“Bà được phép đoán ba lần xem ai đang gọi.”
“Tôi có được gợi ý không?” Florentyna hỏi, thấy bực khi cô nhận ra giọng nói ấy nhưng không hoàn toàn xác định được.
“Đẹp trai, thông minh và là thần tượng của cả nước.”
“Paul Newman.”
“Yếu quá. Thử lại đi.” “Robert Redford[1].”
“Vẫn tệ. Một lần nữa.” “Tôi cần một gợi ý khác.”
“Cực kì dở tiếng Pháp, không khá hơn với môn tiếng Anh và vẫn còn yêu em.”
“Edward. Edward Winchester. Một giọng nói từ quá khứ – chỉ là anh nghe không có vẻ gì thay đổi cả.”
“Ước gì được như vậy. Anh đã ngoài bốn mươi rồi, và nhân tiện, năm sau em cũng vậy đấy.”
“Em sẽ không như thế, em đã đóng băng suốt mười lăm năm qua rồi.”
“Không giống những gì anh được đọc. Em càng ngày càng mạnh mẽ.”
“Còn anh thì sao?”
“Anh là cộng sự trong một công ty luật ở Chicago, Wiston và Strawn.”
“Lập gia đình rồi chứ?”
“Chưa, anh đã quyết định chờ đợi em.” Florentyna cười lớn. “Nếu anh đã phải đợi lâu đến mức này để gọi điện và cầu hôn, em phải cảnh báo anh rằng em đã lập gia đình được mười lăm năm và em có một cậu con trai mười bốn tuổi cùng một cô con gái mười hai tuổi.”
“Thôi được rồi, anh sẽ không cầu hôn nữa, nhưng anh muốn được gặp em. Đây là vấn đề cá nhân.”
“Vấn đề cá nhân? Nghe có vẻ kích thích nhỉ.” “Nếu anh bay tới New York một ngày nào đó vào tuần sau, em sẽ ăn trưa với anh chứ?”
“Em sẵn sàng.” Florentyna lật qua vài trang trong cuốn lịch của mình. “Thứ Ba tới được không?”
“Tiện cho anh đấy. Chúng ta sẽ gặp tại khách sạn Bốn mùa, lúc một giờ chiều nhé?” “Em sẽ đến đó.”
Florentyna đặt điện thoại xuống và ngả người ra sau ghế. Ngoài những tấm thiệp Giáng sinh và một bức thư bất thường, cô không có nhiều liên lạc với Edward trong suốt mười sáu năm qua. Cô đi dọc căn phòng tới chỗ chiếc gương và ngắm mình trong đó. Một vài nếp nhăn nhỏ bắt đầu xuất hiện quanh mắt và miệng. Cô xoay người sang bên để xác nhận rằng mình vẫn giữ được thân hình mảnh mai. Cô không hề cảm thấy già chút nào. Không phủ nhận rằng cô có một cô con gái có thể khiến những anh chàng trẻ tuổi phải dừng lại trên phố để ngắm nhìn trong giây lát, và một cậu con trai tuổi mới lớn mà cô cần phải để mắt đến. Điều này thật không công bằng; Richard trông không giống như đã bốn mươi: một vài cụm tóc bạc đã xuất hiện hai bên thái dương và mái tóc có vẻ nhạt màu đi đôi chút so với trước đây, nhưng anh vẫn mảnh khảnh và tràn đầy sức sống như ngày họ gặp nhau. Cô ngưỡng mộ việc anh vẫn có thể thu xếp thời gian chơi squash tại câu lạc bộ Harvard hai lần một tuần và luyện tập đàn cello hầu hết các ngày cuối tuần. Cuộc điện thoại của Edward khiến cô lần đầu tiên nghĩ về tuổi trung niên; mới khủng khiếp làm sao. Có lẽ tiếp theo cô sẽ nghĩ về cái chết. Thaddeus Cohen đã mất vào năm ngoái; chỉ còn Kate Kane và Zaphia là những người còn lại trong thế hệ của họ.
