biến mình thành một thế lực tại phố Wall, còn Florentyna khai trương các khách sạn tại Trung Đông và châu Phi. Vua Erobo tổ chức một buổi tiếp đón danh dự dành cho Florentyna khi cô tới Nambawe, và mặc dù hứa xây dựng một khách sạn tại thủ đô, cô không đưa ra lời giải thích nào về việc vì sao Lester không nằm trong những ngân hàng tham gia vào khoản vay quốc tế mới nhất của nhà vua.
William đã có năm học đầu tiên tốt đẹp tại St Paul, thể hiện tài năng bẩm sinh đối với môn toán như cha cậu từng thể hiện trước đây. Vì cả hai được dạy dỗ bởi cùng một giáo viên, cả cha và con đều tránh hỏi tới bất kì sự so sánh nào. Annabel không tiến bộ nhanh như William, mặc dù giáo viên của cô bé phải thừa nhận rằng cô có tiến bộ ngay cả khi rơi vào lưới tình với Bob Dylan[2].
“Đó là ai vậy?” Florentyna hỏi.
“Anh không biết,” Richard đáp, “nhưng anh được cho hay cậu ta làm những việc cho Annabel như Sinatra[3] làm cho em hai mươi lăm năm trước.”
***
Khi Florentyna bước vào năm thứ sáu trên cương vị chủ tịch tập đoàn, cô nhận thấy cô bắt đầu lặp lại chính mình. Richard dường như vẫn luôn tìm ra những thách thức mới, trong khi Gianni di Ferranti quản lý chuỗi cửa hàng rất tốt mà không cần hỏi cô bất cứ điều gì ngoại trừ việc gửi séc tới địa chỉ nào. Tập đoàn Baron giờ đây rất hiệu quả, và đội ngũ quản lý của cô chuyên nghiệp đến mức không ai tỏ ra bận tâm nếu một sáng nào đó Florentyna không đến văn phòng làm việc.
Buổi tối hôm dó, khi Richard đang ngồi trong chiếc ghế da màu nâu đỏ bên cạnh lò sưởi và đọc cuốn Điều chắc chắn của một tỷ đô la[4], cô bày tỏ thành tiếng suy nghĩ của mình.
“Em thấy buồn chán.” Richard không bình luận gì.
“Đã đến lúc em làm gì đó với cuộc đời mình mà không phải việc củng cố những thành tựu của cha em,” cô nói thêm.
Richard mỉm cười nhưng vẫn không rời mắt khỏi cuốn sách của mình.
❀ ❀ ❀
[1] 111* Tại Hoa Kỳ, con voi đại diện cho đảng Cộng hòa, còn con lừa đại diện cho đảng Dân chủ, được sáng tạo bởi họa sĩ biếm họa Thomas Nast trong thời gian làm việc cho báo Harper’s Weekly những năm 1862 - 1886.
[2] 112* Một trong những nghệ sĩ có ảnh hưởng nhất tới nền âm nhạc nói riêng và văn hóa thế giới nói chung trong suốt năm thập kỷ trở lại đây.
[3] 113* Một trong những nghệ sĩ âm nhạc nổi tiếng và có ảnh hưởng nhất thế kỷ 20.
[4] 114* Tiểu thuyết của tác giả Paul E. Erdman.