Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36

❊ ❊ ❊

1985 là năm của những tang sự, khiến Florentyna nhìn nhận lại từng ngày trong năm mươi mốt năm cuộc đời mình.

Cô quay lại Washington và nhận thấy mình được xếp cho một văn phòng khép kín ở tòa nhà Russell, khoảng cách gần sáu trăm mét so với văn phòng nghị sĩ cũ của cô ở Longworth. Nhiều ngày trong khoảng thời gian ổn định mọi việc, cô nhận ra mình vẫn lái tới nhà để xe của Longworth thay vì phần sân của Russell. Cô cũng chưa quen với việc được gọi là Thương Nghị sĩ, đặc biệt bởi Richard, người sẽ kéo dài giọng danh hiệu này theo cách khiến nó nghe như một sự chọc ngoáy. “Em có thể nghĩ địa vị của mình đã được nâng lên, nhưng họ vẫn chưa tăng lương cho em. Anh không thể đợi đến khi em làm Tổng thống được,” anh nói thêm. “Ít nhất lúc đó em sẽ kiếm được số tiền bằng một trong những phó giám đốc ngân hàng.”

Tiền lương của Florentyna có thể chưa tăng, nhưng chi tiêu của cô thì có, khi một lần nữa cô bao quanh bởi một đội ngũ nhân viên mà nhiều Thương Nghị sĩ khác chỉ có thể ghen tỵ. Cô có lẽ là người đầu tiên thừa nhận lợi thế của việc có một nền tảng tài chính mạnh bên ngoài thế giới chính trị. Phần lớn đội ngũ cũ của cô quay về và được bổ sung thêm những nhân viên mới, những người chắc chắn tin vào tương lai của Florentyna. Văn phòng của cô ở tòa nhà Russell là phòng Suite 440. Bốn căn phòng khác được dành cho mười bốn nhân viên, dẫn dắt bởi một Janet Brown táo bạo, người mà Florentyna từ lâu đã tin rằng đã kết hôn với chính công việc của cô ấy. Ngoài ra, Florentyna giờ đây có bốn văn phòng trải khắp bang Illinois với ba nhân viên làm việc tại mỗi nơi.

Văn phòng mới của cô nhìn bao quát khoảnh sân phía trong với đài phun nước và chỗ đậu xe trải đá cuội. Thảm cỏ xanh có lẽ là địa điểm ăn trưa phổ biến nhất cho nhân viên làm việc tại Thượng viện khi thời tiết ấm áp, và cho một quân đoàn sóc khi vào đông.

Không lâu sau khi biểu tượng của bang Illinois được gắn lên cửa văn phòng cô, Florentyna nhận được một bức điện tín. Nội dung rất đơn giản và rõ ràng:

WINIFRED TREDGOLD ĐÃ QUA ĐỜI VÀO THỨ NĂM LÚC MƯỜI MỘT GIỜ.

Đó là lần đầu tiên Florentyna để ý đến tên Thánh của cô Tredgold. Cô kiểm tra đồng hồ của mình, gọi hai cuộc điện thoại ra nước ngoài, và sau đó gọi Janet tới thông báo việc mình sẽ không ở trong nước trong bốn mươi tám giờ tới. Một giờ chiều ngày hôm đó, cô lên chiếc máy bay Concorde và tới London sau đó ba tiếng hai mươi lăm phút, lúc chín giờ hai lăm.

Chiếc xe với tài xế riêng mà đại sứ quán sắp xếp đang đợi đón cô khi cô xuất hiện từ cửa Hải quan. Cô đi trên quốc lộ M4 hướng tới Wiltshire. Cô làm thủ tục nhận phòng tại khách sạn Landsdowne Arms và đọc cuốn Tháng Mười hai của Ngài hiệu trưởng viết bởi Saul Bellow đến tận ba giờ sáng vì lệch múi giờ. Trước khi tắt đèn, cô gọi điện cho Richard.

“Em đang ở đâu vậy?” là những lời đầu tiên anh nói.

“Em đang ở trong một khách sạn nhỏ tại Calne, Wiltshire, nước Anh.”

