Những chuyến phiêu lưu gian khó

Lượt đọc: 531 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Vào buổi sáng ngày thứ mười sáu rời khỏi St. Joseph, chúng tôi đặt chân đến cửa ngõ hẻm núi Rocky, cách Salt Lake chừng hai trăm năm mươi dặm. ChínhSomewhere giữa vùng đất hoang dã tơi tả này, cách xa mọi chốn nương thân của người da trắng ngoại trừ các trạm xe ngựa trạm, chúng tôi đã chạm trán với giống loài thảm hại nhất mà tôi từng thấy trong đời tính đến thời điểm này. Tôi muốn nói đến thổ dân Goshoot. Qua những gì chúng tôi tận mắt chứng kiến và thu lượm được, họ thậm chí còn kém xa cả đám thổ dân Digger bị hắt hủi ở California; kém hơn mọi giống loài hoang dã trên đại lục chúng ta; kém hơn cả người Tierra del Fuego; kém hơn người Hottentot, và thực sự thua kém cả người Kytches ở châu Phi về một số phương diện. Thậm chí, tôi đã phải lật giở nát nhừ cả bộ sách đồ sộ “Các chủng tộc loài người chưa văn minh” của Wood cốt để tìm cho ra một bộ lạc hoang dã nào đó đủ đê hèn để xếp ngang hàng với người Goshoot. Và tôi chỉ tìm thấy duy nhất một dân tộc thực sự xứng đáng với cái án phạt hổ thẹn đó. Đó chính là người Bosjesmans (người Bushmen) ở Nam Phi.

Những kẻ thuộc bộ tộc Goshoot mà chúng tôi bắt gặp dọc đường và la cà quanh các trạm dừng chân trông thật nhỏ thói, gầy gò và xương xẩu; làn da đen xám xịt như thể loại nô lệ da đen tầm thường ở Mỹ; khuôn mặt và bàn tay bám đầy một lớp bụi bẩn mà họ đã cặm cụi tích trữ và bồi đắp qua bao tháng, bao năm, thậm chí qua nhiều thế hệ tùy thuộc vào tuổi đời của chủ nhân; một giống người lặng lẽ, lấm lét và mang vẻ mặt đầy rẫy sự phản trắc; len lén quan sát mọi ngóc ngách hệt như tất cả những “Bậc đế vương Da đỏ cao quý” khác mà chúng ta (chẳng hề) được đọc trong sách báo, nhưng nét mặt thì vô cảm đến lạnh lùng; lười nhác, kiên nhẫn đến mức vĩnh hằng và chẳng biết mệt mỏi là gì, y như mọi bộ lạc da đỏ khác; những kẻ ăn mày chẳng mởi gì đến sĩ diện — bởi vì nếu tước bỏ cái bản năng ăn mày đi thì một tên da đỏ sẽ chẳng khác nào chiếc đồng hồ tát tịt chẳng thể cựa quậy nổi nếu thiếu đi con lắc; đói khát, lúc nào cũng đói khát, thế nhưng lại chẳng bao giờ từ chối bất cứ thứ gì mà một con lợn có thể nuốt trôi, dẫu đôi khi chúng sẵn sàng hốc cả những thứ mà lợn cũng phải lắc đầu; những thợ săn nhưng chẳng nuôi dưỡng nổi một hoài bão nào cao sang hơn việc đi săn rồi cắn xé lũ thỏ rừng tai dài, dế mèn, cào cào, và tranh giành xác thối với đám kền kền cùng chó sói đồng cỏ; những kẻ dã man mà khi được hỏi liệu họ có đức tin thông thường của người da đỏ về một Đấng Tối Cao hay không liền biểu lộ một vẻ mặt gần như xúc động mạnh vì tưởng rằng người ta đang nhắc đến rượu whiskey; người Goshoot là một cộng đồng thưa thớt, rách rưới với đám trẻ con da đen gần như trần truồng, chẳng làm ra tích sự gì, không làng mạc, chẳng màng đến chuyện quây quần thành những cộng đồng bộ lạc có quy củ — một đám dân mà chỗ che thân duy nhất chỉ là một nhúm giẻ rách vắt vẻo trên bụi cây để chống chọi lại một phần tuyết giá, vậy mà lại đi ngự trị trên một trong những vùng hoang mạc đá cằn cỗi, buốt giá và ghê tởm nhất mà đất nước chúng ta hay bất cứ xó xỉnh nào trên địa cầu này có thể bày ra.

