Ăn trưa xong, Quách Húc và O'Neal chia nhau hành động.
O'Neal về nhà nghỉ ngơi, chuẩn bị cho trận đấu với đội Timberwolves vào buổi tối, còn Quách Húc không cần đàm phán với đội Magic nữa nên cũng chẳng phải đến hiện trường xem bóng, cả hai hẹn nhau sau trận đấu sẽ cùng đi chơi tiếp.
Quách Húc nói: "Tôi mà còn xem các anh đấu với Timberwolves nữa thì chắc nôn mất, chơi game NBA còn vui hơn nhiều, ít nhất chơi game còn thay đổi được chiến thuật, còn hai đội các anh mỗi trận đều một kịch bản, mà kết quả thì chẳng bao giờ đổi."
Lần đầu đi xem bóng, ngồi ở ngoài sân làm "người đưa khăn" thì còn thấy thú vị, chứ làm nhiều lần rồi cậu chẳng thấy hưng phấn gì nữa, đúng là một sự tra tấn.
O'Neal hỏi: "Vậy tiếp theo cậu định làm gì?"
"Chiều nay được nghỉ, tôi định vào bếp làm phụ bếp, tìm hiểu cuộc sống của em trai tôi chút xem sao." Quách Húc cười hì hì.
O'Neal trưng ra bộ mặt kiểu "đã hiểu ngay ra vấn đề", cười hì hì đáp: "Tôi biết rồi, chúc cậu may mắn nhé."
Sau khi tính tiền, Quách Húc gọi cô phục vụ tên Lauren lại: "Cô ơi, cho hỏi nhà bếp đi đường nào ạ? Cô dẫn tôi qua đó được không?"
Lauren nhìn Quách Húc đánh giá, hỏi: "Anh thật sự không phải là Jason Quách sao? Giống nhau như đúc luôn ấy."
Quách Húc làm động tác đá bóng: "Có vài cặp song sinh là vậy đó, lúc mới sinh ra tôi đã đá thằng bé một cước, chắc là đá vào đầu nên tính cách nó mới có vấn đề, không thích nói chuyện, có phải bình thường ở đây nó cũng như vậy không?"
Quách Húc vừa nói vừa bắt chước vẻ mặt "liệt cơ", lạnh lùng của Josh Brolin.
"Ha ha ha ha." Lauren bị cậu chọc cười đến nghiêng ngả, xua tay nói: "Xin lỗi anh, vì anh trông y hệt Jason, mà cậu ấy thì không bao giờ làm mấy trò này, thấy lạ quá. Ha ha, anh đá cậu ấy trước chắc anh là anh trai rồi nhỉ?"
"Trên lý thuyết là vậy, nhưng trong cuộc sống thì rõ ràng tôi giống anh cả hơn." Quách Húc cười hỏi: "Cô dẫn tôi vào bếp được không? Tôi muốn xem bình thường Jason làm công việc gì, tôi cũng muốn thử làm phụ bếp xem sao, làm miễn phí luôn."
Lauren lắc đầu nói: "Nhìn thì được, nhưng Jessie chắc chắn sẽ không cho anh giúp đâu, vì cô ấy trong bếp rất nghiêm khắc, phụ bếp mà làm không tốt là cô ấy nổi giận ngay, cứ như biến thành người khác vậy, anh có kinh nghiệm làm bếp không?"
"Không có, nhưng tài năng mà Jason có thì chắc chắn tôi cũng có." Quách Húc tự tin nói.
Ba phút sau, Quách Húc bị đuổi ra khỏi nhà bếp.
Cậu đã nghĩ công việc phụ bếp quá đơn giản rồi, phải là đầu bếp xuất sắc mới làm phụ bếp ở nhà hàng lớn được, động tác phải nhanh nhẹn, xử lý nguyên liệu phải có kỹ thuật cắt thái điêu luyện.
Quách Húc thì giỏi chém gió, có thể nói ra mấy lý lẽ kiểu như "chỉ có tận tâm mới làm ra món ăn ngon nhất", nhưng nếu bắt cậu cầm dao thực hành thì cậu có thể cắt luôn cả ngón tay mình mất...