“Tại sao, cầu nguyện à? Phải chăng Thượng viện cử em đi thực hiện nhiệm vụ tìm kiếm sự thật về các quán rượu ở Anh?”

“Không, anh yêu. Cô Tredgold vừa mất, và em sẽ tham dự lễ tang vào ngày mai.”

“Anh rất tiếc,” Richard nói. “Nếu em cho anh biết, anh sẽ đi cùng em. Chúng ta đều có nhiều điều cần cảm tạ bà ấy.” Florentyna mỉm cười. “Khi nào em sẽ về nhà?”

“Trên chuyến bay Concorde tối mai.”

“Ngủ ngon, Jessie. Anh sẽ nghĩ về em… và cô Tredgold.”

***

Chín rưỡi sáng hôm sau, một người hầu gái mang tới khay đồ ăn sáng bao gồm cá trích muối hun khói, bánh mì nướng ăn kèm mứt cam vùng Oxford của hãng Cooper, cà phê và một số báo Times của London. Cô ngồi trên giường tận hưởng từng khoảnh khắc, một sự buông thả mà cô sẽ không bao giờ cho phép mình được có ở Washington. Lúc mười rưỡi, cô đã nghiền ngẫm toàn bộ tờ Times và không ngạc nhiên khi phát hiện ra người Anh cũng đang có những vấn đề tương tự về lạm phát cũng như thất nghiệp giống người Mỹ. Florentyna rời khỏi giường và mặc một bộ đồ len màu đen đơn giản. Món trang sức duy nhất mà cô đeo là chiếc đồng hồ nhỏ cô Tredgold đã tặng vào ngày sinh nhật tuổi mười ba của cô.

Người gác cửa khách sạn chỉ cho cô nhà thờ cách đó khoảng hai cây số, bởi buổi sáng trời rất trong và khô, cô quyết định sẽ đi bộ. Người gác cửa quên không chỉ cho cô rằng cả hành trình sẽ là đi lên đồi và cái “khoảng” của anh ta là “dự đoán dựa vào cảm tính.” Trong lúc sải bước dọc đường, cô nghĩ về việc gần đây mình ít tập thể dục thể thao đến mức nào, bỏ bê chiếc máy tập Exercycle gần như mới nguyên đã được đưa về Cape Cod. Cô đã để cho hứng thú chạy bộ biến mất.

Nhà thờ bé xíu theo phong cách Norman, được bao quanh bởi những cây sồi và cây du, nằm chênh vênh trên sườn đồi. Trên bảng tin là một lời thỉnh cầu quyên góp số tiền hai mươi lăm ngàn euro để cứu lấy phần mái của nhà thờ; theo đốm đỏ trên thang nhiệt kế, hơn một ngàn euro đã được thu thập. Trước sự ngạc nhiên của Florentyna, cô được đón tiếp trong phòng riêng của cha xứ bởi một người giúp việc vặt trong nhà thờ, và dẫn tới chỗ ngồi ở hàng ghế đầu tiên, bên cạnh một quý bà có dáng vẻ uy quyền, chỉ có thể là bà hiệu trưởng mà thôi.

Nhà thờ chật kín người, điều không làm Florentyna ngạc nhiên, và trường học đưa tới một dàn đồng ca. Buổi lễ rất giản dị, và bài phát biểu của vị linh mục trong vùng làm cho Florentyna không chút nghi ngờ việc cô Tredgold đã tiếp tục dạy dỗ những người khác với cùng sự cống hiến và hiểu biết đã ảnh hưởng đến toàn bộ cuộc đời Florentyna. Cô cố gắng không khóc trong suốt bài phát biểu – sau tất cả, cô biết cô Tredgold sẽ không chấp nhận điều đó – nhưng cô gần như không kìm nén được khi mọi người hát bài thánh ca yêu thích của cô giáo, “Rock of Ages.”

