Richard mặc một bộ đồ công sở tối màu, nhưng lấy làm tiếc bởi Tổng thống đã nhấn mạnh rằng không ai được mặc đồ ban ngày[1]. Gia đình Kane theo dõi vị Tổng thống mới đọc một bài diễn văn thiếu sự duyên dáng của Kennedy hay trí tuệ của Roosevelt, nhưng chính những thông điệp giản dị toát ra từ sự trung thực của một tín đồ Thiên Chúa giáo đã vượt lên tất cả và kiểm soát được cảm xúc tại thời điểm đó. Người Mỹ muốn một người đàn ông chân thành và đơn thuần tại Nhà Trắng, và mọi người đều muốn ông giành chiến thắng. Tổng thống Ford ngồi chỗ của mình ở ngay cạnh bên trái và Tổng thống Nixon rõ ràng vắng mặt. Florentyna cảm thấy thái độ về vấn đề quản lý của Carter được xác lập với những lời phát biểu:
“Tôi không có ước mơ nào để đưa ra ngày hôm nay; thay vào đó theo đuổi một niềm tin tươi mới vào giấc mơ cũ. Chúng ta đã học được rằng ‘nhiều hơn’ không phải lúc nào cũng ‘tốt hơn’; rằng ngay cả đất nước tuyệt vời của chúng ta đã nhận ra những giới hạn; và rằng chúng ta không thể nào giải đáp mọi câu hỏi cũng như giải quyết mọi vấn đề.”
Đám đông Washington hạnh phúc khi Tổng thống mới, Đệ Nhất Phu nhân và con gái họ, Amy, tay trong tay đi dọc đại lộ Pennsylvania tới Nhà Trắng, và rõ ràng là Sở Mật vụ có vẻ không được chuẩn bị cho một sự phá vỡ truyền thống như vậy.
“Vũ công đang di chuyển,” một trong số họ nói qua chiếc radio hai chiều của mình. “Lạy Chúa phù hộ nếu chúng ta phải đối mặt với bốn năm cùng những hành động tự phát như vậy.”
Tối hôm đó, nhà Kane tham dự một trong số bảy bữa tiệc Toàn dân, như cách Carter gọi, để kỷ niệm ngày nhậm chức.
Florentyna mặc chiếc váy dạ tiệc mới của Gianni di Ferranti màu trắng mờ thêu chỉ vàng, khiến ánh đèn máy ảnh không ngừng nháy sáng. Trong buổi tối đó, cô và Richard được giới thiệu tới ngài Tổng thống, người mà theo Florentyna thấy dường như bẽn lẽn cả khi gặp gỡ cá nhân cũng như khi đứng trước công chúng.
***
Khi Florentyna nhận chỗ của mình tại phòng họp ngày đầu tiên của Quốc hội khóa 95, cảm giác giống như trở lại trường học, với tất cả những sự tán tụng, những cái bắt tay, ôm hôn và những cuộc thảo luận ồn ào về việc những thành viên đã làm gì trong suốt thời gian nghỉ giữa chừng.
“Rất mừng khi thấy anh giành thắng lợi lần nữa.” “Một chiến dịch tranh cử khó khăn phải không?” “Đừng tưởng rằng anh sẽ có thể tự lựa chọn những ủy ban của mình khi giờ đây Thị trưởng Daley đã mất.”
“Anh nghĩ gì về bài phát biểu của Jimmy?”
Vị chủ tọa mới, Tip O’Neill, bước tới chỗ dành cho ông ta ở giữa phòng họp, gõ chiếc búa của mình, đề nghị mọi người trật tự và toàn bộ quá trình lại bắt đầu.
Florentyna tiến thêm hai bậc tại Ủy ban Phân bổ ngân sách, do một người nghỉ hưu và một người thất bại trong cuộc bầu cử gần nhất. Giờ đây cô đã hiểu hệ thống ủy ban hoạt động như thế nào, nhưng vẫn sợ sẽ mất nhiều năm cùng nhiều lần bầu cử trước khi cô đạt được bước tiến thực sự cho những lý tưởng mà cô mạnh mẽ tin vào. Richard gợi ý cô nên tập trung vào lĩnh vực mà mình có thể giành được nhiều sự chú ý của cộng đồng, và cô lưỡng lự giữa vấn đề nạo phá thai và sửa đổi thuế. Richard tư vấn cô không nên tiếp cận quá gần chủ đề nạo phá thai, và nhắc nhở cô về cách các đồng nghiệp nhắc tới Elizabeth Holtzman như một “Dân biểu Holtzperson[2].” Florentyna tán đồng trên phương diện chung, nhưng vẫn chưa đi tới quyết định điều gì sẽ là chủ đề đặc biệt của cô thì tự chủ đề đã quyết định lấy.
