Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Lần đầu tiên Florentyna tranh cử “Tổng thống” là vào năm 1940, ở lứa tuổi lên sáu. Cô Evans, chủ nhiệm lớp hai của cô bé, quyết định tổ chức một cuộc bầu cử mô phỏng. Những cậu bé của trường Latinh cũng được mời tham gia cuộc thi, và Edward Winchester, đứa con trai mà Florentyna chưa bao giờ thật sự tha thứ vì đã đổ mực xanh lên con gấu của cô, được lựa chọn để đóng giả ngài Wendell LWillkie[1]. Florentyna hiển nhiên là đóng vai FDR.

Mọi người đã thống nhất rằng mỗi ứng cử viên sẽ có bài nói chuyện dài năm phút trước hai mươi bảy thành viên còn lại của cả hai lớp. Cô Tredgold, dù không mong muốn gây ảnh hưởng lên Florentyna, đã ngồi nghe cô bé trình bày bài phát biểu tới ba mươi mốt lần – hay là ba mươi hai nhỉ? – như cô đã nhấn mạnh với ngài Rosnovski vào sáng Chủ nhật trước cuộc bầu cử vĩ đại.

Florentyna đọc to mục tin tức chính trị trên tờ Chicago Tribune mỗi ngày cho cô Tredgold, tìm kiếm mọi thông tin vụn vặt có thể bổ sung vào bài phát biểu. Kate Smith dường như hát bài “Chúa phù hộ nước Mỹ” ở mọi nơi và chỉ số Dow Jones đã vượt qua mức một trăm năm mươi điểm lần đầu tiên, dù là gì đi nữa thì nó dường như đều có lợi cho người đương nhiệm. Florentyna cũng đọc về tiến triển của cuộc chiến tranh tại châu Âu và sự ra mắt của Washington – chiến hạm Mỹ có tải trọng 36,600 tấn, chiếc tàu chiến đấu lớn đầu tiên mà họ xây dựng được trong mười chín năm qua.

“Tại sao chúng ta lại chế tạo chiến hạm nếu như ngài Tổng thống đã hứa rằng người Mỹ sẽ không bao giờ phải tham chiến ạ?”

“Cô đoán điều đó là vì lợi ích tốt nhất cho vấn đề quốc phòng của chúng ta,” cô Tredgold gợi ý, trong khi đang điên cuồng đan tất cho những người lính ở quê nhà, “trong trường hợp nếu người Đức quyết định tấn công nước Mỹ.”

“Họ sẽ không dám đâu,” Florentyna nói.

Vào ngày mà Trotsky[2] bị giết hại dã man bằng một cái rìu cuốc đất ở Mexico, cô Tredgold đã giấu những tờ báo khỏi cô học trò, trong khi một sáng khác, cô gần như không thể giải thích được ni lông là gì và tại sao 72,000 đôi tất đầu tiên đã được bán sạch trong vòng tám tiếng đồng hồ, các cửa hàng phải giới hạn mỗi khách chỉ được mua hai đôi mà thôi.

Cô Tredgold, người thường có thói quen mặc quần tất dài bằng cotton mềm màu be – sắc màu được đặt tên một cách kỳ vọng là “Quyến rũ”, đã cau mày khi tìm hiểu về vật phẩm đó. “Cô chắc chắn là mình sẽ không bao giờ mặc chất liệu ni lông,” cô khẳng định, và quả thật cô giáo không bao giờ mặc chúng.

Vào ngày Bầu cử, đầu óc Florentyna bị nhồi nhét đủ các thông tin và số liệu, một vài thứ cô bé cũng không thực sự hiểu, nhưng chúng giúp cô tự tin rằng mình sẽ chiến thắng. Vấn đề duy nhất đáng lo ngại là Edward to lớn hơn cô. Florentyna cho rằng đó là một lợi thế nhất định, bởi cô bé đã đọc được đâu đó rằng hai mươi bảy trên tổng số ba mươi hai Tổng thống Hoa Kỳ đều cao hơn những đối thủ của họ.

