William lần đầu tiên đưa Joanna Cabot về nhà vào dịp Giáng sinh. Florentyna theo bản năng biết ngay hai đứa trẻ sẽ cưới nhau, và không chỉ bởi cha cô gái hóa ra là một người họ hàng xa của gia đình Richard. Joanna có mái tóc sẫm màu, thanh mảnh, duyên dáng và thể hiện một cách bẽn lẽn tình cảm đã quá rõ mà cô bé dành cho William. Về phần mình, William rất quan tâm và tự hào không giấu giếm về người phụ nữ trẻ đứng lặng lẽ bên cạnh mình. “Em đoán rằng mình nên biết trước anh có một đứa con trai được giáo dục tại New York, sống tại Washington và Chicago, nhưng cuối cùng lại quay về Boston để chọn vợ,” Florentyna trêu chọc.
“William cũng là con trai em đấy,” Richard nhắc cô. “Và điều gì khiến em nghĩ thằng bé sẽ lấy Joanna?”
Florentyna cười. “Em đoán sẽ tại Boston vào mùa xuân tới.”
Cô hóa ra lại nhầm: họ phải đợi tới tận mùa hè.
William đang học năm cuối đại học và đã qua kỳ kiểm tra đầu vào chuyên ngành Kinh doanh, đang hồi hộp chờ đợi để được nhận vào trường Kinh doanh Harvard.
“Thời của cha,” Richard nói, “bạn đợi đến khi học xong và kiếm được ít tiền trước khi nghĩ đến việc lập gia đình.”
“Điều đó không hề đúng, Richard. Anh rời Harvard sớm để cưới em, và trong năm đầu tiên của cuộc hôn nhân của chúng ta, anh là một người được vợ nuôi.”
“Cha chưa bao giờ kể cho con điều đó, cha à,” William nói.
“Cha con có cái mà trong chính trị gọi là: ký ức được chọn lựa.”
William cười và rời đi. “Anh vẫn nghĩ…”
“Chúng nó yêu nhau, Richard. Anh đã già đến mức không thể nhận thấy điều gì diễn ra ngay trước mặt mình rồi ư?”
“Không, nhưng…”
“Anh chưa đến năm mươi nhưng đã bắt đầu cư xử như một lão già cổ hủ rồi đấy. William gần bằng tuổi anh khi chúng ta lấy nhau. Chà, anh còn điều gì để nói nữa không?”
“Không. Em đúng là giống tất cả các chính trị gia khác: liên tục ngắt lời mỗi khi bắt đầu thua trong một cuộc tranh cãi.”
Gia đình Kane dành dịp cuối tuần với gia đình Cabot đầu năm mới và Richard ngay lập tức yêu mến John Cabot, cha của Joanna, và rất ngạc nhiên bởi dù có nhiều bạn bè chung, họ chưa bao giờ gặp nhau trước đây. Joanna có hai cô em gái, chúng dành cả cuối tuần chạy quanh William.
“Anh đổi ý rồi,” Richard nói vào tối thứ Bảy tuần đó, sau khi họ đã lên giường ngủ. “Anh thấy rằng Joanna chính xác là những gì William cần.”
Florentyna dùng ngữ điệu đặc Trung Âu hỏi, “Vậy nếu Joanna là một người nhập cư Ba Lan nhỏ bé bán găng tay ở Bloomingdale’s thì sao?”
Richard ôm Florentyna vào lòng và nói, “Anh sẽ bảo thằng bé đừng lãng phí tiền mua ba đôi găng tay để đề nghị con bé một cuộc hẹn hò.”
Việc chuẩn bị cho lễ cưới sắp diễn ra dường như xa lạ đối với Florentyna, người nhớ rất rõ đám cưới của mình với Richard giản dị đến thế nào; Bella và Claude đã phải mang chiếc giường đôi lên gác để họ có thể dành đêm đầu tiên bên nhau ra sao. May mắn thay, bà Cabot muốn tự thu xếp mọi thứ và bà ấy chắc chắn sẽ không vác bất cứ chiếc giường đôi nào lên hay xuống cầu thang.
***
Đầu tháng Một, Florentyna quay lại Washington để dọn dẹp văn phòng mình. Nhiều đồng nghiệp ghé qua trò chuyện với cô như thể cô không rời khỏi Hạ viện. Janet đang đợi cô với một chồng thư, đa số bày tỏ sự luyến tiếc khi Florentyna sẽ không quay trở lại Quốc hội nhưng mong rằng cô sẽ không từ bỏ chính trị.
