Hai người kịch chiến trên giường đến tận 5 giờ sáng mới nghỉ ngơi. Jessie Lisicki chưa bao giờ điên cuồng như vậy, nhưng cô không hề hối hận, cảm giác kích thích này là thứ cô chưa từng trải nghiệm qua.
Đôi khi thứ người ta theo đuổi không phải kết quả, mà là tốc độ và sự cuồng nhiệt trong quá trình đó.
Vận động viên nhìn chung đều tràn đầy sức sống, Quách Húc lại càng là siêu sao NBA với thể chất cực kỳ mạnh mẽ, không phải người thường có thể so sánh. Sau khi quấn quýt cùng anh, Jessie thầm than bạn trai thời đại học của mình đúng là đồ bỏ đi, may mà vừa tốt nghiệp đã chia tay.
Về phần "thân thể thứ hai" của Quách Húc, tâm trạng của Jessie bây giờ giống như quảng cáo cũ của Trung Quốc, giống như Lý Đông Bảo vừa ăn xong một cây xúc xích... à không, là ăn xong một cây xúc xích... Cát Linh là ai vậy? (Cát Ưu: Tôi bỗng nhiên cảm thấy quảng cáo này kỳ lạ thật.)
Jessie dặn dò Quách Húc 8 giờ gọi cô dậy, cô còn phải đến nhà hàng đi làm, rồi ôm lấy anh chìm vào giấc ngủ.
Quách Húc không ngủ, anh chỉ cần gắng gượng thêm một tiếng nữa là sẽ trở nên tỉnh táo. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, anh lặng lẽ suy nghĩ rất nhiều chuyện, về bản thân mình, về linh hồn của "thân thể thứ hai" đang ở nơi đâu.
Bây giờ anh hoàn toàn yên tâm. Tính cách của "thân thể thứ hai" rất hướng nội, không thích nói chuyện, làm việc nỗ lực nhưng cuộc sống nhạt nhẽo. Một kẻ tầm thường như vậy, dù linh hồn có xuyên tới Trái Đất 1 và hoán đổi cuộc sống với anh, cũng chẳng thể tạo ra con sóng nào, càng không thể "cắm sừng" anh, có lẽ chỉ khiến đám người ở đội Suns phát điên mà thôi.
MVP của đội bỗng nhiên không biết chơi bóng vào ngày thi đấu, thậm chí còn không biết nói chuyện, đây chẳng phải là chuyện khiến người ta suy sụp lắm sao?
Kiểu người này ngay cả phụ nữ bình thường cũng không tán đổ, dù "thân thể thứ hai" có bay chuyến bay 6 tiếng từ Orlando đến Phoenix, cũng chẳng xảy ra chuyện gì được. Ước chừng anh ta vừa nói chuyện với Megan là đã sợ đến mức không dám hé răng, có mở miệng cũng thành kẻ nói lắp. Khí chất của hai người chênh lệch quá lớn, Megan cũng có thể nhận ra đó là hàng giả.
Kẻ mạnh mãi mạnh, có thể khiến người bên cạnh cảm thấy có chỗ dựa. Còn kẻ yếu, dù có cho họ điều kiện ưu việt thế nào, họ vẫn sẽ cảm thấy bất an lo lắng. Con người bẩm sinh đều lười biếng và nhát gan, nghĩa là đa số mọi người đều là kẻ yếu, họ tự nhiên sẽ sùng bái kẻ mạnh.
Có những người chỉ cần đứng vào đám đông, tất cả mọi người sẽ vô thức nghe theo anh ta, Quách Húc chính là kiểu người đó, còn "thân thể thứ hai" ư? Anh ta đi làm thêm ở quán cơm còn phải nghe lời Jessie.
Sáu giờ đúng, Quách Húc rời khỏi biệt thự xa hoa của O'Neal, trở về căn hộ tồi tàn kia.
Điểm tồi tệ nhất trong vòng lặp thời gian chính là 6 giờ sáng mỗi ngày, anh cảm thấy như mình vừa trải qua một giấc mơ vô cùng chân thực. Trong vòng lặp, anh sẽ không nằm mơ khi ngủ, có lẽ vì tất cả những điều này vốn dĩ đã là một giấc mơ?
