Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11

❊ ❊ ❊

“Bà sẽ bầu cho ai trong cuộc bầu cử Tổng thống, thưa bà?” Người đàn ông trẻ ăn mặc lịch sự cất tiếng hỏi.

“Tôi sẽ không bỏ phiếu,” cô Tredgold trả lời, tiếp tục rảo bước xuống phố.

“Vậy tôi sẽ ghi bà là ‘Không biết’ phải không ạ?” Người đàn ông nói, rảo bước nhanh để bắt kịp cô.

“Chắc chắn là không phải,” cô Tredgold đáp. “Tôi đâu có đưa ra quyết định như vậy.”

“Vậy tôi cần hiểu là bà không muốn tiết lộ lựa chọn của mình?”

“Tôi rất vui lòng đưa ra lựa chọn của bản thân, chàng trai trẻ ạ, nhưng tôi đến từ Much Hadham thuộc nước Anh, nên quyết định của tôi chẳng ảnh hưởng gì đến ngài Truman hay ngài Dewey hết.”

Người đàn ông tiến hành cuộc thăm dò Gallup bỏ đi, nhưng Florentyna quan sát anh ta một cách cẩn thận bởi cô mới đọc trên tờ Tribune rằng những cuộc thăm dò như vậy giờ đây được nhìn nhận một cách nghiên túc bởi tất cả các chính trị gia hàng đầu.

Vào năm 1948, nước Mỹ đang ở giữa giai đoạn của một chiến dịch tranh cử mới. Không giống như thế vận hội Olympic, cuộc đua vào Nhà Trắng được tái khởi động cứ bốn năm một lần, dù là thời chiến hay thời bình. Florentyna vẫn trung thành với đảng Dân chủ nhưng không thấy khả năng Tổng thống Truman có thể giữ được vị trí tại Nhà Trắng sau ba năm mờ nhạt dưới vai trò Tổng thống như vậy. Ứng viên đảng Cộng hòa, Thomas E. Dewey, đã dẫn đầu hơn 8% trong cuộc thăm dò Gallup mới nhất và dường như chắc chắn chiến thắng.

***

Florentyna theo dõi sát sao cả hai chiến dịch và rất vui sướng khi Margaret Chase Smith đánh bại ba người đàn ông để được chọn làm ứng cử viên Thương Nghị sĩ của đảng Cộng hòa ở tiểu bang Maine. Lần đầu tiên trong lịch sử, người dân Mỹ có thể theo dõi một cuộc bầu cử trên sóng truyền hình. Abel đã cho lắp đặt một hệ thống RCA[1] tại phố Rigg chỉ vài tháng trước khi anh rời đi, nhưng trong năm học, cô Tredgold không cho phép Florentyna được xem “cỗ máy tân thời kỳ lạ” đó quá một giờ đồng hồ mỗi ngày. “Nó sẽ không bao giờ thay thế được cho chữ viết,” cô tuyên bố. “Ta tán đồng với Giáo sư Chester L. Dawes của trường Harvard,” cô nói thêm. “Việc quá nhiều quyết định tức thì được đưa ra trước ống kính máy quay sẽ khiến nhiều người sớm phải hối tiếc.”

Mặc dù không hoàn toàn đồng ý với những kết luận cảm tính của cô Tredgold, Florentyna vẫn chọn khung giờ của mình một cách cẩn thận. Đặc biệt là vào Chủ nhật, cô luôn dành thời gian cho tin tức buổi tối của đài CBS, lúc Douglas Edwards đưa ra tóm tắt chiến dịch tranh cử, hơn là chương trình “Toast of the Town” nổi tiếng hơn của Ed Sullivan[2]. Tuy nhiên, cô bé vẫn thu xếp được thời gian để nghe Ed Murrow[3] trên sóng truyền thanh, điều mà cô Tredgold không ngăn cấm. Sau tất cả các chương trình phát sóng của ông từ London trong cuộc chiến, cô bé, cũng như hàng triệu công dân Mỹ khác, trở thành khán giả trung thành với phong cách đưa tin của Murrow.

Trong suốt kỳ nghỉ hè, Florentyna giam mình tại trụ sở điều hành chiến dịch tranh cử của Nghị sĩ Osborne, và cùng với rất nhiều tình nguyện viên khác phân theo lứa tuổi và trình độ, chuẩn bị những phòng bì “Lời nhắn gửi từ nghị sĩ của bạn” cùng với một miếng sticker rất to in đậm dòng chữ “Tái bầu cử cho Osborne.” Cô bé và một người trẻ tuổi mảnh khảnh, xanh xao – người chưa bao giờ đưa ra bất kì ý kiến nào trong bất cứ chuyện gì, sẽ liếm nắp mỗi chiếc phong bì và đặt nó vào từng chồng theo các quận, sau đó một người trợ giúp khác sẽ trao tận tay phong bì tới người nhận. Cuối ngày miệng và môi cô bé dính đầy keo dán và cô sẽ trở về nhà với cảm giác khát khô và muốn ốm.

Một ngày thứ Năm, nhân viên tiếp tân phụ trách nghe điện thoại đã hỏi Florentyna nếu cô bé có thể thay vị trí của mình để cô ấy nghỉ ăn trưa hay không.

“Tất nhiên rồi,” Florentyna nói với sự phấn khích to lớn và nhảy vào chiếc ghế trống trước khi người thanh niên xanh xao kịp xung phong tình nguyện.

“Sẽ không có vấn đề gì đâu,” nhân viên lễ tân chỉ dẫn. “Chỉ cần nói ‘Văn phòng Nghị sĩ Osborne xin nghe’, và nếu em không chắc chắn với vấn đề gì, hãy xem lại trong sổ tay chiến dịch tranh cử. Em sẽ tìm thấy mọi thứ mình cần biết ở trong đó,” cô gái nói thêm, tay chỉ vào một cuốn sổ nhỏ dày bên cạnh chiếc điện thoại.

“Em sẽ làm được ạ,” Florentyna nói.

Cô ngồi trên chiếc ghế cao quý, mắt nhìn chăm chăm vào điện thoại, sẵn sàng đợi chuông reo. Cô không phải chờ lâu. Cuộc gọi đầu tiên là của một người đàn ông muốn biết ông ta phải đi bỏ phiếu ở đâu. Florentyna nghĩ đó quả là một câu hỏi kì lạ.

“Tại điểm bỏ phiếu ạ,” cô nói với một chút bông đùa. “Tất nhiên, tôi biết thế, đồ ngu ngốc,” đầu bên kia đáp lại. “Nhưng điểm bỏ phiếu của tôi ở đâu?”

Florentyna câm lặng trong giây lát rồi hỏi lại hết sức lịch sự rằng ông ta sống ở khu vực nào.

“Khu dân cư số mười bảy.”

Florentyna lật qua cuốn hướng dẫn, “Ngài sẽ bầu ở nhà thờ Thánh Chrysostom, trên phố Dearborn ạ.”

