Hơn trăm người tề tựu ngoài Huyền Võ Kim Điện ở trên núi Thiên Trụ Kim Đỉnh, lố nhố như những bóng ma vậy.
Lúc ấy Đằng Long như kẻ mất hồn, không biết xử trí sao cho phải.
Mạn Nhân sư thái bỗng lên tiếng:
- Bần ni khuyên Chưởng môn nhân của Võ Đang, chống giữ ở trên đây chỉ là tạm thời thôi chứ lâu thì thế nào cũng bị kẻ địch tấn công lên ngay. Lúc ấy không còn đường lối tẩu thoát nữa, chi bằng quý vị hãy theo bần tăng các người trở về Nga Mi trước, rồi nghĩ cách đối phó kẻ địch sau.
Đằng Long đáp:
- Hảo ý của sư thái, bần đạo rất cảm ơn. Nhưng lần này bổn sơn bị tai biến lớn như vậy, không phải là sức của bần đạo địch không nổi chúng. Chỉ vì chúng xảo quyệt tấn công lén khiến bần đạo không sao đề phòng kịp. Bây giờ chúng ta trấn thủ trên Thiên Trụ này, nếu quân giặc có tới thì chúng không sao ẩn nấp vào đâu được nữa.
Y vừa nói tới đó bỗng có một giọng nói theo gió vọng tới:
- Vô Lượng Thọ Phật! Nghiệp chướng! Có mau quỳ xuống nhận tội không? Tiếng nói đó như kim châm vào lỗ tai, tiếp đó trên Kim Đỉnh có bóng người nhanh nhẹn xuất hiện. Khi mọi người nhìn kỹ thì mới hay đó là một đạo sĩ tóc bạc phơ, tiếp theo đó có mấy bóng người nữa cũng nhảy xuống chỗ bãi đất trống.
Đằng Long vừa trông thấy lão đạo sĩ đó, sắc mặt đại biến, đột nhiên nhảy xuống vực sâu ngàn trượng. Quần đạo của phái Võ Đang đều lần lượt quỳ xuống không dám nói nửa lời.
Sự việc xảy ra quá đột ngột khiến các cao thủ của Nga Mi phái cũng đều kinh hãi đứng ngẩn người ra, Tỷ Trúc đại sư vội tiến lên một bước, vái chào và nói:
- Thái Huyền đạo trưởng vẫn mạnh giỏi chứ? Tuy y hỏi như vậy nhưng trong lòng kinh ngạc và thắc mắc vô cùng.
Thái Huyền đạo trưởng dùng giọng mũi kêu hừ một tiếng rồi đáp:
- Đạo sĩ già này không tốt, chứ chết rồi lại được đầu thai làm người khác, có phải tốt hơn bây giờ không? Mạn Nhân sư thái trông thấy những người tới nào là Thái Thanh, Thái Không hai vị đạo trưởng, người trong nhóm Võ Đang Tam Lão và Lam Tinh Vũ Sĩ, người Chưởng môn cũ với các tay môn hạ đệ tử của ông ta nên bà ta kêu ủa một tiếng và lầm bầm tự hỏi: "Họ chẳng chết thật rồi hay sao?" Lam Tinh Vũ Sĩ rất thính tai, đã nghe thấy tiếng của bà ta liền lạnh lùng trả lời:
- Người đời ai cũng biết anh em bần đạo đã chết rồi. Nhưng đây là một vụ lừa dối rất lớn của võ lâm và trong đó còn một âm mưu kinh người định làm khuynh đảo võ lâm nữa.
Không ngờ sư thái cũng bị mắc lỡm, lại cấu kết với bọn phản đồ!...
