Bước sang tháng 8, chủ đề được người hâm mộ thảo luận nhiều nhất chính là đội tuyển "Dream Team 6" của Mỹ tại Thế vận hội.
Vince Carter rút lui với lý do hôn nhân, McGrady, Jermaine O'Neal, Ray Allen và nhiều ngôi sao khác cũng lần lượt rút khỏi đội tuyển quốc gia vì lý do chuyển nhượng, sức khỏe... Đội hình này hoàn toàn không thể so sánh với giải Vô địch châu Mỹ năm 2003.
Larry Brown, người vừa dẫn dắt đội Pistons bị đội Suns dễ dàng quét sạch trong loạt trận chung kết, và bị truyền thông chất vấn liên tục về khả năng ứng biến tại chỗ, lại chính là huấn luyện viên trưởng của đội bóng này.
Người hâm mộ và truyền thông đều cảm thấy chuyện này thật vô lý. Thời gian tập trung vốn đã ngắn, lại tìm một huấn luyện viên thiên về phòng ngự dẫn dắt, liệu trong thời gian ngắn ngủi này có thể luyện ra được một hàng phòng ngự "bức tường thép" không? Thế nhưng Hiệp hội bóng rổ lại không thay người, với lý do là tại giải Vô địch châu Mỹ 2003, Brown đã dẫn dắt đội giành chức vô địch dễ dàng và thi đấu rất tốt. Nếu lần này gạt ông ta ra khỏi Olympic chỉ vì Pistons không giành được chức vô địch NBA thì có vẻ quá vô tình.
Một Hiệp hội bóng rổ Mỹ thật nhân văn làm sao! Vì chút "tình người" ấy, họ chấp nhận việc đội bóng ra đấu trường quốc tế bị người ta đánh cho tơi bời hoa lá... Đương nhiên, đám quan chức này hiện giờ chưa thể ngờ được rằng việc để Brown dẫn đội sẽ khiến chuyến đi Olympic lần này trở nên thê thảm đến mức nào.
Một số người hâm mộ cảm thấy bất mãn vì Quách Húc không được chọn vào "Dream Team 6", hơn nữa khi Quách Húc đang nghỉ mát ở Los Angeles và trả lời phỏng vấn của phóng viên, anh cho biết mình hoàn toàn không nhận được lời mời nào từ Hiệp hội bóng rổ, không hề có một cuộc gọi hay email nào cả.
Tại sao Quách Húc - người dẫn dắt đội Suns giành chức vô địch, có sức hút lớn nhất giải đấu và hai năm liên tiếp đạt danh hiệu MVP mùa giải thường - lại chưa bao giờ nhận được lời mời từ Hiệp hội bóng rổ? Mọi người đều cho rằng chỉ có một lý do duy nhất: anh là người gốc Hoa.
Mẹ kiếp, đám người của Hiệp hội bóng rổ Mỹ này thật phân biệt chủng tộc, "Dream Team 6" toàn là một đám người da đen, không có lấy một người da trắng.
Hiệp hội bóng rổ Mỹ mấy năm nay rất thất bại, làm việc này đến việc kia đều ngu ngốc, thời gian tập trung ngắn, mời gọi cầu thủ không đủ chân thành, v.v. Đó là lý do vì sao Colangelo muốn trở thành tân giám đốc của Hiệp hội bóng rổ Mỹ để góp một phần sức lực cho đội tuyển quốc gia.
Năm nay có các phần tử khủng bố đe dọa tấn công Thế vận hội, một nhóm cầu thủ tên tuổi sợ nguy hiểm nên đều không muốn đi. Stoudemire và Marion - những người vốn sẽ đại diện cho đội tuyển thi đấu - cũng không đi.
Trong tiền kiếp của Quách Húc, đội Suns mùa giải trước có thành tích rất tệ, cả hai người họ có sức mà không có chỗ dùng. Giờ đây Suns đã giành chức vô địch, tận giữa tháng 6 mới đánh xong trận cuối, cả hai người đều muốn nghỉ phép.