“Đó là chỗ nào?”

Florentyna nghiên cứu tấm bản đồ. “Nhà thờ cách bờ hồ năm dãy nhà và cách The Loop mười lăm dãy về hướng bắc ạ.” Đầu dây bên kia dập máy và điện thoại ngay lập tức lại rung lên lần nữa.

“Đó có phải trụ sở của ông Osborne không?” “Vâng, thưa ngài,” Florentyna nói.

“Chà, cô có thể nói với tên khốn lười biếng đó rằng tôi sẽ không bầu cho ông ta kể cả khi ông ta là ứng viên duy nhất còn sống.” Điện thoại lại ngắt và Florentyna cảm thấy kinh khủng hơn cả khi cô phải liếm những chiếc phong bì. Cô để chuông đổ ba hồi trước khi lấy đủ can đảm để nhấc ống nghe và trả lời.

“Xin chào,” cô nói một cách lo lắng. “Đây là trụ sở của Nghị sĩ Osborne. Tôi, Rosnovski xin nghe ạ.”

“Xin chào cô gái thân mến, tôi là Daisy Bishop, và tôi cần một chiếc xe đến đưa chồng tôi tới điểm bỏ phiếu vào ngày Bầu cử bởi vì ông ấy đã mất cả hai chân do chiến tranh.”

“Ồ, tôi rất lấy làm tiếc,” Florentyna nói.

“Đừng lo lắng, cô gái trẻ. Chúng tôi sẽ không để Ngài Roosevelt tuyệt vời phải thất vọng đâu.”

“Nhưng ngài Roosevelt... Vâng, tất nhiên là ông bà sẽ không làm thế. Tôi có thể xin số điện thoại và địa chỉ nhà không ạ?”

“Ông bà Bishop, KL5-4816.” “Chúng tôi sẽ gọi cho ông bà vào sáng ngày bầu cử để báo cho hai người biết khi nào xe đến đón ạ. Cảm ơn vì đã ủng hộ một phiếu cho đảng Dân chủ, bà Bishop,” Florentyna nói.

“Chúng tôi luôn làm thế, cô gái thân mến. Chào tạm biệt và chúc may mắn.”

“Tạm biệt,” Florentyna đáp, hít một hơi thật sâu và cảm thấy tâm trạng khá hơn. Cô viết một số “2” trong dấu ngoặc sau tên của gia đình Bishop và đặt tờ ghi chú vào trong một tập hồ sơ được ghi “Phương tiện vận chuyển trong ngày Bầu cử.” Sau đó cô đợi cuộc gọi tiếp theo.

Một vài phút trôi qua, điện thoại lại vang lên và đến lúc đó Florentyna đã hoàn toàn lấy lại sự tự tin của mình.

“Chào buổi sáng, đây có phải là văn phòng của ngài Osborne không?”

“Vâng, thưa ngài,” Florentyna đáp.

“Tên tôi là Melvin Crudick và tôi muốn biết quan điểm của Nghị sĩ Osborne về kế hoạch Marshall.”

“Kế hoạch nào cơ ạ?” Florentyna nói.

“Kế hoạch Marshall,” bên kia nói từng từ rành mạch. Florentyna cuống cuồng lật tung từng trang của cuốn sổ tay chiến dịch mà cô được đảm bảo rằng sẽ tiết lộ tất cả mọi thứ.

“Cô vẫn ở đó chứ?” Giọng nói vang lên.

“Vâng, thưa ngài,” Florentyna nói. ”Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng ngài sẽ có được một câu trả lời đầy đủ và chi tiết về quan điểm của ngài nghị sĩ thôi ạ. Nếu ngài có thể vui lòng đợi trong giây lát.”

Cuối cùng Florentyna cũng tìm thấy Kế hoạch Marshall và đọc qua những điều Henry Osborne nói về chủ đề này.

“Thưa ngài?”

“Vâng,” giọng nói đáp lại, và Florentyna bắt đầu đọc quan điểm của Henry thành tiếng.

“Nghị sĩ Osborne tán đồng Kế hoạch Marshall.” Một khoảng lặng dài diễn ra.

“Vâng, tôi biết ông ấy đã làm thế,” đầu dây bên kia nói. “Nhưng tại sao lại như vậy?”

“Bởi vì điều đó sẽ mang lại lợi ích cho mọi người trong quận của ông ấy,” Florentyna trả lời một cách chắc chắn, cảm thấy khá hài lòng với chính mình.

“Hãy làm ơn giải thích cho tôi, tại sao việc mang sáu tỉ đô la Mỹ sang tận châu Âu lại có thể giúp đỡ cho quận Chín của Illinois?” Florentyna có thể cảm thấy mồ hôi nhỏ giọt trên trán mình. “Quý cô à, cô có thể thông báo cho ngài nghị sĩ của cô rằng nhờ sự bất tài của cá nhân cô, tôi sẽ bầu cho đảng Cộng hòa lần này.”

Florentyna đặt điện thoại xuống và định chạy ngay ra khỏi cửa thì nhân viên lễ tân quen thuộc trở về sau giờ nghỉ trưa của cô ấy. Florentya không biết phải nói với cô ấy điều gì cả.

“Có gì thú vị không?” Cô gái hỏi khi trở lại chỗ của mình. “Hay lại là một đống những kẻ lập dị, biến thái và thích trêu ngươi khi không có việc gì khá hơn để làm trong giờ nghỉ trưa của họ?”

“Không có gì đặc biệt cả ạ,” Florentyna nói một cách hồi hộp, “trừ việc em nghĩ là mình đã đánh mất một phiếu bầu từ ông Crudick nào đó.”

“Không phải lại là gã Mel Điên khùng nữa chứ trời? Lần này là vì chuyện gì vậy, ủy ban hoạt động không dành cho người Mỹ, kế hoạch Marshall hay những khu ổ chuột của Chicago?”

Florentyna vui mừng quay lại với việc liếm những chiếc phong bì.

***

Vào ngày Bầu cử chính thức, Florentyna đến trụ sở chiến dịch lúc tám giờ sáng và dành cả ngày gọi điện cho những thành viên đảng Dân chủ đã đăng ký để chắc chắn rằng họ có đi bỏ phiếu. “Đừng bao giờ quên,” Henry Osborne nói trong bài phát biểu động viên cuối cùng dành cho những người trợ giúp của ông ta, “không một người nào từng sống trong Nhà Trắng mà không cần thắng lợi ở Illinois.”

Florentyna cảm thấy rất tự hào khi nghĩ rằng mình đang đóng góp công sức vào việc bầu chọn một Tổng thống và không nghỉ ngơi giây phút nào cả ngày. Tám giờ tối hôm đó, cô Tredgold đến đón cô bé. Cô đã làm việc mười hai tiếng không nghỉ, nhưng vẫn không ngừng nói về nó suốt cả chặng đường về nhà.

