Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19

❊ ❊ ❊

Nancy Ching điều hành cửa hàng rất tốt trong thời gian Florentyna sinh đứa con đầu lòng; nhưng khi cậu Kane nhỏ được đặt an toàn trong chiếc cũi ở hậu phòng, Florentyna quá hạnh phúc được trở lại làm việc. Cô giải thích với cô Tredgold, khi gửi bức ảnh đầu tiên của con trai, rằng cô chỉ hi vọng mình sẽ trở thành một người mẹ có trách nhiệm cho đến khi không thể không thuê một ai đó giúp đỡ. “Không phải là con sẽ tìm một ai đó giống cô loanh quanh Much Hadham,” cô viết thêm.

Trong suốt hai năm đầu của cuộc hôn nhân, cả cô và Richard đều tập trung vào việc xây dựng sự nghiệp của mình. Trong lúc Florentyna tìm kiếm địa điểm cho cửa hàng thứ hai, Richard tiến thêm một nấc nữa trên chiếc thang ngành ngân hàng.

Florentyna muốn dành nhiều thời gian tập trung vào các xu hướng thời trang hơn là vấn đề tài chính hằng ngày, nhưng cô không thể đề nghị Richard mỗi đêm đều kiểm tra sổ sách cho mình sau khi anh về nhà từ ngân hàng. Cô thảo luận những ý tưởng táo bạo về tương lại với Nancy, người có chút hoài nghi về việc đặt quá nhiều đơn hàng cho các loại cỡ dành cho phụ nữ nhỏ nhắn.

“Nó có thể vừa người tôi” – cô gái Trung Quốc bé nhỏ nhoẻn miệng cười – “nhưng không dành cho phần đông phụ nữ Mỹ.”

“Tôi không nghĩ vậy. Nhỏ nhắn sẽ trở thành thời thượng, và chúng ta phải là người đầu tiên thực hiện nó. Nếu phụ nữ Mỹ nghĩ đây là xu hướng, chúng ta sẽ chứng kiến một cuộc cách mạng mảnh mai, kiểu mà thậm chí sẽ khiến chính cô thấy mình béo kìa.”

Nancy cười. “Nhìn vào những đơn đặt hàng tương lai của cô với size bốn và sáu, cô có lẽ đúng đấy.”

Cả Richard và Florentyna đều không nhắc lại chủ đề phiền phức về gia đình họ sau chuyến viếng thăm của George, khi mà cả hai đều tuyệt vọng về một sự hòa giải. Họ vẫn giữ liên lạc thường xuyên với mẹ mình qua điện thoại, và mặc dù đôi lúc Richard nhận được thư của hai em gái, anh đặc biệt buồn khi không được mời tới tham dự lễ cưới của Virginia. Tình trạng không vui này có thể mãi mãi trôi dạt vô định nếu không vì hai sự kiện. Sự kiện thứ nhất khó tránh khỏi, trong khi cái thứ hai được tạo ra khi người không thích hợp nghe điện thoại.

Sự kiện thứ nhất diễn ra khi tập đoàn Baron quyết định mở một chi nhánh ở Los Angeles. Florentyna dõi theo sự phát triển của khách sạn mới với niềm hứng thú đặc biệt, trong lúc cô đang chuẩn bị mở cửa hàng thứ ba của mình. Khách sạn Baron gần nhất được hoàn thành vào tháng Chín năm 1960 và Florentyna nghỉ một buổi chiều hiếm hoi để xem Thượng nghị sỹ John Kennedy thực hiện lễ khai trương.

Cô đứng cuối một đám đông lớn tới xem ứng cử viên này, nhưng cô chỉ nhìn cha mình. Ông trong mắt cô dường như già đi nhiều và rõ ràng là đã tăng cân. Từ những người đang xúm quanh ông, rõ ràng ông có mối quan hệ tốt trong giới Dân chủ. Nếu Kennedy được lựa chọn, cô tự hỏi liệu cha mình sẽ được đề nghị điều còn lại duy nhất trong đời mà ông ấy muốn hay không.

Florentyna thấy ấn tượng bởi bài phát biểu chào mừng nhuần nhuyễn mà Abel thể hiện, nhưng cô bị mê hoặc bởi ứng cử viên Tổng thống trẻ tuổi, người đối với cô giống như hiện thân của nước Mỹ mới. Sau khi được nghe ông nói, cô mong muốn một cách cuồng nhiệt rằng John Kennedy sẽ trở thành Tổng thống tiếp theo. Ngay khi bài nói chuyện kết thúc, cô rời khỏi khách sạn Baron mới khai trương, quyết tâm dành thời gian ở lại San Francisco và gửi tiền về quận Chín bang Illinois cho chiến dịch của Kennedy, mặc dù cô đoán rằng cha mình đã đóng góp một khoản sẽ khiến cho những nỗ lực của cá nhân cô trở thành chẳng có ấn tượng gì. Richard vẫn kiên định là một thành viên đảng Cộng hòa không hề lay chuyển và là một người ủng hộ vững chắc cho phó Tổng thống Nixon.

“Chắc chắn anh nhớ những điều Eisenhower đã nói khi ông ấy được hỏi về người mang tiêu chuẩn[1]của các anh phải không?” Florentyna trêu chọc.

“Một điều không hề tâng bốc, anh chắc chắn đấy.” “Trong suốt thời kỳ của anh, một nhà báo đã hỏi ông ấy, phó Tổng thống Nixon đã tham gia vào quyết định trọng yếu nào?”