Thực tế thì ở mọi ngành nghề, chỉ có "tận tâm" thôi là không đủ, phải có thiên phú và phải chịu khó rèn luyện nữa.
Cũng giống như chơi bóng rổ, cùng là họ Johnson, "Tiểu tướng quân" Avery Johnson dù có khát khao chiến thắng mạnh mẽ nhất lịch sử, tập luyện khổ cực nhất, thì anh ta cũng không thắng nổi "Magic" Earvin Johnson chỉ chơi cho vui.
Quách Húc đi ra tiệm net, còn gọi một cuộc điện thoại cho anh họ Jason Statham, vô tình liên lạc được và tán gẫu vài câu.
Quách Đạt Sâm ngạc nhiên nói: "Cậu thật sự là Jason à? Cậu vậy mà biết nói chuyện rồi sao?"
Quách Húc: "..."
Đến 10 giờ tối, cậu chờ Jessie tan làm, mời cô đi ăn khuya. Cậu dùng điện thoại và sim mới mà O'Neal tặng để gọi, sẽ không bị lộ.
Đã quá muộn nên Jessie không muốn đi, Quách Húc nói: "Tôi nhịn đói đến giờ chỉ để chờ cùng cô đi ăn, cô nỡ lòng nào bỏ mặc mình tôi sao?"
"Đó là tại anh không đói, buổi trưa các anh gọi nhiều món lắm mà, có hai món còn là do tôi làm đấy." Jessie cười nói.
"Gọi nhiều là đúng, nhưng người ăn cùng tôi là O'Neal, anh ta ăn được phần của năm người, tôi làm sao tranh nổi với anh ta? Đồ ăn bị anh ta chén sạch rồi." Quách Húc giả bộ tội nghiệp.
Jessie lấy tay che miệng cười, bị vẻ mặt đểu giả của cậu chọc cười, "bản sao" của cậu thì chẳng bao giờ làm trò này.
"Anh và O'Neal thân nhau lắm sao?" Jessie tò mò hỏi.
"Đúng vậy, gã béo đó họp báo xong còn bảo đến tìm tôi, đây không phải hẹn hò riêng đâu, cô đừng sợ, hay là chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện nhé?"
Có người đi cùng, ý nghĩa lại khác hẳn. Jessie cười hỏi: "Em trai anh nói bị ốm, sao anh không lo lắng chút nào vậy?"
"Có gì mà phải lo? Nó là người trưởng thành rồi, dù có bị cảm sốt thật thì không uống thuốc cũng tự khỏi thôi, chỉ cần uống nhiều nước ấm là được, tất nhiên là con gái thì không được."
"Tại sao?" Jessie hỏi tiếp.
Quách Húc thở dài: "Vì bạn gái tôi chia tay cũng vì câu này đấy, cô ấy thường xuyên bị cảm, lần nào tôi cũng khuyên cô ấy uống nhiều nước ấm."
Jessie lại cười. "Hai anh em các người khác nhau quá."
Dù ở trong nước hay nước ngoài, câu "uống nhiều nước ấm" tốt nhất là ít nói, rất dễ bị ghét.
Jessie không còn bài xích việc đi ăn cùng "Nick" nữa, "Jason Quách" vốn không bao giờ biết đùa, làm việc thì chăm chỉ nhưng người lại cực kỳ nhạt nhẽo, còn người trước mắt này thì thú vị hơn nhiều.
Quách Húc để Jessie chọn địa điểm, hai người đến một nhà hàng kiểu quán bar mở cửa đêm khuya, chuyên phục vụ món ăn Brazil.
Điều này rất hợp ý Quách Húc, kiếp trước cậu thường xuyên ăn thịt nướng Brazil. Nếu nói ngoài bóng đá ra, người Brazil vốn dĩ tự do tự tại còn hiểu rõ thứ gì nhất, thì chắc chắn đó là thịt bò, hơn một nửa thực đơn trong các nhà hàng Brazil đều là các loại thịt nướng.
