“Con không thể tin được,” Florentyna nói. “Con chưa bao giờ nghĩ điều này có thể xảy ra. Thật là một tin tuyệt vời. Nhưng điều gì đã khiến ông ấy thay đổi suy nghĩ vậy ạ?”
“Ông ấy không còn trẻ nữa,” Katherine Kane đáp, giọng bà giòn giã trong điện thoại, “và ông ấy sợ rằng nếu mình và Richard không xóa bỏ sự khác biệt giữa hai người sớm, ông ấy sẽ nghỉ hưu tại Lester mà không có con trai trong ban lãnh đạo. Ông ấy cũng tin rằng người có nhiều khả năng thắng mình ở chiếc ghế chủ tịch là Jake Thomas. Cậu Thomas chỉ lớn hơn Richard hai tuổi và cậu ta chắc chắn sẽ không muốn một người trẻ hơn – đặc biệt là nhà Kane – trong phòng điều hành.”
“Con ước Richard đang ở nhà để con có thể cho anh ấy biết tin này. Nhưng kể từ khi anh ấy được thăng chức trưởng phòng hải ngoại, anh ấy hiếm khi về nhà trước bảy giờ. Anh ấy sẽ rất vui mừng. Con sẽ cố gắng không để lộ ra là mình hồi hộp như thế nào với việc gặp chồng của mẹ,” Florentyna nói.
“Không lo lắng bằng một nửa ông ấy về việc sẽ gặp con đâu. Nhưng đừng sợ, con yêu, ông ấy đang chuẩn bị một con bê béo tròn cho đứa con trai hoang đàng của ông ấy rồi. Con có nghe tin gì về cha con từ lần cuối cùng ta nói chuyện với con không?”
“Không, không có gì ạ. Con sợ là sẽ chẳng bao giờ có một con bê béo cho đứa con gái hoang đàng này.”
“Đừng từ bỏ; một điều gì đó nảy sinh có thể khiến cho ông ấy nhìn thấy được ánh sáng. Chúng ta sẽ tụ tập với nhau khi các con đến New York.”
“Con vẫn muốn tin rằng vẫn còn cơ hội để ba con và ông Kane có thể hòa giải, nhưng con cũng gần như từ bỏ hi vọng rồi.”
“Chà, hãy tạ ơn rằng ít nhất một ông bố cũng đã thấu tình đạt lý,” Kate nói. “Ta sẽ bay tới chỗ các con rất sớm thôi, và kể mọi chi tiết nhé.”
Richard vui sướng tột độ vì tin tức đó, và khi anh đọc xong chương tiếp theo cuốn Winnie the Pooh cho con trai, anh ngồi xuống để nghe chi tiết về tin tức từ mẹ mình. “Chúng ta có thế đi đến New York vào khoảng tháng Mười một,” Richard nói.
“Em không biết mình có thể đợi lâu đến thế không.” “Em đã đợi hơn sáu năm rồi.”
“Vâng, nhưng việc đó khác.”
“Em luôn muốn mọi việc đã diễn ra vào hôm qua, Jessie. Việc này làm anh nhớ, anh đã đọc đề xuất về của hàng mới tại San Diego của em rồi.”
“Và?”
“Rõ ràng là có khoảng trống trong thị trường San Diego, và điều khoản của hợp đồng thuê nhà là hợp lý, vậy nên anh nghĩ em tiến hành đi.”
“Ôi Chúa ơi. Điều gì tiếp theo nữa đây? Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nghe được những lời như vậy từ anh, ngài Kane ạ.”
“Bình tĩnh đã, Jessie. Nó chưa giành được sự phê duyệt tuyệt đối của anh đâu, bởi vì một phần trong chương trình mở rộng của em mà anh không tán đồng là việc cần thiết phải thuê một nhà thiết kế riêng.”
“Điều này quá dễ giải thích mà,” Florentyna nói. “Mặc dù chúng ta có ba cửa hàng, khoản chi của em trong việc mua quần áo vẫn cao tới 40% tổng thu nhập. Nếu những mẫu mã của em được thiết kế riêng cho em, em sẽ có hai ưu điểm rõ ràng. Thứ nhất, em có thể cắt giảm chi phí vận hành thường xuyên, và thứ hai, chúng ta có thể quảng cáo thường xuyên sản phẩm riêng của mình.”
“Đó cũng nhược điểm lớn nhất,” Richard gợi ý. “Đó là gì?”
