Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
41

❊ ❊ ❊

Nhân sự thật là chiến dịch tranh cử sẽ không khởi động cho đến sau ngày Quốc tế Lao động, Florentyna quay về Washington để tranh thủ xử lý những nhiệm vụ của thượng viện đã bị bỏ bê của mình. Cô thậm chí còn thu xếp thời gian về thăm Chicago.

Cô nói chuyện với Pete Parkin qua điện thoại mỗi ngày và rõ ràng là ông ta không thể thân thiện và hợp tác hơn trong việc cố gắng phù hợp với lịch trình của cô. Họ thống nhất gặp nhau ở văn phòng Nhà Trắng để thảo luận kế hoạch cuối cùng cho chiến dịch. Florentyna cố gắng hoàn thành tất cả những cam kết khác của cô trước cuộc họp, để có thể dồn hết sức mình cho công tác vận động tranh cử suốt chín tuần cuối cùng.

Vào ngày 2 tháng Chín, cùng những người đồng hành là Edward và Janet, Florentyna đến phía tây của Nhà Trắng và được chào đón bởi Ralph Brooks, người rõ ràng vẫn giữ vai trò cánh tay phải đáng tin cậy của ứng cử viên. Cô quyết tâm không trở thành nguyên nhân của bất kì xung đột nào giữa chính mình và Brooks khi gần đến ngày bầu cử, đặc biệt bởi cô biết chính Brooks kỳ vọng anh ta là ứng cử viên phó Tổng thống. Thương Nghị sĩ Brooks dẫn họ từ khu vực tiếp đón đến thẳng văn phòng của Pete Parkin. Lần đầu tiên Florentyna nhìn thấy căn phòng mà cô có thể ở trong vài tuần và ngạc nhiên bởi sự ấm áp, với những bức tường màu vàng và mép bọc màu ngà của nó. Hoa tươi bày trên chiếc bàn gỗ gụ của Parkin và trên tường treo những bức tranh sơn dầu của Remington. Tình yêu của Parkin dành cho phương Tây, Florentyna nghĩ. Ánh mặt trời cuối hè ngập tràn các ô cửa sổ hướng về phía nam.

Pete Parkin đứng bật dậy từ phía sau bàn làm việc của mình và tiến tới chào đón cô, chỉ có vẻ hơi quá biểu cảm. Sau đó tất cả bọn họ ngồi xung quanh một chiếc bàn ở trung tâm căn phòng.

“Tôi nghĩ tất cả các bạn đều biết Ralph,” Pete Parkin nói với một nụ cười hơi gượng gạo. “Ông ấy đã lập ra một chiến lược vận động tranh cử mà tôi chắc chắn là mọi người sẽ thấy rất ấn tượng.”

Ralph trải một tấm bản đồ Hoa Kỳ lớn lên bàn trước mặt họ. “Tôi cảm thấy mối bận tâm chính cần ưu tiên hàng đầu của chúng ta là để giành được Nhà Trắng, chúng ta phải có hai trăm bảy mươi phiếu đại cử tri. Mặc dù việc chiến thắng số phiếu bầu phổ thông rõ ràng quan trọng và đáng thỏa mãn, nhưng chúng ta đều biết chính đại cử tri là người sẽ lựa chọn Tổng thống tiếp theo. Vì lí do đó, tôi đã tô màu đen cho những tiểu bang mà tôi cảm thấy chúng ta ít có cơ hội chiến thắng, và trắng là những sự an toàn truyền thống cho phe Dân chủ. Như vậy còn lại các tiểu bang dao động trọng yếu, nơi mà tôi đánh dấu màu đỏ, chúng có tới một trăm bảy mốt phiếu bầu đại cử tri.”

