Minh Nhật Truyền Kỳ

Lượt đọc: 2352 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 418
"Ta Có Một Câu Mmp Không Biết Có Nên Nói Hay Không"

❊ ❊ ❊

Sau cuộc trò chuyện này, túi tiền của Quách Húc trở nên dư dả, không cần phải khống chế hạn mức tiêu xài tối đa mỗi ngày ở mức 1600 đô la nữa.

Anh nói cho O'Neal biết chuyện vòng lặp thời gian, đồng thời định ra một ám hiệu để chứng minh danh tính của mình với O'Neal.

O'Neal đã nói ra hai chuyện chỉ mình hắn biết, ngay cả cha mẹ hắn cũng không hay.

Một chuyện là hồi trung học, sau khi thua một trận bóng, hắn đã khóc một trận ra trò, không để ai nhìn thấy, cũng chẳng nói với bất kỳ ai.

Ngoài việc thống trị khu vực dưới rổ tại NBA ra, màn trình diễn của O'Neal thời trung học cũng vô giải như thế. Trong thời gian học tại trường trung học Kerr, hắn đã dẫn dắt đội bóng giành lấy thành tích 68 thắng 1 thua. Năm 1988 họ đạt thành tích 32 thắng 1 thua, đáng tiếc là thua ở trận chung kết, còn năm 89 họ toàn thắng 36 trận và giành chức vô địch tiểu bang.

O'Neal phát hiện Quách Húc biết khá nhiều chuyện xấu hổ của mình, điều đó khiến hắn nhận ra việc mình từng khóc cũng chẳng có gì to tát.

Chuyện thứ hai là chuyện mà O'Neal khá đắc ý.

Năm đó hắn suýt nữa đã nhận lời mời của Đại học Bắc Carolina để gia nhập đội bóng rổ, nhưng ở đó, huấn luyện viên Dean Smith khiến O'Neal cảm thấy không thoải mái. Vị huấn luyện viên đại học vĩ đại này nói với O'Neal: "Cậu đã bao giờ nghe nói tới Michael Jordan chưa? Năm đó chính tay tôi đã nhào nặn ra cậu ta. Nếu cậu chọn nơi này, cậu sẽ trở thành siêu sao giống như Jordan".

Sau đó O'Neal đã từ chối Bắc Carolina, vì hắn muốn đến một ngôi trường có thể biến mình thành O'Neal Đệ Nhất, chứ không phải trở thành "người kế nhiệm Jordan". Hắn kiên định tin rằng cho dù có là người kế nhiệm Jordan, cũng chỉ xứng đáng làm đàn em cho hắn mà thôi.

Có một điều đáng nhắc tới là, năm đó một trung phong tên là Matt Wuestrom cuối cùng đã cập bến Bắc Carolina. Nhiều người đều cảm thấy hắn mạnh hơn O'Neal, nhưng thực tế trung bình mỗi trận hắn chỉ ghi được 2 điểm. Huấn luyện viên Dean sau này chắc chắn sẽ không nói với các mục tiêu tuyển sinh rằng: "Đã nghe nói tới Matt Wuestrom chưa? Năm đó chính tay tôi đã nhào nặn ra hắn đấy."

Đêm đến, Quách Húc đi theo O'Neal về nhà riêng cạnh bãi biển, chào hỏi Shaunie.

Quách Húc không mấy ưa Shaunie, người đàn bà này cũng chẳng phải dạng vừa.

Kiếp trước của cô ta, trong khi O'Neal vẫn còn đang thi đấu, cô ta đã lén lút quan hệ với huấn luyện viên riêng ngay trước mắt hắn. Để có thể hú hí lâu ngày, Shaunie còn dùng tiền của O'Neal mua hẳn một căn biệt thự cho gã huấn luyện viên kia. Điều khiến O'Neal không thể dung thứ chính là số tiền hắn kiếm được phần lớn đều chảy vào túi gã huấn luyện viên này. Ngay cả Song Jiji ở Thiên Triều còn bị phán sáu năm, gã huấn luyện viên này lại chẳng hề hấn gì, luật pháp Mỹ quá lỏng lẻo.