Florentyna cố gắng chạm vào ngón chân cái của mình nhưng không được, nên cô quay về với đống báo cáo hàng tháng của tập đoàn Baron đang đợi xét duyệt lại. Chi nhánh London vẫn không bao được chi phí của mình, mặc dù khách sạn tọa lạc tại một trong những địa điểm tốt nhất ở khu vực Mayfair. Bằng cách nào đó, người Anh vẫn xoay sở để hài hoà những đòi hỏi bất khả thi về lương với tỷ lệ thất nghiệp cao và thiếu hụt lao động xảy ra cùng một lúc. Tại Riyadh, họ phải thanh lọc hầu hết toàn bộ đội ngũ quản lý bởi nạn trộm cắp, và tại Ba Lan chính phủ vẫn không cho phép tập đoàn đưa tiền ra khỏi đất nước. Nhưng bỏ qua những rắc rối nhỏ, tất cả sẽ được giải quyết bởi đội ngũ quản lý của cô, công ty vẫn trong tình trạng tốt.
Florentyna tự tin đảm bảo với Richard rằng lợi nhuận của tập đoàn Baron sẽ hơn bốn mươi mốt triệu đô trong năm 1974, trong khi Lester sẽ may mắn chạm được mốc mười tám triệu. Tuy nhiên, Richard dự đoán rằng lợi nhuận của Lester có thể vượt qua tập đoàn Baron trước năm 1974. Cô giả vờ khinh thường, nhưng biết rằng khi nhắc tới những dự đoán tài chính, anh hiếm khi sai.
Những suy nghĩ của cô quay về với Edward khi điện thoại reo vang. Gianni di Ferranti hỏi rằng liệu cô có muốn xem bộ sưu tập mới của anh ta cho tuần lễ thời trang Paris không, điều đó đẩy người bạn cùng lớp cũ của cô ra khỏi tâm trí cho đến một giờ chiều ngày thứ Ba tuần kế tiếp.
Florentyna đến khách sạn Bốn mùa vài phút sau một giờ, mặc chiếc váy mới nhất của Gianni dài ngang bắp chân bằng vải lụa màu xanh lá cây đậm cùng áo khoác sát nách choàng bên ngoài. Cô tự hỏi liệu mình có nhận ra Edward không. Cô đi bộ lên cầu thang rộng lớn và thấy anh đang đứng đợi trên đỉnh. Cô thầm hi vọng mình cũng già dặn được như anh vậy.
“Edward,” cô kêu lên, “anh chẳng thay đổi chút nào.” Anh cười. “Không, không,” Florentyna trêu chọc, “em đã luôn cho rằng tóc bạc và thêm chút xíu cân nặng sẽ hợp với anh. Em đã hi vọng sẽ thấy một luật sư cực kì thành công đến từ quê nhà của mình.”
Anh hôn lên hai má cô theo cách thông thường của người Pháp và sau đó cô choàng tay qua người anh và họ đi theo người phục vụ đến bàn của mình. Một chai sâm-panh đang đợi sẵn.
“Sâm-panh à. Thật dễ thương. Chúng ta ăn mừng điều gì nhỉ?”
“Chỉ vì được gặp lại em thôi, em thân yêu.” Edward nhận ra Florentyna dường như đang đắm chìm trong suy nghĩ. “Có chuyện gì vậy?” Anh hỏi.
“Không. Em chỉ đang nhớ lại chính mình ngồi trên sàn lớp học tại trường Nữ sinh Latinh, khóc lóc khi anh vừa giật đứt một tay của Franklin D. Roosevelt, rồi sau đó đổ cả lọ mực xanh dương xuống đầu nó.”
“Em đáng bị như vậy – em đã là một con nhỏ hợm hĩnh thích thể hiện. FDR thì không. Tội nghiệp con gấu nhỏ, nó vẫn còn được giữ chứ?”
“Ồ, vâng. Nó chiếm một chỗ trên giường ngủ của con gái em, và bởi bằng cách nào đó nó vẫn giữ được cánh tay còn lại cùng hai chân, em chỉ có thể miễn cưỡng thừa nhận rằng Annabel xử lý các chàng trai trẻ tốt hơn em.”