“Cô có nghĩ rằng ngài Truman sẽ thắng không?” Cuối cùng cô hỏi.

“Chỉ khi ông ấy giành được hơn 50% số phiếu bầu,” cô Tredgold đáp.

“Sai rồi ạ,” Florentyna nói. “Có thể giành chiến thắng cuộc bầu cử Tổng thống ở nước Mỹ nếu thắng số phiếu của Cử tri đoàn[4] trước đối thủ dù cho không đảm bảo được đa số phiếu trong cuộc bỏ phiếu toàn dân.” Cô bé sau đó tiếp tục giảng giải cho cô Tredgold về cách thức hệ thống chính trị ở nước Mỹ vận hành.

“Đó là điều sẽ không bao giờ xảy ra nếu vua George III tôn kính biết nước Mỹ ở đâu,” cô Tredgold nói. “Và cô ý thức hơn mỗi ngày rằng, bé con, chẳng bao lâu nữa con sẽ không còn cần đến cô.”

Đó là lần đầu tiên Florentyna nhận ra rằng cô Tredgold sẽ không dành phần đời còn lại của cô ấy như một thành viên trong gia đình.

Khi họ về đến nhà, Florentyna ngồi trên chiếc ghế cũ của cha và dõi theo cập nhật kết quả bầu cử, nhưng cô quá mệt mỏi nên ngủ gật trước lò sưởi. Cô bé, cũng như hầu hết mọi người dân Mỹ, đi ngủ với niềm tin rằng Thomas Dewey giành chiến thắng trong cuộc bầu cử. Khi Florentyna thức dậy vào sáng hôm sau, cô chạy xuống cầu thang để lấy tờ Tribune. Nỗi kinh hãi của cô đã thành sự thật: dòng chữ “Dewey thất bại trước Truman” chạy dọc tiêu đề bài báo. Mất hơn nửa giờ nghe điểm tin trên sóng truyền thanh cũng như sự xác nhận của mẹ cô, Florentyna mới tin rằng Truman đã quay lại Nhà Trắng. Mười một giờ tối hôm đó biên tập viên đêm của tờ Tribune đã quyết định cho chạy một tiêu đề mà ông ta sẽ không bao giờ quên được trong suốt phần đời còn lại của mình. Ít nhất ông ta cũng đúng khi nhận định rằng Henry Osborne sẽ trở lại Quốc hội cho nhiệm kỳ thứ sáu.

Khi Florentyna quay lại trường Nữ sinh Latinh ngày hôm sau, giáo viên chủ nhiệm đã gọi cô tới và nói rõ rằng cuộc bầu cử đã kết thúc, giờ là lúc phải ổn định lại và học tập một cách nghiêm túc. Cô Tredgold tán đồng, và Florentyna đã học hành cho những kỳ kiểm tra ở trường với cùng một lòng nhiết huyết mà cô dành cho Tổng thống Truman.

Trong năm học, cô tham gia đội hình chính đội khúc côn cầu của trường và chơi không quá nổi bật ở vị trí cánh phải, và thậm chí còn xoay sở để chen chân vào vị trí dự bị số hai của đội quần vợt trong một trận đấu. Khi kỳ học hè gần đến, tất cả học sinh đều nhận được một lời nhắc nhở: những người muốn chạy đua vào Hội Học sinh thì cần gửi tên cho Hiệu trưởng trường Nam sinh Latinh vào thứ Hai đầu tiên của năm học mới. Sẽ có sáu đại diện cho Hội Học sinh được chọn từ cả hai trường, và dường như năm nào thì tất cả bọn họ đều thuộc lớp mười hai. Dù sao thì rất nhiều bạn học chung lớp Florentyna gợi ý rằng cô nên ra ứng cử. Edward Winchester, cậu bạn từ nhiều năm trước đã từ bỏ ham muốn đánh bại Florentyna trong bất cứ việc gì ngoại trừ vật tay, tình nguyện làm quản lý cho chiến dịch tranh cử của cô.

“Nhưng tất cả những người giúp đỡ cho tớ đều phải tài năng, ưa nhìn, nổi tiếng và lôi cuốn,” cô trêu chọc.

“Lần đầu tiên tớ có thể đồng ý với cậu,” Edward nói. “Bất cứ tên ngốc nào chấp nhận việc này đều sẽ cần đến mọi lợi thế có thể để vượt qua những vấn đề phát sinh khi ủng hộ cho một ứng viên ngốc nghếch, xấu xí, khó gần và nhàm chán.”

“Trong trường hợp đó, có lẽ sẽ khôn ngoan hơn nếu tớ đợi thêm một năm nữa.”

“Không bao giờ,” Edward nói. “Tớ không thấy chút hi vọng nào về sự tiến bộ trong một thời gian ngắn như vậy cả. Kiểu gì thì kiểu, tớ muốn cậu trong Hội đồng năm nay.”

“Tại sao?”

“Bởi vì nếu cậu là học sinh lớp mười một duy nhất được lựa chọn, cậu sẽ gần như chắc chắn làm Chủ tịch vào năm sau.”

“Đã tính toán trước hết cả rồi cơ đấy, phải không Edward?”

“Và tớ sẵn sàng đánh cược tất cả số tiền bỏ ống của mình rằng cậu cũng đã dự tính như thế.”

“Có thể lắm,” Florentyna nói. “Có thể chuyện gì?”

“Có thể tớ sẽ suy nghĩ về việc ứng cử vào Hội Học sinh sớm một năm.”

***

Suốt mùa hè, Florentyna dành kỳ nghỉ của mình với cha ở New York Baron. Cô nhận thấy rằng rất nhiều cửa hàng bách hóa lớn hiện nay có gian hàng chuyên bán mũ và tự hỏi vì sao không có nhiều hơn nữa những cửa hàng chỉ chuyên về quần áo. Cô dành hàng giờ ở Best’s, Saks và Bonwit Teller – nơi lần trước cô đã mua cho mình một chiếc váy quây dự tiệc – quan sát các khách hàng khác nhau và so sánh sở thích cá nhân của họ với những người thường xuyên mua sắm ở Bloomingdale’s, Altman và Macy. Buổi tối tại bàn ăn, cô sẽ chia sẻ với cha những kiến thức cô tiếp thu được ngày hôm đó. Abel rất ấn tượng bởi tốc độ mà Florentyna tiếp nhận cái mới và anh bắt đầu giải thích cho cô một số chi tiết về cách thức tập đoàn Baron hoạt động. Đến cuối kỳ nghỉ, anh hài lòng với những điều cô nắm được về việc kiểm soát cổ phiếu, dòng tiền, cơ chế đặt phòng, Luật Lao động 1940, và thậm chí chi phí của tám nghìn cuộn giấy mới.

Anh cảnh báo George rằng vị trí giám đốc điều hành tập đoàn của bạn có thể gặp nguy hiểm trong một tương lai không-xa-lắm.

“Tôi không nghĩ rằng công việc của tôi là thứ con bé muốn đâu, Abel.”