Họ còn gọi món "cơm đậu đen", thứ được mệnh danh là "quốc thực" của Brazil, đã có lịch sử hàng trăm năm. Ban đầu là những nô lệ nghèo khó nhặt nhạnh nội tạng lợn bị chủ trang trại vứt đi đem hầm với đậu đen để ăn, sau này lại trở thành món đặc sản nổi tiếng của Brazil. Ngày nay, đậu đen sau khi hầm thì nước sốt đậm đà, ăn kèm với tai lợn, đuôi lợn, xúc xích thịt lợn, rất đưa cơm.
Açaí là món khoái khẩu nhất của Quách Húc, từ "açaí" bắt nguồn từ thổ ngữ của người bản địa, là một loại quả mọng.
Thịt quả Açaí có màu tím đỏ, hương vị độc đáo, nằm giữa sô-cô-la và mận khô, cứ như là kem tự nhiên vậy. Nghe nói những người thổ dân sống ở miền Bắc Brazil cả đời coi nó là lương thực chính nên cơ thể cực kỳ cường tráng, thứ này còn có thể tiêu diệt tế bào ung thư. Quách Húc thích ăn Açaí thêm đá, hương vị rất tuyệt.
Jessie vốn muốn dẫn Quách Húc đi thưởng thức món ngon Brazil độc đáo, không ngờ Quách Húc tuy tay nghề trong bếp không ra sao nhưng lại là một tay sành ăn thứ thiệt, đánh giá món ăn đâu ra đó, hiểu rất rõ về ẩm thực Brazil và từng nếm thử ở vài nhà hàng nổi tiếng. Trong đó có ba quán Jessie cũng từng đến, vừa nghe cậu mô tả là hai người tìm được tiếng nói chung ngay.
Nói về nhà hàng ba sao Michelin, Quách Húc còn rành hơn cả Jessie, Jessie may mắn được học nghề với đầu bếp Michelin nổi tiếng, nhưng điều kiện kinh tế lại không cho phép cô đi ăn ở nhà hàng ba sao. Còn Quách Húc thì muốn ăn là ăn, không có áp lực kinh tế nào cả, cậu còn dùng ngôn từ dân dã để nói ra những đặc điểm, hương vị của vài món ăn danh tiếng.
"Chẳng lẽ gia đình anh là người giàu có? Tại sao Jason lại phải ở cái căn hộ như vậy?" Jessie nghi hoặc hỏi. Nếu không phải nhà giàu, sao cậu ta có thể từng đi ăn ở nhiều nhà hàng nổi tiếng đến vậy? Chắc không phải đều do O'Neal bao đấy chứ?
"Tôi là người giàu, nhưng Jason thì không, nó muốn tự dựa vào bản thân để làm nên nghiệp lớn. Chúng tôi có bất đồng về mặt này, nó thích nấu ăn, còn tôi thích đầu tư nhà hàng." Quách Húc mỉm cười.
Sau đó cậu kể chuyện mở chuỗi cửa hàng pizza, cửa hàng đầu tiên sắp khai trương rồi, tiền đều do cậu đầu tư, kế hoạch kinh doanh cậu cũng xem qua, có nhân tài chuyên môn giúp quản lý việc kinh doanh.
Cậu không trực tiếp vận hành nhưng hiểu rất rõ, Jessie là người trong nghề, vừa nghe đã tưởng cậu thật sự làm cái này, và thừa nhận loại cửa hàng pizza kiểu mới này rất có tiềm năng.
Quách Húc nói cửa hàng mở ở phía Tây như Los Angeles, Phoenix, cô nhất thời không thể đi kiểm chứng thật giả. Mà kiểm chứng cũng chẳng có ý nghĩa gì, ngày mai cô sẽ quên mất thôi.
Quách Húc khác với bản sao của mình, cậu giỏi dẫn dắt câu chuyện, trò chuyện với người khác không hề nhạt nhẽo chút nào. Bữa tối chưa ăn xong, cậu và Jessie đã rất thân thiết, vì khuôn mặt này, họ thực sự là vừa gặp đã như quen.