"Về vấn đề đời tư của cán bộ lãnh đạo, tôi đã nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại rồi, nhất định phải yêu cầu nghiêm ngặt, tuyệt đối không được nhập nhằng. Thế nhưng một số đồng chí lại để ngoài tai. Ngay sáng hôm nay, đồng chí Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Tôn Chí Quân đã tìm tôi, nhắc đến mấy vụ án tham nhũng bị phát hiện gần đây đều liên quan đến nữ sắc. Trong đó, một vị phó quận trưởng lại bao nuôi tới sáu, bảy cô tình nhân. Các đồng chí nói xem, chuyện này có bình thường không?"
Một giờ ba mươi phút chiều thứ Tư, tại hội trường số 2 của Thành ủy, không còn một chỗ trống. Trên sân khấu chính bao quanh bởi hoa tươi, Vương Tư Vũ đang phát biểu. Anh không đọc theo văn bản mà phát biểu ứng biến. Trong mười mấy phút diễn thuyết, anh lồng ghép không ít phương ngữ Nam Việt, điều tiết bầu không khí hội trường cực kỳ tốt. Một số cán bộ vốn quen ngủ gật trong các cuộc họp cũng vươn cổ lên, nghe một cách say sưa ngon lành.
Đang lúc nói hăng say, chiếc điện thoại bên bàn bỗng rung lên hai cái. Vương Tư Vũ liếc mắt nhìn, thấy người gửi tin nhắn viết một chữ 'Nam', vội vàng tắt điện thoại, cầm cốc lên nhấp một ngụm trà. Anh lại đưa mắt nhìn quanh hội trường, giơ hai ngón tay gõ mạnh lên bàn, đầy căm phẫn nói: "Đối với những cán bộ như vậy, tôi muốn hỏi, đảng tính của các đồng chí để đâu rồi? Nguyên tắc của các đồng chí để đâu rồi? Quan niệm đạo đức của các đồng chí để đâu rồi? Các đồng chí còn chút tố chất chính trị tối thiểu nào không? Chung quy lại một câu: Các đồng chí có còn là đảng viên Đảng Cộng sản nữa hay không?"
Dưới sự chất vấn chính nghĩa lẫm liệt của anh, cả hội trường im phăng phắc. Một số người chột dạ đưa mắt nhìn sang, trông thấy gương mặt sát khí đằng đằng của Bí thư Vương, trong lòng đánh trống liên hồi; những cán bộ khác thì không ngừng nghiền ngẫm mấy câu nói này, xấu hổ cúi gầm mặt.
Rất nhiều cán bộ trẻ ở hàng ghế cuối lại vô cùng kích động. Từ khi Bí thư Vương đến quan trường Tân Hải, đả hắc phản tham, lại còn chế định các biện pháp tương ứng, tăng cường giám sát và quản lý cán bộ lãnh đạo ngoài tám giờ làm việc, những động thái này khiến người ta cảm thấy mới mẻ, rất phấn chấn, khiến họ nhìn thấy hy vọng mới.
Nửa giờ sau, trong phòng họp vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Vương Tư Vũ được đám đông vây quanh rời khỏi hội trường, trở về văn phòng Bí thư Thành ủy. Ngồi sau bàn làm việc, anh vội lấy điện thoại ra, mở tin nhắn Thẩm Nam Nam gửi tới. Chỉ thấy trên đó viết: "Chúng ta phải đoàn kết chặt chẽ xung quanh chiếc điện thoại, lấy tin nhắn làm trung tâm, giương cao ngọn cờ lý luận vĩ đại 'có rảnh phải soạn, có soạn phải gửi, có gửi phải hồi', quán triệt sâu sắc tư tưởng quan trọng 'không gửi tin nhắn là lãng phí', kiên trì tinh thần 'hai nhất định': nhất định không sợ mỏi tay, nhất định không sợ phiền phức, coi việc giữ liên lạc, thường xuyên quấy nhiễu là nhiệm vụ hàng đầu. Phải thay đổi tận gốc rễ cục diện thường ngày không liên lạc, có việc mới gửi tin nhắn. Tin nhắn phải có tư tưởng mới, chém gió phải có đột phá mới, đấu khẩu phải có cục diện mới, từ đó đưa mối quan hệ giữa anh và em tiến tới con đường phát triển bền vững!"
"Vừa rồi đang họp, không tiện lắm." Vương Tư Vũ mỉm cười nhấn bàn phím điện thoại, gửi lại một tin nhắn: "Sao thế, Nam Nam, muốn phát triển bền vững với anh à? Thế thì đừng kết hôn nữa."
Một lúc sau, điện thoại lại rung lên. Thẩm Nam Nam viết trong tin nhắn: "Đáng ghét, thà phá một ngôi chùa còn hơn phá một cuộc hôn nhân, đừng quên, anh chính là người chủ hôn đấy."
"Vậy phải làm sao đây?" Vương Tư Vũ mỉm cười, tiếp tục nhắn lại: "Hay là thế này, anh để cậu ta ra nước ngoài đi, tu nghiệp mấy năm rồi hãy về."
"Làm ơn, công quyền không được dùng như thế đâu!!!!!!!!!" Tin nhắn của Thẩm Nam Nam nhanh chóng gửi tới, trong đó còn kèm theo một biểu tượng tượng trưng cho sự tức giận.
Vương Tư Vũ bật cười, lại trả lời: "Tùy em, nhưng anh sẽ không chia sẻ phụ nữ với người khác đâu."
"..." Thẩm Nam Nam lại gửi tiếp hai tin nhắn qua: "Nhưng em muốn tìm một người đàn ông yêu em làm chồng, người đàn ông em yêu làm tình nhân. Vì anh kén chọn như vậy, hay là hai ta cắt đứt đi."
"Thật ư? Vậy anh phải 'vung lệ trảm Ngu Cơ' rồi." Vương Tư Vũ mỉm cười, lại gửi một tin nhắn đi.
Thẩm Nam Nam sốt ruột, vội vàng gửi lại một tin nhắn: "Đừng, cho em chút thời gian, để em cân nhắc lại đã."
"Được thôi." Vương Tư Vũ gửi tin nhắn xong, ném điện thoại sang một bên, uống trà một lát rồi lật cuốn sổ bìa đen trước mặt, cầm bút viết một chữ 'Giới'. Dừng lại một chút, anh lại thêm bốn chữ lớn: 'Không thể không giới!', tất nhiên, đây không phải lần đầu tiên Bí thư Vương hạ quyết tâm như vậy.
Mỗi người phụ nữ xinh đẹp đều là một cuốn sách. Cuốn sách Thẩm Nam Nam này, Vương Tư Vũ chỉ trong một đêm đã lật xem bốn lần, niềm vui trong đó tự nhiên là khó mà hình dung. Người ta vẫn nói giữa nam và nữ phải có tình cảm sâu đậm, làm chuyện đó mới như cá gặp nước, tuyệt diệu không gì sánh bằng. Nhưng thực ra, những người phụ nữ xinh đẹp xa lạ lại càng có thể khơi dậy ham muốn chinh phục của đàn ông.
Chỉ là, tình dục ra tình dục, tình cảm ra tình cảm, đàn ông về phương diện này hầu hết đều phân chia rất rõ ràng. Phụ nữ thì khác, thường đã có tình dục là sẽ nảy sinh tình cảm. Sau khi trải qua chuyện mây mưa, Vương Tư Vũ cảm nhận rõ ràng Thẩm Nam Nam đã lún sâu vào đó, có chút khó mà dứt ra được, chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày đã gửi tới mấy chục tin nhắn.
Nhưng như vậy lại làm Vương Tư Vũ thấy đau đầu. Làm quan ngày càng lớn, phụ nữ ngày càng nhiều, sau này đúng là một chuyện rắc rối. Điều đáng buồn là mỗi lần đối mặt với cám dỗ, anh đều khó mà kiềm chế. Làm sao để giới sắc là bài toán khó nhất mà Bí thư Vương phải đối mặt. Tất nhiên, về vấn đề này, ngoài chính bản thân ra, không ai có thể giúp đỡ anh.