Edward cười. “Chúng ta gọi món nhé? Anh có rất nhiều chuyện muốn nói với em. Khá là thú vị khi theo dõi sự nghiệp của em qua truyền hình và trên báo chí, nhưng anh muốn xem em có thay đổi gì không.”
Florentyna gọi món cá hồi cùng salad trong khi Edward gọi món sườn hảo hạng cùng măng tây. “Em đang rất tò mò.”
“Bởi chuyện gì?” Edward hỏi.
“Tại sao một luật sư tại Chicago lại bay cả quãng đường tới New York chỉ để gặp một người yêu cũ, người chưa bao giờ quá nóng bỏng.”
“Anh không tới đây với danh nghĩa một luật sư tại Chicago và anh cũng không hứng thú việc nói chuyện với một người bạn cũ, à nhân tiện, em cũng từng hấp dẫn đấy.” Anh ngừng lại. “Anh đến với vai trò thủ quỹ của đảng Dân chủ tại hạt Cook.”
“Em đã đóng góp một trăm nghìn đô cho đảng Dân chủ năm ngoái,” Florentyna nói. “Nhắc anh một chút, Richard cũng ủng hộ một trăm nghìn đô cho những người Cộng hòa tại New York.”
“Anh không cần tiền của em, Florentyna, mặc dù anh biết em ủng hộ cho quận Chín mỗi kỳ bầu cử. Thứ anh muốn là chính em.”
“Đó là một lời có cánh đấy,” cô cười rạng rỡ. “Đàn ông bắt đầu không nói với em như thế gần đây rồi. Anh biết mà, Edward,” cô tiếp tục, giọng thay đổi, “em có quá nhiều việc suốt những năm vừa qua, em hầu như không có thời gian để đi bầu cử, nói gì đến việc để bản thân tham gia. Hơn nữa, sau vụ Watergate em nhận ra Nixon đáng bị căm hận, Agnew còn tệ hơn, và Muskie thì không tham gia ứng cử, em chỉ còn mỗi lựa chọn là George McGovern, người hoàn toàn không truyền được cảm hứng cho em.”
“Nhưng chắc chắn…”
“Em cũng có một người chồng, hai đứa con nhỏ và một công ty trị giá năm trăm triệu đô cần quản lý.”
“Và em định làm gì trong vòng hai mươi năm tới?” Cô mỉm cười với chính mình. “Em sẽ biến nó thành công ty trị giá tỷ đô.”
“Nói theo cách khác, chỉ là lặp lại chính mình. Anh đồng ý với em về McGovern và Nixon – một người quá tốt và người kia thì quá dở – và anh không nhìn thấy bất kì ai trong tầm nhìn mà khiến anh phấn khích cả.”
“Vậy bây giờ anh muốn em chạy đua cho vị trí Tổng thống vào năm 76 sao?”
“Không, anh muốn em tranh cử vào Quốc hội với tư cách đại diện của quận Chín bang Illinois.”
Florentyna đánh rơi chiếc dĩa của mình. “Nếu em nhớ chính xác đặc tả công việc thì nó là mười tám tiếng mỗi ngày, bốn mươi hai nghìn năm trăm đô la một năm, không có cuộc sống riêng, và những người có quyền bầu cử được phép đối xử thô lỗ với anh như họ muốn. Nhưng điều tệ nhất là, anh buộc phải sống ở quận Chín bang Illinois.”
“Mọi việc không tệ đến thế đâu. Khách sạn Baron nằm tại quận Chín, và ngoài ra, nó chỉ là một bước đệm thôi.”
“Cho cái gì?”
“Tới Thượng viện.”
“Khi mà cả đất nước này có thể thỗ lỗ với anh ấy hả?”
“Sau đó là chức vụ Tổng thống.”
