Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
26

❊ ❊ ❊

Việc bổ nhiệm Florentyna Kane vào vị trí chủ tịch tập đoàn Baron đã được xác nhận tại buổi họp hội đồng một ngày sau khi cô trở về từ Warsaw. Lời khuyên đầu tiên của Richard là cô nên chuyển trụ sở chính của thương hiệu Florentyna từ San Francisco đến New York. Vài ngày sau, gia đình Kane bay về ở trong ngôi nhà nhỏ của họ trên đồi Nob lần cuối. Họ dành bốn tuần tiếp theo tại California thực hiện tất cả những thu xếp cần thiết cho sự rời đi của mình, bao gồm cả việc bàn giao lại công việc kinh doanh ở bờ Tây cho Nancy Ching đầy kinh nghiệm. Lúc phải nói lời chia tay với Bella và Claude, Florentyna đảm bảo với những người bạn thân nhất rằng cô sẽ thường xuyên bay về Bờ vịnh.

“Rời đi cũng đột ngột như khi cậu đến vậy,” Bella nói.

Đây là lần thứ hai cô thấy Bella khóc.

Khi họ đã ổn định ở New York, Richard khuyên Florentyna biến chuỗi cửa hàng thành công ty con của Tập đoàn Baron, như vậy hai công ty có thể hợp nhất về thuế. Florentyna tán thành và giao George Novak chức chủ tịch trọn đời vào ngày sinh nhật lần thứ sáu mươi lăm của ông, cho ông một mức lương mà thậm chí Abel cũng sẽ coi là hào phóng. Florentyna trở thành chủ tịch tập đoàn và Richard làm giám đốc điều hành của nó.

Richard tìm cho họ một ngôi nhà mới tuyệt vời trên phố 64 Đông, và cậu bé William ghi danh vào trường Buckley giống như cha mình trước đây, trong khi Annabel tới trường Spence. Carol nghĩ có lẽ đã đến lúc cô ấy tìm một công việc khác, nhưng thậm chí chỉ cần nhắc đến chủ đề này, Annabel sẽ bật khóc.

Florentyna dành mỗi giờ thức giấc để học hỏi từ George cách tập đoàn Baron vận hành. Cuối năm đầu tiên của cô trên cương vị chủ tịch, George Novak nhận ra những hoài nghi cá nhân của mình về việc liệu kum của ông có đủ sự cứng rắn cần thiết để điều hành một đế chế khổng lồ như vậy không là hoàn toàn vô căn cứ, đặc biệt sau khi cô tranh đấu tại phía Nam cho vấn đề trả lương công bằng đối với mọi nhân viên tại tập đoàn Baron, bất kể họ thuộc màu da nào.

“Nó được thừa hưởng gien của ba nó,” George nói với Richard. “Tất cả những gì nó còn thiếu giờ đây chỉ là kinh nghiệm.”

“Thời gian sẽ giải quyết chuyện đó,” Richard đảm bảo.

***

Richard trình bày bản báo cáo của mình trước hội đồng quản trị về tình trạng của công ty sau năm đầu tiên Florentyna ở cương vị chủ tịch. Tập đoàn đạt được lợi nhuận hơi nhỉnh hơn hai mươi bảy triệu đô cho dù tiến độ xây dựng trên toàn thế giới rất lớn, và cả việc sụt giảm giá trị của đồng đô la so với các đồng tiền được giao thương nhiều nhất – gây ra bởi leo thang chiến tranh ở Việt Nam. Richard sau đó đưa ra ý tưởng của mình tới hội đồng về một chương trình đầu tư toàn diện trong thập kỷ 70. Anh kết thúc bản báo cáo với gợi ý rằng chương trình này nên được phân tích cẩn thận.

“Tại sao vậy?” Florentyna hỏi, “khi em đã có anh là người quản lý quỹ của mình?”

“Như vậy vẫn chưa đủ,” Richard nói. “Bởi với doanh thu hiện nay chúng ta tạo ra trên hơn năm mươi đơn vị tiền tệ và những chi phí chúng ta phải trả cho rất nhiều tổ chức tài chính mà mình thuê, có lẽ đã đến lúc chúng ta nên có ngân hàng của riêng mình.”

“Không phải việc thu mua hoàn toàn một ngân hàng ngày nay là gần như bất khả thi hay sao?” Florentyna hỏi. “Và việc đáp ứng đầy đủ những yêu cầu của nhà nước để có giấy phép vận hành một đơn vị cũng gần như khó tương đương?”

“Đúng như vậy, nhưng chúng ta đã sở hữu sẵn 8% ngân hàng Lester và chúng ta đều biết vấn đề đã xảy ra với cha anh. Lần này hãy biến nó thành lợi thế của mình. Điều anh gợi ý với hội đồng là…”

Ngày hôm sau, Richard viết thư cho Jake Thomas, chủ tịch ngân hàng Lester, tìm cơ hội nói chuyện riêng. Bức thư hồi đáp anh nhận được đầy tính phòng vệ đến mức thù địch. Thư ký hai bên đã thống nhất thời gian và địa điểm của cuộc gặp gỡ.

Khi Richard bước vào văn phòng chủ tịch, Jake Thomas đứng dậy sau bàn làm việc của mình và chỉ cho anh một chỗ ngồi trước khi trở lại chiếc ghế da đã từng thuộc về cha của Richard trong hơn hai mươi năm. Các tủ sách không còn đầy, hoa không còn tươi như Richard nhớ. Sự nghênh đón của vị chủ tịch rất khách sáo và quy chuẩn, nhưng Richard không bị khiếp sợ bởi cách tiếp cận của Thomas vì anh biết mình đang ở cửa trên. Không cần những câu chuyện mào đầu.

“Ngài Thomas, tôi cho rằng bởi mình nắm giữ 8% cổ phần của Lester và giờ đã chuyển về New York, đã đến lúc tôi nên có một vị trí xứng đáng trong hội đồng quản trị của ngân hàng rồi.”

Rõ ràng, từ những câu chữ đầu tiên Jake Thomas nói đã cho thấy anh ta đoán trước vấn đề Richard tới để thảo luận. “Tôi nghĩ rằng trong những hoàn cảnh bình thường, đó có thể là một ý tưởng hay, ngài Kane, nhưng vì hội đồng gần đây đã lấp đầy những vị trí cuối cùng, có lẽ phương án thay thế cho ngài sẽ là bán lại cổ phần của mình tại ngân hàng.”

Đó chính xác là câu trả lời Richard mong đợi. “Cho dù bất cứ hoàn cảnh nào, tôi cũng không từ bỏ số cổ phiếu của gia đình mình, ngài Thomas ạ. Cha tôi đã xây dựng ngân hàng này trở thành một trong những tổ chức tài chính được kính trọng nhất ở Hoa Kỳ, và tôi dự định sẽ tham gia chặt chẽ vào tương lai của nó.”

“Thật đáng tiếc, ngài Kane, bởi tôi chắc rằng ngài cũng biết cha ngài không rời khỏi ngân hàng trong hoàn cảnh tích cực nhất, và tôi đảm bảo chúng tôi có thể đề nghị với ngài một mức giá hợp lý cho số cổ phiếu của ngài.”

“Có tốt hơn cái giá mà cha vợ tôi đã đề nghị với anh để đổi lấy phần của anh không?” Richard nói.

Má Jake Thomas đỏ lựng. “Tôi thấy rằng anh chỉ tới đây để phá hoại mà thôi,” anh ta nói.

“Trong lịch sử, tôi luôn thấy rằng việc xây dựng phải kéo theo sau một vài sự phá hủy nhỏ, ngài Thomas ạ.”

“Tôi không cho rằng ngài giữ đủ lượng tiền mặt có thể khiến ngân hàng này sụp đổ,” vị chủ tịch vặn lại.

“Không ai biết rõ hơn ngài rằng 2% có thể đủ,” Richard nói.

“Tôi không thấy có lí do gì để kéo dài cuộc nói chuyện này, ngài Kane.”

“Lần đầu tiên, tôi đồng ý với ngài, nhưng ngài có thể chắc chắn rằng nó sẽ được tiếp tục ở một tương lai không xa đâu,” Richard đáp.

Anh đứng dậy. Jake Thomas không chấp nhận bàn tay chìa ra của anh.

***

“Nếu đó là thái độ của hắn ta,” Florentyna nói, “chúng ta phải tuyên chiến.”

“Can đảm đấy,” Richard nói, “nhưng trước khi chúng ta tiến hành bước tiếp theo, anh muốn tham khảo luật sư lâu năm của cha anh, Thaddeus Cohen. Không có gì là ông ấy không biết về ngân hàng Lester. Có lẽ nếu bọn anh tổng hợp những điều mình biết, bọn anh có thể đưa ra một phương án nào đó.”

Florentyna tán thành. “George đã có lần nói với em điều cha em nghĩ ông sẽ thực hiện nếu thất bại trong việc loại bỏ cha anh cho dù ông sở hữu 8%.”

Richard chăm chú lắng nghe.

“Anh có nghĩ điều đó sẽ hiệu quả trong trường hợp này không?” Cô hỏi chồng.

“Chúng ta có thể thành công, nhưng đó sẽ là một rủi ro cực kì lớn đấy.”

“Chúng ta chẳng có gì phải sợ ngoại trừ chính nỗi sợ,” Florentyna nói.

“Jessie, khi nào em mới hiểu rằng ngài FDR đó là một chính trị gia, không phải một nhân viên ngân hàng nhỉ?”

***

Richard dành phần lớn thời gian của bốn ngày sau đó để tham khảo ý kiến với Thaddeus Cohen tại văn phòng trong thành phố của hãng luật Cohen, Cohen, Yablons và Cohen.

“Người duy nhất hiện nay nắm giữ 8% cổ phần của Lester là cậu,” ông khẳng định với Richard từ sau bàn làm việc của mình. “Ngay cả Jake Thomas cũng chỉ có 2%. Nếu cha cậu biết Thomas chỉ có đủ khả năng nắm giữ cổ phần của Abel Rosnosvki trong vài ngày, ông ấy có thể thách thức hắn và giữ lại chiếc ghế.”

Vị luật sư già của gia đình ngả người ra sau, đặt hai tay lên cái đầu hói của mình.