“Tôi tin rằng cả Pete và Florentyna đều nên đến thăm tất cả các tiểu bang màu đỏ ít nhất một lần, nhưng Pete nên tập trung năng lượng của ông ấy với miền Nam, còn Florentyna dành phần lớn thời gian tại miền Bắc. Chỉ có California, với số phiếu đại cử tri khủng lên tới bốn lăm cần được viếng thăm thường xuyên bởi cả hai người. Trong suốt sáu mươi hai ngày còn lại trước kỳ bầu cử, chúng ta phải tận dụng từng phút nhàn rỗi còn lại cho các tiểu bang nơi chúng ta có cơ hội thực sự, và chỉ thực hiện những chuyến viếng thăm tượng trưng tới các khu vực bên lề mà chúng ta đã giành được chiến thắng áp đảo từ năm 1964. Đối với những tiểu bang màu trắng, chúng ta cần chuẩn bị đến thăm họ đồng thời để không bị buộc tội là xem nhẹ họ. Tôi coi Ohio là không có hi vọng gì bởi đó là quê nhà của Russell Warner, nhưng chúng ta không được để phe Cộng hòa cho rằng Florida là của họ chỉ bởi người đồng hành của Russell từng là Thương Nghị sĩ cấp cao của tiểu bang này. Bây giờ, tôi cũng đã soạn ra lịch trình hằng ngày cho cả hai người, bắt đầu từ thứ Hai tới,” anh ta tiếp tục nói, trao cho ứng cử viên và Florentyna những tập giấy riêng rẽ, “và tôi nghĩ hai người nên liên lạc với nhau ít nhất hai lần mỗi ngày, vào tám giờ sáng và mười một giờ tối, theo múi giờ gốc[1].”

Florentyna cảm thấy bị ấn tượng với lượng công việc Ralph Brooks đã đưa ra trước cuộc họp và có thể hiểu vì sao Parkin trở nên phụ thuộc vào anh ta. Trong một tiếng đồng hồ tiếp theo, Brooks trả lời những thắc mắc phát sinh từ kế hoạch của anh ta và đi đến thống nhất về những chiến lược cơ bản của họ trong chiến dịch vận động. Lúc mười hai rưỡi, phó Tổng thống và Florentyna đi tới mái hiên vòm phía bắc Nhà Trắng để nói chuyện với báo chí. Ralph Brooks dường như đã có số liệu thống kê về mọi thứ: cánh báo chí, anh ta cảnh báo họ, cũng bị chia rẽ như bất kì ai khác. Một trăm năm mươi tờ báo với hai mươi hai triệu người đọc đã ủng hộ phe Dân chủ, trong khi một trăm bốn hai tờ báo với gần hai mươi hai triệu bạn đọc đang chống lưng cho những người Cộng hòa. Nếu họ cần biết gì, anh ta nói thêm, anh ta có thể cung cấp cho họ những sự thật có liên quan đến bất kì tờ báo nào trên cả nước.

Florentyna nhìn ra ngoài bãi cỏ giữa quảng trường Lafayette, được điểm xuyết bởi những người thảnh thơi tản bộ buổi trưa hay những người đang cắm trại. Nếu được bầu chọn, cô sẽ hiếm khi có thời gian tới thăm công viên hay tượng đài Washington. Dù sao thì cũng chỉ là không thể không kèm người đi cùng. Parkin dẫn cô quay lại văn phòng phó Tổng thống sau khi báo giới đã đặt tất cả những câu hỏi thông thường và nhận lại những câu trả lời quen thuộc. Khi quay lại văn phòng, họ thấy những người phục vụ Philippin của Parkin đã bày biện bữa trưa trên chiếc bàn họp.

Florentyna sau khi từ cuộc họp đi ra thì cảm thấy tốt hơn rất nhiều về cách các vấn đề được giải quyết, đặc biệt khi phó Tổng thống đã hai lần nhắc đến thỏa thuận trước đó của họ liên quan đến năm 1996 trong phiên điều trần với Brooks. Tuy nhiên, Florentyna nghĩ đó sẽ là một chặng đường dài trước khi cô có thể hoàn toàn tin tưởng Parkin.

Vào mùng 7 tháng Chín, cô bay tới Chicago để bắt đầu phần việc của mình trong chiến dịch bầu cử, nhưng nhận thấy rằng mặc dù báo chí khó khăn khi theo kịp lịch trình hằng ngày cô đặt ra cho bản thân, cô vẫn thiếu động lực đã trở thành thương hiệu của chiến dịch vận động tranh cử trước đây của mình.

