Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38

❊ ❊ ❊

Mọi người trong Quốc hội phải mất khoảng một tháng để nhận thấy Thương Nghị sĩ Kane đã trở lại với một cuộc báo thù. Và khi ngài Tổng thống gọi điện cho cá nhân cô, cô biết rằng những cuộc tấn công của mình vào Phương án tiếp cận mới của ông ta đã đem lại hiệu quả.

“Florentyna, tôi chỉ còn mười tám tháng cho tới Ngày bầu cử, và cô đang phá nát chiến dịch Phương án tiếp cận mới của tôi. Cô muốn phe Cộng hòa thắng trong cuộc bầu cử tiếp theo hay sao?”

“Không, tất nhiên là không, nhưng với Phương án tiếp cận mới của ngài thì số quỹ chúng ta dành cho phúc lợi trong thời gian một năm chỉ bằng những gì dành cho quốc phòng trong sáu tuần. Ngài có nhận thấy bao nhiêu người trên đất nước này thậm chí không được ăn một bữa đáng giá hai mươi lăm xu một ngày không?”

“Đúng, Florentyna, tôi có…”

“Ngài cũng có biết con số những người ngủ trên đường phố mỗi đêm trên nước Mỹ chứ? Không phải Ấn Độ, không phải châu Phi, không phải châu Á. Tôi đang nói về Hoa Kỳ đấy. Và bao nhiêu người trong số họ không có nổi một việc làm trong mười năm – không phải mười tuần hay mười tháng, mà là mười năm đấy, ngài Tổng thống?”

“Florentyna, bất cứ khi nào cô gọi tôi là ngài Tổng thống, tôi biết mình gặp rắc rối rồi. Mọi người kỳ vọng tôi làm gì chứ? Cô đã luôn nằm trong những người phe Dân chủ công khai ủng hộ chương trình Quốc phòng mà.”

“Và tôi vẫn ủng hộ, nhưng có hàng triệu người trên khắp nước Mỹ này sẽ chẳng thèm quan tâm nếu người Nga có đến diễu hành tại đại lộ Pennsylvania ngay lúc này, bởi vì họ không tin mình có thể khổ sở hơn được nữa.”

“Tôi hiểu những điều cô nói, nhưng cô đang trở thành con chim ưng trong cái vỏ bồ câu đấy. Những tuyên bố như những gì cô vừa nói có thể trở thành tiêu đề tin tức tuyệt vời cho cô, nhưng cô hi vọng tôi có thể làm gì với điều đó chứ?”

“Thành lập một Hội đồng Tổng thống để xem xét việc chúng ta sử dụng tiền phúc lợi như thế nào. Tôi đã có ba nhân viên làm việc về vấn đề này không kể ngày đêm, và tôi dự định sẽ trình bày một vài chuyện kinh hoàng họ đào xới được về việc sử dụng sai các quỹ trước phiên điều trần sớm nhất. Tôi có thể đảm bảo với ngài, ngài Tổng thống, những con số sẽ khiến tóc ngài xoăn tít lại.”

“Cô đã quên rằng tôi gần như hói rồi sao, Florentyna?” Cô cười. “Tôi thích ý tưởng về một hội đồng.” Tổng thống ngừng lại. “Tôi thậm chí có thể đưa ý tưởng này ra trong cuộc họp báo tiếp theo của mình.”

“Tại sao ngài không làm thế chứ, ngài Tổng thống. Và nói với họ về người đàn ông phải ngủ trên ghế công viên trong mười ba năm, chỉ hơn viên đá bị ném ra khỏi Nhà Trắng một chút trong khi ngài ngủ trong phòng Lincoln. Người đàn ông đó đã mất một chân ở Việt Nam và thậm chí còn không biết ông ấy được hưởng tiền bồi thường sáu mươi ba đô mỗi tuần từ Cơ quan Đặc trách Cựu chiến binh[1]. Và kể cả có biết, ông ấy cũng không biết làm cách nào để nhận nó, bởi văn phòng VA địa phương của ông ấy ở mãi tận Texas, và nếu trong một giây phút ngẫu hứng họ quyết định gửi cho ông ấy một tấm séc, họ có thể gửi nó tới đâu? Một chiếc ghế công viên đâu đó gần tòa nhà Chính phủ sao?”

