Những chuyến phiêu lưu gian khó

Lượt đọc: 531 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49

❊ ❊ ❊

Một vài trích đoạn từ các mặt báo thời bấy giờ sẽ phác họa nên một bức chân dung chẳng cần phải tô vẽ thêm:

VỤ NỔ SÚNG CHẾT NGƯỜI.—Một cuộc ẩu đả đã xảy ra vào chiều tối hôm qua, tại một quán bi-a trên phố C, giữa Phó cảnh sát trưởng Jack Williams và Wm. Brown, dẫn đến cái chết tức tưởi của kẻ sau. Giữa đôi bên đã có hiềm khích từ vài tháng nay.

Một cuộc điều tra tử thi được tiến hành ngay lập tức, và những lời khai sau đây đã được đưa ra:

Cảnh sát GEO. BIRDSALL, sau khi tuyên thệ, khai rằng:—Tôi được báo tin Wm. Brown đang say rượu và đi tìm Jack Williams; ngay khi nghe thấy thế, tôi liền bám theo nhóm họ để ngăn chặn một vụ đụng độ; bước vào quán bi-a; thấy Billy Brown đang đi lại lăng xăng, lớn tiếng tuyên bố rằng kẻ nào có điều gì không phải với hắn thì cứ bước ra ba mặt một lời; hắn ta ăn nói rất hống hách, và cảnh sát Perry bèn kéo hắn về phía đầu kia căn phòng để khuyên can; Brown quay lại chỗ tôi; lớn giọng bảo rằng hắn chẳng thua kém bất kỳ ai, và tự biết cách lo thân; hắn đi lướt qua tôi tiến thẳng về phía quầy rượu; không rõ hắn có uống gì không; Williams đứng ở đầu bàn bi-a, phía gần cầu thang; Brown sau khi ra quầy rượu lại quay lại, lớn lối rằng hắn chẳng ngán bố con thằng nào trên đời; lúc đó hắn đã đi ra tới đầu chiếc bàn bi-a gần quầy rượu nhất; tôi tiến lại gần họ hơn, đoán chắc thế nào cũng có đánh nhau; khi Brown rút súng ngắn ra, tôi liền chộp lấy khẩu súng; hắn đã kịp bắn một phát về phía Williams; không rõ hậu quả ra sao; tôi dùng một tay túm lấy hắn, tay kia nắm chặt lấy khẩu súng và bẻ ngược nòng lên trên; hình như hắn vẫn kịp bắn thêm một phát nữa sau khi tôi đã tóm được khẩu súng; tôi giật phăng khẩu súng khỏi tay hắn; bước ra đầu bàn bi-a và bảo mọi người rằng tôi đã giữ súng của Brown, yêu cầu ngừng nổ súng; tôi nghĩ có tổng cộng bốn phát súng đã nổ; khi bước ra ngoài, ông Foster liền bảo rằng Brown đã bị bắn chết.

Chà, chẳng có gì gọi là náo động cả — hắn ta chỉ “nhận xét” một chút về cái tiểu tiết cỏn con ấy thôi!

Bốn tháng sau, dòng tin sau lại xuất hiện trên cùng tờ báo đó (tờ Enterprise). Trong bản tin này, tên của một trong những viên cảnh sát thành phố đã nhắc đến ở trên (Phó cảnh sát trưởng Jack Williams) lại một lần nữa xuất hiện:

CƯỚP CỦA VÀ ẨU ĐẢ KINH HOÀNG.—Vào đêm thứ Ba, một người Đức tên là Charles Hurtzal, thợ máy tại một nhà máy ở Silver City, đã đến thị trấn này và ghé vào quán nhảy trên phố B. Tiếng nhạc, điệu nhảy cùng những cô gái thuần Đức đã đánh thức những ký ức về quê cha đất tổ khiến người bạn Đức của chúng ta say sưa quên cả lối về. Rõ ràng hắn có tiền và đang vung tay quá trán. Khi đêm đã muộn, Jack Williams và Andy Blessington liền rủ hắn xuống lầu uống một tách cà phê. Williams đề nghị chơi bài và đi lên lầu lấy một bộ bài, nhưng không tìm thấy nên đợt trở xuống. Trên cầu thang, hắn gặp vị khách người Đức, liền rút súng đánh ngục anh ta xuống đất và lục túi cướp đi khoảng bảy mươi đô-la. Hurtzal không dám hô hoán, bởi khi bị chĩa súng vào đầu, hắn được dằn mặt rằng nếu dám làm ầm lên hay tố cáo, chúng sẽ thổi bay óc hắn. Hắn sợ đến mức chết trân và chẳng dám hé răng nửa lời cho đến khi bạn bè ép buộc. Ngày hôm qua, lệnh bắt giữ đã được ban hành, nhưng thủ phạm đã bặt tăm.