O'Neal dẫn Quách Húc đi tham quan tòa biệt thự của mình. Hắn mua căn nhà này vào năm 1993 với giá 3,95 triệu đô la, hiện tại giá trị đã sớm vượt quá mười triệu. Biệt thự bao gồm tới 12 phòng ngủ, rạp chiếu phim cá nhân, còn có hầm rượu, thác nước nhân tạo cùng sân bóng rổ trong nhà chuyên nghiệp.

Ở mép cầu cảng kéo dài từ trang viên ra phía biển, có thể thoáng thấy một bức tượng Superman khổng lồ. O'Neal thường tự ví mình là Superman, trong biệt thự cũng tràn ngập biểu tượng của Superman, được đặt trong những khung ảnh lớn, rất trẻ con.

O'Neal và Quách Húc bàn bạc xem ngày mai sẽ phối hợp ra sao, cả hai cùng chơi máy điện tử, thức trắng đêm không ngủ, hắn muốn xem 6 giờ sáng sẽ xảy ra chuyện gì. Đáp án thì O'Neal sẽ không bao giờ biết được, vì đến 6 giờ mọi thứ lại khởi động lại, Quách Húc quay về căn hộ tồi tàn của mình.

Quách Húc lập tức vệ sinh cá nhân rồi ra khỏi cửa, bắt xe về nhà O'Neal để đối ám hiệu. Hai người đã bàn xong, muốn làm màu thì cùng làm màu.

Quách Húc lười đến nhà thi đấu sớm để solo với Bibby, kế hoạch là trước tiên tìm O'Neal ăn sáng, sau đó ngồi xe sang của hắn đến nhà thi đấu, để hắn dẫn tiến tham gia tập luyện, cùng đội với O'Neal điên cuồng hành hạ đội dự bị do Bibby dẫn đầu. (Bibby: Ta có một câu MMP không biết có nên nói hay không!)

Quách Húc thuận lợi diễn một màn "chiến hữu từ thế giới song song tới thăm ngươi". Trí tưởng tượng của O'Neal không phải dạng vừa, nói chuyện với anh một lúc liền tin sái cổ, sau đó hai người ăn sáng rồi cùng tới nhà thi đấu.

Lúc tiến vào sân bóng, bước chân của hai người cực kỳ "làm màu", nếu là quay phim thì chỗ này chắc chắn phải có quay chậm và nhạc nền.

O'Neal giới thiệu với Rivers rằng: "Đây là chiến hữu của tôi, Jason Quách, cậu ấy tốt nghiệp đại học xong không tham gia tuyển chọn mà đi làm việc khác, đánh bóng rất cừ, tôi muốn gọi cậu ấy đến tham gia tập luyện chơi đùa một chút."

Huấn luyện viên Rivers cảm thấy chuyện này so với việc O'Neal từng có lần khỏa thân chỉ đi mỗi giày và tất tới tập luyện thì chẳng đáng là bao, liền vui vẻ đồng ý.

Magic là đội bóng của O'Neal, với địa vị của hắn thì ban huấn luyện đều phải nghe theo, nếu không thì chẳng làm nổi huấn luyện viên, không ai phản đối cả.

Trận thứ tư của chung kết miền Đông mùa giải trước, Magic bị dẫn trước 11 điểm sau ba hiệp. O'Neal có chút nóng giận khi bị Rivers thay ra sân, đã giơ ngón giữa về phía huấn luyện viên trưởng, lúc đó Rivers cũng chẳng nói gì. Mà trận đấu đó sau khi O'Neal nghỉ ngơi, McGrady tiếp quản quyền tấn công, giúp đội bóng lội ngược dòng và cuối cùng đảo ngược tình thế.

Rivers không phải kẻ đầu óc cứng nhắc, hắn sẽ phải nể mặt O'Neal. Dù sao cường độ tập luyện cũng không lớn, bạn của gã béo đến chơi một lần cũng chẳng ảnh hưởng tới thắng bại.

Sau khi trận đấu đối kháng bắt đầu, Rivers rất nhanh đã ngẩn người. Quách Húc tổ chức tấn công trôi chảy như nước chảy mây trôi, cục diện nghiêng hẳn về một phía.