Người Bushmen và đám Goshoot của chúng ta rõ ràng là có chung một cội nguồn từ một mụ khỉ đột, hoặc một con chuột túi, hay một con chuột cống Na Uy nào đó mà các tín đồ của trường phái Darwin đang truy nguyên tổ tiên loài vật của chúng.

Người ta có thể trông đợi lũ thỏ đứng lên đánh nhau còn hơn là trông chờ điều đó từ bộ lạc Goshoot, thế nhưng chúng vẫn thường sống bám vào đống phế thải và đồ bỏ đi ở các trạm xe trong vài tháng để rồi đến một đêm trời tối như mực khi chẳng ai mảy may đề phòng chuyện quỷ quái gì, chúng lại lủi thủi đến châm lửa đốt rụi các dãy nhà và mai phục tusm tỉm tước đoạt mạng sống của những gã đàn ông hộc tốc chạy ra ngoài. Và có lần, giữa đêm khuya khoắt, chúng đã tập kích chiếc xe ngựa bưu điện khi mà một Vị Thẩm phán Địa khu của Lãnh thổ Nevada là hành khách duy nhất trên xe, rồi ngay trong loạt tên đầu tiên (kèm theo một hai phát đạn), chúng đã băm vằm rách bươm tấm rèm xe, bắn hạ một hai con ngựa và trọng thương người đánh xe. Bọn chúng quả là gan dạ, và vị hành khách cũng chẳng kém cạnh. Theo tiếng gọi của người đánh xe, Thẩm phán Mott liền đu người phóng ra ngoài, trèo phắt lên thùng xe và chộp lấy dây cương của bầy ngựa, thế là chiếc xe lao vút đi giữa biển xương người gầy giơ xương đang nhốn nháo và dưới làn mưa đạn rít vù vù trên đầu. Người đánh xe bất hạnh đã khụy xuống bệ bước chân ngay khi dính đạn, nhưng đôi tay vẫn bấu chặt lấy dây cương và thều thào rằng anh ta sẽ ráng giữ lấy chúng cho đến khi có người thay thế.

Và khi đôi tay ấy cuối cùng cũng lơi lỏng buông thõng ra, anh nằm gục xuống với phần đầu gác ngay giữa đôi chân của Thẩm phán Mott, bình thản cất giọng chỉ đường rành mạch; anh bảo anh tin mình có thể sống sót cho đến khi lũ khốn kiếp kia bị bỏ lại phía sau, rằng nếu làm được điều đó thì thử thách hóc búa nhất coi như đã qua, và rồi nếu vị Thẩm phán cứ điều khiển xe theo hướng ấy hướng nọ (vừa nói vừa chỉ dẫn chi tiết về những đoạn đường hiểm trở cùng lộ trình tổng quát) thì thể nào họ cũng sẽ cập bến trạm kế tiếp mà chẳng gặp trắc trở gì. Vị Thẩm phán đã phóng xe bỏ xa kẻ thù để rồi cuối cùng xộc thẳng tới trạm dừng chân trong tiếng bánh xe lục cục, biết rằng những hiểm nguy của đêm nay đã lùi vào dĩ vãng; thế nhưng chẳng còn một người đồng đội nào ở đó để cùng ông hoan hỉ, bởi vì người người đánh xe quả cảm đã vĩnh viễn ra đi.