“Không có khoản bồi hoàn cho quần áo trả lại trong vòng chín mươi ngày nếu chúng ta sở hữu chúng.”
“Đồng ý,” Florentyna trả lời. “Nhưng chúng ta càng mở rộng, vấn đề đó càng bị triệt tiêu. Và nếu em chọn nhà thiết kế thích hợp, chúng ta sẽ có quần áo với thương hiệu riêng, sẽ được bày bán bởi các đối thủ của chúng ta nữa.”
“Việc này đã được chứng minh đáng giá với các nhà thiết kế khác chứ?”
“Trường hợp của Pierre Cardin, nhà thiết kế trở nên nổi tiếng hơn cả những cửa hàng.”
“Tìm được một nhà thiết kế thích hợp không đơn giản đâu.”
“Chẳng phải em đã tìm được anh sao, ngài Kane?” “Không. Jessie. Anh đã tìm được em.”
Florentyna mỉm cười. “Hai đứa con, cửa hàng thứ sáu, và anh sắp được mời tham gia hội đồng quản trị ngân hàng Lester. Quan trọng hơn cả, em có cơ hội được gặp ba anh. Chúng ta còn muốn gì hơn thế chứ?”
“Anh muốn được gặp cha em.” Annabel bắt đầu khóc. “Thấy anh nói gì chưa?” Richard nói.
Mặc dù Florentyna mong muốn được tới New York ngay lập tức sau khi Kate trở lại bờ Đông, cô bị gắn chặt hoàn toàn với việc mở cửa hàng mới ở San Diego, để mắt tới năm cửa hàng khác, và bằng cách nào đó tìm kiếm một nhà thiết kế phù hợp – trong khi vẫn cố gắng làm một người mẹ.
Khi ngày dành cho chuyến đi tới New York đến gần, cô càng trở nên hồi hộp. Cô lựa chọn tủ đồ của mình hết sức cẩn thận và mua một vài bộ quần áo mới cho bọn trẻ. Cô thậm chí còn mua một chiếc áo sơ mi mới với một đường sọc đỏ chạy dọc thân cho Richard, nhưng cô không nghĩ anh sẽ mặc nó trừ dịp cuối tuần. Florentyna tỉnh giấc mỗi đêm lo lắng rằng cha Richard có thể không chấp nhận cô, nhưng anh liên tục nhắc cô những lời của mẹ: “… không lo lắng bằng một nửa ông ấy.”
***
Để ăn mừng việc khai trương cửa hàng thứ sáu và cuộc hòa giải sẽ sớm diễn ra với cha mình, Richard đưa Florentyna tới buổi biểu diễn Kẹp hạt dẻ của Đoàn Ba lê Quốc gia Ý tại Nhà hát Tưởng niệm Chiến tranh. Richard rất thích vở ba lê, nhưng anh ngạc nhiên khi thấy Florentyna bồn chồn suốt đêm diễn. Ngay khi đèn trong rạp hát bật sáng vào thời gian giải lao, anh hỏi cô đã có chuyện gì.
“Em đã chờ đợi gần một tiếng đồng hồ để biết ai là người đã thiết kế những bộ trang phục tuyệt vời đó.” Florentyna bắt đầu lật nhanh tờ chương trình của mình.
“Anh muốn miêu tả chúng là lòe loẹt,” Richard nói. “Đó là bởi anh bị mù màu,” Florentyna đáp, và bắt đầu đọc ghi chú của tờ chương trình cho Richard nghe: “Anh ta tên là Gianni di Ferranti và phần tóm tắt tiểu sử của anh ta nói rằng anh ta sinh tại Milan năm 1931 và đang trong chuyến lưu diễn đầu tiên của mình với đoàn ba lê kể từ sau khi rời Viện Nghệ thuật Hiện đại ở Florence. Em tự hỏi liệu anh ta có nghĩ đến việc rời bỏ đoàn hát và tới làm việc cho em không nhỉ.”
“Anh sẽ không làm thế, với những thông tin nội bộ anh có về công ty của em,” Richard chân thành nói.
“Có thể anh ta thích mạo hiểm hơn anh, anh yêu.” “Hoặc đơn giản là điên. Rút cuộc thì anh ta là một người Ý mà.”
“Chỉ có một cách để biết thôi,” Florentyna nói và đứng dậy.
“Và em định thực hiện điều đó bằng cách nào?” “Đi vào hậu trường.”
