Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
24

❊ ❊ ❊

“Anh là một lão già ngu ngốc cứng đầu, Abel ạ.”

“Tôi biết, nhưng giờ thì tôi cũng không quay ngược được thời gian nữa.”

“Chà, tôi có thể nói cho anh biết, không gì có thể ngăn cản tôi nhận lời mời đó,” George nói.

Sau khi Abel trở về từ chuyến đi dài tới Ba Lan, George gần như là kết nối duy nhất của ông với thế giới bên ngoài. Abel biết rằng người bạn lâu năm nhất của ông đúng và ông phải thừa nhận rằng nó thật sự hấp dẫn. Ông tự hỏi liệu Kane có tới hay không. Ông nhận thấy bản thân hi vọng thế, nhưng ông nghi ngờ khả năng đó. Người đàn ông ấy cũng cứng đầu như ông vậy.

George nói thay suy nghĩ của Abel: “Tôi cá là William Kane sẽ ở đó.”

Abel không bình luận gì. “Anh có danh sách rút gọn cuối cùng về Warsaw chưa?”

“Rồi.” George lạnh lùng nói, bực tức vì Abel đổi chủ đề. “Tất cả mọi thỏa thuận đã được ký và John Gronowski không thể hợp tác hơn thế được.”

John Gronowski. Đại sứ Ba Lan đầu tiên tại Warsaw, Abel hình dung lại. Ông ta sẽ không bao giờ phục hồi được từ…

“Chuyến đi của anh tới Ba Lan năm ngoái đã thu được mọi thành tựu như anh có thể kỳ vọng. Anh sẽ sống để mở chi nhánh Warsaw Baron.”

“Tôi luôn muốn Florentyna sẽ khánh thành nó,” Abel nói khẽ.

“Vậy thì hãy mời con bé đi, nhưng đừng hi vọng bất kì sự thông cảm nào từ tôi. Tất cả những gì anh phải làm là thừa nhận sự hiện diện của Richard. Và thậm chí anh phải thức tỉnh với sự thật rằng cuộc hôn nhân của chúng nó là một thành công – nếu không, thứ đó sẽ không có trên bệ lò sưởi đâu,” George chỉ vào một lá thư mời chưa được trả lời.

***

Mọi người ở New York dường như đều đổ tới nhãn hàng Florentyna vào mùng 4 tháng Ba năm 1967, khi cô khai trương cửa hàng mới của mình, trên đại lộ số Năm. Florentyna, trong bộ váy màu xanh lá cây được Gianni đặc biệt thiết kế, với biểu tượng chữ F kép giờ đây đã nổi tiếng trên cổ áo cao, đứng gần lối vào của cửa hàng để chào đón khách và mời họ một ly sâm-panh. Katherine Kane, được hộ tống bởi cô con gái Lucy, là một trong số những người đầu tiên tới dự, và rất nhanh chóng cả gian hàng đã chật kín những người mà Florentyna biết rất rõ hoặc chưa bao giờ gặp gỡ trước đây. George Novak tới muộn một chút và khiến Florentyna rất hạnh phúc với yêu cầu đầu tiên của ông – được giới thiệu với gia đình Kane.

“Ngài Rosnovski sẽ tham dự cùng chúng ta chứ ạ?” Lucy hồn nhiên hỏi.

“Tôi e là không,” George đáp. “Tôi đã nói với ông ấy rằng ông ấy là một lão già ngu ngốc cứng đầu khi bỏ lỡ một bữa tiệc tuyệt vời như thế này. Ngài Kane có ở đây không?”

“Không, gần đây ông ấy không được khỏe và hiếm khi rời khỏi nhà những ngày này,” Kate nói, và bà tiết lộ với George một tin tức khiến ông thích thú.

“Ba con thế nào ạ?” Florentyna thì thầm vào tai George.

“Không khỏe lắm. Ông ấy đang hồi phục sau một cơn viêm phổi. Ta để ông ấy nghỉ trên giường trong căn hộ. Có lẽ khi ông ấy biết tối nay con sẽ…”

“Có lẽ,” Florentyna nói. Sau đó cô đỡ tay Kate và giới thiệu với Zaphia. Trong một khoảnh khắc, không ai trong hai quý bà đó lên tiếng. Rồi Zaphia nói, “Thật tuyệt khi cuối cùng cũng được gặp bà. Chồng bà có cùng đi không ạ?”

Căn phòng trở nên quá đông tới mức gần như không thể di chuyển, và những tiếng cười nói giòn giã khiến Florentyna tin chắc rằng buổi khai trương đã diễn ra cực kì suôn sẻ. Nhưng giờ đây cô chỉ có một điều duy nhất trong tâm trí: bữa tối ngày hôm đó.

Bên ngoài, một đám đông lớn tụ tập ở góc phố 56 nhìn chằm chằm xem điều gì đang diễn ra, và giao thông trên đại lộ số Năm gần như dừng hẳn lại khi những người đàn ông và phụ nữ, trẻ và già, nhìn sát vào những khung cửa sổ bằng kính lớn tại cửa hàng mới nhất ở New York.

