Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Florentyna đang hoàn thành kỳ học cuối của mình ở trường cấp hai và Abel hi vọng cô bé có thể giành được học bổng danh dự của trường trung học. Florentyna biết rằng cha có đủ khả năng cho mình học cấp ba ngay cả khi cô không giành được học bổng, nhưng cô cũng đã có kế hoạch cho món tiền mà cha sẽ tiết kiệm được mỗi năm nếu cô được miễn học phí. Cô bé đã chăm chỉ học hành suốt cả năm, nhưng cũng không có cách nào để biết mình đã làm tốt hay chưa khi kỳ thi cuối cùng diễn ra, bởi có tới một trăm hai mươi hai đứa trẻ tại Illinois dự thi, nhưng chỉ có bốn học bổng được trao đi mà thôi. Florentyna được cô Tredgold báo trước rằng mình sẽ không biết kết quả ít nhất là trong vòng một tháng. “Kiên nhẫn là một đức  tính tốt,” cô Tredgold nhắc nhở, và bồi thêm một giả định kinh hoàng rằng cô giáo sẽ trở về Anh Quốc trên chuyến tàu tiếp theo nếu Florentyna không nằm trong nhóm ba người xuất sắc nhất. 

“Đừng đùa nữa, cô Tredgold, con sẽ đứng đầu mà,” Florentyna đáp một cách tự tin, nhưng khi nhiều ngày trong tháng lần lượt trôi qua, cô bé bắt đầu thấy hối tiếc về sự khoe khoang của mình và tâm sự với Eleanor trong suốt cuộc tản bộ dài, rằng có lẽ cô đã viết cos trong khi cô có ý là sin[1]trong một câu hỏi, và đã tạo ra một tam giác bất khả thi.

“Có lẽ con sẽ chỉ đứng thứ hai thôi,” cô bé thận trọng nói trong một bữa ăn sáng.

“Vậy thì ta có lẽ nên tìm công việc ở chỗ ba mẹ đứa trẻ đứng đầu rồi,” cô Tredgold đáp.

Abel mỉm cười khi ngước nhìn lên từ tờ báo buổi sáng. “Nếu con giành được học bổng,” anh nói, “con sẽ tiết kiệm cho ba cả nghìn đô la mỗi năm. Nếu con đứng đầu, sẽ là hai nghìn đô đấy.”

“Vâng thưa ba, và con đã có sẵn kế hoạch cho số tiền đó rồi.”

“Ồ, thế cơ đấy, cô thiếu nữ. Vậy ba có thể được phép biết con có dự định gì không vậy?”

“Nếu con giành được học bổng, con muốn ba đầu tư số tiền đó vào cổ phiếu của tập đoàn Baron cho đến khi con hai mươi mốt tuổi, và nếu con đứng đầu con muốn ba làm điều tương tự cho cô Tredgold.”

“Ôi Chúa ơi, không,” cô Tredgold nói, vươn thẳng người hết mức, “đó là điều sai trái nhất. Tôi xin ngài thứ lỗi, ngài Rosnovski, vì sự khinh suất của Florentyna.”

“Đó không phải khinh suất, ba à. Nếu con đứng đầu, một nửa công lao là của cô Tredgold.”

“Nếu không muốn nói là hơn thế,” Abel đáp, “và ba đồng ý với những yêu cầu của con. Nhưng với một điều kiện.” Anh gập tờ báo lại một cách cẩn trọng.

“Là gì vậy ạ?” Florentyna hỏi.

“Con có bao nhiêu trong tài khoản tiết kiệm, cô gái trẻ?”

“Ba trăm mười hai đô ạ,” lời hồi đáp ngay lập tức đưa ra.

“Rất tốt, nếu con thất bại trong việc giành vị trí thứ nhất đến thứ tư, con sẽ phải chịu hi sinh số tiền đó để giúp ba chi trả khoản học phí mà con đã không tiết kiệm được.”

Florentyna lưỡng lự. Abel chờ đợi và cô Tredgold thì không bình luận câu nào.

“Con đồng ý,” cuối cùng Florentyna nói.

“Tôi chưa bao giờ đặt cược trong đời,” cô Tredgold nói, “và tôi chỉ có thể hi vọng người cha thân yêu của tôi sẽ không biểt gì về việc này.”