“Nhưng em sẽ bỏ lỡ phần còn lại.”
“Nửa phần thứ hai đó có thể không thay đổi cả cuộc đời em,” Florentyna nói và bước xuống lối đi.
Richard theo cô ra khỏi rạp hát và họ tìm kiếm cửa hậu. Một nhân viên bảo vệ trẻ bật mở cửa sổ.
“Tôi giúp gì được hai vị?” Anh ta hỏi, nghe như đó là điều cuối cùng anh ta muốn làm.
“Vâng, tôi có một cuộc hẹn với Gianni di Ferranti.” Giọng cô nghe rất tự tin.
Richard nhìn vợ không tán đồng.
“Tên bà là gì?” Người bảo vệ nói và nhấc điện thoại lên.
“Florentyna Kane.”
Tay bảo vệ nhắc lại cái tên vào ống nói, lắng nghe một lúc, sau đó đặt ống nghe trở lại chỗ cũ.
“Ông ấy nói rằng chưa bao giờ nghe danh bà.” Florentyna im lặng một lúc, cho đến khi Richard rút ví ra và đặt tờ bạc hai mươi đô lên bậu cửa trước mặt người bảo vệ.
“Có lẽ anh ta từng nghe nói về tôi,” Richard nói. “Ngài có thể đi và tự mình xem xét,” tay bảo vệ nói, từ tốn bỏ túi tờ tiền. “Đi qua cửa, theo hành lang bên phải. Tầng thứ hai bên trái,” anh ta nói trước khi kéo sập cửa sổ xuống. Richard dẫn Florentyna lên cầu thang.
“Đa số các doanh nhân đều nhúng tay vào những vụ hối lộ nho nhỏ ở một thời điểm nào đó trong sự nghiệp của họ,” cô trêu chọc.
“Này, đừng tỏ ra khó chịu chỉ vì lời nói dối của em thất bại,” Richard đáp.
Khi họ tới trước căn phòng, Florentyna gõ mạnh lên cửa và ngập ngừng mở ra.
Một người Ý cao, tóc đen đang ngồi ở góc xa trong phòng và ăn mỳ spaghetti. Anh ta mặc một chiếc quần bò vừa vặn và khoác áo blazer màu xanh bên ngoài chiếc sơ mi cổ hở thoải mái. Nhưng điều gây ấn tượng mạnh nhất với cô là những ngón tay thon dài đầy tính nghệ sĩ của cậu thanh niên trẻ. Ngay lúc nhìn thấy Florentyna, cậu ta đứng dậy.
“Gianni,” cô bắt đầu câu chuyện một cách thân thiện. “Thật là một vinh dự…”
“Không,” chàng thanh niên nói với chất giọng Ý nhẹ nhàng. “Anh ta trong nhà vệ sinh.”
Richard nhếch mép cười và nhận một cú đá mạnh vào mắt cá chân. Florentyna định nói tiếp thì một cánh cửa bật mở và bước ra là một người đàn ông cao không quá một mét sáu, gần như hói đầu, nhưng Florentyna đã biết trước qua ghi chú trên tờ chương trình rằng anh ta chưa đến ba mươi tuổi. Bộ đồ của anh ta được cắt may rất đẹp, nhưng mỳ spaghetti đã ghi dấu ấn mạnh mẽ hơn lên vòng eo của anh ta so với người bạn của mình.
“Những người này là ai vậy, Valario?”
“Tôi là Florentyna Kane,” Florentyna trả lời trước khi chàng thanh niên trẻ lên tiếng. “Và đây là chồng tôi, Richard.”
“Hai người cần gì?” Anh ta hỏi, không nhìn cô trong lúc lấy ghế ngồi đối diện người bạn của mình.
“Tới đề nghị anh vị trí nhà thiết kế cho chúng tôi.” “Không phải một người nữa chứ trời,” anh ta nói, vung tay vào không trung.
Florentyna hít một hơi thật sâu. “Ai đã nói chuyện với anh rồi?”
“Ở New York là Yves Saint-Laurent. Ở Los Angeles là Pierre Cardin. Cũng như vô số người khác ở London, Paris và Rome. Tôi có cần tiếp tục không?”
“Nhưng họ có đề nghị anh một số phần trăm của những khoản lợi nhuận không?”
Những khoản lợi nhuận nào? Richard muốn hỏi, nhưng nhớ lại cú đá vào mắt cá.