Khi buổi lễ kết thúc, Florentyna hoà chung cùng những con chiên đi xuyên qua phần hiên kiểu Norman và tới đứng trong khoảnh sân nhỏ của nhà thờ, để chứng kiến hài cốt của Winifred Tredgold biến mất dần vào lòng đất. Bà hiệu trưởng, một bản sao của cô Tredgold – Florentyna thấy khó có thể tin rằng kiểu phụ nữ như vậy vẫn còn tồn tại trên đời – nói muốn cho Florentyna xem một thứ của trường trước khi cô rời đi. Trên đường đi, Florentyna biết được rằng cô Tredgold không bao giờ nói về cô, trừ với hai hay ba người bạn thân, nhưng khi bà hiệu trưởng mở cánh cửa một căn phòng ngủ nhỏ trong một ngôi nhà xinh xắn tại khuôn viên trường, Florentyna không thể kìm giữ lâu hơn những giọt nước mắt. Bên cạnh giường là bức ảnh một vị cha xứ, mà theo Florentyna nhớ, là cha của cô Tredgold. Bên cạnh nó là một khung ảnh nhỏ bằng bạc theo phong cách thời Victoria, lồng bên trong là bức ảnh Florentyna tại lễ tốt nghiệp trường Nữ sinh Latinh, đặt cạnh một cuốn Kinh Thánh cũ. Trong ngăn kéo tủ cạnh giường, họ tìm thấy mọi bức thư Florentyna viết trong suốt ba mươi năm qua; lá thư cuối cùng vẫn chưa kịp mở đặt bên giường.

“Cô ấy có biết con được bầu vào Thượng viện không?” Florentyna hỏi khẽ.

“Ồ, có chứ, cả trường đã cầu nguyện cho con sáng hôm ấy. Đó là lần cuối cùng cô Tredgold đọc một bài giảng trong nhà nguyện; và trước khi mất, cô ấy đã đề nghị ta viết thư cho con để nói rằng cô ấy thấy cha mình đã đúng và cô ấy đã thực sự dạy dỗ một người phụ nữ nắm giữ số phận. Con gái thân yêu, con đừng khóc; niềm tin của cô ấy nơi Chúa Trời không gì lay chuyển được và cô ấy đã ra đi hoàn toàn yên bình cùng với thế giới này. Cô Tredgold cũng nhờ ta đưa cho con cuốn Kinh Thánh của cô ấy và cả chiếc phong bì này, con không được mở nó ra cho đến khi về tới nhà. Đó là di nguyện cô ấy dành cho con trong di chúc của mình.”

Khi Florentyna rời đi, cô cảm ơn bà hiệu trưởng vì tất cả sự tử tế của bà ấy, và nói thêm rằng cô đã rất cảm động và ngạc nhiên vì được đón tiếp bởi người phụ việc trong nhà thờ khi mà không ai biết việc cô sẽ đến.

“Ồ, con đừng nên ngạc nhiên, cô gái,” bà hiệu trưởng nói. “Ta chưa bao giờ nghi ngờ dù chỉ trong giây lát việc con sẽ đến.”

Florentyna trở về London cùng chiếc phong bì nắm chặt trong tay. Cô rất nôn nóng muốn mở nó, giống như một đứa trẻ nhìn thấy quà sinh nhật đặt trong phòng, nhưng biết rằng cô không được phép mở cho đến ngày hôm sau. Cô bắt chuyến bay Concorde lúc sáu rưỡi tối đó, hạ cánh tại Dulles lúc năm rưỡi chiều. Cô ngồi tại bàn làm việc của mình ở tòa nhà Russell lúc sáu rưỡi cùng tối đó. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc phong bì ghi tên “Florentyna Kane” và sau đó chầm chậm mở nó ra. Cô rút những thứ bên trong ra, là bốn ngàn cổ phiếu của tập đoàn Baron. Cô Tredgold đã mất mà có lẽ không biết rằng cô ấy sở hữu hơn nửa triệu đô la. Florentyna lấy bút ra và viết một tấm chi phiếu hai mươi lăm ngàn euro dành cho phần mái mới của nhà thờ để tưởng nhớ cô Winifred Tredgold, và gửi số cổ phiếu cho Giáo sư Ferpozzi để đặt dưới quyền xử lý của Quỹ đầu tư ủy thác Remagen. Khi Richard nghe được câu chuyện, anh nói với Florentyna rằng cha anh từng hành động tương tự, nhưng số tiền cần đến chỉ là năm trăm euro. “Dường như Chúa cũng bị ảnh hưởng bởi lạm phát,” anh nói thêm.