“Đó là lúc mà tất cả phần còn lại của thế giới có thể tham gia vào. Edward, đây không phải là trường Nữ sinh Latinh và em không có hai cuộc đời, một cuộc đời dùng để điều hành chuỗi khách sạn của em, và cái còn lại…”
“Và cái còn lại để em có thể trả lại một phần nào đó những gì em đã lấy của người khác.”
“Điều đó hơi thô lỗ đấy, Edward.”
“Đúng, rõ ràng là vậy. Anh xin lỗi. Nhưng anh luôn tin là em có thể đóng một vai trò nào đó trong vấn đề chính trị của quốc gia, giống như em từng tự mình làm vậy, và anh cảm thấy đã đến thời điểm thích hợp, đặc biệt khi anh thấy là em không hề thay đổi gì.”
“Nhưng em đã không tham gia vào chuyện chính trị dù chỉ ở mức độ thấp nhất, nói gì đến cấp quốc gia, trong nhiều năm rồi.”
“Florentyna, em cũng như anh biết rằng hầu hết mọi người trong Quốc hội không có kinh nghiệm phong phú như em hay trí thông minh của em. Điều ngày đúng với hầu hết các đời Tổng thống, hãy nghĩ đi.”
“Em được tâng bốc, Edward, nhưng không bị thuyết phục.”
“Chà, anh có thể nói với em là có một nhóm bọn anh ở Chicago muốn em trở về và ứng cử đại diện cho quận Chín.”
“Ghế cũ của Henry Osborne ấy hả?”
“Mặc dù những người đảng Dân chủ đã giành lại nó với năm mươi tư ghế, chúng ta chưa bao giờ chiến thắng với một khoảng cách đủ lớn để tự tin khi đưa ra lựa chọn ứng cử viên mới để đấu lại những thách thức mạnh mẽ của đảng Cộng hòa.”
“Daley muốn có một phụ nữ Ba Lan sao?”
“Daley muốn người phụ nữ mà tờ Time nói chỉ đứng sau mỗi bà Jackie Kennedy và Margaret Mead về sự kính phục của cả nước. Daley muốn chiến thắng.”
“Anh điên rồi, Edward. Ai cần điều đó chứ?” “Anh đoán là chính em, Florentyna. Hãy cho anh dù chỉ một ngày trong đời em, và tới Chicago, và gặp những người muốn em. Hãy tự mình nói xem em cảm thấy thế nào về tương lai của đất nước này. Em ít nhất có thể làm điều đó vì anh không?”
“Thôi được, em sẽ suy nghĩ và gọi cho anh trong vài ngày tới. Nhưng em cảnh báo anh nhé, Richard sẽ nghĩ rằng em bị điên.”
Florentyna hóa ra lại nhầm. Richard về nhà tối muộn ngày hôm ấy sau chuyến đi tới Boston và anh nói với cô trong bữa sáng ngày hôm sau rằng cô đã nói mơ.
“Em đã nói gì vậy?”
Richard nhìn cô chằm chằm. “Điều mà anh luôn nghi ngờ,” anh đáp.
“Và đó là gì?”
“Em muốn chạy đua.” Florentyna không trả lời.
“Tại sao Edward muốn đi ăn trưa với em gấp gáp vậy?”
“Anh ấy muốn em về Chicago và chạy đua vào Quốc hội.”
“Vậy hóa ra là do điều đó. Chà, anh nghĩ rằng em nên suy nghĩ lời đề nghị đó một cách nghiêm túc, Jessie ạ. Đã từ lâu em luôn không chấp nhận được sự thật là những phụ nữ tài năng không được tham gia chính trị. Và em luôn nói về khả năng của những người phụ nữ đã tham gia vào cuộc chơi này. Giờ đây em có thể ngừng than vãn và làm nhiều hơn một chút, thay vì chỉ đơn thuần đi bầu cử mỗi khi kỳ bỏ phiếu đến.”
“Nhưng còn tập đoàn Baron?”
“Gia đình Rockefeller đã xoay sở để tồn tại được, không có gì nghi ngờ về chuyện nhà Kane cũng sẽ làm được chuyện này bằng cách nào đó. Dù sao thì, tập đoàn giờ đây có hơn hai mươi bảy nghìn nhân viên, vậy nên anh nghĩ chúng ta có thể tìm được mười người thay thế chỗ của em.”