“Mẩu thông tin đó sẽ làm cho chiến thắng thậm chí ngọt ngào hơn nữa,” Richard nói. “Ông có tên của tất cả các cổ đông không?”

“Tôi vẫn đang có trong tay tên của tất cả những cổ đông đã đăng ký tại thời điểm cha cậu là giám đốc điều hành. Nhưng đến giờ thì nó có lẽ đã lỗi thời và trở thành hầu như vô dụng rồi. Tuy nhiên, như cậu biết rõ, với luật lệ tiểu bang, cậu có quyền hợp pháp để yêu cầu một cuộc điều tra chính thức về danh sách các cổ đông.”

“Và tôi có thể hình dung Thomas sẽ mất thời gian bao lâu để xuất trình thứ đó.”

“Khoảng Giáng sinh,” Thaddeus Cohen nói, cho phép mình nở một nụ cười nhạt.

“Ông nghĩ việc gì sẽ xảy ra nếu tôi kêu gọi một cuộc họp bất thường và đưa ra toàn bộ thông tin về cách thức Jake Thomas đã bán cổ phần của anh ta với mục đích loại bỏ cha tôi ra khỏi hội đồng quản trị?”

“Cậu sẽ không giành được một kết quả khả quan với hành động như vậy, ngoại trừ việc làm xấu mặt một vài người. Jake Thomas sẽ nhận ra rằng cuộc họp được tổ chức vào một ngày bất thường và miễn cưỡng tham dự. Hắn ta cũng sẽ chắc chắn thu thập được 50% phiếu bầu hợp pháp chống lại bất kì giải pháp nào mà cậu đưa ra. Hơn nữa, tôi nghi ngờ hắn sẽ dùng động thái đó của cậu để tẩy trắng trước công luận, và sẽ chỉ gây thêm một vết nhơ lên thanh danh của cha cậu mà thôi. Không, tôi nghĩ cô Kane đã đưa ra một ý tưởng tốt nhất đến giờ rồi, và nếu tôi được phép nói như thế này, đó là điển hình của sự táo bạo của cha cô ấy đối với những vấn đề như thế này.”

“Nhưng nếu chúng ta thất bại?”

“Tôi không phải người thích đánh cược, nhưng tôi sẽ ủng hộ người nhà Kane và Rosnovski chống lại Jake Thomas bất cứ lúc nào.”

“Nếu tôi tán thành, ông nghĩ thời gian nào sẽ là thuận lợi nhất để tiến hành cuộc đấu giá?” Richard hỏi.

“Ngày 1 tháng Tư,” Thaddeus Cohen nói không chút do dự.

“Tại sao lại đặc biệt là ngày đó?”

“Bởi đó là thời điểm thích hợp trước khi mọi người phải điền tờ khai thuế, khá chắc rằng một cơ số người sẽ cảm thấy biết ơn vì khoản tiền mặt dư thừa.”

Richard xem xét toàn bộ kế hoạch chi tiết cùng Florentyna khi anh trở về nhà đêm hôm ấy.

“Chúng ta được phép mất bao nhiêu nếu thất bại?” là câu hỏi đầu tiên của cô.

“Ước chừng thôi nhé?” “Ước chừng thôi.”

“Ba mươi bảy triệu đô.”

“Khá nhiều đấy nhỉ,” Florentyna nói.

“Chúng ta không chính xác là mất tiền, nhưng tất cả vốn của chúng ta sẽ bị nhốt trong số cổ phiếu của Lester và việc đó sẽ gây ra hạn chế nghiêm trọng đối với dòng tiền lưu thông của phần còn lại của tập đoàn, nếu chúng ta không kiểm soát được ngân hàng. Mặt khác, nếu sau đó chúng ta quyết định bán cổ phần của mình, chúng ta sẽ phải dự liệu trước rằng giá sẽ giảm mạnh.”

“Ông Cohen nghĩ thế nào về khả năng chúng ta có thể thành công trong cuộc lật đổ này?”

“Không nhiều hơn 50-50. Cha anh sẽ không bao giờ xem xét việc thực hiện với tỷ lệ như vậy,” Richard thêm vào.

“Nhưng cha em thì có,” Florentyna đáp. “Ông luôn thấy rằng chiếc cốc đầy một nửa, chứ không phải vơi một nửa.”

“Thaddeus Cohen đã đúng.” “Về chuyện gì?”

“Về em. Ông ấy cảnh báo anh rằng nếu em có chút gì đó giống cha mình, thì đó là việc chuẩn bị để chiến đấu.”

***

Trong suốt ba tháng tiếp theo, Richard dành phần lớn thời gian của mình với các kế toán, luật sư và nhân viên tư vấn thuế, những người hoàn thành mọi thủ tục giấy tờ cho anh trước ngày 20 tháng Ba. Chiều hôm đó, anh đặt bài trước trên mỗi trang tài chính lớn của Hoa Kỳ dành cho ngày mùng 1 tháng Tư và thông báo các bộ phận quảng cáo rằng bài viết sẽ được gửi tận tay họ hai mươi tư tiếng trước giờ xuất bản. Anh không thể ngừng đếm ngày và tự hỏi sẽ là mình hay Jake Thomas trở thành kẻ ngốc. Trong suốt hai tuần cuối cùng, Richard và Thaddeus Cohen xem đi xem lại kế hoạch để chắc chắn họ không bỏ qua bất cứ điều gì và có thể tự tin rằng toàn bộ chi tiết về Chiến dịch Một Mất Một Còn này chỉ có đúng ba người biết.

Sáng ngày mùng 1 tháng Tư, Richard ngồi trong văn phòng của mình và đọc bài quảng cáo dài hẳn một trang trên tờ Wall Street Journal:

Tập đoàn Baron thông báo rằng họ đề nghị trả 14 đô cho mỗi cổ phiếu của ngân hàng Lester. Giá thị trường hiện nay của cổ phiếu Lester là 11 đô và 25 xu. Bất cứ ai mong muốn tận dụng lợi thế của đề nghị này có thể liên hệ với nhà môi giới của mình hay viết trực tiếp thông tin chi tiết cho ông Robin Oakley, ngân hàng Chase Manhattan, One Chase Manhattan Plaza, New York, NY.10005. Đề nghị này sẽ mở đến ngày 15 tháng Bảy.

Trong bài viết của mình trên trang nhất, Vermont Royster chỉ ra rằng cuộc đấu giá táo bạo này để giành lấy Lester phải có được sự ủng hộ của Chase Manhattan, nơi nắm giữ cổ phần của tập đoàn Baron như tài sản bảo đảm. Bài báo tiếp tục đưa ra dự đoán rằng nếu cuộc đấu giá thành công, không nghi ngờ gì việc Richard Kane sẽ được chỉ định làm chủ tịch mới, vị trí mà cha anh đã nắm giữ trong hơn hai mươi năm. Nếu, ngược lại, hành động thất bại, tập đoàn Baron có thể đặt bản thân vào tình thế khó khăn nghiêm trọng về tiền mặt đối với những nhà cung cấp của họ trong vài năm, bởi tập đoàn sẽ bị bế tắc với một lượng lớn cổ phần tối thiểu mà không thực sự có quyền kiểm soát ngân hàng. Richard không thể tự mình tóm tắt tình hình cô đọng hơn.

Florentyna gọi tới văn phòng của Richard để chúc mừng chồng về cách anh đang tiến hành Chiến dịch Một Mất Một Còn. “Như Napoleon từng nói, anh phải nhớ rằng quy luật đầu tiên của chiến tranh là sự bất ngờ.”

“Vậy thì hãy hi vọng Jake Thomas không phải trận Waterloo[1] của anh.”

“Anh thật là một người bi quan, ngài Kane. Hãy nhớ rằng, ngài Thomas rất có thể đang ngồi trong một nhà vệ sinh nam gần nhất ngay lúc này, và anh ta không có vũ khí bí mật, còn anh thì có.”

“Thật sao?” Richard nói.

“Phải. Là em.” Điện thoại ngắt rồi vang lên ngay lập tức.

“Ông Thomas ở ngân hàng Lester đang ở đầu dây đợi ông, ông Kane.”

Mình tự hỏi liệu anh ta có đặt điện thoại trong nhà vệ sinh nam thật không, Richard thầm nghĩ. “Nối máy cho ông ta,” anh nói, lần đầu tiên hiểu được một chút cảm giác những cuộc đối đầu giữa cha anh và Abel Rosnovski sẽ như thế nào.

“Ngài Kane, tôi nghĩ chúng ta nên xem liệu có thể giải quyết mâu thuẫn của mình không. Có lẽ tôi đã hơi quá cẩn trọng khi không dành cho ngài một vị trí trong hội đồng quản trị.”

“Tôi không còn quan tâm đến một vị trí trong hội đồng quản trị nữa, ngài Thomas.”

“Nhưng tôi tưởng…”

“Tôi chỉ hứng thú với chiếc ghế đó thôi.”

“Anh cũng nhận thức được rằng nếu anh thất bại trong việc đảm bảo giành được 51% cổ phần của Lester cho đến ngày 15 tháng Bảy, chúng tôi có thể ngay lập tức bắt đầu những thay đổi trong việc phân bổ người sở hữu cổ phiếu cũng như cổ phần biểu quyết và sẽ hạ giá trị những cổ phần mà anh đang nắm giữ chứ? Điều đó sẽ làm cho việc tiếp quản ngân hàng là bất khả thi.”

“Tôi nhận thức rất rõ điều này,” Richard đáp lại. “Và tôi cảm thấy mình nên tiết lộ thêm rằng các thành viên trong hội đồng quản trị đã kiểm soát 40% cổ phần của Lester, và tôi dự định sẽ liên lạc với tất cả những cổ đông khác bằng điện tín trong ngày hôm nay với gợi ý về việc không chấp thuận lời đề nghị của anh. Khi mà tôi sở hữu được thêm 11% nữa, ông sẽ mất một gia tài nho nhỏ đấy.”

“Đó là rủi ro mà tôi sẵn sàng chấp nhận đánh đổi,” Richard nói.

