Minh Nhật Truyền Kỳ

Lượt đọc: 2290 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 413
"Cậu Thực Sự Thắng Được Tôi Sao?!"

❊ ❊ ❊

Luật chơi đấu bò của các đội đều giống nhau, hai người luân phiên cầm bóng solo, ai ghi được 10 quả trước sẽ thắng.

Quách Húc thể hiện kỹ thuật đáng sợ, tốc độ biến hướng đối mặt nhanh hơn Bibby, dẫn bóng qua háng, dẫn bóng sau lưng, xoay người sải bước dài, lùi bước, giả vờ ném rổ (bái Phật) và những động tác giả khác xuất hiện liên tục. Anh thậm chí còn đánh lưng với Bibby một quả, dựa vào ở vị trí góc bò bên phải, sau đó xoay người ảo vào trung lộ, lùi bước ném rổ ngả người ra sau trúng đích.

Chẳng bao lâu, Bibby đã bị dẫn trước 2-6, Quách Húc chỉ ném trượt đúng một quả.

Bibby cảm thấy như gặp quỷ, "Cậu thực sự thắng được tôi sao?! Trình độ này của cậu mà là cầu thủ nghiệp dư á?"

Khả năng phòng thủ cá nhân của Quách Húc rất xuất sắc, không hề bị Bibby vượt qua khi đối mặt, sau khi áp sát còn không dễ dàng bị hất văng ra, anh luôn có thể làm nhiễu loạn cú ném trước mặt Bibby, lối phòng ngự cứng rắn không hề tương xứng với vóc dáng của anh.

Chiều cao hai người xấp xỉ nhau, Bibby không thể dựa vào thế mạnh lớn nhất là sức mạnh để ép đánh, tố chất cơ thể gần như thua kém toàn diện. Về so tài kỹ thuật, nhịp độ chơi bóng của Quách Húc cũng nhỉnh hơn một bậc, các động tác giả kết nối hoàn hảo, kỹ thuật vượt người khiến người xem hoa mắt chóng mặt.

Cằm của huấn luyện viên Eddie rơi xuống đất, đập trúng cả mu bàn chân mình.

Thằng này đâu chỉ solo rất lợi hại? Bây giờ mà gia nhập NBA, solo nó có thể đánh bại gần như tất cả hậu vệ dẫn bóng. Hiện tại ở NBA, Bibby chắc chắn là hậu vệ dẫn bóng thuộc top 10 thực lực tổng hợp, người có thể áp chế được anh ta chắc chắn phải là top 5 về năng lực cá nhân.

Eddie kích động lấy điện thoại ra, bấm số của huấn luyện viên trưởng, đứng bên sân hô lớn: "Doc, ông đang ở đâu? Đã ra khỏi nhà chưa, mau đến nhà thi đấu đi."

Huấn luyện viên trưởng hiện tại của Magic là Doc Rivers, ông giật mình, vội hỏi: "Eddie, xảy ra chuyện gì vậy? Không phải có ai bị thương hay đánh nhau đấy chứ?"

"Không, là chuyện tốt..." Eddie hít sâu một hơi nói: "Có một cầu thủ tự do đến tìm việc, cậu ta ném rổ cực kỳ chuẩn, solo có thể bắt nạt cả Mike Bibby, cậu ta đơn giản chính là một Iverson với cú ném ba điểm thần sầu."

"Ông đang đùa đúng không?" Rivers không tin.

"Mười phút trước tôi cũng không tin sẽ có chuyện vô lý như vậy, nhưng là thật, ông đến xem là biết ngay."

Với tư cách là huấn luyện viên, Eddie từng hợp tác với rất nhiều cầu thủ, con mắt nhìn người của ông rất chuẩn, trong thế giới của Quách Húc, nhiều người vẫn mô tả anh là phiên bản nâng cấp của Iverson.

Có vài cầu thủ Magic tiến vào nhà thi đấu, đứng bên sân làm khán giả, Bibby không hề nhận ra, anh toàn tâm toàn ý đối đầu với Quách Húc, anh sắp phát điên rồi, hai quả vào rổ đều là dựa vào cơ thể bảo vệ bóng, đối mặt với phòng ngự để ném mạnh vào.

