Ngày làm việc cuối cùng trong tuần, tôi và Shioriko đến nhà Kayama. Đó là vào khoảng giữa trưa nên gia chủ chưa về. Một phụ nữ đứng tuổi có vẻ là người giúp việc ra đón, trước tiên bà đưa chúng tôi đến thư phòng.
Hôm nay Kayama Yoshihiko đã cho phép chúng tôi tìm kiếm trong nhà. Tất cả là nhờ vào Inoue. Ông kiên trì thuyết phục rằng người của tiệm sách cũ Biblia rất đáng tin cậy, nên cho họ được tự do làm việc, biết đâu sẽ phát hiện ra sổ sách cũ quý hiếm của Kayama Akira, tuy nhiên kèm điều kiện là khi mở những đồ dùng có cửa thì phải có người làm chứng và không dịch chuyển đồ đạc trong nhà nếu chưa được phép.
“Bắt đầu xem từ thư phòng có được không?” Người giúp việc hỏi. Chắc bà là người làm chứng.
“A, à, trước hết, cứ để chúng tôi tự đi xem qua một lượt dinh thự này có được không? Đương nhiên là chúng tôi sẽ không tùy tiện mở chỗ này chỗ kia đâu.”
Shioriko bắt chuyện bằng khuôn mặt tươi cười hết mức. Người giúp việc liếc nhìn cô.
Hôm nay cô mặc váy dài vải trơn, áo sơ mi trắng cổ rộng cùng áo len màu nhạt. Trang phục như nhân viên văn phòng, trông hoàn toàn vô hại.
“Vậy thì tôi ở đại sảnh tầng một, nếu có việc gì hãy gọi nhé!”
Có vẻ tạm thời tin tưởng nên người phụ nữ đóng cửa đi ra. Chắc do tường dày nên không nghe thấy cả tiếng bước chân. Thư phòng yên tĩnh trở lại.
Ngôi nhà nằm giữa lưng chừng dốc, tầm nhìn từ cửa sổ rất đẹp. Vùng này nằm ngoài Fujisawa, giáp ranh Kamakura. Có rất nhiều lùm cây màu xanh nằm lẫn trong khu vực nhà ở.
“Thế, bây giờ chúng ta làm gì?”
Tôi nhìn ra bên ngoài, hỏi. Thật ra tôi không biết chi tiết kế hoạch. Shioriko và Inoue đã bàn bạc qua điện thoại nhưng không nói với tôi vì không biết thực tế mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào.
Đúng ra Kayama Naomi sẽ về để chỉ cho chúng tôi chỗ để series Đội thám tử nhí nhưng nghe nói hôm nay bà bận việc ở tiệm sách Hitori.
Sau khi kiểm tra tin nhắn điện thoại, Shioriko đi đến góc phòng, dứt khoát mở cánh tủ chứa đồ.
“Làm thế có sao không?” Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Chẳng phải đã nói là “sẽ không tùy tiện mở chỗ này chỗ kia” ư?
“Vì rất cần thiết... Anh Daisuke, lại đây đi!”
Cô vẫy tay như trẻ con kiểu “lại đây, lại đây”. Tôi tiến đến gần, đang nghiêng đầu khó hiểu thì chợt bị đẩy vào lưng, mất đà chúi hẳn vào không gian hẹp.
“Hả?”
Tôi vội vàng ngoái đầu lại thì Shioriko cũng đã lách vào tủ. Cô đứng quay lưng về phía tôi, kéo cửa lại.
Dù vậy cũng không phải là tối om. Ánh sáng vẫn len qua khe hở của các tấm ván.
“Chúng ta ở đây chờ Kayama Naomi.” Shioriko nhìn ra bên ngoài cửa chớp, thì thầm. “Bác Inoue mới nhắn tin. Nghe nói cô Naomi đang trên đường từ tiệm sách Hitori về. Không biết khi nào sẽ tới nơi...”
Đầu Shioriko ở ngay dưới cằm tôi. Mái tóc đen dài sau lưng cô chọc vào ngực áo tôi nhồn nhột. Tôi choáng váng bởi hương thơm từ làn da cô tỏa đầy ắp không gian hẹp.
“Tại... tại sao phải trốn thế?”
“Để được chỉ cho chỗ giấu sách. Vì lát nữa, có lẽ cô Naomi sẽ mở nó ra.”
Cuối cùng tôi đã hiểu được câu chuyện. Nghĩa là không phải hỏi đàng hoàng để được chỉ tử tế mà là nhìn trộm.
“Làm sao cô biết là nó ở thư phòng? Mà làm sao cô Naomi bằng lòng về đây mở chỗ giấu chứ?”