Kế hoạch của Brooks diễn ra suôn sẻ trong vài ngày đầu tiên khi Florentyna di chuyển dọc bang Illinois, Massachusetts và New Hampshire. Cô không gặp bất cứ bất ngờ nào cho tới khi đến New York, nơi đông đảo nhà báo đang đợi sẵn ở sân bay Albany. Họ muốn biết quan điểm của cô về cách đối xử của Pete Parkin đối với người Chicano[2]. Cô thú nhận rằng mình không biết họ đang nói về vấn đề gì, nên họ đã cho cô biết rằng ứng cử viên đã nói ông ta chưa bao giờ có bất cứ vấn đề gì với người Chicano ở điền trang của mình; họ như những đứa con của ông ta. Các thủ lĩnh nhân quyền đã sẵn sàng vùng lên trên cả nước và tất cả những gì Florentyna có thể nghĩ ra để nói chỉ là, “Tôi chắc rằng ông ấy đã bị hiểu nhầm hoặc những lời của ông ấy đã bị nhắc lại trong bối cảnh không phù hợp.” Russell Warner, ứng cử viên của đảng Cộng hòa cho rằng không có sự hiểu nhầm nào cả. Pete Parkin chỉ đơn giản là một kẻ phân biệt chủng tộc.

Florentyna liên tục phủ nhận những tuyên bố này mặc dù cô cho rằng chúng được bắt nguồn từ sự thật. Cả Florentyna lẫn Pete Parkin đều phải tạm ngưng mọi lịch trình đã được lên kế hoạch để bay tới Alabama dự đám tang của Ralph Abernathy. Ralph Brooks miêu tả cái chết của người phụ tá là đúng thời điểm. Khi Florentyna biết được điều anh ta nói, cô suýt đã chửi vào mặt anh ta trước báo chí.

Florentyna tiếp tục những chuyến đi của mình xuyên qua Pennsylvania, West Virginia và Virginia, trước khi đến California, nơi Edward cũng đến. Bella và Claude dẫn họ tới một nhà hàng ở khu phố Tàu. Tay quản lý dành cho cả nhóm một góc lùi sâu vào trong tường, nơi không ai có thể thấy họ hay, quan trọng hơn, có thể nghe họ, nhưng sự thư giãn chỉ kéo dài trong vài giờ cho đến khi Florentyna phải bay tới Los Angeles.

Báo chí bắt đầu ngán ngẩm với những cuộc tranh cãi vụn vặt giữa Parkin và Warner về mọi thứ trừ những vấn đề thực sự. Khi hai ứng cử viên cùng nhau xuất hiện trong cuộc tranh luận trên truyền hình tại Pittsburg, ý kiến chung là cả hai đều thất bại và người duy nhất có tầm vóc của một vị Tổng thống trong toàn bộ chiến dịch chính là Thương Nghị sĩ Kane. Nhiều nhà báo đã bày tỏ quan điểm rằng đây thật sự là một bi kịch khi Thương Nghị sĩ Kane đã nói trước đây là mình sẵn sàng trở thành người đồng hành của Pete Parkin.

“Em sẽ viết những gì đã thật sự diễn ra trong cuốn hồi ký của mình,” cô nói với Edward. “Nhưng đến lúc đó thì ai còn quan tâm nữa chứ?”

“Thật sự thì không ai cả,” Edward đáp. “Có bao nhiêu người Mỹ có thể nói với em tên của phó Tổng thống dưới thời Harry Truman đây?”

