Minh Nhật Truyền Kỳ

Lượt đọc: 2352 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 419
"Cô Thật Sự Không Phải Là Người Mẫu Đến Để Quảng Cáo Cho Nhà Hàng Sao?"

❊ ❊ ❊

O'Neal chọn một chiếc bàn yên tĩnh, gần góc, cách xa các vị khách khác, sẽ không bị làm phiền. Đây có thể coi là chỗ ngồi độc quyền của anh ấy, có thể đặt trước hai tiếng, trước đó quản lý nhà hàng sẽ không nhận đặt bàn này cho người khác.

Jessie nhẹ nhàng bước tới, từ xa quan sát Quách Húc, cũng không dám chắc liệu có phải người mình quen hay không.

Trong ấn tượng của cô, Jason Quách là người không hay cười, ngay cả khi gặp chuyện vui cũng chỉ cười mỉm. Người trước mắt này không biết đã nói gì với O'Neal mà cười ha hả không chút kiêng dè, tiếng cười mà lớn thêm chút nữa là làm phiền người khác rồi.

Nếu Jason Quách quen biết những người bạn ngôi sao thế này, sao lại đi làm thuê ở nhà hàng chứ? Hơn nữa anh ta chỉ là phụ bếp, còn chưa ra nghề.

Hai người đang nói về Bibby, trận đối kháng hôm nay kết thúc, sắc mặt của Bibby suýt chút nữa từ "Quỷ trắng" biến thành "Thú mặt xanh". O'Neal hỏi Quách Húc đã "vùi dập" Bibby bao nhiêu lần, Quách Húc nói không đếm xuể, chắc chắn là cả tháng nay rồi, đây thật sự là một chuyện rất vui vẻ. (Bibby: Chỗ nào mà vui vẻ hả? Hai tên khốn các người!)

Jessie quen Quách Húc bốn tháng rồi, biết anh ấy là kiểu con trai khá nội hướng, nhút nhát, làm việc chăm chỉ không ngại khó khăn trong bếp. Em trai cô cũng có tính cách như vậy, nên cô rất chăm sóc Quách Húc.

Phụ bếp chính là người hỗ trợ đầu bếp, chủ yếu làm công việc thái rau, chuẩn bị nguyên liệu, hỗ trợ bếp trưởng hoàn thành công việc nấu nướng. Jessie nói chính xác là sư phụ của Quách Húc, cô lớn hơn Quách Húc 3 tuổi, có thiên phú về nấu nướng, năm nay vừa trở thành nữ đầu bếp xinh đẹp nổi tiếng ở địa phương.

O'Neal chú ý đến Jessie trước, mở to hai mắt, cười hỏi: "Cô tiểu thư, cô muốn xin chữ ký à? Có phải cô là Jessie Lisiak đó không? Nếu đúng, tôi có thể chụp ảnh cùng cô."

"Chào anh Shaquille, xin hỏi vị này là?" Jessie cười chào O'Neal.

Quách Húc nghe giọng nói rất quen, lập tức nghĩ ngay ra là ai, nhanh hơn một bước tự giới thiệu: "Tôi là Nick Statham, rất vui được quen cô."

Sau khi vòng lặp bắt đầu, Quách Húc vẫn chưa gặp Jessie, dù đã biết nhà hàng ở đâu. Vì Jessie là đầu bếp, trong ấn tượng của anh, nữ đầu bếp chuyên nghiệp nên có hình tượng giống Christie Fox, có thêm tên béo O'Neal chơi cùng là anh thấy đủ rồi, sợ đến nhà hàng lại gặp thêm một nữ béo nữa thì sẽ thất vọng.

Quách Húc không phân biệt đối xử với người béo, nhưng người phụ nữ anh thích là kiểu có thân hình quyến rũ. Hôm nay anh cuối cùng đã gặp được Jessie, cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, cô ấy chỗ nào giống đầu bếp chứ, rõ ràng là người mẫu mà?