Một cuộc tranh luận về dự thảo luật Phân bổ ngân sách Quốc phòng được diễn ra ở Hạ viện, và Florentyna ngồi nghe khi phòng họp thảo luận một cách hời hợt về việc phân bổ hàng tỷ đô la chi tiêu quốc phòng. Cô không để tâm đến tiểu ban Quốc phòng, nơi mà Bob CL Buchanan là thành viên Cộng hòa được trọng vọng, nhưng cô quan tâm sâu sắc đến quan điểm của ông ta. Buchanan nhắc nhở Hạ viện rằng Bộ trưởng Quốc phòng Brown gần đây đã đề cập một cách rõ ràng rằng người Nga hiện nay có khả năng phá hủy hệ thống vệ tinh của Mỹ trong không gian. Buchanan kiến nghị Tổng thống mới hãy chi nhiều tiền hơn vào quốc phòng và ít hơn trong những lĩnh vực khác. Florentyna vẫn coi Buchanan là tên ngốc bảo thủ tồi tệ nhất và trong một phút giây tức giận cô đã đứng dậy thách thức ông ta. Tất cả mọi người trong phòng đều nhớ lần đối đầu gần đây nhất của họ và biết rằng Buchanan buộc phải chấp nhận để cô nói lên luận điểm của mình.
“Ngài nghị sĩ sẽ nhường thời gian cho một câu hỏi chứ?”
“Tất nhiên rồi.”
“Tôi biết ơn quý ông nổi tiếng và muốn hỏi rằng ông ấy nghĩ số tiền tăng thêm cho kế hoạch quân sự hoành tráng của mình sẽ lấy từ đâu?”
Buchanan chậm rãi đứng dậy. Ông ta mặc một bộ đồ ba mảnh[3] bằng vải tweed, và mái tóc bạc của ông ta được chải gọn gàng sang bên phải. Ông ta dậm hai chân như một sĩ quan kị binh trong cuộc duyệt binh trên nền đất lạnh. “Kế hoạch hoành tráng của tôi không hơn không kém so với những thứ được đòi hỏi bởi ủy ban nơi tôi phục vụ và, nếu tôi nhớ chính xác, ủy ban đó vẫn có phe đa số thuộc đảng phái mà thành viên ưu tú đến từ Illnois đại diện.” Tiếng cười lớn hoan nghênh nhận xét của Buchanan. Florentyna đứng dậy lần thứ hai; Buchanan lập tức nhường đường lần nữa.
“Tôi vẫn bị ràng buộc với việc muốn hỏi quý ông kiệt xuất đến từ Tennessee về việc ông ấy định lấy số tiền đó từ đâu. Giáo dục, bệnh viện, phúc lợi, có lẽ vậy chăng?” Căn phòng trở nên im lặng.
“Tôi sẽ không lấy nó từ ai hết, thưa bà, nhưng tôi muốn cảnh báo bà Kane rằng nếu không có đủ tiền cho quốc phòng, chúng ta có thể không cần tiền cho giáo dục, bệnh viện hay phúc lợi đâu.”
Nghị sĩ Buchanan nhặt một tập hồ sơ trên bàn của ông ta lên và tiết lộ tại Hạ viện những số liệu chính xác được chi ra trong ngân sách năm trước, của tất cả những bộ phận mà Florentyna đã đề cập đến. Chúng cho thấy trong điều kiện thực tế, chi tiêu cho quốc phòng bị cắt giảm nhiều hơn tất cả những chỗ khác. “Chính những thành viên như quý cô nổi tiếng đây, người đến phòng hội đàm mà không có số liệu thực tế, không trang bị gì ngoài cảm giác mơ hồ rằng chi tiêu quốc phòng quá cao, đã khiến cho những người đứng đầu điện Kremlin xoa tay đầy sung sướng trong khi danh tiếng của Hạ viện cùng lúc đó bị hủy hoại. Chính kiểu thái độ thiếu hiểu biết được bày tỏ bởi quý cô đến từ Illinois đã ràng buộc Tổng thống Roosevelt, khiến chúng ta có quá ít thời gian để đạt được thỏa thuận với Hitler.”
Florentyna ước gì cô chưa bao giờ bước vào phòng hội thảo buổi chiều hôm đó khi mọi thành viên thuộc cả hai phía nhắc đi nhắc lại thỏa thuận của họ. Ngay khi Buchanan kết thúc những lời nhận xét của ông ta, cô rời khỏi phòng họp và nhanh chóng quay về văn phòng mình.