Ngày hôm sau, Pete Parkin bay đến Los Angeles để cùng Florentyna tham gia một trong vài lần xuất hiện chung của họ. Cô gặp ông ta ở sân bay. Ông ta bước xuống chiếc Air Force 2, giơ cao tờ Unterrified Democrat của bang Missouri, tờ báo duy nhất chạy dòng tiêu đề “Parkin chiến thắng cuộc tranh luận”: Florentyna phải thán phục cái cách mà ông ta có thể khiến làn da một con hà mã trông cũng có vẻ mỏng hơn da mặt mình. California là điểm dừng chân cuối cùng trước khi họ trở về tiểu bang của mình và tổ chức một cuộc mít tinh lớn cuối cùng tại Rose Bowl. Parkin và Florentyna bị bao quanh bởi các ngôi sao mà một nửa trong số đó chắc chắn sẽ xuất hiện trên sàn diễn tại các sự kiện công khai cho dù bất cứ ứng cử viên nào đến đây. Cùng với Dustin Hoffman, Al Pacino và Jane Fonda, Florentyna dành phần lớn thời gian ký lên các tấm ảnh. Cô không thể trả lời một cô bé, người cảm thấy bối rối với chữ ký của cô, khi được hỏi:”Bộ phim gần đây của bà là gì?”

Sáng hôm sau, Florentyna bay về Chicago, trong khi Pete Parkin đến Texas. Ngay khi chiếc máy bay 707 của Florentyna hạ xuống Thành phố của Gió, cô được chào đón bởi một đám đông hơn ba mươi nghìn người, đám đông lớn nhất mà một ứng cử viên nhận được trên đường vận động tranh cử.

***

Buổi sáng ngày bầu cử, cô đến một trường trung học tại quận Chín, cùng với sự hiện diện của một nhóm ký giả của các kênh truyền hình và báo in như thường lệ. Cô mỉm cười với họ, và biết rằng mình sẽ trở thành một tin tức bị lãng quên trong vòng một tuần nếu phe Dân chủ thất bại. Cô dành cả ngày đi từ phòng ủy ban tới các điểm bầu cử, rồi tới trường quay và trở về căn hộ của mình tại Chicago Baron vài phút sau khi lượt bỏ phiếu cuối cùng khép lại.

Florentyna cho phép bản thân tận hưởng lần tắm bồn nước nóng thật lâu đầu tiên trong hơn năm tháng và thay một bộ trang phục mà không cần bận tâm đến đối tượng mình sẽ dành buổi tối cùng là ai. Sau đó, cô đón William, Joanna, Annabel và Richard, cậu bé đã bảy tuổi, được phép theo dõi cuộc bầu cử đầu tiên của mình. Edward đến sau mười rưỡi và lần đầu tiên trong đời anh thấy Florentyna không mang giày và đặt cả hai chân lên bàn.

“Cô Tredgold sẽ không chấp thuận việc này.” “Cô Tredgold không bao giờ phải thực hiện chiến dịch tranh cử trong bảy tháng mà không có lấy một lần nghỉ ngơi,” cô đáp lại.

Trong căn phòng tràn ngập đồ ăn thức uống, cùng gia đình và bạn bè, Florentyna theo dõi kết quả được đưa tới từ Cực Đông. Từ giây phút New Hampshire đi theo phe Dân chủ và Massachusetts theo phe Cộng hòa, rõ ràng là họ sẽ có một đêm dài. Florentyna cảm thấy may mắn vì thời tiết khô ráo trên cả nước ngày hôm đó. Cô không bao giờ quên Theodore H. White[3] đã nói rằng nước Mỹ luôn bầu cho đảng Cộng hòa cho đến năm giờ chiều ngày bầu cử. Từ lúc đó, nam nữ thuộc tầng lớp lao động trên đường về nhà sẽ quyết định có dừng lại tại điểm bỏ phiếu hay không; nếu có, và chỉ khi họ quyết định có, đất nước sẽ nghiêng về phe Dân chủ. Mặc dù có vẻ rất nhiều người trong số họ đã dừng lại, nhưng cô tự hỏi liệu như thế đã đủ chưa. Đến nửa đêm, đảng Dân chủ giành được bang Illinois và Texas nhưng đánh mất Ohio và Pennsylvania, và khi hệ thống bỏ phiếu đóng lại tại California, ba tiếng sau New York, nước Mỹ vẫn chưa chọn được một vị Tổng thống. Các cuộc thăm dò dư luận tiến hành bên ngoài địa điểm bỏ phiếu chỉ chứng minh rằng tiểu bang lớn nhất cả nước không mong mỏi tới phát điên vì bất kì ứng viên nào.

