Edward từ New York bay tới để kiểm soát chiến dịch trong khi Janet giữ liên lạc hằng ngày từ Washington. Tiền liên tục đổ từ mọi nguồn ủng hộ; những việc mà Florentyna đã làm cho mọi thành phần xã hội giờ bắt đầu được đền đáp. Với mười hai tuần lễ cho đến ngày bầu cử sơ bộ, những cuộc thăm dò ý kiến cho thấy tỷ lệ 58-42 nghiêng về ứng cử viên Kane trên toàn bang.
Xuyên suốt cuộc vận động tranh cử, các nhân viên của Florentyna sẵn sàng làm việc thâu đêm, nhưng ngay cả họ cũng không thể thu xếp để cô có mặt tại hai nơi cùng lúc. Ralph Brooks chỉ trích ghi chép bầu cử của cô cùng với việc cô không đạt được những kết quả thực tế nào trên cương vị hạ nghị sĩ tại Quốc hội. Một vài đòn tấn công của anh ta bắt đầu làm dao động lòng công chúng, trong lúc Brooks tiếp tục thể hiện năng lượng của một cậu bé mười tuổi. Mặc dù vậy, anh ta có vẻ không đạt được nhiều bước tiến khi cuộc thăm dò giữ nguyên ở mức khoảng 55-45 nghiêng về phía cô. Lời đồn đến tai Florentyna rằng phe Ralph Brooks đang cảm thấy tuyệt vọng và những nguồn đóng góp cho chiến dịch của anh ta đang cạn dần.
Richard bay về Chicago mỗi dịp cuối tuần và cả hai sống đây đó, thường là ngủ lại nhà của những tình nguyên viên xa trung tâm. Một trong những nhân viên chiến dịch trẻ của Florentyna lái xe không mệt mỏi đưa họ đi quanh tiểu bang trên một chiếc Chevette nhỏ màu xanh. Florentyna bắt tay từng người bên ngoài các cánh cổng nhà máy tại những nơi xa xôi nhất ở các thành phố trước bữa sáng, và tham dự những cuộc họp của nông dân tại những thị trấn hẻo lánh của Illinois trước bữa trưa, nhưng bằng cách nào đó, cô vẫn thu xếp được thời gian phù hợp cho các cuộc họp ban giám đốc của các tổ chức ngân hàng và báo chí tại Chicago suốt buổi chiều, trước bài phát biểu tối không thể khước từ và tiệc đón chào lúc khuya ở khách sạn Baron. Trong suốt thời gian đó, cô chỉ chấp thuận đúng một ngoại lệ, khi chưa bao giờ bỏ lỡ bất cứ cuộc họp hằng tháng nào của đầu tư ủy thác Remagen.
Khi cô có thời gian ăn, đó là những bữa sáng kiểu ai ăn nấy trả và những bữa tối góp chung đồ ăn. Đêm đến, trước khi ngã xuống giường, cô sẽ ghi nhanh lại những số liệu thực tế – được thu nhặt trong suốt những chuyến đi ngày hôm đó – vào một cuốn sổ ghi chép chi tiết màu đen đã long hết gáy, luôn luôn được mang bên người. Cô chìm vào giấc ngủ trong lúc cố gắng ghi nhớ những cái tên, không đếm xuể số lượng, của những người có thể bị tổn thương nếu cô chót quên vai trò của họ trong chiến dịch tranh cử của mình.
Richard quay về New York vào đêm Chủ nhật cũng mệt mỏi như Florentyna. Chưa một lần anh kêu ca hay làm phiền vợ mình với bất kì vấn đề nào đang phải đối mặt tại ngân hàng hay tập đoàn Baron. Cô mỉm cười với anh khi họ chào tạm biệt nhau tại sân bay một ngày tháng Hai lạnh lẽo: cô nhận ra anh đeo cặp găng tay bằng da màu xanh mà anh đã mua cho cha mình ở Bloomingdale’s hơn hai mươi năm về trước.
“Anh vẫn còn một đôi nữa để đeo, Jessie ạ, trước khi anh có thể bắt đầu để mắt đến một người phụ nữ khác,” anh nói và khiến cô mỉm cười.
Mỗi buổi sáng, Florentyna càng thêm quyết tâm giành ghế tại Thượng viện. Nếu cô có buồn lòng về chuyện gì, thì đó là việc cô ít được gặp William và Annabel. William, giờ để bộ râu kiểu Fidel Castro với vẻ tự hào, gần như chắc chắn giành được kết quả tốt nghiệp xuất sắc nhất, trong khi Annabel mang về nhà những người đàn ông trẻ khác nhau trong mỗi kỳ nghỉ.
