William và Annabel cùng cha mẹ hưởng kỳ nghỉ Giáng Sinh tại nhà của gia đình Kane ở Cape Cod. Florentyna thích những đứa trẻ ở quanh mình trong dịp lễ tết và chúng nhanh chóng sạc đầy năng lượng cho cô.
William, mới gần mười lăm tuổi, đã nói về việc sẽ tới Harvard và dành tất cả các buổi chiều nghiền ngẫm những cuốn sách toán mà thậm chí Richard cũng không hiểu. Annabel dành phần lớn kỳ nghỉ của cô bé gọi những cuộc điện thoại đường dài kể về các cậu con trai với những người bạn ở trường khác cho đến khi cuối cùng Richard phải giải thích cho con bé công ty điện tín Bell kiếm tiền của họ bằng cách nào. Florentyna đọc cuốn Centennial của James Michener và dưới áp lực của con gái, cô nghe đi nghe lại bài “Killing Me Softly With His Song” do Roberta Flack hát. Richard quá ngán bản nhạc này nên anh van xin Annabel hãy tắt thứ khốn kiếp đó đi. Cô bé đã làm vậy, và lần đầu tiên trong đời Richard nghe một bài hát đang thịnh hành mà anh biết sẽ lôi cuốn mình suốt đời. Annabel rất tò mò khi thấy mẹ mỉm cười lúc nghe lời bài hát mà cha cô có vẻ rất chăm chú:
Jesse, hãy về nhà đi, có một chỗ trống trên chiếc giường nơi chúng ta ngủ
Giờ đây nó trở nên ngày càng lạnh lẽo
Này, Jess… Tất cả những nỗi buồn…[1]
Khi kì nghĩ lễ Giáng sinh kết thúc, Florentyna bay về New York với Richard. Cô mất một tuần xem qua những bản báo cáo của tập đoàn Baron và được tóm tắt tình hình từ những người đứng đầu mỗi bộ phận cho đến khi cô cảm thấy mình được cập nhật hết mọi chuyện.
Trong năm đó, tập đoàn đã xây dựng những khách sạn mới ở Brisbane và Johannesburg, và bắt đầu tu sửa nội thất của các khách sạn Baron cũ tại Nashville và Cleveland. Trong lúc Florentyna vắng mặt, Richard đã giảm tiến độ kế hoạch phát triển tương lai xuống một chút nhưng vẫn xoay sở để gia tăng lợi nhuận tới thành tích ba mươi mốt triệu đô cả năm. Florentyna không thể than vãn gì khi Lester đạt được chỉ tiêu thu về một khoản tăng lớn trong cột lợi nhuận vào năm đó.
Nỗi lo lắng duy nhất của Florentyna là Richard, lần đầu tiên trong đời anh, bắt đầu lộ dấu hiệu tuổi tác: những nếp nhăn xuất hiện trên trán và quanh mắt, điều chỉ có thể bởi những căng thẳng liên tục và đáng kể. Thậm chí việc luyện tập cello của anh dường như cũng ít đều đặn hơn. Khi cô trách anh về chuyện làm việc không theo giờ giấc thích hợp, anh đổ lỗi cho cô rằng đó là con đường khó khăn phải vượt qua khi một người muốn trở thành Đệ Nhất Phu quân.
Nữ nghị sĩ Kane bay tới Washington vào đầu tháng Một. Cô đã gửi Janet Brown tới thủ đô từ tháng Mười hai để báo trước với nhân viên tại quốc hội của mình, và khi Florentyna tới, mọi thứ có vẻ đều đã được thu xếp, cho tới tận phòng George Novak ở khách sạn Washington Baron. Janet đã biến bản thân thành người không thể thiếu trong suốt những tháng qua và Florentyna đã được chuẩn bị rất tốt khi phiên họp đầu tiên của Quốc hội lần thứ 94 sắp bắt đầu. Janet đã phân bổ số tiền 227.270 đô mỗi năm mà một thành viên Nghị viện được nhận vào việc chi trả cho nhân viên ở văn phòng. Cô ấy cẩn thận lựa chọn trong số rất nhiều người ứng tuyển, nhấn mạnh vào năng lực thay vì độ tuổi hay giới tính của mỗi cá nhân. Cô ấy chỉ định một thư ký riêng cho Florentyna tên là Louise Drummond, một trợ lý lập pháp, một thư ký báo chí, bốn phóng viên lập pháp chuyên nghiên cứu các vấn đề cũng như trả lời thư, hai thư ký và một nhân viên lễ tân. Ngoài ra, Florentyna để lại ba nhân viên tại văn phòng quận dưới quyền một đại diện khu vực người Ba Lan giàu kinh nghiệm.
Florentyna được phân văn phòng trên tầng bảy toà nhà Longworth, nơi cổ nhất và nằm giữa ba tòa nhà Hạ viện. Janet nói với cô rằng văn phòng này trước đây được sử dụng bởi Lyndon Johnson, John Lindsay và Pete McCloskey. “Không nghe, không thấy, không nói những điều bất lợi,” cô ấy bình luận. Văn phòng của Florentyna chỉ cách tòa nhà Quốc hội Caipitol chừng hơn một trăm tám mươi mét và cô luôn có thể đi thẳng tới phòng hội nghị bằng tàu điện ngầm nếu thời tiết khắc nghiệt hay nếu cô muốn tránh né những nhóm người thích nhòm ngó tại Washington.