***

Washington đang chuẩn bị cho lễ nhậm chức Tổng thống tiếp theo. Dịp này, Thương Nghị sĩ Kane được xếp vào khu vực khách VIP, nơi mà vị tổng thống mới sẽ thực hiện bài phát biểu của mình. Cô lắng nghe say sưa những kế hoạch hoàn chỉnh về chính sách của nước Mỹ trong vòng bốn năm tới, giờ đây được mọi người nhắc đến với tên “Phương án tiếp cận mới.”

“Em càng ngày càng tiến gần hơn đến bục phát biểu đấy,” Richard đã nói với cô vào bữa sáng hôm ấy.

Florentyna liếc nhìn xung quanh những đồng nghiệp và bạn bè tại Washington, nơi giờ đây cô cảm thấy như nhà mình. Thương Nghị sĩ Ralph Brooks, ngồi hàng ghế ngay phía trước cô, thậm chí còn gần hơn với ngài Tổng thống. Đôi mắt anh ta chưa một lần rời khỏi bục phát biểu.

Florentyna được xếp vào Tiểu ban Quốc phòng của Ủy ban Phân bổ Ngân sách, và Ủy ban Môi trường và Nghĩa vụ Cộng đồng. Cô cũng được đề nghị lãnh đạo Ủy ban Doanh nghiệp nhỏ. Những ngày tháng của cô một lần nữa giống như cuộc đuổi bắt không điểm dừng để có thêm nhiều giờ hơn nữa. Janet và các nhân viên khác sẽ tóm tắt công việc cho cô trong thang máy, trong xe, trên máy bay, trên đường đến nơi bỏ phiếu bầu tại nghị viện, và thậm chí trong lúc chạy tới lui giữa các phòng ủy ban. Florentyna nỗ lực không biết mệt mỏi để hoàn thành lịch trình mỗi ngày của mình, và tất cả mười bốn nhân viên đều tự hỏi họ có thể dồn lên vai cô bao nhiêu việc nữa trước khi cô sụp đổ bởi áp lực. Tại Thượng viện, Florentyna nhanh chóng gia tăng uy tín mình đã tạo được hồi còn ở Hạ viện bằng cách chỉ phát biểu những vấn đề mà cô đã nắm chắc với lòng trắc ẩn và lý trí. Cô vẫn giữ im lặng trước những vấn đề mà bản thân thấy không có đủ thông tin. Cô bầu chống lại đảng của chính mình trong một vài vấn đề liên quan đến Quốc phòng và hai lần về chính sách năng lượng hình thành do cuộc chiến gần nhất ở Trung Đông.

Bởi là nữ Thương Nghị sĩ duy nhất của đảng Dân chủ, Florentyna nhận được lời mời tới phát biểu ở khắp nơi trên cả nước, trong khi các Thương Nghị sĩ khác nhanh chóng hiểu ra rằng Florentyna Kane không chỉ là người phụ nữ tượng trưng của đảng Dân chủ ở Thượng viện, mà là người họ không bao giờ được phép đánh giá thấp.

Florentyna rất vui khi nhận thấy cô thường xuyên được mời tới căn phòng bí mật bên trong văn phòng của thủ lĩnh phe đa số để thảo luận các vấn đề liên quan đến chính sách cũng như những rắc rối của đảng.

Trong nhiệm kỳ đầu tiên với vai trò Thương Nghị sĩ, Florentyna bảo lãnh cho một sửa đổi liên quan đến dự luật về Doanh nghiệp nhỏ, đưa ra mức miễn giảm thuế lớn đối với các đơn vị sản xuất xuất khẩu hơn 35% sản phẩm của họ. Đã từ lâu cô tin rằng các công ty không tìm kiếm cơ hội bán sản phẩm của mình ra thị trường nước ngoài sẽ ngắc ngoải với những ảo tưởng về vị thế như người Anh hồi giữa thế kỷ 20, và nếu họ không cẩn trọng, người Mỹ sẽ bước sang thế kỷ 21 với những vấn đề tương tự mà người Anh đã thất bại trong việc chấp nhận trong những năm 1980.