“Tôi đã có sẵn sáu cửa hàng và chúng tôi có kế hoạch cho sáu cửa hàng nữa sẽ ra đời sớm,” Florentyna tiếp tục bốc đồng. Cô hi vọng rằng Gianni di Ferranti không nhận ra lông mày chồng cô nhướn lên một cách kịch tính với mỗi từ.
“Tổng doanh thu có thể tới một triệu đô la trong vòng vài năm,” cô nói.
“Doanh thu của Saint-Laurent đã đạt tới mức đó rồi,” Ferranti nói, vẫn không quay lại nhìn cô.
“Phải, nhưng họ đã đưa ra đề nghị gì với anh?” “Hai mươi lăm nghìn đô la một năm và 1% tổng lợi nhuận.”
“Tôi sẽ cho anh hai mươi nghìn và 5%.” Người đàn ông Ý vẩy tay từ chối.
“Hai mươi lăm nghìn đô và 10%?” Cô nói.
Tay người Ý cười, đứng dậy khỏi ghế và mở cửa để Florentyna và Richard rời đi. Cô vẫn đứng yên tại chỗ.
“Cô là kiểu người mà sẽ trông đợi Zeffirelli sẵn sàng thiết kế cửa hàng mới cho cô trong khi vẫn hi vọng giữ lại Luigi Ferpozzi làm cố vấn danh dự. Không phải tôi kỳ vọng cô hiểu được những gì tôi đang nói đâu,” anh ta nói thêm.
“Luigi,” Florentyna ngạo nghễ nói, “là một người bạn thân của tôi.”
Người đàn ông Ý đặt tay lên hông và cười nghiêng ngả. “Tất cả người Mỹ các cô đều như nhau. Tiếp theo, cô sẽ nói mình thiết kế trang phục cho Giáo hoàng chứ gì.”
Richard có chút đồng cảm với anh ta.
“Sự lươn lẹo của các người được đặt tên rồi, signora[1]. Ferpozzi đã đến xem buổi biểu diễn tại Los Angeles chỉ vừa tuần trước và đã nói chuyện với tôi rất lâu về những thiết kế của tôi. Giờ thì ít nhất tôi đã tìm ra cách để thoát khỏi các người.” Di Ferranti nhấc điện thoại trên tủ quần áo và không nói thêm một lời liền quay số 213. Không ai lên tiếng trong lúc anh ta đợi cuộc gọi được trả lời. Cuối cùng Florentyna nghe thấy một giọng nói từ đầu dây bên kia.
“Luigi phải không?” Di Ferranti nói. “Gianni đây. Em đang đứng cạnh một quý bà người Mỹ gọi là bà Kane, người tuyên bố rằng bà ấy là một người bạn của thầy.” Anh ta lắng nghe trong vài phút, nụ cười trở nên rộng hơn. “Ông ấy nói rằng không biết bất cứ ai gọi là bà Kane, và có lẽ cô sẽ cảm thấy thoải mái giống như ở nhà tại Alcatraz[2] chăng?”
“Không, tôi không thấy thế,” Florentyna nói. “Nhưng nói với ông ấy rằng ông ấy nghĩ ba tôi đã xây nó.”
Gianni di Ferranti nhắc lại cảm nhận của Florentyna qua điện thoại. Lúc anh ta nghe lời hồi đáp, gương mặt anh trở nên bối rối. Cuối cùng anh ta nhìn lại phía cô. “Luigi nói muốn mời cô uống trà. Nhưng chỉ khi cô mang ấm của riêng của mình.”
Florentyna mất hai bữa trưa, một bữa tối với Richard, một với bên ngân hàng của cô, và một khoản tiền trả trước đủ lớn để đưa Gianni cùng người bạn của anh ta, Valario, từ Milan đến ngôi nhà mới tại San Francisco, để thuyết phục anh chàng người Ý bé nhỏ về làm việc cho cô với vai trò là nhà thiết kế nội bộ mới của công ty. Florentyna rất tự tin rằng đây sẽ là bước đột phá mà cô vẫn luôn tìm kiếm. Trong sự phấn khích về việc đàm phán với Gianni, cô gần như quên mất họ chỉ còn sáu ngày nữa sẽ đi tới New York để gặp cha Richard.
***
Florentyna và Richard đang ăn bữa sáng vào ngày thứ Hai thì mặt anh trở nên trắng bệch đến nỗi cô nghĩ anh sắp ngất đi.