Văn phòng cá nhân của Florentyna là một phòng có diện tích khiêm tốn nhất, chất đầy đồ nội thất màu nâu thuộc sở hữu của Quốc hội: một chiếc bàn làm việc bằng gỗ, một chiếc ghế sofa lớn bằng da nâu, vài chiếc ghế tựa sẫm màu không hề thoải mái và hai tủ hồ sơ có cửa kính phía trước. Qua cái cách mà văn phòng bị bỏ lại, dễ nhận thấy người sở hữu trước đây là nam giới.
Florentyna nhanh chóng lấp đầy giá sách với những bản sao Mã vùng nước Mỹ, Luật lệ Nghị viện, Chú thích của Hurd về điều lệ sửa đổi ở Illinois, cùng bộ ba cuốn tiểu sử Lincoln của Carl Sandburg, một trong những tác phẩm yêu thích của cô bất chấp đảng phái của ông ấy. Cô sau đó treo một vài bức tranh màu nước theo sở thích lên bức tường màu kem buồn tẻ với nỗ lực che đi những lỗ đinh bị để lại từ người sở hữu trước. Trên bàn làm việc, cô đặt bức ảnh gia đình chụp bên ngoài cửa hàng đầu tiên của mình tại San Francisco, và khi cô phát hiện ra mỗi thành viên Hạ viện được phép trồng cây trong vườn Bách thảo, cô chỉ thị cho Janet giành phần đất tối đa được phép, cũng như thu xếp để có hoa tươi trên bàn làm việc mỗi sáng thứ Hai.
Florentyna không thích cách mà đa số đồng nghiệp của mình bày đầy khu vực lễ tân với những vật phẩm thể hiện sự tự mãn. Cô đề nghị Janet trang hoàng trước văn phòng theo cách vừa chào đón mà vừa trang nghiêm; trong mọi trường hợp không được để bất kì bức chân dung nào về cô trong tầm nhìn. Cô miễn cưỡng chấp nhận việc đặt lá cờ của bang Illinois và cờ Hoa Kỳ đằng sau bàn làm việc.
Buổi chiều trước ngày Quốc hội triệu tập, Florentyna tổ chức một buổi tiếp đón gia đình cô cùng những thành viên phục vụ trong chiến dịch tranh cử. Richard và Kate bay tới cùng những đứa trẻ, và Edward hộ tống mẹ của Florentyna cùng đức cha O’Reilly từ Chicago. Florentyna gửi đi gần một trăm thư mời đến bạn bè và những người ủng hộ trên khắp cả nước và với sự ngạc nhiên của cô, hơn bảy mươi người đã tới.
Trong buổi lễ ăn mừng, cô dẫn Edward ra một góc và mời anh tham gia vào hội đồng quản trị của tập đoàn Baron; bởi đã uống đầy rượu sâm-panh, anh chấp nhận và sau đó quên mất lời đề nghị cho đến khi anh nhận được một lá thư từ Richard xác nhận việc bổ nhiệm và nhấn mạnh thêm rằng việc này rất quan trọng đối với Florentyna khi có được hai quan điểm trong khi họp hội đồng để xem xét, trong lúc cô tập trung vào sự nghiệp chính trị của mình.
Lúc Richard và Florentyna leo lên một chiếc giường ngoại cỡ khác của khách sạn Baron buổi tối sau lễ đón tiếp, anh nói với cô một lần nữa rằng anh rất tự hào với những gì cô đạt được.
“Em sẽ không thể làm được điều này nếu không có sự ủng hộ của anh, ngài Kane ạ.”
“Không có dấu hiệu nào cho thấy anh ủng hộ em cả, Jessie, dù anh phải miễn cưỡng thừa nhận là mình có được niềm vui sướng đáng kể từ chiến thắng của em đấy. Bây giờ anh phải xem qua những dự đoán của tập đoàn tại khu vực châu Âu trước khi tắt đèn bên phía đầu giường anh.”
“Em thực sự muốn anh giảm nhịp độ một chút, Richard ạ.”
“Anh không thể, em yêu. Không ai trong chúng ta có thể làm điều đó. Đó là vì sao chúng ta quá hợp nhau.”
“Em hợp anh ư?” Florentyna hỏi.
“Một từ thôi, không. Nếu có thể làm lại tất cả, anh sẽ cưới Maisie và tiết kiệm được số tiền đã chi vào mấy đôi găng tay.”
“Chúa lòng lành, em tự hỏi hiện giờ Maisie ra sao rồi nhỉ.”
“Vẫn ở Bloomingdale’s. Đã từ bỏ hi vọng bắt được anh, cô ấy cưới một nhân viên bán hàng đại diện, vậy nên anh đoán là anh mắc kẹt với em rồi. Bây giờ anh có thể quay về việc đọc bản báo cáo này được chưa?”
Cô lấy bản báo cáo khỏi tay anh và bỏ nó xuống sàn nhà.
“Không, anh yêu ạ.”
***
Phiên họp đầu tiên của kì họp Quốc hội lần thứ 94 bắt đầu, chủ tọa Carl Albert, trong bộ âu phục sẫm màu buồn tẻ, đi tới chỗ của mình trên bục điều khiển và gõ gõ cây búa lúc ông ta nhìn chằm chằm xuống khu vực hình bán nguyệt nơi các thành viên ngồi trong những chiếc ghế da xanh lá cây của họ. Florentyna quay người lại từ chỗ ngồi của mình và mỉm cười với Richard và gia đình, họ được thu xếp chỗ ngồi trên khán đài phía trên. Cô nhìn xung quanh phòng họp ngắm các đồng nghiệp của mình, cô không thể không nghĩ họ là nhóm người ăn mặc xấu nhất mà cô từng nhìn thấy trong đời. Bộ đồ vải len màu đỏ tươi của cô, dòng thời trang midi[2] mới nhất, khiến cho cô là một ngoại lệ nổi bật.