Jessie đi một đôi giày thể thao đế bằng, dù vậy, nhìn qua thì chiều cao của cô cũng phải tầm một mét tám. Cô để tóc ngắn màu đen, kiểu tóc lệch ngôi rất có khí chất, ngũ quan hơi giống Kate Seigibel, lông mày đen hơn một chút, mắt to vừa phải, đồng tử rất sáng, như thể biết nói vậy.

Quách Húc không nhịn được mà nói ra lời trong lòng. "Chúa ơi, thứ cho tôi mạo muội, tiểu thư, cô là đầu bếp xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp, cô thật sự không phải là người mẫu đến để quảng cáo cho nhà hàng sao?"

Jessie sững sờ, bây giờ cô có thể khẳng định người này không phải là "Jason Quách" mà cô quen biết, Jason nói chuyện với cô đều đỏ mặt, không thể nào khen ngợi cô như thế này được.

Hơn nữa người này rõ ràng là dáng vẻ lần đầu tiên gặp cô, hai người giống nhau, giọng nói giống nhau, nhưng giọng người này có vẻ vang dội hơn.

Jessie tò mò hỏi: "Ngài Statham, anh trông rất giống một người bạn của tôi, anh ấy cũng là đầu bếp ở đây, hôm nay tình cờ bị ốm nên xin nghỉ, xin hỏi anh có quen Jason Quách không?"

"Tất nhiên là quen, tôi chính là đến tìm nó ở Orlando đây, thằng nhóc này vì tránh tôi nên trốn đi rồi, điện thoại cũng tắt máy. Tôi là anh cả của nó, cha chúng tôi họ Quách, mẹ họ Statham." Quách Húc tiện miệng bịa ra một lời nói dối, anh không sợ bị lộ, sáng nay sau khi gọi điện cho Jessie, anh đã tắt điện thoại rồi vứt đi rồi.

"Hèn gì mà giống thế... làm tôi giật cả mình." Jessie vỗ vỗ ngực, lộ ra nụ cười. Sau đó lại hỏi một câu: "Tại sao nó lại trốn anh, mối quan hệ của hai người không tốt sao?"

"Tôi với ai quan hệ cũng tốt, nhưng thằng nhóc này rất khó chiều, nội hướng, tự kỷ, thích nấu ăn. Tôi là mặt trái của nó, ngoại trừ không biết nấu ăn ra thì có một đống sở trường. Tôi có thể xin số điện thoại của cô không? Tôi muốn nói chuyện với cô về chuyện của Jason."

"Được thôi." Jessie thấy Quách Húc cần giúp đỡ liền đồng ý ngay, sau đó cô quay về bếp bận việc của mình.

O'Neal nói nhỏ: "Cậu nói dối, tên cậu chẳng phải là Jason Quách sao?"

Quách Húc gật đầu. "Phải, tôi là Jason Quách của Trái Đất 1, bản sao của tôi ở đây làm đầu bếp, tôi tạm thời thay thế anh ta, trước khi tôi rời đi, anh ta sẽ không xuất hiện. Tại sao lại như vậy tôi cũng không biết."

"Cool, sao tôi không gặp được chuyện kỳ diệu thế này nhỉ? Du hành không gian quá kích thích, còn đặc sắc hơn cả phim ảnh. Nếu tôi gặp phải chuyện này thì không cần kiểm soát chế độ ăn uống nữa rồi."

"Cậu bây giờ cũng không cần kiểm soát ăn uống, ngày mai mọi thứ sẽ khởi động lại." Quách Húc dừng một chút, hỏi: "Shaquille, sao cậu lại quen Jessie?"

"Cô ấy rất nổi tiếng mà, kênh ẩm thực từng phỏng vấn cô ấy..."

O'Neal kể cho Quách Húc nghe về chuyện của Jessie, cô có một nửa dòng máu Brazil, trước khi trở thành đầu bếp từng làm người mẫu, giữa gian bếp ngập tràn khói dầu và sàn diễn thời trang lộng lẫy, độ bao phủ cuộc đời cô lớn đến mức khó tin.

