Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

❊ ❊ ❊

Khi chuyến bay 1049 hạ cánh xuống sân bay quốc tế San Francisco, Florentyna hi vọng đó không phải một thông báo quá gấp gáp. Richard gần như không đặt nổi chân xuống đường băng khi anh trông thấy một người phụ nữ to lớn lao về phía họ cùng một người đàn ông nhỏ hơn chạy ngay phía sau. Cô gái choàng tay ôm lấy Florentyna. Florentyna vẫn không thể ôm trọn được Bella.

“Cậu không thể thông báo sớm một chút cho một cô gái hay sao? Chỉ gọi khi cậu đã lên máy bay thôi à?”

“Tớ xin lỗi Bella, tớ không biết cho đến khi…” “Đừng ngớ ngẩn nữa. Claude và tớ đang càu nhàu rằng chúng tớ chẳng có gì làm tối nay cả đây.”

Florentyna cười và giới thiệu hai người bạn với Richard.

“Đó là tất cả hành lý cậu có hả?” Bella dò hỏi, nhìn chằm chằm xuống ba chiếc vali và cây đàn cello.

“Chúng tớ phải bỏ đi khá vội vã.” Florentyna giải thích.

“Chà, sẽ luôn luôn có một ngôi nhà dành cho cậu ở đây,” Bella nói, ngay lập tức nhấc hai vali lên.

“Cảm ơn Chúa vì có cậu, Bella. Cậu không thay đổi chút nào nhỉ?” Florentyna nói.

“Tớ có một điều đặc biệt. Tớ đang mang bầu sáu tháng rồi. Chỉ bởi vì tớ giống như một con gấu trúc khổng lồ – không ai nhận ra cả.”

Hai cô gái len lỏi qua sân bay đông đúc tới chỗ đậu xe trong khi Richard cầm cây cello cùng Claude đuổi theo sau họ. Suốt hành trình tới San Francisco, Bella kể rằng Claude đã trở thành cộng tác viên cho công ty luật của Pillsbury, Madison và Sutro.

“Anh ấy đã làm rất tốt phải không?” Cô nói.

“Và Bella là giáo viên đào tạo thể chất cao cấp tại một trường trung học địa phương và họ chưa từng để thua một trận khúc côn cầu nào kể từ khi cô ấy tham gia cùng,” Claude nói với một niềm tự hào tương tự.

“Còn anh làm gì?” Bella hỏi, chọc ngón tay vào ngực Richard. “Từ đống hành lý của hai người, tôi chỉ có thể đoán anh là một nhạc sỹ không-có-việc-làm.”

“Không hẳn vậy,” Richard nói và cười. “Tôi là người sẽ-trở-thành nhân viên ngân hàng, và ngày mai tôi sẽ đi tìm việc.”

“Khi nào hai người sẽ kết hôn?”

“Ít nhất không phải trong vòng ba tuần tới,” Florentyna nói. “Tớ muốn kết hôn trong nhà thờ và họ sẽ phải có thông cáo chính thức trước.”

“Vậy là em sẽ sống trong tội lỗi,” Claude tuyên bố khi anh lái xe qua tấm bảng San Francisco, Hoan nghênh những người lái xe cẩn thận. “Một cặp khá hiện đại. Anh luôn luôn muốn thế, nhưng Bella không thèm để tâm đến chuyện ấy.”

“Vậy tại sao cậu rời New York đột ngột như vậy?” Bella hỏi, phớt lờ lời bình luận của Claude.

Florentyna giải thích việc cô đã gặp Richard ra sao và mối hận thù sâu đậm tồn tại giữa những người cha của họ. Bella và Claude lắng nghe câu chuyện một cách nghi hoặc, cả hai giữ im lặng bất thường, cho đến khi chiếc xe dừng lại.

“Đây là nhà của bọn anh,” Claude nói và đạp mạnh phanh xe, để nó ở số một.

Florentyna xuống xe, đặt chân lên một sườn đồi dốc không nhìn thấy toàn bộ vịnh.

“Chúng tớ sẽ chuyển lên chỗ cao hơn trên đồi khi Claude trở thành nhân viên chính thức,” Bella nói. “Nhưng chỗ này tạm ổn cho bây giờ.”