Chủ tọa đề nghị người chịu trách nhiệm về tôn giáo tại Hạ Viện, đức cha Edward Latch, thực hiện lễ chúc phúc. Tiếp sau đó là bài phát biểu khai mạc của người đứng đầu cả hai đảng và tuyên bố chính thức của vị chủ tọa, ông Albert nhắc nhở tất cả các nghị sĩ rằng họ nên phát biểu ngắn gọn và hạn chế việc tạo ra quá nhiều tiếng ồn trong khán phòng khi những người khác đang đứng trên bục phát biểu. Tiếp đó ông ta cho tạm ngừng phiên họp và mọi người tham dự một vài bữa tiệc chiêu đãi được tổ chức trong ngày khai mạc.
“Thế là xong rồi hả mẹ?” Annabel hỏi.
Florentyna cười. “Không, con yêu ạ, đó chỉ là phiên khai mạc thôi. Công việc thực sự bắt đầu từ ngày mai.”
Thậm chí Florentyna cũng bị ngạc nhiên vào sáng hôm sau. Hòm thư của cô có tới một trăm sáu mốt thư mới, bao gồm cả những số báo Chicago đã cũ, sáu bức thư “Thân gửi đồng nghiệp” từ những nghị sĩ cô chưa từng gặp, mười bốn giấy mời tới các buổi chiêu đãi của liên hiệp thương mại, bảy bức thư từ những nhóm có lợi-ích-đặc-biệt, một vài thư mời tới các cuộc họp – một số ở Chicago và Washington – ba tá thư từ cử tri, hai yêu cầu được xếp vào trong danh sách nhận thư của cô, mười lăm bản tóm tắt lý lịch từ những người săn việc đầy hi vọng và một bức thư ngắn từ Carl Albert nói rằng cô đã được xếp vào các Ủy ban phụ trách Phân bổ ngân sách và Doanh nghiệp nhỏ.
Đống thư trông có vẻ dễ xử lý nếu so với các yêu cầu không ngừng qua điện thoại về mọi thứ từ ảnh đại diện chính thức của Florentyna cho tới các cuộc phỏng vấn báo chí. Phóng viên thường trú tại Washington của các tờ báo Chicago thường xuyên gọi tới, và Florentyna cũng nhận được liên hệ từ báo chí tại Washington, những người luôn cực kì hào hứng với bất kì sự bổ sung thành viên nữ nào vào Quốc hội, đặc biệt với những người trông không có vẻ giống một võ sỹ quyền Anh hạng nặng. Florentyna nhanh chóng học thuộc những cái tên mà cô nên biết, bao gồm cả Maxine Cheshire và Betty Beale, David Broder và Joe Alsop. Trước khi tháng Ba kết thúc, cô là nhân vật chính cho bài phỏng vấn trên trang nhất mục “Phong cách” của tờ Post và xuất hiện trên tạp chí Washingtonian trong bài “Những ngôi sao mới trên đồi.” Cô từ chối những lời mời liên tục về việc xuất hiện trên tờ Panorama và bắt đầu đặt câu hỏi đâu là sự cân bằng giữa việc đạt được sự nhìn nhận, điều sẽ có lợi cho chuyện gây ảnh hưởng tới các vấn đề, và việc phải dành hết quỹ thời gian rỗi cho các phương tiện truyền thông.
Trong vòng vài tuần lễ đầu tiên đó, Florentyna dường như không làm gì khác ngoài việc cố gắng chạy đua thật nhanh để giữ vững vị trí. Cô thấy bản thân may mắn khi được xem là lựa chọn của phái đoàn bang Illinois cho một vị trí tuyển dụng tại Ủy ban phụ trách Phân bổ ngân sách quyền lực. Cô là nhân viên mới đầu tiên trong nhiều năm trở lại đây nhận được vinh dự này, nhưng phát hiện ra chẳng còn lại gì để đánh liều khi cô mở một chú thích nguệch ngoạc của Thị trưởng Daley đơn giản viết rằng, “Cô nợ tôi một ân huệ.”
Florentyna thấy thế giới mới của cô đặc biệt thú vị, nhưng cảm giác gần như quay lại thời đi học khi cô tìm kiếm trong các hành lang để tới phòng ủy ban, chạy nước rút xuống tàu điện ngầm để tới Capitol thực hiện việc bỏ phiếu của cô, gặp gỡ các nhà vận động hành lang, nghiên cứu những cuốn sách tóm tắt, và ký hàng tá thư từ. Ý tưởng về việc đầu tư vào một chiếc máy ký tự động ngày càng trở nên hấp dẫn.
Một đồng nghiệp đảng Dân chủ lớn tuổi từ Chicago khuyên cô về sự khôn ngoan của việc gửi đi những bản tin cử tri tới một trăm tám mươi nghìn hộ dân cư của mình mỗi hai tháng. “Hãy nhớ này, cô gái thân mến,” ông ấy nói, “trông có vẻ như cô không làm gì nhiều hơn việc dán giấy tường cho quận Chín, nhưng chỉ có ba con đường để đảm bảo cho sự tái đắc cử của cô: sự thẳng thắn, sự thẳng thắn và sự thẳng thắn.”