Hai đối thủ tung một đồng niken Jefferson[3] mới đúc để quyết định thứ tự phát biểu. Florentyna thắng và chọn sẽ nói trước, một sai lầm mà cô không bao giờ lặp lại trong đời. Cô bé bước lên phía trước cả lớp, một dáng điệu yếu đuối, và lầm nhẩm trong đầu lời khuyên của cô Tredgold – “Hãy đứng thẳng nhé, bé con. Nhớ rằng con không phải là một dấu hỏi[4]” – cô bé đứng thẳng lưng ở trung tâm bục gỗ trước bàn cô Evans và đợi hiệu lệnh bắt đầu. Một vài câu đầu tiên của cô bé được thốt ra ngập ngừng. Cô giải thích chính sách của mình về việc đảm bảo ổn định tài chính quốc gia đồng thời hứa hẹn sẽ giữ Hoa Kỳ đứng ngoài cuộc chiến. “Không cần thiết để một người Mỹ phải hi sinh mạng sống của mình chỉ bởi các quốc gia ở châu Âu không thể duy trì nền hòa bình”, cô tuyên bố – một câu trong bài phát biểu của ngài Roosevelt mà cô đã thuộc lòng. Mary Gill bắt đầu vỗ tay, nhưng Florentyna không để ý và tiếp tục nói, trong khi cùng lúc kéo váy xuống một cách lo lắng với đôi bàn tay đẫm mồ hôi. Mấy câu cuối của cô nói ra hết sức vội vã, và cô bé ngồi xuống trong những tràng vỗ tay và nụ cười.

Edward Winchester đứng dậy sau, và một vài đứa con trai trong lớp cổ vũ cậu bé khi nó bước lên bảng đen. Đây là lần đầu tiên Florentyna nhận ra rằng một vài phiếu bầu đã được quyết định thậm chí trước cả khi bài phát biểu bắt đầu. Cô bé chỉ hi vọng rằng điều đó cũng đúng với cả phía cô nữa. Edward nói với các bạn cùng lớp rằng chiến thắng ở môn bóng đá cũng giống như chiến thắng dành cho đất nước của bạn, và trong bất cứ trường hợp nào Willkie cũng đại diện cho mọi thứ mà cha mẹ họ tin tưởng. Họ có muốn bỏ phiếu chống lại những mong ước của cha và mẹ mình không? Bởi vì nếu họ ủng hộ FDR, họ có thể sẽ mất tất cả. Câu nói này được hưởng ứng với một tràng vỗ tay, vì thế cậu bé nhắc lại nó. Cuối bài phát biểu, Edward cũng được tán thưởng với những tiếng vỗ tay và nụ cười, nhưng Florentyna tự thuyết phục rằng chúng không lớn hơn hay dài hơn sự tán thưởng cô bé nhận được.

Sau khi Edward ngồi xuống, cô Evans chúc mừng cả hai ứng cử viên và đề nghị hai mươi bảy cử tri lấy một trang trắng trong vở ghi chép và viết tên của Edward hoặc Florentyna, tùy theo người nào mà chúng cảm thấy xứng đáng làm Tổng thống. Những cây bút chấm một cách điên cuồng vào bình mực và rào rào lướt trên giấy. Phiếu bầu được thấm khô mực, gập lại và sau đó chuyển cho cô Evans. Khi cô giáo nhận lá phiếu cuối cùng, cô bắt đầu mở những hình chữ nhật nhỏ đó ra và đặt chúng trước mặt thành những chồng riêng biệt, quá trình ấy đối với Florentyna như dài hàng tiếng đồng hồ vậy. Cả lớp im lặng như tờ trong suốt cuộc kiểm phiếu, một điều thực sự bất thường. Khi đã mở mọi tớ phiếu, cô Evans đếm hai mươi bảy phiếu một cách từ tốn và cẩn thận, sau đó kiểm tra lại lần nữa.

“Kết quả của cuộc bầu cử mô phỏng” – Florentyna nín thở – “cho vị trí Tổng thống của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ với mười ba phiếu dành cho Edward Winchester” – Florentyna gần như đã reo mừng: cô bé đã thắng – “và mười hai phiếu cho Florentyna Rosnovski. Hai người bỏ giấy trắng, điều đó được gọi là “phiếu trống.” Florentyna không thể tin nổi vào kết quả này. “Vì vậy cô tuyên bố Edward Winchester, đại diện cho Wendell Willkie, là Tổng thống mới.”

Đó là cuộc bầu cử duy nhất mà FDR thua vào năm ấy, nhưng Florentyna không thể che giấu được sự thất vọng và trốn vào phòng thay đồ dành cho con gái để chắc chắn rằng không ai nhìn thấy cô bé khóc. Khi bước ra ngoài, cô thấy Mary Gill và Susie Jacobson đang đợi mình.