“Có chuyện gì vậy, anh yêu?”
Anh chỉ vào trang bìa tờ Wall Street Journal mà không nói nên lời. Florentyna đọc dòng thông báo in đậm và lặng lẽ đưa lại tờ báo cho chồng. Anh đọc dòng chữ một cách chậm chạp lần thứ hai để chắc chắn mình hiểu toàn bộ thông điệp được truyền tải. Sự súc tích và mạnh mẽ của những con chữ thật ấn tượng: “William Lowell Kane, Chủ tịch kiêm Giám đốc ngân hàng Lester, đã từ chức sau cuộc họp hội đồng thứ Sáu tuần trước.”
Richard biết rằng Phố Wall sẽ đưa ra cách diễn giải tồi tệ nhất có thể về một sự ra đi đột ngột như vậy, không đi kèm bất cứ lời giải thích hoặc gợi ý nào về tình trạng ốm đau, đặc biệt khi con trai duy nhất của ông, một nhân viên ngân hàng, đã không được mời tới thay vị trí của ông trong ban quản trị. Anh choàng tay ôm lấy Florentyna và kéo cô sát vào ngực mình.
“Điều đó có nghĩa là chuyến đi của chúng ta đến New York bị hủy phải không?”
“Nếu như cha em là người gây ra điều đó.”
“Việc này không thể xảy ra được – em sẽ không cho phép nó xảy ra. Không phải sau khi đã chờ đợi quá lâu như vậy.” Điện thoại reo vang và Richard cúi người xuống để trả lời, không buông rời Florentyna.
“Xin chào?”
“Richard, là mẹ đây. Mẹ đã cố gắng để thoát khỏi nhà. Con đã nghe tin tức chưa?”
“Rồi ạ. Con vừa đọc nó trên tờ Wall Street Journal. Cái tên chết tiệt nào đã khiến cha phải từ chức vậy ạ?”
“Bản thân mẹ cũng không chắc chắn về mọi chi tiết, nhưng theo như mẹ tìm hiểu được, ông Rosnovski giữ 6% số cổ phiếu của ngân hàng trong suốt mười năm qua, và vì một số lí do nào đó, ông ấy chỉ cần thêm 2% nữa là có thể đẩy cha con ra khỏi ghế chủ tịch.”
“Dựa vào Điều khoản 7,” Richard nói.
“Phải, đúng là thế. Nhưng mẹ vẫn không biết điều đó có nghĩa là gì.”
“Cha đã đưa thêm một điều khoản vào quy định của ngân hàng để bảo vệ ông ấy khỏi bị chiếm đoạt. Ông coi điều khoản này là hoàn hảo bởi chỉ có ai sở hữu 8% số cổ phiếu của công ty mới có thể thách thức đặc quyền của ông. Ông không bao giờ tưởng tượng được rằng có ai ngoài gia đình có thể chạm tay vào số cổ phần lớn như vậy. Cha sẽ không bao giờ từ bỏ 51% sở hữu của Kane Cabot để trở thành chủ tịch của Lester nếu ông cảm thấy một người ngoài cuộc có thể loại bỏ ông.”
“Nhưng điều đó chưa giải thích vì sao ông ấy phải từ chức?”
“Con đoán rằng cha của Florentyna bằng cách nào đó đã nắm giữ được thêm 2%. Điều đó sẽ cho ông ta quyền lực tương đương với cha và sẽ khiến cho thời gian của cha tại ngân hàng không dễ dàng gì trên ghế chủ tịch.”
“Nhưng làm cách nào ông ta có thể làm cho mọi thứ khó khăn vậy được?” Mọi việc giờ đây quá rõ ràng đối với Richard rằng cha anh thậm chí đã không tâm sự gì với vợ về những việc đang diễn ra tại ngân hàng.
“Trong số các biện pháp bảo vệ mà Điều 7 quy định, nếu con nhớ chính xác,” Richard tiếp tục, “thì bất cứ ai sở hữu 8% tổng số cổ phiểu có thể tạm ngưng bất kì giao dịch nào mà ngân hàng thực hiện trong khoảng thời gian chín mươi ngày. Con biết từ kiểm toán của ngân hàng rằng ông Rosnovski giữ 6%. Con đoán là ông ta đã có được 2% khác từ Peter Parfitt.”