“Điều này không can dự gì đến cô cả, cô Tredgold.” “Chắc chắn là có đấy, ngài Rosnovski ạ. Nếu đứa trẻ này sẵn sàng mạo hiểm ba trăm mười hai đô duy nhất của cô bé do ảnh hưởng của những điều tôi làm cho nó, thì tôi phải đáp trả lòng tử tế đó và cũng đề nghị ba trăm mười hai đô cho việc học của bé nếu nó không giành được học bổng.”

“Hoan hô,” Florentyna nói, và choàng tay ôm lấy gia sư của mình.

“Có một kẻ ngốc sắp phải chia tay với số tiền của mình rồi,” cô Tredgold tuyên bố.

“Đồng ý,” Abel đáp, “vì những gì tôi vừa mất.” “Ba nói vậy là có ý gì ạ?” Florentyna hỏi. Abel lật tờ báo để lộ một dòng tiêu đề nhỏ và đọc: “Con gái của Nam tước Chicago đã giành học bổng cao nhất.” “Ngài Rosnovski, ngài đã biết từ đầu.”

“Đúng thế, cô Tredgold ạ, nhưng hóa ra chính cô mới là người chơi poker giỏi hơn.”

Florentyna quá vui sướng và tận hưởng những ngày cuối cùng của cô bé ở trường cấp hai như một nữ anh hùng trong lớp. Ngay cả Edward Winchester cũng chúc mừng cô.

“Hãy đi uống để ăn mừng nhé,” cậu ta đề nghị. “Gì cơ?” Florentyna nói. “Mình chưa bao giờ uống rượu từ nhỏ đến giờ.”

“Không bây giờ thì bao giờ,” Edward nói và dẫn cô đến một phòng học nhỏ ở cuối khu học xá nam. Khi hai đứa đã ở bên trong, cậu ta khóa cửa lại. “Không muốn bị bắt gặp ấy mà,” cậu ta giải thích. Florentyna đứng đó trong sự hoài nghi âm thầm khi Edward nhấc nắp bàn của cậu ta lên và lấy ra một chai bia, rồi dùng sức mở nó với một đồng năm xu. Cậu ta rót thứ dung dịch màu nâu nhạt đó vào hai cái cốc nhựa bẩn thỉu cũng được lấy ra từ cái bàn, rồi đưa cho Florentyna một cốc.

“Cạn đáy nhé,” Edward nói.

“Điều đó có nghĩa là gì vậy?” Florentyna hỏi. “Làm sao tớ biết được,” cậu ta đáp, nhưng Florentyna xem cậu ta uống một hớp rồi lấy hết can đảm để nhấp thử một ngụm nhỏ. Edward lục lọi trong túi áo khoác của cậu ta và lấy ra một bao Lucky Strike nhàu nát. Florentyna không tin nổi vào mắt mình. Khoảng cách gần nhất của cô bé với một điếu thuốc lá là qua một mẩu tin quảng cáo cô nghe thấy trên đài phát thanh rằng: “Lucky Strike là thuốc lá hảo hạng. Đúng vậy, Lucky Strike nghĩa là thuốc lá xịn,” một chủ đề khiến cô Tredgold phát điên. Không nói một lời nào, Edward rút một điếu từ trong gói, đặt nó vào giữa môi, đốt nó và bắt đầu hút. Cậu ta nhả khói một cách tự tin vào giữa phòng. Florentyna như bị bỏ bùa mê khi cậu ta lấy điếu thứ hai ra và đặt nó vào giữa đôi môi cô. Cô không dám cử động khi cậu ta quẹt một que diêm khác và đặt ngọn lửa vào đầu kia của điếu thuốc. Cô vẫn đứng im vì sợ nó sẽ làm mái tóc cô bốc cháy.

“Hít vào, cô gái ngốc nghếch,” cậu ta nói. Cô hít ba hay bốn lần gì đó rất nhanh và bắt đầu ho.

“Cậu có thể lấy thứ đó ra khỏi miệng mình, cậu biết chứ,” cậu ta nói.

“Tất nhiên là tớ biết,” cô bé đáp và bỏ điếu thuốc theo cái cách mà cô nhớ là Jean Harlow đã làm trong Saratoga[2].

“Tốt.” Edward nói và uống một ngụm bia lớn hơn. “Tốt.” Florentyna nói, rồi uống một ngụm đầy từ cốc của cô. Vài phút tiếp theo đó, cô cố gắng giữ cùng nhịp với Edward khi cậu ta rít thuốc và uống bia. “Rất tuyệt, đúng không?” Edward nói. “Tuyệt,” Florentyna đáp.