Mạn Nhân sư thái nghe nói vậy hổ thẹn vô cùng nghĩ thầm: "Ai biết các người bị hãm hại, bọn phản đồ một tay che trời đảo lộn thị phi của đời, không riêng gì một mình ta bị trầm mê như vậy! Ngay cả Đằng Long, chính việc làm của y cũng là do người ta sai bảo chứ không phải do y tự chủ, nhưng dù sao y cũng phải hổ thẹn với lương tâm." Đang lúc ấy, bà ta bỗng nghĩ đến chuyện bốn năm trước, Chưởng môn nhân của phái Nga Mi ở trên Thiên Phật Đỉnh tiếp kiến một vị cao thủ của phái Võ Đang, họ thương lượng kín ba ngày liền rồi cao thủ của phái Võ Đang lẳng lặng bỏ đi, Kim Đỉnh thượng nhân tuyệt nhiên không nhắc nhở đến chuyện đó và chúng ta các người cũng không để ý đến, rồi lâu ngày quên bẵng đi. Chẳng lẽ lần đó Vạn Đằng Long chưởng môn lên thương lượng độc kế để lật đổ Chưởng môn nhân của phái Võ Đang chăng? Bà ta càng nghĩ càng thấy có lý, nhưng lúc này không tiện nói rõ bằng không sẽ mang tai họa vào người ngay.
Lúc ấy Lạc Dương đã dẫn các người lên tới Kim Điện, chàng vừa bước tới cửa đã quát lớn:
- Vạn Đằng Long đâu? Lam Tinh Vũ Sĩ thở dài một tiếng rồi đáp:
- Dù sao bần đạo cũng phải nhận lỗi này, phản đồ sợ tội đã nhảy xuống vực sâu muôn trượng, có lẽ lúc này y đã tan xương nát thịt rồi, khiến thiếu hiệp không được đích tay giết y trả thù, bần đạo thật áy náy vô cùng.
Lạc Dương như bị sét đánh ngang tai, nước mắt trào ra, vừa khóc vừa hỏi:
- Y nhảy xuống nơi nào? Thái Huyền đạo trưởng chỉ tay chỗ Đằng Long vừa nhảy xuống xen lời:
- Bần đạo không ngờ phản đồ sợ tội lại tự tử nên không kịp ngăn lại...
Y chưa nói dứt, Lạc Dương đã biến sắc mặt, quay mình chạy về phía đó, mấy nàng hoảng sợ vô cùng vội chạy theo sau. Cao thủ của phái Nga Mi không còn mặt mũi nào ở lại nữa, do vậy Tỷ Trúc đại sư chắp tay chào và nói:
- Bần tăng không biết quý phái có sự nguy hiểm như vậy, cũng may đạo trưởng được an toàn vô sự, đây là việc riêng của quý phái, người khác không tiện tham dự vào, xin cho phép anh em bần tăng cáo lui.
Lam Tinh Vũ Sĩ đáp:
- Xin đại sư cứ tự tiện, thứ lỗi cho bần đạo không tiễn.
Tỷ Trúc đại sư nói tiếp:
- Không dám, khi nào đạo trưởng tuyên bố với võ lâm chính danh phục vụ, anh em bần đạo sẽ đến mừng.
Nói xong y dẫn các cao thủ của Nga Mi phái đi luôn.
Võ Đang Tam Lão rầu rĩ vô cùng. Thái Thanh đạo trưởng liền thở dài một tiếng và nói:
- Đời người như một giấc mộng, thoáng cái đã qua trăm năm, không ngờ chúng ta còn được trông thấy ánh nắng mặt trời, chiêm yết Nguyên đệ.
Nói tới đó, y quay lại nói với Lam Tinh Vũ Sĩ rằng:
- Chưởng môn nhân còn không mau kiếm Lạc thiếu hiệp trở lại để cám ơn thiếu hiệp đã cứu phái Võ Đang mình, rồi hãy quét sạch nội bộ sau cũng chưa muộn.
Lam Tinh Vũ Sĩ cúi mình vái chào đáp:
- Đệ tử xin tuân mệnh.