"Phải xử lý mối quan hệ với Thẩm Nam Nam thế nào đây? Đúng là đau đầu thật!" Vương Tư Vũ cầm bút ký, vạch những đường trên cuốn sổ bìa đen, nội tâm cực kỳ giằng xé. Nói thật lòng, lần 'ăn vụng' này, anh thực sự chưa từng nghĩ đến việc phải chịu trách nhiệm. Thẩm Nam Nam cứ nghiêm túc thế này khiến anh có chút chột dạ.
"Cộc cộc cộc..." Tiếng gõ cửa vang lên. Vương Tư Vũ ngừng suy nghĩ, khép cuốn sổ bìa đen lại, mặt không cảm xúc nói: "Mời vào!"
Lỗ Ngọc Đình đẩy cửa bước vào, nói nhỏ: "Bí thư Vương, mười phút trước có người say rượu lái xe, vượt đèn đỏ, còn đánh bị thương cảnh sát giao thông. Khi cảnh sát tuần tra hỏi cung, người đó xưng là cháu của anh. Phía bên đó không dám quyết định nên gọi điện tới hỏi."
"Cái gì? Cháu tôi? Tôi làm gì có đứa cháu lớn đến thế!" Vương Tư Vũ lập tức nổi giận, xua tay nhíu mày nói: "Sau này những chuyện như vậy không cần hỏi nữa, nên làm thế nào thì cứ làm thế ấy!"
"Vâng, thưa Bí thư Vương." Lỗ Ngọc Đình gật đầu nhưng không rời đi mà khẽ nhắc nhở: "Bí thư Vương, người đó từ Hoa Tây tới, tên là Ngụy Thiên, cậu ta còn yêu cầu được nói chuyện điện thoại với anh."
"Ngụy Thiên?" Trong đầu Vương Tư Vũ hiện lên hình bóng một thằng nhóc khờ khạo, chợt vỗ trán bật cười, lắc đầu nói: "Hóa ra là con trai Ngụy Minh Lý. Thế thì cậu ta không nói sai, xét về vai vế, đúng là nên gọi tôi là chú."
Lỗ Ngọc Đình mím môi cười, thăm dò hỏi: "Để bên đó thả người ạ?"
"Không cần, tôi nói chuyện với nó một chút!" Vương Tư Vũ cầm cốc uống ngụm trà, thầm thấy lạ, thằng nhóc Ngụy Thiên này không ở Hoa Tây, chạy đến Tân Hải làm loạn cái gì.
Vài phút sau, điện thoại kết nối. Giọng nói thô kệch của Ngụy Thiên vang lên bên tai anh: "Chú à, con là con trai Ngụy Minh Lý đây. Hồi ở Thanh Châu, vì chuyện bạn gái mà hai chú cháu mình từng đánh nhau một trận, chú còn nhớ không?"
Vương Tư Vũ gật đầu mỉm cười: "Nhớ, sao lại không nhớ chứ. Tiểu Thiên, cậu đến Tân Hải sao không tới thăm tôi?"
Ngụy Thiên nghểnh cổ, mắt trừng to, giọng ồm ồm nói: "Chú, con mới đến chiều nay. Vừa rồi vì lái xe nghe điện thoại nên không để ý, vượt đèn đỏ, rồi lại cãi nhau vài câu với cảnh sát giao thông nên họ bắt con đi rồi."
Vương Tư Vũ hừ một tiếng, cầm cốc lên, bực dọc nói: "Chỉ cãi nhau vài câu thôi à? Thế cậu có đánh người không?"
"Đánh ạ, con chỉ đấm một cái!" Ngụy Thiên gãi gãi sau đầu, cười gượng, ấp úng nói: "Chú, chú biết đấy, tính con giống bố, không kiềm chế được nóng giận... Người đó nhìn cũng rắn rỏi lắm, ai dè không chịu nổi đòn, một đấm là ngã lăn ra!"
"Hồ đồ!" Vương Tư Vũ sa sầm mặt mũi, đặt mạnh cốc xuống bàn làm việc, nghiêm giọng nói: "Cậu đúng là to gan bằng trời, đến cảnh sát mà cũng dám đánh, còn không mau xin lỗi người ta, bồi thường thiệt hại đi!"
Ngụy Thiên không dám cãi lại, chỉ cúi đầu, vẻ mặt ngoan ngoãn nói: "Chú, con biết sai rồi, đã xin lỗi rồi nhưng họ không chịu thôi, còn đòi giam giữ con."
Vương Tư Vũ nhíu mày, có chút khó chịu nói: "Vậy thì cứ giam giữ đi. Tôi sẽ không nói giúp cho cậu đâu, cậu làm sai chuyện gì thì phải gánh chịu hậu quả đó."
Ngụy Thiên ngớ người, há hốc mồm, lắp bắp nói: "A, chú, con là đến nương nhờ chú mà, mới tới nơi, chưa kịp gặp mặt đã bị giam giữ, không hay lắm đâu nhỉ?"
"Nương nhờ tôi, ý gì?" Vương Tư Vũ hơi nhíu mày. Thằng nhóc Ngụy Thiên này rất bướng, tính tình nóng nảy, là kẻ hay gây chuyện, người bình thường không trị nổi. Tuy nhiên, nếu đây là ý của Ngụy Minh Lý thì anh thực sự không thể từ chối.
Ngụy Thiên ỉu xìu, khúm núm nói: "Chú, con không muốn ở Hoa Tây nữa, cố ý đến Nam Việt để nương nhờ chú. Nếu chú không thu nhận con thì con chẳng còn nơi nào để đi nữa."
Vương Tư Vũ mỉm cười, khẽ nói: "Tiểu Thiên, chuyện cậu tới đây đã nói với Minh Lý chưa?"
"Có nhắc qua một câu." Ngụy Thiên do dự một chút rồi gãi đầu, hơi xấu hổ nói: "Bố con bảo con cút đi càng xa càng tốt, muốn đi đâu thì đi, đừng ở trước mắt ông ấy cho chướng mắt là được."
"Cái ông Ngụy Lão Nhị này, vẫn cái tính bướng bỉnh đó." Vương Tư Vũ cười ha hả, uống ngụm trà, mỉm cười nói: "Tiểu Thiên, sức khỏe bố cậu dạo này thế nào?"
Ngụy Thiên thở dài, có chút bất lực nói: "Không tốt lắm. Sau khi bác cả nghỉ hưu, bố con bị điều về thành phố, ngồi ghế lạnh, ngày nào cũng uống rượu mơ màng, rất ít khi tỉnh táo."
Vương Tư Vũ gật đầu, khẽ nói: "Thế cậu đến Nam Việt này có dự định gì không? Muốn kinh doanh hay làm công chức?"
Ngụy Thiên cười toe toét, lắc đầu nói: "Chú, hai việc đó đều hại não lắm, con không có đầu óc ấy. Chỉ có sức lực thôi, nếu chú không chê, con làm vệ sĩ cho chú là được!"
"Tôi không cần vệ sĩ." Vương Tư Vũ cười nhạt, khẽ nói: "Thế này đi, cậu cứ ở yên đó, chấp nhận hình phạt đi. Sau khi ra ngoài, tôi sẽ sắp xếp cho cậu một nơi, rèn luyện một thời gian. Nếu sửa được cái tính nóng nảy thì tôi thu nhận cậu, còn không sửa được thì sớm về Hoa Tây đi, đừng gây thêm rắc rối cho tôi."
Ngụy Thiên ngẩn người, kinh ngạc nói: "Chú, đi đâu rèn luyện ạ?"