Florentyna trả lời từng bức thư một, nhưng không thể không tự hỏi làm cách nào cô có thể hi vọng ở lại chính trường, khi David Rodgers đã tuyên bố với đảng rằng ông ta sẽ không từ bỏ chiếc ghế Thương Nghị sĩ ít nhất hai nhiệm kỳ nữa. Trong vòng mười hai năm, Florentyna khi đó sẽ sáu mươi tuổi rồi.
Florentyna rời tòa nhà Quốc hội quay về New York, chỉ để thấy bản thân đang ngáng đường mọi người mà thôi. Tập đoàn Baron và Lester được vận hành trơn tru bởi Richard và Edward. Tập đoàn đã thay đổi đáng kể từ lúc anh bắt đầu những cải tiến theo gợi ý của McKinsey và Cộng Sự. Cô tiếp tục ngạc nhiên với nhà hàng Thịt bò mới của Baron, xuất hiện ở tầng trệt mọi khách sạn, và cho rằng cô không thể quen với việc những ngân hàng điện tử ở bên cạnh cửa hàng làm tóc trong khu nghỉ ngơi của khách sạn. Khi Florentyna tìm Gianni để kiểm tra tiến độ của các cửa hàng, anh ta đảm bảo rằng cô chỉ cần đến để thử đồ mà thôi.
***
Đám cưới của William và Joanna hóa ra lại là một trong những ngày hạnh phúc nhất cuộc đời Florentyna.
Nhìn cậu con trai hai mươi hai tuổi đứng cạnh cô dâu của mình, cô nhớ lại những hồi ức về cha thằng bé lúc ở San Francisco. Chiếc vòng tay bằng bạc nằm hững hờ trên cổ tay trái của con, và Florentyna mỉm cười khi nhận ra vết sẹo nhỏ bên tay phải. Joanna, dù vẫn bẽn lẽn, đầu cúi xuống lúc đứng cạnh William, đã bắt chồng tương lai của con bé bỏ được một vài thói quen kì quặc của mình, trong số đó phải kể đến những chiếc cà vạt lòe loẹt cùng bộ râu quai nón kiểu Fidel Castro mà William từng hết sức tự hào trước khi gặp cô.
Bà nội Kane, như cách mọi người bây giờ thường gọi là Kate, ngày càng trông giống một con tàu chiến xanh nhạt chứa đầy hơi nước khi bà đi xuyên qua những vị khách mời, ôm hôn một số người và cho phép những người khác – một vài người còn cao tuổi hơn cả bà – được ôm hôn bà. Ở tuổi bảy mươi sáu, bà vẫn rất duyên dáng, không có dấu hiệu ốm yếu. Bà cũng là người duy nhất trong gia đình có thể kêu ca than phiền về Annabel mà không bị phản đối.
Sau buổi tiếp đón đáng nhớ tại nhà cha mẹ Joanna trên đồi Beacon – đã bao gồm bốn tiếng khiêu vũ cùng những bản nhạc bất hủ của dàn nhạc Lester Lanin – William cùng vợ bay sang châu Âu nghỉ tuần trăng mật, còn Richard và Florentyna quay về New York.
***
Suốt những tháng đầu tiên xa rời Washington, Florentyna ngày càng không thể ngồi yên. Cô đi đến Ba Lan hai lần, và cảm thấy tuyệt vọng thay cho đồng hương của mình khi cô nhìn vào những con người ốm yếu, xanh xao, những người chỉ có thể tự hỏi người Nga sẽ tấn công vào đâu tiếp theo. Florentyna tận dụng các chuyến đi này để gặp gỡ các nhà lãnh đạo châu Âu, những người vẫn tiếp tục nói với cô nỗi sợ hãi của họ về một nước Mỹ đang ngày càng trở nên cô lập với mỗi đời tổng thống mới. Họ liên tục hỏi khi nào cô quay lại chính trường. Cô thì liên tục hỏi họ có công việc nào đặc biệt quan tâm không?
Lúc đang đi kiểm tra khách sạn Baron tại Paris – mà thực ra là không cần phải kiểm tra – cô nghe được một tin tức. Cô lập tức ngồi lại và viết một bức thư ngắn gửi tới Thương Nghị sĩ Rodgers, bày tỏ sự cảm thông của mình, và nhắn thêm rằng cô rất vui khi biết ông sẽ quay lại bàn làm việc của mình trong vài ngày tới.
Trên chuyến bay tới London, cô nghiên cứu hồ sơ liên quan đến khách sạn Baron tại đây, nó chỉ suýt soát mức bù lỗ mặc dù đã có một cuộc cải tổ toàn diện đội ngũ quản lý. Florentyna quyết tâm tìm cho bằng được vấn đề, để khi báo cáo lại hội đồng quản trị trên đường trở về, cô sẽ có điều gì đó đáng giá để đóng góp.
