“Tôi muốn vay ba mươi tư nghìn đô la,” Florentyna nói.
“Cô cần số tiền đó làm gì?” Richard lạnh lùng hỏi.
“Tôi muốn thuê một tòa nhà trên đồi Nob để mở một cửa hàng thời trang.”
“Điều khoản cho thuê là gì?”
“Mười năm, thêm tùy chọn được gia hạn.” “Cô có gì thế chấp cho khoản vay đó?”
“Tôi sở hữu ba nghìn cổ phần ở tập đoàn Baron.” “Nhưng đó là một công ty tư nhân,” Richard nói, “và những cổ phần này chẳng có giá trị gì khi chúng không thể giao dịch tại quầy thanh toán.”
“Nhưng tập đoàn Baron trị giá năm mươi triệu đô la, và số cổ phần của tôi chiếm 1% trong công ty.”
“Cô đã sở hữu những cổ phiếu này bằng cách nào?” “Cha tôi là chủ tịch công ty, và ông đã cho tôi trong ngày sinh nhật lần thứ hai mươi mốt.”
“Vậy tại sao cô không vay tiền trực tiếp từ ông ấy?” “Ôi, quỷ tha ma bắt,” Florentyna nói. “Họ sẽ đòi hỏi nhiều thế thật ạ?”
“Anh e là đúng vậy đấy, Jessie.”
“Tất cả quản lý ngân hàng đều khó khăn như anh sao? Họ chưa bao giờ đối xử với em như vậy ở Chicago.”
“Đó là bởi họ có đảm bảo từ tài khoản của cha em. Bất kì ai không quen biết em đều sẽ không dễ dàng sẵn sàng giúp đỡ đâu. Một người quản lý khoản vay sẽ phải suy xét đến việc những giao dịch mới sẽ không được hoàn trả, thế nên trừ khi khoản chấp nhận rủi ro của anh ta gấp đôi khoản vay, công việc của anh ta sẽ gặp nguy hiểm. Khi đi vay tiền, em luôn phải suy xét tới quan điểm của đối phương. Ai khi muốn vay tiền cũng chắc chắn họ sẽ là kẻ chiến thắng, nhưng người quản lý biết rằng hơn 50% đề nghị gửi tới anh ta cuối cùng sẽ thất bại, và hòa vốn là tốt nhất rồi. Vậy nên người quản lý sẽ phải lựa chọn cẩn thận để chắc chắn anh ta luôn có thể thu hồi lại tiền của mình. Cha anh luôn nói rằng hầu hết các giao dịch tài chính phải thấy được khoản lợi nhuận 1% cho ngân hàng, điều đó có nghĩa là họ sẽ không cho em có khả năng thua lỗ 100% nhiều hơn một lần trong năm năm đâu.”
“Em tin anh, vậy làm thế nào em có thể trả lời câu hỏi tại sao em không vay tiền từ cha mình?”
“Hãy nói sự thật. Nhớ rằng, ngân hàng dựa vào sự thật, và nếu họ biết em luôn thẳng thắn với họ, họ sẽ đứng bên cạnh em khi em trải qua thời kỳ khó khăn.”
“Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi.”
“Em đơn giản chỉ cần nói ‘Cha tôi và tôi cãi nhau vì vấn đề gia đình và bây giờ tôi muốn thành công theo cách của mình’.”
“Anh nghĩ là cách đó sẽ hiệu quả?”
“Anh không biết, nhưng nếu đúng, ít nhất em sẽ bắt đầu với tất cả mọi quân bài mình có trên bàn. Hãy duyệt lại mọi chuyện lần nữa đi nào.”
“Chúng ta phải làm thế sao?”
“Phải. Không ai nợ em tiền cả, Jessie.” “Tôi muốn vay ba mươi tư nghìn đô la.” “Cô cần số tiền đó làm gì?”
“Tôi muốn lấy một…”
“Bữa tối đã sẵn sàng.” Bella gầm lên. “Cứu tinh.” Florentyna nói.
“Chỉ đến khi chúng ta ăn xong thôi. Em sẽ đến gặp bao nhiêu ngân hàng vào thứ Hai thế?”
“Ba. Ngân hàng California, Wells Fargo và Crocker. Tại sao em không tạt qua Ngân hàng Hoa Kỳ và anh đơn giản đưa em số tiền ba mươi tư nghìn đô la đó qua quầy thanh toán nhỉ?”