“Nó thật tuyệt,” Florentyna nói khi họ vào bên trong ngôi nhà nhỏ. Cô mỉm cười khi thấy nửa tá gậy khúc côn cầu trong chiếc giỏ cất ô.

“Tớ sẽ dẫn hai người thẳng lên phòng để cậu có thể gỡ đồ.” Bella dẫn hai vị khách của mình lên một cầu thang nhỏ uốn lượn tới căn phòng trống tầng áp mái. “Nó có thể không được như phòng Tổng thống ở khách sạn Baron, nhưng chắc chắn là tốt hơn việc gia nhập nhóm người du mục trên đường phố.”

Phải một vài tuần sau Florentyna mới biết được rằng Bella và Claude đã dành cả buổi chiều chuyển chiếc giường đôi của họ lên cầu thang tới phòng trống, và mang hai chiếc giường đơn xuống, để Richard và Florentyna có thể ở bên nhau đêm đầu tiên.

Bấy giờ là bốn giờ sáng giờ New York, khi Florentyna và Richard cuối cùng cũng được leo lên giường ngủ.

“Chà, giờ thì Grace Kelly đã không còn khả thi nữa, anh cho rằng mình sẽ mắc kẹt với em cả đời này. Mặc dù, anh cũng không biết nữa, anh nghĩ Claude có thể đúng đấy. Có lẽ chúng ta sẽ sống trong tội lỗi.”

“Nếu anh và Claude sống chung trong tội lỗi, không ai ở San Francisco thậm chí nhận ra đâu.”

“Có gì hối hận cho đến lúc này không?”

“Có đấy. Em luôn hi vọng mình sẽ ở với người đàn ông ngủ ở bên trái giường.”

***

Buổi sáng tiếp theo, sau bữa ăn sáng kiểu-Bella, Florentyna và Richard rà soát các trang báo để tìm việc làm.

“Chúng ta phải thử và tìm việc gì đó nhanh nhanh. Em không nghĩ là số tiền của chúng ta có thể đủ cho hơn một tháng đâu,” Florentyna nói.

“Có thể với em sẽ dễ hơn. Anh không tin là có nhiều ngân hàng sẽ cho anh một công việc mà không cần bằng cấp hay ít nhất là thư giới thiệu từ cha mình.”

“Đừng lo lắng,” Florentyna nói, vò tóc anh. “Chúng ta có thể đánh bại hai ông bố của mình.”

Richard hóa ra lại đúng. Florentyna chỉ mất ba ngày và một cuộc điện thoại từ người chủ tương lai của cô tới giám đốc nhân sự của Bloomingdale’s trước khi cô được giao một vị trí tại cửa hàng thời trang trẻ có tên Wayout Columbus, vị trí được quảng cáo trên tờ Chronicle là “trợ lý bán hàng sáng giá.” Chỉ mất thêm một tuần nữa và quản lý nhận ra họ đã nhặt được một món hời làm sao.

Ngược lại, Richard đi loanh quanh San Francisco từ ngân hàng này tới ngân hàng khác. Giám đốc nhân sự luôn bảo anh hãy gọi điện lại, và khi anh gọi, đột nhiên không có vị trí trống nào “ở thời điểm hiện tại với những người có bằng cấp như anh.” Khi ngày cưới tới gần, Richard trở nên ngày càng lo lắng.

“Anh không thể trách họ,” anh nói với Florentyna. “Họ đều có rất nhiều việc kinh doanh với cha anh, và họ sẽ không muốn làm ông ấy thất vọng.”

“Một lũ hèn nhát. Anh có thể nghĩ ra được ai đó có mối bất hòa với ngân hàng Lester và từ chối làm việc với họ không?”

Richard vùi đầu vào tay và suy nghĩ về câu hỏi đó một lúc. “Chỉ có duy nhất Ngân hàng Hoa Kỳ thôi. Cha anh đã có cuộc tranh cãi với họ một lần về một đảm bảo cắt lỗ mà họ mất khá lâu để thực hiện, và kết quả là một khoản thất thoát lãi suất đáng kể. Ông ấy đã thề rằng sẽ không bao giờ làm việc với họ nữa. Cũng đáng để thử đấy – anh sẽ gọi cho họ ngày mai.”

Khi vị giám đốc phỏng vấn anh ngày hôm sau, ông ta đã hỏi có phải lí do Richard nộp hồ sơ xin việc tại Ngân hàng Hoa Kỳ là bởi sự bất đồng nổi tiếng của họ với cha anh không.