Cô cuối cùng cũng đọc những tờ báo Chicago được gửi đến cho mình mỗi tuần. Cô không thể không nhận thấy Ralph Brooks đã tạo được danh tiếng cho mình tại Thượng viện. Anh ta bằng cách nào đó đã xoay sở len vào được Ủy ban Quan hệ Đối ngoại danh giá cũng như Ủy ban Nông nghiệp – rất quan trọng đối với giới nông dân tại Illinois. Anh ta cũng là Thương Nghị sĩ mới duy nhất được bầu vào Lực lượng Đặc nhiệm của đảng Dân chủ trong vấn đề Cải cách Quy định hành chính trong kinh doanh.
Cô rủa thành tiếng.
***
Người quản lý đứng đợi cô ở bậc thang trên cùng, gương mặt ông ta lộ vẻ lo lắng. Sau khi có tới ba đời quản lý mới chỉ trong năm năm, ai có thể trách ông ta về cảm giác lo sợ khi người chủ đang ở trong thành phố kia chứ?
Những lời nói đầu tiên của ông ta làm cho Florentyna ngạc nhiên. “Chồng bà đã gọi điện tới đây năm lần và ngài Edward Winchester hai lần.” Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Florentyna là Annabel, nhưng nếu có vấn đề gì với con gái cô, Edward sẽ giữ sự im lặng tế nhị. Tay quản lý nhanh chóng dẫn đường cho Florentyna tới văn phòng của mình, quay số khách sạn New York Baron, đưa điện thoại cho cô và rời khỏi phòng.
“Anh đã không còn gọi điện cho em năm lần một ngày kể từ khi anh rời Harvard,” Florentyna cất những lời đầu tiên khi cô nghe thấy giọng Richard.
“David Rodgers bị lên cơn đau tim lần thứ hai và vẫn đang trong bệnh viện.”
Florentyna không nói gì bởi hàng tá tình huống khác nhau đang hiện lên trong đầu cô.
“Và ông ta đã đưa ra một thông cáo báo chí nói rằng sẽ không tìm cơ hội tái bầu cử giữa kỳ nữa, vậy nên chiếc ghế đó sẽ là của em nếu em đề nghị.”
“Nhưng ông ta đã không ủng hộ em lần trước,” Florentyna nhắc anh.
“Còn ai khác ông ta có thể ủng hộ lần này chứ?” Richard hỏi lại. “Dù sao đi nữa, đừng mất công gỡ hành lý, hãy lên ngay chuyến bay đầu tiên về lại Chicago.”
Cô không làm theo lời khuyên của Richard mà gọi một cuộc điện thoại nữa trước khi rời London.
“Việc này sẽ không đơn giản như vậy đâu,” Edward nói, “bởi Rodgers vừa tuyên bố rằng vợ ông ta đã đồng ý thế chỗ của mình.”
“Nhưng ai sẽ sẵn sàng ủng hộ bà ấy chứ?”
“Ralph Brooks vừa đưa ra tuyên bố rằng anh ta thấy bà ấy là ứng cử viên lý tưởng – một thành viên lâu năm của đảng, người mà anh ta sẽ rất vinh hạnh được coi là đồng nghiệp tại Thượng viện.”
“Em sẽ lên chuyến bay tiếp theo,” Florentyna nói.
***
Sáu tiếng đồng hồ sau, Edward đứng tại sảnh sân bay đợi cô, trên tay cầm một tờ Chicago Tribune. Cô đọc những lời của Brooks trên đường đi.
“Giờ thì chúng ta đã biết anh ta đã có thỏa thuận gì với Rodgers,” Edward nói.
“Đồng ý, vậy theo anh bước tiếp theo em cần làm gì?”
“Anh không nghĩ em có thể làm gì nhiều thời gian này. Em vẫn có sự ủng hộ mạnh mẽ từ ủy ban và kết quả cuối cùng vẫn đang cân bằng, vậy nên có lẽ khôn ngoan hơn là không dính líu quá sâu tới bất cứ một cuộc nội chiến nào. Chỉ cần tiếp tục làm việc ở Chicago như em vẫn luôn làm, và giữ cho mình đứng trên tất cả mọi chuyện.”
“Nhưng nếu bà ấy được chọn?”
“Lúc ấy em sẽ phải chạy đua với tư cách ứng viên độc lập bởi chắc chắn em sẽ đánh bại bà ta.”
“Nhưng gần như là không thể vượt qua bộ máy của đảng, anh đã nhắc nhở em điều này chỉ mới vài tháng trước, Edward ạ.”
“Truman đã làm được.”