Ông cũng khuyên Florentyna giao cho hai nhân viên tại quận của mình cắt mọi bài viết từ các tờ báo địa phương có nhắc đến một cử tri bất kì. Mọi người bắt đầu nhận được những lời chúc mừng trong ngày cưới, ngày sinh, khi đạt thành tích cộng đồng – và thậm chí lúc thắng lợi trong giải bóng rổ khi mà giờ đây người mười-tám-tuổi đã có quyền bầu cử. Florentyna luôn luôn thêm một hay hai từ cá nhân bằng tiếng Ba Lan lúc thích hợp, tạ ơn rằng mẹ cô đã không phải lúc nào cũng tuân theo mọi lời của cha.
Cùng với sự giúp đỡ của Janet, người luôn luôn có mặt tại văn phòng trước cô và vẫn còn ở đó khi cô về, Florentyna dần dần leo lên tới đỉnh của đống thủ tục giấy tờ, và tới kỳ nghỉ lễ mùng 4 tháng Bảy cô gần như đã nắm quyền kiểm soát. Cô vẫn chưa phát biểu trong các cuộc họp, và nói rất ít trong những phiên điều trần của ủy ban. Sandra Read, một đồng nghiệp tại Hạ viện đến từ New York đã khuyên cô hãy dành sáu tháng đầu tiên để lắng nghe, sáu tháng sau để suy nghĩ và sáu tháng thứ tiếp đó mới phát biểu nhưng chỉ thỉnh thoảng mà thôi.
“Thế sáu tháng cuối thì sao?” Florentyna hỏi.
“Cô sẽ vận động tranh cử để được bầu chọn lại” là lời đáp.
Vào dịp cuối tuần cô sẽ chia sẻ với Richard những câu chuyện về sự lãng phí quan liêu tiền thuế của người dân và cách thức điên rồ mà hệ thống dân chủ của nước Mỹ được vận hành.
“Anh nghĩ em được bầu chọn để thay đổi tất cả những điều đó,” anh nói và nhìn xuống vợ mình, người đang ngồi bắt chéo chân trên sàn nhà trước mặt anh và ôm chặt đầu gối.
“Sẽ mất hai mươi năm để thay đổi bất cứ điều gì. Anh có biết các ủy ban đưa ra quyết định liên quan tới hàng triệu đô la nhưng một nửa số thành viên không có tí tẹo ý tưởng nào về việc họ đang bầu chọn cho chuyện gì và nửa số còn lại thậm chí còn không tham gia mà bỏ phiếu thông qua đại diện.”
“Vậy thì em sẽ phải trở thành chủ tịch của một ủy ban, và chắc chắn rằng các thành viên của em sẽ làm bài tập về nhà của họ và tham dự các phiên điều trần.”
“Em không thể.”
“Ý em là sao, em không thể ư?” Richard hỏi, cuối cùng cũng gập tờ báo buổi sáng của anh lại.
“Anh chỉ có thể trở thành chủ tịch của một ủy ban nhờ thâm niên, vậy nên nó không liên quan với việc anh đạt tới đỉnh cao của năng lực trí tuệ. Nếu có một ai đó đã ở trong ủy ban lâu hơn anh, người đó sẽ tự động giành được công việc ấy. Tại thời điểm này, trong số hai mươi hai ủy ban đang tồn tại, có ba vị chủ tịch ủy ban ở tuổi bảy mươi, mười ba người ở tuổi sáu mươi, chỉ còn sáu người dưới sáu mươi. Em đã tính toán được rằng mình sẽ trở thành chủ tịch của Ủy ban Phân bổ ngân sách vào sinh nhật tuổi sáu mươi tám, sau khi đã phục vụ tại Hạ viện hai mươi tám năm. Đó là nếu em chiến thắng mười ba cuộc bầu cử ở giữa, bởi nếu anh thất bại dù chỉ một lần, anh sẽ bắt đầu lại từ đầu. Em chỉ mất vài tuần để hiểu ra tại sao rất nhiều tiểu bang phía nam bầu chọn người mới vào Quốc hội ở lứa tuổi dưới ba mươi. Nếu chúng ta điều hành tập đoàn Baron theo cách mà Quốc hội vận hành, chúng ta đã bị phá sản từ lâu rồi.”
Florentyna dần dần chấp nhận hiện thực rằng phải mất nhiều năm để leo tới ngọn của cây chính trị, và sự thật là cuộc leo cao này dựa trên một hoạt động khó khăn, lâu dài, được biết với cái tên “Cống hiến thời gian của bạn.” “Trôi theo dòng nước” là cách mà chủ tịch ủy ban của cô gọi nó. Cô quyết định rằng nếu có sự phân biệt dành cho cô, cô sẽ phải biến bất lợi của việc là một người mới thành ưu thế của việc là một phụ nữ.
Nó đã xảy ra theo cách mà cô không bao giờ lường trước.
***
Cô không phát biểu trước Hạ viện trong sáu tháng đầu tiên, mặc dù cô đã ngồi tại ghế của mình hàng giờ, quan sát cách những cuộc tranh luận diễn ra và học hỏi những người đã sử dụng quỹ thời gian phát biểu giới hạn của mình một cách đầy kinh nghiệm. Khi một thành viên kiệt xuất của đảng Cộng hòa, Bob CL Buchanan, tuyên bố ông ta sẽ đề xuất một sửa đổi về vấn đề chống phá thai tới dự thảo luật về Phân bổ ngân sách Quốc phòng, Florentyna cảm thấy đã đến lúc đưa ra phát biểu đầu tiên của cô.
Cô viết một lá thư tới ngài chủ tịch và xin phép được phát biểu chống lại động thái này. Ông ta viết một thư hồi đáp lịch sự, nhấn mạnh rằng cô có đúng năm phút và chúc cô may mắn.
