Minh Nhật Truyền Kỳ

Lượt đọc: 2390 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 501
"Đùi To, Đường Của Ta"

❊ ❊ ❊

Đêm đó, đội Suns bao trọn hộp đêm lớn nhất ở Phoenix để tổ chức tiệc ăn mừng suốt đêm, mời bạn bè người thân đến tham dự, đồng thời giao lưu cùng một số người hâm mộ là người nổi tiếng địa phương.

Quách Húc mời những người trong giới giải trí như Austin Nichols, Jason Statham đến, đồng thời cũng gọi điện thoại cho O'Neal.

O'Neal không hề vì chuyện Lakers bị Suns quét sạch mà oán giận Quách Húc, anh không chút do dự mà tới ngay.

O'Neal trong kỳ nghỉ hè luôn là một gã béo vui vẻ, chẳng lẽ chỉ vì thua bóng một lần mà anh phải ủ rũ cả đời sao? Tính cách của anh vốn không bao giờ buồn bực quá một tuần, có khi chỉ một ngày là xong.

Ví dụ điển hình nhất chính là chuyện năm xưa O'Neal và Barkley đánh nhau trên sân, đồng đội hai bên và trọng tài phải mất rất lâu mới tách được hai gã béo này ra, trọng tài phạt cả hai cùng lúc rời sân. Sau khi bị đuổi, bọn họ thế mà lại cùng nhau đi ăn, sau này O'Neal tiết lộ bữa cơm đó là Barkley mời, họ không hề mang ân oán trên sân vào cuộc sống đời thường, ngay trong ngày hôm đó đã làm hòa. Nhiều năm sau, O'Neal và Barkley còn trở thành đồng nghiệp trong nhóm bình luận viên TNT, hai gã hoạt náo này mang lại rất nhiều niềm vui cho người hâm mộ.

Hai người trò chuyện một lát về âm nhạc, phim ảnh, O'Neal liền nói một việc chính sự.

"Jason, lần này tôi đến ngoài việc vui chơi ra, còn muốn giới thiệu một người gia nhập đội Suns."

"Ai vậy?"

"Gary Payton, anh ấy muốn gia nhập một đội bóng có khả năng tranh vô địch. Anh ấy không thân với cậu lắm, cho nên nhờ tôi hỏi thử xem Suns có nguyện ý ký với anh ấy không, hợp đồng cựu binh hai năm là được, anh ấy hy vọng trước khi giải nghệ có thể giành được nhẫn vô địch."

"Thế thì tốt quá, cảm ơn ông anh." Quách Húc lập tức đồng ý, loại chuyện này còn cần phải cân nhắc sao?

Quách Húc hoàn toàn có thể hiểu được suy nghĩ của Payton, 36 tuổi tốc độ chậm lại, không phục lão không được. Ở kiếp trước, Payton trước tiên gia nhập Celtics, sau khi tranh vô địch thất bại lại gia nhập Heat để tìm O'Neal, năm 2006 cuối cùng cũng hoàn thành giấc mơ vô địch.

Celtics hiện tại nhìn qua chẳng có tương lai gì, Payton tiếp tục đi theo O'Neal cũng chẳng phải ý hay. Kiếp trước Lakers lọt vào vòng chung kết, tuy rằng thua có chút thảm, nhưng ít nhất còn đỡ hơn bị quét sạch ở vòng hai như hiện tại.

Thất bại tại vòng playoff năm nay đã giáng một đòn mạnh vào sự tự tin của Payton. Anh gia nhập Suns là lựa chọn tốt nhất, thực lực sa sút không sao, thỉnh thoảng lên sân chắc chắn vẫn đáng tin hơn tân binh năm hai Blake. Trước khi Payton giải nghệ, vị trí dự bị hậu vệ dẫn dắt của Suns đều có sự đảm bảo, anh còn có thể đá vị trí số 2, phòng thủ không bị thiệt.

Quách Húc cười hỏi: "Còn Malone thì sao? Anh ấy có cân nhắc đến Suns góp vui không?"

