Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

❊ ❊ ❊

Đó là vào đầu năm thứ hai tại trường trung học, Florentyna lần đầu để ý đến Pete Welling. Cậu ta ngồi trong góc phòng học nhạc, chơi tác phẩm đình đám mới nhất “Almost Like Being in Love[1]” trên chiếc đàn piano. Cậu ta có chút lệch tông, nhưng Florentyna cho rằng đó là do chiếc đàn mà thôi. Pete dường như không nhận ra khi cô bé đi qua, vậy nên cô bé quay ngược lại và đi ngang một lần nữa, nhưng cũng chẳng có khác biệt nào xảy ra. Khi cậu ta luồn bàn tay một cách hờ hững vào mái tóc gợn sóng màu nhạt của mình rồi tiếp tục chơi đàn, cô bé rảo bước qua và vờ như không nhìn thấy cậu. Đến giờ ăn trưa ngày hôm sau, cô biết rằng Pete học trên cô một lớp, nơi cậu ta sống, rằng cậu ta là đội phó đội bóng đá, lớp trưởng và mười bảy tuổi. Bạn cô – Susie Jacobson, đã cảnh báo cô rằng nhiều đứa con gái khác cũng từng đặt chân lên con đường ảo vọng đó, mà không có mấy thành công.

“Nhưng,” Florentyna nói, “tớ có thứ có thể đem ra trao đổi mà anh ta sẽ thấy khó cưỡng lại được.”

Buổi chiều hôm đó, cô sáng tác bức thư tình đầu tiên của mình. Sau nhiều lần đắn đo, cô chọn mực tím và dùng kiểu chữ viết tay nghiêng, đậm:

Pete thân mến,

Em biết anh rất đặc biệt ngay từ giây phút đầu tiên em nhìn thấy anh. Em nghĩ rằng anh chơi piano rất tuyệt. Anh có muốn qua nhà em và nghe một vài đĩa nhạc không?

Thương mến

Florentyna (Rosnovski)

Florentyna đợi đến giờ giải lao rồi rón rén đi trong hành lang, tưởng tượng mọi ánh mắt đều đổ dồn lên mình khi cô tìm ngăn tủ cá nhân của Pete Welling. Lúc cô thấy nó, cô kiểm tra tên so với số ở phần trên của tủ. Bốn mươi hai – cô coi đó là một điềm tốt. Cô mở cửa tủ, để lá thư của mình trên quyển sách toán, nơi cậu ta không thể không thấy nó, rồi trở về lớp học, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hồi. Cô kiểm tra ngăn tủ của mình mỗi giờ, chờ đợi câu trả lời của chàng trai ấy, nhưng không có gì diễn ra cả. Một tuần trôi qua, cô bắt đầu tuyệt vọng cho đến khi thấy Pete ngồi trên những bậc cầu thang của nhà nguyện và chải tóc. Dám cả gan phá vỡ hai quy định của trường cùng một lúc cơ đấy, Florentyna nghĩ, và quyết định thử tìm hiểu xem cậu ta có nhận được thư mời của cô hay không.

Cô mạnh dạn bước về phía chàng trai, nhưng chỉ gần một mét sau cô ước gì cậu ta biến mất trong một làn khói bởi cô chẳng thể nghĩ ra bất cứ điều gì để nói. Cô đứng đờ ra như một con cừu nhìn chăm chăm một con trăn, nhưng chàng trai đã cứu nguy cho cô khỏi đỏ mặt bằng cách nói, “Xin chào.”

“Xin chào,” cô chấn chỉnh bản thân. “Anh có nhận được thư của em không?”

“Thư của em ư?”

“Vâng, em viết cho anh vào thứ Hai tuần trước để rủ anh qua nhà nghe một vài đĩa nhạc. Em có đĩa ‘Silent Night’ và hầu như tất cả những bản hit mới nhất của Bing Crosby. Anh đã nghe ông ấy hát ‘White Christmas’ chưa?” Cô hỏi, đưa ra quân bài chủ lực.

“Ồ, ra là em đã viết lá thư đó à?” Cậu ta nói, và nhìn gần cô bé hơn một chút.

“Vâng, em thấy anh đấu với Parker tuần trước. Anh đã rất tuyệt vời. Anh sẽ đấu với ai tiếp theo?”

“Em có thể tìm thấy danh sách sự kiện thế thao trong lịch của trường,” cậu ta nói, đút chiếc lược vào túi trong và nhìn qua vai cô.

“Em sẽ đến xem.”

“Anh chắc là em sẽ đến,” cậu ta nói khi một cô gái tóc vàng cao ráo ở lớp trên, chân đi một đôi tất ngắn màu trắng mà Florentyna chắc chắn nó không phải là đồng phục chính thức của trường, chạy đến bên Pete và hỏi rằng liệu cậu ta đợi có lâu không.