“Cảm ơn, ngài Kane. Nhưng sao em có thể sống ở Illinois trong khi anh ở New York?” “Điều đó dễ giải quyết thôi. Anh sẽ bay tới Chicago mỗi dịp cuối tuần. Mỗi đêm thứ Tư, em có thể bay về New York và giờ đây khi chúng ta biết rằng Carol sẽ không bao giờ rời bỏ chúng ta, không có nhiều điều đáng phải lo nghĩ về bọn trẻ. Khi em được bầu chọn rồi, anh sẽ đi tới Washington vào các đêm thứ Tư.”
“Anh có vẻ như đã nghĩ về chuyện này một thời gian rồi, ngài Kane ạ.”
***
Florentyna bay tới Chicago một tuần sau đó và gặp Edward tại sân bay O’Hare. Trời đang mưa và gió thổi rất mạnh, Edward cầm chặt một chiếc ô lớn bằng cả hai tay, nhưng vẫn không bảo vệ nổi cô khỏi cơn mưa.
“Giờ thì em biết tại sao mình muốn quay lại Chicago,” cô nói trong lúc nhẹ nhàng bước nhanh vào trong xe, lạnh và ướt sũng. Trong lúc họ di chuyển vào thành phố, Edward tóm tắt cho cô về những người cô sẽ gặp.
“Họ đều là nhân viên của đảng và là những người kiên định trung thành, chỉ đọc về em hay thấy em qua truyền hình. Họ sẽ ngạc nhiên khi nhận ra em chỉ có hai tay, hai chân và một cái đầu giống như họ.”
“Anh đoán có bao nhiêu người sẽ tới buổi gặp mặt?” “Khoảng chừng sáu mươi. Bảy mươi sẽ là khá bất thường.”
“Và tất cả những gì anh muốn em làm là gặp gỡ họ, sau đó nói vài lời về cảm nhận của em về những vấn đề quốc gia thôi hả? Rồi em có thể trở về nhà?”
“Nếu đó là những gì em muốn.”
Chiếc xe dừng lại bên ngoài trụ sở chính của đảng Dân chủ tại hạt Cook trên phố Randolph, nơi cô đã không đặt chân đến kể từ sau thời gian làm cô gái trực điện thoại cho Adlai Stevenson. Florentyna được đón chào bởi bà Kalamich, một phụ nữ đầy đặn, giản dị, gần như cúi gập người trước khi dẫn cô đến hội trường chính. Florentyna kinh ngạc khi thấy căn phòng chật kín người, một vài người đứng đằng sau. Khi cô bước vào, họ bắt đầu vỗ tay.
“Anh bảo em rằng sẽ chỉ có vài người thôi mà, Edward,” cô thì thầm.
“Anh cũng ngạc nhiên như em vậy. Anh đã nghĩ chỉ khoảng bảy mươi, chứ không phải hơn ba trăm như thế này.”
Florentyna đột nhiên cảm thấy lo lắng khi cô được giới thiệu với thành viên của ủy ban bầu cử và sau đó được hướng dẫn lên sân khấu.
***
Cô ngồi cạnh Edward, nhận thấy căn phòng thật lạnh còn cả hội trường thì đầy người với niềm hi vọng trong ánh mắt, những người được hưởng rất ít đặc quyền mà cô nhận được mỗi ngày. Căn phòng này thật khác biệt so với phòng họp ban quản trị của cô, với toàn những người đàn ông trong bộ âu phục của Brooks Brothers và gọi rượu Martini trước bữa ăn tối. Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy xấu hổ với sự giàu có của mình và hi vọng điều đó đừng thể hiện ra ngoài.
Edward đứng dậy khỏi ghế tại chính giữa bục phát biểu.