“Danny Một-chân,” Tổng thống nói. “Vậy là ngài có biết về Danny?”

“Ai không biết cơ chứ? Ông ta có được danh tiếng tốt đẹp trong hai tuần còn hơn tôi có trong hai năm. Tôi thậm chí còn suy xét đến việc phẫu thuật tháo chi nữa đấy. Tôi đã chiến đấu cho đất nước chúng ta tại Việt Nam, nếu cô còn nhớ.”

“Và ông đã xoay sở để tự chăm lo được cho mình kể từ đó.”

“Florentyna, nếu tôi thành lập một Hội đồng Tổng thống về phúc lợi, cô sẽ dành cho nó sự ủng hộ của cô chứ?”

“Tôi chắc chắn sẽ làm vậy, ngài Tổng thống.” “Và cô sẽ dừng tấn công Texas chứ?”

“Điều đó thật đáng tiếc. Một nhân viên nghiên cứu cơ sở của tôi phát hiện ra rằng Danny đến từ Texas, nhưng ngài có nhận thấy bỏ qua vấn đề nhập cư bất hợp pháp, hơn 20% người dân ở Texas có thu nhập hàng năm ít hơn…”

“Tôi biết, tôi biết, Florentyna, nhưng cô có vẻ quên mất là phó Tổng thống của tôi đến từ Houston và ông ấy không có lấy một ngày bình yên kể từ khi Danny Một-chân tấn công các trang nhất.”

“Tội nghiệp ông già Pete,” Florentyna nói. “Ông ta sẽ là phó Tổng thống đầu tiên có vấn đề phải quan tâm hơn là bữa ăn kế tiếp của mình từ đâu tới.”

“Cô không thể quá khó khăn với Pete, ông ấy đã thực hiện vai trò của mình.”

“Ý ngài là phải cân bằng giữa các ứng cử viên để ngài có thể ở lại Nhà Trắng phải không?”

“Florentyna, cô là một phụ nữ tinh quái và tôi cảnh báo cô rằng tôi dự định sẽ mở cuộc họp báo vào thứ Năm tới bằng việc nói tôi đã nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời.”

“Ngài đã nghĩ ra ý tưởng ư?”

“Phải,” Tổng thống nói. “Phải có một sự bồi thường cho việc lúc nào cũng gánh chịu sức nóng chứ. Tôi nhắc lại là tôi đã nghĩ ra ý tưởng tuyệt vời về Hội đồng Tổng thống về Sự lãng phí Phúc lợi và…” Tổng thống ngập ngừng giây lát, “… Thương Nghị sĩ Kane đã đồng ý làm chủ tịch. Giờ thì điều này có khiến cô im lặng trong vài ngày không?”

“Được,” Florentyna đáp, “và tôi sẽ cố báo cáo vấn đề trong vòng một năm để ngài có thời gian trước kỳ bầu cử, và diễn giải cho cử tri những kế hoạch mới táo bạo của mình trong việc quét sạch mạng nhện của quá khứ và bắt đầu thực hiện Phương án tiếp cận mới.”

“Florentyna.”

“Tôi xin lỗi, ngài Tổng thống. Tôi chỉ không ngăn được mình nói ra điều đó.”

***

Janet không biết Florentyna sẽ tìm đâu ra thời gian để lãnh đạo một Hội đồng quan trọng như vậy. Sổ lịch hẹn của cô đã cần nhân viên có chữ viết tay nhỏ nhất để điền từng trang.

“Tôi cần ba giờ đồng hồ trống mỗi ngày trong vòng sáu tháng tới,” Florentyna nói.

“Chắc rồi,” Janet đáp. “Bà nghĩ sao về khoảng thời gian từ hai giờ đến năm giờ sáng hằng ngày?”

“Hợp với tôi đấy,” Florentyna đáp, “nhưng tôi không chắc chúng ta có thể khiến ai khác đến ngồi tại hội đồng trong điều kiện đó.” Florentyna mỉm cười. “Và chúng ta sẽ cần thêm nhân viên.”