Trong ba tháng đầu tiên, cô đã trả lời sáu ngàn bốn trăm mười sáu lá thư, bình bầu bảy mươi chín lần, phát biểu tám lần trong phòng họp, mười bốn lần bên ngoài và làm việc mà bỏ qua bữa trưa bốn mươi ba trên tổng số chín mươi ngày đã qua.

“Tôi không cần phải ăn kiêng,” cô nói với Janet, “tôi còn nhẹ hơn lúc tôi hai mươi tư tuổi và mở cửa hàng đầu tiên của mình ở San Francisco.”

***

Cái chết thứ hai cũng gây sốc như của cô Tredgold, bởi cả gia đình vừa dành kỳ nghỉ cuối tuần trước đó cùng nhau ở Cape Cod.

Người hầu gái báo với viên quản gia rằng bà Kate Kane đã không xuống ăn sáng khi chiếc đồng hồ cổ điểm tám giờ. “Vậy thì có lẽ bà ấy đã đi rồi,” người quản gia đáp lại.

Kate Kane đã bảy mươi chín tuổi khi bà không thể xuống ăn bữa sáng đó, và cả gia đình quây quần cho một đám tang kiểu Brahmin. Nghi thức được diễn ra tại nhà thờ Trinity, quảng trường Copley, và khác biệt hoàn toàn so với nghi thức dành cho cô Tredgold. Trong dịp này, đức giám mục phát biểu trước những con chiên mà họ đều có thể đi bộ từ Boston đến San Francisco trên đất đai của chính mình. Tất cả người nhà Kane và Cabot đều có mặt, cùng với hai Thương Nghị sĩ khác và một nghị sĩ quốc hội. Hầu hết những người có quen biết bà nội Kane, và nhiều người chưa từng, đã lấp đầy mọi hàng ghế phía sau Richard và Florentyna.

Florentyna liếc nhìn William cùng Joanna. Joanna trông có vẻ như sẽ sinh trong vòng một tháng nữa, và điều đó khiến Florentyna thấy buồn bởi Kate đã không sống để trở thành bà cố nội Kane.

Sau tang lễ, họ đã dành một cuối tuần yên tĩnh chỉ có gia đình với nhau tại Ngôi nhà màu Đỏ trên đồi Beacon. Florentyna sẽ không bao giờ quên những nỗ lực không biết mệt mỏi của Kate để mang chồng và con trai mình gần lại nhau. Richard giờ đây là người đứng đầu dòng họ Kane, việc mà Florentyna nhận ra rằng sẽ thêm rất nhiều trách nhiệm nữa vào khối lượng công việc đã quá tải của anh. Cô cũng biết rằng anh sẽ không kêu ca than phiền, và điều đó khiến cô thấy mình có lỗi khi đã làm quá ít để cho cuộc đời của anh dễ dàng hơn.

Là một người nhà Kane điển hình, di chúc của Kate hợp lý và được cân nhắc cẩn thận: phần lớn tài sản để lại cho Richard và hai em gái của anh, Lucy cùng Virginia, và hai điều khoản lớn được lập ra cho William với Annabel. William sẽ nhận hai triệu đô vào sinh nhật ba mươi tuổi. Ngược lại, Annabel sẽ được hưởng trợ cấp bằng tiền lãi từ số tiền hai triệu đô khác cho đến khi con bé bốn mươi lăm tuổi hoặc có hai đứa con hợp pháp. Bà nội Kane đã không bỏ quên gì nhiều.

***

Tại Washington, trận chiến cho cuộc bầu cử giữa kỳ đã bắt đầu và Florentyna vui mừng với nhiệm kỳ sáu năm trước khi cô đối mặt với các cử tri lần nữa, tạo cho cô cơ hội lần đầu tiên được làm một công việc thật sự mà không bị gián đoạn bởi những cuộc cãi vã đảng phái tủn mủn cứ hai năm diễn ra một lần. Mặc dù vậy, rất nhiều đồng nghiệp đã mời cô đến nói chuyện tại tiểu bang của họ khiến cô dường như phải làm việc mệt mỏi tương tự, và yêu cầu duy nhất mà cô lịch sự từ chối là ở bang Tennessee: cô giải thích rằng mình không thể phát biểu chống lại Bob Buchanan, người đang tìm kiếm cơ hội tái bầu cử lần cuối.