Buchanan phát biểu với cảm xúc dâng trào trước một khán phòng lặng như tờ và dùng năm phút của ông ta với kỹ năng của một thành viên Nghị viện chuyên nghiệp. Florentyna nghĩ rằng ông ta là kiểu nghị viên ít đi họp đáng sợ nhất, và trong lúc ông ta nói, cô thêm một vài ghi chú vào bài phát biểu được chuẩn bị kĩ lưỡng của mình. Khi Buchanan ngồi xuống, Sandra Read được cho phép và bà đã đưa ra một phản đối mạnh mẽ chống lại sự sửa đổi mặc dù bà thường xuyên bị chen ngang bởi những lời bình luận ồn ào từ bên dưới. Người phát biểu thứ ba chẳng thêm được điểm gì vào cuộc tranh luận, chỉ đơn giản nhắc lại những lời của Bob Buchanan, để chắc chắn rằng quan điểm của ông ta được ghi lại cho tờ báo địa phương. Chủ tọa Albert sau đó nhận ra người phụ nữ nổi bật từ Illinois. Florentyna đứng dậy với một chút run sợ và tiến đến bục phát biểu ở trung tâm của Hạ viện, cố gắng giữ bàn tay mình không bị run rẩy một cách lộ liễu.
“Thưa ngài chủ tọa, tôi phải gửi lời xin lỗi tới Hạ viện vì đứng lên phát biểu lần đầu tiên trước các thành viên về một điểm của cuộc tranh luận, nhưng tôi không thể ủng hộ việc sửa đổi bởi nhiều nguyên nhân.” Florentyna bắt đầu nói về vai trò của một người mẹ vẫn muốn tiếp tục sự nghiệp chuyên nghiệp của mình. Cô tiếp tục đưa ra những lí do vì sao Quốc hội không nên thông qua luật sửa đổi. Cô nhận thức được bản thân đang lo lắng và lúng túng bất thường, và sau khoảng một phút hoặc hơn cô thấy Buchanan và một thành viên đảng Cộng hòa khác, người mới phát biểu lúc trước, đang tổ chức một cuộc thảo luận sôi nổi, kích thích một số thành viên khác trong phòng nói chuyện với nhau trong khi những người còn lại rời khỏi ghế của mình tới nói chuyện với các đồng nghiệp. Rất nhanh chóng tiếng ồn đã đạt tới mức mà Florentyna khó có thể nghe thấy giọng nói của chính mình. Đột nhiên giữa câu, cô dừng lại và đứng trong im lặng.
Chủ tọa gõ chiếc búa của ông ta và hỏi liệu cô có muốn nhường thời gian của mình cho ai không.
Cô quay sang Carl Albert và nói. “Không, thưa ngài chủ tọa, tôi không định tiếp tục nữa.”
“Nhưng thành viên danh dự đang nói dở câu của mình.”
“Quả là vậy, thưa ngài chủ tọa, nhưng rõ ràng rằng hai quý ông ở phe đối lập tại Hạ viện chỉ quan tâm đến giọng nói của chính mình, mà không để ý đến quan điểm của bất kì ai khác.” Buchanan đứng dậy phản đối nhưng bị chỉ định ngồi xuống bởi chưa được yêu cầu từ chủ tọa. Cuộc cãi vã nổ ra và những thành viên chưa bao giờ chú ý đến cô trước đây nhìn chằm chằm vào Florentyna.
Cô vẫn đứng nguyên tại bục phát biểu trong lúc vị chủ tọa gõ búa liên tục. Khi tiếng ồn lắng xuống, Florentyna tiếp tục. “Tôi nhận thức được rằng, thưa ngài chủ tọa, sẽ mất một vài năm tại chốn này để một người có thể hi vọng làm được điều gì đó, nhưng tôi đã không nhận ra rằng có thể phải mất nhiều năm để một ai đó có được cách hành xử đúng để lắng nghe điều mà người khác nói.”
Một lần nữa sự hỗn loạn nổ ra trong khi Florentyna đứng im lặng, giữ chặt bục phát biểu. Cô giờ đây run rẩy từ đầu đến chân. Cuối cùng, vị chủ tọa cũng đưa mọi thứ về đúng trật tự. “Ý kiến của thành viên danh dự được tiếp nhận,” ông ta nói, nhìn chằm chằm xuống hai kẻ phạm lỗi, những người chỉ trông hơi có vẻ xấu hổ. “Tôi đã nhắc vấn đề này trước Hạ viện một vài lần. Phải cần một thành viên mới để nhắc nhở chúng ta đã trở nên thiếu lịch sự đến mức nào. Có lẽ quý bà xuất sắc tới từ Illinois giờ sẽ muốn tiếp tục.” Florentyna kiểm tra những luận điểm cô đã nói tới trong ghi chú. Hạ viện ngồi trong sự im lặng đầy mong đợi.
Cô định nói tiếp thì cảm thấy một bàn tay kiên định đặt lên vai mình. Cô quay sang và bắt gặp Sandra Read đang mỉm cười. “Ngồi xuống đi. Cô đã hạ gục tất cả bọn họ rồi. Nếu bây giờ cô nói, việc đó sẽ chỉ hủy hoại ảnh hưởng mà cô vừa tạo ra thôi. Ngay lúc diễn giả tiếp theo đứng dậy, hãy rời khỏi phòng ngay lập tức.” Florentyna gật đầu, nhường thời gian của cô và trở về ghế mình.