Một lát sau, dưới Thiên Trụ Phong, trong những khe núi xác ngổn ngang máu me đầm đìa, có mây người đang chạy đi chạy lại tìm kiếm vật gì.
Nhưng tìm mãi không thấy xác của Đằng Long đâu hết, không biết y sống chết thế nào.
Lạc Dương đứng ngẩn người ra, khóc sướt mướt, mấy người vợ đứng cạnh cứ khuyên bảo mãi.
Tố Lan với một giọng dịu dàng nói:
- Lòng hiếu thảo của Dương huynh làm cho ông trời cũng động lòng thương sẽ không phụ người khổ tâm, thế nào cũng có ngày lão tặc sa lưới.
Lạc Dương nhìn Bách Thành nức nở nói:
- Lão tặc mất tích khiến tại hạ không biết xử trí như thế nào cho phải? Vạn nhất lão tặc hối cải, ẩn núp một nơi, tại hạ biết kiếm y ở đâu đây? Như vậy có phải ôm hận suốt đời không? Bách Thành thấy Lạc Dương đau lòng như vậy cũng phải thương hại. Nếu không phải vì mấy người dưới hầm chưa mạnh, không làm mất thì giờ của Lạc Dương thì lão tặc Vạn Đằng Long đâu có dịp nào đào tẩu như vậy. Lão hiệp ngẫm nghĩ giây lát mới đáp:
- Mỗ đoán chắc Vạn Đằng Long, nếu còn sống ở trên đời thế nào cũng không ẩn núp một nơi để tu hành đâu. Y là người độc ác nhất, không khi nào chịu ở yên một nơi như vậy.
Trong một năm trời, thế nào y cũng lại xuất đầu lộ diện để tác oai tác quái, rồi những tên ma quỷ đã lâu không ra đời sẽ dụ y đi. Thiếu hiệp cứ yên tâm, trước sau thế nào y cũng sẽ chết ở trong tay thiếu hiệp.
Lúc ấy các tay cao thủ của Võ Đang và Cái Bang đều tới. Lạc Dương đành phải gạt lệ làm ra vẻ tươi cười. Lam Tinh Vũ Sĩ rất cung kính mời Lạc Dương các người lên Tỷ Tiêu Cung rồi Tĩnh Phổ đạo nhân nói cho mọi người biết một vụ bí mật rất lớn.
Thì ra bốn năm trước đây Vạn Đằng Long lập tâm chiếm cứ núi Võ Đang là do Kim Đỉnh thượng nhân đặt mưu kế và sai y làm. Có một lần Đằng Long ngẫu nhiên tiết lộ bảo trong các đại môn phái đều có người cấu kết mật với Kim Đỉnh thượng nhân là tầm ăn dâu, cứ từ từ mà tiến hành nếu độc kế đó thành công thì ba năm sau, võ lâm sẽ thay đổi hẳn.
Bách Thành nghe xong cả kinh thất sắc thở dài và nói:
- Mỗ đã biết trước việc này rồi, nhưng vì chưa có bằng cớ nên chưa dám cả quyết, cứ tấm tức mãi trong lòng mấy năm nay. Bây giờ nghe lời nói của Tĩnh Phổ đạo trưởng, mỗ mới biết tai kiếp của võ lâm không sao tránh khỏi được.
Lam Tinh Vũ Sĩ vội hỏi:
- Xin hỏi thí chủ cuộc thế võ lâm sẽ biến chuyển ra sao? Bách Thành ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp:
- Hiện giờ phán đoán thì hãy còn hơi sớm, việc trong võ lâm thiên biến vạn hóa trí tuệ của tại hạ có hạn, nhiều khi cũng đoán lầm. Nếu vì tinh anh của võ lâm, vì lời nói của tại hạ mà toi mạng thì tại hạ gánh vác sao nổi tội lỗi lớn lao ấy...