“Không ư?” Abel hỏi.

“Không,” George đáp. “Là vị trí của anh cơ.”

Abel đưa Florentyna ra sân bay vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ và tặng cô một máy chụp hình Polaroid đen trắng.

“Ba, thật là một món quà tuyệt vời. Chẳng phải con sẽ là đứa ngầu nhất trường hay sao?”

“Đây là một khoản hối lộ đấy,” Abel nói. “Hối lộ ấy ạ?”

“Phải, George nói với ba rằng con muốn trở thành Chủ tịch của tập đoàn Baron.”

“Con nghĩ rằng mình sẽ bắt đầu với vị trí Chủ tịch Hội Học sinh,” Florentyna đáp.

Abel cười. “Hãy chắc rằng con giành được một chỗ trong Hội đồng trước đã,” anh nói. Anh hôn lên má con gái và vẫy tay tạm biệt khi cô khuất dần lên những bậc cầu thang của chiếc máy bay đang chờ khách. Khi Abel quay lại xe, anh nhớ về tham vọng của chính mình đối với Warsaw, và cả thỏa thuận đã đưa ra với con gái khi cô bé mười một tuổi.

“Tớ quyết định sẽ tranh cử.”

“Tốt,” Edward nói. “Tớ đã soạn sẵn danh sách từng học sinh của cả hai trường rồi. Cậu phải đánh dấu vào tất cả những người mà cậu cảm thấy sẽ sẵn sàng ủng hộ cậu và gạch những người sẽ không ủng hộ, rồi tớ có thể làm việc với những người không-biết và xác nhận lại danh sách ủng hộ cuối cùng.”

“Rất chuyên nghiệp. Có bao nhiêu người tranh cử vậy?”

“Cho đến giờ là mười lăm ứng viên cho sáu ghế. Có bốn người cậu không có hi vọng đánh bại được, nhưng sau đó sẽ là một cuộc chạy đua sít sao đấy. Tớ nghĩ là cậu sẽ thấy hứng thú khi biết rằng Pete Wellington cũng tham gia tranh cử.”

“Kẻ khó ưa đó à?” Florentyna nói.

“Ồ, tớ lại nghĩ là cậu đang yêu anh ta trong vô vọng cơ đấy.”

“Đừng có lố bịch thế đi, Edward, hắn ta là một tên ngu đần. Hãy xem qua danh sách những cái tên đi thôi.”

Cuộc bầu cử dự định được diễn ra vào cuối tuần thứ hai của năm học mới, vậy là các ứng viên chỉ có mười ngày để thu hút phiếu bầu. Rất nhiều bạn bè của Florentyna tới căn nhà phố Rigg để khẳng định với cô về sự ủng hộ của họ. Florentyna rất ngạc nhiên khi tìm thấy một vài sự ủng hộ từ những người cô ít kỳ vọng nhất, trong khi những người bạn cùng lớp mà cô nghĩ là bạn bè của mình lại nói với Edward rằng họ sẽ không bao giờ bầu chọn cô. Florentyna trao đổi vấn đề này với cô Tredgold, người đã cảnh báo rằng nếu bạn tranh cử cho một tổ chức nào đó mang lại cho bạn đặc quyền hay lợi ích, thì thường những người cùng tuổi sẽ là những kẻ không muốn thấy bạn thành công với tham vọng của mình. Bạn không cần phải cảm thấy sợ những ai lớn tuổi hơn hay trẻ hơn mình, vì những người đó biết rằng bạn sẽ không bao giờ là đối thủ của họ.

Tất cả các ứng cử viên sẽ phải viết một bài diễn văn ứng cử ngắn giải thích những lí do vì sao họ muốn được góp mặt trong Hội đồng Học sinh. Bài phát biểu của Florentyna được Abel kiểm tra, nhưng từ chối thêm vào hay bỏ đi bất cứ chi tiết nào, và cô Tredgold chỉ bình luận về mặt ngữ pháp mà thôi.

Việc bỏ phiếu diễn ra vào thứ Sáu tuần thứ hai của học kỳ, và kết quả luôn được hiệu trưởng thông báo sau khi phiếu bầu được kiểm kê vào thứ Hai tuần kế tiếp. Cuối tuần đó thật sự kinh khủng đối với Florentyna, và cô Tredgold phải dành toàn bộ thời gian để nhắc đi nhắc lại “Bình tĩnh đi, bé con.” Thậm chí ngay cả Edward, người chơi quần vợt với cô vào chiều Chủ nhật cũng chẳng đổ tí mồ hôi nào mà vẫn thắng 6-0, 6-0.

“Chẳng cần đến Jack Kramer[5] để nói với cậu rằng cậu đang không hề tập trung, nhóc ạ.”

“Ôi, trật tự đi, Edward. Tớ chẳng quan tâm nếu tớ có được chọn vào Hội đồng Học sinh hay không.”

Florentyna thức dậy vào lúc năm giờ sáng ngày thứ Hai và thay quần áo cũng như sẵn sàng cho bữa sáng vào lúc sáu giờ. Cô đọc qua tờ báo ba lần trong khi cô Tredgold không nói một lời nào cho đến giờ đi học.

“Hãy nhớ điều này nhé, bé yêu, Lincold đã thua nhiều lần bầu cử hơn là thắng nhưng vẫn trở thành Tổng thống đấy thôi.”

“Vâng, nhưng con muốn bắt đầu với một chiến thắng,” Florentyna nói.

***

Đến chín giờ thì hội trường đã chật cứng người. Lễ cầu nguyện buổi sáng và thông báo của hiệu trưởng dường như dài đến vô tận. Mắt Florentyna vẫn dính chặt xuống sàn nhà.

“Và bây giờ thầy sẽ công bố kết quả cuộc bầu cử Hội đồng Học sinh,” hiệu trưởng nói. “Có tất cả mười lăm ứng cử viên và sáu người sẽ được chọn vào Hội đồng. Đầu tiên, Jason Morton với 109 phiếu, Hội trưởng. Thứ hai, Cathy Long, 87 phiếu; thứ ba, Roger Dingle, 85 phiếu; thứ tư, Al Reuben, 81 phiếu; thứ năm, Michael Pratt, 79 phiếu.” Hiệu trưởng hắng giọng và cả hội trường im lặng trở lại. “Thứ sáu, Florentyna Rosnovski với 76 phiếu. Người suýt soát là Pete Welling với 75 phiếu. Buổi họp đầu tiên của Hội đồng sẽ diễn ra tại văn phòng của thầy vào mười rưỡi sáng nay. Thông báo kết thúc.”

Florentyna vui sướng phát điên và ôm choàng lấy Edward, người chỉ nói đơn giản, “Thật may là tớ đã nhớ bầu cho cậu.”

Tại buổi họp Hội đồng đầu tiên sáng hôm đó, Florentyna với tư cách là thành viên khóa dưới đã được chỉ định làm thư ký.