Vương Tư Vũ cười cười, khẽ nói: "Đến Minh Liên Tự đi, ở đó có lớp tu hành ngắn hạn. Đến đó đọc kinh văn nhiều vào, tu thân dưỡng tính. Khi nào giác ngộ rồi thì hãy đến làm việc cho tôi!"
"Gì cơ, chú, chú không phải bảo con đi xuất gia làm sư đấy chứ?" Ngụy Thiên ngẩn người nửa ngày, nghe tiếng tút tút trong điện thoại, gào lên: "Đây... đây là cái quái gì thế này? Mẹ kiếp, bạn gái con đã nhường cho chú rồi, chú lại bắt con đi tu? Chú cũng quá không trượng nghĩa rồi đấy!"
Hai giờ sáng, vạn vật tĩnh mịch, đại đa số mọi người đã chìm vào giấc ngủ nhưng phòng thẩm vấn của Cục thành phố vẫn sáng đèn. Nơi đây vẫn đang diễn ra cuộc đấu trí thầm lặng. Cuộc thẩm vấn đã kéo dài mấy tiếng đồng hồ. Một điều tra viên tóc hoa râm đã không chịu nổi nữa, đang nheo mắt ngủ gật.
Phạm Yêu Lục châm một điếu thuốc, chậm rãi rít mấy hơi cho tỉnh táo rồi ngẩng đầu nhìn Giang Hạ Chi cách đó vài mét, thản nhiên nói: "Lão Giang, cứ chống đỡ thế này cũng không phải cách. Vẫn câu nói cũ, cứ cứng đầu không có lối thoát đâu, sớm muộn gì cũng phải khai. Khai sớm thì chủ động sớm, ông trút bỏ được gánh nặng tâm lý, chúng tôi cũng được về ngủ một giấc ngon lành, mọi người đều được giải thoát."
Sắc mặt Giang Hạ Chi vàng vọt, quầng mắt thâm đen, khuôn mặt hơi phù nề nhưng vẫn cứng như đá. Im lặng hồi lâu, ông ta mới lắc đầu khẽ nói: "Cái gì cần khai đã khai hết rồi. Tội trạng hiện giờ, bắn tôi năm lần cũng đủ rồi. Thực sự không biết các người còn muốn gì nữa."
"Giang Hạ Chi, ông đúng là không thấy quan tài không đổ lệ!" Phạm Yêu Lục giơ tay phải lên, đập mạnh xuống bàn một cái 'bộp'. Điều tra viên già giật nảy mình, vội ngẩng đầu lên, lấy tay dụi đôi mắt đầy tơ máu, nhíu mày nói: "Nói nhanh đi, đừng cố nữa, kẻo mọi người đều phải chịu khổ theo ông, hà tất phải thế chứ!"
Giang Hạ Chi quay mặt sang bên, trong mắt lộ vẻ khinh bỉ, thản nhiên nói: "Phạm Yêu Lục, vào đây bao nhiêu ngày rồi, ngoài việc đập bàn trợn mắt, anh không còn trò gì khác à? Thay đổi đi, Giang Hạ Chi tôi không ăn chiêu này đâu!"
"Được, được, vậy thì đổi." Phạm Yêu Lục quay người lại, nhìn điều tra viên già một cái, khẽ nói: "Lão Triệu, ông về chợp mắt tí đi, tôi nói chuyện riêng với lão. Lão già này cứng đầu cứng cổ, không dùng biện pháp thì đúng là không chịu mở miệng."
"Thế cũng được, nhưng anh phải kiềm chế đấy, đừng có động tay động chân. Vụ án này nhiều người đang để mắt tới lắm đấy!" Điều tra viên già không yên tâm, chỉ tay vào camera giám sát ở góc tường rồi dặn thêm một câu mới cầm cốc trà rời đi.
Phạm Yêu Lục đóng cửa phòng, ngồi lại phía sau bàn, phủi gạt tàn thuốc, khẽ nói: "Ngô Minh Phổ bị đình chỉ công tác rồi, ông biết không?"
Giang Hạ Chi ngẩn người, sau đó lắc đầu, mặt không cảm xúc nói: "Không biết, cũng không hứng thú. Tôi với ông ta không qua lại gì cả."
"Nhưng ông ta có vẻ rất hứng thú với ông đấy." Phạm Yêu Lục mỉm cười, nheo mắt nói: "Từ khi ông bị bắt vào đây, ông ta đã gặp riêng ông ba lần, mỗi lần đều trò chuyện rất lâu, đúng không?"
Giang Hạ Chi cười nhạt, không cho là đúng: "Ông ta là Đội trưởng Cảnh sát hình sự, cũng là thành viên tổ chuyên án của các anh, muốn gặp tôi thì có gì không bình thường chứ."
"Hai người đã nói những gì?" Phạm Yêu Lục cầm chìa khóa, bước đến sau lưng Giang Hạ Chi, tháo còng tay phía sau của ông ta ra, vỗ vỗ vai Giang Hạ Chi, ánh mắt dán chặt vào gương mặt đối phương, quan sát tỉ mỉ những thay đổi trên nét mặt ông ta.
Giang Hạ Chi khẽ thở phào, bóp bóp cổ tay đau nhức, lại vẩy vẩy cánh tay tê dại, lạnh lùng nói: "Còn có thể là gì, tất nhiên là giống anh, cứng rắn ép tôi phải thành khẩn khai báo chứ sao!"
Phạm Yêu Lục trở lại sau bàn, mở túi da, lấy từ trong đó ra một lá thư, khẽ nói: "Lá thư này là ông đưa cho bảo mẫu, nhờ bà ta bảo quản giúp để lại cho Giang Khổ Nhi đúng không?"
Thân hình Giang Hạ Chi chấn động, trên mặt lộ vẻ giận dữ bất thường, nhưng ngay sau đó lại khôi phục bình thường. Ông ta xua tay, thản nhiên nói: "Đã biết rồi thì cần gì phải hỏi tôi nữa."
Phạm Yêu Lục cười, đầy ẩn ý nói: "Tất nhiên phải hỏi rồi, nếu biết cái cây tiền đó trồng ở đâu, chẳng phải tôi phát tài rồi sao?"
Tim Giang Hạ Chi đập mạnh, ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm Phạm Yêu Lục, thăm dò: "Sao, tiểu Phạm, anh cũng động tâm à?"
"Không động tâm sao được, người chết vì tiền, chim chết vì mồi!" Phạm Yêu Lục dập mẩu thuốc, lấy chân di di, chửi bới: "Làm cảnh sát này, sớm hôm bận rộn làm việc bán mạng, một tháng còn chẳng kiếm được mấy đồng. Có cơ hội giàu lên sau một đêm, tất nhiên phải tranh thủ rồi!"
Giang Hạ Chi nheo mắt nhìn cậu ta hồi lâu, ngập ngừng nói: "Tiểu Phạm, bức thư này, anh không cho ai khác xem đấy chứ?"
Phạm Yêu Lục lắc đầu, cười nói: "Tất nhiên là không rồi. Hơn nữa, chỉ có mình tôi đi tìm bà bảo mẫu, đã dặn bà ta không được nói lung tung rồi."
Giang Hạ Chi nhíu mày suy nghĩ hồi lâu mới thản nhiên nói: "Vậy được, bức thư này anh giữ lấy. Sau này tìm được Khổ Nhi thì chuyển bức thư đó cho nó, bảo nó chia cho anh ba phần, đó cũng là một khoản tiền không nhỏ đâu. Biệt thự, xe cộ, phụ nữ, anh đều có đủ cả."
Phạm Yêu Lục cầm cốc lên uống trà, lười biếng nói: "Lão Giang à, có lẽ ông còn chưa biết, Khổ Nhi bị bắt rồi, dự đoán là phải chịu án ba mươi năm."
"Cái gì?" Giang Hạ Chi sững sờ, ngẩn ngơ nhìn Phạm Yêu Lục, trong mắt đầy vẻ kinh hãi.