Cho dù là Iverson cũng không thể áp chế anh đến mức độ này, tuy chỉ số của anh kém hơn một chút, nhưng hiệu suất không thua kém đối thủ, năm ngoái anh đấu với Iverson hai lần ở mùa giải thường, năm nay gặp lại anh cũng không sợ, vì Iverson không phòng được anh.

Quách Húc lại là hậu vệ có thể hạn chế được anh, sức mạnh cả chi trên và chi dưới đều rất kinh người, Bibby có thể cảm nhận được đối phương có sức mạnh không hề kém mình, chỉ là thể hình không to con bằng anh mà thôi.

Bibby dính động tác giả "bái Phật", Quách Húc biến hướng đột phá thành công, tay phải nâng bóng nhảy lên, khi đến gần rổ thì tay trái theo lên, sau một đoạn lướt đi thì thực hiện cú úp rổ bằng hai tay bóng vào lưới. 9-3.

Các cầu thủ đang xem cũng ngây người, tiền phong chính Pat Garrity hỏi cầu thủ xoay tua Gordan Giricek: "Người này là ai? Ngay cả Mike cũng không phải đối thủ của cậu ta, sao tôi chưa từng thấy nhỉ?"

Giricek lắc đầu: "Tôi còn đang muốn hỏi cậu đây này, chẳng lẽ là tân binh đội mình ký hợp đồng?"

Trong thế giới này, Giricek đang chơi cho đội Magic, không quen Quách Húc, anh là cầu thủ xoay tua quan trọng, ghi trung bình 10.2 điểm mỗi trận.

Bibby lại vào một quả, có người nói cách chơi bóng của anh mang lại cảm giác của một sát thủ, trái tim to, lạnh lùng. Lựa chọn ném bóng không hợp lý lắm nhưng thường xuyên có thể vào, cộng thêm màu da hơi trắng nên có biệt danh là "Quỷ Trắng".

Bây giờ Bibby lại hoảng đến mức muốn khóc, bị cầu thủ nghiệp dư đánh bại thì còn mặt mũi nào? Nếu bình tĩnh lại có lẽ anh có thể ném vào thêm hai quả.

Quách Húc sẽ không cho cơ hội nữa, anh dẫn bóng qua háng bên phải rồi biến hướng đột phá mạnh mẽ, lên rổ cao bảng ghi điểm, chiêu này đến cả Kobe cũng khó mà chặn được, huống hồ là Bibby?

Điểm yếu lớn nhất của Bibby là tốc độ di chuyển ngang, phòng thủ của anh không thực sự xuất sắc, đối kháng cơ thể thì không sợ, nhưng ở vị trí số 1 thì trình độ phòng thủ chỉ ở mức trung bình thấp, đôi khi cần đổi người phòng thủ với đồng đội ở vị trí số 2.

10-4, Quách Húc dễ dàng giành chiến thắng.

Bibby bị kích thích, quên mất phong độ gì đó, hét lớn: "Không thể nào, sao cậu có thể lợi hại như vậy? Cậu có trình độ này thì đáng lẽ phải chơi ở NBA, trở thành All-Star từ lâu rồi mới đúng."

"Chuyện này nói ra thì dài lắm... Trình độ của tôi đủ để tập luyện cùng Magic chứ? Tôi đến làm bạn tập miễn phí." Quách Húc cười hỏi.

Huấn luyện viên Eddie tranh trả lời: "Đủ, đương nhiên là đủ, huấn luyện viên chốc lát nữa là đến rồi, cậu nói chuyện với ông ấy đi."

"Được thôi."

Eddie hỏi: "Vẫn chưa hỏi cậu tên là gì nhỉ?"

Quách Húc mỉm cười đáp: "Jason Quách, tôi là người gốc Hoa."

Anh vừa nói mình là người gốc Hoa, Eddie càng cảm thấy chấn động, hiện tại ở NBA vẫn chưa có cầu thủ gốc Hoa nào thi đấu, cầu thủ Trung Quốc thì có, nhưng toàn là những gã to cao ở vị trí nội tuyến.

Là nhân viên của đội, Eddie không quan tâm Quách Húc quốc tịch gì, dân tộc gì, chỉ muốn giữ cậu ta lại. Nếu Magic ký hợp đồng với cậu ta, chức vô địch mùa này không còn nghi ngờ gì nữa, dù cậu ta phối hợp với đồng đội không tốt, làm cầu thủ dự bị thứ sáu thì chắc chắn cũng ghi được rất nhiều điểm.