Nhìn bộ dạng đó của Pistons trong trận chung kết, họ đều nghi ngờ rằng trong đội bóng của Brown, họ không thể mang vinh quang về cho quốc gia, mà khả năng làm mất mặt như tại giải Vô địch thế giới còn cao hơn nhiều.
Tin tức lớn nhất gần đây của "Dream Team 6" là việc Marbury sau khi tham gia tập trung lại nhanh chóng tuyên bố rút lui, lý do thật sự là không chịu nổi Larry Brown.
"Brown hỏi từng người một mục đích tham gia trận đấu lần này của chúng tôi, James, Carmelo Anthony, Wade, Iverson đều đã trả lời lần lượt." Marbury trả lời phỏng vấn: "Đến lượt tôi, những gì cần nói mọi người đều đã nói cả rồi, nên tôi mới nói: 'Mọi người đừng quên, hãy tận hưởng niềm vui khi chơi bóng'. Lúc đó Brown đáp lại tôi: 'Ồ, nhìn thằng nhóc này xem, lại nói chơi bóng là để tìm vui'."
Brown không nể mặt mà châm biếm ngay tại chỗ, thái độ kiêu ngạo khiến Marbury cảm thấy rất khó chịu, cứ như thể anh nói vậy thì chắc chắn không phải là một cầu thủ giỏi vậy.
Ai mà chẳng có mục đích ban đầu khi chơi bóng rổ là để tận hưởng niềm vui chứ? Chẳng lẽ có người chơi bóng rổ với mục đích là trở thành một huấn luyện viên NBA, rồi bắt những cầu thủ trẻ mà mình không vừa mắt phải ngồi dự bị dài hạn sao?
Nếu như Pistons giành chức vô địch năm 2004, truyền thông tung hô Brown lên tận mây xanh như trong tiền kiếp của Quách Húc, thì Marbury chắc chắn đã nhẫn nhịn.
Nhưng các cầu thủ trong đợt tập trung lần này gần như được chọn theo kiểu bốc thăm, Brown lại luôn bị nghi ngờ, tâm lý và suy nghĩ của Marbury hoàn toàn khác. Giống như hai cầu thủ của đội Suns, anh cũng nghi ngờ khả năng đi theo một huấn luyện viên phế thải như thế đến Athens để làm mất mặt còn lớn hơn nhiều.
Marbury chọn cách tìm nhân viên của Hiệp hội bóng rổ ngay trong ngày hôm đó để tuyên bố rút khỏi đợt tập trung, dù sao cũng chỉ mới là ngày đầu tiên chưa ký kết hợp đồng gì, chỉ là mọi người tụ họp lại để làm quen với nhau mà thôi.
Đội hình 12 người cuối cùng được chốt của Dream Team 6 là: Duncan, Iverson, James, Carmelo Anthony, Boozer, Richard Jefferson, Odom, Bibby, Ben Wallace, Baron Davis, Okafor, Wade.
Sau khi xem tin tức, Quách Húc cười không dứt. Tuy không thể thấy màn trình diễn "song thương hậu trường" của Marbury và Iverson tại Olympic, nhưng hàng công của đội bóng này sẽ còn tệ hơn nữa, muốn giành huy chương chắc cũng là điều khó khăn.
Đây cũng là kết quả do hiệu ứng cánh bướm gây ra, không ai đánh giá cao khả năng vô địch của Dream Team 6, họ thi đấu lộn xộn ngay từ khi khởi động.
Quách Húc không chấp nhận trả lời phỏng vấn để đánh giá về đội bóng này, không nhắc đến một chữ nào, rõ ràng là chuyện đó chẳng liên quan gì đến anh.
Ở tiền kiếp, đội tuyển Mỹ (Dream Team) đến năm 2006 đổi sang huấn luyện viên "Coach K" của NCAA mới bắt đầu đánh ra được chiến thuật, tuy tại giải Vô địch thế giới đã thua sốc trước Hy Lạp, nhưng đó là do thiếu trung phong. Đến năm 2008 khi mang theo trung phong ra trận, đội tuyển Mỹ đã không bao giờ thua nữa.