“Chà, nếu đó là thái độ của anh, Kane, tôi sẽ mở một cuộc họp toàn bộ cổ đông vào ngày 30 tháng Bảy và nếu anh vẫn không đạt được 51% của mình tại thời điểm đó thì tôi sẽ đích thân đảm bảo rằng anh sẽ không được tham gia bất kì giao dịch nào với ngân hàng này cho đến khi tôi còn làm chủ tịch.” Giọng điệu của Thomas đột nhiên chuyển từ đe dọa sang ngọt nhạt. “Giờ thì có lẽ anh sẽ muốn xem xét lại vị trí của mình.”

“Khi tôi rời khỏi văn phòng của anh, ngài Thomas, tôi đã chắc chắn về những điều mình nghĩ. Không có gì thay đổi cả.” Richard đặt điện thoại xuống, mở nhật ký của anh tới ngày 30 tháng Bảy và gạch một dòng ngang tờ giấy, rồi viết lên đó: cuộc họp cổ đông, ngân hàng Lester, cùng một dấu chấm hỏi lớn. Anh nhận được điện tín của Jake Thomas gửi tới tất cả cổ đông vào buổi chiều hôm đó.

Mỗi buổi sáng, Richard theo dõi những hồi đáp cho bài quảng cáo của anh cùng với các cuộc gọi cho Thaddeus Cohen và Chase Manhattan. Đến cuối tuần đầu tiên, họ đã đạt được 31% cổ phần, cùng với 8% của Richard, điều đó có nghĩa là họ đã nắm giữ 39% trên tổng số. Nếu Thomas thật sự bắt đầu với 40%, nó sẽ là một kết thúc rất sát sao.

Hai ngày sau cuộc điện thoại từ Jake Thomas, Richard nhận được một lá thư chi tiết gửi bởi Thomas tới tất cả cổ đông, khuyên họ kiên quyết chống lại lời đề nghị từ tập đoàn Baron. “Tiền lãi của bạn sẽ được chuyển vào tay một công ty mà cho tới gần đây được điều hành bởi một người đàn ông bị buộc tội hối lộ và tham nhũng,” kết thúc đoạn cuối cùng. Richard cảm thấy kinh tởm với sự tấn công cá nhân của Jake Thomas đối với Abel, và anh chưa bao giờ thấy có điều gì khiến Florentyna giận dữ đến thế.

“Chúng ta sẽ hạ gục hắn, phải không?” Cô hỏi, những ngón tay của cô co lại thành nắm đấm chặt.

“Việc đó sẽ sớm thôi. Anh biết bọn họ có khoảng 40% giữa các giám đốc và bạn bè. Tới bốn giờ chiều nay, chúng ta có 41%, vậy nên nó sẽ là cuộc chiến để giành 19% cuối cùng sẽ quyết định ai chiến thắng vào ngày 30 tháng Bảy.”

Cho đến cuối tháng tiếp theo, Richard không có tin tức gì về Jake Thomas, khiến anh tự hỏi phải chăng anh đã giành được 51% rồi sao, nhưng khi chỉ còn tám tuần nữa là đến cuộc họp cổ đông, đến lượt Richard, trong bữa ăn sáng, đọc được một bài quảng cáo dài nguyên trang khiến nhịp tim anh nhảy vọt lên một trăm hai mươi. Trang ba mươi bảy của tờ Wall Street Journal, Jake Thomas đã đưa ra một thông báo thay mặt ngân hàng Lester. Họ rao bán hai triệu cổ phiếu ủy quyền, trước đây từng là cổ phần không được giao dịch, để góp tiền cho một quỹ lương hưu vừa mới được thành lập dưới danh nghĩa của các nhân viên của ngân hàng.

Trong bài phỏng vấn với phóng viên trưởng tờ Journal, Thomas đã giải thích rằng đây là một bước quan trọng trong việc chia sẻ lợi nhuận, và quỹ thu nhập sau khi nghỉ hưu sẽ trở thành một hình mẫu trên toàn quốc, cả trong lẫn ngoài nhóm ngân hàng.

Richard bất giác chửi thề khi anh rời khỏi bàn đi đến chỗ chiếc điện thoại, để cốc cà phê của mình nguội dần.

“Anh đã nói gì cơ?” Florentyna hỏi.

“Lũ khốn”, anh nhắc lại, và đưa cho cô tờ báo. Cô đọc bản tin trong khi Richard đang quay số gọi.

“Điều này có nghĩa là sao?”

“Nó có nghĩa là ngay cả khi chúng ta giành được 51% số cổ phần hiện tại, Thomas đã ủy quyền phát hành hơn hai triệu cổ phiếu nữa, mà em có thể chắc chắn chúng sẽ chỉ được bán cho các tổ chức, sẽ khiến cho việc đánh bại anh ta vào ngày 30 tháng Bảy là bất khả thi.”

“Việc này hợp pháp sao?” Florentyna hỏi.

“Đó là điều anh đang định tìm hiểu,” Richard nói.

Thaddeus Cohen lập tức trả lời anh. “Nó hợp pháp, trừ khi cậu thành công trong việc tìm được một thẩm phán cho ngừng mọi chuyện lại. Tôi đang chuẩn bị các giấy tờ cần thiết, nhưng tôi cảnh báo cậu, nếu chúng ta không giành được lệnh của tòa trước, cậu sẽ không bao giờ trở thành chủ tịch của Lester.”

Suốt hai mươi tư giờ sau đó, Richard vội vã chạy tới chạy lui các văn phòng luật sư và tòa án. Anh ký ba bản khai, và một vị thẩm phán cấp nhà nước đã ban ra một lệnh cấm trong trường hợp này. Kéo theo đó là một kháng cáo đặc biệt khẩn cấp trước hội đồng xét xử gồm ba vị thẩm phán, sau một ngày cân nhắc dẫn tới tỷ lệ 2:1 ủng hộ việc đình chỉ hành động chào bán cổ phần cho đến sau ngày diễn ra cuộc họp chung bất thường. Richard đã chiến thắng trận chiến đó nhưng chưa phải cả cuộc chiến; khi trở về nhà vào sáng hôm sau, anh nhận thấy mình mới chỉ có 46% số cổ phần cần thiết để đánh bại Jake Thomas.

“Anh ta hẳn có phần còn lại rồi,” Florentyna tuyệt vọng nói.

“Anh không nghĩ vậy,” Richard đáp. “Tại sao không?” Cô hỏi.

“Bởi anh ta sẽ không bận tâm đến màn che mắt thiên hạ với cổ phiếu quỹ tín dụng hưu trí nếu đã nắm trong tay 51%.”

“Suy nghĩ sáng suốt đấy, ngài Kane.”

“Sự thật là,” Richard đáp, “anh ta sợ chúng ta có 51%, vậy thì số 5% còn thiếu đó ở đâu nhỉ?”

Vài ngày cuối cùng của tháng Sáu, Richard phải dừng việc gọi điện tới Chase Manhattan mỗi giờ để tìm hiểu xem liệu họ có nhận được thêm cổ phiếu nào không. Thời điểm 15 tháng Bảy tới, anh chỉ có 49% và nhận thức sâu sắc rằng trong chính xác mười lăm ngày nữa, Thomas có thể đưa ra cổ phiếu biểu quyết mới khiến cho anh hầu như không thể giành quyền kiểm soát Lester. Và bởi nhu cầu về dòng tiền của tập đoàn Baron, anh sẽ phải bán tháo một số cổ phần tại Lester của mình ngay lập tức – không nghi ngờ gì nữa, đúng như Jake Thomas đã dự đoán, với một thất thoát đáng kể. Anh thấy mình lầm bẩm “2%, chỉ đúng 2%” nhiều lần trong ngày.

Khi chỉ còn đúng một tuần lễ nữa, và trong lúc Richard khó tập trung vào quy trình phòng cháy chữa cháy của khách sạn mới mà chính phủ đã ban hành và đưa vào thực hiện, Mary Preston gọi điện tới.

“Tôi không biết ai là Mary Preston cả,” Richard nói với thư ký của mình.

“Bà ấy nói có lẽ ông sẽ nhớ Mary Bigelow.” Richard mỉm cười, tự hỏi liệu cô ta có thể muốn điều gì. Anh không gặp lại cô ta kể từ khi rời khỏi Harvard, và sau đó thì không ở trong hoàn cảnh tốt đẹp gì. Anh nhấc điện thoại. “Mary, thật là một sự ngạc nhiên. Hay em gọi tới để than phiền về dịch vụ không chu đáo của một trong những khách sạn Baron?”

“Không, không có phàn nàn gì cả – mặc dù chúng ta đã từng có một đêm ở tại khách sạn Baron, nếu anh có thể nhớ chuyện xa xôi ấy.”

“Làm sao anh quên được chứ,” anh trả lời, nhưng không nhớ chuyện đó.

“Không, em chỉ gọi để hỏi ý kiến của anh. Vài năm trước, cụ cố của em là Alan Lloyd đã cho em 3% của ngân hàng Lester. Em nhận được thư từ ông Jake Thomas đề nghị em hứa để lại số cổ phần đó cho Hội đồng quản trị và không giao dịch với anh.”

Richard nín thở và có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập.

“Anh vẫn ở đó chứ, Richard?”

“Phải, Mary. Anh chỉ đang nghĩ. Chà, sự thật là…” “Đừng bắt đầu một bài diễn thuyết bây giờ,

Richard. Tại sao anh và vợ không tới và nghỉ một đêm ở Florida cùng em và chồng, và anh có thể cho bọn em lời khuyên.”

“Florentyna chưa quay lại từ San Francisco cho tới Chủ nhật…”

“Vậy thì mình anh tới đi. Em biết rằng Max sẽ muốn được gặp anh.”

“Để anh xem liệu có thể sắp xếp lại một vài chuyện không. Anh sẽ gọi lại cho em trong vòng một tiếng nữa.”

Richard gọi điện cho Florentyna, cô đã bảo anh gác lại mọi chuyện và đến đó một mình. “Vào sáng thứ Hai, chúng ta có thể vẫy tay chào tạm biệt Jake Thomas một lần cho mãi mãi rồi.”

Richard sau đó thông báo cho Thaddeus Cohen về tin tức. Ông rất sung sướng. “Trong danh sách của tôi số cổ phần đó vẫn dưới danh nghĩa của Alan Lloyd.”

“Chà, bây giờ dưới tên của bà Max Preston.”

“Tôi chẳng quan tâm quái gì về tên cô ta cả, hãy đi và giành lấy nó, vậy thôi.”

