Trước khi loạt chung kết bắt đầu, các dự đoán về thắng bại trên mạng đều nghiêng hẳn về phía Suns, dù cho Pacers đang sở hữu lão tướng sắp giải nghệ Reggie Miller.
Những đối thủ cùng thời với Miller hầu như đều đã giải nghệ, những lão tướng còn lại cũng vì một chiếc nhẫn vô địch mà gia nhập các đội bóng khác, còn những đồng đội cũ của Miller ở Pacers cũng lần lượt rời đi. Cái "miệng rộng" từng một thời ngông cuồng bất trị giờ đây đã trở nên lạc lối dưới dòng thời gian.
Đi hay ở? Trong lúc đang suy nghĩ về con đường sự nghiệp, vị tổng giám đốc lúc bấy giờ là "Đại điểu" Bird đã ra sức giữ chân Miller. Chỉ một câu "Pacers cần anh", đã khiến Miller quyết định cống hiến toàn bộ sự nghiệp của mình cho Pacers.
Dưới sự kiên trì bền bỉ của Miller, mùa giải này Pacers đã tích lũy lại được một nhóm các chiến binh thực lực, tiến thẳng vào chung kết.
Mọi người đều biết, đây là mùa giải cuối cùng của Miller. Khi anh xuất hiện lần cuối tại Madison Square Garden, những người New York căm ghét Miller nhất có lý do để dùng những từ ngữ cay độc nhất, dùng những tiếng la ó với cường độ cao nhất để châm chọc, mỉa mai kẻ địch tay trắng này.
Thế nhưng vào đêm đó, bao trùm suốt cả trận đấu chỉ là một nỗi buồn man mác và sự tôn trọng. Tất cả khán giả đều đứng dậy, hô vang tên anh. Miller, gã từng một thời đầy rẫy những lời "trash talk" ấy, đã dùng tinh thần không bao giờ bỏ cuộc của mình để giành lấy sự kính trọng từ người hâm mộ và cả đối thủ.
Xông pha trong NBA suốt mười tám năm, Miller đã để lại vô số những khoảnh khắc kinh điển, ví dụ như "Miller Time" (Thời khắc Miller), "Choke Sign" (Cử chỉ bóp cổ), "Bow" (Cử chỉ chào kiểu quý tộc).
Miller vẫn có thể phát huy tác dụng. Trong trận thứ năm của chung kết miền Đông, anh ra sân 33 phút, 16 lần dứt điểm thành công 11, ném ba điểm 8 trúng 4, ném phạt 1 trúng 1, ghi được 27 điểm, 2 rebounds, 2 kiến tạo, giúp Pacers giành chiến thắng trong "trận Thiên vương sơn", chứng minh thực lực của bản thân.
Thế nhưng, khoảng cách đội hình giữa hai bên là điều hiển nhiên, Suns có thể nói là chiếm ưu thế ở mọi vị trí.
Đặc biệt là vị trí số 1, hậu vệ dẫn bóng của Pacers là Tinsley, dự bị là Johnson, cả hai đều chỉ là những cầu thủ vai phụ. Họ không thể dùng phòng ngự đơn để kiềm chế Quách Húc, mọi người cho rằng hồi hộp của chung kết không phải là ai vô địch, mà là Suns sẽ dùng mấy trận để lên ngôi.
Trước trận nhận phỏng vấn, toàn đội Suns đều vô cùng tự tin, còn cầu thủ và huấn luyện viên của Pacers chỉ nói sẽ nỗ lực hết mình.
Quách Húc là người tự tin nhất. Nếu không có "Đại chiến tại cung điện Auburn Hills", việc Pacers lọt vào chung kết đã là một bất ngờ, sao họ có thể vô địch? Ở kiếp trước, đội bóng vô địch năm 2005 là Spurs, còn Suns chính là đội đã đánh bại Spurs ở chung kết miền Tây.
Ngày 9 tháng 6, trận đấu đầu tiên giữa hai bên đã diễn ra tại Phoenix.
Do mùa giải năm nay bắt đầu muộn, cộng thêm chung kết miền Đông phải đánh đến game 7, Pacers chỉ nghỉ ngơi hai ngày đã bắt đầu đá chung kết, về mặt thể lực cầu thủ, Suns nắm giữ ưu thế cực lớn.