Sau khi khởi động lại, Quách Húc không đi tìm O'Neal nữa, cũng không đi gặp Jessie, mà bắt đầu rèn luyện thể chất.
Anh cần phải giữ quy luật, kỳ nghỉ hai ngày đã kết thúc. Chỉ có làm việc và nghỉ ngơi kết hợp, anh mới không cảm thấy nhàm chán. Nếu ngày nào cũng chỉ vui chơi, ca hát, hẹn hò, không làm việc đàng hoàng, anh sẽ cảm thấy trống rỗng.
Lợi ích của vòng lặp thời gian chính là, chỉ cần Quách Húc không nói, ngoài anh ra, những người khác sẽ không nhớ bất cứ chuyện gì.
O'Neal sẽ không trách anh rõ ràng đã hứa rồi mà hôm sau lại không tìm mình đi chơi; Jessie sẽ không biết hai người từng ở bên nhau, trên thế giới này vẫn còn một Jason Quách vui vẻ; Rivers cũng không rõ chuyện đã hẹn sáng hôm đó cùng làm kiểm tra thể chất.
Ngay cả khi Quách Húc muốn chịu trách nhiệm cho hành vi của mình, anh cũng không làm được, trong vòng lặp thời gian, mọi người đều như đã uống một loại rượu mang tên "Túy sinh mộng tử". Phiền não lớn nhất của con người chính là trí nhớ quá tốt, nếu như cái gì cũng có thể quên đi, thì mỗi ngày sau này sẽ là một khởi đầu mới, bạn nói xem như vậy có vui không nào.
Rất nhanh, lại hai tháng trôi qua, Quách Húc hẹn hò với Jessie bằng nhiều cách khác nhau, hoàn thành rất nhiều ước mơ của cô. Có lúc là cuộc gặp gỡ tình yêu đầy mong đợi, cách tỏ tình mà cô kỳ vọng, có lúc lại trực tiếp sao chép những phân cảnh kinh điển trong phim điện ảnh.
Họ nhảy múa dưới ánh đèn đường trong vườn biệt thự của O'Neal giống như trong "La La Land".
Cô giống như trong "Love & Other Drugs", cởi quần áo ra mới phát hiện trong phòng còn có một O'Neal, vô cùng ngượng ngùng.
Anh biểu diễn một màn múa thoát y giống như trong "Magic Mike", từ đó về sau tiết tháo đã trở thành người qua đường.
Họ chơi bóng rổ trong sân bóng trong nhà của nhà O'Neal giống như trong "What's Your Number?", thua thì cởi quần áo.
Còn có "50 First Dates", "The Time Traveler's Wife", "Fifty Shades of Grey" vân vân...
Được rồi, cái cuối cùng thì không, thời gian một ngày quá ngắn, anh cũng không biến thái đến thế đâu. (Vậy tại sao lại nói là đáng tiếc?)
Có một ngày, Quách Húc còn diễn luôn một màn "King of Fighters". Jessie là đầu bếp ngôi sao nên tất nhiên có không ít người theo đuổi, có kẻ nhìn Quách Húc không thuận mắt, buổi tối liền dẫn theo một nhóm người muốn dạy dỗ anh.
Trận đánh này Quách Húc phát huy cực kỳ tốt, buổi sáng anh mới đi sân bóng khởi động xong, còn đang mặc đồ thể thao, giày thể thao, động tác linh hoạt vô cùng. Anh hạ gục năm tên, trong đó bao gồm cả một gã cao lớn mét chín.
Quách Húc tặng cho bọn chúng một combo quyền, cuối cùng dùng một cú lộn ngang kiểu parkour đá văng gã đó xuống đất, giống hệt cú đá cuối cùng khi Đội trưởng Mỹ đấu với lính đánh thuê trong "Captain America: The Winter Soldier", khiến người qua đường kinh ngạc ngây người.
Không đợi cảnh sát đến, Quách Húc nắm tay Jessie bỏ chạy, anh không muốn lãng phí thời gian quý báu vào việc đôi co ở đồn cảnh sát, dù cho họ là bên chiếm lý.
Lại một tuần nữa trôi qua, Quách Húc chơi bóng rổ đã chán, bèn đến Đại học Central Florida chơi bóng bầu dục.