Phạm Yêu Lục gật đầu, cầm lá thư trên tay khẽ ném xuống bàn, nhíu mày nói: "Sau khi lấy được bức thư này, tôi đã mất ngủ. Nhắm mắt lại là thấy tiền giấy cứ ào ào rơi từ trên trời xuống. Lão Giang, ông hại người không ít đâu... Cái cây đó trồng ở đâu thế?"
"Đừng vòng vo nữa, nói xem Khổ Nhi phạm tội gì?" Giang Hạ Chi xua tay, có chút thiếu kiên nhẫn ngắt lời cậu ta.
Phạm Yêu Lục thở dài, khẽ nói: "Con bé đó ở kinh thành ăn cắp một món bảo vật. Đó là thứ gì tôi cũng không rõ, dù sao cũng gây động tĩnh không nhỏ, kinh động tới một vị lãnh đạo cấp phó quốc gia, đích thân phê bút yêu cầu xử lý nghiêm. Hiện tại đã bị bắt rồi, nhưng giống ông, chưa tuyên án. Hai ông cháu nhà ông đúng là... nói sao nhỉ?"
Giang Hạ Chi nghe xong, sắc mặt tái mét, đôi tay run lên vài cái mới khôi phục bình tĩnh, nhíu mày nói: "Họ Phạm kia, đừng lừa tôi. Thực sự xảy ra chuyện như vậy mà tôi lại không biết ư?"
Phạm Yêu Lục cười nhạt, khẽ nói: "Lão Giang, khẩu khí cũng lớn đấy. Ý của ông tôi hiểu, nhân vật như Giang Hạ Chi ông đây, dù có đang ở trong tù thì tin tức cũng nhạy hơn tôi, đúng không?"
"Tùy anh nghĩ sao thì nghĩ, đừng dùng Khổ Nhi ra để uy hiếp tôi, vô dụng thôi!" Giọng điệu Giang Hạ Chi tuy rất cứng rắn nhưng đôi tay trên đầu gối lại đang run lên bần bật, cho thấy tâm trạng lo lắng bất an của ông ta lúc này.
Phạm Yêu Lục thấy thời cơ đã chín muồi, bèn cười, thừa thắng xông lên: "Lão Giang, không giấu gì ông, để tìm được cái cây giấu bảo vật đó, tôi đã vắt óc suy nghĩ muốn tìm tung tích Khổ Nhi. Đây là tin tức mới nhận được, không sai được đâu."
"Tôi không tin!" Giang Hạ Chi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Phạm Yêu Lục, khinh miệt nói: "Chỉ dựa vào anh mà cũng tiếp cận được những thông tin này ư? Còn lãnh đạo cấp phó quốc gia lên tiếng nữa, tôi thấy anh quên mất thân phận của mình rồi!"
Phạm Yêu Lục mỉm cười khẽ nói: "Lão Giang, nghi ngờ của ông không sai. Lẽ ra tôi không thể tiếp cận những thông tin này, nhưng lần này xử lý vụ án của ông, tôi đã kết thân với mấy tinh anh cảnh giới từ kinh thành đến. Thông qua một hồi liên hệ, mới có được tin tức này."
Dừng lại một chút, cậu ta lại vắt chéo chân, cười như không cười nói: "Giang Hạ Chi, thực ra tôi vẫn khá phục lão nhân gia ông đấy. Có thể khiến vị thái tử gia đó từ kinh thành điều động cảnh lực đến Tân Hải thu thập sự thật phạm tội của ông, ông cũng coi như phong quang một lần rồi."
Giang Hạ Chi xua tay, thần tình lãnh đạm nói: "Được rồi, Phạm Yêu Lục, tôi thừa nhận anh rất thông minh, biết tìm điểm yếu của tôi để ra tay, nhưng câu chuyện này bịa đặt quá hoang đường, không ai tin đâu."
Phạm Yêu Lục cầm một chiếc băng cassette đặt vào máy ghi âm bên cạnh. Sau khi bật lên, bên trong truyền ra một giọng nói hoảng loạn: "Ông nội, ông nội, con biết sai rồi, con không dám nữa, mau đến cứu con đi. Họ nói muốn phán con tù chung thân đấy, con thực sự không cố ý đâu!"
Giang Hạ Chi bật dậy, lấy tay ôm ngực, run rẩy nói: "Là Khổ Nhi, là Khổ Nhi..."
"Tách!" Phạm Yêu Lục tắt máy ghi âm, lấy băng ra, khẽ nói: "Lão Giang, lần này chắc nên tin rồi chứ? Đừng coi thường cảnh sát nhỏ, tôi được phái tới thẩm vấn ông thì đã nói lên sự tin tưởng của cấp trên rồi, hiểu chưa?"
"Hiểu, hiểu rồi!" Giang Hạ Chi thất thần ngồi xuống, vùi đầu vào giữa hai đầu gối, đôi tay vò đầu, đau đớn nói: "Đứa trẻ này, rốt cuộc đã gây họa rồi. Tôi sai rồi, lúc nó còn nhỏ đáng lẽ phải gửi nó đi, không nên giữ lại bên người!"
"Có thể thấy, ông có tình cảm rất sâu đậm với nó." Phạm Yêu Lục cầm lá thư trên bàn, rung rung, mỉm cười nói: "Lúc mới thấy lá thư này, còn làm tôi cảm động một phen, thậm chí khó mà hiểu nổi, một lão già như thế sao lại là đại ca xã hội đen khét tiếng được?"
Giang Hạ Chi từ từ ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm đối phương, khẽ nói: "Phạm Yêu Lục, rốt cuộc anh muốn làm gì?"
"Rất đơn giản, muốn cứu nó thì ông phải hợp tác!" Phạm Yêu Lục cầm hộp băng cassette, đầy tự tin nói: "Tôi lấy được món đồ này thì cũng có thể cứu nó ra."
Giang Hạ Chi giật mình, thốt lên: "Cứu thế nào?"
Phạm Yêu Lục cười cười, khẽ nói: "Cái gì cần khai thì khai hết ra, chuyện còn lại đều dễ giải quyết. Đừng quên, Giang Khổ Nhi gây chuyện ở kinh thành, Bí thư Vương chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là có thể dàn xếp ổn thỏa!"
Giang Hạ Chi đứng dậy, run rẩy bước tới trước bàn, chìa đôi bàn tay khô héo ra, nắm lấy cổ áo Phạm Yêu Lục, hung ác nói: "Họ Phạm kia, đừng chơi trò lươn lẹo với tôi, anh có tin không, dù là bây giờ, tôi vẫn có cách đối phó với anh, khiến anh sống không bằng chết!"
"Tin, tất nhiên là tin rồi, ông còn có nhân vật lớn chống lưng cơ mà!" Phạm Yêu Lục biểu cảm rất bình tĩnh, lấy tay chỉ vào camera giám sát ở góc trên bên phải, nhíu mày nói: "Thành thật quay về ngồi đi, xử lý thứ đó vất vả lắm đấy!"
Giang Hạ Chi hừ một tiếng, đưa tay rút một điếu thuốc trong bao trên bàn, cầm bật lửa quay lại chỗ cũ, ngồi trên ghế, 'tách' một tiếng châm lửa, hít sâu một hơi, nhíu mày nói: "Nếu tôi khai hết, Khổ Nhi thực sự có thể được thả ra không?"
Phạm Yêu Lục cười lạnh một tiếng, vươn vai, gác hai chân lên bàn, khẽ lắc đầu nói: "Lão Giang đầu, ông già thật rồi, não phản ứng chậm quá. Nếu ông sớm khai ra thì có lẽ Khổ Nhi đã không bị bắt!"
Giang Hạ Chi kinh hãi, run giọng nói: "Ý của anh là?"
Phạm Yêu Lục đặt ngón tay lên môi, xuỵt một tiếng, giả thần giả quỷ nói: "Tôi chẳng nói gì cả, chuyện tối nay tôi sẽ không thừa nhận đâu, ông đừng có hại tôi!"