“Không, ông ta không có số cổ phiếu của Partiff”, Kate nói. “Mẹ biết cha con đã xoay sở mua lại số cổ phiếu đó bằng cách nhờ một người bạn cũ mua chúng với giá cao hơn đáng kể, đó là lí do vì sao ông ấy gần đây cảm thấy thoải mái và tự tin về tương lai đến thế.”
“Vậy thì bí ẩn thực sự là làm cách nào ông Rosnovski nắm giữ được 2% khác. Con không biết ai trong ban lãnh đạo có thể từ bỏ số cổ phiểu của chính họ trừ khi…”
“Ba phút của bà đã hết rồi, thưa bà.” “Mẹ đang ở đâu vậy ạ?”
“Mẹ đang ở chỗ điện thoại thanh toán trước. Cha con cấm tất cả chúng ta không bao giờ được liên lạc lại với con, và ông ấy không bao giờ muốn nhìn thấy Florentyna.”
“Nhưng việc này chẳng có liên quan đến cô ấy cả, cô ấy…”
“Tôi xin lỗi, thưa bà, nhưng ba phút của bà đã hết rồi ạ.”
“Tôi sẽ trả tiền cho cuộc gọi này, tổng đài viên.” “Tôi xin lỗi, thưa ngài, nhưng cuộc gọi đã bị ngắt kết nối.”
Richard đặt điện thoại xuống.
Florentyna ngước nhìn lên. “Anh có thể tha thứ cho em không, anh yêu, vì đã có một người cha nhúng tay vào điều tồi tệ như vậy? Em biết rằng mình sẽ không bao giờ tha thứ cho ông ấy.”
“Đừng bao giờ có thành kiến trước về bất cứ ai, Jessie,” Richard nói trong lúc vuốt ve mái tóc cô. “Anh cho rằng nếu chúng ta tìm hiểu được toàn bộ sự thật, chúng ta sẽ thấy là tội lỗi của hai bên đều như nhau. Bây giờ, quý cô à, cô có hai đứa trẻ và sáu cửa hàng để lo lắng đấy, còn anh, không còn nghi ngờ gì, có những khách hàng đầy giận dữ đang đợi mình ở ngân hàng. Hãy đặt toàn bộ mối bất hòa này lại sau lưng đi, bởi anh tin rằng điều tồi tệ nhất đã qua rồi.”
Florentyna tiếp tục bám lấy chồng, thầm biết ơn vì sức mạnh trong lời nói của anh, ngay cả khi cô không tin vào chúng.
***
Abel đọc thông báo về sự từ chức của William Kane trên tờ Wall Street Journal cùng ngày hôm đó. Ông nhấc điện thoại, gọi tới ngân hàng Lester và đề nghị được nói chuyện với vị chủ tịch mới. Vài giây sau, Jake Thomas ở bên kia đầu máy. “Chào buổi sáng, ngài Rosnovski.”
“Chào buổi sáng, ngài Thomas. Tôi chỉ gọi tới để xác nhận rằng tôi sẽ chuyển giao 8% cổ phần của mình tại Lester cho anh trên danh nghĩa cá nhân lấy hai triệu đô la.”
“Cảm ơn, ngài Rosnovski, ông thật hào phóng.” “Không cần phải cảm ơn tôi, ngài Chủ tịch; đó là những gì chúng ta đã đồng ý khi anh bán cho tôi 2% của mình.”
***
Florentyna nhận ra rằng sẽ mất một thời gian dài để cô có thể phục hồi sau cú đấm mà cha cô gây ra. Cô tự hỏi làm sao vẫn có thể yêu và ghét ông cùng một lúc như vậy. Cô cố gắng tập trung vào đế chế đang phát triển nhanh chóng của mình và gạt ý nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại cha mình nữa ra khỏi đầu.
Một cú đấm khác, không mang tính cá nhân, nhưng cũng bi thương tương tự cho Florentyna, được đưa ra vào ngày 22 tháng Mười một năm 1963. Richard gọi cho cô từ ngân hàng, điều mà anh chưa bao giờ làm trước đây, để nói rằng Tổng thống Kennedy bị bắn ở Dallas.
❀ ❀ ❀
[1] 102* Tiếng Ý, xưng hô với phụ nữ đã có gia đình: quý bà.
[2] 103* Hòn đảo ngoài khơi bờ biển San Francisco, nơi từng là nhà tù kiên cố nhất hành tinh, chuyên giam giữ những kẻ nguy hiểm, táo bạo nhất.