“Janet, tôi muốn tất cả những bản báo cáo cấp ủy ban từ Tiểu ban Phân bổ ngân sách Quốc phòng trong vòng mười năm trở lại đây, và bảo nhân viên nghiên cứu lập pháp của tôi tham gia cùng chúng ta ngay lập tức,” cô nói trước cả khi tới bàn làm việc của mình.
“Vâng, thưa bà,” Janet đáp, có vẻ hơi ngạc nhiên, khi Florentyna chưa bao giờ đề cập đến quốc phòng trong suốt ba năm cô ấy làm việc cho cô. Các nhân viên đi vào và ngồi xuống chiếc ghế sofa cũ kĩ của Florentyna.
“Trong vòng vài tháng tới, tôi có kế hoạch tập trung vào các vấn đề quốc phòng. Tôi cần các bạn xem qua những báo cáo của tiểu ban trong suốt mười năm gần đây và ghi chú lại bất cứ mục nào có liên quan. Tôi đang cố gắng có được đánh giá thực tế về sức mạnh quân đội Mỹ nếu chúng ta được kêu gọi để bảo vệ chính mình chống lại cuộc tấn công từ Liên Xô.” Bốn nhân viên cấp tốc ghi chép lại. “Tôi muốn tất cả những kết quả chính về chủ đề này, bao gồm cả những đánh giá của đội A và đội B của CIA, và tôi muốn được tóm tắt nội dung khi những bài giảng hay cuộc hội thảo về quốc phòng hoặc những vấn đề liên quan được tổ chức tại Washington. Tôi muốn tất cả những bình luận của báo chí trên các tờ Washington Post, New York Times, Newsweek, và Time được xếp vào trong một hồ sơ cho tôi mỗi tối thứ Sáu. Không ai được trích dẫn một thứ gì đó mà tôi chưa có cơ hội xem xét.”
Tất cả các nhân viên đều ngạc nhiên như Janet bởi họ đang tập trung sức mình vào doanh nghiệp nhỏ và cải cách thuế trong hơn hai năm qua. Họ sẽ không có nhiều ngày cuối tuần rảnh rỗi trong những tháng sắp tới. Lúc họ rời đi, Florentyna nhấc điện thoại lên và quay năm số. Khi bên kia có tiếng thư ký trả lời, cô yêu cầu một cuộc gặp với thủ lĩnh phe đa số.
“Tất nhiên rồi, bà Kane. Tôi sẽ đề nghị ông Chadwick gọi cho bà vào cuối ngày hôm nay.” Florentyna được đưa vào văn phòng thủ lĩnh phe đa số lúc mười giờ sáng hôm sau.
“Mark, tôi muốn được đưa vào tiểu ban Phân bổ ngân sách Quốc phòng.”
“Tôi ước gì nó dễ như vậy, Florentyna.”
“Tôi biết, Mark, nhưng đây là thỉnh cầu đầu tiên tôi đưa ra.”
“Chỉ có đúng một chỗ trống trong tiểu ban đó và rất nhiều thành viên đang vặn xoắn cánh tay tôi, thật tuyệt vời khi tôi không phải mang nẹp gỗ vĩnh viễn đấy. Tuy nhiên, tôi sẽ dành cho lời đề nghị của cô sự xem xét nghiêm túc.” Ông ta viết ghi chú lên tập giấy trước mặt. “Nhân tiện, Florentyna, các cử tri của Liên đoàn Phụ nữ đang tổ chức cuộc họp hằng năm tại quận của tôi, và họ mời tôi đưa ra một bài phát biểu quan trọng trong ngày khai mạc. Tôi biết cô nổi tiếng thế nào trong Liên đoàn và tôi hi vọng cô có thể bay đến và thực hiện bài phát biểu giới thiệu.”
“Tôi sẽ dành cho lời yêu cầu của ông sự xem xét nghiêm túc,” Florentyna nói và mỉm cười.
Cô nhận được một thư ngắn từ văn phòng Chủ tọa hai ngày sau với xác nhận bổ nhiệm cô làm thành viên cấp thấp trong Tiểu ban Phân bổ ngân sách Quốc phòng. Ba tuần sau, cô bay tới Massachusetts và diễn thuyết trước các cử tri của Liên đoàn Phụ nữ rằng, cho đến khi nào còn có những người đàn ông như Mark Chadwick tại Quốc hội, họ không cần phải lo lắng cho sự vững mạnh của nước Mỹ. Những người phụ nữ vỗ tay vang dội, Florentyna quay sang nhìn thấy Mark với một biểu cảm khó chịu trên mặt và một cánh tay vòng sau lưng.