“Nữa chứ?”

“Không, cảm ơn.” Florentyna ho lên. “Nhưng nó rất tuyệt.”

“Tớ đã hút thuốc và uống bia một thời gian rồi,” Edward tuyên bố.

“Phải, tớ thấy rồi,” Florentyna đáp.

Một hồi chuông vang lên trong hội trường, và Edward nhanh chóng bỏ bia, thuốc lá cũng như hai đầu lọc vào ngăn bàn của cậu ta trước khi mở cửa. Florentyna đi bộ một cách chậm chạp về lớp. Cô cảm thấy choáng váng và mệt mỏi lúc về được bàn của mình, và cảm giác đó tồi tệ hơn khi cô trở về nhà một tiếng sau đó. Cô bé không biết rằng mùi của thuốc lá Lucky Strike và bia vẫn còn vương trong hơi thở. Cô Tredgold không nói gì và ngay lập tức đưa cô lên giường.

Sáng hôm sau Florentyna thức dậy với những nốt khó chịu khủng khiếp trên ngực và mặt. Cô bé nhìn mình trong gương và bật khóc.

“Bệnh thủy đậu,” cô Tredgold xác nhận với Zaphia. Bệnh thủy đậu, vị bác sỹ xác nhận sau đó, và cô Tredgold đưa Abel tới thăm Florentyna trong phòng cô bé, sau khi bác sỹ khám bệnh xong.

“Chuyện gì xảy ra với con vậy?” Florentyna lo lắng hỏi.

“Tôi không thể hình dung được,” cha cô giả vờ nói. “Với tôi, trông giống như một bệnh dịch từ Ai Cập. Cô nghĩ sao, cô Tredgold?”

“Tôi mới chỉ thấy thứ giống như thế này một lần trước đây, và đó là do một người đàn ông trong giáo xứ của cha tôi đã hút thuốc và uống bia, nhưng tất nhiên, trường hợp này thì không phải vậy rồi.”

Abel hôn lên má cô con gái và hai người lớn rời đi. “Chúng ta đã thành công phải không?” Abel hỏi sau khi đóng cửa phòng.

“Tôi không chắc, ngài Rosnovski, nhưng tôi sẵn sàng cược một đô la rằng Florentyna sẽ không bao giờ hút thuốc nữa.”

Abel rút tờ một đô từ ví của mình ở túi trong và thay thế với một tờ khác.

“Không, tôi nghĩ là không, cô Tredgold. Tôi quá biết điều gì sẽ xảy ra khi đánh cược với cô rồi.”

***

Florentyna từng nghe bà hiệu trưởng tuyên bố rằng một vài sự kiện trong lịch sử có ảnh hưởng rất mạnh mẽ khiến đa số mọi người có thể nói cho bạn biết chính xác họ đang ở đâu khi nghe thấy tin tức đó lần đầu tiên.

Vào ngày 12 tháng Tư năm 1945, lúc bốn giờ bốn mươi bảy phút chiều, Abel đang nói chuyện với người đại diện của một sản phẩm gọi là Pepsi-Cola, người đang thúc ép anh thay đổi lòng trung thành với chuỗi khách sạn Baron. Zaphia đang đi mua sắm ở khu Marshall Field’s và cô Tredgold vừa mới bước ra từ nhà hát United Artists, nơi cô xem Humphrey Bogart đóng vở Casablanca lần thứ ba. Florentyna đang ở phòng mình xem xét nghĩa của từ “teenager” trong cuốn từ điển Webster. Từ này vẫn chưa được ghi lại khi Franklin DRoosevelt chết tại Warm Springs, bang Georgia.

Trong tất cả các lời tri ân dành cho ngài cố Tổng thống mà Florentyna đọc suốt mấy ngày sau đó, có một đoạn mà cô lưu giữ trong suốt phần đời còn lại của mình từ tờ New York Post. Nó đơn giản như thế này:

Washington, ngày 19 tháng Tư – sau đây là những thương vong mới nhất trong các đơn vị quân đội, bao gồm cả thân nhân.

HẢI QUÂN – THƯƠNG VONG:

Roosevelt, Franklin D, Tổng tư lệnh, vợ là bà Anna Eleanor Roosevelt, Nhà Trắng.

❀ ❀ ❀

[1] 42*Cos, sin: hàm toán học.

[2] 43* Bộ phim hài lãng mạn bội thu năm 1937, do Clark Gable và Jean Harlow thủ vai chính.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.