Dẫu vậy, D'Antoni cũng không sắp xếp chiến thuật chạy và ném (run-and-gun) làm chủ đạo, mà để Stoudemire và Nenê tạo thành bộ đôi tháp đôi, đánh nhiều vào tấn công trận địa, liên tục yểm trợ để tạo ra cơ hội tấn công lệch vị trí.
Đây là chiến thuật chủ đạo mà Suns đã dùng để đối phó với Timberwolves mùa giải trước. Phòng ngự của Jermaine O'Neal khá tốt, nhưng so với Garnett vẫn còn kém một bậc, không đủ cứng rắn, điểm này nhìn từ khuôn mặt là có thể thấy rõ. Chỉ cần kéo Jermaine O'Neal ra khỏi khu vực cấm địa, hai nội binh của Suns cùng nhau lao vào rổ là đủ để Pacers phải khổ sở rồi.
Foster là một trung phong công nhân, chiều cao 211cm, nặng 110kg. Trong kiếp trước của Quách Húc, cho đến khi giải nghệ, Foster vẫn là một cầu thủ công nhân vô danh, ngoài việc tranh chấp rebounds tấn công thì các phương diện khác đều không có điểm nhấn.
Foster rơi vào thế yếu khi đối đầu với hai nội binh của Suns, ở phía tấn công bên ngoài khu vực cấm địa có thể mặc kệ anh ta. Mùa giải này, số liệu của anh là đỉnh cao sự nghiệp, trong 25 phút ghi được 6 điểm, 8.3 rebounds, 0.8 kiến tạo, 0.7 cướp bóng, 0.2 block.
Chỉ nhìn vào số liệu là có thể thấy khả năng bảo vệ rổ của Foster, gã khổng lồ da trắng cao 7 feet này hầu như không có block. Phương thức phòng ngự của anh ta là dựa vào chiều cao để gây nhiễu, đối phó với nội binh bình thường thì được, nhưng đối mặt với Stoudemire, Nenê thì nếu không nhảy lên được, chỉ còn biết nhìn họ biểu diễn thôi.
Dự bị của Pacers còn không bằng cả Foster. Dale Davis đã 36 tuổi, để bắt kịp nhịp độ trận đấu, anh chọn cách giảm cân, chiều cao 211cm nhưng chỉ nặng 104kg.
Austin Croshere là tiền phong chính kiểu không gian với chiều cao 206cm, cân nặng 107kg, khả năng bảo vệ rổ càng tệ hơn. Anh từ lâu đã trở thành đại diện cho kiểu hưởng lương cao nhưng năng lực thấp, hiệu suất ném rổ 37.8% mùa giải này khiến người ta không nói nên lời, tại vòng playoffs trung bình mỗi trận chỉ đánh 8 phút.
Vì để phục vụ chiến thuật đổi người vô hạn (switch), các cầu thủ nội tuyến của Pacers có tính cơ động khá cao, tấm khiên thịt duy nhất là Scott Pollard cao 211cm, nặng 120kg, trong đội chỉ là một người thừa.
Quách Húc chuyền bóng cho đồng đội lao vào trong, bản thân thì tìm cơ hội ném rổ ở vòng ngoài, chỉ khi lệch vị trí đối đầu với cầu thủ lớn con mới đột phá, đột vào trong thu hút bao vây anh cũng chủ yếu chọn cách chia bóng ra. Lối đánh này nằm ngoài dự đoán của huấn luyện viên Carlisle, đánh bại hoàn toàn Pacers chỉ trong ba hiệp.
Carlisle cho rằng Quách Húc sẽ dốc sức tranh FMVP, không thể nào ít dứt điểm trong chung kết, nên trước trận đã nhấn mạnh việc phòng ngự anh. Kết quả là cả trận Quách Húc đều lấy tổ chức làm chính, thu hút phòng ngự để kiến tạo cho đồng đội.
Quách Húc đánh như vậy có thể dồn nhiều sức lực hơn vào khâu phòng ngự, toàn lực đeo bám Tinsley.
Trận đầu tiên anh ra sân 38 phút, 11 lần dứt điểm trúng 6, ba điểm 5 trúng 2, ném phạt 4 trúng 3, ghi được 17 điểm, 4 rebounds, 18 kiến tạo, 2 cướp bóng; Tinsley 5 lần dứt điểm trúng 0, ba điểm 2 trúng 0, không có ném phạt, đạt 0 điểm, 4 rebounds, 8 kiến tạo.