***
Vào kỳ nghỉ hè, cả gia đình đi tới California. Họ dành mười ngày đầu tiên tại San Francisco cùng Bella và gia đình cô bạn ở căn nhà mới, lên cao hơn trên đồi, giờ có thể nhìn bao quát toàn vịnh.
Claude đã trở thành cộng sự tại công ty luật của anh, và Bella được chỉ định làm trợ lý hiệu trưởng. Nếu có gì không đúng lắm thì, Richard nhận định, có vẻ Claude hơi gầy hơn một chút còn Bella thì to hơn một tẹo so với lần cuối cùng họ gặp nhau.
Kỳ nghỉ có lẽ đã mang lại sự thoải mái cho tất cả mọi người nếu Annabel không thường xuyên biến mất một mình. Việc Bella nắm chắc cây gậy khúc côn cầu trong tay khiến Florentyna chắc chắn cô ấy sẽ giải quyết con bé bằng cách nào.
Florentyna cố gắng duy trì sự hòa hợp giữa hai gia đình, nhưng việc đối đầu là không thể tránh khỏi khi Bella tìm thấy Annabel đang ngồi hút thuốc trên gác mái. “Để tâm đến vấn đề của cô ấy,” con bé nói với Bella khi hít vào một hơi lần nữa.
Lúc Florentyna không giữ được bình tĩnh với Annanbel, con gái cô nói rằng nếu cô để tâm đến hạnh phúc của bản thân cô nhiều hơn và bớt quan tâm một chút thôi với các thành phần cử tri của cô, thì có lẽ cô có thể hi vọng nhận được nhiều sự hợp tác hơn.
Khi Richard nghe được câu chuyện, anh ngay lập tức đưa Annabel quay về Bờ Đông trong khi Florentyna và William di chuyển đến Los Angeles nốt thời gian còn lại của kỳ nghỉ.
Florentyna đã có khoảng thời gian không vui vẻ gì, gọi điện cho Richard hai lần một ngày để xem Annabel thế nào. Cô và William trở về nhà sớm hơn một tuần.
Tháng Chín, William vào học năm đầu tiên tại trường Harvard, ở tại khu Yard, tầng trên cùng của nhà Grays, trở thành thế hệ thứ năm của gia đình Kane được đào tạo tại Cambridge. Annabel quay lại trường Madeira, cô bé dường như có rất ít tiến bộ dù cho sự thật là cô bé đã dành hầu hết các dịp cuối tuần dưới cặp mắt theo dõi của cha mẹ tại Washington.
***
Trong nhiệm kỳ tiếp theo, Florentyna phân bổ một phần thời gian đáng kể của cô cho việc đọc các bài báo và sách Quốc phòng mà các nhân viên đặt trước mặt mình. Cô trở nên ám ảnh với những vấn đề mà quốc gia phải đối mặt nếu muốn giữ vững an toàn chiến lược. Cô đọc các bài báo của chuyên gia, nói chuyện với các trợ lý bộ trưởng tại Bộ Quốc phòng và nghiên cứu những hiệp ước chủ chốt của nước Mỹ với đồng minh NATO. Cô tới thăm trụ sở chính của Lực lượng Không quân SAC, đi vòng quanh các căn cứ của Mỹ tại châu Âu và Viễn Đông, quan sát các cuộc diễn tập quân sự tại Bắc Carolina và California, thậm chí dành một cuối tuần lặn xuống biển cùng tàu ngầm hạt nhân. Cô tìm kiếm cơ hội gặp gỡ với các đô đốc hải quân và đại tướng quân đội, cũng như có các cuộc thảo luận với những binh sĩ và hạ sĩ quan, nhưng cô chưa một lần lên tiếng trong phòng họp Hạ viện và chỉ đặt câu hỏi trong các phiên điều trần của Ủy ban. Cô bắt đầu nhận ra lực lượng quân đội còn một chặng đường dài phải đi trong vấn đề nâng cao tính sẵn sàng của họ trong trường hợp một cuộc khủng hoảng an ninh quốc gia cần được xử lý hiệu quả. Một tình huống vẫn chưa được kiểm chứng đầy đủ kể từ cuộc đối đầu với Cuba. Sau một năm lắng nghe và học hỏi, cô đi đến kết luận rằng Hạ nghị sĩ Buchanan đã đúng và chính cô là một kẻ ngốc. Cô rất ngạc nhiên khi nhận thấy mình rất hứng thú với lĩnh vực kiến thức mới và nhận ra cách nhìn của cô đã thay đổi ra sao khi một đồng nghiệp công khai gọi cô là một con chim ưng. Nước Mỹ không có lựa chọn nào khác ngoài việc nâng cao chi tiêu quốc phòng khi nước Nga vẫn giữ nguyên sự hiếu chiến công khai.