***

Janet đã lấp đầy các vị trí tuyển dụng được tạo ra do việc từ chức trong suốt mấy tháng qua. Cô ấy bổ nhiệm một thư ký báo chí mới, một người viết diễn văn mới, và thêm bốn nhà nghiên cứu lập pháp từ số sinh viên mới tốt nghiệp trẻ tuổi xuất sắc giờ đây đang tìm đến gõ cửa văn phòng Florentyna.

“Hãy biết ơn tập đoàn Baron có thể chi trả phần phụ trội,” Janet nói thêm.

“Và cả việc chủ tịch mới là một người đảng Dân chủ nữa,” Florentyna nói. Cô phải nhớ gọi điện cho Edward để nói với anh về quyết định bổ nhiệm mới của mình.

***

Ngay khi Tổng thống đưa ra lời tuyên bố, Florentyna bắt đầu hành động. Hội đồng của cô gồm hai mươi thành viên cộng thêm nhóm nhân viên hỗ trợ chuyên nghiệp mười một người. Cô phân chia chính hội đồng sao cho một nửa gồm những người chuyên nghiệp chưa bao giờ cần đến phúc lợi trong đời họ, cũng như dành cho chủ đề này nhiều suy nghĩ cho đến khi được Florentyna đề nghị, trong khi nửa còn lại đang hưởng phúc lợi hoặc thất nghiệp.

Một Danny râu tóc gọn gàng, mặc bộ đồ công sở đầu tiên trong đời, gia nhập đội ngũ nhân viên của Florentyna với vai trò cố vấn toàn thời gian. Tính độc đáo của ý tưởng khiến toàn bộ Washington ngạc nhiên. Các bài viết nối tiếp nhau về “Ủy viên hội đồng trên ghế đá công viên” của Thương Nghị sĩ Kane. Danny Một-chân chia sẻ những câu chuyện khiến cho nửa còn lại của Ủy ban nhận ra vấn đề bám rễ sâu xa đến mức nào và bao nhiêu sự lạm dụng cần được sửa đổi, để cho những người thực sự khó khăn nhận được sự đền bù xứng đáng.

Trong số những người bị ủy ban xét hỏi có Matt Ngũ-cốc, người giờ đây ngủ trên chiếc ghế mà Danny bỏ lại, và “Tom Guinzburg,” một kẻ tội phạm khôn khéo đến từ Leavenworth, người mà Florentyna thu xếp một thỏa thuận tha bổng, chia sẻ với ủy ban cách hắn có thể trục lợi cả ngàn đô la mỗi tuần từ tiền phúc lợi trước khi bị cảnh sát bắt. Hắn có nhiều tên giả đến mức đã từ lâu không còn biết chắc tên thật của mình; cùng một lúc hắn hỗ trợ mười bảy bà vợ, bốn mốt đứa trẻ phụ thuộc và mười chín phụ huynh đau ốm, tất cả đều chỉ tồn tại trên hệ thống máy tính phúc lợi quốc gia. Florentyna đã nghĩ hắn phóng đại cho đến khi hắn cho Hội đồng thấy làm sao để đưa Tổng thống Hoa Kỳ vào máy tính như một kẻ thất nghiệp, có hai đứa trẻ phụ thuộc, đang sống cùng người mẹ cao tuổi tại số 1600 đại lộ Pennsylvania, thủ đô Washington. Guinzburg cũng tiếp tục xác nhận điều mà cô đang sợ hãi – hắn ta chỉ là con cá nhỏ so với mạng lưới tội phạm chuyên nghiệp, những kẻ không nghĩ gì ngoài việc kiếm năm mươi nghìn đô la mỗi tuần thông qua những người nhận phúc lợi giả.

Sau này Florentyna phát hiện ra rằng tên thật của Danny Một-chân cũng có trong hệ thống máy tính và có ai đó đã nhận số tiền của ông ta trong suốt mười ba năm trời. Cũng không mất thêm nhiều thời gian để khám phá ra rằng Matt Ngũ-cốc và vài người bạn khác của anh ta ở bãi đậu xe mười sáu cũng có trong máy tính mặc dù bản thân họ chưa bao giờ nhận được một xu nào.