“Xét việc Kayama Akira mất đã được một năm mà vẫn không tìm thấy, và việc ông ấy lúc còn sống đã ở thư phòng rất nhiều, thì khả năng nó ở đây là cao nhất. Trên thực tế. Naomi sẽ đến bây giờ. Lý do là lá thư.”
“Lả thư?”
“Bác Inoue kể với cô Naomi rằng có lẽ chiều nay người của tiệm Biblia sẽ tìm được series Đội thám tử nhí ở thư phòng, hơn nữa còn bổ sung... Rằng bác ấy đã gửi một lá thư cho Kayama Akira lúc sinh thời, nói về ý định kết hôn với Naomi, nghe nói thư cất ở chỗ không ai thấy, nhưng chỉ sợ không thoát được con mắt tinh tường của mấy người ở tiệm Biblia...”
Nói như thế thì đúng là phải đến xem rồi. Có điều...
“Lá thư ấy có thật không?”
“Tôi không biết. Nghĩ đến việc cô Naomi mở được chỗ giấu, bác Inoue đã đưa ra ý tưởng đó.”
Dẫu đang gặp bế tắc thật, nhưng ăn không nói có thế này thì quá đà nhỉ! Chúng tôi bị Kayama Naomi ghét từ đầu đã đành, nhưng Inoue làm thế liệu có sao không?
Bịch. Lưng cô va vào người tôi. Cô hơi loạng choạng, phần sau đầu cô đụng ngay vùng trên tim tôi, làm tôi suýt nhảy cẫng lên.
“Xin lỗi anh, chỗ này khó dùng nạng quá. Xin lỗi... Au!” Shioriko cố gắng nhích mạnh người ra xa thì lại va đầu vào cửa.
“Không sao chứ?”
“Vâng.”
Shioriko trả lời trong khi xoa trán. Tôi lo lắng cho phần thân trên đang lảo đảo của cô.
“Dựa vào tôi cũng được. Nếu cô thấy đứng khó.”
Tôi nói nhỏ. Sau một lúc do dự, Shioriko rụt rè tựa lưng vào tôi thật. Sức nặng của cơ thể ấm áp và mềm mại làm tôi gần như mất bình tĩnh.
“Thấy thoải mái hơn một chút rồi. Cảm ơn anh!”
“Không, không có gì.”
Không gian rơi vào im lặng. Chỉ còn nghe được tiếng thở của nhau.
“Hễ im lặng là thấy ngài ngại sao ấy!” Shioriko thì thầm vẻ khổ sở.
“Ừm, thì...”
Chính vì thế, làm đội thám tử nhí thì được, chứ người lớn đàng hoàng rồi mà còn trốn ở đây thì rất kì cục. Chúng tôi vừa nhìn ra thư phòng vắng tanh vừa tìm đề tài nói chuyện với nhau. Rồi cô lên tiếng, “À... Về chuyện hẹn hò mà anh Daisuke đã nói lần trước...”
Trong giây lát, tôi thất thần. Sao lại giở đề tài ấy ra ở đây!
“Hẹn hò, với tôi, phải không?”
“Vâng... Làm gì còn ai khác nữa...”
“Phải rồi!”
Shioriko thở một hơi dài. Diễn biến có vẻ đáng ngờ. Tôi nóng lòng chờ đợi câu tiếp theo.
“Tôi thì... những chuyện thế này nếu không nói rạch ròi sẽ không hiểu đâu... À, trước đây đã từng ra ngoài với anh Daisuke nhỉ. Không chừng cũng có thể coi là hẹn hò, phải không?”
Một câu ngây ngô như thế mà cũng hỏi được. Nhưng cô tỏ ra hoàn toàn nghiêm túc.
“Ừm, mà... lần ấy, cũng khó định nghĩa lắm.”
Việc đi ra ngoài với cô đơn giản là rất thú vị. Cảm giác cụ thể thế nào, tôi khó mà diễn tả trôi chảy được.
“Động đến lĩnh vực này, tôi cực kì tối dạ... Tôi không hiểu là do cách nói hay thời điểm nói. Hễ nghĩ đến chuyện yêu đương kết hôn của bản thân thì tôi không thể nghĩ suôn sẻ được... Mà có lẽ là tại tôi không muốn suy nghĩ mấy. Đọc trong sách thì thấy hay nhưng mà...”
Trong khi lắng nghe, tôi dần dần trấn tĩnh. Cô từng nói là không định kết hôn. Vậy thì chắc cũng không yêu đương. Tạm thời tôi lý giải như thế.