“Bởi vì không có nhà tù dành cho cả nam và nữ ở Hoa Kỳ.”
Claude ló đầu qua cửa. “Nhanh lên, cả hai người, nếu không chẳng còn lại gì đâu.”
***
George dành nhiều thời gian lần theo dấu vết của Florentyna như dành cho vai trò giám đốc điều hành tập đoàn Baron. Ông đã thu được một vài kết quả cụ thể trước khi Abel trở về từ châu Âu.
George thành công hơn Abel một chút với một người. Zaphia vui vẻ thông báo cho ông rằng bà thường xuyên thực hiện những chuyến đi tới bờ biển để gặp đôi vợ chồng mới cưới hạnh phúc. George chỉ mất một cuộc gọi đến đại lý du lịch ở Chicago để biết được những chuyến đi đó đều tới San Francisco. Trong vòng hai mươi tư tiếng đồng hồ, ông đã có địa chỉ cũng như số điện thoại của Florentyna. Một lần, George thậm chí có một cuộc nói chuyện ngắn gọn với cô con gái nuôi của mình, nhưng cô tỏ ra khá thận trọng với ông.
Henry Osborne giả vờ muốn giúp đỡ, nhưng rất nhanh chóng để lộ rằng ông ta chỉ muốn biết điều gì đang diễn ra trong cuộc sống của Abel. Ông ta thậm chí còn ép George cho mình mượn một số tiền.
“Ông sẽ phải đợi đến khi Abel trở về,” George đanh thép trả lời với ông ta.
“Tôi không chắc rằng mình có thể trụ được đến lúc đó.”
“Tôi xin lỗi, Henry, nhưng tôi không có thẩm quyền đồng ý một khoản vay cá nhân.”
“Thậm chí không được cho cả một thành viên ban quản trị sao? Anh sẽ hối tiếc về quyết định đó, George. Xét cho cùng thì, tôi biết hơn anh rất nhiều về cách thức mà tập đoàn bắt đầu, và tôi chắc có những người khác sẵn sàng trả một số tiền lớn để biết những thông tin ấy.”
***
George luôn tới sân bay Idlewild ba mươi phút trước khi Abel trở về từ châu Âu. Vị nam tước luôn sốt ruột muốn biết mọi sự tiến bộ của tập đoàn. Nhưng lần này, chắc chắn câu hỏi đầu tiên của Abel sẽ về một chủ đề khác.
Như thường lệ, Abel là một trong những người đầu tiên qua cổng hải quan và ngay khi ông cùng George ngồi xuống ghế sau chiếc xe Cadillac của công ty, ông không lãng phí thời gian vào những chuyện lặt vặt. “Có gì mới không?” Ông hỏi, và chắc chắn George biết chính xác điều ông đang nhắc tới.
“Vài tin tốt, vài tin xấu,” George nói khi nhấn nút cạnh cửa sổ xe. Abel nhìn tấm kính ngăn giữa người tái xế và chỗ dành cho hành khách trên chiếc xe được kéo lên. Ông gõ nhẹ ngón tay vào khung bên cạnh một cách sốt ruột trong lúc chờ đợi. “Florentyna vẫn liên lạc với mẹ con bé. Nó đang sống trong một ngôi nhà nhỏ ở San Francisco với vài người bạn cũ từ hồi ở trường Radcliffe.”
“Đã kết hôn phải không?” “Phải.”
Abel không nói gì một lúc, như đang tiếp nhận tình trạng cuối cùng.
“Còn thằng bé nhà Kane?” Ông hỏi.
“Cậu ta tìm được công việc tại ngân hàng. Dường như rất nhiều người từ chối thằng bé bởi lời đồn rằng nó chưa hoàn thành việc học tại trường Kinh doanh Harvard và cha nó không cho thư giới thiệu. Không có nhiều người sẵn sàng thuê thằng bé bởi hậu quả là họ sẽ chọc giận William Kane. Cậu ta cuối cùng cũng được nhận vào vị trí nhân viên giao dịch cơ sở ở Ngân hàng Hoa Kỳ, với một mức lương thấp hơn nhiều so với thứ mà nó đáng được nhận với bằng cấp của mình.”
“Còn Florentyna?”