Mẩu giấy màu trắng nhỏ mà Louise đưa cho cô mỗi tối luôn đặc kín lịch hẹn từ tinh mơ đến tối mịt cùng lịch trình cho ngày hôm sau:

7:45: bữa sáng với Bộ trưởng Bộ Quốc phòng nước ngoài đang viếng thăm. 9:00: họp nhân viên. 9:30: Tiểu ban Quốc phòng điều trần. 11:30: phỏng vấn với tờ Chicago Tribune. 12:30: ăn trưa cùng sáu đồng nghiệp Thượng viện để thảo luận về ngân sách quốc phòng. 2:00: đài phát thanh hằng tuần. 2:30: chụp ảnh trên những bậc thang của nhà Quốc hội cùng với các thành viên Tổ chức 4-H của Illinois. 3:15: nhân viên tóm tắt về dự luật Doanh nghiệp nhỏ. 5:30: ghé qua buổi tiếp đón của Hiệp hội Các nhà thầu chính. 7:00: tiệc cocktail tại đại sứ quán Pháp. 8:00: ăn tối với Donald Graham của tờ Washington Post. 11:00: gọi điện cho Richard tại khách sạn Denver Baron.

Là một Thương Nghị sĩ, Florentyna có thể chuyển những chuyến đi của cô tới Illinois sang các cuối tuần khác. Vào mỗi thứ Sáu rảnh rỗi, cô sẽ bắt chuyến bay của Hàng không Hoa Kỳ tới Providence, nơi cô gặp Richard từ New York tới. Sau đó họ sẽ cùng nhau lái xe qua đường 6 để tới Cape, cho họ cơ hội để bắt kịp một tuần vừa qua của nhau.

Richard và Florentyna dành những ngày cuối tuần tự do của mình tại Cape Cod, nơi đã trở thành tổ ấm của gia đình kể từ sau sự ra đi của Kate. Richard đã nhường lại Ngôi nhà màu Đỏ cho William và Joanna.

Vào các sáng thứ Bảy, họ sẽ nghỉ ngơi và đọc báo cũng như tạp chí. Richard có thể chơi đàn cello trong lúc Florentyna xem qua đống giấy tờ cô mang theo từ Washington. Nếu thời tiết cho phép, họ sẽ chơi gôn vào buổi chiều và dù thời tiết ra sao thì họ cũng chơi cờ tào cáo vào buổi tối. Florentyna luôn kết thúc buổi tối với việc nợ Richard ít nhất vài trăm đô la, mà anh sẽ quyên góp cho đảng Cộng hòa nếu cô giữ lời hứa về những khoản nợ cờ bạc của mình. Florentyna luôn chất vấn về giá trị của việc quyên góp cho đảng Cộng hòa tại Massachusetts, nhưng Richard đã chỉ ra anh cũng ủng hộ cho một Thống đốc và Thương Nghị sĩ thuộc đảng Cộng hòa tại New York.

Để thể hiện lòng yêu nước nồng nàn, Joanna đã hạ sinh một bé trai vào ngày 22 tháng Hai[1], và họ đặt tên thánh cho nó là Richard. Đột nhiên Florentyna trở thành bà nội.

Tờ People ngừng miêu tả cô là quý bà duyên dáng nhất Washington mà bắt đầu gọi cô là bà nội đẹp nhất nước Mỹ. Hành động này gây ra một sự bùng nổ đơn thư phản đối, bao gồm cả hàng trăm bức ảnh của các bà nội, bà ngoại quyến rũ khác gửi cho vị tổng biên tập xem xét, việc chỉ làm cho Florentyna thậm chí càng nổi tiếng hơn.