“Điều đó sẽ dạy cho em nhớ phải đi sau cùng,” Jason Morton – hội trưởng mới cười lớn.

Quay lại với công việc viết những ghi chú mà không ai thèm đọc, Florentyna thầm nghĩ. Nhưng ít nhất lần này mình có thể đánh máy và rất có thể năm sau mình thậm chí sẽ làm hội trưởng. Cô ngước lên nhìn chàng trai với gương mặt gầy gò, bẽn lẽn và cách cư xử có vẻ nhút nhát mà đã giành về cho cậu ta rất nhiều phiếu bầu.

“Nào, giờ là những đặc quyền,” Jason nói nhanh, không để ý đến ánh nhìn chằm chằm của cô. “Hội trưởng được phép lái xe đến trường, và một ngày trong tuần các cô gái được mặc áo sơ mi màu nhạt còn các chàng trai có thể đi giày lười thay vì giày Oxford. Thành viên Hội đồng được phép xin ra khỏi phòng học khi tham gia vào những nghĩa vụ của trường, và họ có thể lập biên bản với bất kỳ học sinh nào phá vỡ nội quy trường học.”

Vậy ra đó là những gì mà mình đã đấu tranh quyết liệt để giành được sao, Florentyna nghĩ, cơ hội được mặc áo sơ mi màu nhạt và lập biên bản.

Khi trở về nhà ngày hôm đó, Florentyna kể cho cô Tredgold chi tiết mọi việc đã diễn ra, và cô bé rất hài lòng với thành tích đạt được khi nhắc lại kết quả cùng với những trách nhiệm mới của mình.

“Pete Welling là ai?” Cô Tredgold thắc mắc. “ Ai đã thất bại trong cuộc bầu chọn với chỉ một phiếu vậy?”

“Anh ta đáng bị như vậy,” Florentyna nói và kể lại câu chuyện. “Cô biết con đã nói gì với tên khó chịu đó khi con đi ngang anh ta trong hành lang không?”

“Không, chắc chắn là ta không biết rồi,” cô Tredgold nói một cách nghi ngại.

“Giờ thì anh phải xếp vào hàng, nhưng rồi sẽ đến lượt anh thôi,” cô nói và cười phá lên.

“Điều đó thật không chấp nhận được ở vị trí của con, Florentyna, và cả ở vị trí của cô. Hãy chắc chắn rằng trong cuộc đời mình con sẽ không thể hiện quan điểm như vậy thêm lần nào nữa nhé. Thời gian chiến thắng không phải là lúc khinh thường đối thủ của mình. Thay vào đó, đây là lúc để thể hiện sự vị tha.”

Cô Tredgold đứng dậy khỏi ghế và quay trở lại phòng mình.

***

Khi Florentyna đi ăn trưa ngày hôm sau, Jason Morton tới ngồi cạnh cô. “Chúng ta sẽ gặp nhau nhiều bởi giờ em đã ở trong Hội đồng,” cậu ta nói và mỉm cười. Florentyna không cười đáp lại bởi Jason cũng có tai tiếng trong giới học sinh ở trường Nữ sinh Latinh như Pete Welling và cô đã quyết tâm không biến bản thân thành kẻ ngốc lần thứ hai.

Suốt giờ ăn trưa, họ trao đổi những vấn đề liên quan đến chuyến đi của dàn nhạc của trường tới Boston và việc làm thế nào với số nam sinh bị bắt vì hút thuốc lá. Hội đồng Học sinh bị hạn chế trong các khung hình phạt được phép áp dụng, và việc bị giữ lại lớp vào sáng thứ Bảy là hình phạt đáng sợ nhất mà họ có thể nghĩ tới. Jason nói với Florentyna rằng nếu họ báo cáo những kẻ hút thuốc trộm lên thầy hiệu trưởng thì việc các học sinh có liên quan bị trục xuất là chắc chắn. Một tình huống tiến thoái lưỡng nan nảy sinh trong nội bộ thành viên hội đồng bởi chẳng đứa nào sợ bị cấm túc thứ Bảy cả, và đồng thời, không ai tin có người sẽ báo cáo cho thầy hiệu trưởng.

“Nếu chúng ta để cho việc hút thuốc tiếp tục diễn ra,” Jason nói, “thì sẽ rất nhanh thôi chúng ta sẽ không còn chút quyền lực nào. Trừ khi ta kiên quyết đưa ra một biện pháp cứng rắn tích cực với đầy đủ quyền hạn của Hội đồng ngay từ đầu.”

Florentyna tán đồng và ngạc nhiên với câu hỏi tiếp theo.

“Em có muốn cùng chơi một trận quần vợt vào chiều thứ Bảy này không?”

Florentyna im lặng một lát. “Vâng,” cô đáp, cố gắng tỏ ra bình thường bởi cô nhớ rằng cậu ta là đội trưởng đội quần vợt và kỹ thuật đánh bóng xoáy lên bên trái của cô rất tệ.

“Tốt, anh sẽ đón em lúc ba giờ. Như vậy được chứ?” “Được ạ,” Florentyna nói với hi vọng rằng cô vẫn tỏ ra không quá hứng thú.

***

“Bộ váy chơi quần vợt đó ngắn quá đấy,” cô Tredgold nói.

“Con biết,” Florentyna đáp, “nhưng nó được mua năm ngoái, và con vẫn tiếp tục lớn lên mà.”

“Con chơi với ai vậy?” “Jason Morton.”

“Con thực sự không thể chơi quần vợt trong bộ váy như vậy với một chàng trai trẻ.”

“Bộ này hoặc là khỏa thân ạ,” Florentyna đáp. “Đừng tỏ ra khôn lỏi với cô, bé con. Cô sẽ cho phép con mặc nó lần này, nhưng hãy yên tâm rằng ta sẽ mua một bộ váy mới cho con vào chiều thứ Hai.” Chuông cửa trước vang lên. “Hình như cậu ta đến rồi,” cô Tredgold nói.

Florentyna lấy cây vợt của mình và chạy ra cửa. “Đừng có chạy, bé con. Hãy để chàng trai trẻ đó đợi một chút. Chúng ta không thể để cậu ta biết con cảm thấy như thế nào về cậu ta, phải không?”

Florentyna đỏ hồng gò má, buộc lại mái tóc đen dài với một dây nơ và đi từ từ ra cửa.

“Chào anh, Jason,” cô nói, giọng đã trở lại bình thường. “Anh vào nhà chứ?”

Anh chàng Jason trong bộ đồ chơi quần vợt thanh lịch trông như vừa mới được mua sáng nay, không thể rời mắt khỏi Florentyna. “Bộ váy ấn tượng đấy,” anh chàng nói một cách thận trọng và định nói thêm điều gì đó thì trông thấy cô Tredgold rời khỏi phòng. Cậu ta không hề nhận ra cho đến lúc này rằng Florentyna có một hình thể rất đẹp. Khoảnh khắc mắt cậu ta thấy cô Tredgold, cậu hiểu vì sao mình chưa bao giờ được phép biết điều đó.