“Con bé làm việc với vai trò trợ lý quản lý tại một cửa hàng thời trang tên là Wayout Columbus, gần công viên Cổng vàng. Nó cũng cố gắng vay tiền từ một số ngân hàng.”
“Tại sao?” Abel hỏi, có vẻ lo lắng. “Con bé gặp rắc rối gì sao?”
“Không, nó cần một khoản đầu tư để mở cửa hàng riêng.”
“Con bé đã hỏi bao nhiêu?”
“Nó cần ba mươi tư nghìn đô la để thuê một tòa nhà nhỏ trên đồi Nob.”
Abel suy nghĩ thông tin này một lúc. “Hãy chắc chắn là con bé nhận được số tiền này. Làm cho việc đó giống như một khoản vay ngân hàng thông thường, và đảm bảo rằng nó không thể truy ngược nguồn gốc tới tôi.” Ông bắt đầu gõ nhẹ lên cửa sổ lần nữa. “Điều này được giữ kín giữa hai chúng ta thôi, George.”
“Bất cứ điều gì anh muốn, Abel.”
“Và luôn thông báo cho tôi mọi bước đi của nó, cả những thứ nhỏ nhặt.”
“Thế còn thằng bé thì sao?”
“Tôi không quan tâm đến nó,” Abel nói. “Giờ thì, tin xấu là gì vậy?”
“Thêm vài rắc rối với Henry Osborne. Có vẻ như ông ta vay nợ khắp nơi. Tôi cũng khá chắc rằng nguồn thu duy nhất của ông ta bây giờ là anh. Ông ta vẫn đe dọa – về việc cho những người có thẩm quyền biết về những hành vi hối lộ của anh thời kỳ đầu, khi anh mới đứng ra gánh vác tập đoàn, và rằng ông ta đã thu xếp khoản thanh toán thêm sau trận hỏa hoạn xảy ra với khách sạn Richmond cũ ở Chicago. Nói rằng ông ta giữ lại mọi chi tiết kể từ ngày đầu gặp anh, và giờ đây ông ta có một tập hồ sơ dày rồi.”
“Tôi sẽ giải quyết với ông ta sáng mai,” Abel nói.
***
Abel đã được cập nhật toàn bộ những hoạt động của Tập đoàn kịp lúc Henry tới cuộc gặp riêng của hai người. Abel nhìn lên ông ta: một tên nát rượu và những chủ nợ đang bắt đầu truy thu lãi của họ. Lần đầu tiên, Abel nghĩ Henry trông già hơn so với tuổi thật của mình.
“Tôi cần một số tiền nhỏ để vượt qua giai đoạn khó khăn này,” Henry thậm chí nói trước cả khi họ bắt tay nhau. “Dạo gần đây đã không được may mắn lắm.”
“Lại nữa à, Henry? Anh nên hiểu mọi chuyện rõ hơn ở tuổi của mình chứ. Lần này anh cần bao nhiêu?”
“Mười nghìn sẽ giúp tôi vượt qua được,” Henry nói.
“Mười nghìn!” Abel tức giận thốt lên. “Anh nghĩ tôi là gì vậy, một mỏ vàng à? Lần trước chỉ có năm nghìn.”
“Lạm phát mà,” Henry nói và cố gắng cười.
“Đây là lần cuối cùng, anh hiểu chứ?” Abel nói khi ông rút cuốn chi phiếu ra. “Còn đến xin xỏ một lần nữa, Henry, tôi sẽ xóa tên anh khỏi ban quản trị và tống anh ra đường với không một xu nào.”
“Anh là một người bạn thật sự, Abel. Tôi thề là sẽ không bao giờ đòi hỏi anh bất cứ điều gì nữa – Tôi hứa với anh. Không một lần nào nữa.” Abel nhìn Henry lấy một điếu xì gà từ chiếc hộp đặt trên bàn trước mặt ông ta và châm lửa. George không làm như vậy từ hai mươi năm nay. “Cảm ơn, Abel. Anh sẽ không bao giờ hối hận về việc này.”
Henry thong thả đi ra khỏi văn phòng, phì phèo điếu thuốc. Abel đợi cánh cửa đóng lại, rồi bấm gọi George. Ông xuất hiện vài phút sau.
“Chuyện gì đã xảy ra?”
“Tôi nhượng bộ lần cuối.” Abel nói. “Tôi không biết tại sao – nó tiêu tốn của tôi mười nghìn.”