Cô nghiên cứu tất cả những bài viết nói về hệ thống tên lửa MX, thuộc thẩm quyền của Ủy ban Quân vụ Hạ viện. Khi thứ gọi là Luật sửa đổi Simon đưa ra nhằm tước bỏ thẩm quyền của hệ thống đến ngày thực thi, cô đề nghị Chủ tịch Galloway cho phép tham gia tranh luận. Cô nói với Richard. Anh tán thành.
Florentyna lắng nghe chăm chú khi các thành viên khác đưa ra quan điểm ủng hộ và phản đối của họ đối với sửa đổi này. Bob Buchanan đưa ra bài phát biểu được xem là chống lại điều này. Khi ông ta về chỗ, Florentyna ngạc nhiên khi Chủ tọa gọi cô lên tiếp theo. Cô đứng dậy trước một phòng đầy người. Hạ nghị sĩ Buchanan nói với một âm lượng đủ to để thu hút chú ý, “Chúng ta sắp được nghe quan điểm của một chuyện gia.” Một hay hai người phe Cộng hòa ngồi gần ông ta cười khi Florentyna đi lên bục phát biểu. Cô đặt những ghi chú của mình lên giá đỡ trước mặt.
“Thưa ngài chủ tọa, tôi phát biểu trước Hạ viện với tư cách là một người chắc chắn ủng hộ hệ thống tên lửa MX. Hoa Kỳ không đủ khả năng để trì hoãn hơn nữa vấn đề quốc phòng của đất nước chỉ vì một nhóm nghị sĩ tuyên bố họ muốn có thêm thời gian để đọc những tài liệu liên quan. Những bài viết đó đã luôn có sẵn cho tất cả mọi thành viên tại Hạ viện này hơn một năm qua. Không cần một khóa học luyện đọc nhanh cho các thành viên để hoàn thành bài tập về nhà của họ trước ngày hôm nay. Sự thật là Luật sửa đổi này không có gì hơn ngoài chiến thuật trì hoãn của những thành viên phản đối hệ thống tên lửa MX. Tôi coi những thành viên đó là những người đàn ông với cái đầu đặt trên cát, những cái đầu sẽ vẫn còn trên cát khi người Nga thực hiện đòn tấn công phủ đầu của họ. Họ không nhận ra nước Mỹ cũng phải có khả năng tấn công trước hay sao?
Tôi tán thành hệ thống tàu ngầm Polaris, nhưng chúng ta không thể hi vọng đẩy tất cả những vấn đề hạt nhân của mình ra biển, đặc biệt giờ đây các tình báo hải quân thông tin cho chúng ta rằng người Nga có một tàu ngầm có thể di chuyển với vận tốc bốn mươi hải lý và vẫn ở được dưới nước trong bốn năm – bốn năm, thưa ngài chủ tọa – không cần quay trở lại căn cứ. Đó là hai nhiệm kỳ của Quốc hội. Ý kiến tranh luận cho rằng cư dân Nevada và Utah đang chịu nhiều nguy hiểm từ hệ thống MX hơn bất cứ ai là hoàn toàn sai. Phần đất nơi tên lửa được phóng đi nằm dưới quyền sở hữu của nhà nước và hiện nay được cư ngụ bởi một ngàn chín trăm tám mươi con cừu và ba trăm bảy mươi con bò.
Tôi không tin rằng người dân Mỹ cần được bao bọc trước vấn đề về an ninh quốc gia. Họ đã bầu chọn chúng ta để thực thi những quyết định mang tính lâu dài, chứ không phải tiếp tục nói chuyện trong khi chúng ta đang trở nên yếu dần đi từng phút. Một vài thành viên Quốc hội sẽ làm cho Nero[4] xuất hiện trước người dân Mỹ như là người đàn ông đã thực hiện buổi hòa nhạc violin để hỗ trợ đội cứu hỏa tại Rome.”
Khi tiếng cười dần lắng xuống, Florentyna trở nên rất trịnh trọng. “Phải chăng các thành viên đã nhanh chóng quên mất rằng năm 1935, nhiều người làm việc cho công ty ô tô Ford hơn trong toàn bộ lực lượng quân đội Hoa Kỳ? Phải chăng chúng ta cũng quên rằng cùng trong năm đó, chúng ta có lực lượng quân đội nhỏ bé hơn Tiệp Khắc, đất nước mà sau này bị giẫm đạp lên bởi người Đức và Nga? Chúng ta có lực lượng hải quân chỉ bằng một nửa của nước Pháp, đất nước bị sỉ nhục bởi người Đức khi chúng ta ngồi đó nhìn, và một lực lượng không quân mà thậm chí Hollywood cũng không bận tâm thuê cho những bộ phim chiến tranh. Khi mối đe dọa từ Hitler lần đầu tiên phát sinh, chúng ta thậm chí không thể đánh một nhát vào ông ta. Chúng ta phải chắc chắn rằng tình huống như vậy không bao giờ được lặp lại.