“Em e nó là mốt từ năm ngoái rồi,” Florentyna nói, mắt nhìn xuống đôi chân thanh mảnh của mình. “Trông nó khủng khiếp lắm phải không?”

“Không, anh thấy nó đẹp đấy. Đi thôi nào, anh đã đặt chỗ ở sân tập lúc ba rưỡi và nếu chúng ta đến muộn dù chỉ một phút thôi cũng sẽ có người lấy mất đấy.”

“Ôi trời ạ,” Florentyna nói trong lúc đóng cửa ra vào. “Xe anh đấy à?”

“Phải. Em không nghĩ là nó rất tuyệt vời à?”

“Em sẽ nói là, nếu bắt buộc phải đưa ra một ý kiến thì, nó có lẽ từng trải qua những ngày tốt đẹp hơn hôm nay đấy.”

“Ồ, thật thế ư?” Jason nói. “Anh nghĩ là nó trông cũng khá sang chảnh mà.”

“Nếu em hiểu được từ đó có nghĩa gì, em có thể sẽ tán đồng với anh. Hãy cầu nguyện đi, thưa ngài,” cô nói một cách giễu cợt. “Không biết là em sẽ được ngồi lên nó, hay phải giúp đẩy nó đây?”

“Đó là con xe chính hãng Packard thời trước chiến tranh đấy.”

“Vậy thì nó xứng đáng được đem đi chôn sớm mới phải,” Florentyna nói trong khi ngồi vào ghế phía trước, chợt nhận ra chân cô hở ra khá nhiều.

“Đã có ai dạy anh làm cách nào để đẩy cục kim loại này tiến về phía trước chưa?” Cô hỏi một cách ngọt ngào.

“Chưa, không hẳn là như vậy,” Jason đáp. “Cái gì cơ?” Florentyna nói mà không tin nổi. “Anh nghe nói lái xe là một trong những điều hiển nhiên nhất.”

Florentyna đẩy tay nắm cửa xe phía cô xuống, hơi mở ra với ý định xuống xe. Jason đặt tay lên đùi cô.

“Đừng ngớ ngẩn vậy, Tyna. Anh đã được cha mình dạy và lái xe gần một năm nay rồi.”

Florentyna đỏ mặt, đóng cửa xe lại và phải thừa nhận rằng cậu ta lái khá thành thạo suốt chặng đường đến câu lạc bộ quần vợt ngay cả khi chiếc xe lọc sọc và rung lắc khi chạy qua những cái hố trên đường.

Trận đấu quần vợt là một cuộc chơi tuyệt vọng với việc Florentyna cố hết sức để giành điểm trong khi Jason thì cố để thua dù chỉ một quả. Bằng cách nào đó, Jason đã kiểm soát để chỉ thắng với tỷ số 6-2, 6-1.

“Cái anh cần bây giờ là một lon Coke,” cậu ta nói lúc cuối trận.

“Cái em cần là một huấn luyện viên[6],” Florentyna nói.

Cậu ta cười lớn và nắm lấy tay cô khi họ rời sân. Mặc dù cô cảm thấy nóng và đẫm mồ hôi, cậu ta vẫn không buông tay cô cho đến khi hai người đến quầy bar phía sau câu lạc bộ. Cậu ta mua một lon Coke và họ uống chung với hai ống hút ở một góc phòng. Khi uống nước xong, Jason lái xe đưa cô về. Lúc họ đến phố Rigg, cậu ta quay người sang và hôn lên môi cô. Florentyna không phản ứng lại, chủ yếu vì kinh ngạc hơn là vì điều gì khác.

“Tại sao em không đi xem phim với anh tối nay nhỉ?” Anh chàng nói. “‘On the town’ đang được chiếu ở rạp Hiệp hội Nghệ sĩ.”

“Thường thì em… Vâng, em đồng ý,” Florentyna đáp. “Tốt, vậy anh sẽ đón em lúc bảy giờ nhé.”

Florentyna nhìn chiếc xe chầm chậm rời đi, và cố gắng nghĩ ra một lí do để thuyết phục mẹ cho cô ra ngoài tối nay. Cô tìm thấy cô Tredgold đang pha trà trong bếp.

“Một trận đấu hay chứ cô bé?” Cô Tredgold hỏi.

“Con e là với anh ấy thì không. Nhân tiện thì anh ấy muốn đưa con đi” – cô ngập ngừng – “đến Nhà hát giao hưởng để nghe buổi hòa nhạc tối nay, vậy nên con không ăn tối đâu ạ.”

“Nghe hay đấy,” cô Tredgold nói. “Hãy chắc chắn rằng con sẽ về nhà trước mười một giờ nếu không mẹ con sẽ lo lắng đấy.”

Florentyna chạy lên tầng, ngồi xuống cuối giường và bắt đầu nghĩ xem cô có thể mặc gì tối đó, mái tóc cô trông mới khủng khiếp làm sao, và liệu cô có thể ăn trộm ít đồ trang điểm của mẹ không. Cô đứng trước gương và băn khoăn tự hỏi làm cách nào cô có thể khiến ngực mình trông lớn hơn mà không cần phải nín thở suốt cả buổi tối.

Bảy giờ tối, Jason trở lại, mặc một chiếc áo len Sloppy Joe màu đỏ cùng với quần ka ki, và gặp cô Tredgold ở cửa.

“Chào cậu, chàng trai trẻ.” “Chào cô ạ,” Jason đáp.

“Mời cậu vào phòng khách.” “Cảm ơn cô,” Jason trả lời.

“Buổi hòa nhạc mà cậu định đưa Florentyna đi tên là gì vậy?”

“Buổi hòa nhạc ấy ạ?”

“Phải, tôi thắc mắc không biết ai trình diễn,” cô Tredgold nói. “Tôi có đọc một bài nhận xét khá tốt về bản giao hưởng số ba của Beethoven trong tờ báo sáng nay.”

“À, phải rồi, bản giao hưởng số ba của Beethoven,” Jason đáp khi thấy Florentyna xuất hiện trên cầu thang. Cả cô Tredgold lẫn Jason đều sững sờ. Một người thì tán thưởng trong khi người còn lại thì không. Florentyna mặc một chiếc váy xanh bạc hà chỉ vừa qua đầu gối và để lộ đôi tất da chân mỏng với đường may tối màu chạy dọc đằng sau. Cô bước một cách từ tốn xuống cầu thang, đôi chân dài không vững bởi giày cao gót, bầu ngực nhỏ trông lớn hơn bình thường. Mái tóc đen bóng rủ xuống bờ vai, gợi nhớ đến Jennifer Jones, và khiến cho Florentyna già dặn hơn tuổi mười lăm của mình. Vật duy nhất cô bé đeo mà cô Tredgold chấp nhận được là chiếc đồng hồ cô giáo đã tặng cho Florentyna vào sinh nhật mười ba tuổi.