“Và câu trả lời của Ike là gì?” Richard hỏi lại. “Nếu anh cho em một tuần, em có thể nghĩ ra được điều gì đó đấy.”

***

Suốt những tuần lễ còn lại của chiến dịch tranh cử, Florentyna đã dành tất cả thời gian rảnh rỗi của cô để điền các phong bì và trả lời các cuộc gọi tại trụ sở chính của đảng ở San Francisco. Không giống hai cuộc bầu cử trước đây, cô cảm thấy bị thuyết phục rằng đảng Dân chủ đã tìm ra người mà cô có thể cống hiến sự ủng hộ không giới hạn. Cuộc tranh luận trên truyền hình cuối cùng giữa các ứng cử viên đã đánh thức trở lại trong cô niềm đam mê với chính trị gần như bị chôn vùi bởi Henry Osborne. Sức lôi cuốn và sự am hiểu chính trị của Kennedy thật ấn tượng, và Florentyna tự hỏi làm sao mà những người theo dõi chiến dịch tranh cử có thể bầu cho đảng Cộng hòa. Richard chỉ ra cho cô rằng sự lôi cuốn và ngoại hình đẹp không thể đem so sánh với chính sách thực tế và một thành tích đã được chứng minh, ngay cả khi nó bao gồm cả “cái bóng lúc năm giờ[2].”

Xuyên suốt đêm bầu cử, Richard và Florentyna thức xem kết quả. Những thay đổi ngoài dự đoán, sự hoán đổi vị trí và những ngạc nhiên kéo dài tới tận California, nơi chỉ với một sự chênh lệch nhỏ nhất trong lịch sử bầu cử nước Mỹ, Kennedy đã trở thành Tổng thống. Florentyna ngây ngất về kết quả cuối cùng được đưa ra, trong khi Richard vẫn khăng khăng rằng Kennedy sẽ không bao giờ có thể làm được điều đó nếu không có thị trưởng Daley và những thùng phiếu hạt Cook – hoặc không có chúng.

“Anh sẽ bầu một phiếu cho đảng Dân chủ nếu em ứng cử cho vị trí đó chứ?”

“Việc đó phụ thuộc vào chính sách của em. Anh là một nhân viên ngân hàng, không phải kẻ mộng mơ.”

“Chà, nhân viên ngân hàng cực kì tỉnh táo ạ, em muốn mở một cửa hàng nữa.”

“Cái gì cơ?” Richard nói.

“Có một món hời ở San Diego, một tòa nhà với hợp đồng thuê chỉ hai năm, nhưng có thể gia hạn.”

“Bao nhiêu?”

“Ba mươi nghìn đô la.”

“Em đúng là điên rồi, Jessie. Lợi nhuận dự kiến của em năm nay đã bị xáo trộn hết cả bởi việc mở rộng đấy.”

“Và vì chúng ta đang trong chủ đề về sự mở rộng, em lại có thai rồi.”

***

Khi vị tổng thống thứ ba mươi lăm đọc bản diễn văn nhậm chức, Florentyna và Richard xem buổi lễ qua ti vi trong căn hộ phía trên cửa hàng chính.

“Hãy để những tuyên bố này đi trước kể từ lúc này và tại nơi đây, tới những người bạn cũng như kẻ thù, rằng ngọn đuốc đã được truyền sang cho một thế hệ mới của nước Mỹ, sinh ra trong thế kỷ này, được siết chặt kỷ cương bởi chiến tranh, bị kìm nén bởi một nền hòa bình khó khăn và cay đắng…” Ánh mắt Florentyna không lúc nào rời khỏi người đàn ông mà rất nhiều người đã trao gửi niềm tin của họ. “Đừng hỏi đất nước có thể làm gì cho các bạn. Hãy hỏi các bạn có thể làm gì cho đất nước…” Khi Tổng thống Kennedy kết thúc bài phát biểu của mình, Florentyna nhìn đám đông đứng cả dậy và cô thấy mình đang hòa cùng sự hò reo hân hoan ấy. Cô tự hỏi không biết bao nhiêu người cũng đang vỗ tay trong những ngôi nhà khác khắp nước Mỹ. Cô quay sang Richard.

“Không tệ đối với một người đảng Dân chủ,” anh nói, nhận ra rằng mình cũng đang vỗ tay.

Florentyna mỉm cười. “Anh có nghĩ rằng cha em đang ở đó không?”

“Tất nhiên rồi.”

“Vậy bây giờ chúng ta hãy cùng ngồi xuống và chờ đợi sự bổ nhiệm thôi.”

George gửi thư ngày hôm sau và xác nhận rằng Abel đã có mặt ở Washington tại lễ ăn mừng. Ông kết thúc bức thư bằng câu: “Cha con dường như tự tin với việc quay trở về Warsaw, và không phải như một vị khách du lịch, và ta cũng chắc chắn tương tự rằng nếu ông ấy được đề nghị vị trí đó, sẽ dễ hơn để nói với ông chuyện gặp mặt Richard.”

“George đã trở thành một người bạn thật sự,” Florentyna nói.

“Đối với Abel cũng như đối với chúng ta,” Richard suy tư.

Mỗi ngày Florentyna đều kiểm tra mọi vị trí bổ nhiệm mới khi chúng được thông báo bởi Piere Salinger, thư ký báo chí của Nhà Trắng, nhưng không có thông báo nào liên quan đến việc đại sứ Ba Lan sắp ra mắt.

❀ ❀ ❀

[1] 100*Ý chỉ Nixon.

[2] 101* Five o’clock shadow: hàng râu mới nhú mờ mờ trên mặt và dưới cằm của người đàn ông.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.