Florentyna tiếp tục chứng minh rằng có hơn một triệu người có quyền nhận viện trợ nhưng không nhận được nó, trong khi cùng lúc ấy, tiền tìm được đường đến tay những kẻ khác. Cô dần tin rằng không cần đề nghị Quốc hội tăng thêm tiền, chỉ cần thiết kế những hình thức bảo vệ để chắc chắn rằng khoản thanh toán hằng năm trên mười tỷ đô la đến được đúng người. Rất nhiều người cần trợ giúp đơn giản là không thể đọc hoặc viết, và vì thế không bao giờ quay lại văn phòng chính phủ một khi họ bị đưa cho những hồ sơ dài cần điền. Tên của họ trở thành một nguồn thu nhập dễ dàng thậm chí cho những kẻ lừa đảo nhỏ lẻ. Khi Florentyna trình bày báo cáo của mình lên Tổng thống mười tháng sau, ông ta đã đưa ra một loạt các hình thức bảo vệ mới tới Quốc hội để xem xét ngay lập tức. Ông ta cũng tuyên bố sẽ đưa ra một Chương trình Cải cách Phúc lợi trước kỳ bầu cử. Báo chí bị mê hoặc với cách Florentyna đưa tên cùng địa chỉ của Tổng thống vào hệ thống máy tính dành cho vấn đề thất nghiệp; từ MacNelly cho đến Peters, các họa sĩ vẽ biếm họa có một ngày thỏa sức sáng tạo, trong khi FBI thực hiện một loạt những vụ bắt giữ liên quan đến gian lận phúc lợi trên toàn quốc.

Báo chí ca ngợi Tổng thống về sáng kiến của ông ta và tờ Washington Post tuyên bố rằng Thương Nghị sĩ Kane đã làm được nhiều việc trong một năm cho những người thực sự có nhu cầu hơn cả Chính sách kinh tế mới và Xã hội vĩ đại[2] gộp lại. Đây thực sự là một “phương án tiếp cận mới”; Florentyna phải mỉm cười. Những lời đồn đoán bắt đầu lan truyền rằng cô sẽ thay thế Pete Parkin trong vai trò phó Tổng thống khi kỳ bầu cử tiếp theo đến gần. Ngày thứ Hai, cô xuất hiện trên trang bìa tờ Newsweek lần đầu tiên và chạy dọc bên dưới là dòng chữ: “Phó Tổng thống nữ đầu tiên của nước Mỹ?” Florentyna đã trở thành một chính trị gia cực kì sắc sảo để không bị lừa phỉnh bởi sự định hướng dư luận của báo chí. Cô biết rằng khi thời điểm đến, Tổng thống sẽ gắn bó với Parkin, cân bằng các phe và chắc chắn về phần phía Nam.

Cũng nhiều như ông ta ngưỡng mộ Florentyna, Tổng thống muốn có được bốn năm nữa tại Nhà Trắng.

***

Một lần nữa, rắc rối lớn nhất trong đời Florentyna là xác định sự ưu tiên trong số rất nhiều những vấn đề và con người cạnh tranh với nhau để có được sự chú ý của cô.