Florentyna nghe được thông tin vài phút sau cuộc họp kín rằng ủy ban đã bình bầu với đa số phiếu sáu trên năm để đưa Betty Rodgers lên làm ứng cử viên chính thức của đảng Dân chủ cho vị trí Thương Nghị sĩ trong cuộc họp ban lãnh đạo vào cuối tháng. Cả David Rodgers và Ralph Brooks đều bầu cho vợ ngài Thương Nghị sĩ thay thế chiếc ghế của ông ta.
Florentyna không thể tin rằng chỉ cần đúng sáu người lại có thể đưa ra được một quyết định quan trọng đến thế, và trong suốt tuần lễ tiếp theo, cả Rodgers lẫn Brooks đều gọi điện tới đề nghị cô đặt sự đoàn kết của đảng lên trên tham vọng cá nhân.
“Thứ đạo đức giả mà bạn có thể thấy ở một thành viên đảng Dân chủ,” Richard bình luận.
Rất nhiều người ủng hộ Florentyna năn nỉ cô đấu tranh, nhưng cô không hoàn toàn chắc chắn, đặc biệt khi chủ tịch đảng tại tiểu bang đã gọi điện đề nghị cô hãy vì sự thống nhất của đảng mà đưa ra tuyên bố rằng mình sẽ không đứng ra trong vai trò là một ứng cử viên lần này. Sau cùng thì, ông ta chỉ ra là Betty đã gần sáu mươi tuổi và chỉ có thể trụ được một nhiệm kỳ sáu năm mà thôi.
Cô lắng nghe rất nhiều lời khuyên suốt nhiều ngày tiếp theo, nhưng trong một chuyến đi tới Washington, chính Bob Buchanan đã gợi ý cô nên đọc lại cuốn Julius Caesar kĩ càng hơn.
“Toàn bộ vở kịch đó ư?” Florentyna hỏi.
“Không, tôi sẽ chỉ tập trung vào vai trò của Mark Antony[1] nếu tôi là cô, cô gái thân mến ạ.” Đêm hôm đó cô ngồi đọc vở kịch.
Florentyna gọi cho chủ tịch đảng Dân chủ vào sáng hôm sau, và nói với ông ta rằng cô sẽ tham gia buổi họp mở rộng, và sẽ đề cập chuyện mình không đứng ra làm một ứng cử viên. Tuy nhiên, cô không sẵn sàng công khai ủng hộ Betty Rodgers.
Vị chủ tịch chấp nhận sự thỏa hiệp, nhưng lúc đó ông ta chưa bao giờ đọc Julius Caesar.
***
Cuộc họp của Ủy ban Trung ương Tiểu bang của đảng Dân chủ được tổ chức mười ngày sau tại khách sạn Bismarck trên phố West Randolph. Lúc Florentyna đến nơi, cả hội trường đã chật kín người. Cô có thể cảm thấy qua những tràng vỗ tay mình nhận được khi bước vào phòng rằng cuộc họp sẽ không diễn ra một cách suôn sẻ như ủy ban đã dự tính.
Florentyna ngồi vào chỗ có ghi tên mình trên sân khấu ở cuối hàng ghế thứ hai. Vị chủ tịch, Dick Lovets – một người ủng hộ của Rodgers – ngồi giữa hàng đầu tiên, đằng sau một chiếc bàn dài với hai Thương Nghị sĩ hai bên. Lovets dành cho Florentyna một cái gật đầu lịch sự khi cô xuất hiện. Những thành viên ủy ban khác ngồi ở hàng ghế thứ hai cùng với Florentyna. Một trong số họ thì thầm, “Cô thật là điên khi không đứng lên đấu tranh.”
Vị chủ tịch đứng dậy phát biểu, khái quát những lí do của ông ta cho quyết định đề cử Betty Rodgers làm ứng cử viên tiếp theo. “Ít nhất, các cử tri sẽ không cần được nhắc nhở tên ứng cử viên. Chúng ta thậm chí có thể tái sử dụng những áp phích tranh cử cũ của mình.” Lovets cười, cũng như một hay hai người trên sân khấu, nhưng ngạc nhiên rằng chỉ có vài người trong đám đông ở hội trường làm vậy. Vị chủ tịch sau đó dành mười phút đi sâu vào chi tiết những phẩm chất tốt đẹp của Betty Rodgers và những việc bà đã làm trong suốt thời gian là thành viên hội đồng thành phố cũng như là cánh tay phải đắc lực của chồng mình, nên bà biết rất rõ những gì một Thương Nghị sĩ phải làm. Ông ta tiếp tục nói với hội trường im lặng như tờ, và cuối cùng ngồi xuống trong những tiếng vỗ tay rời rạc. Ông ta đợi một chút, sau đó với một thái độ chiếu lệ, giới thiệu cựu nghị sĩ Florentyna Kane. Tiếng vỗ tay nổ ra đinh tai.