Từ kinh nghiệm quá khứ, Florentyna học được cách chuẩn bị tâm lý đón nhận trận sấm sét sẽ giáng xuống một lúc nào đó trong chiến dịch tranh cử, nhưng cô không ngờ tới việc hai thiên thạch cùng một tiểu hành tinh có thể đồng hành cùng nhau. Suốt năm ngoái, Chicago rúng động bởi những vụ giết người địa phương tàn độc gây ra bởi một kẻ mà báo chí gọi là Tên Cắt Cổ Chicago. Sau khi tên giết người cắt ngang cổ mỗi nạn nhân của mình, hắn khắc một hình trái tim lên trán để phía cảnh sát chắc chắn về hung thủ thực hiện vụ tấn công. Ngày càng nhiều tại những buổi họp cộng đồng, Florentyna và Ralph Brooks nhận thấy họ bị dồn ép với những câu hỏi về luật pháp và trật tự xã hội. Ban đêm, các con phố của Chicago gần như vắng tanh bởi tiếng tăm của tên giết người, kẻ mà cảnh sát không có khả năng tóm được. Trước sự nhẹ nhõm của Florentyna, kẻ thủ ác đã bị bắt trong một đêm tại ký túc xá trường đại học Northwestern, hắn đã bất ngờ bị tóm khi đang ra tay với một sinh viên nữ.
Florentyna đã đưa ra lời phát biểu vào sáng hôm sau để ca ngợi lực lượng cảnh sát Chicago và gửi một lá thư viết tay đến viên sĩ quan đã thực hiện vụ bắt giữ. Cô nghĩ rằng tới đó sẽ là cái kết của chuyện này, cho đến khi đọc được số báo buổi sáng. Ralph Brooks tuyên bố cá nhân anh ta sẽ tiếp tục theo đuổi vụ án chống lại Tên Cắt Cổ Chicago này, ngay cả nếu nó dẫn tới kết quả anh ta sẽ phải hi sinh chiếc ghế tại Thượng viện. Đó là một nước đi thành công mà ngay cả Florentyna cũng phải thán phục. Tất cả báo chí trên toàn đất nước đã đăng chân dung vị luật sư bang điển trai bên cạnh ảnh của tên giết người nguy hiểm.
Phiên xét xử bắt đầu năm tuần trước kỳ bầu cử cơ sở, và Ralph Brooks xuất hiện trên trang bìa hằng sáng, yêu cầu mức án tử hình cho trường hợp này và những vụ giết người khác, để cho người dân Chicago có thể một lần nữa được dạo bước một cách an toàn trên các con phố ban đêm. Florentyna đưa ra hàng loạt lời phát biểu trên báo chí về khủng hoảng năng lượng, quy định tiếng ồn sân bay, hỗ trợ giá gạo, thậm chí cả những cuộc hành quân của người Nga dọc biên giới Ba Lan sau khi luật Quân sự được thiết lập, nhưng cô không thể kéo tay luật sư bang khỏi trang nhất. Trong một cuộc họp với ban biên tập tờ Tribune, Florentyna đã than phiền với vị chủ biên, người tỏ ra rất xin lỗi nhưng chỉ ra rằng Ralph Brooks giúp bán được báo. Florentyna ngồi trong văn phòng của cô tại Washington, nhận thức một cách bất lực rằng cô không có cách nào hiệu quả để đáp trả đối thủ của mình.
Với hi vọng một cuộc đụng độ có thể mang lại cho cô cơ hội tỏa sáng để thay đổi tình hình, cô thách thức Ralph Brooks một cuộc tranh luận công khai. Nhưng tay luật sư bang thông báo với báo chí rằng anh ta không thể xem xét những cuộc đối đầu như vậy trong khi trách nhiệm cộng đồng đang đè nặng trên vai.
“Nếu tôi đánh mất cơ hội được đại diện cho những con người tử tế của Illinois bởi quyết định này, thì cứ để nó như vậy đi,” anh ta nhắc đi nhắc lại. Florentyna chứng kiến từng phần trăm một ra đi.
Ngày Tên Cắt Cổ Chicago bị tuyên án, những cuộc thăm dò dư luận cho thấy tỷ lệ dẫn trước của Florentyna đã tụt xuống 52-48. Còn hai tuần lễ nữa để vươn lên.