“Mười nghìn ư?” George thở dài. “Hắn ta sẽ quay lại. Tôi sẵn sàng đặt cược điều đó.”
“Tốt hơn là ông ta không làm thế,” Abel nói. “Tôi đã thông suốt với ông ta rồi. Bất cứ điều gì ông ta đã làm cho tôi trong quá khứ, giờ nó chấm dứt. Có gì mới về con gái tôi không?”
“Tôi đã thu xếp một khoản cho Florentyna với Ngân hàng Quốc gia Crocker tại San Francisco,” George trả lời. “Con bé có cuộc hẹn vào thứ Hai tới với nhân viên cho vay. Hợp đồng với con bé sẽ như một giao dịch cho vay thông thường của ngân hàng, không có ưu đãi gì đặc biệt. Thực tế, họ sẽ tính phí con bé đắt hơn 0.5% so với bình thường, vậy nên sẽ không có lí do gì khiến nó nghi ngờ cả. Con bé sẽ không biết khoản vay đã được đảm bảo với sự bảo trợ của anh.”
“Cảm ơn, George, thật hoàn hảo. Tôi cược với anh mười đô rằng con bé sẽ thanh toán xong trong vòng hai năm và không bao giờ cần quay lại để vay thêm bất kì khoản nào nữa.”
“Tôi muốn tỷ lệ 5:1 cho chuyện đó,” George nói. “Tại sao anh không dám thử với Henry; hắn ta còn hơn cả một kẻ lừa đảo.”
Abel cười. “Hãy tóm tắt cho tôi, George, về mọi thứ mà con bé định làm. Mọi thứ.”
***
Florentyna tới ba ngân hàng ngày thứ Hai kế tiếp. Ngân hàng California chỉ cho thấy một chút quan tâm, Wells Fargo thì hoàn toàn không và Crocker bảo cô gọi lại. Richard rất ngạc nhiên và vui mừng.
“Những điều khoản gì họ đưa ra vậy?”
“Ngân hàng California nói họ muốn 8% và muốn giữ hợp đồng thuê địa điểm. Crocker muốn 8.5%, giấy tờ thuê nhà và cổ phần của em ở tập đoàn Baron.”
“Những điều kiện hợp lý khi em không có lịch sử giao dịch với họ, nhưng điều đó có nghĩa là em sẽ phải đạt được lợi nhuận 25% trước thuế, chỉ để hòa vốn.”
“Em đã viết ra tất cả trên giấy rồi, Richard, và em nghĩ rằng mình sẽ đạt được 32% trong năm đầu tiên.”
“Anh đã nghiên cứu những số liệu đó đêm qua, Jessie, và em hơi quá lạc quan đấy. Em không có hi vọng đạt được điều đó. Đúng ra, anh nghĩ công ty sẽ thua lỗ từ bảy đến mười nghìn trong năm đầu tiên – vậy nên em sẽ chỉ có hi vọng là họ tin vào tương lai lâu dài của em thôi.”
“Đó chính xác là những gì nhân viên cho vay đã nói đấy.”
“Khi nào họ sẽ cho em biết quyết định?”
“Cuối tuần này. Điều đó còn tệ hơn là chờ đợi kết quả kiểm tra nữa.”
***
“Anh đã làm rất tốt, anh Kane,” người quản lý nói. “Và tôi đang đề nghị trụ sở thăng chức cho anh. Tôi đang nghĩ là…”
Điện thoại rung lên trên bàn làm việc của người quản lý. Ông ta bắt máy và lắng nghe.
“Cuộc gọi cho anh,” ông ta ngạc nhiên nói, và đưa điện thoại cho Richard.
“Ngân hàng California nói hội đồng thẩm định cho vay của họ đã từ chối em, nhưng Crocker thì đồng ý. Ôi, Richard, điều này thật tuyệt vời phải không?”
“Vâng, thưa quý cô, thật sự đó là tin tức tốt lành,” Richard trả lời, lảng tránh ánh mắt của người quản lý.
“Chà, ông thật là tử tế khi nói vậy, ông Kane. Bây giờ em cũng có vấn đề xã hội học này và em tự hỏi liệu ông có thể giúp đỡ bằng cách nào đó không.”
“Có lẽ nếu cô tạt qua ngân hàng, thưa cô, chúng ta có thể trao đổi việc này một cách chi tiết ạ.”