Florentyna không chuẩn bị giấy nhắc bởi cô cần những điều mình sắp nói nghe có vẻ như không được chuẩn bị trước, mặc dù cô đã tập luyện từng chữ không ngừng nghỉ suốt mười ngày qua. Richard muốn đồng hành cùng cô, nhưng cô đã bảo ảnh đừng bận tâm, bởi mọi việc gần như đã được định đoạt trước khi cuộc họp này diễn ra rồi. Sự thật là cô không muốn anh có mặt tại hội trường bởi sự hiện diện của anh có thể gây ra những nghi ngờ về tính trong sáng rõ ràng của cô.
Khi tiếng vỗ tay lắng xuống, Florentyna bước lên trước trung tâm của sân khấu và đứng ngay trước mặt Ralph Brooks.
“Thưa ngài chủ tịch, tôi phải đến Chicago hôm nay để tuyên bố rằng tôi không làm một ứng cử viên cho Thượng viện Hoa Kỳ.”
Cô ngừng lại và những lời thắc mắc “Tại sao không?” và “Ai đã ngăn cản cô?” vang lên.
Cô tiếp tục như thể không nghe thấy gì. “Tôi đã có vinh dự được làm việc cho quận của mình tại Illinois trong vòng tám năm tại Hạ viện Hoa Kỳ và tôi mong đợi được cống hiến cho lợi ích lớn nhất của mọi người trong tương lai. Tôi luôn luôn tin tưởng vào sự thống nhất của đảng…”
“Nhưng không phải sự sắp đặt trước của đảng,” ai đó hét lên.
Một lần nữa, Florentyna phớt lờ sự gián đoạn. “… nên tôi sẽ rất vui khi được ủng hộ cho ứng viên các bạn lựa chọn cho chiếc vé của đảng Dân chủ,” cô nói, cố gắng làm cho nó có vẻ thuyết phục.
Một sự hỗn loạn nổ ra, với những người đứng dậy và hét vang “Thương Nghị sĩ Kane, Thương Nghị sĩ Kane.”
David Rodgers nhìn một cách lo lắng vào Florentyna khi cô tiếp tục. “Hỡi những người bạn ủng hộ tôi, tôi sẽ nói rằng có lẽ sẽ tới một thời điểm khác và tại một nơi khác, nhưng không phải là tối nay, hãy để chúng ta nhớ tới điểm quan trọng nhất rằng phe Cộng hòa mới là điều chúng ta phải đấu lại, chứ không phải nội bộ đảng ta. Nếu Betty Rodgers đủ may mắn để trở thành ứng cử viên, tôi chắc rằng bà ấy sẽ cống hiến cho đảng với tất cả những khả năng mà chúng ta trông đợi từ chồng bà. Nếu đảng Cộng hòa giành được chiếc ghế, các bạn có thể tin rằng tôi sẽ cống hiến bản thân để chúng ta giành lại nó trong thời gian sáu năm. Dù kết quả có thế nào, ủy ban có thể trông đợi vào sự ủng hộ của tôi trong tình huống tiên quyết này trong suốt năm bầu cử.”
Florentyna trở về chỗ của cô ở hàng ghế thứ hai trong lúc những người ủng hộ đứng cả dậy liên tục hoan hô và cổ vũ.
Khi vị chủ tịch cuối cùng cùng đưa cuộc họp vào trật tự, ông ta cố gắng làm nhanh hết sức có thể, ông ta gọi tên Thương Nghị sĩ Hoa Kỳ tiếp theo của bang Illinois, bà Betty Rodgers, lên ra mắt cuộc họp.
Kể từ lúc đó, Florentyna luôn cúi đầu, nhưng cô không thể cưỡng lại việc liếc nhìn kẻ thù của mình. Betty Rodgers rõ ràng là không được chuẩn bị cho bất cứ tình huống đối đầu nào, và trông có vẻ trong tình trạng bị kích động khi bà ta liên tục lật những tờ ghi chú của mình. Bà ta đọc một bài phát biểu đã được chuẩn bị trước, đôi lúc gần như thì thầm, và mặc dù nó đã được xem xét kĩ càng, cách truyền tải đó khiến chồng bà ta giống như Cicero[2] vậy. Florentyna cảm thấy buồn và hổ thẹn thay cho bà ta và gần như coi thường ủy ban vì đã đặt Betty Rodgers vào tình huống khó xử như vậy. Cô bắt đầu tự hỏi những cực hạn nào Ralph Brooks đã phải trải qua để đẩy cô khỏi Thượng viện. Khi Betty Rodgers ngồi xuống, bà ta run rẩy như một viên kẹo dẻo, và Florentyna lặng lẽ rời khỏi sân khấu, bước ra ngoài từ cửa hông để không còn phải chịu đựng thêm nỗi xấu hổ về họ.