“Người dân Mỹ chưa bao giờ thấy kẻ thù trên những bãi biển tại California hay bến cảng tại New York, nhưng điều đó không có nghĩa rằng kẻ thù không tồn tại. Cuối năm 1950, nước Nga có số lượng máy bay chiến đấu bằng Hoa Kỳ, nhưng số lượng quân lính gấp bốn lần và có thêm ba mươi đơn vị xe tăng trong khi nước Mỹ chỉ có một. Chúng ta không thể để cho mình bất lợi như vậy lần nữa. Tương tự vậy, tôi cầu nguyện rằng quốc gia vĩ đại của chúng ta sẽ không bao giờ rơi vào một sự thất bại nào khác như ở Việt Nam và không một ai trong chúng ta phải sống để chứng kiến một người Mỹ khác chết trong chiến đấu. Ngược lại, những kẻ thù của chúng ta phải luôn luôn đề phòng rằng ta sẽ ngẩng cao đầu tấn công. Giống như con đại bàng trên lá cờ của chúng ta, chúng ta sẽ luôn luôn cảnh giác với vấn đề quốc phòng của bạn bè, và việc bảo vệ người dân của chúng ta nữa.”
Một vài thành viên trong phòng Hạ viện bắt đầu vỗ tay.
“Gửi tới những người Mỹ nói rằng chi tiêu Quốc phòng của chúng ta quá tốn kém, tôi nhắc lại, hãy để họ nhìn thấy những quốc gia phía sau Bức màn Sắt và thấy rằng không có cái giá nào là quá cao để đánh đổi sự tự do dân chủ mà chúng ta đảm bảo cho đất nước này. Bức màn Sắt được dựng lên chạy dọc Đông Đức, Tiệp Khắc, Hungary và Ba Lan, với người Afghanistan và Nam Tư canh gác phần biên giới của họ trong niềm mong mỏi mỗi ngày rằng bức tường đó sẽ được kéo dài hơn, có lẽ thậm chí tới sát cạnh vùng Trung Đông. Sau đó thì Liên Xô sẽ không thỏa mãn cho đến khi họ vẽ một đường tròn trên toàn địa cầu.” Hạ viện im lặng hoàn toàn, và Florentyna hạ thấp giọng trước khi tiếp tục. “Suốt chiều dài lịch sử rất nhiều quốc gia đã đóng vai trò của họ trong vấn đề gìn giữ thế giới tự do. Trách nhiệm đó giờ đây được truyền lại cho những người đứng đầu của liên bang này. Hãy để cho con cháu của chúng ta không bao giờ nói rằng chúng ta đã né tránh trách nhiệm đó để đổi lấy sự nổi tiếng rẻ mạt, và thậm chí những phiếu bầu còn rẻ rúng hơn. Hãy để chúng ta đảm bảo sự tự do của nước Mỹ bằng việc sẵn sàng hi sinh ngay lúc này. Hãy để chúng ta có thể nói với mọi người Mỹ rằng chúng ta đã không trốn tránh nhiệm vụ của mình khi đối diện với hiểm nguy. Hãy để trong Hạ viện này không có một Nero, không có nghệ sĩ violin, không có lửa và không có vinh quang cho mọi kẻ thù của chúng ta.”
Các thành viên trong khán phòng cổ vũ trong lúc Florentyna vẫn đứng yên. Vị chủ tọa bất lực trong việc cố gắng gõ búa điều khiển cuộc họp vào khuôn khổ. Khi tiếng hò reo cuối cùng ngừng hẳn, cô nói gần như thì thầm.
“Hãy để sự hi sinh đó không bao giờ là mạng sống của một thế hệ tuổi trẻ Mỹ nào nữa, hay được thay thế bởi những ảo tưởng nguy hiểm rằng chúng ta có thể gìn giữ hòa bình trên thế giới mà không cần phải cung cấp cho nền quốc phòng chống lại sự xâm lược. Được bảo vệ đúng mức, nước Mỹ có thể tác động lên những sự kiện mà không sợ hãi, cai trị mà không sợ khủng bố và vẫn duy trì pháo đài của thế giới tự do. Thưa ngài chủ tọa, tôi phản đối Luật sửa đổi Simon là không thích hợp, và tệ hơn, không có trách nhiệm.”