Sắc mặt Giang Hạ Chi tái nhợt, một lúc lâu sau mới gật đầu, nhíu mày rít một hơi thuốc, khẽ nói: "Hiểu rồi, anh để tôi suy nghĩ chút!"
Phạm Yêu Lục cầm bao thuốc ném sang, thản nhiên nói: "Cần phải nghĩ đi chứ, lão Giang đầu à, cô bé xinh đẹp như thế, ông nỡ để nó ngồi tù cả đời sao?"
Giang Hạ Chi dập tắt đầu thuốc, châm điếu khác, suy nghĩ hồi lâu mới ngẩng đầu khẽ nói: "Được rồi, tôi có thể nói, nhưng phải gặp Bí thư Vương, nghe đích thân anh ấy đảm bảo sự tự do cho Khổ Nhi thì tôi mới khai."
"Cái này..." Phạm Yêu Lục hơi lúng túng, trừng tròn mắt, nhíu mày nói: "Lão Giang đầu, ông quá đáng quá đấy nhé, người ta là Bí thư Thành ủy bận rộn thế, sao có thể tới gặp ông được!"
"Ba vị Ủy viên thường vụ Thành ủy cơ mà, dù bận đến đâu chắc cũng gặp được chứ." Giang Hạ Chi nhắm mắt lại, lầm bầm nói: "Mau đi sắp xếp đi, từ khi nhập tù, đã ăn phải ba cây kim thép trong màn thầu rồi, có người đang ép tôi tự sát!"
Sắc mặt Phạm Yêu Lục thay đổi, không dám chậm trễ, vội đẩy cửa đi ra ngoài, rút điện thoại bấm số, nói nhỏ: "Alo, Cục trưởng Tôn à? Là tôi đây, Giang Hạ Chi muốn khai rồi!"
Tôn Chí Quân đang ngủ mơ màng, mắt còn chưa mở ra đã giận dữ nói: "Thế thì cậu cứ ghi lại đi, muộn thế này còn gọi điện, thật không ra làm sao cả!"
Phạm Yêu Lục nhăn mặt, vội vàng giải thích: "Không phải ạ, lão ta đòi gặp Bí thư Vương mới chịu khai!"
Tôn Chí Quân lập tức nổi cáu, gắt gỏng nói: "Mẹ kiếp, lão tưởng lão là ai? Ngay cả tôi muốn gặp cũng phải sắp xếp thời gian trước đây này!"
Phạm Yêu Lục cười cười, hạ thấp giọng nói: "Cục trưởng Tôn, ngài đừng vội, nghe tôi nói đã. Lần này thu hoạch không nhỏ, có thể khui ra ba vị Ủy viên thường vụ Thành ủy đấy!"
"Cái gì, ba vị Ủy viên thường vụ Thành ủy?" Tôn Chí Quân giật bắn người, lập tức tỉnh táo lại, vội xuống giường, mừng rỡ nói: "Tiểu Lục, cậu canh chừng cho kỹ, tôi đến ngay đây. Cậu lập công rồi, lập đại công rồi!"
Bốn giờ sáng, dưới sự hộ tống của xe cảnh sát, một chiếc Audi màu đen từ từ đi vào sân Cục Công an thành phố Tân Hải. Xe vừa dừng lại, hai bóng đen đã đón tới. Phó cục trưởng Cục thành phố Tôn Chí Quân giành bước trước, mở cửa xe, kính cẩn nói: "Bí thư Vương, thực sự xin lỗi, sáng sớm thế này đã phải làm phiền anh tới đây."
Vương Tư Vũ mỉm cười bước xuống xe, lấy giấy lau mũi, giọng nói nghẹt mũi nặng nề: "Sáng sớm thật, tối qua hình như cảm lạnh rồi, người ngợm khó chịu quá, miễn cưỡng mới dậy nổi."
"Bí thư Vương bận rộn trăm công nghìn việc, thực sự vất vả rồi, phải chú ý sức khỏe nhiều hơn ạ." Phạm Yêu Lục vội tiến tới nịnh nọt một câu nhỏ.
Vương Tư Vũ dựng mày, lấy ngón tay chỉ vào cậu ta, gắt gỏng nói: "Cậu đấy, cứ hay giở mấy trò không đâu ra, chẳng lẽ dùng biện pháp bình thường là không thể đột phá được à?"
"Bí thư Vương phê bình đúng ạ, tôi nhất định sẽ sửa đổi sớm nhất." Phạm Yêu Lục biết mình đuối lý, có chút chột dạ lùi lại phía sau, cười gượng.
"Người đâu?" Vương Tư Vũ nhíu mày đi về phía trước, vừa đi vừa hỏi.
Tôn Chí Quân tụt lại nửa thân hình, nhón chân, nói nhỏ: "Vẫn ở phòng thẩm vấn, trong đó lạnh quá, hay là đưa sang phòng họp ạ?"
Vương Tư Vũ gật đầu, dừng bước, khẽ nói: "Cũng được. Cậu đích thân làm biên bản, chuyện hôm nay không được nói với người thứ hai, phải chuẩn bị tâm lý giữ bí mật ba năm."
"Rõ!" Biểu cảm của Tôn Chí Quân trở nên nghiêm túc. Anh chợt nhận ra, từ giây phút này trở đi, anh và Phạm Yêu Lục đã thực sự trở thành tâm phúc của Bí thư Vương, bởi vì có bí mật cần cùng nhau bảo vệ.
Đến phòng họp nhỏ trên lầu, Vương Tư Vũ vào phòng liền hắt hơi mấy cái. Tôn Chí Quân không dám chậm trễ, vội lấy chăn mỏng đắp lên người anh, lại pha trà. Tranh thủ thời gian hiếm hoi này, anh báo cáo tóm tắt công việc gần đây của Cục thành phố.
Nhờ khí thế đả hắc, Tôn Chí Quân hiện tại rất được lòng dân, uy tín trong đám cảnh sát bình thường đã được thiết lập. Chỉ là một số cán bộ do Mao Thủ Nghĩa đề bạt lên vẫn còn chút bài xích với anh. Để thực sự nắm chắc cục diện, việc điều chỉnh nhân sự ngành công an là không thể tránh khỏi.
Vương Tư Vũ lặng lẽ lắng nghe, một lúc lâu sau mới nhíu mày khẽ nói: "Phải học cách làm việc cùng người đối lập với mình, không thể chỉ dựa vào điều chỉnh nhân sự để giải quyết vấn đề. Đều biến thành người ủng hộ mình cũng chưa chắc đã là chuyện tốt. Bên cạnh giữ lại mấy con hổ có thể giúp người ta tỉnh táo, đỡ phải ngủ ngày rồi phạm sai lầm như người tiền nhiệm."
"Bí thư Vương dạy phải ạ!" Tôn Chí Quân thực sự tâm phục khẩu phục. Ở quan trường ngày nay, người dám nói những lời như vậy quả thực không còn nhiều. Vị Bí thư Vương này thực sự khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.
Vương Tư Vũ uống ngụm trà, lại khẽ nói: "Sau này phụ trách công việc toàn cục cũng phải chú ý điểm này. Phe phái không phải là mang theo từ trong bụng mẹ ra. Bất kể trước kia là người của ai, hiện tại nghe lời cậu, đi theo cậu thì chính là người của cậu. Ngay cả khi trước kia có chút ân oán thì cũng phải gác lại. Làm người đứng đầu đơn vị, đôi khi lòng dạ còn quan trọng hơn cả năng lực."
Tôn Chí Quân liên tục gật đầu, vẻ mặt kính cẩn nói: "Vâng, vâng, Bí thư Vương nói cực kỳ đúng. Tính tôi nóng nảy, dễ nổi nóng với người khác, về phương diện này đúng là phải học tập lão Hách."