“Một ý kiến tuyệt vời. Em đã luôn tưởng tượng về việc làm tình trong một cái kho của ngân hàng, được bao quanh bởi tiền. Rất rất rất nhiều Benjamin Franklin[1] nhìn chằm chằm vào em đấy.”
“Tôi thích ý tưởng đó, thưa cô, tôi sẽ gọi lại cho cô và xác nhận khi có cơ hội đầu tiên.”
“Đừng để quá lâu nếu không em có lẽ sẽ quyết định chuyển tài khoản của mình đi đấy.”
“Chúng tôi luôn cố gắng phục vụ tại Ngân hàng Hoa Kỳ, thưa quý cô.”
“Nếu anh nhìn vào tài khoản của em thì chẳng có mấy đâu.”
Điện thoại tắt.
***
“Chúng ta sẽ tổ chức tiệc ăn mừng ở đâu nhỉ?” Richard hỏi.
“Em đã nói với anh qua điện thoại rồi mà – trong kho của ngân hàng.”
“Em yêu, khi em gọi thì anh đang trong nói chuyện riêng với quản lý, và ông ấy đề nghị anh vị trí thứ ba trong bộ phận Đối ngoại.”
“Tuyệt vời. Vậy thì phải ăn mừng gấp đôi. Đến phố Tàu và gọi năm suất mang đi với năm cốc Coke lớn đi.”
“Tại sao lại là năm, Jessie?”
“Bởi vì Bella sẽ tham dự với chúng ta. Tự nhiên, ngài Kane, tôi thích ngài gọi tôi là quý cô hơn đấy.”
“Không, anh nghĩ mình sẽ gắn với cách gọi Jessie. Nó nhắc anh nhớ em đã tiến bộ thế nào kể từ khi chúng ta gặp nhau.”
Claude xuất hiện, mang theo những chai sâm- panh dưới mỗi cánh tay. “Hãy mở một chai ngay lập tức và ăn mừng thôi,” Bella nói.
“Đồng ý,” Florentyna trả lời, “nhưng chai còn lại để làm gì?”
“Nó sẽ được để dành cho dịp đặc biệt mà không ai trong chúng ta lường được trước,” Claude nói chắc chắn.
Richard mở chai đầu tiên và rót ra bốn ly trong lúc Florentyna để chai thứ hai vào góc tủ lạnh.
Cô đã ký hợp đồng thuê tòa nhà nhỏ xíu trên đồi Nob ngày hôm sau và gia đình Kane chuyển đến căn hộ nhỏ ở bên trên cửa hàng. Florentyna, Bella và Richard dành những ngày cuối tuần của họ để sơn sửa và dọn dẹp lại, trong khi Claude, người có năng khiếu nghệ thuật nhất trong bốn người, viết tên “Florentyna” bằng mực màu xanh hoàng gia lên cửa sổ cửa hàng. Một tháng sau, họ mở cửa bắt đầu kinh doanh.
Trong suốt tuần đầu tiên của cô với vai trò chủ sở hữu, quản lý kiêm bán hàng, cô liên lạc với tất cả những nhà bán buôn đã từng hợp tác với cha mình tại New York. Một vài ngày sau, cô đã có một cửa hàng tràn ngập quần áo với thời hạn thanh khoản tới chín mươi ngày.
Florentyna mở cửa hàng nhỏ vào ngày 01 tháng Tám năm 1958. Cô luôn ghi nhớ ngày hôm đó bởi trước nửa đêm, Bella hạ sinh một em bé nặng năm cân tư.
Florentyna gửi đi một lượng lớn thư thông báo khai trương cửa hàng, chọn ngày trước khi chính phủ tăng giá tem bưu chính từ ba xu lên bốn xu. Cô cũng nhận một trợ lý tên là Nancy Ching – người có sự duyên dáng của Maisie nhưng may mắn thay không kèm chỉ số IQ của cô gái đó – từ chủ cũ của cô, hãng Wayout Columbus. Vào buổi sáng ngày khai trương, hai cô gái đứng gần cửa trông chờ đầy hi vọng, nhưng chỉ có một người bước vào cửa hàng suốt cả ngày, và tất cả những gì anh ta muốn biết là đường đến khách sạn Mark Hopkins. Sáng hôm sau, một cô gái trẻ ghé vào và dành cả tiếng đồng hồ nhìn ngắm tất cả những chiếc áo sơ mi mà họ có từ New York. Cô gái thử một vài chiếc nhưng rời đi mà không mua gì. Vào buổi chiều, một người phụ nữ khác kêu than lo lắng một lúc lâu và cuối cùng mua một đôi găng tay.