Viên cảnh sát mẫn cán này của thành phố, Jack Williams, nổi tiếng gần xa với thói trộm cắp, cướp đường và máu mặt của một kẻ coi trời bằng vung. Người ta đồn rằng hắn đã nhiều lần rút súng lục uy hiếp, tống tiền người dân ngay giữa đường phố Virginia vào lúc nửa đêm canh ba.

Năm tháng sau khi bản tin trên được đăng tải, Williams đã bị ám sát trong một đêm khi đang ngồi chơi bài; một khẩu súng được thọc qua khe cửa và Williams ngã gục khỏi ghế với chi chít vết đạn trên người. Người ta đồn lúc bấy giờ rằng Williams đã sớm hay tin có một băng nhóm cùng chí hướng với hắn (tụi giang hồ cộm cán) đã thề sát hại bằng được hắn; và dư luận đồn đại rằng bạn hữu lẫn kẻ thù của Williams sẽ biến vụ ám sát này thành một sự kiện đáng nhớ — lại vừa hữu ích nữa — bằng cách tiêu diệt lẫn nhau theo lô theo lốc.

Sự việc không diễn ra đúng như vậy, dẫu sao thì hai mươi tư giờ tiếp theo cũng chẳng lấy gì làm tẻ nhạt, bởi trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, một người phụ nữ đã bị súng bắn chết, một người đàn ông vỡ sọ vì búa tạ, và một kẻ tên là Reeder cũng vĩnh viễn ra đi. Vài chi tiết trong bản tường thuật của tờ Enterprise về cái chết của Reeder rất đáng chú ý — đặc biệt là thái độ dễ dãi đến khó tin của một vị thẩm phán hòa giải ở Virginia. Những chữ in nghiêng trong câu chuyện dưới đây là của tôi:

LẠI CHém VÀ BẮN.—Ác quỷ hình như lại xổng chuồng hoành hành trong thị trấn của chúng ta. Súng ống nổ vang và dao găm lóe sáng trên đường phố chẳng khác nào thuở hồng hoang. Khi đã có một khoảng thời gian dài yên bình, người ta thường ngần ngại chẳng muốn vấy máu bàn tay; nhưng một khi máu đã đổ, chuyện chém giết lại trở nên dễ dàng quá đỗi. Đêm hôm kia, Jack Williams đã bị ám sát, và sáng hôm qua chúng ta lại chứng kiến thêm một màn đổ máu nữa, xuất phát từ cái chết của Williams, ngay trên con đường mà hắn đã bỏ mạng. Sự thể là Tom Reeder, một chiến hữu của Williams, và George Gumbert đang trò chuyện tại cửa hàng thịt của kẻ sau về vụ ám sát Williams đêm hôm trước, khi Reeder lên tiếng chê bai đó là một hành động hèn hạ khi bắn một con người theo cái cách không cho đối thủ “một cơ hội nào”. Gumbert cãi rằng Williams đã có “cơ hội tốt hệt như cái cách hắn ban cho Billy Brown”, ý nhắc đến kẻ đã bị Williams hạ sát vào tháng Ba vừa qua. Reeder chửi thề rằng đó là một lời nói láo khốn nạn, rằng Williams chẳng hề có lấy một cơ hội nào hết. Nghe đến đây, Gumbert liền rút dao đâm Reeder hai nhát vào lưng. Một nhát dao rách tay áo khoác của Reeder, xiên chéo qua lớp quần áo rồi cắmập vào phần thắt lưng của hắn; nhát thứ hai đâm trực diện hơn và gây ra vết thương hiểm nghèo hơn nhiều. Gumbert đã ra đầu thú trước cơ quan pháp luật, và ngay sau đó được Thẩm phán Atwill cho tại ngoại hầu tra bằng chính uy tín của mình, hẹn sáu giờ chiều tới tòa nghe xử. Trong khi đó, Reeder được đưa vào phòng khám của Tiến sĩ Owens để băng bó vết thương. Một trong các vết thương được đánh giá là khá nguy hiểm, và nhiều người nghĩ rằng nó có thể gây tử vong. Nhưng vì đang say khướt mèm, Reeder chẳng cảm nhận được đau đớn như người bình thường, thế là hắn lồm cồm bò dậy và lết ra đường. Hắn lếch thếch đi đến cửa hàng thịt để gây sự lại với Gumbert, đe dọa tước đoạt mạng sống của hắn ta. Bè bạn xúm vào can ngăn, tìm cách dẹp bỏ cuộc cãi vã và lôi hai kẻ đó ra xa nhau. Tại quán rượu Fashion, Reeder tiếp tục đe dọa tính mạng Gumbert, tuyên bố sẽ giết hắn bằng được, và người ta bảo rằng hắn còn yêu cầu cảnh sát đừng bắt Gumbert, vì chính hắn mới là kẻ muốn tiễn Gumbert về chầu trời. Sau những lời đe dọa đó, Gumbert bỏ đi lấy một khẩu súng săn hai nòng, nhồi đạn ria hoặc đạn lục năng, rồi quay lại săn đuổi Reeder. Hai hoặc ba người đang dìu hắn đi dọc con đường, cố đưa hắn về nhà, và vừa kéo hắn tới ngay trước cửa tiệm của Klopstock & Harris thì Gumbert từ bên kia đường đằng đằng sát khí cầm súng lao tới. Hắn tiến đến cách Reeder chỉ chừng mười hay mười lăm bước chân, lớn tiếng thét những kẻ đi cùng rằng: “Tránh ra! Tránh đường mau!” và họ chỉ vừa kịp lách mình né tránh thì hắn đã nổ súng. Reeder lúc đó đangí hì hục tìm cách nấp sau một cái thùng phuy lớn kê sát cột hiên cửa hàng của Klopstock & Harris, nhưng mấy viên đạn vẫn găm trúng phần ngực dưới của hắn, khiến hắn lảo đảo xoay người rồi ngã gục ngay trước chiếc thùng. Gumbert liền giương súng bóp cò phát thứ hai, nhưng đợt đạn trượt mục tiêu và cắm xuống đất. Khi sự việc diễn ra, trên đường phố lúc bấy giờ có rất đông người qua lại, và khối kẻ thấy Gumbert giương súng liền hét lên: “Khoan đã!”, và “Đừng bắn!”. Vụ đâm chém xảy ra vào khoảng mười giờ còn vụ nổ súng diễn ra lúc mười hai giờ. Ngay sau loạt súng nổ, đường phố lập tức nghẹt cứng những cư dân sống ở khu vực đó, kẻ thì tỏ ra vô cùng kích động, người thì cười cợt — lớn tiếng tuyên bố rằng cảnh tượng này trông chẳng khác gì “những ngày tháng tốt đẹp hồi năm 60”. Cảnh sát trưởng Perry và viên chức Birdsall có mặt ở gần đó khi vụ nổ súng xảy ra, và Gumbert bị bắt giữ ngay tức khắc, tước thu vũ khí rồi áp giải thẳng vào ngầu giam. Rất nhiều kẻ hiếu kỳ tụ tập đến nơi vừa diễn ra màn đổ máu, mặt cắt không còn giọt máu, ngơ ngác tự hỏi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, hoang mang không biết cơn điên cuồng chém giết này đã đạt đến đỉnh điểm chưa, hay chúng ta lại phải quay cuồng tiếp tục một trận tàn sát đình đám, bắn hạ bất cứ kẻ nào dám mạo phạm đến mình. Người ta xì xào bàn tán rằng mọi chuyện hãy còn chưa ngã ngũ — năm hay sáu mạng nữa sẽ phải bỏ mạng trước khi trời tối. Reeder được đưa đến Khách sạn Virginia City, và các bác sĩ được mời đến để khám nghiệm vết thương. Họ phát hiện hai hoặc ba viên đạn đã xuyên qua múp sườn phải của hắn; một viên dường như đã thủng cả lá phổi, trong khi viên khác găm thẳng vào gan. Hai viên đạn khác cũng được tìm thấy đã găm vào một bên chân hắn. Do một số viên đạn bắn trúng chiếc thùng phuy, những vết thương ở chân Reeder có lẽ là do đạn đổi hướng dội xuống, dẫu cho chúng cũng có thể gây ra bởi phát súng thứ hai. Sau khi dính đạn, lúc gượng đứng dậy được, Reeder mỉm cười thốt lên: — “Phải bắn giỏi hơn thế này mới mong lấy được mạng ông.” Các bác sĩ cho rằng hắn khó lòng sống sót, nhưng nhờ có thể trạng vô cùng cường tráng, hắn vẫn có thể qua khỏi bất chấp số lượng vết thương dày đặc và hiểm nghèo mà hắn phải gánh chịu. Thị trấn giờ đây có vẻ yên ắng lạ thường, tựa như cơn bão táp vừa qua đã quét sạch bầu không khí đạo đức vẩn đục của chúng ta; nhưng ai mà biết được giông bão đang vần vũ ở phương trời nào hay âm mưu nào đang được ngấm ngầm cất nhắc?