Giải đấu quốc tế duy nhất mà Quách Húc quan tâm chỉ là Olympic Bắc Kinh 2008, anh muốn đến hiện trường để cảm nhận không khí, còn những lúc khác dù Hiệp hội bóng rổ có mời anh cũng lười đi. Bây giờ người ta không gọi ngược lại khiến anh thấy thoải mái hơn nhiều, không cần tìm lý do cũng có thể tận hưởng kỳ nghỉ tự do.
Trong lúc giải trí, anh cũng làm một số việc để tăng độ hiện diện, thường xuyên xuất hiện trên tin tức để chiếm spotlight.
Ngày 10 tháng 8, Quách Húc đến cửa hàng pizza "Cáo Mập" lớn nhất ở Los Angeles làm bồi bàn bán pizza, mặc bộ đồng phục màu đỏ của nhân viên, đội mũ có in hình đầu "Ahri".
Lúc gọi món, hai nữ khách hàng trẻ tuổi sửng sốt.
Cô gái tóc dài nói: "Anh trông giống Jason quá."
"Phải đó, nhiều người cũng nói vậy, nên tôi đến đây làm thuê, hy vọng có ngày được gặp anh ấy." Quách Húc cười nói.
Cô gái tóc ngắn hơi mập vỗ vào người bạn mình, phấn khích nói: "Giống gì chứ, anh chắc chắn chính là Jason, em nghe ra giọng của anh!"
Quách Húc không phủ nhận, anh hiện tại thấy việc thỉnh thoảng trải nghiệm cuộc sống làm thuê như người bình thường rất thú vị. Bất cứ ai nhận ra anh, anh đều trò chuyện vài câu, chỉ là không tiện ký tặng, nhưng có thể cho người ta chụp ảnh.
Nếu không nhận ra anh, Quách Húc sẽ tập trung làm pizza để hoàn thành công việc, bên cạnh có quay phim đang ghi hình để làm clip quảng cáo.
Quách Húc làm pizza không chuyên nghiệp như những người đã qua đào tạo, động tác chậm hơn nhiều, phải có người hướng dẫn mới làm xong được. Thế nhưng khách hàng đều muốn Quách Húc đích thân làm, pizza do anh làm ra mang ý nghĩa khác biệt, có fan còn không nỡ ăn, hét lên vì phấn khích.
Quách Húc không làm người đại diện cho các thương hiệu ăn uống khác, việc tự mình làm thương hiệu ăn uống và làm đại diện đã nhận được đánh giá cực cao từ giới kinh doanh. Mới có 8 tháng, "Cáo Mập" đã mở được 22 chi nhánh trên toàn nước Mỹ, hơn nữa ở đâu cũng rất được hoan nghênh, tốc độ mở rộng rất nhanh, Denver, Chicago, Port St. Lucie đều có.
Tuân thủ triết lý sản xuất "nhanh chóng, giá rẻ, hiệu năng chi phí cao", "Cáo Mập" đã trở thành lựa chọn bữa trưa mới bên cạnh hamburger, salad và burrito. Ý tưởng kinh doanh làm trong 3 phút, tự chọn nguyên liệu đã đánh trúng nhu cầu của những tín đồ yêu thích pizza tại Mỹ.
Quách Húc chỉ cần lộ diện là đã là một phương thức tiếp thị cực tốt. Các ngôi sao khác đều đại diện cho các chuỗi cửa hàng ăn uống như KFC, McDonald's, chỉ có Quách Húc tự mình làm một thương hiệu, điều này để lại ấn tượng rất sâu sắc, thu hút một lượng lớn fan đến ủng hộ.
Bố mẹ của Megan đều vui mừng khôn xiết, ngày nào cũng đếm tiền, doanh thu một ngày của một cửa hàng pizza là con số mà trước đây họ không dám tưởng tượng. Nếu không phải Christie đã ăn đến phát tướng như quả bóng, thì dù có gả cả hai cô con gái cho Quách Húc họ cũng nguyện ý.
Quách Húc đến cửa hàng làm pizza chỉ là một chiêu trò tiếp thị nhỏ, ba ngày sau, anh tuyên bố phát hành một đĩa đơn mới tại Los Angeles.
Anh sắp tung ra chiêu lớn cho "Cáo Mập" rồi...