Chủ tọa Albert chấp nhận cho diễn giả tiếp theo phát biểu và Florentyna đi dọc theo lối ra phía khán đài của chủ tọa cùng với Sandra Read. Khi họ tới cửa, Sandra dành cho cô mấy lời, “Làm tốt lắm. Giờ đây cô đã tự đứng trên đôi chân của mình rồi.”
Florentyna không hiểu ý Sandra cho đến khi cô bước vào sảnh đợi và thấy mình bị các phóng viên vây quanh.
“Bà có thể bước ra ngoài không?” Phóng viên của đài CBS đề nghị. Florentyna đi theo anh ta tới nơi cô bị bao vây bởi máy quay truyền hình, các phóng viên và ánh đèn flash.
“Bà có nghĩ rằng Quốc hội là một sự ô nhục không?”
“Bà sẽ đứng lên bảo vệ những người ủng hộ sự lựa chọn chuyên nghiệp chứ?”
“Bà sẽ thay đổi thủ tục như thế nào?”
“Bà đã lên kế hoạch cho toàn bộ buổi diễn tập đó phải không?”
Câu hỏi nối tiếp câu hỏi bay tới tấp tới Florentyna và trước khi buổi tối trôi qua, Thương Nghị sĩ Mike Mansfield, lãnh đạo phe đa số của đảng Dân chủ tại Thượng viện, gọi điện chúc mừng cô và cô được Barbara Walters đề nghị xuất hiện trong chương trình Today.
Ngày hôm sau, số báo Washington Post chuyên về các sự kiện diễn ra tại phòng họp Quốc hội biến câu chuyện trở thành như Florentyna đã đưa ra lời tuyên chiến. Richard gọi tới để đọc dòng tiêu đề ghi dưới ảnh cô trên trang bìa tờ New York Times: “Người phụ nữ của lòng can đảm đã tới Quốc hội”, và khi buổi sáng chậm chạp qua đi, mọi việc trở nên rõ ràng hơn rằng nữ nghị sĩ Kane đã trở nên nổi tiếng chỉ sau một đêm bởi cô đã không đưa ra lời phát biểu nào.
Phyllis Mills, hạ nghị sĩ đến từ Pennsylvania, cảnh báo cô ngày hôm sau rằng tốt hơn hết cô nên lựa chọn chủ đề tiếp theo một cách cẩn thận bởi phe Cộng hòa sẽ nằm sẵn đợi cô với những con dao đã được mài sắc nhọn.
“Có lẽ tôi nên bỏ việc trong khi vẫn còn đang thắng trước,” Florentyna nói.
Khi sự giận dữ ban đầu đã lắng xuống, và hòm thư của cô giảm từ một nghìn bức thư mỗi tuần về mức thông thường ba trăm, Florentyna bắt đầu tập trung sự chú ý vào việc xây dựng danh tiếng nghiêm túc. Tại Chicago, danh tiếng đó vẫn đang lớn mạnh, và cô biết điều đó nhờ vào những chuyến viếng thăm hai tuần một lần. Những cử tri của cô trở nên tin tưởng rằng cô có thể thực sự tác động tới cách mà các sự kiện diễn ra. Điều này khiến Florentyna lo lắng bởi cô nhanh chóng phát hiện ra những chính trị gia có cơ hội nhỏ bé thế nào để xoay chuyển mọi thứ vượt quá khuôn khổ cho phép. Tuy nhiên, ở cấp độ địa phương, cô cảm thấy mình có thể giúp đỡ những người dân thường bị áp đảo bởi hệ thống quan liêu. Cô quyết định đưa thêm một nhân viên nữa tới văn phòng tại Chicago để xử lý đống công việc nặng nhọc.
Richard vui khi thấy Florentyna cho rằng sự nghiệp của cô rất đáng giá và cố gắng giảm bớt áp lực cho cô nhiều nhất có thể trong các vấn đề liên quan tới công việc kinh doanh hằng ngày của tập đoàn Baron. Edward Winchester giúp đỡ đáng kể khi nhận một vài trách nhiệm, cả ở New York và Chicago, mà nếu không sẽ rơi cả lên vai cô. Tại Chicago, Edward đã giành được sức ảnh hưởng lớn trong các căn phòng mù-mịt-khói khi thị trường Daley nhận thấy sự cần thiết của một nhân tố gián điệp chính trị mới sau cuộc bầu cử tổng thống năm 1972. Có vẻ như những người ủng hộ cũ của Daley đang đồng lòng với tương lai của Florentyna. Richard Kane rất hài lòng với những đóng góp của Edward với tư cách là thành viên của hội đồng quản trị Baron và đang xem xét việc mời anh ta gia nhập ban quản trị của cả Lester.
***
Ngay khi Florentyna vừa hoàn thành năm đầu tiên của mình tại Quốc hội, cô than phiền với Richard rằng cô sẽ sớm phải bắt đầu lại việc vận động tranh cử.
“Thật là một hệ thống điên rồ khi cho anh tới Hạ viện chỉ trong hai năm; ngay khi anh vừa bắt đầu ổn định vị trí thì anh phải tái chế những miếng dán lớn của chiến dịch vận động tranh cử.”
“Em sẽ thay đổi chuyện đó như thế nào?” Richard hỏi.
“Chà, Thương Nghị sĩ ở những vị trí tốt hơn nhiều, chỉ phải đưa ra xem xét bầu chọn lại sáu năm một lần, vậy nên em nghĩ mình sẽ đưa ra thời hạn tại Quốc hội ít nhất là bốn năm.”