Trong thời gian học đại học, để có thể làm người mẫu chuyên nghiệp lên sàn diễn Victoria's Secret, ngoài việc làm người mẫu cho các tạp chí thời trang, cô còn dùng thời gian rảnh rỗi đi làm thêm ở nhà hàng để tích góp tiền. Sau đó, Jessie làm thêm ở nhà hàng trong thời gian dài, nhìn thấy thực khách vì nếm được mỹ thực mà hạnh phúc, ước mơ của cô dần dần biến thành mang lại trải nghiệm ẩm thực vui vẻ cho người khác.

Sau đó cô cắn răng quyết định, bước lên con đường trở thành đầu bếp hàng đầu, sư xuất danh môn cộng thêm thiên phú dị bẩm cá nhân, cô rất nhanh đã bộc lộ tài năng trong giới ẩm thực Orlando.

Quách Húc nảy sinh ý định tìm hiểu Jessie sâu hơn một chút, hóa ra bản sao của mình sống cũng không tệ, có thể trở thành người hỗ trợ của đầu bếp ngôi sao, tương lai chắc cũng có thể trở thành một đầu bếp giỏi nhỉ?

Tuy nhiên, anh không tin Jessie và bản sao của mình sẽ có sự phát triển lâu dài, nếu tính cách không thay đổi, thì phải là phía nữ theo đuổi ngược mới có thể ở bên nhau được. Hình như Jessie cũng có chút ý tứ theo đuổi, cô ấy còn tranh thủ thời gian đến căn hộ thăm anh nữa.

Mẹ kiếp, một đóa hoa tươi cắm trên... một gã đẹp trai hướng nội à.

Vừa ăn, Quách Húc và O'Neal vừa trò chuyện về phim ảnh, cả hai tên béo đều có tính cách giống nhau, đều muốn đóng phim.

Quách Húc đưa ra ý tưởng quay bộ "Uncle Drew", là phiên bản cải biên ma quái mà anh nghĩ ra, các siêu sao trong ngoài tuyến khi còn trẻ chơi bóng cùng nhau, thống trị NBA, tất cả các giải thưởng đều thuộc về trung phong O'Neal, hậu vệ do Quách Húc thủ vai chỉ là làm nền, mãi mãi là nhân vật số hai, người ta đều nói anh rời xa O'Neal là không được, là kẻ may mắn, ôm đùi mà giành được một đống chức vô địch.

Chớp mắt mấy chục năm trôi qua, hai người đều đã già, hứng thú nhất thời rủ nhau đi chơi bóng đường phố, trong tình huống O'Neal bị đau tim phải đưa đến bệnh viện, Quách Húc chịu đựng áp lực thực hiện cú ném quyết định, chứng minh bản thân không cần trung phong cũng có thể thắng trận đấu.

O'Neal nghe xong bày tỏ: "Tôi tuyệt đối không đóng cái này, tôi muốn chứng minh hậu vệ không có tôi là không được, cốt truyện này tôi không thích."

Quách Húc cười nói: "Ha ha, tôi đoán ngay là cậu không thích mà, nên ở Trái Đất 1 không hề nói chuyện này với cậu, cứ mãi tìm kịch bản phù hợp khác, chúng ta đã quay là quay loại đời thường, không chơi bóng rổ."

"Vậy sao bây giờ cậu lại nói chuyện này với tôi?"

"Muốn xem phản ứng của cậu thôi, đằng nào ngày mai cậu cũng quên hết những chuyện này, cứ như chưa từng xảy ra vậy, nhưng tôi đã biết suy nghĩ của cậu rồi, sẽ không nhắc chuyện này với cậu nữa." Quách Húc cười nói.

O'Neal nheo mắt gật đầu. Cậu ấy nói rất có lý, mình lại không thể phản bác được.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:316
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.