Toàn đội Suns có sáu người ghi điểm từ hai con số trở lên, chia sẻ quyền kiểm soát bóng vô tư, chỉ có Stoudemire ghi được 20+. Anh ra sân 36 phút ghi được 26 điểm, 10 rebounds, áp đảo 18 điểm, 7 rebounds của Jermaine O'Neal.
Jermaine O'Neal hiện có một khuyết điểm là ghi điểm quá phụ thuộc vào ném rổ, các pha xoay người dứt điểm khi xoay lưng lại rổ bị giảm hiệu suất nghiêm trọng dưới sự luân phiên phòng ngự của Nenê, Địch Áo Phổ, Haslem và những người khác.
Trận đầu Jermaine O'Neal 18 lần dứt điểm chỉ trúng 6, ném phạt 6 trúng 6, không có nổi một kiến tạo. Với thể hiện như vậy của hạt nhân đội bóng, Pacers thảm bại 27 điểm cũng chẳng có gì lạ.
Trận thứ hai giữa hai bên, Jermaine O'Neal tìm lại cảm giác, nhưng hàng ngoài của Pacers lại bị phòng ngự đến mức trở thành "thợ rèn".
Jackson, Artest hai người hiệu suất dứt điểm chỉ có 36.4% và 31.6%, thảm không nỡ nhìn. Reggie Miller 6 lần dứt điểm trúng 3, đạt 6 điểm, 2 rebounds, 2 kiến tạo, khó lòng khôi phục lại dũng mãnh năm nào.
Suns thắng tiếp 107-86, dẫn trước tổng tỷ số 2-0.
Trận thứ ba diễn ra ở Polis, Suns lại dễ dàng giành chiến thắng. Trong điều kiện phòng ngự vững chắc, họ luôn có thể cười đến cuối cùng nhờ hiệu suất tấn công cao hơn một bậc.
Tinsley trận nào cũng bị Quách Húc đánh cho tơi tả, trận thể hiện tốt nhất chỉ đạt 8 điểm 10 kiến tạo, điểm số chưa bao giờ đạt hai con số. Quách Húc thu hoạch hai trận 20+10, hiệu suất dứt điểm trên 50%.
Trận thứ tư, có lẽ liên đoàn không muốn nhìn thấy cảnh chung kết bị quét (sweep), nên tiếng còi sân nhà của Pacers khá rõ rệt. Jermaine O'Neal đạt số liệu đẹp mắt với 36 điểm, 12 rebounds, 2 kiến tạo, 3 block, cả trận ném phạt 17 trúng 15. Jackson cũng cuối cùng bộc phát một lần, ném vào 6 quả ba điểm, ghi được 26 điểm, 2 rebounds, 3 cướp bóng.
Dưới sự nỗ lực của hai người họ, Pacers gỡ lại được một ván với tỷ số 101-94.
Về khâu phòng ngự, các động tác phòng thủ của Pacers khá thô bạo, mùi thuốc súng rất nồng nặc, Stoudemire và Foster xảy ra va chạm suýt chút nữa đánh nhau, may mà được người ngăn lại. Để giành chiến thắng, Pacers có ý định "đổi quân". Nếu hai người này cùng bị cấm thi đấu, Pacers chắc chắn có lợi.
Trận thứ năm, Suns đảo ngược thế trận ngay trên sân khách, không còn trao cho Pacers cơ hội nào nữa. Sau khi khiêm tốn suốt bốn trận, Quách Húc bùng nổ dữ dội. Anh cầm bóng đột phá, đón bóng ném rổ, thu hút bao vây rồi chia bóng, lối đánh cực kỳ linh hoạt, thống trị cả sân đấu.
Anh 25 lần dứt điểm trúng 16, ba điểm 12 trúng 7, ném phạt 8 trúng 8, ghi được 47 điểm, 8 kiến tạo.
Tâm lý của Tinsley đã hoàn toàn sụp đổ, một đối một không phòng thủ nổi Quách Húc, trên mặt trận tấn công thì liên tục "đánh sắt". Anh 12 lần dứt điểm chỉ trúng 4, ba điểm 4 trúng 0, ném phạt 4 trúng 4, đạt 12 điểm, 7 rebounds, 7 kiến tạo, 2 cướp bóng.
Joe Johnson, Marion, Raja Bell ba người cũng có sự thể hiện xuất sắc, một lần nữa phong tỏa hoàn toàn Artest và Jackson.
Suns đại thắng trên sân khách, đánh bại Pacers với tổng tỷ số 4-1, mạnh mẽ bảo vệ thành công ngôi vô địch.