“Đôi này giá bao nhiêu?” Bà ta hỏi. “Không gì cả,” Florentyna nói. “Không mất tiền ư?” Bà ta nghi ngại.
“Đúng vậy. Bà là khách hàng đầu tiên mua đồ tại cửa hàng Florentyna, nên sẽ không phải thanh toán.”
“Cô thật là tử tế làm sao,” người phụ nữ nói. “Tôi sẽ kể cho bạn bè mình.”
***
“Em chưa bao giờ cho anh đôi găng tay nào khi anh mua sắm tại Bloomingdale’s, cô Kovats ạ,” Richard nói vào tối hôm đó. “Em sẽ phá sản vào cuối tháng nếu cứ tiếp tục như vậy.”
Nhưng lần này, đánh giá của anh đã sai. Người phụ nữ đó hóa ra lại là chủ tịch tổ chức Junior League[2]tại San Francisco và một lời của bà ấy đáng giá hơn một trang toàn quảng cáo của tờ San Francisco Chronicle.
Trong vài tuần đầu tiên, Florentyna dường như phải làm việc mười tám tiếng một ngày, và ngay khi cửa hàng đóng cửa, cô sẽ kiểm tra hàng tồn kho trong khi Richard xem xét qua sổ sách. Nhiều tháng trôi qua, cô bắt đầu tự hỏi làm cách nào để cửa hàng nhỏ bé này có thể hi vọng sinh lời.
Cuối năm đầu tiên, họ mời Bella và Claude tới ăn mừng việc chỉ bị thua lỗ $7380.
“Chúng ta sẽ đạt được thành tích còn cao hơn thế vào năm tới,” Florentyna nói chắc chắn.
“Tại sao?” Richard hỏi.
“Bởi vì hóa đơn thực phẩm của chúng ta sẽ nhiều hơn.”
“Bella sẽ tới sống chung với chúng ta ư?” “Không, em có thai rồi.”
Richard vui mừng khôn xiết, và nỗi lo lắng duy nhất của anh là không thể cản Florentyna làm việc cho đến ngày cô lâm bồn. Họ ăn mừng năm thứ hai với khoản lợi nhuận nhỏ hai ngàn và một cậu con trai khỏe mạnh nặng bốn cân. Cậu bé chỉ có một bên núm vú.
Quyết định đặt tên cho đứa con đầu lòng, nếu đó là một bé trai, đã được đưa ra từ nhiều tuần lễ trước.
***
George Novak vừa kinh ngạc vừa vui mừng khi ông được mời tới để làm cha đỡ đầu cho con trai của Florentyna. Mặc dù không thừa nhận, nhưng Abel cũng hài lòng, bởi ông hoan nghênh mọi cơ hội tìm hiểu về những việc đang diễn ra trong cuộc sống của con gái mình.
Một ngày trước lễ rửa tội, George bay tới Los Angeles để kiểm tra tiến độ khách sạn Baron mới. Abel khăng khăng muốn toà nhà phải được hoàn thành vào giữa tháng Chín, để John Kennedy có thể khai trương nó trong lúc ông ta đang trên đường thực hiện chiến dịch vận động. George sau đó bay tới San Francisco, chắc chắn rằng thời hạn cuối của Abel sẽ đạt được.
Theo bản tính tự nhiên, George mất nhiều thời gian để yêu quý người nào đó và thậm chí còn lâu hơn để tin tưởng họ, nhưng mọi chuyện không như vậy đối với Richard Kane. Ông chấp nhận anh ngay lập tức, sau khi được thấy tận mắt những gì Florentyna đạt được trong khoảng thời gian ngắn như vậy. Rõ ràng cô không thể làm được điều đó nếu không có sự khách quan và cách tiếp cận thận trọng của chồng mình. George dự định sẽ cho Abel biết những cảm nhận thật sự của ông về chàng trai.