Giờ đây, hãy tạm quên đi những lời cay nghiệt mà chúng ta từng trút lên đầu những phu xe đường dài. Nỗi ghê tởm mà đám Goshoot giáng xuống đầu tôi — một kẻ sùng bái văn phong của Cooper và là bề tôi trung thành của Thần Dân Da Đỏ — dẫu cho đó có là những vị thổבן uyên bác trong “The Last of the Mohicans”, những kẻ luôn sóng đôi một cách hoàn hảo với hạng trai rừng chia mỗi câu văn thành hai nửa cân xứng: một nửa thì trau chuốt ngữ pháp tinh tế chuẩn mực, còn nửa kia lại cố ra vẻ ta đây là thợ săn hay tay ngạo mạn chốn thâm sơn cùng cốc hệt như cách mà một gã nhân viên bán hàng ở khu Broadway cố bắt chước sau khi ngốn sạch mấy tập sách của Emerson Bennett và nghiên cứu về đời sống chốn biên thùy tại Nhà hát Bowery dăm ba tuần lễ — tôi xin nhắc lại rằng, cảm giác buồn nôn mà người Goshoot ném vào mặt một kẻ tôn sùng da đỏ như tôi đã thúc đẩy tôi phải lật lại các sử liệu, để xem xét xem liệu có khi nào tôi đã quá lời ca tụng Người Da Đỏ khi ngắm nhìn họ qua thứ ánh trăng mờ ảo của tiểu thuyết lãng mạn. Những sự thật phơi bày sau đó quả là một gáo nước lạnh tỉnh mộng. Thật kỳ lạ khi chứng kiến lớp son phấn và kim sa rởm ấy bong tróc nhanh đến nhường nào để rồi trơ ra một bản chất xảo trá, nhơ nhớp và gớm ghiếc — và những minh chứng cứ thế ùn ùn kéo đến chứng minh rằng bất cứ nơi nào người ta tìm thấy một bộ lạc da đỏ thì thực chất nơi đó cũng chỉ có mấy kẻ Goshoot với những mức độ biến thái khác nhau tùy theo hoàn cảnh và môi trường sống — nhưng suy cho cùng, vẫn chỉ là Goshoot mà thôi. Tội nghiệp thay những sinh linh khốn khổ, họ xứng đáng nhận được sự thương hại; và họ có thể nhận nó từ tôi — nhưng là ở một khoảng cách an toàn này. Còn nếu đến gần hơn, chẳng đời nào họ vớ được chút lòng trắc ẩn từ bất kỳ ai.

Đang lan truyền một ấn tượng sai lầm rằng Công ty Đường sắt Baltimore và Washington cùng nhiều nhân viên của họ chính là người Goshoot; nhưng đó hoàn toàn là một sự nhầm lẫn. Giữa họ chỉ có một nét tương đồng mang tính bề ngoài đủ sức qua mặt những kẻ u mê, chứ chẳng thể nào đánh lừa được những ai đã từng tường tận cả hai bộ lạc. Nhưng nói cho nghiêm túc thì việc tung ra cái lời đồn đại oái oăm vừa rồi không chỉ là một trò đùa kém duyên mà còn là một hành vi vô cùng sai quấy; bởi vì dẫu cho dụng ý ban đầu có trong sáng đến đâu đi chăng nữa, thì hệ lụy tất yếu của nó vẫn là làm tổn hại đến danh dự của một tầng lớp mà bản thân họ — Chúa mới biết được — đã phải nếm trải đủ cay đắng nhọc nhằn giữa những hoang mạc vô tình của rặng Rocky! Nếu trong thâm tâm chúng ta không thể nặn ra nổi dù chỉ một chút lòng thương cảm và tình đồng bào Thiên Chúa giáo dành cho những sinh linh trần truồng tội nghiệp ấy, thì nhân danh Chúa, xin đừng ném bùn nhão vào họ nữa.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.