Ralph Brooks là một trong số các Thương Nghị sĩ đã đề nghị được giúp đỡ trong chiến dịch tranh cử của họ. Brooks, người không bao giờ bỏ qua bất cứ cơ hội nào để thể hiện mình là Thương Nghị sĩ cấp cao của bang, gần đây được bổ nhiệm làm chủ tịch Ủy ban Năng lượng và Tài nguyên thiên nhiên Thượng viện, điều này giúp anh ta giữ được sự theo dõi từ công chúng. Anh ta nhận được nhiều lời tán dương trong việc kiểm soát các ông trùm dầu mỏ và lãnh đạo của các doanh nghiệp lớn. Florentyna để ý rằng anh ta chưa bao giờ nói tốt về cô trong những dịp riêng tư, nhưng khi những bằng chứng về việc này đến tai cô, cô coi nó là không quan trọng. Tuy nhiên, cô ngạc nhiên khi anh ta đề nghị cô chia sẻ phần quảng cáo trên ti vi với mình, nói về cách họ làm việc ăn ý cùng nhau và nhấn mạnh tầm quan trọng của việc cả hai Thương Nghị sĩ bang Illinois đều thuộc đảng Dân chủ. Sau khi bị thúc giục hợp tác bởi ngài chủ tịch Đảng ở Chicago, Florentyna đồng ý, mặc dù cô không nói chuyện với tay đồng nghiệp tại Thượng viện đó nhiều hơn hai hoặc ba lần một tháng trong suốt nhiệm kỳ Quốc hội của mình. Cô hi vọng sự ủng hộ công khai đó sẽ lấp đầy sự khác biệt giữa họ. Nhưng không. Hai năm sau khi cô đứng ra ứng cử trở lại, sự ủng hộ của anh ta không hơn gì một lời thì thầm.

Khi cuộc bầu cử Tổng thống đến ngày càng gần, càng có nhiều Thương Nghị sĩ tái ứng cử đề nghị Florentyna phát biểu thay mặt họ. Trong suốt sáu tháng cuối cùng của năm 1988, cô hầu như không có cuối tuần nào ở nhà; ngay cả Tổng thống cũng mời cô tham gia cùng ông ta trong một vài lần xuất hiện của chiến dịch tranh cử. Ông ta chiếm được cảm tình nhờ phản ứng của công chúng với báo cáo Hội đồng của Kane về Phúc lợi, và ông ta đồng ý với yêu cầu của Florentyna dành cho mình, mặc dù biết rằng Pete Parkin và Ralph Brooks sẽ rất tức giận khi biết được.

Florentyna hầu như không có cuộc sống xã hội từ sau sự ra đi của Richard, mặc dù cô cố gắng thỉnh thoảng dành dịp cuối tuần với William, Joanna cùng đứa cháu nội ba tuổi Richard tại Ngôi nhà màu Đỏ trên đồi Beacon. Bất cứ lúc nào có một cuối tuần rảnh rỗi, Annabel sẽ đi cùng cô về Cape.

Edward, hiện là chủ tịch của tập đoàn Baron kiêm phó chủ tịch của ngân hàng Lester, báo cáo với cô ít nhất một lần mỗi tuần, đạt kết quả mà ngay cả Richard cũng sẽ tự hào. Ở Cape Cod, anh sẽ cùng cô chơi gôn, nhưng không giống như hồi cô với Richard, Florentyna luôn thắng. Mỗi lần đạt được điều đó, cô sẽ quyên góp phần thưởng của mình cho câu lạc bộ địa phương của những người đảng Cộng hòa để tưởng nhớ Richard. Người đàn ông GOP địa phương bị ép phải ghi chép lại rằng những món quà được gửi đến từ nhà tài trợ ẩn danh bởi đối thủ của Florentyna sẽ cảm thấy khó có thể hiểu lí do cô ủng hộ cả hai bên như vậy.

Edward khiến Florentyna không nghi ngờ gì về tình cảm mà anh dành cho mình, và một lần đã ngập ngừng tiến xa đến mức cầu hôn cô. Florentyna hôn nhẹ lên má người bạn thân nhất. “Em sẽ không bao giờ kết hôn nữa,” cô nói, “nhưng nếu anh có thể đánh bại em trong một vòng đấu gôn, em sẽ xem xét lại lời đề nghị của anh.” Edward ngay lập tức bắt đầu học chơi gôn, nhưng Florentyna luôn luôn quá giỏi so với anh.

***

Khi báo chí nắm được tin tức về việc Thương Nghị sĩ Kane đã được chọn để thực hiện bài diễn văn trọng tâm tại hội nghị đảng Dân chủ ở Detroit, họ bắt đầu viết về cô như một ứng cử viên Tổng thống tiềm năng vào năm 1992. Edward trở nên hưng phấn với những lời đó, nhưng cô nhắc nhở anh rằng họ cũng cân nhắc bốn mươi ba ứng cử viên khác trong vòng sáu tháng qua.