Đại học Central Florida nằm ngay trung tâm thành phố Orlando, là một ngôi trường có quy mô rất lớn, một trong ba trung tâm quang học lớn nhất nước Mỹ. Mà bóng bầu dục kiểu Mỹ là môn thể thao phổ biến nhất Hoa Kỳ, đứng đầu trong bốn môn thể thao chuyên nghiệp Bắc Mỹ, trong trường có một sân bóng bầu dục rất xịn, thường xuyên có sinh viên tổ chức thi đấu.
Bóng bầu dục Mỹ tiến hành tranh bóng theo lượt công thủ, không hạn chế vị trí chạy chỗ và có thể ném bóng về phía trước. Mục tiêu của môn thể thao này là đưa bóng vào vùng cấm địa (end zone) của đối phương để ghi điểm, phương pháp ghi điểm có nhiều loại, bao gồm cầm bóng vượt qua đường biên cuối, chuyền bóng cho đồng đội đứng sau đường biên, hoặc đá quả bóng đặt thẳng trên mặt đất qua giữa hai cột khung thành. Khi thời gian thi đấu kết thúc, đội ghi được nhiều điểm hơn sẽ thắng.
Đây là môn thể thao tiếp xúc có tính đối kháng rất cao, do trong trận đấu thường xuyên xảy ra những pha va chạm cơ thể mãnh liệt với cầu thủ đối phương, nên cầu thủ cần phải mặc mũ bảo hiểm và đồ bảo hộ khi ra sân. Quách Húc chơi bóng bầu dục có thể rèn luyện sức bật, di chuyển ngang né tránh và sức mạnh.
Anh tham gia là trận đối kháng giữa hai câu lạc bộ sinh viên, gia nhập phe yếu thế hơn là "Câu lạc bộ Trung Quốc", được tạo thành từ du học sinh và người Hoa.
Đối thủ là câu lạc bộ "Sinh viên danh dự quốc gia Mỹ", nghe cái tên thôi đã thấy rất kiêu chảnh rồi. Làm thế nào để được chọn ra? Sau khi đánh giá thông tin sinh viên từ mọi phương diện như năng lực học thuật, khả năng lãnh đạo, mức độ được yêu thích... rồi qua bình chọn của giáo viên mới nổi bật ra, cũng giống như học sinh "Tam Tốt" vậy, là một nhóm tinh anh trong trường.
Thế rồi đám tinh anh lại bị đánh bại một cách đầy bất ngờ. Vị trí của Quách Húc là running back (trung vệ chạy), một người có tốc độ xuất sắc trong NBA, lại còn là cao thủ parkour khi lên sân bóng bầu dục cũng như cá gặp nước. Cho dù có mấy người là thành viên đội bóng bầu dục của trường cũng không làm gì được anh, tốc độ quá nhanh không đuổi kịp, chỉ dựa vào đối kháng hung hăng thì không có tác dụng gì.
Tốc độ phản ứng của Quách Húc cũng vượt xa người thường, anh có thể dùng tầm nhìn ngoại biên để quan sát thấy mối đe dọa từ hai bên khi đang chạy, dự đoán hành động của đối phương và thực hiện né tránh.
Khán giả đều ngây người ra cả, sau khi Câu lạc bộ Trung Quốc giành chiến thắng, thân phận của Quách Húc sẽ bị vạch trần, mọi người đều không tin anh là sinh viên, thể chất tốt thế này có thể vào NFL, vị trí chọn quân (draft) chắc chắn sẽ rất cao.
Điều này nhắc nhở Quách Húc rằng, Orlando có một đội bóng bầu dục chuyên nghiệp, đội Orlando Predators thuộc giải AFL. Tiếp theo anh chuẩn bị đến đó tập luyện cho vui, trình độ bóng bầu dục đại học quá thấp, anh tham gia chỉ là "hành gà" nên không có ý nghĩa gì lớn, anh cần áp lực.
Chơi bóng bầu dục mặc thêm đồ bảo hộ để tập chạy nước rút có gánh nặng hiệu quả rất tốt, anh còn phải tập trung tinh thần, nhân tiện rèn luyện phản xạ, một khi bị người ta nhào tới vật ngã thì tư vị đó đúng là không dễ chịu chút nào, thú vị hơn là tự mình luyện chạy nước rút nhiều.