Lời đồn đại về việc cô sẽ là một đối thủ nặng ký cho vị trí phó Tổng thống năm 1988 bắt đầu vào tháng Bảy, khi Hiệp hội Doanh nghiệp nhỏ chọn cô là Người Illinois tiêu biểu của năm và cuộc thăm dò của tờ Newsweek đã bầu cô là Người phụ nữ của năm. Mỗi khi Florentyna bị hỏi về chủ đề này, cô đều nhắc nhở những người đặt câu hỏi rằng cô mới chỉ vào Thượng viện chưa được một năm và ưu tiên hàng đầu của cô là đại diện tiểu bang của mình tại Quốc hội, mặc dù cô đề cập rằng bản thân được mời tới Nhà Trắng ngày càng thường xuyên hơn trong những cuộc họp chính thức với Tổng thống. Đây là lần đầu tiên việc là người phụ nữ duy nhất thuộc phe đa số hóa ra lại là một lợi thế.

Florentyna biết về sự ra đi của Bob Buchanan khi cô hỏi lí do lá cờ trên nóc nhà Russell chỉ được kéo lên một nửa. Tang lễ diễn ra vào thứ Tư tiếp theo, đúng lúc cô đến hạn đưa ra sửa đổi cho Đạo luật Dịch vụ Y tế Công cộng tại Thượng viện cũng như dẫn dắt một cuộc hội thảo về Quốc phòng tại Trung tâm Quốc tế Woodrow Wilson dành cho các học giả. Cô hủy bỏ một sự kiện, trì hoãn cái còn lại và bay tới Nashville, Tennessee.

Cả hai Thương Nghị sĩ cũng như bảy nghị sĩ quốc hội còn lại của bang đều có mặt. Florentyna đứng cạnh đồng nghiệp tại Hạ viện của cô trong giây phút im lặng tri ân. Trong lúc đợi để đi tới nhà nguyện Lutheran, một trong số họ nói với cô rằng Bob có năm người con trai và chỉ một cô con gái. Gerald, đứa con út, đã hi sinh tại Việt Nam. Cô tạ ơn Chúa rằng Richard đã quá già và William thì quá trẻ để bị gửi tới cuộc chiến tranh vô nghĩa đó.

Steven, cậu con cả, dẫn gia đình Buchanan vào nhà nguyện. Cao và gày, cùng một gương mặt ấm áp, cởi mở, anh chỉ có thể là con trai của Bob, và khi Florentyna nói chuyện với anh sau buổi lễ, anh ta cũng lộ ra cùng nét dịu dàng của người miền Nam, cũng như cách tiếp cận thẳng thắn đã khiến cô yêu mến cha anh. Florentyna vui mừng khi biết Steven sẽ chạy đua vào chiếc ghế của cha mình trong cuộc bầu cử đặc biệt sắp diễn ra.

“Việc này sẽ cho tôi một người mới để cùng tranh cãi,” cô nói và mỉm cười.

“Ông ấy rất ngưỡng mộ bà,” Steven nói, “và đã thay đổi suy nghĩ của ông.”

“Thay đổi suy nghĩ của ông ấy ư?” Florentyna hỏi lại.

“Vâng,” anh đáp, “cha tôi đã muốn sống đủ lâu để thấy bà trong Nhà Trắng.” Florentyna mỉm cười.

“Tôi thì không,” con trai ông nói thêm với một nụ cười sáng khoái.

Florentyna không chuẩn bị tâm lý để thấy ảnh của mình xuất hiện trên khắp các tờ báo lớn vào sáng hôm sau, và được miêu tả như một quý bà hào hiệp. Janet đặt bài xã luận của tờ New York Times lên trên tập bài báo được cắt ra của cô:

Hạ nghị sĩ đảng Cộng hòa Buchanan không được nổi tiếng lắm với công dân New York, nhưng chính một nhận định về sự cống hiến của ông tại Quốc hội đã khiến Thương Nghị sĩ Kane bay tới Tennessee để dự tang lễ của ông. Đó là một hành động hiếm thấy trên chính trường ngày nay và là một lí do khác giải thích vì sao Thương Nghị sĩ Kane là một trong những nhà lập pháp được tôn trọng nhất tại cả hai viện.

❀ ❀ ❀

[1] 145*Tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ George Washington sinh ngày 22/2/1732.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.