Một người đàn ông lớn tuổi đứng trước ngưỡng cửa bên kia đường cũng đang quan sát. Ông mặc chiếc áo khoác đen, quàng khăn quanh cổ và chiếc mũ được kéo sụp xuống đầu. Đó là một buổi tối lạnh lẽo và gió rít trên đại lộ số Năm. Không phải một đêm thích hợp cho người già, ông nghĩ, và tự hỏi cuối cùng thì có khôn ngoan không khi rời khỏi chiếc giường ấm áp của mình.

Nhưng ông xác định rằng không gì có thể ngăn cản mình chứng kiến việc khai trương cửa hàng này. Ông mân mê sợi dây bạc quanh cổ tay và nhớ lại bản di chúc mình mới lập gần đây, không để lại gia sản cho con gái đúng như ông đã hứa ban đầu.

Ông mỉm cười khi thấy những con người trẻ tuổi ra vào ở cửa hàng lộng lẫy kia. Qua cửa sổ ông có thể thấy Zaphia đang nói chuyện với George, và sau đó ông nhìn thấy Florentyna, một giọt nước mắt lăn xuống gò má nhăn nheo của ông. Con bé thậm chí còn đẹp hơn những gì ông nhớ. Ông muốn băng qua con phố ngăn giữa họ và nói, “George đã đúng, ta là một lão già ngu ngốc cứng đầu quá lâu rồi. Hãy tha thứ cho ba.” Nhưng thay vì làm thế, ông chỉ đứng đó và nhìn chằm chằm, đôi chân như bị đóng đinh xuống đất. Ông nhìn thấy một người đàn ông trẻ bên cạnh con gái mình, cao lớn, tự tin và quý phái – cậu ta chỉ có thể là con trai của William Kane. Một quý ông tử tế, George đã nói với ông như vậy. Ông ấy đã miêu tả về chàng trai đó thế nào nhỉ? Là sức mạnh và sự thực tế của Florentyna. Abel tự hỏi Richard có ghét ông không, và sợ rằng cậu ta hẳn phải như vậy. Ông lão dựng cổ áo lên, nhìn lại lần cuối cô con gái yêu quý của mình và quay đi, lần theo lối cũ trở về khách sạn Baron.

Khi quay đi khỏi cửa hàng, ông thấy một người đàn ông khác chầm chậm bước tới dọc theo vỉa hè. Ông ta cao hơn Abel, nhưng những bước chân lại không vững vàng. Mắt họ chạm nhau, nhưng chỉ trong giây lát, và lúc họ bước ngang qua nhau, người đàn ông cao hơn trong hai ông già ngả mũ chào. Abel đáp lại lịch sự và họ tiếp tục đi trên những con đường riêng biệt không nói một lời.

***

“Cảm ơn trời đất, người cuối cùng đi rồi,” Florentyna nói. “Chỉ đủ thời gian để đi tắm trước khi thay đồ cho bữa tối.”

Katherine Kane hôn lên má cô và nói, “Gặp lại con sau một tiếng nữa nhé.”

***

Florentyna khóa cửa trước của gian hàng và, nắm tay những đứa trẻ của mình thật chặt, cô và Richard bắt đầu đi vào trong thành phố. Đây là lần đầu tiên cô ở lại một khách sạn tại New York mà không phải là Baron.

“Một ngày thành công nữa của em, em yêu,” Richard nói.

“Theo sau là một đêm còn trọng đại hơn phải không?”

“Ôi, thôi đừng lo nghĩ nữa, Jessie. Cha sẽ yêu quý em.”

“Sự chờ đợi quá dài rồi, Richard.”

Richard bước sau cô qua cửa trước khách sạn Pierre, rồi vòng tay ôm cô. “Mười năm lãng phí, nhưng giờ đây chúng ta có cơ hội bù đắp cho quá khứ.” Richard dẫn gia đình mình tới thang máy. “Anh sẽ tắm rửa và thay đồ cho bọn trẻ trong khi em đi tắm nhé.”

Florentyna ngâm mình trong bồn tắm, tự hỏi buổi tối nay sẽ thế nào. Kể từ lúc Kate Kane nói với cô về mong muốn của cha Richard được gặp tất cả mọi người, cô lo sợ rằng ông chắc chắn sẽ thay đổi suy nghĩ của mình lần nữa, nhưng giờ đây, cuộc gặp gỡ chỉ còn cách một tiếng đồng hồ. Cô thắc mắc liệu Richard có lo lắng như vậy không. Cô bước ra khỏi bồn tắm, lau khô người trước khi xoa nhẹ một chút nước hoa Joy, mùi hương yêu thích của cô, một chiếc váy xanh da trời dài được đặc biệt lựa chọn cho dịp này: Kate nói với cô rằng màu sắc yêu thích của chồng bà là xanh da trời. Cô tìm trong đống trang sức của mình một thứ gì đó đơn giản và lướt tay qua chiếc nhẫn cổ mà cô được tặng từ rất lâu trước đây bởi người đã giúp đỡ cha mình. Khi cuối cùng cũng sẵn sàng, cô nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương – ba mươi ba tuổi, không còn trẻ nữa để mặc những chiếc chân váy ngắn, cũng chưa đủ trường thành để trở nên thanh lịch.