Florentyna ngồi về chỗ và cô nhanh chóng bị vây quanh bởi những đồng nghiệp của cả hai phe, vội vàng khen ngợi bài phát biểu của cô. Báo chí dành nhiều tán dương hơn nữa cho cô vào ngày hôm sau và các kênh đăng tải các đoạn trong bài phát biểu của cô trong phần điểm tin tối hôm đó của họ. Florentyna rất sốc với cách khoa trương mà họ miêu tả cô như một chuyên gia về quốc phòng. Hai tờ báo thậm chí còn nói về cô như một Phó Tổng thống tương lai.
Một lần nữa hòm thư của Florntyna lại có hơn một nghìn thư tín mỗi tuần, nhưng có ba bức thư đặc biệt tác động đến cô. Thứ nhất là lời mời ăn tối đến từ Hubert Humphrey[5] ốm yếu. Cô chấp thuận, nhưng cũng giống như những vị khách được mời khác, đã không đến dự. Bức thứ hai đến từ Bob Buchanan, được đơn giản viết tay bằng chữ in đậm:
“Tôi kính trọng bà.”
Bức thứ ba là một ghi chú nguệch ngoạc của một người vô danh gửi từ Ohio:
Mày là một điệp viên cộng sản khốn kiếp âm mưu phá hủy nước Mỹ với những cam kết quốc phòng bất khả thi. Buồng hơi ngạt là một chỗ cực kì thích hợp cho những người như mày. Mày nên được xâu cùng một chuỗi với tên ngu ngốc Ford và gã ma cô Carter. Tại sao mày không quay lại nhà bếp nơi thuộc về mày nhỉ, con khốn?
“Bà sẽ đáp trả những người này thế nào?” Janet sững sờ hỏi.
“Cô đừng bận tâm. Phủ nhận những kiểu định kiến không suy nghĩ đó vượt quá thậm chí là kỹ năng của cô. Hãy cảm thấy biết ơn rằng 99% số thư là từ những người có đầu óc khách quan muốn bày tỏ quan điểm của họ một cách chân thành. Mặc dù tôi thú nhận rằng nếu biết địa chỉ của anh ta, tôi sẽ bị cám dỗ mà đáp trả lần đầu tiên trong đời mình rằng ‘Đồ biến thái’.”
Sau một tuần bận rộn đến mức như bị truy đuổi với những tin nhắn điện thoại, Florentyna giành cuối tuần yên ả cùng Richard. William về nhà từ Harvard và vội vàng cho mẹ xem một bức tranh vẽ trên tờ Boston Globe miêu tả bà như một nữ anh hùng với cái đầu của con đại bàng, đang đấm vào mũi một con gấu. Annabel gọi điện về từ trường để nói với mẹ rằng cô bé sẽ không về nhà cuối tuần đó.
Florentyna chơi quần vợt với con trai ngày thứ Bảy và cô chỉ mất vài phút để nhận ra cậu khỏe mạnh thế nào, còn cô ở trong tình trạng tồi tệ ra sao. Cô không còn có thể tiếp tục đánh lừa bản thân rằng đi bộ quanh sân gôn giúp cô giữ sức khỏe nữa. Với mỗi cú giao bóng, ngày càng rõ ràng hơn là William đã không thực sự cố gắng. Cô cảm thấy như được giải thoát khi cậu nói mình không thể chơi thêm một ván nữa bởi đã có hẹn. Cô viết nguệch ngoạc một tin nhắn gửi Janet nhờ đặt mua một chiếc máy tập chạy của hãng Hammacher Schlemmer.
Trong bữa tối hôm đó, Richard nói với Florentyna rằng anh muốn xây một khách sạn Baron tại Madrid và đang nghĩ đến việc cử Edward đi tìm địa điểm xây dựng.
“Tại sao lại là Edward?”
“Anh ấy đề nghị được đi. Anh ấy hiện giờ gần như làm việc toàn thời gian cho tập đoàn và thậm chí đã thuê một căn hộ tại New York rồi.”
“Điều gì đã xảy ra với công việc luật sư của anh ấy vậy?”
“Anh ấy trở thành người tư vấn của công ty, và nói rằng nếu em có thể thay đổi toàn bộ sự nghiệp của mình ở tuổi bốn mươi, thì tại sao anh ấy lại không cơ chứ? Từ sau cái chết của Daley, anh ấy không thấy rằng công việc toàn thời gian đó là đủ chứng minh rằng em xứng đáng có một chỗ trong Quốc hội. Anh phải nói rằng anh ấy giống một cậu học sinh tự nhốt mình trong cửa hàng kẹo. Việc đó đã nhấc nhiều gánh nặng khỏi vai anh. Anh ấy là người đàn ông duy nhất mà anh biết làm việc chăm chỉ như em vậy.”