Mùa giải trước hai cựu binh đều thất bại ở đội Lakers, nếu mùa giải sau cùng nhau hoàn thành giấc mơ ở đội Suns thì đây là một điểm thu hút rất lớn, trông Quách Húc càng lợi hại hơn. Hơn nữa hai người đều là những cựu binh có thực lực, không phải thuần túy đến để dạo chơi.

O'Neal cười nói: "Anh ấy nói không muốn đổi đội nữa, đổi nữa cho dù có giành được chức vô địch cũng vô nghĩa, quá mất mặt. Tôi sợ đắc tội với anh ấy, nếu không thì chắc chắn tôi sẽ nói cho anh ấy biết sự thật, không thể có chuyện gì mất mặt hơn mùa giải trước của Lakers đâu."

Thừa nhận thất bại của bản thân không phải là hèn nhát, mà là chứng minh bản thân đã có dũng khí đối mặt với thất bại. O'Neal bình thường khá hẹp hòi, da mặt mỏng, nhưng khả năng tự điều chỉnh của anh lại khá tốt.

Malone thì không được, anh rất quan tâm đến cái nhìn của bên ngoài về bản thân. Quách Húc có thể hiểu tại sao Malone không muốn gia nhập Suns, anh không muốn làm chân sai vặt cho người trẻ tuổi như Quách Húc. Hơn nữa trong Suns có rất nhiều người có thể chơi ở hàng trong, anh đến cũng không thể đánh được lâu. Suns không thể vì giúp anh cày số liệu mà từ bỏ việc bồi dưỡng những người mới ở hàng trong.

Quan trọng nhất là, Malone còn muốn công phá kỷ lục ghi điểm lịch sử của Jabbar, dù cho Kobe có mâu thuẫn với anh cũng nhịn. Tiếc là sự việc sẽ không phát triển theo hướng anh kỳ vọng, anh đã đánh giá thấp con người của Kobe.

Ưu điểm duy nhất của Malone là lần playoff này anh bị loại sớm, không bị tái chấn thương, mùa hè năm nay không cần làm phẫu thuật. Ban quản lý Lakers đương nhiên hy vọng Malone tiếp tục thi đấu cho Lakers, trong tình huống này nếu Kobe muốn đuổi Malone đi sẽ trở nên vô cùng khó khăn.

Trò chuyện một lát, O'Neal thở dài: "Mùa hè này tôi chắc chắn sẽ bị giao dịch,Đoán chừng (ước chừng) phải đi đến các đội miền Đông rồi, cậu không ở lại Lakers là đúng, đám người này chẳng có nhân tính gì cả. Tiếc là đời này hai chúng ta khó mà hợp tác lại được nữa, dù có bị giao dịch đi đâu, tôi cũng chuẩn bị năm sau sẽ phá vỡ hợp đồng để ký một bản hợp đồng dài hạn khác."

"Lựa chọn rất sáng suốt, nhưng hai chúng ta chưa chắc không thể hợp tác lại, đợi đến khi hợp đồng lớn tiếp theo của anh hết hạn mà vẫn chưa muốn giải nghệ thì có thể tìm tôi nhé." Quách Húc cười nói.

"Tôi sẽ cân nhắc."

Các đội khác muốn có được O'Neal chỉ có thể thông qua giao dịch, đội Suns không có vật làm tin. Sau khi hợp đồng của Kukoc và Gugliotta hết hạn, trong đội chỉ còn Quách Húc và Marion là có lương cao, họ làm sao có thể giao dịch người trẻ tuổi để đổi lấy O'Neal được chứ?

O'Neal muốn đến một đội mạnh để tranh vô địch, cảm thấy mình vẫn chưa già, vẫn có thực lực của một trung phong hàng đầu, anh không thể quyết định cuối cùng sẽ đi đâu, Quách Húc chỉ có thể chúc anh may mắn.

Trò chuyện xong với O'Neal, Quách Húc lập tức đi tìm Brian Colangelo.

"Jason, cậu và O'Neal đang nói chuyện gì thế? Không lẽ anh ta muốn gia nhập Suns à?" Brian cười hỏi.

"Không, hợp đồng của anh ấy chúng ta không gánh nổi, anh ấy chỉ giới thiệu một người cho tôi, nói rằng Payton muốn gia nhập chúng ta, hợp đồng hai năm, anh đi tìm người đại diện của anh ấy mà bàn bạc đi."