“Không, chỉ mới vài phút thôi,” Pete đáp và vòng tay qua eo cô gái trước khi quay lại phía Florentyna. “Anh e là em sẽ phải đợi đến lượt mình đấy,” cậu ta nói và cười. “Dù sao thì, anh thấy Crosby rất tẻ nhạt. Anh thích Bix Beiderbecke.”

***

Lúc hai người đó rời đi, Florentyna có thể nghe thấy anh ta nói với cô gái tóc vàng, “Đó là đứa con gái đã để lại lời nhắn trong ngăn tủ của anh.” Cô gái ngoái nhìn lại qua vai và bắt đầu cười. “Cá là cô ta vẫn còn trinh,” Pete nói thêm.

Florentyna đến phòng cất đồ dành cho nữ và trốn vào một góc cho đến khi mọi người khác đều đã về nhà, sợ hãi với ý nghĩ rằng mọi người sẽ cười nhạo cô khi câu chuyện này bị lũ con gái truyền tai nhau. Cô không ngủ được đêm hôm ấy, và sáng hôm sau cô quan sát những đứa con gái khác để tìm xem có bất kì dấu hiệu nào của những nụ cười mỉa mai hay cái nhìn soi mói khi họ đi ngang qua. Khi không thể chịu đựng được lâu hơn nữa, cô quyết định tâm sự với Susie Jacobson để tìm hiểu xem cái tin đó đã bị lan truyền chưa. Khi Florentyna kể xong câu chuyện của mình, Susie phá ra cười.

“Không phải cả cậu cũng vậy đấy chứ,” Susie nói. Florentyna cảm thấy khá hơn nhiều khi Susie nói với cô rằng mọi chuyện không hề tệ đến mức như vậy.

Điều đó khiến cô đủ can đảm để hỏi Susie liệu cô bạn có hiểu trinh nữ là gì không.

“Tớ cũng không chắc lắm,” Susie đáp. “Tại sao thế?” “Bởi vì Pete nói tớ là một trong số đó.”

“Thế thì tớ nghĩ tớ cũng phải là một trong số đó rồi,” Susie đáp. “Có lần tớ đã nghe lén Mary Alice Beckman nói rằng: đó là khi một đứa con trai làm tình với cậu và chín tháng sau thì cậu có em bé. Giống như cô Horton nói với chúng ta về những con voi ấy, nhưng chúng nó thì cần tận hai năm kìa.”

“Tớ tò mò không biết chuyện đó sẽ có cảm giác thế nào.”

“Theo như tất cả các tờ tạp chí mà Mary Alice cất trong ngăn tủ của cậu ấy thì chuyện đó như trong mơ vậy.”

“Cậu có biết ai đã từng thử chưa?”

“Margie McCormick khẳng định rằng cô ta từng thử.”

“Cô ta sẽ khẳng định mọi điều miễn là được lắng nghe, và nếu cô ta đã thử thì tại sao cô ta chưa có em bé chứ?”

“Cô ấy nói mình đã dùng ‘biện pháp phòng ngừa’, hay cái gì đó kiểu vậy.”

“Nếu chuyện đó mà giống như việc bị hành kinh, tớ không tin là nó đáng đánh đổi tất cả những rắc rối,” Florentyna nói.

“Tớ đồng ý,” Susie đáp. “Tớ lại bắt đầu chu kì mới ngày hôm qua. Cậu có nghĩ là đàn ông có vấn đề tương tự không?”

“Không đời nào,” Florentyna nói. “Họ luôn giành được những thứ có lợi nhất. Rõ ràng là chúng ta có kinh nguyệt và sinh em bé, và họ chỉ cạo râu và nhận tiền lương, nhưng tớ sẽ phải hỏi cô Tredgold về điều này.”

“Tớ không chắc là cô ấy biết,” Susie nói, “ bởi vì tớ có cảm giác rằng cô ấy cũng là trinh nữ.”

“Không đời nào,” Florentyna trả lời đầy tự tin, “và trong mọi trường hợp, cô Tredgold luôn có câu trả lời.”

Tối hôm đó khi Florentyna hỏi cô Tredgold trinh nữ là gì, cô giáo không ngần ngại ngồi xuống và giải thích cho cô bé quá trình sinh nở một cách đầy đủ chi tiết nhất, đồng thời cảnh báo về những hậu quả của việc nóng vội muốn trải nghiệm. Florentyna lắng nghe cô Tredgold trong im lặng. Khi cô giáo nói xong, cô bé hỏi “Vậy tại sao lại có quá nhiều những ồn ào thêu dệt xung quanh toàn bộ chuyện này thế ạ?”

“Xã hội hiện đại và những vấn đề đạo đức lỏng lẻo đưa ra rất nhiều yêu cầu đối với những cô gái, nhưng đừng bao giờ quên rằng chúng ta tự đưa ra quyết định về cách mọi người nghĩ về mình, và quan trọng hơn, cách chúng ta nghĩ về chính bản thân.”

“Cô có phải là một trinh nữ không ạ?” Florentyna hỏi.