Điều này có nghĩa là gì? Magic tám phần sẽ lại thiết lập một triều đại, giành chức vô địch ba lần liên tiếp là chuyện trong tầm tay, thậm chí có khả năng thách thức chức vô địch bốn lần liên tiếp.

Mười phút sau, huấn luyện viên trưởng Doc Rivers đến, nghe Bibby và Eddie giới thiệu tình hình của Quách Húc, nhân cơ hội này, Quách Húc đi tìm O'Neal chào hỏi và trò chuyện.

"Nghe nói cậu solo thắng Mike mà còn muốn gia nhập đội Magic? Cậu thực sự lợi hại vậy sao?" O'Neal cười hỏi.

"Tôi chắc chắn còn lợi hại hơn những gì anh tưởng tượng, hơn nữa tôi không chỉ giỏi đánh bóng rổ."

"Ồ? Cậu còn giỏi cái gì?"

"Không nói đâu xa, nếu nhảy nhót thì anh chắc chắn không thắng được tôi, không tin thì thử xem?" Quách Húc cười đề nghị.

Đã giành được năm chiếc nhẫn vô địch, O'Neal vẫn là gã béo vui vẻ ngày nào, anh sẽ không vì danh dự cá nhân nhiều lên mà vứt bỏ sở thích để đi theo con đường cool ngầu. Anh lập tức lấy MP3 ra, bật bài nhạc nhảy tự do mà mình thích nhất, thu hút mọi người nhìn về phía này.

O'Neal nhảy vài động tác theo nhịp nhạc, khi nhạc chuyển tông thì chỉ tay vào Quách Húc.

Quách Húc không vì người đông mà cảm thấy ngại ngùng, nhảy theo nhạc rồi tiếp nối ngay, hai người lúc còn ở đội Lakers thường xuyên chơi trò này, dùng nhảy tự do để khuấy động bầu không khí trong đội. Anh nhảy điệu nhảy máy móc mà O'Neal thích nhất, có vài kiểu dáng hai người từng đặc biệt bàn luận, là những động tác mà O'Neal muốn làm nhưng không làm được, khiến gã béo bị thu hút ngay lập tức.

Hai người cùng nhau nhảy khiến không khí sân bóng sôi động hẳn lên, đến cả những cầu thủ Magic không quen Quách Húc cũng muốn nhảy cùng cho hưng phấn.

Doc Rivers quay đầu nhìn một lớn một nhỏ bên sân, tò mò hỏi: "Cậu ta là bạn của Shaquille à? Hai người trông có vẻ rất thân thiết."

Eddie lắc đầu: "Tôi nghĩ chắc chắn là không, nếu Shaquille quen một người bạn hậu vệ lợi hại thế này thì đã giới thiệu cho đội từ lâu rồi, sao có thể giấu giếm được?"

"Vậy sao hai người bọn họ lại chơi cùng nhau trước?" Doc Rivers giờ cũng thấy vô cùng khó hiểu.

Bibby cười khổ nói: "Người này có sức hút độc đáo, vừa đến đã nói với tôi vài câu... Đề nghị của cậu ta tôi không hề từ chối, cậu ta rất dễ khiến người ta nảy sinh hảo cảm."

Nói thẳng ra, Quách Húc chính là kiểu người dễ gần, chàng trai đẹp trai tính cách cởi mở, kiểu người như cậu ta quá dễ hòa nhập vào tập thể.

Doc Rivers lập tức đưa ra quyết định, để Quách Húc tham gia tập luyện cùng, kiểm tra trình độ của cậu ta, nếu thể hiện thực sự tốt, hôm nay sẽ báo cáo lên ban quản lý, ký hợp đồng sớm nhất có thể.

Tiếc là Doc Rivers định sẵn là sẽ thất vọng. Trong vòng lặp thời gian, mọi thứ sẽ không ngừng lặp lại, Quách Húc hoàn thành đăng ký ở NBA, ký hợp đồng chính thức cần thời gian, cậu không có cách nào giúp Magic thi đấu được.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:316
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.