Sau bữa tối tĩnh lặng, hai người đàn ông chơi cờ tào cáo[3] với một đô cho mỗi điểm ghi được và thảo luận về lễ rửa tội. “Không giống buổi lễ của Florentyna chút nào,” George chia sẻ với Richard những bí mật, chàng trai cười với ý nghĩ về việc người cha vợ bất đắc dĩ của mình phải ngồi tù một đêm.
“Cậu dường như lúc nào cũng rót gấp đôi nhỉ,” George nói, nhấm nháp ly rượu Remy Martin mà Richard đưa cho ông.
“Cha của tôi,” Richard nói, rồi ngập ngừng trong giây lát, “luôn buộc tội tôi là kẻ thất bại tồi tệ nếu tôi đề cập đến chuyện gấp đôi.”
George cười. “Vậy cha cậu giờ thế nào rồi?”
“Tôi không biết nữa. Không có chút liên lạc nào với ông ấy kể từ khi Jessie và tôi lấy nhau.”
George vẫn không thể quen với việc nghe người ta gọi con gái đỡ đầu của ông là Jessie. Lúc được kể nguyên nhân, ông biết rằng điều đó sẽ làm hài lòng Abel.
“Tôi rất tiếc rằng cha của cậu dường như cũng phản ứng giống hệt Abel,” George nói.
“Tôi vẫn giữ liên lạc với mẹ mình,” Richard nói tiếp, nhấm nháp ly rượu brandy của anh. “Nhưng tôi có thể thấy rõ thái độ của cha mình, đặc biệt khi Abel tiếp tục cố gắng và tăng số cổ phần trong công ty Lester.”
“Cậu có chắc điều đó không?” George hỏi, có vẻ ngạc nhiên.
“Hai năm trước, mọi nhân viên ngân hàng tại phố Wall đều biết ông ấy nhắm tới cái gì.”
“Abel giờ làm việc theo cách của ông ấy,” George nói. “Tôi không thể khiến ông ấy lắng nghe lý lẽ được. Nhưng tôi không tin ông ấy sẽ gây thêm rắc rối trong thời gian này,” ông nói, trước khi quay lại với ly brandy của mình. Richard không hỏi tại sao, anh nhận ra rằng nếu George muốn giải thích, ông ấy sẽ làm thế.
“Cậu thấy đấy, nếu Kennedy thắng cuộc bầu cử,” George tiếp tục, khi đã đặt ly rượu xuống, “Abel có một cơ hội hiếm có về một sự bổ nhiệm nhỏ trong chính quyền mới.”
“Đại sứ của chúng ta tại Ba Lan, không còn nghi ngờ gì nữa,” Florentyna nói khi cô đi vào phòng, mang theo một khay đựng những cốc cà phê. “Ông ấy sẽ là người nhập cư Ba Lan đầu tiên có vinh dự như vậy. Con đã được biết về tham vọng đó kể từ chuyến đi đầu tiên của con và ba đến châu Âu.”
George không đáp lại.
“Có phải Henry Osborne đứng sau chuyện này không ạ?” Florentyna hỏi.
“Không, ông ta thậm chí còn không biết về nó,” George nói, ngả người thư giãn trên ghế. “Cha con đã không còn tin tưởng ông ta nữa. Kể từ khi Henry đánh mất ghế của mình trong Quốc hội, ông ta đã tỏ ra không đáng tin, không hề phóng đại chút nào, và cha con thậm chí còn xem xét việc gạch tên ông ta ra khỏi hội đồng quản trị.”
“Cuối cùng thì ba cũng thức tỉnh trước con người gian xảo và khó chịu như Henry.”
“Ta cho rằng ông ấy luôn biết, nhưng không thể phủ nhận rằng Henry có ích đối với cha con khi ông ta còn ở Washington. Cá nhân ta thấy ông ta vẫn nguy hiểm kể cả khi bị loại khỏi Quốc hội.”
“Tại sao vậy ạ?” Florentyna hỏi.
“Bởi vì ta nghi ngờ ông ta biết quá nhiều về mối thù giữa Abel và cha của Richard, và nếu ông ta lại chìm vào món nợ nào đó nữa, ta sợ rằng ông ta có thể sẵn sàng bán thông tin cho ông Kane.”
“Không bao giờ,” Richard nói.
“Làm sao cậu chắc được?” George hỏi.
“Ý ông là sau bao nhiêu năm rồi mà ông vẫn không biết?” Richard hỏi.
George nhìn chằm chằm từ người nọ sang người kia. “Biết gì cơ?”