“Vâng, thưa ông,” Richard đáp lại.

“Tốt, vậy là chúng ta có điểm chung đấy. Anh sẽ bắt đầu vào sáng thứ Hai với vị trí giao dịch viên cơ bản, và nếu thật sự anh là con trai của William Kane, tôi không cho rằng anh sẽ ở lại vị trí đó lâu đâu.”

***

Vào thứ Bảy của tuần thứ ba của họ ở San Francisco, Richard và Florentyna kết hôn trong một buổi lễ giản đơn ở nhà thờ Thánh Edward trên phố California.

Đức cha O’Reilly – cùng với mẹ của Florentyna – bay từ Chicago tới để thực hiện nghi thức. Claude dẫn cô dâu vào phòng, sau đó chạy sang phía Richard để làm phù rể trong khi Bella làm phù dâu danh dự, to lớn trong bộ váy bầu màu hồng. Sáu người cùng ăn mừng tối hôm đó tại nhà hàng DiMaggio trên cầu cảng Fisherman. Lương tuần của Florentyna và Richard cộng lại vẫn không đủ để thanh toán hóa đơn, nên Zaphia đã tới cứu nguy.

“Nếu bốn đứa các con muốn đi ăn bên ngoài lần nữa,” Zaphia nói, “hãy gọi điện thoại cho mẹ và ta sẽ bay ngay đến trên chuyến tiếp theo.”

Cô dâu và chú rể rón rén leo lên giường lúc một giờ sáng.

“Em chưa bao giờ nghĩ mình cuối cùng sẽ lấy một giao dịch viên ngân hàng.”

“Anh chưa bao giờ nghĩ mình cuối cùng sẽ lấy một cô trợ lý bán hàng, nhưng xét về mặt xã hội học, nó đúng là nên tiến triển như vậy.”

“Hãy hi vọng rằng mọi chuyện không dừng lại với môn xã hội học đó,” Florentyna nói khi Richard tắt điện.

Abel đã thử mọi cách có thể để tìm hiểu xem Florentyna biến đi nơi nào. Sau nhiều ngày với những cuộc điện thoại, điện tín và thậm chí cố gắng lôi kéo cả cảnh sát, ông nhận ra rằng mình vẫn còn một chỉ dẫn duy nhất bỏ ngỏ. Ông bấm một số điện thoại ở Chicago.

“Xin chào,” một giọng lạnh lùng như William Kane cất lên.

“Bà biết tại sao tôi gọi điện.” “Tôi có thể đoán được.”

“Bà đã biết về Florentyna và Richard Kane bao lâu rồi?”

“Khoảng ba tháng. Florentyna đã bay về Chicago và nói với tôi về cậu ta. Tôi đã gặp Richard trong đám cưới của chúng nó. Con bé không hề phóng đại. Cậu ta là một người đàn ông hiếm có.”

“Bà có biết chúng nó giờ đang ở đâu không?” Abel yêu cầu.

“Biết.”

“Ở đâu?”

“Hãy tự tìm đi.” Đường dây tắt. Ai đó đã không muốn giúp.

Trên bàn làm việc trước mặt ông đặt một tập hồ sơ chưa mở đựng bản kế hoạch chi tiết cho chuyến đi châu Âu sắp tới của mình. Ông lật lướt các trang: hai vé máy bay, hai phòng đặt trước tại London, Edinburgh và Cannes, hai vé nhạc kịch, hai vé rạp hát; nhưng giờ đây chỉ còn một người sẽ đi. Florentyna sẽ không tham gia buổi khai trương khách sạn Edinburgh Baron hay Cannes Baron.

Ông chìm vào giấc ngủ chập chờn mà không muốn bị đánh thức. George tìm thấy ông gục trên bàn làm việc của mình vào tám giờ sáng ngày hôm sau.

George hứa với Abel rằng lúc ông trờ về từ châu Âu, ông ấy sẽ tìm ra vị trí của Florentyna, nhưng Abel giờ đây đã nhận ra – sau khi đọc đi đọc lại lá thư của con gái – rằng thậm chí cả khi ông tìm thấy, cô cũng sẽ không đồng ý gặp ông, trừ khi…. 

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.