Reeder — hoặc ít ra là những gì còn sót lại của hắn — đã sống thêm được đúng hai ngày sau khi chịu các vết thương! Chẳng có động thái nào được đưa ra đối với Gumbert.

Xử án bởi bồi thẩm đoàn chính là tấm khiên bảo vệ cho quyền tự do của chúng ta. Tôi chẳng biết tấm khiên bảo vệ ấy mặt mũi ra sao, vì chưa từng thấy nó bao giờ, nhưng chắc chắn đó là một thứ tốt đẹp vào bất cứ thời điểm nào. Không dưới một trăm kẻ đã bị sát hại ở Nevada — có lẽ tôi sẽ nói vừa vặn trong tầm kiểm soát nếu con số đó là ba trăm — và theo những gì tôi được biết, chỉ có vỏn vẹn hai kẻ phải chịu án tử hình ở nơi đây. Dẫu vậy, bốn hoặc năm kẻ không có tiền tài lẫn thế lực chính trị đã bị trừng phạt bằng cách ngồi tù — tôi nghĩ có kẻ từng mòn mỏi trong ngục tối tới tận tám tháng trời. Tuy nhiên, tôi chẳng muốn phóng đại làm gì — con số ấy có lẽ còn ít hơn.

Dù sao đi nữa, có một lời sấm truyền đã ứng nghiệm. Bọn giang hồ cộm cán từng đinh ninh rằng một tên trong bọn chúng (Joe McGee, một cảnh sát đặc nhiệm) chính là kẻ chủ mưu được bốc thăm để ám sát Williams; và chúng cũng lớn tiếng tuyên bố rằng án tử đã được giáng xuống đầu McGee, rằng hắn sẽ bị ám sát đúng theo cái cách y chang đã dùng để tiễn Williams về cõi chết — một lời sấm truyền đã thành sự thật đúng một năm sau đó. Sau mười hai tháng chìm đắm trong nỗi thống khổ hoảng loạn (vì McGee nhìn thấy hình bóng sát thủ ẩn hiện trong mọi kẻ bước lại gần mình), hắn đã thực hiện nỗ lực cuối cùng trong số rất nhiều cố gắng nhằm trốn khỏi xứ sở này mà không bị theo dõi. Hắn đến Carson và ngồi lì trong một quán rượu để chờ xe ngựa — chuyến xe sẽ khởi hành lúc bốn giờ sáng. Nhưng khi đêm dần cạn và đám đông thưa thớt dần, hắnâm thầm bấn loạn, bèn thì thầm với gã pha rượu rằng sát thủ đang bám sát gót hắn. Gã pha rượu bảo hắn cứ đứng lì ở giữa phòng ấy, đừng có bén mảng tới gần cửa sổ hay ô cửa cạnh lò sưởi. Thế nhưng một sức hút chết người cứ liên tục dụ dỗ hắn lai vãng đến góc lò sưởi, và hết lần này đến lần khác, gã pha rượu lại lôi xềnh xệch hắn về giữa phòng, nghiêm khắc cảnh cáo hắn phải đứng yên ở đó. Nhưng hắn nào tài nào kìm chế nổi bản thân. Vào lúc ba giờ sáng, hắn lại lủi thủi quay về bên lò sưởi và ngồi phịch xuống cạnh một kẻ lạ mặt. Trước khi gã pha rượu kịp chạy lại thì thầm cảnh cáo thêm lần nữa, một kẻ nào đó nấp bên ngoài đã nã đạn xuyên qua khung cửa sổ, găm chi chít đạn ghém vào ngực McGee, cướp đi sinh mạng hắn gần như tức khắc. Cùng với phát đạn định mệnh ấy, vị khách lạ ngồi cạnh McGee cũng nhận được sự chăm sóc chu đáo để rồi tẻ ngúm chỉ trong vòng hai ba ngày sau đó.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.