“À, tóm lại là... tôi...”
Tóm lại là tôi xin phép được từ chối chứ gì? Dù thế thì Daisuke này cũng không hối hận. Miễn là Shioriko không ác cảm, tôi sẽ tìm cơ hội để thử mời lần nữa. Muốn tiến triển với cô thì cần phải kiên...
“Sẽ hẹn hò.”
Không biết tự lúc nào Shioriko đã quay lại, ngước nhìn tôi. Dù trong bóng tối, tôi vẫn thẫn thờ nghĩ đôi mắt đen của cô thật là đẹp.
“Hả?”
“Dù đã tự hỏi lý do, tôi vẫn không hiểu nổi... Nhưng nếu đối tượng là anh Daisuke thì có khi thu xếp được. Vì vậy, chúng ta hẹn hò đi!”
“Thật không?”
“Vâng. Việc lần này tạm ổn thì ngày nghỉ tới, chúng ta sẽ đi chơi.”
“Là thật phải không?” Tôi nhấn mạnh, dai dẳng, đến tội nghiệp.
Cô gật đầu.
Suýt chút nữa là tôi đã làm tư thế chiến thắng. Chưa phải quan hệ yêu đương hay gì cả, chỉ là một lời hứa sẽ hẹn hò. Nhưng đối tượng là Shinokawa Shioriko. Cứ xét tình hình từ trước đến nay thì đây quả là một bước tiến phi thường.
“Vậy, cô có chỗ nào muốn đi không?”
Tôi vừa tấp tểnh tính chuyện tương lai thì Shioriko đưa ngón trỏ lên môi, im lặng nhìn ra ngoài cửa chớp.
Cửa ra vào nặng nề hé ra, Kayama Naomi lặng lẽ lẻn vào thư phòng. Dáng điệu hấp tấp, vai khoác chiếc áo mỏng có mũ với những nếp gấp nhấp nhô. Sau khi kiểm tra để đảm bảo rằng ở hành lang không có ai, bà đóng cửa thư phòng lại.
Không chừng qua người giúp việc, bà đã biết sự có mặt của chúng tôi trong ngôi nhà này. Bà vội vàng đến chiếc bàn gần cửa sổ, lần lượt mở từng ngăn kéo. Đột nhiên trong một khắc, tay bà khựng lại như giật mình rồi cầm lên một vật nhỏ màu bạc.
Là chiếc huy hiệu BD mà Shioriko đã tìm thấy, nhưng ngay lập tức Naomi lấy lại bình tĩnh, ném chiếc huy hiệu xuống bàn, tiếp tục công việc ban đầu.
Cuối cùng, chắc không thấy vật cần tìm trong các ngăn kéo, bà lại nhìn quanh thư phòng một lượt, rồi dừng mắt ở cánh cửa tủ mà chúng tôi đang nấp.
Tôi nín thở. Kayama Yoshihiko nói rằng đã dọn dẹp trong đây rồi nhưng có thể bà em gái không biết. Nếu cửa chớp mở ra thì tất cả công sức sẽ thành bọt nước.
Không, Naomi lắc đầu, rời mắt đi. Tôi vuốt ngực thở phào.
Bà từ từ tiến tới bộ bàn ghế tiếp khách. Nó giống với bộ bàn ghế ở tầng một, hai chiếc sofa bọc da đặt đối diện nhau. Kể cả chiếc bàn, các chi tiết gỗ đều được làm từ cùng một vật liệu. Kayama Yoshihiko nói là gỗ bách.
Tôi nghĩ chắc Naomi định nghỉ giải lao một chút nhưng không phải vậy. Bà quỳ trước bộ sofa, thò tay vào đáy chiếc sofa chân thấp. Xem chừng bà đang chạm tay vào chỗ này chỗ nọ theo một trình tự nào đó. Chẳng mấy chốc bà đã cầm miếng đệm của ghế ngồi lên một cách nhẹ nhàng im ắng.
À...
Trong sofa có cài cơ quan... Chỗ giấu đó đúng là có thật và người phụ nữ này cũng biết chỗ đó.
“Đúng như dự đoán... ‘Ghế người’... ‘Thằn lằn đen’? Không, là ‘Khối vàng’ không chừng...”
Shioriko lẩm bẩm đây hứng thú. “Ghế người” thì tôi nhớ là đã nghe ở đâu đó rồi. Hình như nghe được tiếng cô hay sao mà Kayama Naomi tự dưng nghi ngờ nhìn quanh thư phòng.
“Đi thôi, anh Daisuke!” Gọi tôi xong, Shioriko mở toang cửa tủ.