Trong căn hộ George Novak tại khách sạn Chicago Baron, một vài người ngồi ăn, vài người uống, và người khác thì ngủ. Nhưng Florentyna vẫn hoàn toàn tỉnh táo trong suốt tiến trình và đến hai rưỡi sáng, CBS tuyên bố kết quả mà cô đang chờ đợi:

California đã thuộc về phe Dân chủ, với tỷ lệ là 50.2 và 49.8, chênh lệch với số nhỏ ba trăm ba mươi hai nghìn phiếu bầu, và đem về thắng lợi bầu cử cho Parkin. Florentyna nhấc điện thoại đặt bên cạnh mình lên.

“Em gọi điện cho Tổng thống-đã-được-chọn để chúc mừng ông ta đấy à?” Edward hỏi.

“Không,” Florentyna đáp. “Em gọi cho Bella để cảm ơn cô ấy đã đặt ông ta vào vị trí đó.”

***

Florentyna dành vài ngày tiếp theo ở Cape Cod để nghỉ ngơi hoàn toàn, nhận thấy bản thân tiếp tục thức dậy lúc sáu giờ sáng và chẳng có việc gì để làm, ngoại trừ đợi tờ báo buổi sáng. Cô rất vui khi Edward đến vào thứ Tư, nhưng vẫn không quen với việc anh gọi cô một cách trìu mến là “VP”[4].

Pete Parkin đã tổ chức ngay một cuộc họp báo ở điền trang tại Texas để nói rằng ông ta sẽ không tiết lộ thành viên nội các của mình cho đến năm mới. Florentyna quay lại Washington vào 14 tháng Mười một để thực hiện nốt phiên họp cuối tại Quốc hội, và chuẩn bị cho việc di chuyển từ toà nhà Russell đến Nhà Trắng. Mặc dù thời gian của cô hoàn toàn ở Thượng viện và bang Illinois, cô vẫn ngạc nhiên khi thấy mình chỉ nói chuyện với Tổng thống-được-chọn hai hay ba lần mỗi tuần, còn sau đó là trên điện thoại. Quốc hội tạm nghỉ hai tuần sau lễ Tạ ơn, và Florentyna trở về Cape Cod nghỉ Giáng sinh với gia đình cùng đứa cháu trai liên tục gọi cô là bà nội Tổng thống.

“Vẫn chưa đâu,” cô nói với cậu bé.

***

Mùng 9 tháng Một, Tổng thống đắc cử đến Washington và tổ chức một cuộc họp báo để tuyên bố nội các của mình. Mặc dù Florentyna không được tham khảo ý kiến về những bổ nhiệm của ông ta, không ai mong đợi bất cứ sự bất ngờ nào: Charles Lee được chọn làm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, và đó cũng là lựa chọn của mọi người. Paul Rowe giữ nguyên chức vụ là Giám đốc Cục Tình báo Trung ương CIA. Pierre Levale trở thành Bộ trưởng Bộ Tư pháp, và Michael Brewer làm Cố vấn An ninh Quốc gia. Florentyna thậm chí không một lần nhướng mày cho đến khi Parkin đi đến lựa chọn của ông ta cho vị trí Ngoại trưởng Hoa Kỳ. Cô không tin được khi Tổng thống tuyên bố:

“Chicago hoàn toàn có thể tự hào vì đã sản sinh ra một phó Tổng thống cũng như Ngoại trưởng của chúng ta.”

***

Vào ngày đầu tiên của nhiệm kỳ Tổng thống mới, đồ đạc cá nhân của Florentyna tại khách sạn Baron đã được đóng gói sẵn sàng chuyển đến tư dinh phó Tổng thống tại tòa nhà Observatory Circle. Một biệt thự lớn theo phong cách thời Victoria, dường như quá mức rộng rãi đối với một gia đình chỉ có một thành viên.

