Đội Mavericks mở họp báo trước, những người có mặt đều vô cùng chán nản, đặc biệt là Nash.
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử đội bóng, Mavericks bị một cầu thủ ghi nhiều điểm đến vậy. Trước không có người xưa, sau chưa thấy người tới, ngẫm trời đất mênh mang, chỉ biết đứng sững sờ mà rơi lệ.
Nash cũng chẳng nói được mấy lời, đầu óc trống rỗng. Một số thất vọng là điều không thể tránh khỏi, nhưng phần lớn nỗi thất vọng đều đến từ việc bạn đã quá đề cao bản thân mình. Nash hy vọng có thể đối đầu sòng phẳng với Quách Húc nhưng anh thật sự không làm được. Sau trận đấu này, biệt danh "Nash không phòng thủ" e rằng sẽ sớm vận vào người anh mất thôi.
Thực ra Nash có sở trường ở khâu phòng ngự, anh giỏi câu lỗi tấn công, đây là một cách phòng ngự không tệ. Nhưng chiêu này hoàn toàn vô dụng với Quách Húc. Đừng nói đến việc Quách Húc hiện đang sở hữu "còi ngôi sao" (star whistle), ngay cả những cầu thủ bình thường cao khoảng 1m80 cũng rất ít khi bị thổi lỗi cản phá, mấy hậu vệ nhỏ con trông chẳng giống người có thể húc ngã ai cả.
Don Nelson đành bất lực thừa nhận rằng mình không có cách nào đối phó với Quách Húc, nhưng ông không cho rằng chiến thuật phòng ngự của mình có vấn đề. "Đây chỉ là sự khác biệt giữa việc để Jason ghi 70 điểm hay 40 điểm kèm 20 kiến tạo. Nếu cậu ta có nhiều kiến tạo thì chúng ta còn chẳng kéo nổi vào hiệp phụ ấy chứ. Các anh nghĩ cậu ta là kiểu cầu thủ có thể bao vây mãi sao?"
Cầu thủ dù ở vị trí nội tuyến hay ngoại tuyến, lựa chọn tốt nhất khi bị bao vây luôn là chuyền bóng. Don Nelson rất ngưỡng mộ Quách Húc, chỉ tiếc là đời này e rằng hai người không có cơ hội hợp tác.
Tại buổi họp báo của đội Suns, hội trường chật kín phóng viên, còn có một số người đến muộn một chút đã không vào được nữa.
Quách Húc chia sẻ cảm nghĩ: "Hôm nay cảm giác tay của tôi rất nóng, nên tôi đã ném nhiều hơn một chút, rồi ghi được 71 điểm, chỉ vậy thôi, tôi rất vui."
Phóng viên hỏi: "Chỉ vui thôi sao? Anh có cảm thấy ngạc nhiên không?"
Quách Húc lắc đầu, mỉm cười: "Tôi không ngạc nhiên, tôi cho rằng khi phần lớn quyền kiểm soát bóng tập trung vào tay một cầu thủ, xảy ra chuyện này là điều bình thường, đặc biệt là với những cầu thủ có tốc độ nhanh. Khi phản công, đối thủ rất khó thực hiện bao vây, hôm nay tôi đã có rất nhiều cơ hội đấu đơn."
Lời này vừa thốt ra, các phóng viên ngược lại mới là người kinh ngạc.
Một phóng viên hỏi: "Ý anh là đây vẫn chưa phải là giới hạn của anh sao? Anh có tự tin ghi được nhiều điểm hơn trong tương lai không?"
"Cái này phải xem tình hình của đối thủ. Ghi điểm cao thực sự rất khó, bắt buộc hai bên phải cân tài cân sức mới được. Nếu gặp đội bóng yếu mà chúng ta dẫn trước 20, 30 điểm từ hiệp 3 thì tôi chỉ có thể xuống ngồi nghỉ thôi."
Các phóng viên đều cảm thấy đây là một tin lớn. Quách Húc rất tự tin, nếu diễn đạt lời anh bằng cách nói thẳng thừng, thì đó chính là: "Kẻ thù lớn nhất của tôi chính là thời gian rác!"