Richard bay vào chiều thứ Bảy và được đón tại sân bay West Palm Beach bởi tài xế của Mary, người đưa anh tiến sâu về vùng nông thôn. Khi lần đầu tiên thấy ngôi nhà mà Mary đang sống, anh tự hỏi làm sao họ có thể lấp đầy nó nếu không có tới hai mươi đứa con. Tòa biệt thự khổng lồ nằm bên cạnh một ngọn đồi rộng cả ngàn héc ta đất riêng. Phải mất tám phút để lái xe từ cổng Lion Lodge đến bốn mươi bậc cầu thang ấn tượng phía trước ngôi nhà. Mary đang đứng trên cầu thang đón anh. Cô ta mặc một bộ đồ cưỡi ngựa được cắt may cẩn thận. Mái tóc thẳng vẫn chỉ chạm tới vai. Khi Richard nhìn lên cô ta, anh nhớ lại điều đã thu hút mình đầu tiên hơn mười năm trước đây.

Người quản gia nhanh chóng mang túi đựng đồ ngủ qua đêm của Richard đi, và đưa anh vào một phòng ngủ đủ lớn đến mức có thể tổ chức một hội nghị nhỏ. Cuối giường là một bộ đồ cưỡi ngựa.

Mary và Richard cưỡi ngựa loanh quanh khu đất trước bữa tối và mặc dù không có dấu hiệu nào về Max, cô ta nói anh ta sẽ về khoảng bảy giờ. Richard biết ơn vì Mary không bao giờ cưỡi ngựa quá nhanh. Đã lâu rồi anh không làm việc đó, và anh biết mình sẽ bị căng cơ vào sáng hôm sau, nhưng điều đó xứng đáng. Khi họ trở về nhà, Richard đi tắm và thay bộ âu phục sẫm màu trước khi xuống phòng khách trước bảy giờ một chút. Người quản gia rót cho anh một ly sherry. Lúc Mary lướt vào phòng trong một chiếc váy dạ tiệc trễ vai nhẹ nhàng, người quản gia đưa cho cô ta một ly lớn whiskey mà không đợi được hỏi.

“Em xin lỗi, Richard, nhưng Max vừa gọi điện từ Dallas nói rằng anh ấy bị giữ lại và không thể về nhà cho tới chiều muộn ngày mai. Anh ấy sẽ rất thất vọng vì không gặp được anh.” Trước khi Richard kịp bình luận gì, cô ta nói thêm: “Giờ hãy đi ăn tối thôi, và anh có thể giải thích cho em vì sao tập đoàn Baron cần 3% của em.”

Richard dẫn dắt cô ta đi từ từ qua câu chuyện về những gì đã xảy ra kể từ khi cha anh tiếp quản quyền điều hành từ ông cố của cô ta. Anh hầu như không để ý đến hai món đầu tiên của bữa tối, anh trở nên rất tập trung.

“Vậy là với 3% của em,” Mary nói, “ngân hàng có thể trở về tay người nhà Kane một cách an toàn phải không?”

“Phải”, Richard nói. “5% vẫn còn ở đâu đó, nhưng bởi bọn anh đã có 49%, em có thể đưa bọn anh tới đích.”

“Việc đó đơn giản mà,” Mary nói, khi món soufflé được dọn đi. “Em sẽ nói chuyện với anh trai mình vào thứ Hai và thu xếp mọi chuyện. Hãy đi ăn mừng với rượu brandy trong thư viện thôi.”

“Em không biết điều này đã giải thoát anh thế nào đâu,” Richard nói, đứng dậy khỏi ghế và đi theo bà chủ nhà tới một hành lang dài.

Phòng thư viện hoá ra có kích thước của một sân bóng rổ với nhiều chỗ ngồi tương tự. Mary rót cho Richard một cốc cà phê trong khi người quản gia mời anh một ly Remi Martin. Cô ta nói với quản gia đó là tất cả những gì mình cần tối nay và ngồi xuống cạnh Richard trên ghế sofa.

“Khá giống ngày xưa,” Mary nói và nhích về phía anh.

Richard tán thành khi anh đột ngột bị lôi ra khỏi giấc mơ về việc trở thành chủ tịch của Lester. Anh tận hưởng ly brandy và hầu như không nhận ra khi Mary ngả đầu lên vai mình. Sau khi cô ta rót cho anh ly brandy thứ hai, anh không thể không nhận thấy bàn tay cô ta đặt lên đùi anh. Anh nhấp một ngụm rượu cognac nữa. Đột nhiên không một lời báo trước, cô ta choàng tay ôm lấy anh và hôn lên môi. Khi cô ta cuối cùng cũng buông anh ra, anh cười và nói, “Giống hệt như ngày xưa.” Anh đứng dậy và rót cho mình một cốc cà phê lớn. “Điều gì đã giữ chân Max lại Dallas vậy?”

“Đường ống dẫn ga,” Mary nói, không có chút nhiệt tình nào. Richard vẫn đứng nguyên cạnh bệ lò sưởi.

Suốt một tiếng sau đó, anh biết mọi thứ về đường ống dẫn ga nhưng chỉ một chút về Max. Khi đồng hồ điểm mười hai giờ, anh đề nghị đã đến lúc nên đi nghỉ. Cô ta không bình luận gì, chỉ đứng dậy khỏi ghế và theo anh lên cầu thang rộng lớn tới phòng của anh. Cô ta bỏ đi trước khi anh kịp hôn chúc ngủ ngon.

Richard cảm thấy khó ngủ, bởi tâm trí anh ngập tràn sự phấn khích với việc giành được 3% sở hữu ngân hàng Lester từ Mary, và kế hoạch của anh trong việc tiếp quản ngân hàng sẽ được tiến hành với sự cản trở tối thiểu. Anh nhận ra rằng, ngay cả khi là cựu chủ tịch, Jake Thomas vẫn có thể là mối phiền toái và xem xét những cách kiểm soát sức mạnh của người đàn ông đó sau khi cuộc chiến giành quyền tiếp quản kết thúc, bỗng anh nghe thấy một tiếng động nhỏ phía cửa phòng ngủ. Anh liếc về phía đó và thấy nắm đấm cửa đang xoay, rồi cánh cửa từ từ mở ra. Mary đứng lặng lẽ, mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh xuyên thấu màu hồng.

“Anh vẫn còn thức chứ?”

Ban đầu, Richard nằm bất động, tự hỏi liệu anh có thể thoát khỏi chuyện này bằng việc giả vờ ngủ không. Nhưng anh ý thức được rằng có thể cô ta đã thấy anh cử động, nên anh nói, giọng ngái ngủ, “Còn.” Anh thấy buồn cười bởi ý nghĩ rằng đây có lẽ không phải lúc có thể phản ứng nhanh.

Mary nhẹ nhàng bước tới mép giường và ngồi xuống. “Anh có muốn gì không?”

“Một giấc ngủ ngon,” Richard đáp.

“Em có thể nghĩ được hai cách giúp anh đạt được việc đó,” Mary nói, ngả người về phía trước và vuốt ve sau gáy anh. “Anh có thể uống một viên thuốc ngủ, hoặc chúng ta có thể làm tình.”

“Ý hay đấy, nhưng anh đã uống thuốc ngủ rồi,” Richard nói.

“Nó dường như không đạt được hiệu quả mong muốn, vậy nên có lẽ chúng ta có thể thử phương pháp còn lại,” Mary nói. Cô ta cởi bỏ chiếc váy ngủ qua đầu và để nó rơi xuống sàn. Rồi không nói thêm lời nào, cô ta trườn dưới tấm chăn và tiến sát tới Richard. Anh có thể cảm thấy một thân hình rắn chắc của người tập thể dục thể thao nhiều và chưa có con cái.

“Quỷ tha ma bắt, anh ước mình chưa uống viên thuốc đó,” Richard nói, “hay ít nhất anh có thể ở lại đêm nữa.”

Mary bắt đầu hôn lên cổ Richard trong khi đưa tay vuốt dọc sống lưng anh cho đến khi cô ta chạm tới phần giữa chân anh.

Chúa ơi, Richard nghĩ, có lẽ Florentyna sẽ cảm thấy nó đáng giá 3%. Và rồi có tiếng cửa đóng sầm lại. Mary ném trả chiếc chăn, tóm lấy váy ngủ của mình, chạy qua phòng và biến mất bên ngoài cánh cửa nhanh hơn cả một tên trộm khi đèn điện bật sáng. Richard kéo lại tấm chăn phủ lên người mình và lắng nghe một cuộc thì thầm trao đổi mà anh không thể hiểu gì. Anh trải qua phần còn lại của đêm hôm đó trong giấc ngủ chập chờn.

Khi xuống nhà ăn sáng ngày hôm sau, anh thấy Mary đang nói chuyện với một người đàn ông lớn tuổi chắc chắn từng rất đẹp trai.

Người đàn ông đứng dậy và bắt tay Richard. “Cho phép tôi tự giới thiệu. Tôi là Max Preston,” ông ta nói. “Mặc dù tôi không chuẩn bị trước sẽ ở cùng anh cuối tuần này, nhưng công việc của tôi hoàn thành sớm và tôi đã kịp bắt chuyến bay cuối cùng rời Dallas. Tôi chắc chắn không muốn anh rời khỏi nhà tôi khi chưa được trải nghiệm sự hiếu khách thật sự của người phương nam.” Max và Richard nói chuyện suốt bữa sáng về những vấn đề cả hai phải đối mặt tại phố Wall. Họ đang nói say sưa về những ảnh hưởng do chính sách thuế mới của Nixon thì người quản gia thông báo rằng tài xế đang đợi để đưa ngài Kane tới sân bay.

Nhà Preston tiễn Richard xuống bốn mươi bậc cầu thang tới chiếc xe đang đợi sẵn, anh quay lại và hôn lên má Mary, cảm ơn cô ta vì tất cả những gì đã làm và bắt tay Max nồng nhiệt.

“Tôi hi vọng chúng ta sẽ gặp lại,” Max nói.

“Đó là một ý kiến tuyệt vời. Tại sao anh không gọi cho tôi khi lần tới anh đến New York nhỉ?”

Mary mỉm cười với anh.