“Thưa các quý bà và quý ông, tối nay tôi rất vinh dự được giới thiệu một người phụ nữ đã giành được sự tôn trọng và lòng ngưỡng mộ của người dân Mỹ. Bà đã góp phần xây dựng nên một trong những đế chế tài chính lớn nhất trên thế giới và tôi tin rằng giờ đây bà có thể xây dựng một sự nghiệp chính trị với những chân trời mới còn rộng lớn hơn. Tôi hi vọng rằng bà sẽ bắt đầu sự nghiệp ấy tại căn phòng này, vào tối ngày hôm nay. Thưa quý bà và quý ông, bà Florentyna Kane.”
Florentyna đứng dậy trên đôi chân run run. Cô bắt đầu ước rằng mình đã dành nhiều thời gian hơn để chuẩn bị bài phát biểu.
“Xin cảm ơn, ông Winchester, vì những lời tốt đẹp của ông. Thật tuyệt vời khi được quay lại Chicago, quê nhà của tôi, và tôi rất biết ơn các bạn đã đến đây với tôi trong một tối lạnh và ẩm ướt như thế này.”
“Tôi, cũng như các bạn, cảm thấy thất vọng với những nhà lãnh đạo chính trị ngày nay. Tôi luôn tin vào một nước Mỹ lớn mạnh và nếu bước chân vào đấu trường chính trị, tôi sẽ cống hiến bản thân vì những điều Franklin DRoosevelt từng nói tại thành phố này hơn ba mươi năm trước: ‘Không có nghĩa vụ nào vinh quang hơn việc phục vụ cộng đồng’.”
“Cha tôi đến Chicago với thân phận là một người nhập cư Ba Lan, và chỉ ở nước Mỹ này ông mới có thể giành được những thành công như đã làm. Mỗi người chúng ta phải thực hiện nghĩa vụ của mình đối với vận mệnh của đất nước mà chúng ta yêu thương, và tôi sẽ luôn ghi nhớ sự tử tế của các bạn khi đã mời tôi làm ứng cử viên của mình. Hãy tin rằng tôi sẽ không đưa ra quyết định cuối cùng một cách hời hợt. Tôi đã không đến đây với một bài nói chuyện dài được chuẩn bị kĩ lưỡng bởi tôi muốn được giải đáp bất cứ thắc mắc nào mà các bạn nghĩ là quan trọng hơn.”
Cô ngồi xuống và ba trăm người vỗ tay nhiệt liệt. Khi tiếng ồn lắng xuống, Florentyna trả lời các câu hỏi về nhiều chủ để trải dài từ vụ đánh bom của Mỹ xuống Cam-pu-chia tới việc nạo phá thai hợp pháp, từ vụ Watergate tới khủng hoảng năng lượng. Đó là lần đầu tiên cô tham gia một cuộc họp mà không có những sự thật và số liệu trong tay và cô ngạc nhiên khi thấy bản thân có những ý kiến mạnh mẽ về nhiều vấn đề như thế nào. Khi cô trả lời tới câu hỏi cuối cùng, hơn một tiếng đồng hồ sau đó, đám đông đứng dậy và bắt đầu nhắc đi nhắc lại “Kane vào Quốc hội”, không dừng lại cho đến khi cô rời khỏi bục phát biểu. Đó là một trong những giây phút hiếm hoi trong đời khi cô không biết phải làm gì tiếp theo. Edward tiến tới giải cứu cho cô.
“Anh biết họ sẽ yêu em,” Edward nói, rõ ràng rất hài lòng.
“Nhưng em đã rất tệ,” cô hét đáp trả át cả tiếng ồn. “Vậy thì anh không thể đợi xem em sẽ như thế nào khi em tốt nữa.”
Edward dẫn cô rời khỏi bục phát biểu khi đám đông nhào lên phía trước. Một người đàn ông xanh xao ngồi xe lăn xoay sở chạm được tay cô. Cô quay lại.
“Đây là Sam,” Edward nói. “Sam Hendrick. Anh ấy mất cả hai chân tại Việt Nam.”