Phóng viên hỏi: "Năm nay anh mới 22 tuổi, nhưng đã đạt được rất nhiều vinh dự cá nhân mà cả đời cầu thủ NBA khác không đạt được, anh có cảm nghĩ gì về điều này?"
Quách Húc cười nói: "Khá ngầu, nhưng vẫn chưa đủ. Mục tiêu của tôi là giành FMVP chung kết mùa giải này, điều đó đồng nghĩa với việc đội Suns cũng giành chức vô địch thành công."
Các phóng viên lần lượt vỗ tay, chỉ cần cậu ta dẫn dắt Suns vô địch, cậu ta chính là ngôi sao số một trong lịch sử đội bóng.
Phóng viên hỏi: "Anh có để ý khán giả đều đứng xem bóng ở những phút cuối và hô vang MVP không?"
"Tất nhiên, đây chính là động lực lớn nhất để tôi chơi bóng, là lý do khiến tôi yêu bóng rổ. Khi thi đấu trên sân tôi cảm thấy rất vui vẻ, cũng muốn mang lại niềm vui cho người hâm mộ, điều này rất có ý nghĩa."
Phóng viên hỏi: "Ngay cả Michael Jordan cũng chưa từng trải qua một đêm như anh, anh có cảm thấy rất thành tựu không?"
Quách Húc lắc đầu: "Không, Jordan tuy chưa từng ghi trên 70 điểm một trận, nhưng ông ấy có 5 MVP mùa giải thường, 6 chức vô địch, 6 FMVP, 10 lần vua ghi điểm, điều đó chắc chắn mang lại cảm giác thành tựu hơn một trận đấu mùa giải thường ghi điểm cao. Tôi hy vọng bản thân tương lai có thể vĩ đại như ông ấy, chứ không phải chỉ đánh một trận đấu đẹp mắt là thỏa mãn."
Phóng viên hỏi: "Đã có rất nhiều người đem anh so sánh với Jordan, anh có cảm nghĩ gì?"
"Rất vui, có người đem tôi so sánh với cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử, điều đó có nghĩa là tôi cũng bắt đầu bước vào hàng ngũ vĩ đại. Tuy chúng tôi là kiểu cầu thủ khác nhau, vị trí khác nhau, nhưng mục tiêu thì như nhau, đó là dẫn đội giành nhiều chức vô địch. Sự so sánh này đối với tôi là một loại động lực."
Một nữ phóng viên hỏi: "Xin hỏi hôm nay bạn gái đến xem bóng bên sân, có phải là một lý do giúp anh thi đấu xuất sắc không?"
"Tôi có rất nhiều bạn nữ, xin hỏi cô đang nói đến vị nào?" Quách Húc cười phản bác.
Phóng viên muốn gài bẫy anh, nếu anh trả lời ngay, dù không thừa nhận thì mọi người cũng xác định được anh có bạn gái rồi.
Nữ phóng viên lúc này mới bổ sung: "Chính là cô Fox, người đóng chính cùng anh trong bộ phim điện ảnh."
"Có bạn đến xem bóng, tôi thường thi đấu hăng hơn. Ở đây xin báo một tin buồn cho đội Celtics, ngày 30 Avril và Britney sẽ đến Phoenix tìm tôi chơi, tiện thể ghé sân nhà xem bóng. Hôm đó tôi nhất định cũng sẽ thể hiện hết mình."
Quách Húc lôi hai người bạn ngôi sao ra để đánh lạc hướng chủ đề. Cậu không hề nói dối, hai người đã hẹn sẽ đến, ngày 31 sẽ cùng nhau đi thưởng thức pizza tại cửa hàng của cậu.
Tháng 12, kỳ nghỉ Giáng sinh cộng với kỳ nghỉ năm mới, các ca sĩ bận rộn cũng có thể được nghỉ ngơi thả lỏng một chút. Hai cô nàng không đơn thuần là đến ủng hộ Quách Húc thi đấu hay tiệm pizza mới mở, mà là đến tìm cậu để xin bài hát.