Đúng như Tổng thống đã dự đoán, Pete Parkin cực kì tức giận với đề nghị bài phát biểu trọng tâm sẽ do Florentyna thực hiện, nhưng cuối cùng ông ta bình tĩnh trở lại khi nhận ra Tổng thống không có ý định loại mình khỏi chiếc ghế đó. Điều này chỉ chứng minh cho Florentyna thấy phó Tổng thống sẽ là địch thủ lớn nhất nếu cô quyết định ứng cử trong vòng bốn năm tới.

Tổng thống và Pete Parkin được tái đề cử tại một hội nghị đảng buồn tẻ, với số người chống đối cũng như yêu thích chỉ đếm trên đầu ngón tay, đủ giữ cho các đại biểu tỉnh táo. Florentyna chạnh lòng nhớ lại những lần họp hội nghị sống động hơn, chẳng hạn như cuộc ẩu đả của phe GOP năm 1976, khi mà Nelson Rockerfeller đã giật đứt một chiếc điện thoại khỏi tường tại phòng hội nghị thành phố Kansas.

Bài phát biểu quan trọng của Florentyna được các đại biểu đón nhận nồng nhiệt chỉ kém phần phát biểu của Tổng thống, và việc đó đã tạo ra những bức áp phích cùng phù hiệu chiến dịch tranh cử xuất hiện trong ngày cuối cùng với dòng chữ “Kane cho năm 92.” Chỉ có tại nước Mỹ mới có chuyện mười nghìn phù hiệu của chiến dịch tranh cử xuất hiện sau một đêm, Florentyna nghĩ, và cô lấy một cái về nhà cho cậu bé Richard. Cuộc vận động tranh cử Tổng thống của cô bắt đầu mà cô thậm chí không cần nhấc một ngón tay.

Suốt những tuần cuối cùng trước ngày bầu cử, Florentyna di chuyển đến hầu hết các tiểu bang dao động[3] cũng nhiều như chính Tổng thống, và báo chí cho rằng lòng trung thành không đắn đo của cô có thể là một nhân tố trong chiến thắng mong manh của phe Dân chủ. Ralph Brooks trở lại Thượng viện với một sự tăng nhẹ trong phe đa số. Việc đó khiến Florentyna nhớ rằng cuộc tái bầu cử của chính cô vào Thượng viện giờ chỉ còn cách đó hai năm mà thôi.

Khi phiên họp đầu tiên của Quốc hội khóa 101 khai mạc, Florentyna thấy rằng rất nhiều đồng nghiệp ở cả hai viện đều công khai việc họ sẽ ủng hộ nếu cô quyết định chạy đua vào chiếc ghế Tổng thống. Cô nhận ra một vài người trong số đó sẽ nói điều tương tự với Pete Parkin, nhưng cô ghi chú lại từng người và luôn gửi những lá thư cảm ơn viết tay trong cùng ngày.

Nhiệm vụ khó khăn nhất của cô trước khi đối mặt với kì tái bầu cử vào Thượng viện là chèo lái dự luật Phúc lợi mới được thông qua bởi cả hai viện, và công việc ấy chiếm hầu hết quỹ thời gian của cô. Cá nhân cô bảo lãnh cho bảy sửa đổi của Dự luật, chủ yếu đặt trách nhiệm lên chính phủ liên bang về tất cả những chi phí của việc tạo lập thu nhập tối thiểu trên toàn quốc, cũng như một cuộc cải tổ an sinh xã hội quan trọng. Cô dành hàng giờ thuyết phục, dỗ dành, năn nỉ và chỉ thiếu điều hối lộ đồng nghiệp cho đến khi dự luật trở thành luật. Cô đứng sau Tổng thống khi ông ta ký đạo luật mới trong Vườn Hoa hồng. Máy ảnh lên phim và chớp liên tục từ hàng rào phóng viên đứng sau khu vực bên-ngoài-hành-lang. Đó là thành tích cá nhân tuyệt vời nhất trong sự nghiệp chính trị của Florentyna. Tổng thống đưa ra một tuyên bố tư lợi và sau đó đứng dậy bắt tay cô. “Đây là người phụ nữ mà chúng ta cần cảm ơn vì Hành động Kane,” ông ta nói và thì thầm vào tai cô, “Điều tốt là phó Tổng thống đang ở Nam Mỹ hoặc tôi sẽ nghe phàn nàn về chuyện này hết lần này đến lần khác.”