***
Florentyna lên kế hoạch dành mười bốn ngày cuối cùng đó đi vòng quanh bang thì thiên thạch đầu tiên đáp xuống.
Richard gọi điện vào thứ Ba, sau ngày phiên tòa kết thúc, để báo cho cô biết bạn cùng phòng Annabel nói con gái họ đã không quay lại Radcliffe từ đêm Chủ nhật, và cô gái không nghe tin tức gì về con bé kể từ đó. Florentyna ngay lập tức bay về New York. Richard thông báo với cảnh sát và thuê một thám tử tư để tìm Annabel, sau đó bắt Florentyna quay về Chicago khi bên cảnh sát khẳng định với cô họ phải xử lý hai trăm hai mươi nghìn trường hợp người mất tích mỗi năm mà chỉ 1% trong số đó có kết thúc trong rắc rối nghiêm trọng, và phần lớn đều liên quan đến trẻ em dưới mười lăm tuổi. Richard chỉ ra rằng 1% là hai ngàn hai trăm người.
Khi Florentyna trở lại Chicago, cô đi đi lại lại trong tâm trạng rối bời, gọi điện cho Richard mỗi giờ những anh vẫn không có tin tức gì mới. Khi chỉ còn một tuần nữa, các cuộc thăm dò cho thấy Florentyna đang dẫn trước chỉ với tỷ lệ 51-49, và Edward cố gắng làm cho cô tập trung trở lại vào cuộc tranh cử. Nhưng những lời của Bob Buchanan cứ vẳng vẳng trong đầu cô, Nơi này chỉ có thể là một sự thay thế nghèo nàn cho một gia đình thực sự… Sau một kỳ nghỉ cuối tuần tệ hại, khi mà Florentyna cảm thấy cô mất nhiều phiếu bầu hơn là giành được, Richard gọi điện trong sự hân hoan để nói rằng đã tìm thấy Annabel, và con bé ở New York suốt thời gian đó.
“Tạ ơn Chúa,” Florentyna nói, những giọt nước mắt nhẹ nhõm dâng lên trong mắt cô. “Con bé ổn chứ?”
“Nó khỏe, và đang nghỉ ngơi tại bệnh viện Mount Sinai.”
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Florentyna lo lắng hỏi. “Nó đã phá thai.”
Florentyna bay về New York sáng hôm ấy để ở bên cạnh con gái mình. Trên chuyến bay, cô nghĩ mình nhận ra một nhân viên làm việc trong đảng ngồi cách vài hàng ghế phía sau: có điều gì đó trong nụ cười của anh ta. Khi đến bệnh viện, cô phát hiện ra rằng Annabel thậm chí còn không biết con bé được thông báo mất tích. Edward năn nỉ Florentyna trở lại Chicago bởi truyền thông đang liên tục thắc mắc cô ở đâu. Mặc dù anh đã xoay sở để giấu kín cuộc sống cá nhân của Annabel khỏi báo chí, một vài người bắt đầu trở nên cực kì tò mò về lí do vì sao Florentyna ở New York thay vì Illinois. Lần đầu tiên, cô phớt lờ lời khuyên của Edward.
Ralph Brooks nhanh chóng đưa ra gợi ý rằng cô quay về New York bởi có một cuộc khủng hoảng tại tập đoàn Baron và đó luôn luôn là vấn đề ưu tiên hàng đầu của cô. Dưới sự lôi kéo của Edward và sự đẩy đi của Annabel, Florentyna quay về Chicago vào đêm thứ Hai và nhận thấy mọi tờ báo tại Illinois đều nói rằng cuộc bầu cử đã quá gần.
Đêm hôm ấy, thiên thạch thứ hai rơi xuống, khi Thương Nghị sĩ cao cấp của Illinois tuyên bố trong mục điểm tin vào giờ cao điểm buổi tối rằng ông ta sẽ bầu chọn cho Ralph Brooks.
“Nhưng ông ta nói với em chỉ mới một tháng trước là sẽ nghiêng về phía em.”
“Ông ta có lẽ đã thay đổi ý kiến,” Edward nói, “hoặc đã thỏa thuận với Brooks.”
“Nhưng thỏa thuận gì,” Florentyna nói, “mà ông ta có thể đưa ra với Brooks cơ chứ?”