Mary và Max Preston vẫy tay khi chiếc Rolls- Royce lướt xuống con đường dài. Lúc máy bay của anh cất cánh, Richard cảm nhận được cảm giác nhẹ nhõm to lớn. Tiếp viên phục vụ anh một ly cocktail và anh bắt đầu nghĩ về kế hoạch của mình vào thứ Hai. Florentyna đang đợi khi anh trở về phố 68.

“Cô ấy hứa nhượng cổ phần cho chúng ta,” anh nói với vợ đầy hào hứng và kể đầy đủ chi tiết trong bữa tối. Họ ngủ thiếp đi trên ghế sofa bên ngọn lửa nhỏ trước nửa đêm, tay Florentyna đặt lên chân anh.

Sáng hôm sau, Richard gọi một cuộc điện thoại tới Jake Thomas để thông báo rằng giờ anh đã sở hữu 52%.

Richard có thể nghe thấy một tiếng hít sâu.

“Ngay khi giấy chứng nhận nằm trong tay luật sư của tôi, tôi sẽ tới ngân hàng và cho anh biết tôi muốn việc chuyển giao sẽ được tiến hành như thế nào.”

“Tất nhiên,” Thomas thở dài nói. “Tôi có thể hỏi rằng anh có được 2% cuối cùng từ ai không?”

“Được, từ một người bạn cũ của tôi, Mary Preston.”

Một khoảng lặng ở đầu dây bên kia. “Không phải bà Max Preston ở Florida đấy chứ?” Jake Thomas hỏi.

“Phải,” Richard nói một cách đắc thắng.

“Vậy thì anh không cần bận tâm đến việc tới đây đâu, ngài Kane, bởi bà Preston đã chuyển nhượng 3% sở hữu ngân hàng Lester của mình cho chúng tôi vài tuần trước rồi, và chúng tôi đang sở hữu giấy chứng nhận cổ phần hơn một tháng nay.” Điện thoại ngắt. Đến lượt Richard thở hổn hển.

Khi Richard kể với Florentyna về tình hình mới, tất cả những gì cô có thể nói là: “Đáng lý anh nên ngủ với mụ đàn bà khốn kiếp đó. Em cá là Jake Thomas đã làm thế.”

“Em sẽ ngủ với Scott Roberts trong hoàn cảnh tương tự chứ?”

“Vì Chúa, không, ông Kane ạ.” “Chính xác, Jessie à.”

Richard trải qua một đêm không ngủ nữa nghĩ cách làm sao có được 2% cuối cùng đó. Rõ ràng là hiện giờ mỗi bên đều đã có 49% cổ phần. Thaddeus Cohen đã cảnh báo trước rằng anh cần phải đối mặt với thực tế và bắt đầu nghĩ cách thu hồi lượng tiền mặt tối đa từ số cổ phiếu anh đang có. Có lẽ anh nên làm theo cách của Abel và bán mạnh vào ngày 29 tháng Bảy, một ngày trước khi cuộc họp diễn ra. Richard liên tục trở mình bởi những ý tưởng vô dụng ùa về trong tâm trí. Anh lật người một lần nữa và cố gắng chợp mắt một chút thì Florentyna tỉnh dậy.

“Anh còn thức không?” Cô hỏi khẽ. “Còn, đang đuổi theo 2% đó.”

“Em cũng vậy. Anh có nhớ mẹ anh nói với chúng ta rằng ai đó đã mua lại 2% từ ông Peter Parfitt dưới danh nghĩa cha anh để ngăn cản cha em chạm tay vào nó không?”

“Có, anh nhớ,” Richard nói.

“Chà, có lẽ họ chưa từng biết tới đề nghị của chúng ta.”

“Em yêu à, nó xuất hiện trên mọi tờ báo ở nước Mỹ này.”

“Ban nhạc the Beatles cũng vậy, nhưng đâu phải ai cũng nghe nói về họ đâu.”

“Anh đoán rằng nó đáng để thử đấy,” Richard nói, nhấc điện thoại đặt cạnh giường lên.

“Anh gọi cho ai vậy, the Beatles ư?”

“Không, mẹ anh.”

“Vào lúc bốn giờ sáng? Anh không thể đánh thức mẹ mình giữa đêm như vậy được.”

“Anh có thể, và anh phải làm thế.”

“Em sẽ không nói với anh nếu em biết anh sẽ làm thế này.”

“Em yêu, chỉ còn hai ngày rưỡi nữa trước khi anh làm mất ba mươi bảy triệu đô la của em, và có thể người chủ sở hữu số cổ phiếu mà chúng ta cực kì cần sống tận nước Úc.”

“Hợp lý đấy, ngài Kane.”

Richard quay số và chờ đợi. Một giọng ngái ngủ trả lời.

“Mẹ phải không?”

“Phải, Richard. Mấy giờ rồi?”

“Bốn giờ sáng ạ. Con rất xin lỗi vì đã làm phiền mẹ, nhưng không có ai khác con có thể hỏi cả. Bây giờ, mẹ hãy nghe kĩ nhé. Mẹ từng nói rằng một người bạn của cha đã mua 2% cổ phần Lester từ Peter Parfitt để tránh nó rơi vào tay cha Florentyna. Mẹ có nhớ được đó là ai không?”

Có một khoảng lặng. “Có, mẹ nghĩ vậy. Nó sẽ quay về với mẹ nếu con giữ yên một phút. Phải, đó là một người bạn cũ từ Anh Quốc, một ông chủ ngân hàng từng học tại Harvard với cha con. Cái tên sẽ hiện về ngay thôi.” Richard nín thở. Florentyna ngồi dậy trên giường.

“Emson, Colin Emson, chủ tịch của… ôi, con yêu, mẹ không nhớ được.”

“Đừng lo lắng, mẹ ơi, thế là đã đủ để bắt đầu rồi. Mẹ ngủ tiếp đi ạ.”

“Anh đúng là một đứa con trai chu đáo và biết nghĩ làm sao,” Kate Kane nói khi bà cúp máy.

“Giờ thì sao, Richard?” “Chuẩn bị bữa sáng thôi.”

Florentyna hôn lên trán anh và biến mất.

Richard nhấc điện thoại lên. “Làm ơn kết nối Tổng đài quốc tế. Bây giờ là mấy giờ tại London vậy?”

“Chín giờ bảy phút ạ.”

Richard lật qua cuốn danh bạ cá nhân và nói, “Kết nối cho tôi tới số 372-7711.”

Anh sốt ruột chờ đợi. Một giọng nói vang lên bên đầu dây.

“Ngân hàng Hoa Kỳ xin nghe.”

“Xin cho tôi nói chuyện với Jonathan Coleman.” Lại một sự chờ đợi nữa.

“Jonathan Coleman xin nghe.”

“Chào buổi sáng, Jonathan, Richard Kane đây.” “Rất vui khi nghe giọng anh, Richard. Anh không gọi tới vào lúc bốn giờ sáng mà không có một lí do thích hợp phải không?”

“Anh đoán đúng rồi đấy. Tôi cần một số thông tin gấp. Colin Emson là chủ tịch ngân hàng nào vậy?”

“Đợi một chút, Richard, tôi sẽ tìm hiểu về ông ấy trong cuốn Niên giám hằng năm của các ngân hàng.” Richard có thể nghe thấy tiếng những trang giấy được lật mở. “Robert Fraser Và Các Cộng Sự”, câu trả lời vọng lại. “Chỉ có điều bây giờ ông ấy là Sir[2] Colin Emson.”

“Số điện thoại của ông ấy là gì?” “493-3211.”

“Cảm ơn, Jonathan. Tôi sẽ gọi anh khi lần tới đến London.”

Richard viết những con số vào góc một chiếc phong bì và quay số tổng đài quốc tế lần nữa khi Florentyna bước vào phòng ngủ.

“Có dẫn tới đâu không?”

“Anh đang tìm hiểu. Tổng đài phải không, bạn có thể kết nối cho tôi tới số này ở London. Bốn chín ba, ba hai một một.”

Florentyna ngồi cuối giường trong khi Richard chờ đợi.

“Robert Fraser Và Các Cộng Sự xin nghe.” “Xin cho tôi nói chuyện với Sir Colin Emson.” “Tôi sẽ nói rằng ai đang gọi tới vậy, thưa ngài?” “Richard Kane của tập đoàn Baron, New York.” “Xin giữ máy, thưa ngài.”

Richard lại chờ đợi.

“Chào buổi sáng. Emson nghe đây.”

“Chào buổi sáng, Sir Colin. Tôi là Richard Kane… Có lẽ ngài biết cha tôi?”

“Tất nhiên rồi. Chúng tôi đã ở Harvard cùng nhau. Một người tốt, cha của cậu. Tôi đã rất buồn khi nghe tin ông ấy mất. Tôi có viết thư cho mẹ cậu khi đó. Cậu đang gọi từ đâu vậy?”

“New York ạ.”

“Dậy sớm đấy, cậu trai Mỹ. Vậy tôi có thể giúp gì cậu?”

“Ngài vẫn còn giữ 2% cổ phiếu ngân hàng Lester chứ ạ?” Richard nín thở lần nữa.

“Phải, ta còn. Đã phải trả một số tiền lớn quá đáng cho chúng. Tuy vậy không thể than phiền gì. Cha cậu đã giúp ta một số việc khi ông ấy còn sống.”

“Ngài có nghĩ đến việc bán chúng không, Sir Colin?” “Nếu cậu sẵn lòng đưa một cái giá hợp lý.”

“Bao nhiêu sẽ khiến ngài coi là hợp lý ạ?”

Một khoảng im lặng dài. “Tám trăm nghìn đô la.” “Tôi đồng ý,” Richard nói không chút do dự,

“nhưng tôi phải lấy được chúng vào ngày mai. Nếu tôi chuyển khoản số tiền, ngài có thể hoàn thành tất cả thủ tục giấy tờ khi tôi đến nơi không?”

“Đơn giản, cậu bé thân mến, được chứ,” Emson nói. “Ta sẽ chuẩn bị một chiếc xe đón cậu tại sân bay và cho cậu tùy nghi sử dụng trong thời gian ở tại London.”

“Cảm ơn ngài, Sir Colin.”