Báo chí cũng như công chúng tán dương tài năng cũng như sự quyết tâm mà Thương Nghị sĩ Kane đã dẫn dắt dự luật thông qua bởi Quốc hội, và tờ New York Times nói rằng nếu cô không đạt được thêm điều gì trong sự nghiệp chính trị của mình, cô vẫn viết thêm một phần vào những cuốn sách của vấn đề lập pháp mà sẽ đứng vững trước thử thách của thời gian. Theo luật mới, không người nào đang thực sự cần giúp đỡ bị mất quyền lợi của mình, còn phía bên kia của cán cân, những kẻ đang chơi trò “Lật ô chữ Phúc lợi” giờ đây sẽ kết thúc sau song sắt.

***

Ngay khi sự náo nhiệt qua đi, Janet cảnh báo Florentyna rằng giờ đây cô cần phải dành nhiều thời gian ở tiểu bang bởi cuộc bầu cử chỉ còn cách chưa đầy chín tháng. Hầu hết các thành viên cao cấp của đảng đều đề nghị trợ giúp cho Florentyna khi cô đứng lên tái tranh cử, nhưng chính Tổng thống là người đã thu xếp lịch trình dày đặc để ủng hộ cô và thu hút được một đám đông lớn khi ông ta phát biểu tại hội trường ở Chicago. Khi họ bước lên những bậc cầu thang cùng nhau trên nền nhạc “Những tháng ngày hạnh phúc đã quay trở lại nơi đây,” ông ta thì thầm, “Bây giờ tôi sẽ trả thù cho tất cả số hỏa lực phòng không mà cô đã chĩa về phía tôi trong suốt năm năm qua.”

Tổng thống miêu tả Florentyna là người phụ nữ gây nhiều rắc rối cho mình hơn cả vợ, và bây giờ ông ta còn nghe rằng cô muốn ngủ trên giường của ông trong Nhà Trắng. Khi tiếng cười lắng xuống, ông ta nói thêm, “Và nếu cô ấy khao khát văn phòng tuyệt vời đó, nước Mỹ sẽ không thể có được sự cống hiến tốt hơn.”

Ngày hôm sau báo chí cho rằng tuyên bố đó là một sự phớt lờ trực tiếp dành cho Pete Parkin, và rằng Florentyna sẽ có sự ủng hộ của Tổng thống nếu cô quyết định ứng cử. Tổng thống phủ nhận sự suy diễn này, nhưng kể từ lúc đó, Florentyna bị đặt vào vị trí không may mắn là ứng cử viên hàng đầu cho năm 1992. Khi kết quả cuộc chạy đua vào Thượng viện của cô được đưa ra, ngay cả Florentyna cũng ngạc nhiên với số lượng phe đa số của mình, khi mà hầu hết các Thương Nghị sĩ đảng Dân chủ đánh mất lợi thế trong cuộc bầu cử giữa kỳ chống lại Nhà Trắng. Thắng lợi choáng ngợp của Florentyna xác nhận tầm nhìn của đảng rằng họ đã không chỉ tìm ra người gánh vác trọng trách mà còn xa hơn thế: một người chiến thắng.