Cô gọi một chiếc tắc xi và đề nghị tài xế đưa mình ra sân bay O’Hare.
“Vâng, thưa bà Kane,” tiếng đáp lại rất nhanh. “Tôi hi vọng bà sẽ ứng cử vào Thượng viện. Bà sẽ giành được chiếc ghế đó dễ dàng lần này.”
“Không, tôi không ứng cử,” Florentyna nói chắc nịch. “Ứng cử viên của đảng Dân chủ sẽ là Betty Rodgers.”
“Bà ta là ai vậy?” Người tài xế hỏi. “Vợ của David Rodgers.”
“Cái đó khó có thể khiến bà ta đáp ứng đủ điều kiện cho công việc,” tay tài xế nói một cách khó chịu, “trừ khi chồng bà ta dẫn đường.” Anh ta lái nốt chặng đường còn lại trong im lặng. Chuyện này khiến Florentyna suy xét cẩn thận về việc cô có thể sẽ phải vận động tranh cử với tư cách ứng cử viên độc lập nếu muốn có bất cứ cơ hội nào để giành được chiếc ghế tại Thượng viện. Nỗi lo lắng lớn nhất của cô là bị chia sẻ lượng phiếu bầu với Betty Rodgers và để cho một người của đảng Cộng hòa lấy mất chiếc ghế. Đảng sẽ không bao giờ tha thứ cho cô nếu đó là kết quả cuối cùng, và việc đó chắc chắn sẽ mang tới dấu chấm hết cho sự nghiệp chính trị của cô.
Brooks giờ đây có vẻ như đằng nào cũng chiến thắng. Cô thầm rủa mình đã không hạ gục anh ta khi có cơ hội.
Chiếc tắc xi dừng lại ở điểm đỗ bên ngoài sân bay. Khi cô trả tiền cho tài xế, anh ta nói, “Việc này vẫn không hợp lý với tôi chút nào. Tôi sẽ nói cho bà, thưa bà, vợ tôi nghĩ bà nên làm Tổng thống. Bản thân tôi không thấy thế được, bởi tôi sẽ không bao giờ bầu cho một người phụ nữ.”
Florentyna cười.
“Không có ý xúc phạm đâu, thưa bà.”
“Tôi không cảm thấy bị xúc phạm đâu,” cô nói và thưởng tiền gấp đôi cho anh ta.
Cô kiểm tra đồng hồ rồi đi tới cửa khởi hành: còn ba mươi phút nữa mới tới giờ cất cánh. Cô mua một tờ Time và Newsweek từ quầy báo. Hình ảnh Bush trên cả hai trang bìa: những phát súng đầu tiên của chiến dịch chạy đua vào vị trí Tổng tống đã được khai hỏa. Cô nhìn lên bảng điện tử để kiểm tra cửa đi New York: số 12C. Nó khiến cô thích thú khi nghĩ về suy nghĩ khác người mà những nhà quản lý tại O’Hare đưa ra nhằm tránh “cổng 13.” Cô ngồi xuống một chiếc ghế nhựa xoay màu đỏ và bắt đầu đọc tiểu sử của George Bush. Cô bị thu hút vào bài viết đến mức không nghe thấy tiếng loa phát thanh. Lời nhắn được nhắc lại: “Bà Florentyna Kane hãy làm ơn đi tới bốt điện thoại miễn phí màu trắng gần nhất.”
Florentyna tiếp tục đọc về giám đốc công ty dầu khí Zapata, người đã trải qua Hạ viện, Ủy ban Quốc gia của đảng Cộng hòa, CIA, và Văn phòng đại diện Hoa Kỳ tại Trung Quốc để trở thành phó Tổng thống. Một đại diện khách hàng của TWA đi tới và chạm nhẹ vào vai cô. Cô ngước nhìn lên.
“Bà Kane, tôi nghĩ là người ta đang gọi bà đấy ạ,” chàng thanh niên nói, chỉ tay lên loa phát thanh.
Florentyna lắng nghe. “Đúng rồi, cảm ơn anh.” Cô đi qua phòng chờ tới bốt điện thoại gần nhất. Vào những lúc như thế này, cô luôn hình dung việc một trong những đứa trẻ gặp một tai nạn nào đó và thậm chí bây giờ cô vẫn phải nhắc nhở mình rằng Annabel đã hơn hai mươi mốt tuổi và William đã lập gia đình. Cô nhấc điện thoại lên.