“Không sao đâu,” Florentyna nói, cố gắng thể hiện ra một gương mặt dũng cảm. “Ít nhất mình biết rằng hai bạn ủng hộ mình.”

“Chúng mình đâu có.”

“Các bạn không ư?” Florentyna hỏi lại đầy hồ nghi. “Chúng mình không muốn cô Evans phát hiện ra

rằng chúng mình không biết chắc cách đánh vần tên của bạn,” Mary nói.

Trên đường về nhà, sau khi cô Tredgold đã nghe câu chuyện đến bảy lần, cô bạo gan hỏi xem đứa trẻ có học được gì từ bài tập đó.

“Ồ, có chứ ạ,” Florentyna đáp một cách đầy quả quyết. “Con sẽ lấy một người đàn ông với cái tên đơn giản thôi.”

Abel cười phá lên khi anh nghe câu chuyện vào tối hôm ấy và nhắc lại cho Henry Osborne vào bữa tối. “Tốt nhất là hãy để mắt đến con bé, Henry, bởi vì không lâu nữa đâu, nó sẽ chiếm ghế của anh đấy.”

“Tôi vẫn còn mười lăm năm nữa trước khi con bé có thể bầu cử, và đến lúc đó tôi sẽ sẵn sàng nhường quyền đại diện cho nó.”

“Anh định làm gì để thuyết phục Ủy ban Quan hệ Quốc tế rằng chúng ta nên tham chiến, chứ không phải quan sát nó từ một khoảng cách an toàn?”

“FDR sẽ không làm bất cứ điều gì cho đến khi kết quả của cuộc bầu cử được công bố. Tất cả chúng ta đều biết thế, kể cả Hitler.”

“Nếu vậy thì, tôi chỉ cầu nguyện sao cho nước Anh không bị đánh bại trước khi chúng ta tham chiến bởi vì nước Mỹ sẽ vẫn phải đợi đến tháng Mười một để xác nhận FDR là Tổng thống.”

***

Trong suốt năm ấy, Abel đã khởi công xây dựng thêm hai khách sạn nữa, ở Philadelphia và San Francisco, và bắt đầu thương lượng cho chi nhánh đầu tiên của anh ở Canada, khách sạn Montreal Baron. Mặc dù suy nghĩ của anh hiếm khi tách rời những thành công của tập đoàn, vẫn có một điều gì đó khác tồn tại trong đầu anh.

Anh muốn có mặt ở châu Âu, và không phải để xây dựng những khách sạn.

***

Cuối kỳ học mùa thu, Florentyna đã nhận lấy hình phạt đầu tiên của mình. Sau này cô luôn liên hệ chuyện này với tuyết. Bạn học của cô quyết định đắp một người tuyết khổng lồ, và mỗi thành viên trong lớp sẽ mang một thứ gì đó đến để trang trí cho nó. Kết quả là người tuyết đó có đôi mắt làm từ nho khô, mũi cà rốt, tai khoai tây, một đôi găng tay làm vườn cũ, một điếu xì gà và chiếc mũ do Florentyna đóng góp. Vào ngày cuối cùng của kỳ học, tất cả phụ huynh được mời đến để ngắm người tuyết, và rất nhiều người đã bình luận về chiếc mũ tuyệt vời đó. Florentyna cực kì hạnh phúc vì tự hào cho đến khi cha và mẹ cô đến. Zaphia cười phá lên, nhưng Abel không thích thú gì với cảnh chiếc mũ lụa cao cấp của mình ngự trên đầu thằng người tuyết cười toe toét. Khi họ trở về nhà, Florentyna được đưa vào phòng đọc sách của ba và nhận một bài giảng dài về sự vô trách nhiệm khi lấy những thứ không thuộc về mình. Abel đè cô bé trên đầu gối mình và đánh ba roi rất mạnh bằng chiếc lược chải tóc.

Đêm thứ Bảy đó là ngày cô không bao giờ quên. Sáng Chủ nhật là ngày người Mỹ sẽ luôn ghi nhớ. Lá cờ Mặt trời mọc xuất hiện khắp bầu trời Trân Châu cảng trên đôi cánh của những chiếc máy bay địch và làm tê liệt hạm đội chiến đấu của Hoa Kỳ, gần như xóa sổ toàn bộ căn cứ và giết 2,403 binh sĩ Mỹ. Hoa Kỳ tuyên chiến với Nhật ngay ngày hôm sau và với Đức ba ngày sau đó.