"Được thôi, tôi chắc chắn sẽ ký với anh ấy." Brian đang lo vị trí số 1 của đội Suns không có người dự bị tốt đây, tất cả mọi người đều cảm thấy Blake không đạt yêu cầu, chỉ là một tay ném bóng vận chuyển bóng qua sân, phòng thủ cũng chỉ ở mức trung bình, hơn nữa chẳng có danh tiếng gì.

Payton gia nhập thì như hổ mọc thêm cánh, đội bóng không cần anh làm quá nhiều việc, dự bị cho Quách Húc một chút là đạt yêu cầu rồi.

"Jason, ngày mai tôi sẽ để tuyển trạch viên gửi một bản danh sách cầu thủ tự do và danh sách tân binh vào email của cậu, cậu tranh thủ xem qua nhé, đến lúc đó muốn làm đồng đội với ai thì nói với tôi một tiếng, tôi trực tiếp đào về."

"Tôi nhất định sẽ xem kỹ, tôi đi cùng bạn gái trước đây." Quách Húc nhìn thấy Megan, vẫy tay với cô ấy.

"Đi đi, lát nữa đừng quên biểu diễn nhé."

Brian và Quách Húc từ trước đến nay luôn đối thoại bình đẳng, ông vô cùng cảm ơn Quách Húc, sau khi vô địch cha ông đã truyền lại vị trí ông chủ cho ông.

Ông hiện tại là ông chủ kiêm quản lý đội bóng, thực ra ông có thể nhàn nhã hơn, nhưng ông cảm thấy quá thảnh thơi thì chẳng có ý nghĩa gì, muốn tự mình tham gia vào việc vận hành đội bóng, bởi vì ông thích bóng rổ.

Ông vui lòng đích thân ra trận để làm một số công việc, điều này khá giống với Jordan ở Bobcats trong tương lai. Nếu ông chỉ coi đội bóng là công cụ kiếm tiền, thỉnh thoảng xem báo cáo chiến trận, nghe người ta báo cáo công việc, ông sẽ cảm thấy mình đã già rồi.

Quách Húc chơi đùa một lát với Megan, khiêu vũ một bản, sau đó dưới sự yêu cầu của mọi người liền lên sân khấu hát tặng.

Trong bữa tiệc, Quách Húc cũng là tiêu điểm tuyệt đối, đồng đội hát chỉ là hát bậy, không thể so với kiểu chuyên nghiệp như anh được. Quách Húc vừa lên sân khấu, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía sân khấu.

Anh không dùng nhạc đệm chọn bài trong quán bar, mà ngồi trước đàn piano vừa đàn vừa hát "You're beautiful".

Một khúc kết thúc, các khách mời đều vỗ tay tán thưởng. Quách Húc lại tự đàn tự hát khúc nhạc pop tiếng Anh Âu Mỹ "My Way". Anh hát phiên bản giống với phiên bản của Trương Học Hữu ở kiếp trước, mang một dư vị riêng biệt.

"My Way" ca khúc này sau khi ra đời năm 1967 liền nhanh chóng làm mưa làm gió trên thế giới, kéo theo vô số ca sĩ cover lại, chỉ là phiên bản thực sự có thể hát ra được cái ý vị trong đó thì không nhiều. Trải nghiệm cuộc sống nếu không tích lũy đến một mức độ nhất định thì thực sự không thể hát tốt bài hát này, nhưng Quách Húc không cần trải nghiệm, anh chỉ là bắt chước phiên bản mình thích mà thôi.

Khi Quách Húc hát, Megan cứ thế say mê nhìn anh ở dưới khán đài.

Có người đề nghị cô lên hát cùng, Megan lắc tay từ chối. Đây là điểm cô tiếc nuối nhất, vì thiếu hụt tế bào âm nhạc trầm trọng, hát không đúng tông, Quách Húc có viết bao nhiêu bài hát hay cô cũng chỉ đành bỏ lỡ.

Đêm nay mọi người đều chơi rất vui vẻ, cầu thủ và các huấn luyện viên có thể bắt đầu kỳ nghỉ dài rồi...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:316
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.