Hai người tán gẫu được chừng bảy tám phút thì Giang Hạ Chi được dẫn vào. Sau khi vào phòng, lão đi nhanh mấy bước, 'bộp' một tiếng quỳ xuống đất, nước mắt giàn giụa nói: "Bí thư Vương, tôi nguyện khai báo tất cả. Chỉ cần có thể thả Khổ Nhi ra, tôi nguyện kể hết mọi chuyện."
Vương Tư Vũ vội đi tới đỡ lão dậy, khẽ nói: "Lão Giang, ông yên tâm đi, Khổ Nhi không sao đâu. Sau giờ làm việc tôi sẽ gọi một cuộc điện thoại, để họ thả người ngay. Ông cũng ngần này tuổi rồi, đừng như vậy, bình tĩnh lại đi."
Nói xong, anh liếc nhìn Phạm Yêu Lục bằng ánh mắt khó chịu. Anh ủng hộ dương mưu, rất phản đối việc dùng thủ đoạn lừa dối để làm việc. Lần trước đã cảnh cáo thằng nhóc này một lần rồi nhưng cậu ta lại không nhớ đời, cứ luôn muốn đầu cơ trục lợi, đi đường tắt, giở những trò không thể đưa ra ngoài ánh sáng, khiến Vương Tư Vũ có chút tức giận.
Phạm Yêu Lục cũng tự giác, nhăn mặt rồi lặng lẽ lui ra ngoài, đóng cửa phòng lại, kéo một cái ghế canh giữ ở cửa phòng họp. Nội dung thẩm vấn lần này không phải chuyện đùa, tự nhiên phải giữ bí mật nghiêm ngặt, không thể để người ngoài nghe thấy một câu.
Để Giang Hạ Chi ngồi xuống ghế sô pha, Vương Tư Vũ đích thân pha trà đưa qua, nhìn khuôn mặt vô cùng tiều tụy kia, khẽ nhíu mày nói: "Lão Giang, họ có đánh ông không?"
Giang Hạ Chi cúi người, vẻ mặt khúm núm nói: "Không ạ, đều là thẩm vấn văn minh, không có lần nào động tay đánh người. Cảm ơn sự quan tâm của Bí thư Vương."
"Thế thì tốt, không được dùng nhục hình, người lớn tuổi thì càng phải chăm sóc phù hợp." Vương Tư Vũ cười gật đầu, lại nhìn Tôn Chí Quân một cái, nhíu mày nói: "Không được thẩm vấn thâu đêm suốt sáng, dùng chiến thuật mệt mỏi. Các cậu vẫn nên tăng cường học tập nghiệp vụ, như Tiểu Lục đây, phải gửi đi đào tạo chuyên sâu một thời gian."
"Vâng, thưa Bí thư Vương, chúng tôi nhất định sẽ quán triệt chỉ thị của anh!" Tôn Chí Quân chuẩn bị bút giấy, lại đặt thiết bị ghi âm lên, điều chỉnh một chút rồi đã sẵn sàng, sau khi xin ý kiến Vương Tư Vũ liền mỉm cười nhìn Giang Hạ Chi, khẽ nói: "Được rồi, bây giờ bắt đầu nhé. Lão Giang, trước đó ông từng nói, từng có qua lại kinh tế với ba vị lãnh đạo thành ủy, nói thử xem nào, kể lại chi tiết quá trình đi."
"Được, được, tôi khai, tôi khai hết..." Giang Hạ Chi cúi đầu nhìn làn khói bốc lên từ cốc trà, suy nghĩ nói: "Chuyện của tôi Cục trưởng Tôn cũng hiểu một phần. Nếu nói ra thì cũng gần mười năm rồi. Sau khi ra tù lần thứ hai, tôi dựa vào việc cho vay nặng lãi để kiếm tiền, càng làm càng lớn, lại bắt đầu lấn sân sang các quán karaoke, tắm hơi, vật lý trị liệu. Nhưng phần lớn đều là những công việc không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Mua bán càng lớn, trong lòng càng không yên tâm, luôn muốn quen biết một vài nhân vật lớn trong giới quan trường, để khi xảy ra chuyện có thể có người che chở. Sau đó, tôi quen biết Bí thư Ủy ban Chính pháp hiện tại là Nhậm Hoa Cường."
"Chờ chút!" Tôn Chí Quân ngắt lời ông ta, viết lách lia lịa, hồi lâu sau mới ngẩng đầu, nói nhỏ: "Lão Giang, ông nói chi tiết hơn chút, lúc đó chức vụ của Nhậm Hoa Cường là gì, các ông quen biết thế nào."
Giang Hạ Chi 'à' một tiếng, vội vàng giải thích: "Cục trưởng Tôn, lúc đó ông ta vẫn là Cục trưởng Công an. Lần đó là sau khi uống rượu, ông ta tới quán karaoke của tôi chơi. Lúc hát xong chuẩn bị ra về, tôi đích thân nhét một chiếc túi da chứa ba trăm nghìn tiền mặt vào xe ông ta."
Vương Tư Vũ hơi nhíu mày, khẽ nói: "Lúc đó ông và lão Nhậm có thân không?"
"Không thân, chỉ là muốn dùng tiền mở đường!" Giang Hạ Chi lắc đầu, lại nhíu mày bổ sung: "Tuy nhiên, ông ta biết tôi. Lúc sắp lên xe còn lấy ngón tay chỉ tôi, bảo tôi sau này liệu mà cư xử cho quy củ, nếu không thì sẽ làm thế này thế kia."
Tôn Chí Quân lại ngẩng đầu nói nhỏ: "Vậy lúc đó ông ta có mở túi ra xem không, có biết trong túi có số lượng tiền mặt lớn không?"
Giang Hạ Chi nheo mắt hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó, thận trọng nói: "Không ạ, lúc đó ông ta uống rất nhiều, chỉ hỏi một câu: 'Mày giở trò gì thế?'. Tôi nói là đồ bổ dưỡng, ông ta liền không nói gì nữa."
Tôn Chí Quân lật một trang, lại cầm bút viết thêm vài dòng chữ, khẽ nói: "Lão Giang, tiếp tục nói đi."
Giang Hạ Chi thở dài, chậm rãi nói: "Đưa tiền xong, trong vòng một tuần không thấy động tĩnh gì, lòng tôi cũng rất thấp thỏm. Vì lúc đó Nhậm Hoa Cường đã uống say bí tỉ, tôi sợ ông ta làm rơi túi, hoặc không nhớ ra là ai tặng, lại không tiện gọi điện hỏi, cứ thế nén trong lòng, bao nhiêu ngày không ngủ được."
Nói đến đây, ông ta bưng cốc lên uống ngụm trà nhuận họng, lại suy nghĩ nói: "Nhưng chỉ mấy ngày sau, vì quán karaoke đấu chọi với đối thủ cạnh tranh ở đối diện, tôi sai thằng Điên dẫn người tới đập phá tan tành quán đó. Kết quả, sau khi thằng Điên bị bắt, Cục thành phố cũng gọi điện cho tôi, bảo tôi tới một chuyến."
"Sau đó thế nào?" Tôn Chí Quân tuy viết tay nhanh như bay nhưng vẫn không theo kịp tốc độ nói của ông ta, may mà Giang Hạ Chi cũng chú ý điểm này, mỗi lần nói xong một đoạn lớn đều dừng lại chờ.
Giang Hạ Chi cười nhạt, khẽ nói: "Tới nơi, tôi bị gọi vào văn phòng Cục trưởng. Lúc đó trong phòng không có người ngoài, Nhậm Hoa Cường đập bàn mắng tôi một trận tơi bời, nói lần trước đã bảo rồi, đừng có gây chuyện, mày mẹ kiếp sao cứ không nghe thế? Mày có phải muốn tìm chết không!"
"Còn ông, ông nói thế nào?" Tôn Chí Quân viết xong, vẩy vẩy cổ tay rồi lại cầm bút ký, nhíu mày nói.