Giọng ngài Thương Nghị sĩ Rodgers vang lên to và rõ ràng. “Florentyna, là cô phải không?”
“Vâng, đúng vậy,” cô đáp.
“Cảm ơn Chúa là tôi đã bắt kịp trước khi cô lên máy bay. Cuộc họp vừa thông qua một cuộc bỏ phiếu không tín nhiệm vào chủ tịch đảng, với đa số áp đảo. Cô có thể quay lại trước khi chỗ này bị xé toạc ra không?”
“Để làm gì vậy?” Florentyna hỏi, đầu óc quay cuồng. “Cô có thể nghe thấy điều gì đang diễn ra ở đây không?” Rodgers nói. Florentyna nghe thấy những tiếng la hét gọi “Kane, Kane, Kane,” rõ ràng như giọng của chính Rodgers vậy.
“Họ muốn ủng hộ cô vào vị trí ứng cử viên chính thức và sẽ không ai chịu rời đi cho đến khi cô quay lại.”
Những ngón tay của Florentyna nắm chặt lại. “Tôi không hứng thú, David.”
“Nhưng Florentyna, tôi tưởng…”
“Không, trừ khi tôi có được sự ủng hộ của ủy ban và chính ông đề xuất tên tôi vào danh sách đề cử, và Lovets ủng hộ ý kiến đó.”
“Florentyna, bất cứ điều gì cô muốn. Betty luôn nghĩ cô mới là người thích hợp cho công việc đó. Chỉ bởi vì Ralph Brooks đã thuyết phục bà ấy…”
“Ralph Brooks ư?”
“Phải, nhưng Betty giờ đây đã nhận ra nó không khác gì một hành vi trục lợi cá nhân. Vậy nên vì Chúa, hãy quay lại trước khi họ xé xác tôi ra.”
“Tôi đang về đây.” Florentyna chạy ào ra khỏi sân bay tới khu đậu xe tắc xi. Một chiếc dừng lại bên cạnh cô.
“Lần này tới đâu đây, bà Kane?”
Cô mỉm cười. “Quay lại nơi chúng ta đã bắt đầu.” “Tôi đoán là bà biết mình đang làm gì, nhưng tôi không thể hiểu làm sao một người bình thường như mình lại đặt niềm tin vào các chính trị gia được.”
Florentyna cầu mong người lái xe sẽ im lặng trên quãng đường về để cô có thể tập trung suy nghĩ, nhưng lần này anh ta đã khoản đãi cô một bài lên án dài đầy giận dữ: về vợ anh ta, người anh ta nên bỏ; mẹ vợ anh ta, người sẽ không buông tha cho anh ta; con trai anh ta, kẻ nghiện ngập và không công ăn việc làm; và con gái anh ta, người đang sống trong một hội nhóm tại California được điều hành bởi một kẻ sùng đạo. “Một đất nước khốn nạn – xin bà thứ lỗi, bà Kane,” anh ta nói khi họ dừng lại bên cạnh hội trường. Chúa ơi, cô đã muốn bảo anh ta hãy im miệng đi biết bao. Cô trả tiền cho anh ta lần thứ hai trong buổi tối đó.
“Có lẽ cuối cùng tôi sẽ bầu cho bà khi bà ứng cử chức Tổng thống,” anh ta nói. Cô mỉm cười. “Và tôi có thể làm điều gì đó với những người đi trên chiếc tắc xi này – phải có ít nhất ba trăm người mỗi tuần ấy.”
Florentyna rùng mình – thêm một bài học kinh nghiệm khác.
Cô cố gắng tập trung suy nghĩ khi bước vào tòa nhà. Đám đông khán giả đứng dậy khỏi ghế và hò reo điên cuồng. Một số vỗ tay quá đầu trong khi những người khác đứng cả lên ghế. Người đầu tiên chào đón cô trên sân khấu là Thương Nghị sĩ Rodgers, sau đó là vợ ông ta, người trao cho Florentyna một nụ cười như được giải thoát. Vị chủ tịch bắt tay cô nhiệt thành. Thương Nghị sĩ Brooks ở chỗ nào đó không ai thấy: đôi khi cô thực sự ghét chính trường. Cô quay lại đối diện với những người ủng hộ mình trong hội trường và tất cả bọn họ đều đứng dậy cổ vũ thậm chí còn lớn hơn: đôi khi cô thật sự yêu chính trị.