“Rõ ràng là không rồi,” Florentyna nói.
“Ông sẽ cần một ly đúp đấy,” Richard nói và rót cho George một ly lớn brandy nữa trước khi tiếp tục. “Henry Osborne ghét cha tôi còn hơn cả Abel nữa.”
“Cái gì cơ? Tại sao?” George hỏi, nhoài người về phía trước.
“Henry đã cưới bà nội của tôi, sau khi ông tôi qua đời.” Richard rót cho mình thêm một tách cà phê trước khi tiếp tục. “Rất nhiều năm trước đây, khi ông ta là một gã đàn ông trẻ, ông ta đã cố gắng chiếm một phần nhỏ gia sản gia đình từ bà tôi không lâu sau khi ông nội tôi qua đời. Osborne đã không thành công bởi cha tôi, khi ấy mới mười bảy tuổi, phát hiện ra rằng xuất thân từ trường Harvard cũng như lý lịch quân nhân của ông ta chỉ là lừa đảo, và ném ông ta ra khỏi chính ngôi nhà mình.”
“Omoj Jezu!” George kêu lên. “Tôi tự hỏi liệu Abel có biết bất cứ điều gì nói trên không.” Ông không nhận ra rằng đã đến lượt mình tung xúc xắc.
“Tất nhiên ông ấy biết,” Florentyna nói. “Đó hẳn phải là yếu tố quyết định trong việc sử dụng Henry ngay từ đầu. Ông ấy cần một ai đó đứng về phía mình, người mà ông có thể chắc chắn sẽ không bao giờ mở miệng tiết lộ cho Kane.”
“Làm cách nào con phát hiện ra?”
“Ghép nối câu chuyện khi Richard phải hiện ra con không phải là Jessie Kovats. Phần lớn những chuyện về Henry nằm trong một tập hồ sơ được khóa ở ngăn dưới cùng bàn làm việc của ba con.”
“Ta nghĩ rằng mình đã quá già để tiếp nhận quá nhiều thứ trong một ngày rồi,” George nói.
“Ngày học tập của ông vẫn chưa thực sự bắt đầu đâu,” Richard nói. “Henry Osborne chưa bao giờ đến học ở Harvard, chưa bao giờ phục vụ trong chiến tranh và tên thật của ông ta là Vittorio Togna.” George không nói nên lời, chỉ há hốc miệng.
“Bọn con cũng biết rằng ba nắm giữ 6% cổ phần ngân hàng Lester. Hãy tưởng tượng những rắc rối ông ấy có thể gây ra nếu có thêm 2% nữa,” Florentyna nói.
“Chúng tôi nghi ngờ rằng ông ấy đã cố gắng mua 2% đó từ Peter Parfitt, người bất đồng gay gắt với cha tôi khi ông ấy được đề bạt lên làm chủ tịch của Lester. Mục đích cuối cùng của Abel sẽ là loại bỏ hoàn toàn cha
tôi khỏi hội đồng quản trị của chính ông ấy,” Richard nói thêm.
“Điều đó có thể đã đúng trong quá khứ.”
“Tại sao bây giờ lại không ạ?” Florentyna hỏi. “Abel sẽ không can dự vào bất cứ điều gì ngu ngốc như việc loại bỏ cha cậu khỏi ngân hàng khi Kennedy đang cân nhắc ông ấy cho Warsaw. Vậy nên cậu không cần sợ hãi theo hướng đó.”
“Một ván nữa chứ, George?” Richard nói.
“Không, cảm ơn. Tôi biết ai là người thắng ngay khi nhìn thấy.” Ông rút ví từ túi trong và đưa ra mười một đô. “Nhắc nhở cậu, tôi vẫn đổ lỗi cho mấy ly đúp đấy.”
❀ ❀ ❀
[1] 97* Tờ một trăm đô của Mỹ được in hình Benjamin Franklin, một trong bảy “người cha lập quốc” của Hoa Kỳ.
[2] 98* Tổ chức phi lợi nhuận hoạt động vì quyền lợi của phụ nữ, thành lập từ 1901
[3] 99*Một trong những trò chơi dạng bàn cờ cổ nhất cho hai người chơi, trong đó các quân được di chuyển theo số súc sắc. Người chơi chiến thắng bằng cách di chuyển tất cả các quân về phía mình.