“Đừng có dùng từ ‘Sir’ nhiều quá, anh bạn trẻ. Ta đã đến cái tuổi mà mong muốn được gọi bằng tên thánh của mình hơn. Chỉ cần cho ta biết khi nào cậu đến và mọi thứ sẽ sẵn sàng cho cậu.”

“Cảm ơn… Colin.”

Richard đặt điện thoại xuống.

“Anh sẽ không đi thay đồ phải không?”

“Chắc chắn rồi. Anh sẽ không ngủ tiếp đêm nay. Giờ thì, bữa sáng của anh đâu rồi?”

***

Vào lúc sáu giờ sáng, Richard đặt chỗ trên chuyến bay số 915 khởi hành từ sân bay Kennedy. Anh cũng đã đặt cho mình vé chiều về vào sáng ngày tiếp theo lúc mười một giờ, tới New York lúc một giờ ba lăm chiều hôm sau, cho phép anh có hai mươi tư giờ rỗi rãi trước cuộc họp cổ đông lúc hai giờ chiều ngày thứ Tư.

“Chúng ta tiến hành mọi thứ hơi gấp gáp, phải không?” Florentyna nói.

“Đó là lí do anh sẽ đi một mình và không mạo hiểm thêm một người đưa tin nữa.”

“Chà, sứ giả à, William sẽ muốn anh mang về cho nó một mô hình xe buýt đỏ của London đấy.”

“Em luôn luôn đưa ra những thỏa thuận quan trọng như vậy dưới danh nghĩa của anh. Đó là một trọng trách lớn mà anh phải gánh vác bởi đóng trò giám đốc điều hành tập đoàn của em đấy.”

“Em biết, anh yêu, và nghĩ đi, việc đó chỉ bởi anh ngủ với vị chủ tịch đấy.”

***

Bảy giờ sáng, Richard ngồi tại bàn làm việc trong văn phòng của mình viết một hướng dẫn rành mạch về việc chuyển số tiền tám trăm ngàn đô bằng điện tín tới Robert Fraser Và Các Cộng Sự, phố Albermarle, London WI. Richard biết số tiền sẽ được chuyển tới ngân hàng của Sir Colin Emson trước cả khi anh đến nơi. Lúc bảy rưỡi, anh lái xe đến sân bay và làm thủ tục xuất cảnh. Chiếc máy bay 747 cất cánh đúng giờ và anh tới sân bay Heathrow tại London vào mười giờ tối hôm đó. Sir Colin Emson giữ đúng lời hứa. Một tài xế đã đợi để đón anh và đưa anh về khách sạn Baron. Người quản lý dành cho anh phòng khép kín Davis Leroy. Phòng Tổng thống, ông ta giải thích, đã được thuê bởi ngài Jagger. Nhóm của ông ta đã bao trọn tầng chín.

“Tôi không nghĩ là tôi biết nhóm này,” Richard nói. “Họ chuyên về lĩnh vực nào vậy?”

“Ca hát,” tay quản lý trả lời.

Khi Richard làm thủ tục tại quầy tiếp tân, một tin nhắn đã đợi sẵn từ Sir Colin Emson, đề nghị họ gặp nhau tại ngân hàng vào chín giờ sáng hôm sau.

Richard lặng lẽ ăn tối trong phòng mình và gọi cho Florentyna để cập nhật tình hình cho cô trước khi lên giường ngủ.

“Quyết tâm thắng lợi, ngài Kane – tất cả chúng ta đều trông mong vào anh.”

Richard thức dậy lúc bảy giờ và đóng gói đồ đạc trước khi xuống ăn sáng. Cha anh đã luôn nói về món cá trích muối hun khói ở London, nên anh đã gọi chúng với một chút kỳ vọng. Khi ăn tới miếng cuối cùng, anh nhận thấy chúng thật sự ngon khiến anh chắc chắn sẽ làm cho cậu con trai của mình phát chán với cùng một câu chuyện cho đến khi cậu bé tội nghiệp được tới thăm London. Sau bữa sáng, anh đi bộ dọc công viên Hyde để giết thời gian trước giờ ngân hàng mở cửa. Công viên xanh mướt và phủ đầy những thảm hoa thủy tiên lớn nguyên vẹn. Anh không thể ngừng so sánh vẻ đẹp của nó với Công viên Trung tâm và nhớ cha anh từng kể rằng London có năm công viên hoàng gia với kích thước tương đương nhau.

Đồng hồ điểm chín giờ, Richard đi tới trước cửa ngân hàng Robert Fraser Và Các Cộng Sự trên phố Albermarle, chỉ cách khách sạn Baron vài trăm mét. Người thư ký dẫn anh tới văn phòng của Sir Colin Emson.

“Có cảm giác cậu sẽ đúng giờ, anh bạn già ạ, nên ta đã có mọi thứ sẵn sàng cho cậu. Ta nhớ đã thấy cha cậu ngồi trên bậc cửa với những chai sữa. Ngày đó mọi người đều uống cà phê đen.”

Richard bật cười.

“Tám trăm nghìn đô la của cậu đã được chuyển tới sát giờ đóng cửa ngày hôm qua, vậy nên tất cả những gì ta phải làm là ký chứng nhận cổ phần chuyển giao cho cậu trước sự chứng kiến của một nhân chứng.” Sir Colin gạt một nút. “Cô vào được không, Margaret?” Thư ký riêng của Sir Colin theo dõi vị chủ tịch của một ngân hàng ký chứng nhận chuyển khoản để cho người nhận có thể trở thành chủ tịch của một ngân hàng khác.

Richard kiểm tra qua giấy tờ, cẩn thận ký lên phần của mình trong bản thỏa thuận và trao lại biên lai số tiền tám trăm nghìn đô.

“Chà, ta hi vọng tất cả những rắc rối mà cậu chấp nhận khi tự mình đến đây sẽ đảm bảo cho cậu trở thành chủ tịch của Lester, bạn già.”

Richard nhìn chằm chằm vào người đàn ông đứng tuổi với bộ ria mép trắng dài, hói đầu và phong cách quân nhân. “Tôi không biết là ngài đã nhận ra…”

“Không muốn người Mỹ các cậu nghĩ rằng bọn ta đều ngủ quên ở đây. Bây giờ cậu hãy nhanh lên để bắt kịp chuyến bay lúc mười một giờ từ Heathrow để đến cuộc họp đó dễ dàng: không nhiều khách hàng của bọn ta thanh toán nhanh chóng như cậu đâu. Nhân tiện, chúc mừng về con rô-bốt thám hiểm mặt trăng đó.”

“Cái gì cơ ạ?” Richard hỏi.

“Cậu vừa đưa một người đàn ông lên mặt trăng.” “Ôi Chúa ơi!” Richard nói.

“Chà, không hẳn,” Sir Colin nói, “nhưng ta cảm thấy khá chắc chắn rằng đó là điều tiếp theo mà NASA đã lên kế hoạch.”

Richard cười rồi cảm ơn Sir Colin lần nữa. Anh rảo bước thật nhanh về khách sạn Baron, còn hát thầm nữa. Anh biết chính xác cảm giác của một người lên mặt trăng là như thế nào. Anh để lại túi đồ cá nhân chỗ người xách hành lý để có thể nhanh chóng làm thủ tục trả phòng, và tài xế của Sir Colin vội vã đưa anh quay lại sân bay Heathrow. Richard vào cửa số ba vừa kịp lúc làm thủ tục lên chuyến bay lúc mười một giờ. Anh sẽ quay về New York với hai mươi tư giờ rảnh rỗi: nếu cha anh ngày trước phải thực hiện một giao dịch tương tự trước khi ông ấy trở thành chủ tịch, quá trình có thể phải kéo dài tới hai tuần.

Richard ngồi trong phòng đợi tại câu lạc bộ Clipper, nghịch ly Martini trong khi đọc bài viết trên tờ The Times nói về khả năng Rod Laver[3] giành được danh hiệu Grand Slam[4] sau thắng lợi tại giải Wimbledon. Bên ngoài, màn sương mù dày đặc đang buông xuống. Chưa đầy ba mươi phút sau, một thông báo được đưa tới mọi hành khách rằng tất cả các chuyến bay sẽ bị tạm hoãn trong thời gian ngắn. Một tiếng sau, họ thông báo chuyến bay của Richard, nhưng khi đi ngang qua đường băng, anh có thể thấy sương mù ngày càng dày đặc từng phút. Anh ngồi vào ghế của mình, thắt dây an toàn, đọc một bản sao của tạp chí Time tuần trước, kiềm chế bản thân không nhìn ra ngoài, đợi cảm giác chiếc máy bay cất cánh. Nixon, anh đọc, đã chỉ định những nữ tướng đầu tiên, Đại tá Elizabeth Hoisington và Đại tá Anne Mae Hays; chắc chắn sẽ là sự đổi mới đầu tiên Nixon thực hiện mà Florentyna cho là hợp lý.

“Chúng tôi rất tiếc phải thông báo rằng chuyến bay này sẽ bị tạm hoãn cho đến khi có thông báo mới bởi điều kiện thời tiết.” Tiếng rên rỉ vang lên trong khoang hạng nhất. “Mọi hành khách nên quay trở lại sân bay, nơi họ sẽ được cung cấp phiếu ăn miễn phí và thông báo thời điểm quay lại máy bay. Pan American[5] xin lỗi vì sự trì hoãn và hi vọng việc này không gây ra bất cứ sự bất tiện lớn nào.” Richard buộc phải cười mỉm. Quay lại bên trong sân bay, anh đi vòng quanh mọi quầy bán vé, kiểm tra xem hãng nào sẽ có chuyến bay đầu tiên cất cánh. Anh tìm ra chuyến bay của Air Canada tới Montreal. Anh đặt một chỗ, sau khi được thông báo rằng chuyến bay Pan Am của anh tới New York giờ đứng thứ hai mươi bảy trong danh sách đợi xuất phát. Anh sau đó kiểm tra các chuyến bay rời Montreal tới New York. Cứ mỗi hai tiếng sẽ có một chuyến và thời gian bay chỉ hơn một giờ đồng hồ. Anh tới hỏi Pan American cũng như Air Canada cứ mỗi ba mươi phút trôi qua, nhưng lời đáp lịch sự và vô cảm vẫn không có gì khác: “Tôi xin lỗi, thưa ông, chúng tôi không thể làm gì cho đến khi sương mù tan.”