“Bà Kane,” anh ta nói. “Chắc bà không nhớ tôi; chúng ta đã từng liếm phong bì cùng nhau trong căn phòng này vì Stevenson. Nếu bà quyết định ứng cử Quốc hội, vợ tôi và tôi sẽ làm ngày làm đêm để bà được chọn. Rất nhiều người trong chúng tôi tại Chicago này từ lâu đã tin tưởng rằng bà sẽ quay về quê nhà và đại diện cho chúng tôi.” Vợ anh, đứng đằng sau chiếc xe lăn, gật đầu mỉm cười.
“Cảm ơn các bạn,” Florentyna nói. Cô quay đi và cố gắng bước tới lối ra, nhưng nó bị chặn bởi những bàn tay đang vươn ra của những người ủng hộ. Cô phải dừng lại lần nữa tại cửa, lần này bởi một cô gái khoảng hai mươi lăm tuổi, người nói với cô, “Tôi đã sống trong căn phòng cũ của bà tại Whitman ở trường Radcliffe và, cũng giống như bà, từng đứng tại Quảng trường Người lính để nghe Tổng thống Kennedy. Người Mỹ cần một Kennedy khác. Tại sao lại không phải là một người phụ nữ cơ chứ?”
Florentyna nhìn chăm chú vào gương mặt đầy trẻ trung và háo hức. “Tôi đã tốt nghiệp và đang làm việc tại Chicago,” cô gái nói tiếp, “nhưng vào ngày mà bà ứng cử, một ngàn sinh viên tại Illinois sẽ xuống phố để chứng kiến bà tới Washington.”
Florentyna cố gắng để hỏi tên cô gái nhưng bị đẩy về phía trước bởi đám đông. Cuối cùng Edward cũng xoay sở để giải thoát cô và chui vào chiếc xe đang đợi sẵn, đưa họ quay lại sân bay. Cô không nói gì suốt chặng đường. Khi họ đến O’Hare, người tài xế da đen nhảy ra khỏi xe và mở cửa cho cô. Cô cảm ơn anh ta.
“Đây là một vinh hạnh, bà Kane. Tôi muốn cảm ơn bà vì đã đứng lên nhân danh chúng tôi ở miền Nam. Chúng tôi sẽ không quên bà đã dẫn dắt cuộc đấu tranh khó khăn của chúng tôi về vấn đề bình đẳng tiền lương, và mọi khách sạn trên đất nước đều phải làm theo bà. Tôi hi vọng giờ đây bà sẽ cho tôi cơ hội được bầu chọn cho bà.”
“Cảm ơn anh lần nữa,” Florentyna nói và mỉm cười. Edward dẫn cô tới sảnh chờ và hướng dẫn cô đến cửa cất cánh.
“Tới trước giờ chuyến bay nhé. Cảm ơn em vì đã đến, Florentyna. Hãy cho anh biết khi em có quyết định của mình.” Anh ngừng lại. “Nếu em cảm thấy em không thể bắt đầu với sự đề cử này, anh luôn hiểu.”
“Tại sao anh không tự đứng lên, Edward?”
“Bởi vì anh không thuộc tầng lớp của em, và sẽ không bao giờ có thể được như vậy.” Anh hôn nhẹ lên má cô và rời đi không nói thêm lời nào.
Trên chuyến bay trở về, Florentyna ngồi một mình và suy nghĩ về những gì vừa xảy ra tối hôm nay, cũng như cô đã chuẩn bị không chu đáo ra sao với một sự thiện chí như vậy. Cô ước cha mình có thể đứng trong khán phòng đó chứng kiến mọi chuyện.
Một cô tiếp viên tới hỏi cô muốn đồ uống gì. “Không gì cả, cảm ơn bạn.”
“Có điều gì tôi có thể làm cho bà không, bà Kane?” Florentyna nhìn lên, ngạc nhiên rằng cô gái trẻ biết tên cô.
“Tôi từng làm việc tại một trong những khách sạn của bà.”
“Khách sạn nào vậy?” Florentyna hỏi.