“Chỉ thời gian mới trả lời được thôi,” Edward đáp. Tiểu hành tinh bám sát đuôi của thiên thạch thứ hai. Sáng thứ Ba, Florentyna đọc dòng tiêu đề mà cô sợ hãi nhất: “Con gái của ứng cử viên đã phá thai.” Bài báo sau đó tiết lộ mọi chi tiết thậm chí đến cả số giường Annabel nằm. “Hãy cúi đầu và cầu nguyện” là tất cả những gì Edward nói khi anh cùng cô trải qua cái ngày đầy lo âu căng thẳng đó.
Florentyna dậy từ lúc sáu giờ sáng trong Ngày Bầu cử và Edward đưa cô tới nhiều địa điểm bỏ phiếu hết mức có thể trong khoảng thời gian mười bốn tiếng. Tại mỗi điểm dừng chân, nhân viên chiến dịch vẫy những biểu ngữ màu trắng xanh “Kane vào Thượng viện” và phát những tờ rơi nói về vai trò của Florentyna trong các vấn đề chính yếu. Tại một điểm, một cử tri hỏi Florentyna về quan điểm của cô đối với vấn đề nạo phá thai. Cô nhìn người phụ nữ đó một cách giận dữ và nói, “Tôi có thể đảm bảo với bà mọi quan điểm của tôi vẫn không có gì thay đổi,” trước khi nhận ra đó là một câu hỏi hoàn toàn vô tư, và cô mất thêm một phiếu bầu nữa. Các nhân viên của cô nỗ lực không biết mệt mỏi để chạm tới được mọi người ủng hộ Kane, và Florentyna không ngừng làm việc cho đến khi các điểm bỏ phiếu đóng cửa lúc mười giờ. Cô cầu nguyện rằng mình đã trụ lại được theo cách mà Carter đấu lại Ford năm 1976. Richard bay tới đêm hôm đó mang theo tin Annabel đã quay lại Radcliffe và hiện đang rất khỏe mạnh.
Khi Florentyna quay về Baron, hai vợ chồng ngồi lặng lẽ trong phòng. Ba chiếc ti vi được chỉnh về các kênh mà kết quả bầu cử sẽ được công bố trên khắp tiểu bang về quyết định Brooks hay cô sẽ được lựa chọn để đối đầu với ứng viên đảng Cộng hòa vào tháng Mười một.
Lúc mười một giờ tối, Florentyna dẫn hơn 2%. Tới mười hai giờ, Brooks dẫn trước 1%. Hai giờ sáng, Florentyna chầm chậm quay lại vị trí dẫn đầu với ít hơn 1%. Ba giờ sáng, cô ngủ gục trong vòng tay Richard. Anh không đánh thức cô dậy khi nghe kết quả cuối cùng , bởi anh muốn cô được ngủ.
Một lát sau, chính anh cũng ngủ gục và thức dậy với điều đầu tiên anh thấy là cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ, bàn tay nắm chặt. Chiếc ti vi liên tục phát ra kết quả: Ralph Brooks được lựa chọn làm ứng cử viên của đảng Dân chủ vào Thượng viện với 7.118 phiếu, khoảng cách sát sao chưa tới 0.5% điểm. Trên màn hình là hình Brooks đang vẫy tay và mỉm cười với những người ủng hộ.
Florentyna quay lại và nhìm chằm chằm vào màn hình một lần nữa. Đôi mắt cô không dừng lại ở vị luật sư bang tự mãn mà là người đàn ông đứng ngay sau anh ta. Giờ thì cô đã biết mình nhìn thấy nụ cười đó ở đâu trước đây.
***
Sự nghiệp chính trị của Florentyna đã đến điểm dừng. Cô giờ đây ra khỏi Quốc hội mà không có khả năng ngay lập tức quay trở lại Washington. Sau những rắc rối của Annabel, cô tự hỏi liệu đã đến lúc quay lại tập đoàn Baron cùng cuộc sống riêng tư hơn hay chưa. Richard không tán thành.
“Anh cảm thấy đáng tiếc nếu em từ bỏ cuộc đời chính trị sau tất cả thời gian em đã hi sinh cho nó.”
“Có thể đó là điểm chính. Nếu em không trở nên quá chú trọng vào cuộc đời riêng của mình và dành thêm chút ít sự chú ý cho Annabel, con bé đã không phải đối mặt với vấn đề khủng hoảng nhận thức như vậy.”