Hai giờ chiều, anh gọi cho Florentyna cảnh báo về sự chậm trễ.

“Không ấn tượng chút nào, ông Kane. Vì anh đang gọi điện, anh có xoay sở mang về một chiếc xe buýt đỏ của London cho William không vậy?”

“Chết tiệt. Anh hoàn toàn quên mất.”

“Hôm nay không làm tốt lắm, ông Kane ạ. Tốt hơn là hãy thử quầy bán đồ lưu niệm miễn thuế xem?”

Richard tìm thấy một cửa hàng trong sân bay có bán xe buýt London nhiều kích cỡ. Anh chọn một chiếc bằng nhựa lớn và thanh toán bằng những đồng tiền Anh cuối cùng của mình. Với chiếc xe buýt kẹp an toàn dưới cánh tay, anh quyết định sử dụng phiếu ăn trưa miễn phí. Anh ngồi xuống với bữa trưa tại sân bay dở nhất từng thấy: một miếng thịt bò mỏng cỡ chừng ba xăng ti mét mà tờ thực đơn đã khiến người xem hiểu nhầm khi miêu tả là một miếng thịt bò nhỏ, cùng với ba lá bắp cải héo rũ xếp thành món salad phụ. Anh kiểm tra đồng hồ. Đã ba giờ chiều. Trong hai tiếng đồng hồ, anh cố đọc một bản sao của cuốn Người phụ nữ của vị Trung úy Pháp, nhưng do rất lo lắng nghe mọi thông báo công cộng nên anh không đọc quá được trang bốn.

Lúc bảy giờ, sau khi Richard đi vòng quanh sảnh số ba vài lần, anh bắt đầu nghĩ mọi thứ sẽ sớm trở thành muộn màng dù cho máy bay cất cánh trong điều kiện thời tiết thế nào đi nữa. Loa phóng thanh đưa ra cảnh báo đáng quan ngại về một thông báo khẩn sắp tới. Anh đứng như tượng khi những từ ngữ phát ra. “Chúng tôi vô cùng xin lỗi khi phải thông báo rằng mọi chuyến bay rời khỏi Heathrow đã bị hủy bỏ cho đến sáng ngày mai, ngoại trừ chuyến bay số hiệu 006 của hãng Air Iran tới Jiddah và chuyến bay số hiệu 009 của hãng Air Canada tới Montreal.”

Richard đã được cứu bởi tầm nhìn xa của mình: anh biết chuyến bay của hãng Air Canada sẽ được bán sạch vé trong vòng vài phút. Một lần nữa, anh ngồi trong phòng chờ hạng nhất. Mặc dù chuyến bay bị hoãn thêm một thời gian, nó cuối cùng được gọi tên vài phút trước tám giờ. Richard gần như reo mừng khi chiếc máy bay 747 cất cánh sau chín giờ một chút. Sau đó, anh nhận thấy mình cứ vài phút lại kiểm tra đồng hồ. Chuyến bay không có gì đặc biệt ngoại trừ đồ ăn còn kinh khủng hơn. Máy bay cuối cùng cũng hạ cánh ở sân bay Montreal ngay sát mười một giờ đêm hôm đó.

Richard chạy như bay tới quầy bán vé của hãng hàng không Hoa Kỳ và phát hiện ra anh đã lỡ mất chuyến bay cuối cùng tới New York chỉ vài phút trước. Anh chửi thề lớn tiếng.

“Đừng lo lắng, thưa ngài, có một chuyến bay lúc mười giờ hai lăm phút sáng ngày mai.”

“Mấy giờ nó tới New York?”

“Mười một giờ ba mươi ạ.”

“Hai tiếng rưỡi rảnh rỗi,” anh nói lớn. “Tôi sẽ phải thuê một chiếc máy bay riêng.”

“Không máy bay nào được phép cất cánh khỏi sân bay này sau mười giờ ba mươi, thưa ngài.”

“Chết tiệt thật,” Richard nói. Anh đặt một vé và nhận phòng tại khách sạn Baron ở sân bay rồi gọi điện cho Florentyna.

“Anh đang ở đâu vậy?” Cô hỏi “Khách sạn Baron sân bay Montreal.” “Càng lúc càng tò mò đấy.”

Richard giải thích những gì đã diễn ra.

“Tội nghiệp anh yêu. Anh có nhớ chiếc xe buýt London màu đỏ không?”

“Có, anh đang nắm chặt nó đây, nhưng túi quần áo của anh thì vẫn còn trên chuyến bay của Pan Am đến New York.”

“Vậy còn chứng nhận cổ phiếu?”

“Chúng nằm trong cặp tài liệu của anh và chưa lúc nào rời khỏi người.”

“Rất tốt, ngài Kane. Em sẽ chuẩn bị một chiếc xe đợi anh ở sân bay, và ông Cohen cùng với em sẽ đến cuộc họp cổ đông tại Lester, mang theo 49% của chúng ta. Vậy nên nếu anh đang nắm giữ 2% của mình, Jake Thomas sẽ nhận trợ cấp thất nghiệp cùng thời gian này ngày mai.”

“Sao em có thể tự tin về chuyện đó vậy nhỉ?” “Anh chưa từng khiến em thất vọng, Bella không bao giờ ngừng nhắc nhở em điều đó. Ngủ ngon nhé.”

Richard đã không hề ngủ ngon, và quay lại sảnh đợi của hãng Hàng không Hoa Kỳ nhiều giờ trước khi chuyến bay cất cánh. Có một sự trì hoãn nhẹ, nhưng vị cơ trưởng vẫn dự đoán rằng ông có thể hạ cánh xuống Kennedy lúc mười một rưỡi. Richard không có hành lý và cảm thấy tự tin rằng giờ đây anh có thể tới buổi họp với ít nhất nửa tiếng rảnh rỗi. Lần đầu tiên trong hơn hai mươi bốn giờ qua anh bắt đầu thư giãn và thậm chí ghi một vài chú thích cho bài phát biểu đầu tiên của mình với tư cách chủ tịch Lester.

Khi chiếc máy bay 707 tới Kennedy, nó bắt đầu bay vòng vòng quanh sân bay. Richard nhìn ra bên ngoài ô cửa sổ nhỏ và có thể thấy rõ tòa nhà trên phố Wall nơi anh phải có mặt trong vòng hai tiếng đồng hồ nữa. Anh đập vào đầu gối trong cơn giận dữ. Cuối cùng, máy bay hạ thấp độ cao, chỉ để lại bắt đầu bay vòng vòng.

“Đây là cơ trưởng James McEwen. Tôi xin lỗi về sự trì hoãn này, nhưng chúng ta buộc phải chờ đợi bởi ùn tắc giao thông. Dường như có vài chuyến bay bị hoãn từ London giờ đã tới New York.” Richard tự hỏi liệu chuyến bay của hãng Pan American từ Heathrow có hạ cánh trước chuyến của anh không.

Năm phút, mười phút, mười lăm phút. Richard kiểm tra lịch trình. Mục 1 – động thái từ chối cuộc thương lượng việc tiếp quản đưa ra bởi tập đoàn Baron. Mục 2 – việc ban hành cổ phiếu biểu quyết mới. Nếu họ không chứng minh được mình có 51%, Jake Thomas sẽ đóng các thủ tục tố tụng trước khi họ đạt tới mục 2. Chiếc máy bay bắt đầu hạ độ cao và những bánh xe chạm xuống mặt đất lúc mười hai giờ hai mươi bảy phút. Richard lao nhanh qua sân bay. Anh vượt qua tài xế của mình trên đường chạy, làm anh ta phải vội vàng lao theo anh tới chỗ đậu xe, nơi anh một lần nữa kiểm tra đồng hồ. Còn một tiếng hai mươi phút. Anh có thể tới cuộc họp một cách thoải mái.

“Leo lên đó đi,” Richard nói.

“Vâng, thưa ngài,” người tài xế nói khi anh ta lái vào làn đường bên trái trên cao tốc Van Wyck. Richard nghe tiếng còi báo động vài phút sau, và một tay cảnh sát trên xe mô tô vượt lên đầu xe, vẫy họ vào làn đường khẩn cấp. Viên cảnh sát đỗ xe và từ từ đi về phía Richard, lúc này đã nhảy ra khỏi xe. Anh cố gắng giải thích rằng đây là vấn đề giữa sống và chết.

“Luôn luôn như vậy,” viên sĩ quan nói. “Hoặc là thế, hoặc là ‘Vợ tôi đang sinh em bé’.” Richard để người lái xe đối phó với tay cảnh sát trong khi anh cố gắng gọi một chiếc xe tắc xi đi ngang, nhưng tất cả đều đã có người. Mười sáu phút sau, viên cảnh sát thả cho họ đi. Đó là một giờ hai mươi chín phút lúc họ vượt qua cầu Brooklyn và lái vào đường FDR. Richard có thể nhìn thấy những tòa nhà chọc trời trên phố Wall từ xa, nhưng những chiếc xe cứ chật như nêm suốt dọc đường. Chỉ còn sáu phút nữa là tới hai giờ khi họ tới đầu phía bắc của phố Wall, Richard không thể chịu đựng hơn được và nhảy ra khỏi xe, cặp tài liệu kẹp dưới một tay, chiếc xe buýt London màu đỏ dưới tay bên kia, và chạy nước rút qua ba tòa nhà cuối cùng, tránh những người đi bộ chậm chạp trên vỉa hè và những tay tài xế phóng nhanh vượt ẩu. Anh nghe tiếng đồng hồ của nhà thờ Trinity gõ hai tiếng khi tới Bowling Green và cầu Chúa rằng đồng hồ bị nhanh trong lúc anh chạy đua lên những bậc cầu thang của tòa nhà Lester, đột nhiên nhận ra không biết cuộc họp được tổ chức ở đâu. “Tầng năm mươi mốt, thưa ngài,” người giữ cửa thông báo.

