Trong lúc đội miền Tây tập luyện, Quách Húc tìm Diêu Minh bên sân trò chuyện bằng tiếng Trung, đưa ra yêu cầu của mình, hy vọng tối nay Diêu Minh giúp hắn làm lá chắn để "cày" chỉ số, đồng thời gợi ý Diêu Minh biểu diễn ném ba điểm trong trận đấu.
Mùa giải này, lối chơi của Diêu Minh đã trở nên mộc mạc không màu mè, lặp đi lặp lại chỉ là móc bóng và quay người ném rổ, đối với anh mà nói, ném ba điểm đã được coi là biểu diễn rồi. Kết quả là Diêu Minh bày tỏ hai năm nay ở Rockets không hề luyện ném ba điểm, không nắm chắc tỷ lệ vào rổ.
Quách Húc không nhịn được mà góp ý, không đành lòng nhìn anh lãng phí thiên phú. "Người anh em, cậu tuyệt đối đừng vứt bỏ những thứ mình vốn giỏi. Cậu có thể ném rổ, còn có thể đột phá, chứ không phải chỉ biết đánh mạnh ở khu vực low-post rồi xoay người ném rổ. Đừng để 'Van trọc' hại cậu."
"Không đến mức khoa trương vậy chứ?" Diêu Minh cười khổ. Anh cũng có chút ác cảm với Van Gundy, chỉ là không nói ra mà thôi.
Tất cả cầu thủ Rockets đều cảm thấy Van Gundy quản lý tập luyện quá khắt khe, xoay tua cũng rất cứng nhắc.
Quách Húc thở ra, cười nói: "Ít nhất tôi cho rằng chiến thuật của Rudy (HLV Tomjanovich) phù hợp với cậu hơn, chỉ là lúc đó cậu không có đủ quyền kiểm soát bóng."
Diêu Minh cau mày, nói nhỏ: "Ông ta muốn tôi tăng cân, cậu thấy tôi có nên nghe theo không?"
"Tôi nghĩ cậu nên từ chối. Nếu ông ta ép cậu tăng cân, cậu nên gây áp lực với ban lãnh đạo, đòi chuyển nhượng. Như vậy sự nghiệp của cậu mới bền lâu được. Tôi đã từng nói với cậu rồi, đôi chân thô như vậy, lực hạ chi nhìn là biết mạnh, cần gì phải tăng cân chứ? Tăng cân sẽ khiến bàn chân và đầu gối cậu chịu áp lực lớn hơn, đó là đánh bạc đấy."
"Cảm ơn lời đề nghị của cậu." Diêu Minh gật đầu, hạ quyết tâm. Anh không muốn tăng cân, vốn dĩ tốc độ của mình đã rất chậm rồi, tăng cân nữa thì gặp hậu vệ nhỏ con đánh chắn bóng thì phòng thủ thế nào?
Kiếp trước, Van Gundy đã bắt Diêu Minh tăng cân từ 132kg lên hơn 140kg, nghe có vẻ không nhiều, nhưng thực tế đối với chiều cao của anh mà nói, đó là một đòn giáng hủy diệt. Sự thống trị của anh không tăng thêm bao nhiêu, chỉ là sau khi Francis và Mobley rời đi, anh có được nhiều bóng hơn, ra tay nhiều hơn nên điểm số mới tăng lên, hiệu suất cũng không khác biệt mấy.
Giai đoạn cuối của Van Gundy, chiến thuật bóng nhỏ (small-ball) của Rockets càng phế bỏ hoàn toàn Diêu Minh, anh phải chạy lên chạy xuống không ngừng nghỉ.
Đến khi Adelman tới, muốn Diêu Minh giảm cân đã không còn thực tế nữa, anh đã định hình và cuối cùng gục ngã trước chấn thương. Tất nhiên, còn một phần nguyên nhân là anh liên tục chinh chiến cho đội tuyển quốc gia vào mùa hè các năm, dẫn đến kiệt sức. Diêu Minh chỉ mới chơi 7 mùa giải tại NBA đã phải ngậm ngùi giải nghệ thực sự rất đáng tiếc, Quách Húc hy vọng có thể giúp anh thay đổi số phận.