***

“Cô Tredgold quả thật biết mọi thứ về việc mang thai và có em bé,” Florentyna nói với Susie ngày hôm sau với sự khẳng định chắc chắn.

“Điều đó có nghĩa là cậu vẫn còn là trinh nữ?” Susie hỏi.

“Ồ, đúng vậy,” Florentyna trả lời. “Cô Tredgold cũng thế.”

“Vậy còn ‘các biện pháp phòng tránh’ thì sao?” Susie đòi hỏi.

“Cậu không cần đến chúng nếu cậu vẫn còn trinh,” Florentyna trấn an cô bạn, truyền đạt lại mọi kiến thức mới được khám phá.

***

Sự kiện quan trọng nhất của năm đó, theo ý kiến của cô Tredgold, là lễ nhập đạo của đứa trẻ. Mặc dù đức cha O’Reilly, một linh mục trẻ thuộc Hội truyền giáo Đức thánh Ba ngôi của người Ba Lan đã chính thức hướng dẫn Florentyna, nhưng cô Tredgold, người đã kiên quyết chống lại nguyên tắc của Giáo hội Anh Quốc mà cô theo từ lúc trẻ, vẫn nghiên cứu nghi thức nhập đạo của Công giáo La Mã và giúp đỡ Florentyna vượt qua nghi lễ một cách chỉn chu, làm cho cô bé hoàn toàn tin vào nghĩa vụ mà lời hứa của cô với Đức Chúa lòng lành đã giao phó. Tổng giám mục Công giáo La Mã tại Chicago, cùng với sự trợ giúp của đức cha O’Reilly đã xác nhận sự gia nhập, cả Abel và Zaphia đều tham dự buổi lễ, nhưng bởi không còn là vợ chồng, họ ngồi ở những hàng ghế riêng.

Florentyna mặc một chiếc váy đơn giản màu trắng với đường viền cổ cao, gấu váy dài hơn đầu gối vài xăng ti mét. Cô bé đã tự may chiếc váy cho mình, cùng với – trong lúc cô đang ngủ – sự giúp đỡ nho nhỏ của cô Tredgold. Nguyên mẫu của thiết kế là từ một bức ảnh trên tờ Paris-Match chụp chiếc váy Công chúa Elizabeth mặc. Cô Tredgold đã chải mái tóc đen dài của Florentyna trong hơn một giờ đồng hồ cho đến khi nó sáng bóng lên. Cô thậm chí còn để nó buông lơi xuống vai cô bé. Mặc dù mới chỉ mười ba tuổi, cô gái trẻ được Chúa xác nhận đã thực sự là một người phụ nữ.

“Con gái đỡ đầu của tôi thật xinh đẹp,” George nói khi anh ta đứng cạnh Abel ở hàng ghế đầu của nhà thờ.

“Phải rồi, tất nhiên là phải như vậy,” Abel nói. “Không, tôi nghiêm túc đấy,” George nói. “Sớm thôi, sẽ có cả hàng dài những anh chàng trẻ tuổi đến đập cửa lâu đài Nam tước đòi nắm tay cô con gái duy nhất của anh đấy.”

“Miễn là nó hạnh phúc. Tôi không quan trọng việc nó cưới ai.”

Sau khi buổi lễ kết thúc, gia đình tổ chức một buổi tiệc tối ăn mừng tại căn hộ riêng của Abel ở khách sạn Baron. Florentyna nhận quà từ gia đình và bạn bè, bao gồm cả một phiên bản bọc da tuyệt đẹp của cuốn Kinh thánh Vua James[2] từ cô Tredgold, nhưng món quà cô yêu quý nhất là thứ cha cô đã cất giữ cẩn thận từ lâu, cho đến khi ông cảm thấy cô đã đủ lớn để biết trân trọng nó. Chiếc nhẫn cổ được tặng cho Florentyna vào lễ rửa tội, cha giải thích, từ người đàn ông đã đặt niềm tin vào ông và nâng đỡ tập đoàn Baron.

“Con phải viết thư cảm tạ ông ấy,” Florentyna nói.

“Điều đó không khả thi rồi, con yêu, bởi ba cũng không chắc ông ấy là ai. Ba từ lâu vẫn tôn trọng phần mình trong thỏa thuận đó từ lâu, nên giờ đây ba sẽ không bao giờ có thể khám phá ra danh tính thật sự của ông ấy nữa.”

Florentyna đeo chiếc nhẫn cổ vào ngón tay thứ ba trên bàn tay phải, và trong suốt thời gian còn lại của ngày hôm ấy, đôi mắt cô hết lần này đến lần khác ngắm nghía viên ngọc lục bảo nhỏ xinh lấp lánh.

❀ ❀ ❀

[1] 57* Một sáng tác của Frederick Loewe và Alan Jay Lerner.

[2] 58*King James Bible, bản dịch tiếng Anh của Kinh thánh Cơ đốc được thừa nhận, dành cho Giáo hội Anh xuất bản năm 1611.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.