Điều này rất bình thường, Quách Húc, Griffin, McGrady, Malone, O'Neal là đội hình xuất phát gì đây chứ? Tuy Griffin hơi kém một chút, nhưng các siêu sao khác hợp lại thành một đội toàn năng thì chưa chắc đã thắng được bọn họ.

Trên mặt trận phòng thủ, Quách Húc quấn lấy Bibby, khiến hắn rất khó ghi điểm; trên mặt trận tấn công, Quách Húc và O'Neal đánh pick-and-roll, luôn có cách để ghi điểm.

Quách Húc ném ba điểm cực chuẩn, đột phá Pachulia, Garrity khi lệch vị trí rất dễ dàng. Bất kể Bibby có bọc lót hay không, anh đều có thể tìm thấy khoảng trống để chuyền cho O'Neal đang cắt vào trong. Khi Malone làm nhiệm vụ làm tường ở vị trí cao, Quách Húc từ bên cạnh chạy chỗ nhận bóng ra tay cũng chuẩn xác không kém, không bọc lót thì đánh tùy ý.

Đợi đến khi trận đấu tập kết thúc, Rivers vội vàng hỏi Quách Húc có hứng thú ký hợp đồng với Magic không.

Quách Húc trực tiếp từ chối. "Không hứng thú, tôi thích ca hát nhảy múa, bóng rổ chỉ là sở thích bình thường, tôi không chơi thi đấu chuyên nghiệp."

Hai người sánh vai quay lại phòng thay đồ, để lại một đám người sững sờ ngơ ngác, nếu là quay phim thì chỗ này chắc chắn phải có quay chậm và nhạc nền.

Buổi trưa, để ăn mừng vụ làm màu thành công, hai người tới một nhà hàng nổi tiếng ở địa phương ăn cơm, O'Neal mời khách. Gã béo tình cờ lại chọn đúng nhà hàng Dale Fresco nơi "người song sinh" của anh làm việc.

Trước đó Quách Húc từng gọi điện cho Jesse nhiều lần, hỏi ra tên nhà hàng, nhưng anh vẫn luôn chưa tới gặp Jesse. Sau khi thấy O'Neal chọn nơi này thì cũng không từ chối, cứ thế đi theo.

Nơi này cung cấp món bít tết và tôm hùm ngon nhất thành phố, O'Neal là khách quen, vừa vào cửa đã có người hành lễ đón tiếp. Khi nhìn thấy Quách Húc thì rõ ràng khựng lại một chút. Quách Húc nhận ra nhưng không nói gì cả, anh không quen biết "đồng nghiệp" ở đây, chỉ cần làm chính mình là được.

Nữ phục vụ Lauren sau khi nhận ra Quách Húc, lập tức chạy vào bếp tìm Jesse, hỏi: "Không phải cậu nói Jason bị ốm sao? Tớ vừa nhìn thấy cậu ấy ở ngoài."

"Cậu ấy đến làm việc à?" Jesse dừng công việc lại.

"Không phải, cậu ấy tới ăn cơm, hơn nữa còn đi cùng với O'Neal." Lauren không thể tin nổi nói.

"O'Neal nào cơ?" Jesse ngẩn người.

"Cái gã Đại Cá Mập của đội Magic ấy." Lauren cảm thán: "Tớ thật không hiểu sao họ lại tụ tập với nhau được."

"Cái gì?" Jesse cũng không thể liên hệ Jason Quách trong ấn tượng với "biểu tượng thành phố" của Orlando. Người bình thường sao có thể đi ăn cùng siêu sao chứ?

"Có phải cậu nhìn nhầm không? Có lẽ chỉ là người trông hơi giống thôi?" Jesse hỏi.

Lauren rất khẳng định nói: "Sao tớ có thể nhìn nhầm được? Gương mặt của Jason quá dễ nhận ra. Nhưng rất kỳ lạ, cậu ấy có vẻ không quen biết tớ, cũng không cảm thấy việc tới đây ăn cơm có gì sai trái, hình như còn là O'Neal mời khách nữa."

"Toba, cậu giúp tôi trông chừng ở đây nhé, tôi ra ngoài một lát sẽ quay lại ngay." Jesse quá tò mò, lau tay rồi cùng Lauren đi ra khỏi bếp.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:316
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.