Chủ đề bạn gái không thể tiếp tục được nữa, một phóng viên khác hỏi: "Tôi nghe nói có đồng đội muốn anh ký tên lên bảng thống kê kỹ thuật, có phải vậy không?"
"Đúng vậy, Địch Áo Phổ kiên quyết yêu cầu tôi làm vậy, thế là tôi ký luôn, cậu ấy thích số liệu nhất."
Hội trường vang lên một trận cười, bởi vì Địch Áo Phổ là một trong những cầu thủ ít có số liệu nhất toàn liên đoàn, vậy mà cậu ta lại rất thích số liệu, quả nhiên thứ không có được mới là thứ trân quý nhất?
Phóng viên hỏi: "Sáng mai anh sẽ làm gì? Anh có đi ra ngoài ăn mừng không?"
"Ừm, mọi người chúng tôi đã hẹn cùng nhau đi ăn mừng, trước tiên là tụ tập ăn uống, sau đó đi đánh golf hoặc bowling."
Còn có phóng viên muốn Quách Húc đánh giá cầu thủ Mavericks, nhưng cậu đã thoái thác cho qua.
Rất nhiều người đều nhìn ra, hàng phòng ngự Mavericks quá kém cũng là một lý do quan trọng khiến Quách Húc ghi được điểm cao. Mùa giải này, cầu thủ duy nhất giỏi phòng ngự của Mavericks là Najera, thực lực tổng thể đã giảm so với mùa trước.
Các phóng viên hy vọng Quách Húc nói vài câu, để sau trận họ dễ dàng hướng mũi dùi vào Nash, Nowitzki, hai cầu thủ quốc tế, nói họ là lỗ hổng phòng ngự, là kẻ yếu đuối. Ngoài ra, nghi ngờ năng lực huấn luyện của Don Nelson cũng là công việc thường lệ của truyền thông.
Quách Húc không bày tỏ ý kiến, cậu mới không rảnh để đi đắc tội người khác mà không có lý do gì.
Hàng phòng ngự của Mavericks quả thực rất tồi, khiếm khuyết này mãi cho đến kiếp trước khi họ ký hợp đồng với Marion, Tyson Chandler... mới được bù đắp. Nếu Mavericks có chuyên gia phòng ngự, chức vô địch năm 2006 ở kiếp trước có lẽ đã thuộc về họ, năm 2007 họ cũng sẽ không bị đội Warriors tạo nên kỳ tích "Hắc Bát" (hạt giống số 8 đánh bại số 1).
Quách Húc lái xe về nhà, Megan đã nướng xong gà tây, còn có một món cá hồi hun khói. Những lát cá hun khói phủ bơ, kèm theo nước cốt chanh tươi, trông sắc hương vị đều đủ cả.
"Về rồi à." Megan cười hì hì: "Em đã xem tin tức họp báo rồi, anh thật sự quá tuyệt vời."
"Em cũng rất tuyệt, anh tin con gà tây này hôm nay em chắc chắn sẽ ăn hết." Quách Húc cười nói.
Megan cầm kẹp gắp khua khua trước mặt cậu, giả vờ không hài lòng. Cho dù họ mua con gà tây nhỏ nhất thì cũng nặng tới 15 cân, ăn hết được thì mới là lạ.
Tuy chỉ có hai người họ ở nhà, Megan vẫn làm bữa tối Giáng sinh rất trang trọng, rượu vang cũng chuẩn bị một chai, độ cồn rất thấp, Quách Húc uống một chút cũng không thành vấn đề.
Hai người trò chuyện về trận đấu một lúc, lại nói đến hoạt động của đội vào ngày mai, các cầu thủ đều có thể dẫn theo người nhà, Quách Húc bảo Megan cũng đi cùng cho vui.
Ba giờ sáng họ mới về phòng ngủ nghỉ ngơi. Đây là một đêm tuyệt vời nhất trong đời Quách Húc, trên sân đánh ra trận đấu mà cậu muốn, ngoài sân cũng là cuộc sống ấm áp mà cậu hằng mong đợi.