“Đi thôi, Jason, nếu không chúng ta sẽ muộn mất,” Florentyna nói, muốn tránh cuộc đối thoại với cô Tredgold.

“Chắc chắn rồi,” Jason đáp. Florentyna không quay lại nhìn bởi sợ biến thành một kẻ tội đồ[7].

“Hãy đảm bảo đưa con bé về trước mười một giờ nhé, chàng trai,” cô Tredgold yêu cầu.

“Cháu sẽ làm thế ạ,” Jason đáp lại khi bước tới gần cửa. “Em tìm thấy bà cô này ở đâu vậy?”

“Cô Tredgold sao?”

“Phải, bà ta như bước thẳng ra từ một cuốn tiểu thuyết thời Victoria vậy. ‘Hãy đảm bảo đưa con bé về trước mười một giờ nhé, chàng trai’,” cậu ta nhại lại trong khi mở cửa xe cho cô bé.

“Đừng thô lỗ thế,” Florentyna nói và mỉm cười với cậu ta một cách tình tứ.

Một hàng người dài đợi bên ngoài rạp chiếu phim, và Florentyna dành phần lớn thời gian đứng cạnh Jason, mặt hướng vào tường đề phòng trường hợp có ai đó nhận ra cô. Khi đã vào trong, Jason nhanh chóng hướng dẫn cô vào hàng ghế cuối, thành thạo như đã từng ngồi đó trước đây. Cô ngồi bên cạnh cậu ta, và khi đèn tối dần cô mới bắt đầu thả lỏng – nhưng không được lâu cho lắm. Jason cúi người sang, choàng tay qua vai và bắt đầu hôn cô bé. Cô tận hưởng cảm giác khi cậu ta buộc môi cô mở ra và lưỡi của họ chạm nhau lần đầu tiên. Rồi cậu ta ngồi lùi ra và họ xem dòng tiêu đề hiện lên trên màn chiếu. Florentyna luôn yêu thích Gene Kelly. Jason lại quay sang một lần nữa và ép miệng cậu ta lên miệng cô. Đôi môi cô bị tách ra. Gần như ngay lập tức cô cảm thấy một bàn tay đặt lên ngực mình. Cô cố gắng gỡ những ngón tay ra, nhưng một lần nữa, bàn tay của cậu ta quá mạnh so với cô. Sau một vài giây, cô vươn người lên để hít thở và nhìn nhanh hình ảnh bức tượng Nữ thần Tự do trên màn hình trước khi Jason trở lại với tay bên kia và mơn trớn bên ngực còn lại của cô. Lần này cô đẩy cậu ta ra nhưng chỉ được một lúc. Bực mình, cậu ta rút một bao Camels ra và châm một điếu. Florentyna không tin được những gì vừa xảy ra. Sau một vài hơi, cậu ta dụi điếu thuốc và đặt một tay vào giữa hai chân cô. Trong tâm trạng gần như hoảng loạn, cô ngăn chặn việc đi xa hơn bằng cách ép chặt hai đùi vào nhau.

“Ôi, thôi đi nào,” Jason nói. “Đừng làm cái vẻ gái đoan trang như thế, nếu không em sẽ kết thúc giống như bà cô Tredgold đấy,” và cậu ta cúi người sang hôn cô lần nữa.

“Vì Chúa, Jason, hãy xem phim đi được chứ.” “Đừng ngu ngốc thế. Chẳng ai đến rạp để xem phim cả đâu.” Cậu ta đặt lại tay lên chân cô. “Đừng nói với anh là em chưa từng làm thế này trước đây nhé. Quỷ thần ơi, em đã mười sáu tuổi rồi đúng không? Em hi vọng trở thành gì vậy? Trinh nữ già nhất Chicago sao?”

Florentyna đứng bật dậy và tìm lối ra, vấp phải vài đôi chân trước khi tới đó. Không cả vuốt thẳng lại váy, cô rời rạp nhanh nhất có thể. Khi đã ở bên ngoài, cô cố bỏ chạy nhưng không thể làm gì hơn ngoài những bước đi bộ đều đều trên đôi giày cao gót của mẹ, vì thế cô đã tháo giày ra và chạy trên đôi chân chỉ đi tất giấy. Khi về tới trước cửa nhà, cô cố gắng kiểm soát cảm xúc, hi vọng có thể lên tới phòng mà không gặp cô Tredgold, nhưng việc đó đã không thành công. Cửa phòng cô Tredgold hơi hé mở và khi Florentyna nhón chân đi qua, cô giáo lên tiếng “Buổi hòa nhạc kết thúc sớm ư, bé yêu?”

“Vâng… Không… Ý con là, con cảm thấy không được khỏe,” Florentyna trả lời, và cô chạy ngay về phòng mình trước khi cô Tredgold có thể hỏi thêm bất cứ câu nào. Cô lên giường đêm hôm đó mà vẫn còn cảm thấy run sợ.

Cô dậy sớm sáng ngày hôm sau. Mặc dù vẫn còn giận Jason, nhưng cô thấy mình có thể cười lớn về những điều đã diễn ra, thậm chí còn quyết định sẽ đi xem phim lần nữa, nhưng lần này chỉ một mình thôi. Cô thích Gene Kelly, nhưng đó là lần đầu tiên cô thấy thần tượng thực sự của mình trên màn ảnh, và cô không thể quên được dáng vẻ hao gầy và dễ bị tổn thương của chàng diễn viên đó.

Tại Hội đồng Học sinh ngày tiếp theo, Florentyna không thể nhìn thẳng Jason khi cậu ta nói bằng một giọng trầm ổn rằng vài nam sinh lớp lớn không phải là thành viên của Hội đồng nhưng lại trở nên xuề xòa trong cách ăn mặc. Cậu ta cũng nói thêm rằng người tiếp theo bị bắt vì hút thuốc sẽ bị báo cáo lên thầy hiệu trưởng, không thì thanh danh của cậu ta với tư cách là hội trưởng sẽ bị hủy hoại. Tất cả mọi người, trừ Florentyna, đều gật đầu tán đồng.

“Tốt, vậy thì tôi sẽ dán thông báo lên bảng tin về việc đó.”

Ngay khi cuộc họp kết thúc, Florentyna chuồn nhanh về lớp trước khi một ai đó có thể bắt chuyện với mình. Cô kết thúc việc học khá muộn tối hôm ấy và không trở về phố Rigg cho đến sáu giờ hơn một chút. Khi cô tới cổng chính của trường thì trời bắt đầu đổ mưa. Cô đứng lại bên dưới cổng vòm, hi vọng cơn bão sẽ mau chóng tan đi. Trong lúc cô đứng đó, Jason đi thẳng qua trước mặt cùng một cô gái lớp mười hai. Cô nhìn họ leo lên xe của cậu ta và tự cắn môi mình. Cơn mưa trở nên nặng hạt, nên cô quyết định quay trở lại phòng học và đánh máy lại biên bản cuộc họp của Hội đồng Học sinh. Trên đường quay trở lại trường, cô đi qua một nhóm đông nhỏ đang xem thông báo trên bảng tin xác nhận thái độ của Hội đồng đối với việc ăn mặc luộm thuộm và hút thuốc.