Abel ngay lập tức triệu tập George và thông báo với anh ta rằng mình sẽ gia nhập quân đội Mỹ trước khi họ di chuyển đến châu Âu. George phản đối, Zaphia van xin và Florentyna thì khóc. Cô Tredgold không đưa ra ý kiến gì.

***

Abel biết mình phải sắp xếp một chuyện nữa trước khi rời nước Mỹ. Anh gọi Henry tới.

“Anh có phát hiện ra thông báo trên tờ Wall Street Journal không, Henry? Tôi suýt bỏ qua nó bởi những tin tức liên quan đến Trân Châu cảng.”

“Ý anh là sự hợp nhất của Lester với Kane Cabot, điều mà tôi đã dự đoán trong bản báo cáo cuối tháng trước? Có, tôi còn có đầy đủ chi tiết rồi.” Henry lấy một tập tài liệu từ cặp của mình và đưa nó cho Abel. “Tôi đoán đó là lí do anh muốn gặp tôi.”

Abel lật tập tin đến khi anh thấy bài viết liên quan mà Henry đã gạch chân màu đỏ. Anh đọc đoạn văn hai lần và sau đó bắt đầu gõ nhịp ngón tay trên bàn. “Sai lầm đầu tiên mà Kane mắc phải.”

“Tôi nghĩ là anh có thể đúng,” Henry nói.

“Anh đang kiếm được một nghìn rưỡi đô la một tháng rồi đấy, Henry.”

“Có lẽ đã đến lúc tăng nó lên hai nghìn rồi đó.” “Tại sao vậy?”

“Bởi vì Mục bảy trong hệ thống luật mới của ngân hàng.”

Abel nghiên cứu các bài viết của ngân hàng một vài lần trước khi nói. “Anh nghĩ tại sao anh ta lại chấp thuận cho điều khoản mới được đưa lên vị trí đầu tiên?” Anh hỏi.

“Để bảo vệ chính anh ta. Kane không cho rằng một ai đó có thể lợi dụng điều khoản hợp đồng để tiêu diệt anh ta, bởi việc đổi tất cả cổ phiếu cá nhân tại Kane Cabot lấy lượng cổ phiếu tương đương tại Lester, anh ta đã đánh mất quyền kiểm soát ngân hàng nhỏ hơn nhưng chưa giành được quyền kiểm soát đối với ngân hàng lớn hơn. Khi anh ta chỉ nắm giữ 8% cổ phiếu của liên doanh mới, anh ta yêu cầu điều khoản đó phải được chèn vào để ngăn chặn bất kì giao dịch nào có thể được thông qua bởi ban quản trị trong vòng ít nhất mười hai tháng, bao gồm cả việc chỉ định một vị chủ tịch mới.”

“Vì thế tất cả những gì chúng ta cần làm là nắm giữ 8% cổ phiếu của Lester, và biến điều khoản được thêm vào một cách cẩn trọng đó chống lại chính anh ta, vào thời điểm thích hợp với chúng ta,” Abel ngừng lại. “Tôi không hình dung điều đó sẽ dễ dàng.”

“Đó là lí do vì sao tôi đề nghị anh một khoản tăng thêm.”

***

Abel cảm thấy nhiệm vụ tìm cách được chấp thuận phục vụ trong lực lượng vũ trang có vẻ khó hơn những gì anh tưởng tượng ban đầu. Quân đội không nhân nhượng về thị lực, cân nặng, trái tim hay tình trạng thể chất chung của anh. Chỉ sau khi bí mật sử dụng ảnh hưởng của mình, anh mới xoay sở tìm được chân làm sỹ quan hậu cần trong Quân đoàn số Năm[5] dưới quyền Đại tướng Mark Clark, người đang chờ di chuyển đến châu Phi. Abel đã nắm lấy cơ hội duy nhất được tham gia cuộc chiến và đến trường đào tạo sỹ quan. Cô Tredgold không hề nhận ra mãi cho đến khi anh rời khỏi phố Rigg, rằng Florentyna nhớ cha cô bé nhiều đến mức nào. Cô cố gắng thuyết phục đứa trẻ rằng chiến tranh sẽ nhanh chóng kết thúc, nhưng bản thân cô cũng không tin lời của chính mình. Cô Tredgold đã đọc quá nhiều về lịch sử.