Florentyna đứng giữa trung tâm sân khấu, nhưng phải mất đến năm phút ngài chủ tịch mới đưa được cuộc họp về lại trật tự. Khi tất cả đã hoàn toàn yên lặng, cô nói một cách đơn giản, “Thomas Jefferson từng nhận định: ’Tôi phải quay lại sớm hơn tôi nghĩ’.” Khi tiếng reo hò cổ vũ lắng lại lần thứ hai, cô tuyên bố, “Tôi rất vui mừng chấp nhận sự đề cử của các bạn vào Thượng viện Hoa Kỳ.”
Florentyna không thể nói thêm điều gì tối hôm đó bởi mọi người vây quanh cô. Sau mười hai rưỡi một chút, cô rón rén đi vào phòng mình tại khách sạn Chicago Baron. Cô nhấc điện thoại cạnh giường và quay số 212, quên mất đã là một rưỡi ở New York.
“Ai vậy?” Một giọng ngái ngủ cất lên. “Mark Antony.”
“Ai cơ?”
“Tôi đến để chôn cất Betty, không phải để ca ngợi bà ấy.”
“Jessie, em hóa điên rồi à?”
“Không, nhưng em vừa được ủng hộ công khai vào vị trí ứng viên đảng Dân chủ cho Thượng viện Hoa Kỳ.”
“George Orwell[3] đã nói rằng nhiều điều khủng khiếp sẽ xảy ra trong năm nay, nhưng ông ấy không đề cập đến việc em đánh thức anh dậy giữa đêm chỉ để tuyên bố em sẽ trở thành một Thương Nghị sĩ.”
“Em chỉ nghĩ rằng anh muốn là người đầu tiên được biết tin.”
“Có lẽ em nên gọi Edward.”
“Anh nghĩ em có nên làm vậy không? Anh vừa mới nhắc em rằng giờ là một rưỡi ở New York.”
“Anh biết, nhưng tại sao anh lại là người duy nhất em đánh thức giữa đêm chỉ để em có thể trích dẫn nhầm tác phẩm Julius Caesar chứ?”
***
Thương Nghị sĩ Rodgers giữ lời hứa của mình và ủng hộ Florentyna trong suốt chiến dịch tranh cử. Lần đầu tiên trong nhiều năm, cô không phải chịu áp lực từ Washington và có thể cống hiến toàn bộ sức lực của mình cho một cuộc bầu cử. Lần này không có trận sấm sét, thiên thạch hay thậm chí tiểu hành tinh nào có thể ngăn cản được, mặc dù sự ủng hộ hời hợt của Ralph Brooks trong một dịp và những ngụ ý ca ngợi từ đối thủ phe Cộng hòa của cô trong một dịp khác, cũng không làm cho thắng lợi của cô dễ dàng hơn.
Sự chú ý chính trên cả nước trong năm đó là chiến dịch tranh cử Tổng thống. Ngạc nhiên lớn nhất là sự lựa chọn ứng cử viên Tổng thống của đảng Dân chủ, một người chẳng biết từ đâu ra để đấu lại Walter Mondale và Edward Kennedy trong những cuộc bầu cử sơ bộ với chương trình được đặt tên là “Phương án tiếp cận mới.” Tổng thống đến thăm bang Illinois không dưới sáu lần trong suốt chiến dịch, mỗi lần đều xuất hiện bên cạnh Florentyna.
Vào ngày bầu cử chính thức, báo chí tại Chicago một lần nữa nói rằng cuộc đua vào Thượng viện khó để xác định kết quả. Những nhà thăm dò đã sai và người lái tắc xi nhiều chuyện đã đúng, bởi vào lúc tám rưỡi giờ Trung tâm, ứng cử viên đảng Cộng hòa đã thừa nhận một thất bại cay đắng. Sau này các nhà thăm dò ý kiến đã cố gắng ngụy biện những sai sót thống kê của mình bằng suy đoán rằng nhiều người đàn ông không dám thừa nhận việc họ sẽ bầu cho một phụ nữ vào Thượng viện. Dù sao, việc đó cũng không ảnh hưởng gì, bởi bức điện tín của Bob Buchanan đã nói thay tất cả: CHÀO MỪNG TRỞ LẠI WASHINGTON, Thương Nghị sĩ KANE.
❀ ❀ ❀
[1] 142* Marcus Antonius (83 - 30 trước Công nguyên): chính trị gia kiêm thống chế La Mã cổ, là người ủng hộ đồng thời là bạn trung thành của Julius Caesar
[2] 143* Marcus Tullius Cicero (106 - 43 trước Công nguyên): nhà hùng biện, chính khách, nhà lý luận chính trị La Mã cổ; đối đầu mạnh mẽ với Mark Antony.
[3] 144* Eric Arthur Blair (1903 - 1950): nhà văn nổi tiếng với bút danh Geogre Orwell, với các tác phẩm nổi tiếng như Trại súc vật, 1984,…