Rất nhiều người hâm mộ Trung Quốc vì Diêu Minh mới bắt đầu chú ý đến NBA. Khi anh giải nghệ, NBA trong một thời gian dài không có cầu thủ Trung Quốc thi đấu, người hâm mộ Trung Quốc xem bóng cũng bớt đi sự thú vị, không còn "đội bóng chủ quản của Trung Quốc" nữa.
Trò chuyện thêm một lúc, Diêu Minh và Quách Húc cùng nhau luyện tập chắn bóng và bắt bóng ném rổ, anh đã đồng ý yêu cầu của Quách Húc, sẵn sàng giúp đỡ "cày" chỉ số.
Diêu Minh quả thực không có ý định giành MVP, McGrady cũng vậy, cặp đôi Rockets chỉ đến đây để thả lỏng. Quách Húc không cần hỏi McGrady cũng biết, nhìn ánh mắt hắn là hiểu ngay, lúc tập luyện hắn cứ như thể bất cứ lúc nào cũng có thể đổ gục xuống ngủ khò, trông như bị "nữ bọ ngựa" động chạm vào vậy.
Đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Quách Húc là Kobe, cậu ta ra sân từ ghế dự bị chắc cũng có quyền kiểm soát bóng, nếu trạng thái tốt thì chỉ số sẽ không tệ. Vấn đề của Kobe là không giỏi giao tiếp với người khác, không biết lôi kéo bè phái để tìm người chuyền bóng cho mình, cậu ta chỉ có thể dựa vào bản thân. Còn Quách Húc cùng ba đồng đội Suns cộng thêm Diêu Minh, đây chính là một đội hình hoàn chỉnh.
Tối ngày 21, trận đấu chính của All-Star khai màn.
Trước trận đấu, các chuyên gia đều dự đoán thực lực miền Đông và miền Tây ngang ngửa nhau, miền Đông lần này có hy vọng chấm dứt chuỗi trận thua, vì sau khi O'Neal chuyển sang phía Đông, khu vực dưới rổ của miền Đông không còn chịu thiệt thòi như trước nữa.
Kết quả mới nửa hiệp, miền Tây đã dẫn trước 21 điểm, Quách Húc và Ray Allen điên cuồng ném ba điểm, hiệu suất tấn công chắn bóng trong trận địa chiến của miền Tây rất cao.
Duncan thể hiện tốt nhất trong hiệp một, ra sân 17 phút ghi được 15 điểm, 9 rebounds, 2 kiến tạo, còn ném vào một quả ba điểm ở trung lộ.
Nếu cứ đánh như thế này, Duncan đang có trạng thái sung mãn tám phần sẽ giành được MVP. Khi Diêu Minh rời sân, sự phối hợp của anh với Quách Húc cũng rất ăn ý, thời điểm chắn bóng hoàn hảo, bắt bóng ném rổ cực chuẩn, còn có thể cắt vào trong đánh mạnh, 10 lần ném trúng 7.
Thế mà Popovich lại không muốn để học trò nổi bật, nửa sau trận đấu bắt Duncan ngồi ghế dự bị, trao thời gian ra sân cho các trung phong khác. Ông làm vậy tất nhiên không phải để giúp Quách Húc "cày" danh hiệu, mà là muốn cầu thủ Spurs bảo toàn thể lực để chinh chiến mùa giải chính, tiêu hao nhiều thể lực của ngôi sao đối thủ hơn. Trong lòng ông ta đang thầm nguyền rủa đối phương bị thương đấy.
Thông thường mà nói, các huấn luyện viên phái học thuật đều là sát thủ của cầu thủ, Popovich, người học trò của Larry Brown, thực tế cũng cố chấp đáng sợ không kém.
Popovich nổi danh với khả năng biến đá thành vàng, một số người vốn đã bị các đội bóng khác bỏ rơi như giày rách, thậm chí không được ra sân, đều đánh đấm khí thế hừng hực và như trẻ lại trong tay Popovich. Thực tế suy ngẫm kỹ lại thì Popovich cần những cầu thủ phù hợp với hệ thống hơn, những cầu thủ có cá tính nếu gia nhập Spurs phần lớn sẽ bị phế bỏ võ công.
Ông lão này luôn không thích ai đó quá nổi bật, cho nên ông thay Duncan ra, sợ Duncan giành được AMVP rồi sẽ đắc ý quên mình, quay về Spurs lại muốn dùng năng lực cá nhân để giải quyết trận đấu, ảnh hưởng đến sự phối hợp đồng đội.