Khi cô nhắc lại lời than phiền của mình với Edward tại Chicago, anh đồng cảm nhưng chỉ ra rằng trong trường hợp của cô, không có vẻ gì sẽ có một đối thủ thật sự từ đảng Dân chủ hay phe Cộng hòa.
“Thế còn Ralph Brooks thì sao?”
“Anh ta dường như kiên định nhắm vào văn phòng Luật sư Bang kể từ sau khi kết hôn. Có lẽ với nền tảng xã hội của người vợ, cô ấy không muốn thấy anh ta trên chính trường Washington.”
“Đừng tin điều đó,” Florentyna nói. “Anh ta sẽ quay lại.”
***
Tháng Chín, Florentyna bay tới New York, và cùng với Richard đưa William tới Concord, New Hampshire, để bắt đầu năm thứ năm tại trường St Paul. Chiếc xe được chất đầy những thiết bị âm thanh, đĩa nhạc của Rolling Stones và dụng cụ thể thao hơn là sách vở. Annabel giờ đang học năm nhất tại trường Madeira, ngoại vi Washington, để cô bé có thể ở gần mẹ mình, nhưng vẫn tỏ ra không hứng thú với việc tiếp nối Florentyna tới học ở Radcliffe.
Florentyna thất vọng khi thấy niềm yêu thích duy nhất của Annabel dường như luôn luôn xoay quanh các chàng trai và những buổi tiệc tùng. Không một lần nào trong suốt những kỳ nghỉ, cô bé trao đổi tình hình của mình ở trường hay thậm chí là mở một cuốn sách. Cô bé từ chối chơi cùng anh trai và thậm chí thay đổi chủ đề bất cứ khi nào cái tên William được nhắc tới trong cuộc đối thoại. Ngày càng rõ ràng rằng cô bé ghen tỵ với những thành tựu của anh trai mình.
Carol đã làm mọi điều có thể để khiến cô bé bận rộn, nhưng hai lần Annabel đã không vâng lời cha mình và một lần còn trở về nhà sau cuộc hẹn hò chậm nhiều tiếng so với đã hứa.
Florentyna cảm thấy như được giải thoát khi đến lúc Annabel phải trở lại trường học, bởi cô cố gắng không phản ứng thái quá với những chuyến phiêu lưu dại dột của con gái mình. Cô hi vọng rằng chuyện này không gì hơn ngoài giai đoạn dậy thì mà Annabel đang trải qua.
***
Bế tắc với việc tồn tại trong thế giới của đàn ông không còn là chuyện gì mới đối với Florentyna khi cô bắt đầu năm thứ hai tại Hạ viện, với sự tự tin lớn hơn rõ rệt so với một năm trước đó. Cuộc sống tại Baron được bao bọc hơn một chút khi so sánh với cuộc đời chính trị. Xét cho cùng, cô đã là chủ tịch của tập đoàn và Richard luôn luôn ở bên cạnh cô. Edward nhanh chóng chỉ ra rằng có lẽ việc phải đấu tranh nhiều hơn một chút so với cánh đàn ông là sự chuẩn bị không tồi cho thời điểm cô phải đối mặt với những kẻ thù mới. Lúc Richard hỏi rằng có bao nhiêu người trong số những đồng nghiệp mà cô cho là có khả năng giữ một vị trí trong hội đồng quản trị của tập đoàn Baron, cô phải thừa nhận là chỉ có rất ít.
Florentyna thích thú tận hưởng năm thứ hai của mình hơn rất nhiều so với năm đầu tiên, và có nhiều điểm nổi bật: tháng Hai, cô đã thành công khi đưa ra một dự thảo luật mới về việc miễn trừ thuế đối với các ấn phẩm khoa học có lượng bán ra ít hơn mười nghìn bản mỗi số. Tháng Tư, cô đạt được một vài điều khoản trong dự thảo ngân sách của Tổng thống và tháng Năm, cô cùng Richard nhận được một lời mời tới buổi đón tiếp tại Nhà Trắng dành cho Nữ hoàng Elizabeth đệ nhị của Anh Quốc. Nhưng khía cạnh hài lòng nhất trong cả năm là cảm giác rằng cô thực sự tác động được tới các vấn đề có ảnh hưởng đến cuộc sống các cử tri của mình.
Lời mời khiến cô hạnh phúc nhất năm đó là từ Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải William Coleman để tới chứng kiến những con tàu lớn cập bến cảng New York nhằm vinh danh một trăm năm tồn tại. Điều đó nhắc cô nhớ rằng nước Mỹ cũng có một lịch sử mà cô có thể tự hào.
Tổng kết lại, đó là một năm đáng nhớ đối với Florentyna, việc đau buồn duy nhất là sự ra đi của mẹ cô, người đã bị ảnh hưởng bởi vấn đề về đường hô hấp trong nhiều tháng. Hơn một năm trước đó, Zaphia đã từ bỏ cuộc sống tại Chicago, ở thời điểm mà bà đang có sức ảnh hưởng lớn trên các chuyên mục xã hội. Bà nói với Florentyna từ năm 1968, khi bà đưa show diễn có tính cách mạng của Saint-Laurent tới Thành phố của Gió, “Những sáng tạo thời trang mới này đơn giản là không tán tụng phụ nữ ở tuổi của ta.” Sau đó bà hiếm khi được nhìn thấy ở bất kì sự kiện từ thiện lớn nào và tên của bà nhanh chóng biến mất khỏi những chú thích nổi bật trên các tờ báo chuyên quảng bá những buổi trình diễn công khai như vậy. Bà vui vẻ dành hàng giờ nghe những câu chuyện về cháu mình và thường đưa ra lời khuyên đáng tôn trọng của một người mẹ.