***

Tuần lễ diễn ra phiên họp đầu tiên của nhiệm kỳ Quốc hội thứ 102 mở ra với việc chân dung của Florentyna xuất hiện trên trang bìa tờ Time. Hồ sơ đầy đủ về cuộc đời cô, tiết lộ chi tiết về việc cô từng đóng vai Thánh Joan tại trường Nữ sinh La tinh, và giành học bổng Woolson vào Radcliffe, được ghi chép lại tuần tự một cách cặn kẽ, tỉ mỉ. Họ thậm chí còn giải thích tại sao người chồng quá cố gọi cô là Jessie. Cô trở thành người phụ nữ nổi tiếng nhất nước Mỹ. “Người phụ nữ năm mươi bảy tuổi quyến rũ này,” tờ Time viết trong lời tổng kết, “vừa thông minh vừa khôn khéo. Chỉ cần cẩn thận khi bạn nhìn thấy bàn tay bà ấy co lại thành một nắm đấm chặt bởi đó là khi bà ấy trở thành một đối thủ nặng ký.”

Trong suốt nhiệm kỳ mới, Florentyna cố gắng thực hiện những nhiệm vụ thông thường của một Thương Nghị sĩ, nhưng hằng ngày cô đều bị đồng nghiệp, bạn bè và cánh báo chí hỏi khi nào cô sẽ đưa ra lời tuyên bố về việc có hay không chạy đua vào Nhà Trắng. Cô cố gắng đánh lạc hướng họ bằng cách chú tâm nhiều hơn vào những vấn đề chính trong ngày. Thời điểm Quebec bầu chọn một chính quyền cánh tả, cô bay tới Canada để tham gia vào những cuộc thăm dò trao đổi với British Columbia, Saskatchewan và Manitoba về vấn đề liên kết với nước Mỹ. Báo chí dõi theo cô và sau khi cô trở về Washington, truyền thông không còn miêu tả cô là một chính trị gia nữa mà là nữ thủ lĩnh chính trị của nước Mỹ.

Pete Parkin đã thông báo cho bất cứ người nào muốn nghe rằng ông ta dự định ứng cử và một tuyên bố chính thức sẽ sớm được đưa ra. Ngài phó Tổng thống hơn Florentyna năm tuổi, và cô biết đây sẽ là cơ hội cuối cùng của ông ta để được nghe bản “Hail to the Chief”[4] chào mừng mình. Florentyna cảm thấy nó cũng có thể là cơ hội duy nhất của cô. Cô nhớ những gì Margaret Thatcher nói với mình khi bà trở thành Thủ tướng: “Sự khác biệt duy nhất trong việc liệu lãnh đạo một đảng sẽ là đàn ông hay phụ nữ, chính là nếu người phụ nữ thua, cánh đàn ông sẽ không cho bạn cơ hội thứ hai.”

Florentyna không nghi ngờ những gì Bob Buchanan sẽ khuyên nếu ông còn sống. Hãy đọc Julius Caesar, cô gái thân mến của tôi, nhưng lần này hãy tập trung vào Brutus[5]chứ không phải Mark Antony nữa.

Cô cùng Edward trải qua kỳ nghỉ cuối tuần yên tĩnh bên nhau tại Cape Cod, và trong lúc anh lại thua một trận gôn nữa, họ thảo luận những dòng chảy trong sự nghiệp chính trị của một người phụ nữ, những trận lụt và cả vận may có thể xảy ra.

Vào lúc Edward trở lại New York và Florentyna quay về Washington, quyết định cuối cùng cũng được đưa ra.

❀ ❀ ❀

[1] 148* Bộ Cựu chiến binh Hoa Kỳ: Veterans Affairs, viết tắt VA.

[2] 149* Các tổ hợp chính sách về kinh tế và xã hội do Tổng thống Franklin D. Roosevelt và Lyndon B. Johnson đề ra.

[3] 150* Swing states – các bang mà kết quả bầu cử rất sát sao, bao gồm: Colorado, Florida, Iowa, Michigan, Minnesota, Ohio, Nevada, New Hampshire, North Carolina, Pennsylvania, Virginia và Winconsin.

[4] 151* Bản nhạc chính thức đón chào Tổng thống Hoa Kỳ.

[5] 152* Marcus Junius Brutus (85 - 42 trước Công nguyên): một thành viên của Viện nguyên lão La Mã, người được biết đến nhiều nhất trong lịch sử hiện đại với tư cách là nhân vật đóng vai trò hàng đầu trong âm mưu ám sát Julius Caesar.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.