“Anh ấy quả thật là một người bạn tốt quá.” “Đúng, anh đồng tình. Em cũng nhận ra rằng anh ấy yêu em phải không?”
“Sao cơ?” Florentyna hỏi.
“Ồ, anh không có ý nói là anh ấy muốn nhảy lên giường với em, cũng không phải anh có thể đổ lỗi nếu anh ấy làm vậy. Không, anh ấy đơn thuần ngưỡng mộ em, nhưng sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó với bất cứ ai, mặc dù chỉ một kẻ mù mới không nhận thấy điều đó.”
“Nhưng em không bao giờ…”
“Không, tất nhiên em sẽ không, em yêu à. Em nghĩ rằng anh sẽ cân nhắc việc đưa một người vào hội đồng quản trị của Lester nếu anh nghĩ mình có thể đánh mất vợ vào tay anh ta sao?”
“Em ước anh ấy tìm thấy cho mình một người vợ.” “Anh ấy sẽ không bao giờ cưới ai chừng nào em còn ở quanh, Jessie ạ. Chỉ cần thấy biết ơn rằng em có hai người đàn ông ngưỡng mộ em thôi.”
***
Khi Florentyna quay lại Washington sau kỳ nghỉ cuối tuần, cô được đón chào với một chồng thư mời khác được gửi tới với mức độ thường xuyên gia tăng. Cô xin Edward lời khuyên xem nên làm gì với chúng.
“Chọn lấy khoảng nửa tá thư mời quan trọng đến những nơi mà em có thể hi vọng quan điểm của mình sẽ tới được với số lượng người lớn nhất, và giải thích cho những lời mời còn lại rằng công việc của em không cho phép em nhận lời vào lúc này. Nhưng hãy nhớ kết thúc mỗi lá thư từ chối bằng một dòng viết tay cá nhân. Một ngày nào đó, khi em hướng tới nhóm khán giả lớn hơn quận Chín của Illinois, sẽ có những người chỉ liên lạc với em dựa trên những bức thư đó, và chỉ cần duy nhất điều đó, họ sẽ quyết định mình ủng hộ hay chống lại em.”
“Anh đúng là một ông già thông thái, Edward ạ.” “À, nhưng em không được quên anh chỉ hơn em có một tuổi thôi đấy.”
***
Florentyna làm theo lời khuyên của Edward và dành hai giờ mỗi đêm hồi đáp những lá thư được truyền động lực bởi bài phát biểu của cô. Sau năm tuần, cô đã trả lời tất cả mọi người, và hòm thư của cô gần như lại trở về mức bình thường. Cô nhận lời mời đến phát biểu tại Princeton và Đại học California ở Berkeley. Cô cũng tới nói chuyện trực tiếp với học viên trường sĩ quan West Point và trường sĩ quan hải quân Annapolis, làm khách mời của Max Cleland trong một bữa ăn trưa tại Washington nhằm vinh danh những cựu binh chiến trường Việt Nam. Bất cứ nơi nào cô đến, Florentyna đều được giới thiệu là một trong những nhà cầm quyền đi đầu của nước Mỹ về quốc phòng. Cô trở nên dấn sâu và bị mê hoặc bởi lĩnh vực này đến mức nó làm cô sợ hãi với việc cô thực sự biết ít như thế nào, và chỉ khiến cô nghiên cứu chủ đề này thậm chí chuyên tâm hơn. Bằng cách nào đó, cô vẫn bắt kịp công việc của mình ở Chicago, nhưng khi càng trở thành người của công chúng, cô càng phải giao nhiều nhiệm vụ cho nhân viên của mình. Cô bổ nhiệm thêm hai trợ lý cho văn phòng tại Washington và một người nữa ở Chicago. Cô giờ đây bỏ ra hơn một trăm nghìn đô mỗi năm từ tiền túi của mình. Richard miêu tả việc này là tái đầu tư vào nước Mỹ.
❀ ❀ ❀
[1] 124*Morning dress: đồ đi làm ban ngày; Evening dress: đồ dự tiệc.
[2] 125* Chơi chữ Holtz-man và Holtz-person
[3] 126* Gồm quần, áo gile và áo khoác.
[4] 127* Hoàng đế Nero Claudius Caesar Augustus Germanicus (37 - 68 sau Công nguyên), được miêu tả như một tên bạo chúa, trụy lạc và có đầu óc hoang tưởng tự đại; đã thiêu rụi một nửa thành Roma, và trong lúc thành đang cháy thì ông ta vừa chơi đàn, vừa hát.
[5] 128* Phó Tổng thống Hoa Kỳ thứ 38