Giang Hạ Chi cười, thở dài: "Lúc đó tôi giải thích một phen, nói là đối phương khiêu khích trước, chạy tới chỗ chúng tôi gây sự, còn đánh bị thương khách, cướp nhân viên phục vụ, chúng tôi trong tình thế bị ép buộc mới phản kích. Ông ta mắng thêm vài câu rồi cũng hết giận, nói bày tỏ sự thông cảm, làm ăn nhỏ cũng không dễ dàng. Tuy nhiên, người vẫn phải giam mấy ngày để chịu hình phạt trị an, nếu không thì không giải thích được."
Tôn Chí Quân ngẩng đầu, có chút ngạc nhiên nói: "Ông ta không nhắc đến chuyện tiền bạc à?"
Giang Hạ Chi vội gật đầu, khẽ nói: "Có nhắc, nhưng khá ẩn ý. Lúc tiễn tôi ra cửa, ông ta tiện thể nói một câu, bảo lão Giang này, đồ bổ dưỡng ông tặng tốt đấy, vợ tôi ăn xong thấy tinh thần tốt hơn hẳn."
Tôn Chí Quân quay đầu trao đổi ánh mắt với Vương Tư Vũ, lại cúi đầu cười nói: "Từ đó về sau, ông thường xuyên tặng đồ bổ dưỡng à?"
"Đúng, đúng!" Giang Hạ Chi lúc này đã hoàn toàn chìm đắm trong hồi ức, dường như quên mất thân phận tù nhân, mỉm cười nói: "Lúc đó tôi đầu tư rất đậm vào Nhậm Hoa Cường, cũng nhận được thực tế. Dùng chưa đầy bốn năm, đã đuổi được các thế lực giang hồ khác ra khỏi Tân Hải, ở rất nhiều việc kinh doanh đều có thể nhúng tay vào."
Tôn Chí Quân sa sầm mặt mũi, từng chữ từng chữ nói: "Thời gian này, tổng cộng ông tặng Nhậm Hoa Cường bao nhiêu tiền?"
"Cộng đi cộng lại chắc khoảng hơn ba triệu, đây chỉ là phần tiền mặt, không bao gồm các món quà khác." Giang Hạ Chi thở dài, khẽ nói: "Tôi là người rất hào phóng, có tiền cùng hưởng, người ta che chở tôi phát triển thì tôi không để người ta chịu thiệt. Dù là cán bộ hay đàn em, tôi đều lấy chân tâm đối xử với họ."
Tôn Chí Quân xua tay, có chút thiếu kiên nhẫn ngắt lời ông ta, lại truy vấn: "Số tiền này đều có ghi chép không?"
Giang Hạ Chi sắc mặt khôi phục lại bình tĩnh, thản nhiên nói: "Có ạ, đều khóa trong két sắt ngân hàng rồi."
Tôn Chí Quân đặt bút xuống, pha lại trà cho Vương Tư Vũ, lại lật biên bản, khẽ nói: "Tiếp tục nói tiếp đi."
Giang Hạ Chi xoa xoa đôi bàn tay, ánh mắt rơi xuống đất, trầm tư nói: "Sau đó, Nhậm Hoa Cường làm Bí thư Ủy ban Chính pháp, Cục trưởng Công an đổi thành Mao Thủ Nghĩa, ông Cục trưởng Tôn cũng lên, chuyện lúc đó chắc ông cũng biết rất rõ."
Tôn Chí Quân mỉm cười gật đầu: "Biết chút ít. Lúc đó, đối với các băng nhóm xã hội đen, Mao Thủ Nghĩa vẫn chủ trương đánh. Tôi đích thân triển khai, bắt ông một lần, nhưng không đầy nửa tháng đã được thả ra. Lúc đó đã biết ông không đơn giản, có thể có người che chở ở trên, nhưng không đoán ra là vị thần tiên nào!"
Giang Hạ Chi lấy tay sờ trán, thở dài: "Đúng thế, người được thả ra rồi nhưng việc kinh doanh bị ảnh hưởng rất lớn, hai tháng liền không thể kinh doanh bình thường. Tôi đi tìm Nhậm Hoa Cường, muốn nhờ ông ta nhắn với Cục trưởng Mao nhưng bị Nhậm Hoa Cường từ chối, nói Mao Thủ Nghĩa ở tỉnh có người, mảng công an này ông ta không tiện can thiệp quá sâu."
Vương Tư Vũ cầm cốc uống ngụm trà, chen lời bên cạnh: "Vậy ông lại dàn xếp với Mao Thủ Nghĩa thế nào?"
Giang Hạ Chi cúi đầu, nói nhỏ: "Bí thư Vương, chuyện là thế này, mùa hè năm đó, tôi thông qua quan hệ nghe ngóng được Mao Thủ Nghĩa muốn tới nhà bố vợ chúc thọ, liền chuẩn bị trước một món quà, đích thân lái xe mang tới."
Tôn Chí Quân lại lật một trang, cầm bút viết mấy dòng chữ, truy vấn: "Quà gì?"
Giang Hạ Chi xoa xoa mặt cho tỉnh táo, giọng điệu trầm xuống nói: "Một pho tượng Phật vàng nhỏ giá trị sáu trăm nghìn, mua từ Miến Điện, vốn là định tặng Nhậm Hoa Cường. Thấy Mao Thủ Nghĩa làm căng như vậy, đành lấy ra để cống nạp thôi."
Tôn Chí Quân nhíu mày, khẽ nói: "Quà tặng cho bố vợ Mao Thủ Nghĩa à?"
"Vâng!" Thái độ của Giang Hạ Chi rất hợp tác, nghĩ nghĩ rồi bổ sung thêm: "Sau này bố vợ ông ta qua đời, pho tượng Phật vàng nhỏ lại quay về tay Mao Thủ Nghĩa. Nghe nói vì quyền sở hữu pho tượng Phật vàng nhỏ mà người nhà bên vợ họ còn đánh nhau một trận, gây ra chuyện không mấy vui vẻ."
Tôn Chí Quân mặt không cảm xúc ghi chép, lại hỏi: "Ngoài tượng Phật vàng nhỏ ra còn có gì khác không?"
Giang Hạ Chi gật đầu, thành khẩn nói: "Tổng cộng tặng 13 lần, cộng lại chắc khoảng hơn hai triệu. Nhưng trước khi tôi bị bắt, ông ta đã để vợ mang tiền trả lại hết. Tượng Phật vàng nhỏ vốn cũng muốn trả nhưng tôi không nhận, bảo cứ giữ làm kỷ niệm đi. Dù sao tôi cũng là người trọng nghĩa khí, dù sau này xảy ra chuyện cũng sẽ không khai ra. Vợ ông ta do dự một lúc, có lẽ cũng là tiếc của nên lại mang đi."
Vương Tư Vũ cười, xem ra Mao Thủ Nghĩa này vẫn khá biết điều. Mình bảo ông ta lau sạch mông rồi mới được đi, ông ta vẫn làm theo, chỉ có điều vợ ông ta thực sự quá tham, vẫn để lại nửa cái đuôi.
Vì đã hứa với Bí thư Ủy ban Chính pháp tỉnh Trương Hoa Vinh sẽ tha cho Mao Thủ Nghĩa một con đường, Vương Tư Vũ không dây dưa vấn đề này nữa, truy vấn xuống dưới: "Mao Thủ Nghĩa không phải Ủy viên thường vụ Thành ủy, còn hai vị thường vụ nữa, là ai?"
Giang Hạ Chi thở dài, khẽ nói: "Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Lữ Trình Bằng, Phó thị trưởng thường trực Quan Cẩm Khê."
Tôn Chí Quân sững sờ, vẻ mặt đầy nghi hoặc nói: "Lão Giang à, ông cũng tặng tiền cho Trưởng ban Lữ à?"