Abel rời trường huấn luyện với vị trí là một thiếu tá, gầy hơn và rắn rỏi hơn, nhưng Florentyna ghét nhìn cha mình trong bộ quân phục, bởi tất cả những người khác mà cô bé biết trong bộ quân phục đều rời Chicago và dường như không bao giờ trở về.

Ngày 17 tháng Tư năm 1942, Abel vẫy tay chào tạm biệt vợ cùng cô con gái, và rời New York trên con tàu SS Bonnguen. Florentyna, bấy giờ mới tám tuổi, nghĩ rằng tạm biệt có nghĩa là mãi mãi. Người mẹ khẳng định với con gái rằng cha cô sẽ trở về nhà sớm thôi.

Cũng giống như cô Tredgold, Zaphia không tin điều đó – và lần này cả Florentyna cũng vậy.

***

Khi Florentyna vào lớp bốn, cô bé được chỉ định làm thư ký lớp học, đồng nghĩa với việc cô giữ biên bản họp hằng tuần của lớp. Khi cô bé đọc to bản báo cáo của mình trước lớp mỗi tuần, không ai ở lớp bốn tỏ vẻ quan tâm, nhưng trong cái nóng bức và bụi bặm của mảnh đất Algiers, Abel – giằng xé giữa những tràng cười và nước mắt, đọc từng dòng công việc nghiêm túc của cô con gái như thể đó là tác phẩm bán chạy nhất. Sở thích mới nhất của Florentyna, rất được cô Tredgold tán đồng, là làm hướng đạo sinh Brownie, nơi cho phép đứa trẻ được mặc đồng phục giống cha mình. Cô bé không chỉ thích thú với việc mặc bộ trang phục màu nâu thanh lịch, mà cô còn sớm phát hiện ra mình có thể phủ đầy ống tay áo với những phù hiệu màu sắc khác nhau cho các dự án đa dạng từ việc giúp đỡ trong nhà bếp đến thu gom tem thư đã qua sử dụng. Florentyna được trao rất nhiều phù hiệu, một cách nhanh chóng, làm cho cô Tredgold phải liên tục khâu chúng trong khi cố gắng tìm một khoảng trống mới cho mỗi chiếc; thắt dây, nấu ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi cô học trò thắng chiếc huy hiệu ở môn đan lát, và phải tự khâu cái hình tam giác vàng nhỏ đó cho mình.

Khi Florentyna lên lớp năm, hai trường học chung nhau gần như mọi môn học, Edward Winchester được bầu làm trưởng lớp của cậu ta, chủ yếu bởi thành tích trên sân bóng, trong khi Forentyna vẫn giữ chức vụ thư ký mặc dù có điểm số tốt hơn hẳn bất kì ai khác, kể cả Edward. Thảm họa duy nhất của cô bé là môn hình học, khi cô chỉ đứng vị trí thứ hai, cả trong lớp học nghệ thuật nữa. Cô Tredgold luôn luôn đọc đi đọc lại những bản kết quả của Florentyna và thích thú đồng tình với những nhận xét của giáo viên nghệ thuật. “Có lẽ nếu Florentyna kiểm soát được việc vẽ nhiều hơn trên giấy thay vì những thứ xung quanh đó, thì cô bé có hi vọng trở thành một họa sỹ hơn là một thợ sơn tường nhà.”

Nhưng dòng khiến cô Tredgold không bao giờ quên là từ giáo viên chủ nhiệm của Florentyna, “Cô trò này không nên khóc khi bé chỉ đứng vị trí thứ hai.”

***

Nhiều tháng trôi qua, Florentyna nhận thấy nhiều đứa trẻ trong lớp của cô cũng có cha phải tham gia chiến trận. Cô sớm nhận ra rằng nhà mình không phải là nơi duy nhất phải đối diện với sự vắng mặt của người cha. Cô Tredgold đăng ký cho Florentyna học múa ba-lê và đàn dương cầm để những lúc rảnh rỗi cô luôn có việc gì đó để làm. Cô thậm chí còn cho phép cô bé đưa Eleanor đến quân đoàn K-9 để làm một thú nuôi trợ giúp, nhưng cô chó Labrador được gửi trả về nhà bởi nó bị khập khiễng. Florentyna ước họ cũng làm như thế với cha của mình. Khi tới kỳ nghỉ hè, cô Tredgold, được sự cho phép của mẹ Florentyna, đã mở rộng chân trời của họ đến tận New York và Washington, mặc dù việc đi lại bị hạn chế bởi chiến tranh. Zaphia tận dụng cơ hội vắng mặt của con gái để tham gia những buổi gây quỹ viện trợ cho các binh sĩ Ba Lan trở về từ tiền tuyến.