Florentyna mất khoảng một tiếng đồng hồ mới hoàn hành biên bản cuộc họp Hội đồng, một phần bởi tâm trí cô không thể ngừng suy nghĩ tới sự hai mặt của Jason. Cơn mưa ngừng lại đúng lúc cô hoàn thành xong báo cáo và cô đóng hộp máy đánh chữ của mình lại, để biên bản vào ngăn bàn. Khi đi bộ trở lại hành lang, Florentyna nghĩ mình nghe thấy một tiếng động phát ra từ phòng để đồ của nam. Không ai trừ các thành viên Hội đồng Học sinh được phép ở lại trường sau bảy giờ mà không có sự cho phép đặc biệt, vì thế cô quay lại xem người đó là ai. Khi cô chỉ còn cách phòng để đồ vài mét, ánh đèn dưới cửa vụt tắt. Cô bước lại gần và mở cửa rồi vặn đèn sáng trở lại. Một vài giây trôi qua trước khi Florentyna nhìn thấy anh chàng đang đứng một mình trong góc, cố gắng giấu điếu thuốc lá sau lưng, nhưng cậu ta biết cô đã nhìn thấy nó.

“Pete,” cô cất tiếng trong sự ngạc nhiên.

“Chà, Quý cô Hội đồng Học sinh, cô đã bắt được tôi lần này rồi. Hai tội lớn trong cùng một ngày. Ở lại trường sau giờ học và hút thuốc. Thế là tiêu tan cơ hội vào Harvard của tôi,” Pete Welling nói trong khi nghiền nát điếu thuốc xuống sàn đá. Hình ảnh của hội trưởng Hội đồng Học sinh dụi tắt điếu thuốc của anh ta trong rạp chiếu phim đêm thứ Bảy dội về trong cô.

“Jason Morton đang hi vọng vào học ở Harvard phải không?” Florentyna hỏi.

“Phải. Chuyện đó thì có liên quan gì?” Pete trả lời.” Chẳng có gì cản được cậu ta vào Ivy League cả.”

“Tôi vừa chợt nhớ ra. Không cô gái nào được phép vào phòng để đồ của nam trong bất kì trường hợp nào.”

“Phải, nhưng em là thành viên của…” “Chúc buổi tối tốt lành, Pete.”

***

Florentyna bắt đầu tận hưởng quyền lực mới của mình và thực hiện nghĩa vụ trong Hội đồng Học sinh rất nghiêm túc, bởi vậy khi năm học trôi qua, cô Tredgold lo sợ rằng việc học của cô bé sẽ bị ảnh hưởng bởi những trách nhiệm thêm vào đó. Cô giáo không phản ánh vấn đề này với bà Rosnovski; thay vào đó, cô xem đấy là nhiệm vụ của mình để tìm ra giải pháp. Cô hi vọng rằng thái độ của Florentyna không phải gì hơn ngoài sự nhiệt tình bị đặt nhầm chỗ của thời kỳ dậy thì. Thậm chí cô Tredgold, mặc dù đã có kinh nghiệm trong quá khứ với những vấn đề tương tự, vẫn ngạc nhiên bởi sự thay đổi nhanh chóng của Florentyna kể từ khi được giao phó một chút quyền lực.

Đến giữa học kỳ thứ hai, cô Tredgold nhận ra rằng vấn đề đã vượt qua giai đoạn đó và đang dần chiếm lấy toàn bộ cuộc sống của cô bé. Florentyna bắt đầu xem cá nhân cô, chứ không phải công việc được giao, quá mức quan trọng. Bản báo cáo cuối kỳ của cô bé quá tệ so với tiêu chuẩn cao thường thấy, và giáo viên chủ nhiệm của Florentyna nhấn mạnh rằng cô bé đang trở nên lạm quyền với một vài học sinh khác và khép tội hơi quá tùy tiện.

Cô Tredgold không thể không nhận thấy rằng Florentyna không nhận được nhiều thư mời dự tiệc như trong quá khứ và bạn bè cô bé dường như cũng không tạt qua phố Rigg thường xuyên nữa, ngoại trừ Edward Winchester trung thành… Cô Tredgold thích cậu bé đó.

Vấn đề không được cải thiện trong suốt kỳ học mùa xuân và Florentyna bắt đầu lảng tránh khi cô Tredgold đề cập đến chủ đề không hoàn thành bài tập về nhà. Zaphia, người tự đền bù cho việc mất chồng bằng cách tăng gần năm cân, dường như không mấy quan tâm. “Tôi chẳng nhận thấy bất cứ điều gì không bình thường cả” là bình luận duy nhất cô đưa ra khi cô Tredgold cố gắng thảo luận về vấn đề.

Cô Tredgold mím chặt môi và bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng khi một buổi sáng, trong bữa ăn Florentyna đã hết sức thô lỗ khi được hỏi cô bé đã có kế hoạch gì vào cuối tuần.

“Con sẽ cho cô biết nếu điều đó liên quan đến cô,” cô bé trả lời mà không rời mắt khỏi tờ Vogue. Bà Rosnovski không bình luận gì, nên cô Tredgold duy trì sự im lặng như đá, tiên liệu rằng sớm hay muộn thì đứa trẻ cũng phải tự khám phá ra niềm kiêu hãnh đó sẽ dẫn tới đâu trước khi bị sụp đổ.

❀ ❀ ❀

[1] 59* Radio Corporation of America – công ty điện tử lớn tại Mỹ từ 1919 đến 1986, cung cấp hệ thống ti vi được đặt trong hộp gỗ bảo vệ

[2] 60* Phóng viên thể thao và giải trí người Mỹ (1901 - 1974)

[3] 61* Phóng viên chiến trường người Mỹ (1908 - 1965)

[4] 62* Electorial College (Mỹ): 538 đại cử tri Tổng thống, được bầu theo thể thức phổ thông đầu phiếu, là những người trực tiếp bầu chọn Tổng thống và Phó tổng thống chứ không phải người dân bình thường.

[5] 63*Tay vợt người Mỹ số 1 thế giới trong những năm 1940, 1950.

[6] 64* Chơi ngôn ngữ: Coke và Coach phát âm gần giống nhau.

[7] 65* Nguyên tác: “Pillar of salt” – “Tượng muối”: điển cố trong Cơ đốc giáo, khi vợ của Lot do không nghe theo lời cảnh báo của các thiên thần, phản bội đức tin; được Chúa Trời cho cơ hội và ra tay cứu vớt khỏi cuộc sống tội lỗi nhưng lại nuổi tiếc nó, dẫn đến việc bị hóa thành tượng muối.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.