Trong ngày đầu làm việc này, toàn bộ gia đình Florentyna ngồi tại hàng ghế ngay sau vợ và những cô con gái của Pete Parkin, trong khi Florentyna ngồi bên cạnh Tổng thống, còn Ralph Brooks ngồi ngay sau ông ta. Khi cô bước tới trước để thực hiện việc tuyên thệ nhậm chức, ý nghĩ duy nhất của cô chỉ là mong muốn Richard có mặt bên cạnh mình tại đây, để nhắc nhở cô rằng cô đang tiến đến rất gần rồi. Liếc nhìn sang Pete Parkin, cô kết luận rằng Richard sẽ vẫn bầu cho người Cộng hòa.

Chánh án Tòa án Tối cao, William Rehnquist, dành cho cô một nụ cười ấm áp khi cô nhắc lại theo ông ta lời tuyên thệ nhậm chức phó Tổng thống.

“Tôi trịnh trọng thề rằng tôi sẽ ủng hộ và bảo vệ Hiến pháp Hoa Kỳ trước mọi kẻ thù trong và ngoài nước…”

“Tôi trịnh trọng thề rằng tôi sẽ ủng hộ và bảo vệ Hiến pháp Hoa Kỳ trước mọi kẻ thù trong và ngoài nước…”

Từng lời của Florentyna rất rõ ràng và tự tin, có lẽ bởi cô đã thuộc nằm lòng lời tuyên thệ này. Annabel nháy mắt với cô khi cô trở về chỗ của mình giữa những tràng pháo tay đinh tai nhức óc.

Sau khi Chánh án Tòa án Tối cao đọc lời tuyên thệ Tổng thống cho Parkin, Florentyna lắng nghe chăm chú vị Tổng thống mới của nước Mỹ thực hiện buổi lễ nhậm chức của mình. Cô đã không được tham khảo về nội dung của nó, và thậm chí không được biết bản nháp cuối cùng cho đến đêm hôm qua. Một lần nữa, Parkin lại nhắc đến cô là một người phụ nữ bé nhỏ tuyệt vời của đất nước.

Sau khi lễ nhậm chức kết thúc, Parkin, Brooks và Florentyna tham gia bữa trưa cùng các nhà lãnh đạo quốc hội tại Capitol. Các đồng nghiệp tại Thượng viện dành cho Florentyna một sự chào đón ấm áp khi cô ngồi vào ghế của mình trên sân khấu. Sau bữa trưa, họ leo lên những chiếc xe limousine để đi xuống đại lộ Pennsylvania tới nơi tổ chức lễ nhậm chức công khai. Ngồi trên bục quan sát được quây kín dựng trước Nhà Trắng, Florentyna theo dõi những chiếc xe diễu hành, các ban nhạc cùng nhiều thống đốc lướt qua, đại diện cho năm mươi tiểu bang. Cô đứng dậy và vỗ tay khi những người nông dân đến từ Illinois vẫy chào mình, rồi sau đó, sau khi thực hiện việc thăm hỏi qua loa tới từng người trong vũ hội nhậm chức, cô trải qua đêm đầu tiên trong căn nhà phó Tổng thống, và nhận ra càng lên gần tới đỉnh vinh quang, cô càng trở nên cô độc.

***

Sáng hôm sau, Tổng thống triệu tập cuộc họp nội các đầu tiên. Lần này Ralph Brooks ngồi bên tay phải ông ta. Cả nhóm người lộ rõ sự mệt mỏi sau bảy vũ hội nhậm chức đêm trước đó, ngồi cùng nhau trong Phòng Nội các. Florentyna ngồi ở góc xa của chiếc bàn bầu dục dài, bao quanh bởi những người đàn ông với các quan điểm mà cô hiếm khi tán đồng trong quá khứ. Cô nhận thức được rằng mình sẽ phải dành bốn năm chiến đấu chống lại họ trước khi có thể hi vọng thành lập nội các của mình. Cô tự hỏi có bao nhiêu trong số đó biết được thỏa thuận giữa cô với Parkin.