Florentyna rất hào hứng với chuyến đi đầu tiên đến New York, mặc dù cô phải bỏ lại Eleanor. Có nhiều tòa nhà trọc trời, những cửa hàng bách hóa lớn, Công viên Trung tâm với nhiều người chạy lên xuống vỉa hè hơn cô từng thấy trước đây, nhưng bất chấp tất cả những sự phấn khích, Washington là nơi cô muốn đến thăm hơn cả. Chuyến đi này là lần đầu tiên Florentyna lên máy bay, và cô Tredgold cũng vậy. Khi máy bay theo hướng của sông Potomac tiến vào sân bay quốc gia Washington, Florentyna nhìn chăm chú đầy ngưỡng mộ xuống Nhà Trắng, tượng đài Washington, đài tưởng niệm Lincoln. Cô bé thắc mắc liệu nó là một đài tưởng niệm hay tượng đài, và đề nghị cô Tredgold giải thích sự khác biệt. Cô Tredgold do dự và nói rằng họ sẽ tìm kiếm hai từ này trong từ điển Webster khi trở về Chicago, bởi cô cũng không chắc chúng có sự khác biệt nào không. Đây là lần đầu tiên Florentyna nhận ra rằng cô Tredgold không phải biết hết mọi thứ.

“Chúng giống hệt như trong những bức tranh,” cô bé nói khi nhìn xuống tòa nhà Quốc hội từ ô cửa kính bé xíu của máy bay.

“Con đã hi vọng thấy gì?” Cô Tredgold hỏi. Henry Osborne đã thu xếp một chuyến viếng thăm đặc biệt đến Nhà Trắng cùng cơ hội theo dõi Thượng viện và Hạ viện trong phiên hoạt động. Khi Florentyna ngồi trên khán đài dành cho công chúng tại Thượng viện, cô bé bị mê hoặc và lắng nghe một cách cẩn thận khi mỗi Thương Nghị sĩ đứng dậy để phát biểu trước viện. Cô Tredgold phải kéo cô bé đi như lôi một cậu nhóc khỏi sân bóng đá, nhưng việc đó không ngăn cản cô bé hỏi Henry Osborne ngày càng nhiều câu hỏi. Ông ta rất ngạc nhiên trước lượng kiến thức mà cô bé chín tuổi có được, ngay cả khi cô là con gái của Nam tước Chicago.

Florentyna và cô Tredgold ngủ lại tại khách sạn Willard. Cha cô chưa kịp xây một khách sạn Baron ở Washington, mặc dù Nghị sĩ Osborne đã đảm bảo với họ rằng một cái như vậy đang nằm trong kế hoạch rồi; thực tế, ông ta nói thêm, một tòa nhà đang được tiến hành sửa chữa.

“’Sửa chữa’ có nghĩa là gì vậy, ông Osborne?” Florentyna không nhận được câu trả lời thỏa mãn từ cả Henry Osborne lẫn cô Tredgold, và quyết định sẽ tìm hiểu cả từ đó trong cuốn từ điển Webster.

Đêm hôm đó cô Tredgold đặt đứa trẻ vào chiếc giường rộng rãi của khách sạn và rời khỏi phòng, chắc mẩm rằng sau một ngày dài như vậy cô học trò sẽ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Florentyna đợi cánh cửa đóng lại trước trước khi bật đèn. Sau đó cô lấy quyển hướng dẫn về Nhà Trắng từ dưới gối ra. FDR trong một chiếc áo choàng đen nhìn chăm chăm vào cô bé. “Không có vinh dự nào lớn hơn việc phục vụ đất nước” được in thành một dòng đậm ngay dưới tên ông. Cô bé đọc quyển hướng dẫn hai lần, nhưng trang cuối khiến cô bị thu hút nhất. Cô bắt đầu cố ghi nhớ nó và thiếp ngủ vài phút sau hơn một giờ sáng, với ngọn đèn vẫn bật.