Năm nay đội hình Spurs gắn kết rất tốt, cầu thủ phối hợp ăn ý, tốt hơn mùa giải trước.
Nửa sau trận đấu, cục diện trên sân không thể thay đổi, sau khi đánh chắn bóng, Quách Húc đột phá thu hút đối phương đổi người kèm, chỉ cần chuyền bóng ra, các trung phong ở trung lộ liền có được cơ hội ném rổ rất tốt.
Nếu đối phương không đổi người kèm Quách Húc, hắn thoát ra rồi đột phá với tốc độ cực nhanh, ở phía yếu, dù cho Iverson có đuổi kịp, hắn cũng có thể đánh đơn, biến hướng giật lùi ném rổ, xoay người giật lùi ném rổ, Iverson một chọi một không thể phòng thủ nổi.
Hiệp cuối, đội miền Tây luôn duy trì lợi thế dẫn trước trên 20 điểm, đội miền Đông không còn hy vọng xoay chuyển, cuối cùng miền Tây thắng miền Đông với tỷ số 141-117, tiếp tục chuỗi trận thắng.
Trong tình huống thời gian ra sân của hai người gần như ngang nhau, Quách Húc đè bẹp Iverson, mọi người cũng đã thấy quen rồi.
Cả trận anh 16 lần ném trúng 10, ba điểm 11 trúng 6, phạt 4 trúng 4, ghi được 30 điểm, 12 kiến tạo, 3 cướp bóng; Iverson 13 lần ném chỉ trúng 4, phạt 4 trúng 4, được 12 điểm, 4 rebounds, 6 kiến tạo, 4 cướp bóng.
Đội miền Tây kết hợp trong ngoài tốt hơn, Ray Allen ba điểm 11 lần ném trúng 5, Joe Johnson ba điểm 6 lần trúng 3, Kobe 5 trúng 2...
Các cầu thủ lớn của miền Tây cũng có khả năng ném trung cự ly ổn định, Stoudemire, Nowitzki, Garnett, Gasol bắt bóng ném rổ đều nắm chắc, hiệp hai Duncan không đánh cũng không sao.
Nhìn sang đội miền Đông, vị trí trung phong dù là O'Neal hay Ben Wallace đều thiếu tầm xa, Jermaine O'Neal ném trung cự ly không góc chết, nhưng một mình anh đối kháng với cả đám ngôi sao tiền phong chính của miền Tây thì quá thiệt thòi.
Trong kiếp trước của Quách Húc, kỳ All-Star này khá kỳ lạ, tất cả các ngôi sao không một ai ghi quá 20 điểm, đội miền Đông thắng trận, Iverson với tỷ lệ ném rổ 30.8% ghi 15 điểm, 9 kiến tạo, 5 cướp bóng đã giành được MVP.
Đội miền Đông có thể thắng là nhờ đội hình miền Tây không hợp lý, toàn đội chỉ có mình Nash là hậu vệ dẫn bóng, thời gian ra sân còn không nhiều. McGrady, Kobe cùng ra sân khi không có hậu vệ dẫn bóng, các cầu thủ lớn sẽ khá chật vật khi phòng thủ Iverson.
Kiếp này Iverson chỉ có thể chịu thiệt, ném rổ vẫn không chuẩn, đột phá cũng rất khó khăn. Do Quách Húc chuẩn bị giành MVP nên khâu phòng ngự không hề cố ý nương tay, Iverson không tìm người chắn bóng thì rất khó thoát khỏi hắn.
Sau khi Quách Húc rời sân, Kobe lại đánh rất hăng hái, cậu ta rất tức giận sau khi bị đẩy xuống ghế dự bị, cực kỳ muốn chứng minh bản thân, ghi được 24 điểm, 6 rebounds, 6 kiến tạo cao thứ hai toàn trận, ra sân 29 phút, chỉ là kém Quách Húc một chút.
Vì Quách Húc là người dẫn đầu lượt bình chọn, huấn luyện viên sắp xếp cho hắn thời gian ra sân nhiều nhất trận là 31 phút, muốn không đánh ra chỉ số cũng khó. Dựa vào số liệu double-double khủng, Quách Húc lần thứ ba giành được AMVP, san bằng số lần của Jordan, chỉ còn xếp sau một mình Pettit.