Thang máy từ tầng 30 đến 60 chật cứng với đám đông trước-giờ-ăn-trưa và nó dừng lại ở tầng 31-33-34-42-44-47-50-51. Richard nhảy ra khỏi thang máy và chạy dọc hành lang, theo chỉ dẫn của mũi tên đỏ tới nơi cuộc họp đang diễn ra. Khi anh tới căn phòng đầy người, một, hai gương mặt quay lại nhìn anh. Phải có hơn năm trăm người đang ngồi lắng nghe vị chủ tịch, nhưng anh là cổ đông duy nhất mướt mồ hôi từ đầu đến chân. Anh được chào đón bởi ánh mắt lạnh lùng của Jake Thomas, người trao anh một nụ cười thấu hiểu từ trên bục. Richard nhận ra anh đã quá muộn. Florentyna đang ngồi ở hàng ghế trên cùng, đầu gục xuống. Anh ngồi xuống chiếc ghế ở cuối căn phòng và lắng nghe ngài chủ tịch của Lester.

“Tất cả chúng ta đều tin rằng quyết định được đưa ra ngày hôm nay là vì lợi ích lớn nhất của ngân hàng. Trong hoàn cảnh ban giám đốc của các bạn phải đối mặt, sẽ không ai thấy ngạc nhiên với đòi hỏi của tôi, và Lester giờ đây sẽ tiếp tục vai trò truyền thống của mình là một trong những tổ chức tài chính lớn mạnh của Mỹ. Mục thứ hai,” Jake Thomas nói. Richard cảm thấy buồn nôn. “Nhiệm vụ cuối cùng của tôi trong vai trò chủ tịch của Lester là đề nghị vị chủ tịch mới sẽ là ông Richard Kane.”

Richard không tin vào tai mình. Một người phụ nữ lớn tuổi nhỏ bé đứng dậy khỏi ghế ở hàng đầu tiên và nói bà muốn ủng hộ động thái này bởi bà cảm thấy cha ông Kane là một trong những vị chủ tịch tốt nhất mà ngân hàng từng có. Một tràng vỗ tay vang lên khi người phụ nữ đó ngồi xuống.

“Cảm ơn,” Jake Thomas nói. “Ai ủng hộ quyết định này?” Richard nhìn chằm chằm vào chính giữa hội trường khi những cánh tay giơ lên không trung.

“Ai phản đối?” Jake Thomas nhìn xuống từ trên bục.

“Tốt, quyết định được nhất chí thông qua. Tôi bây giờ rất vinh dự được mời chủ tịch mới của các bạn ra mắt mọi người. Thưa các quý bà và quý ông, ông Richard Kane.” Richard đi tới, mọi người đứng cả dậy và vỗ tay. Khi đi ngang Florentyna, anh đưa cho cô chiếc xe buýt màu đỏ.

“Mừng là anh đã đạt được thứ gì đó đáng giá trong chuyến đi sang London của mình,” cô thì thầm.

Richard bước đi một cách đàng hoàng lên bục phát biểu. Jake Thomas bắt tay anh và sau đó ngồi vào chỗ cuối hàng ghế.

“Tôi không có gì nhiều muốn nói trong dịp này,” Richard bắt đầu, “ngoại trừ việc đảm bảo với các bạn rằng tôi mong muốn Lester tiếp tục truyền thống cũ của mình như dưới thời cha tôi và tôi sẽ cống hiến bản thân đến cuối cùng.” Không nghĩ được điều gì để thêm vào, anh mỉm cười và nói, “Tôi cảm ơn các bạn vì sự hiện diện ngày hôm nay và trông đợi được gặp các bạn lần tới tại cuộc họp thường niên.” Một tràng pháo tay khác theo sau lời phát biểu và các cổ đông bắt đầu giải tán, trò chuyện trong lúc rời khỏi phòng.

Ngay khi có thể thoát khỏi những người muốn chặn Richard lại, kể cả để chúc mừng anh hay để nói cho anh họ muốn Lester sẽ được vận hành thế nào, Florentyna dẫn anh tới văn phòng của chủ tịch. Anh đứng đó và nhìn chăm chú vào bức chân dung cha mình đang treo phía trên lò sưởi.

“Em đã xoay sở thế nào vậy, Jessie?” Anh hỏi. “Chà, em nhớ tới một lời khuyên mà gia sư của em đã dạy khi em còn là một đứa trẻ. Sự dự phòng, cô Tredgold thường nói vậy. Luôn luôn có sẵn một kế hoạch dự phòng trong trường hợp trời đổ mưa. Khi anh gọi về từ Montreal, em đã sợ rằng có thể sẽ có phát sinh bên ngoài khiến ‘trời đổ mưa’ và anh không đến được cuộc họp. Vậy nên em đã gọi cho Thaddeus Cohen và giải thích kế hoạch dự phòng của mình, và ông ấy đã dành buổi sáng nay soạn ra những giấy tờ cần thiết.”

“Giấy tờ gì?” Richard nói.

“Cứ kiên nhẫn, ngài Kane. Em cảm thấy sau chiến thắng của này, em có quyền sáng tác câu chuyện dài hơn một chút.”

Richard bồn chồn giữ im lặng.

“Khi có tài liệu cần thiết trong tay, em đã gọi cho Jake Thomas và đề nghị anh ta gặp em hai mươi phút trước khi cuộc họp cổ đông bắt đầu. Nếu anh về kịp lúc, em sẽ hủy cuộc đối đầu với ngài Thomas, nhưng anh không kịp.”

“Nhưng kế hoạch của em…”

“Cha em – cực kì thông thái – từng nói với em rằng một khi đã là một con chồn hôi, sẽ luôn luôn là một con chồn hôi, và ông ấy đã đúng. Trong cuộc gặp với Thomas, em thông báo với anh ta rằng chúng ta đã sở hữu 51% cổ phần của Lester. Anh ta không tin cho đến khi em nhắc đến tên Sir Colin Emson, và sau đó mặt anh ta trở nên trắng bệch. Em đặt cả bó giấy chứng nhận lên trên bàn trước mặt anh ta, và trước khi anh ta có thể kiểm tra, em nói rằng nếu anh ta bán cho em 2% của mình trước hai giờ, em sẽ vẫn trả anh ta đủ mười bốn đô mỗi cổ phiếu. Em bồi thêm rằng anh ta phải ký một tài liệu tuyên bố anh ta sẽ từ chức chủ tịch và không cố gắng can thiệp vào bất cứ giao dịch trong tương lai nào liên quan đến ngân hàng Lester. Điều khoản phụ, mặc dù nó không trong hợp đồng, anh ta phải đề nghị anh làm chủ tịch.”

“Chúa ơi, Jessie, em hẳn phải có thần kinh của mười người đàn ông.”

“Không. Một người phụ nữ thôi.”

Richard cười. “Thomas đã phản ứng thế nào?” “Hỏi em sẽ làm gì nếu anh ta từ chối. Nếu từ chối, em nói với anh ta, chúng tôi sẽ công khai sa thải anh trong vòng mười phút nữa, không có khoản bồi thường nào cho việc mất chức. Sau đó em chỉ ra cho anh ta thấy là anh ta sẽ phải bán số cổ phiếu của mình với cái giá tốt nhất trên thị trường mở, bởi vì ngay khi chúng ta có 51% của Lester anh ta sẽ không có vai trò gì trong tương lai của ngân hàng nữa.”

“Và sau đó?”

“Anh ta ký vào giấy tờ do ông Cohen chuẩn bị thậm chí còn không cả tham khảo ý kiến các giám đốc đồng hành của mình.”

“Xuất sắc, Jessie, cả khâu lên kế hoạch và thực hiện.” “Cảm ơn, ngài Kane. Em hi vọng rằng giờ đây khi đã là chủ tịch của một ngân hàng, anh sẽ không vội vã đi khắp nơi, khiến bản thân bị trì hoãn, bỏ lỡ các cuộc họp và không thu được kết quả gì từ đống rắc rối của mình ngoại trừ một mô hình xe buýt London đỏ. Nhân tiện, anh có nhớ mang quà gì về cho Annabel không?”

Richard có vẻ xấu hổ. Florentyna cúi xuống và đưa cho anh một túi mua hàng của FAO Schwarz. Anh nhấc ra một chiếc hộp có in hình máy đánh chữ đồ chơi bên ngoài cùng dòng chữ “Sản xuất tại Anh Quốc” in dọc theo đáy hộp.

“Không phải là ngày của anh, phải không ngài Kane? Nhân tiện, Neil Armstrong trở lại nhanh hơn là anh đấy. Có lẽ chúng ta nên mời ông ta tham gia hội đồng quản trị chăng?”

Richard đọc bài viết của Vermont Royster trên tờ Wall Street Jourmal sáng hôm sau:

Richard Kane dường như đã giành được một cuộc lật đổ không đổ máu trong nỗ lực để trở thành chủ tịch ngân hàng Lester. Không có cuộc bỏ phiếu nào giữa các cổ đông tại phiên họp bất thường, và sự kế thừa chiếc ghế của ông được đề nghị bởi người đương niệm về hưu, Jake Thomas, và đã được nhất trí công khai. Rất nhiều cổ đông có mặt tại cuộc họp đề cập đến các truyền thống và tiêu chuẩn được đặt ra bởi ngài William Lowell Kane quá cố, cha của vị chủ tịch hiện thời. Cổ phiếu của Lester kết thúc cuối ngày tăng 2 điểm trên Sàn giao dịch New York.

“Đó là điều cuối cùng chúng ta sẽ nghe về Jake Thomas,” Florentyna nói. 

❀ ❀ ❀

[1] 106* 18/06/1815: Trận chiến cuối cùng của Hoàng đế vĩ đại nhất nước Pháp – Napoleon Bonaparte, đại bại trước Liên minh do Thống chế Arthur Wellesley (Anh Quốc) và Thống chế Gebhard von Blucher (Phổ) chỉ huy

[2] 107* Sir: biến thể từ “Sire” - cách gọi trịnh trọng đối với những người được Hoàng gia phong tước vị.

[3] 108* Vận động viên quần vợt người Úc nổi tiếng những năm 60, 70.

[4] 109* Grand Slam: trong môn quần vợt, giành được Grand Slam có nghĩa là trong một năm dương dịch, đoạt chức vô địch một trong bốn giải đấu quan trọng nhất: Úc mở rộng, Pháp mở rộng, Wimbledon (giải đấu lâu đời và uy tín nhất) và Mỹ mở rộng.

[5] 110*Thường gọi Pan Am, hãng hàng không quốc tế lớn nhất nước Mỹ, tồn tại từ năm 1930 đến 1991.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.