Richard bước vào từ phòng bên. “Em trông thật tuyệt vời,” anh nói. “Người đàn ông già cả đó sẽ yêu mến em ngay lập tức.” Florentyna mỉm cười và chải tóc cho lũ trẻ trong khi Richard khoác lên người bộ âu phục nhân viên ngân hàng, chiếc áo sơ mi và cả cà vạt đồng bộ. Không có gì thay đổi. Con trai họ, giờ đã bảy tuổi, mặc chiếc áo vét đầu tiên của cậu bé và trông khá chững chạc; Annabel mặc một chiếc váy đỏ có dây nơ trắng bao quanh gấu: cô bé không có vấn đề gì với việc mặc đồ ngắn.

“Em nghĩ chúng ta đều đã sẵn sàng rồi,” Florentyna nói khi Richard xuất hiện trở lại. Cô không tin nổi vào mắt mình – anh mặc chiếc áo sơ mi có một sọc đỏ mảnh chạy dọc thân.

Người tài xế mở cửa xe cho họ, và Florentyna theo sau lũ trẻ vào ghế sau, trong khi Richard ngồi đằng trước. Lúc chiếc sẽ chạy chầm chậm qua những con phố đông đúc của New York, Florentyna ngồi lặng lẽ. Richard ngả người ra sau và nắm lấy tay cô. Người lái xe dừng lại bên ngoài tòa nhà nâu đỏ thanh lịch trên phố 68.

“Nào, mấy nhóc, nhớ là các con phải cư xử đúng mực nhất đấy nhé,” Florentyna căn dặn.

“Vâng, thưa mẹ,” chúng đồng thanh nói, không kiêng dè gì việc sắp gặp mặt một trong hai người ông của chúng.

Trước khi họ thậm chí kịp bước xuống xe, cánh cửa trước của ngôi nhà đã được mở ra bởi một người đàn ông lớn tuổi trong chiếc áo khoác dài màu đen.

“Chào buổi tối, thưa cô,” ông ta nói, hơi cúi đầu. “Và thật vui khi gặp lại cậu, cậu Richard.”

Kate đang đợi trong sảnh lớn để đón họ. Mắt Florentyna ngay lập tức bị cuốn vào bức tranh sơn dầu vẽ một người phụ nữ xinh đẹp ngồi trên chiếc ghế da màu nâu đỏ, đôi tay đặt trên đùi.

“Bà nội của Richard đấy,” Kate nói. “Ta chưa bao giờ gặp bà, nhưng dễ dàng nhận thấy vì sao bà được coi là một trong những người đẹp nhất ở thời của mình.”

Florentyna tiếp tục nhìn chằm chằm. “Có chuyện gì sao, con yêu?” Kate hỏi. “Chiếc nhẫn,” cô nói, gần như chỉ thì thầm.

“Đúng, nó rất đẹp phải không?” Kate nói, giơ bàn tay lên để lộ ra chiếc nhẫn gắn kim cương và sapphire. “William tặng nó cho ta khi ông ấy hỏi lấy ta làm vợ.”

“Không ạ, chiếc ở bàn tay kia cơ ạ,” Florentyna nói. “Chiếc nhẫn cổ, phải, khá là ấn tượng. Nó đã thuộc về gia đình qua nhiều thế hệ, nhưng ta sợ rằng nó đã mất vài năm rồi. Khi ta đề cập đến sự biến mất của nó với William, ông ấy nói không biết gì về chuyện đó.”

Florentyna giơ bàn tay phải lên và Kate nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cổ trong sự kinh ngạc.

“Nó là món quà trong lễ rửa tội,” Florentyna nói. “Chỉ có điều con chưa bao giờ biết ai đã tặng nó cho con.”

“Ôi Chúa ơi,” Richard nói. “Chuyện này chưa bao giờ anh nghĩ tới…”

“Và cha em cũng không biết,” Florentyna nói.

Người hầu gái vội vã bước vào sảnh. “Xin thứ lỗi, thưa bà. Tôi vừa thông báo với ngài Kane rằng mọi người đã tới. Ngài ấy hỏi liệu cậu Richard và vợ có thể lên lầu một mình không.”

“Hai con lên đi,” Kate nói. “Mẹ sẽ lên sau vài phút nữa cùng với lũ trẻ.”

Florentyna vịn tay chồng lúc hai người đi lên cầu thang, chạm nhẹ đầy lo lắng vào chiếc nhẫn cổ. Họ vào phòng thấy William Lowell Kane đang ngồi trên chiếc ghế da nâu đỏ cạnh lò sưởi. Thật là một người đàn ông ưa nhìn, Florentyna nghĩ, lần đầu tiên nhận ra chồng cô sẽ trông ra sao khi anh già đi.

“Thưa cha,” Richard nói, “con muốn cha gặp vợ con.”

Florentyna bước lên phía trước, được chào đón bởi một nụ cười ấm áp và dịu dàng trên gương mặt William Kane.

Richard đợi cha đáp lại, nhưng Florentyna biết người đàn ông lớn tuổi ấy sẽ không bao giờ mở lời với cô.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.