“Một cuộc khủng hoảng nhận thức! Đó là điều vớ vẩn mà anh nghĩ sẽ được nghe từ một trong những giáo sư xã hội học của con bé, chứ không phải từ em. Anh chưa bao giờ thấy William sụp đổ trước áp lực của bất kì ‘cuộc khủng hoảng nhận thức’ nào. Em yêu à, Annabel đã có một cuộc tình và đã bất cẩn; chuyện chỉ đơn giản có vậy thôi. Nếu tất cả mọi người khi có người yêu đều bị xem là bất bình thường, sẽ chỉ còn lại một vài người kì lạ trong số chúng ta thôi. Điều con bé cần nhất bây giờ là được đối xử một cách bình đẳng từ em.”
***
Florentyna gác lại mọi việc và đưa Annabel tới Barbados. Qua những cuộc tản bộ dài dọc bờ biển, cô biết về chuyện tình của con gái mình với một người ở Vassar. Florentyna vẫn không quen được với chuyện những người đàn ông tìm đến các cô bé sinh viên. Annabel không nói tên người đàn ông và cố gắng giải thích rằng mặc dù vẫn còn thích anh ta, cô bé không muốn dành cả cuộc đời mình cùng người đó.
“Mẹ có cưới người đàn ông đầu tiên mà mẹ lên giường cùng không?” Con bé hỏi. Florentyna không trả lời ngay lập tức, và sau đó kể cho Annabel về Scott Roberts.
“Thật là một gã tồi,” Annabel nói sau khi nghe câu chuyện. “Mẹ thật là may mắn khi tìm được cha ở Bloomingdale’s.”
“Không, Annabel. Giống như cha con luôn luôn nhắc mẹ, ông ấy đã tìm được mẹ.”
Mẹ và con gái trở nên gần gũi với nhau trong những ngày đó còn hơn cả nhiều năm qua. Richard và William nhập cuộc vui vào tuần thứ hai của kỳ nghỉ, và họ dành mười bốn ngày cùng nhau, tăng cân và nhuộm nâu da.
***
Richard hạnh phúc khi thấy Annabel và Florentyna rất thoải mái với sự hiện diện của nhau, và xúc động khi con gái anh bắt đầu nhắc tới William là “ông anh lớn của con.” Richard cùng Annabel thường đánh bại Florentyna và William trên sân gôn mỗi chiều trước khi dành cả buổi tối nói chuyện với nhau trong bữa ăn.
Lúc kỳ nghỉ kết thúc, họ đều thấy buồn khi phải trở về nhà. Florentyna thú nhận rằng cô không cảm thấy thích thú việc ném mình trở lại những cuộc đấu đá chính trị, cho đến khi Annabel tuyên bố điều cuối cùng mà cô bé muốn có là một người mẹ chỉ ở nhà và xem ti vi.
Florentyna thấy kì lạ là cô không đấu tranh một mình cho chiến dịch tranh cử năm đó. Trong thời gian cô đối đầu với Brooks cho vị trí Thương Nghị sĩ, phe Dân chủ đã lựa chọn Hugg Abbots, một luật sư trẻ tiềm năng để chạy đua vào chiếc ghế của cô tại Quốc hội. Vài thành viên của ủy ban thừa nhận rằng họ sẽ treo quyết định nếu thấy Brooks có cơ hội mong manh đánh bại cô trong đề cử của đảng tới Thượng viện.
Nhiều cử tri đề nghị Florentyna chạy đua với tư cách ứng cử viên độc lập, nhưng cô biết đảng sẽ không thông qua. Cùng với việc David Rodgers, một Thương Nghị sĩ khác đến từ Illinois, người non trẻ năm mươi lăm tuổi và mới chỉ ở nhiệm kỳ thứ hai của mình, cô miễn cưỡng chấp nhận rằng sự nghiệp chính trị của mình đã kết thúc rồi.
Florentyna bay về Chicago để nói chuyện với tư cách đại diện của Hugh Abbots trong vài dịp và vui mừng khi anh ta giành được chiếc ghế, mặc dù anh ta chỉ giữ nó với 3.223 phiếu hơn. Mọi việc chẳng khá hơn là bao khi cô đọc dòng tiêu đề trên tờ Chicago Tribune ngày hôm sau:
BROOKS CHIẾN THẮNG DỄ DÀNG TẠI QUÊ NHÀ TRONG CUỘC ĐUA VÀO THƯỢNG VIỆN.