Giang Hạ Chi gật đầu, khẽ nói: "Vâng, có một thời gian thằng Điên làm loạn dữ quá, trên truyền hình và báo giấy đưa tin về hai chuyện. Tôi tính toán thấy tình hình không ổn liền tặng Trưởng ban Lữ mấy lần. Nhưng tiền không nhiều, cộng lại chưa tới hơn ba trăm nghìn. Sau chuyện đó có nhắc tới với Mao Thủ Nghĩa, ông ta nói không cần thiết, mảng tuyên giáo không đáng tiền, phóng viên cũng dễ đuổi, một phong bì năm trăm đồng là giải quyết xong, kẻ nào thực sự không nghe lời thì bên đó ông ta có thể trị, không cần tốn tiền oan."
Tôn Chí Quân hơi nhíu mày, giọng lạnh nhạt nói: "Ông và Trưởng ban Lữ quen nhau thế nào?"
Giang Hạ Chi di chuyển người, chậm chạp nói: "Sau khi tập đoàn Thanh Tân làm ăn lên, thân phận tôi cũng thay đổi, thường xuất hiện với hình ảnh doanh nhân. Lúc này tiếp xúc với lãnh đạo thành ủy nhiều hơn, rất tự nhiên là qua lại với họ. Họ cũng thích tới chỗ tôi, dù sao tập đoàn Thanh Tân cũng rất có thực lực."
Tôn Chí Quân gật đầu, viết mấy dòng chữ rồi lại hỏi: "Vậy Quan Cẩm Khê thì sao, ông tặng ông ta bao nhiêu tiền?"
"Cái này thì không dễ tính lắm." Giang Hạ Chi lấy tay bưng mặt, thở dài sườn sượt một hồi mới cực kỳ miễn cưỡng nói: "Quan Cẩm Khê là đối tượng đầu tư trọng điểm của tôi, tôi thấy ông ta có thể làm nên chuyện nên đã ném vào người ông ta không ít tiền, chắc phải hơn hai mươi triệu!"
Vương Tư Vũ cũng kinh ngạc, nhíu mày nói: "Sao lại tiêu nhiều thế?"
Giang Hạ Chi thở dài: "Vợ ông ta đã chuyển sang Singapore rồi, biệt thự mua ở bên đó, con cái học ở Mỹ. Quan Cẩm Khê là người sống rất phóng khoáng, thích những thứ thời thượng, cũng thích kích thích. Ông ta tới Ma Cao chơi xì-tố, không cẩn thận thua mất hơn tám triệu, khiến tâm trạng rất tệ. Tôi giúp bù lỗ một ít, còn có tiền chạy chức, tôi cũng xuất một ít."
Do dự một chút, ông ta lại cẩn thận giải thích: "Tham vọng của Quan Cẩm Khê vẫn rất lớn. Cách đây một thời gian, quan trường Nam Việt xảy ra động đất, trống ra nhiều chức vụ, ông ta muốn kiếm ghế Thị trưởng, liền gom tiền, chạy chọt khắp nơi. Tuy nhiên, chuyện bị Phó tỉnh trưởng thường trực Đỗ Sơn biết được liền gọi điện mắng cho một trận, ông ta mới chịu yên ổn chút ít."
Vương Tư Vũ mỉm cười, khẽ nói: "Lão Giang à, chuyện ông biết không ít đâu nhỉ, đến cả những chuyện này Quan Cẩm Khê cũng kể với ông?"
Giang Hạ Chi gật đầu, có chút hổ thẹn nói: "Chi tiêu hai năm nay của Quan Cẩm Khê đều đi sổ sách ở chỗ tôi, mấy tấm thẻ tiêu dùng bạch kim trong tay ông ta đều là tôi làm cho. Tình cảm hai người chúng tôi chắc là đã đủ sâu đậm, lúc ở bên nhau gần như chuyện gì cũng nói, chỉ là tôi làm kín kẽ, rất ít khi để người ngoài biết mà thôi."
Vương Tư Vũ rút thuốc, rút một điếu ném cho Giang Hạ Chi, bản thân cũng châm một điếu, đầy thú vị hỏi: "Lão Giang, ông thấy Quan Cẩm Khê thế nào?"
Giang Hạ Chi xoay xoay điếu thuốc trong tay, trầm tư nói: "Người này ấy à, có chút tâm lý không cân bằng. Trước kia đi theo Đỗ Sơn làm việc, ông ta luôn cảm thấy mình góp sức nhiều nhất nhưng luôn bị Lư Kim Vượng đè đầu cưỡi cổ, ông ta rất không phục. Hơn nữa, công việc bên Chính phủ, Lư Kim Vượng nắm quá chặt, rất nhiều nơi không cho ông ta nhúng tay vào cũng khiến ông ta bất mãn. Lúc ở bên nhau, ông ta không ít lần phàn nàn, thậm chí còn nảy sinh một vài ý định."
Vương Tư Vũ hơi sững sờ, nhíu mày nói: "Ý ông là, ông ta từng nảy sinh sát tâm?"
Giang Hạ Chi gật đầu, khẽ nói: "Từng nảy sinh, ông ta từng đọc một mẩu tin trên báo, nói một vị quan chức tỉnh ngoài chết vì tai nạn giao thông, thật đúng là đáng tiếc. Lại nói Lư Kim Vượng muốn đi nơi khác khảo sát, có đoạn đường rất khó đi, luôn xảy ra chuyện. Tuy nhiên, tôi giả vờ không hiểu nên ông ta cũng không nhắc lại nữa. Có lẽ chỉ là ý định thoáng qua thôi, người này gan cũng không lớn lắm, sau khi thua tiền một lần thì không dám tới Ma Cao đánh bạc nữa."
Vương Tư Vũ trầm tư một hồi rồi lại hỏi: "Lão Giang, ông nói thật đi, những chuyện này Lư Kim Vượng có biết không?"
"Cái này đúng là khó nói." Giang Hạ Chi thở dài, khẽ nói: "Có lẽ biết một ít nhưng cũng phải giả vờ hồ đồ thôi. Dù sao cũng là cùng một phe, cùng đi theo đại ca Đỗ làm việc. Đại ca Đỗ thăng tiến thì những người như họ đều có thể được lợi."
Vương Tư Vũ cười cười, cầm cốc trà lên, thản nhiên nói: "Trước khi động tới ông cũng phải tốn không ít công sức. Trong đám người này, không ai mật báo cho ông hay để ông chạy thoát à?"
"Sao lại không có, ai cũng đang khuyên tôi chạy trốn!" Giang Hạ Chi cười khổ một tiếng, lắc đầu nói: "Bọn họ có khi còn nảy sinh ý định giết người diệt khẩu cũng nên, thế nhưng, do dự mãi, tôi vẫn quyết định ở lại. Già thế này rồi, lại chẳng biết ngoại ngữ, đi nơi khác thì có nghĩa lý gì, không khéo lại uất ức mà chết. Cứ coi như tấm xương già này, chôn vùi ở quê nhà là được. Đáng tiếc, vì Khổ Nhi, trước khi đi, tôi đã bán đứng bạn bè một lần. Thực tình, vốn dĩ tôi không muốn nói ra, dù là hắc đạo hay bạch đạo, con đường mọi người đi tuy khác nhau, nhưng đều là vì muốn phát tài cả, đều muốn cuộc sống của mình tốt hơn, thật ra cũng chẳng có gì, ít nhất, tôi hiểu được điều đó."
Vương Tư Vũ gỡ tấm chăn lông xuống, ném sang một bên, hất cằm về phía Tôn Chí Quân, ra hiệu cho hắn tiếp tục hỏi, còn mình thì bước tới bên cửa sổ, rít thêm vài hơi thuốc, vứt nửa điếu thuốc đang cháy dở xuống đất, nhìn ráng chiều đang xuất hiện nơi chân trời xa xăm, khẽ cười nói: "Đây quả là ba quân bài tốt, thật đúng là không nỡ đánh ra."