Trong suốt chuyến bay trở về, Florentyna cẩn thận học lại một lần nữa trang cuối của quyển giới thiệu Nhà Trắng, trong khi cô Tredgold theo dõi tiến trình cuộc chiến tranh trên tờ Washington Times-Herald. Nước Ý gần như đã đầu hàng mặc dù rõ ràng người Đức tin rằng họ vẫn có thể chiến thắng. Florentyna không hề làm phiền cô Tredgold dù chỉ một lần suốt quãng đường từ Washington về Chicago, và cô giáo tự hỏi phải chăng cô bé chỉ đơn giản là đã kiệt sức bởi di chuyển quá nhiều. Khi về nhà, cô cho phép Florentyna đi ngủ sớm, nhưng chỉ sau khi cô bé viết bức thư cảm ơn cho Nghị sĩ Osborne. Khi cô Tredgold vào phòng để tắt điện, Florentyna vẫn đang nghiên cứu quyển hướng dẫn của Nhà Trắng.

Lúc đó là mười rưỡi, cô Tredgold đi xuống nhà bếp để pha cho mình một cốc ca cao hằng đêm trước khi đi ngủ. Lúc đang lên cầu thang, cô nghe thấy âm thanh gì đó như tiếng tụng kinh. Cô nhón chân đi chầm chậm về phía cửa phòng ngủ của Florentyna và giữ nguyên như vậy khi nghe những tiếng thì thầm: “Một, Washington; hai, Adams; ba, Jefferson; bốn, Madison.” Cô bé nhắc lại tất cả các đời Tổng thống mà không sai lần nào. “Ba mươi mốt, Hoover; ba mươi hai, FDR; ba mươi ba, chưa biết; ba mươi tư, chưa biết; ba mươi lăm, chưa biết; ba mươi sáu, chưa biết; ba mươi bảy, chưa biết; ba mươi tám, chưa biết; ba mươi chín, chưa biết; bốn mươi, chưa biết; bốn mươi mốt, chưa biết; bốn mươi hai,…” Sau đó là một khoảng im lặng nhỏ và: “Một, Washington; hai, Adams; ba, Jefferson….” Cô Tredgold nhón chân quay lại phòng mình và ngồi như vậy nhìn trần nhà một lúc, cốc ca cao vẫn chưa được động tới nguội dần bên cạnh, trong lúc cô nhớ lại những lời cha mình nói: “Con được sinh ra để làm giáo viên và Đức Chúa đã sắp đặt cho tất cả chúng ta trên chiếc la bàn của Người; có lẽ con sẽ dạy dỗ một đứa trẻ của định mệnh.” Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, Florentyna Rosnovski? Không, cô Tredgold nghĩ, Florentyna đã đúng, cô bé sẽ kết hôn với một người nào đó có cái tên đơn giản.

***

Florentyna thức dậy sáng hôm sau, chào cô Tredgold bonjour[6] và biến mất vào trong phòng tắm. Sau khi cho Eleanor ăn, nó dường như giờ đây ăn còn nhiều hơn cả cô bé, Florentyna đọc được từ tờ Chicago Tribune rằng FDR và Churchill đã cùng trao đổi về sự đầu hàng vô điều kiện của nước Ý, và nói với mẹ một cách vui mừng rằng chắc chắn như vậy có nghĩa là cha cô sẽ sớm trở về.

Zaphia hi vọng rằng cô bé đúng và nhận xét với cô Tredgold rằng Florentyna trông rất vui vẻ. “Và con có thích chuyến đi đến Washington của mình nhiều không, bé yêu?”

“Rất thích, mẹ ạ. Con nghĩ là đến một ngày nào đó con sẽ sống ở đó.”

“Tại sao, Florentyna, con có thể làm gì ở Washington chứ?”

Florentyna nhìn lên và bắt gặp ánh mắt của cô Tredgold. Cô bé ngập ngừng trong giây lát rồi quay lại phía mẹ mình. “Con không biết nữa. Cô có thể vui lòng đưa cho con món mứt không, cô Tredgold?”

❀ ❀ ❀

[1] 33* Ứng cử viên Tổng thống của đảng Cộng hòa năm 1940.

[2] 34* Lev Davidovich Trotsky là một trong những lãnh đạo của cuộc Cách mạng tháng Mười Nga (1917), chỉ sau Lenin.

[3] 35* Thomas Jefferson: Tổng thống thứ ba của Hoa Kỳ, tại nhiệm 1801 đến 1809

[4] 36* Ý chỉ dáng đứng như dấu hỏi: gù lưng

[5] 37*Được biết đến với tên “V Corps.”

[6] 38* Chào buổi sáng (tiếng Pháp)

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.