***

Ngay khi Florentyna ổn định được vị trí bên cánh của Nhà Trắng, cô chỉ định Janet Brown làm người đứng đầu văn phòng riêng của mình. Rất nhiều vị trí trống để lại bởi nhân viên cũ của Parkin cũng được lấp đầy với đội ngũ cũ của cô từ chiến dịch tranh cử cũng như thời kỳ làm Thương Nghị sĩ.

Đối với những nhân viên còn ở lại mà cô được tiếp quản, cô nhanh chóng tìm hiểu các kỹ năng cũng như phẩm chất đặc biệt có giá trị của họ, nếu họ không biến mất dần khi Tổng thống đưa ra những lời đề nghị công việc cao hơn. Trong vòng ba tháng, Parkin đã lấy đi văn phòng của cô, tất cả những nhân viên giàu kinh nghiêm nhất, ban đầu là những gián điệp trung gian của chiến dịch tranh cử, và sau đó đến các cố vấn vòng trong.

Florentya cố gắng không thể hiện sự giận dữ khi Tổng thống đề nghị Janet Brown vị trí Thứ trưởng Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh.

Janet không hề bận tâm với cơ hội mới: và trong một bức thư viết tay gửi cho Tổng thống, cô ấy chấp nhận lời khen ông ta dành cho mình, nhưng giải thích cụ thể lí do cô ấy cảm thấy không thể xem xét bất kì ví trí nào trong chính phủ, ngoại trừ việc phục vụ cho phó Tổng thống.

“Nếu bà có thể đợi bốn năm, thì tôi cũng vậy,” cô ấy nói.

***

Florentyna vẫn hiểu rằng cuộc đời của một phó Tổng thống, nói như John Nance Garner[5]là “không  đáng để tốn một bãi nước bọt ấm,” nhưng ngay cả cô cũng ngạc nhiên khi thấy mình có quá ít công việc để làm so với thời còn ở Quốc hội. Lúc làm Thương Nghị sĩ, cô nhận được còn nhiều thư hơn hiện nay. Mọi người dường như đều viết thẳng cho Tổng thống hoặc Hạ nghị sĩ bang. Thậm chí người dân thường cũng cho rằng phó Tổng thống không có quyền lực. Florentyna thích việc dẫn dắt các cuộc tranh luận quan trọng của Thượng viện, bởi việc đó giúp cô giữ liên lạc với các đồng nghiệp, những người có thể giúp đỡ cô trong bốn năm tới, và họ đảm bảo cho cô biết những gì bí mật diễn ra trong các phòng họp Quốc hội, cũng như tại Hạ viện và Thượng viện. Rất nhiều người sử dụng cô để chuyển lời thẳng đến Tổng thống, nhưng khi thời gian qua đi, cô tự hỏi ai sẽ là người cô nên dùng với mục đích tương tự, khi nhiều ngày đã chuyển thành nhiều tuần mà Pete Parkin vẫn không bận tâm tham khảo ý kiến của cô trong bất cứ việc gì.

Suốt năm đầu tiên trong vai trò phó Tổng thống, Florentyna thực hiện những chuyến công du hợp tác với Brazil và Nhật Bản, dự lễ tang của Willy Brandt ở Berlin và Edward Heath ở London, thực hiện những chuyến thực địa tới ba nơi xảy ra thảm họa thiên nhiên, và lãnh đạo rất nhiều lực lượng đặc nhiệm mà cô cảm thấy đủ điều kiện để thể hiện đường lối của bản thân về cách mà chính phủ làm việc.

❀ ❀ ❀

[1] 168* Central Time: UTC/GMT-6.

[2] 169* Chicano: người gốc Mexico hiện đang sinh sống tại Mỹ

[3] 170* Theodore H. White: nhà báo chính trị, kiêm sử gia người Mỹ.

[4] 171* VP: Vice President – phó Tổng thống

[5] 172* John Nance Garner (1868 - 1967): Phó Tổng thống dưới thời Franklin D. Roosevelt, phục vụ hai nhiệm kỳ từ 1933 đến 1941.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.