Florentyna muốn một buổi lễ giản dị. Khi cô đứng bên mộ phần với con trai và con gái mình ở hai bên, lắng nghe những lời từ đức cha O’Reilly, cô nhận ra mình không còn kỳ vọng có được sự riêng tư nữa, ngay cả trong một lễ tang. Khi cỗ quan tài dần hạ xuống phần mộ, ánh đèn flash liên tục chớp nháy cho đến khi lớp đất hoàn toàn che phủ cỗ quan tài bằng gỗ và người cuối cùng mang họ Rosnovski được chôn cất.
***
Trong những tuần cuối cùng trước kỳ bầu cử Tổng thống, Florentyna dành nhiều thời gian hơn tại Chicago, để Janet lại Washington điều hành văn phòng. Sau khi Đại biểu Wayne Hays chấp nhận trả cho một nhân viên của ông ta mười bốn nghìn đô một năm tiền lương dù cho cô ta còn không thể đánh máy nổi một từ và không trả lời điện thoại, Janet và Louise đề nghị được tăng lương.
“Đúng, nhưng cô Ray cung cấp một dịch vụ cho ngài Hays mà tôi chưa thấy cần thiết trong văn phòng của mình,” Florentyna nói.
“Nhưng vấn đề trong văn phòng này là chuyện hoàn toàn khác,” Louise nói.
“Ý cô là sao?” Florentyna hỏi.
“Chúng tôi đã dành cả cuộc sống của mình để bị gạ tình trắng trợn bởi những thành viên nghĩ rằng chúng tôi là món đồ giải trí tại đồi Capitol.”
“Bao nhiêu thành viên đã gạ tình cô, Louise?” Florentyna cười hỏi.
“Hơn trăm người,” Louise đáp. “Và cô đã chấp nhận bao nhiêu?” “Ba,” Louise nói và cười toe toét.
“Và bao nhiêu người đã gạ tình cô?” Florentyna quay sang Janet hỏi.
“Ba,” Janet đáp.
“Và cô đã chấp nhận bao nhiêu?” “Ba,” Janet trả lời.
Khi ba người phụ nữ ngừng cười đùa, Florentyna nói, “Chà, có lẽ Joan Mondale[3] đã đúng. Những gì mà phe Dân chủ làm với thư ký của họ, thì phe Cộng hòa làm với đất nước. Cả hai cô đều sẽ được tăng lương.”
***
Edward hóa ra đã chính xác về cuộc bầu cử: cô không có đối thủ với vị trí ứng cử viên của đảng Dân chủ, và cuộc bầu cử cơ sở tại quận Chín gần như là một việc dễ dàng. Stewart Lyle, người một lần nữa chạy đua với vai trò là ứng cử viên đảng Cộng hòa, thừa nhận riêng với cô rằng ông ta giờ đây có rất ít cơ hội. Miếng giấy dán “Bầu chọn lại cho Kane” dường như xuất hiện khắp mọi nơi.
Florentyna trông đợi mùa mới tại Hạ viện với một Tổng thống thuộc đảng Dân chủ tại Nhà Trắng. Phe Cộng hòa đã lựa chọn Jerry Ford sau một trận chiến khó khăn với Thống đốc Reagan, và những người Dân chủ lựa chọn Jimmy Carter, người mà cô gần như chưa được nghe danh cho đến cuộc bầu cử cấp cơ sở tại New Hampshire.
Trận chiến chính của Ford đối đầu Ronald Reagan đã không cải thiện được lý tưởng của Tổng thống và người Mỹ vẫn không bỏ qua cho ông vì đã tha thứ cho Nixon. Trong cuộc sống cá nhân, Ford dường như không có khả năng tránh khỏi những lỗi lầm ngây thơ như va đầu vào cánh cửa máy bay trực thăng, trượt chân xuống cầu thang máy bay. Và trong một cuộc tranh luận trên truyền hình với Carter, Florentyna kinh hoàng khi ông ta cho rằng không hề có sự thống trị của Liên Xô tại Đông Âu. “Hãy nói với những người Ba Lan điều này,” Florentyna phẫn nộ nói với cái màn hình nhỏ.
Ứng cử viên đảng Dân chủ cũng chia sẻ những sai lầm tương tự, nhưng cuối cùng, dường như đối với Richard, hình ảnh của Carter giống một tín đồ Thiên Chúa mù quáng chống đối Washington, khi so sánh với những vấn đề mà Ford thừa hưởng lại từ sự liên kết với Nixon, có thể là quá đủ cho Carter có được sự bầu chọn bằng một chênh lệch mong manh.
“Vậy thì tại sao em được quay lại với một sự tăng trưởng phiếu bầu đa số?” Florentyna hỏi.
“Bởi rất nhiều người Cộng hòa bầu cho em chứ không phải cho Carter.”
“Anh có nằm trong số họ không?” “Anh xin từ chối đưa ra bình luận[4].”
❀ ❀ ❀
[1] 120* “Jesse”, sáng tác và trình bày Roberta Flack.
[2] 121* Chân váy có độ dài đến giữa bắp chân
[3] 122* Đệ Nhị Phu nhân, vợ Phó tổng thống thứ 42 của Hoa Kỳ - Walter Mondale, thuộc đáng Dân chủ.
[4] 123* Ở văn cảnh này, nhân vật từ chối trả lời dựa vào Tu chính án thứ 5 (một trong mười Tu chính án liên quan đến Nhân quyền nhằm hạn chế việc truy tố với những người bị buộc tội) để bảo vệ mình.