“Khách sạn Baron tại Detroit ạ. Baron luôn luôn là lựa chọn phổ biến nhất của mọi tiếp viên hàng không. Giá như nước Mỹ được quản lý theo cách mà bà vận hành các khách sạn của mình, chúng ta sẽ không gặp những vấn đề mà chúng ta hiện có giờ đây,” cô gái nói trước khi tiếp tục đi dọc lối đi.
Florentyna lật qua một cuốn Newsweek. Dưới dòng tiêu đề “Vụ Watergate đi xa đến mức nào?”, cô nghiên cứu gương mặt của Ehrlichman, Haldeman và Dean trước khi đóng tờ tạp chí lại. Trên trang bìa là bức hình của Richard Nixon và dòng chú thích “Tổng thống đã biết từ khi nào?”
Sau nửa đêm một chút, cô trở về phố 64 Đông. Richard đang ngồi trong chiếc ghế nâu đỏ cạnh lò sưởi. Anh đứng dậy đón cô.
“Chà, họ có đề nghị em ứng cử Tổng thống Hoa Kỳ không?”
“Không, nhưng anh nghĩ sao về nữ nghị sĩ Kane?”
***
Florentyna gọi điện cho Edward ngày hôm sau. “Em sẵn sàng đưa tên mình vào danh sách ứng cử viên của đảng Dân chủ vào Quốc hội.”
“Cảm ơn em. Anh sẽ cố gắng và bày tỏ suy nghĩ của mình đầy đủ hơn, nhưng hiện giờ thì… cảm ơn em.”
“Edward, em có thể biết ai sẽ là ứng cử viên nếu em từ chối đề nghị không?”
“Họ đang ép anh ứng cử. Nhưng anh nói với họ rằng mình có một ứng cử viên tốt hơn. Bởi anh chắc chắn khoảng thời gian này em sẽ tiếp nhận những lời khuyên, ngay cả khi em trở thành Tổng thống.”
“Em còn chưa bao giờ làm trưởng lớp.”
“Anh từng, và cuối cùng thì anh vẫn phục vụ em.” “Em sẽ bắt đầu từ chỗ nào đây, huấn luyện viên?” “Cuộc bầu cử sơ bộ sẽ diễn ra trong vòng ba tháng nữa, vậy nên tốt hơn là em nên dành sẵn các ngày cuối tuần từ giờ đến mùa thu đi.”
“Em đã sẵn có rồi, bắt đầu từ cuối tuần này – và anh có thể cho em biết cô gái trẻ từ trường Radcliffe đã chặn em tại cửa và nói về Kennedy là ai không?”
“Janet Brown. Bất chấp tuổi tác, cô ấy đã là một trong những nhân viên được kính trọng nhất tại văn phòng Dịch vụ Nhân sự của thành phố.”
“Anh có số điện thoại của cô ấy không?”
***
Trong tuần đó, Florentyna thông báo tới ban giám đốc tập đoàn Baron về quyết định của mình. Họ dường như không ngạc nhiên, và chỉ định Richard trở thành đồng chủ tịch tập đoàn, rồi bầu chọn hai giám đốc mới.
Florentyna gọi điện cho Janet Brown và đề nghị cô gái công việc trợ lý chính trị toàn thời gian cho cô và rất hài lòng với sự chấp thuận ngay lập tức từ Janet. Sau đó cô tuyển thêm hai thứ ký mới chỉ dành cho công tác chính trị. Cuối cùng, cô gọi tới khách sạn Baron tại Chicago và chỉ dẫn họ để trống tầng ba mươi tám, báo trước rằng cô có thể sẽ cần toàn bộ tầng đó được sắp xếp theo ý của mình trong ít nhất một năm.
“Anh thấy em thực sự nghiêm túc đấy nhỉ?” Richard nói tối muộn ngày hôm đó.
“Vâng, bởi vì em sẽ phải làm việc rất chăm chỉ nếu anh trở thành Đệ Nhất Phu quân Tổng thống.”
❀ ❀ ❀
[1] 115* Paul Newman (hoạt động 1953 - 2006), Robert Redford (hoạt động 1960 - nay): hai ngôi sao điện ảnh nổi tiếng.