Nói tới đó, lão nghiêm nghị nói tiếp:
- Nhưng hiện giờ có ba chuyện có thể nói được, một là quý phái nên giả bộ không biết Kim Đỉnh thượng nhân đã sai Vạn Đằng Long tách phân như vậy mà cứ tiếp tục giao hảo với Nga Mi để Kim Đỉnh thượng nhân khỏi ngờ, lần này quý phái hao tổn nguyên khí rất lớn cần phải bồi bổ trước đã.
Lam Tinh Vũ Sĩ đáp:
- Bần đạo xin lĩnh giáo.
Bách Thành lại nói tiếp:
- Kim Đỉnh thượng nhân hay tin Vạn Đằng Long thất thố, thế nào cũng ngấm ngầm báo cho các tay tâm phúc của y ẩn núp trong các đại môn phái biết, lúc này hãy tạm thời ngưng hành động. Chúng ta cần phải điều tra ra ngay những tâm phúc của y ẩn núp trong các đại môn phái đó là những ai? Những người ấy ắt phải là những cao thủ của phái đó bề ngoài rất coi thường danh lợi, nhưng việc này khó làm lắm vì chúng ta không thể nói rõ chuyện này cho các Chưởng môn nhân của các đại phái, vì Chưởng môn của phái đó không biết người ấy là ai, hễ sơ suất để sơ hở một chút thế nào cũng bị lây họa diệt thân ngay chưa biết chừng chính là Chưởng môn nhân của phái ấy. Vì vậy chúng ta phải xếp đặt một cách cẩn thận mới có thể đánh cho chúng tan rã được và sau này mới khỏi còn tai họa nữa.
Người ở trong điện mà được nghe chuyện đó có hơn hai mươi người ai nấy đều tỏ vẻ lo âu.
Bách Thành nhìn Độc Ty, Phong Vân Cái, Miêu Tích Thọ và Tố Lan rồi nói:
- Còn có một việc Trần mỗ phải kiếm một chỗ bí ẩn để tĩnh tâm xem cuộc thế của võ lâm sau này mới có thể đặt mưu kế chu đáo cứu vãn võ lâm, nhưng thiên hạ rộng lớn như vậy mà Trần mỗ chưa sao nghĩ ra được ba thước đất nào là yên ổn cả.
Bằng Cách nghe nói ngạc nhiên hỏi:
- Sao Trần lão sư lại nói như vậy? Bách Thành mỉm cười không nói năng gì cả. Phong Vân Cái liền xen lời nói:
- Kẻ ăn mày này có một chỗ rất kín đáo và bí mật, không biết có hợp dùng cho Trần lão sư ẩn thân không, mà chỗ đó chỉ có một mình kẻ ăn mày này biết thôi.
Bách Thành nghe nói và mừng rỡ vô cùng và đỡ lời:
- Nếu có chỗ ấy thì chúng ta phải đi ngay mới được.
Võ Đang Tam Lão, Lam Tinh chưởng môn các người khẩn khoản giữ quần hùng ở lại thêm một ngày nữa.
Bách Thành vừa cười vừa đáp:
- Quả đất tròn, sau này thế nào chúng ta cũng còn gặp nhau, không phải tại hạ các người không muốn ở lại thêm một ngày nhưng lúc này là lúc rời khỏi nơi đây tốt nhất vì tin đồn vẫn còn chưa truyền đi khắp nơi, tên phản đồ vẫn còn hoảng sợ, như vậy chúng tôi mới có thể bình yên đi được. Nếu trì hoãn thêm, ắt phải có người theo dõi, như vậy tại hạ bị nguy hiểm liền. Không riêng gì thế...
Võ Đang các người biết lời nói của Bách Thành rất phải, nên không dám giữ nữa, liền tiễn các người ra khỏi núi.
Lương Hằng Phổ với Lạc Dương vừa trông thấy nhau đã thành tri kỷ ngay, nhất định đòi theo đi để giúp sức. Lạc Dương cũng có thêm một người trợ giúp cho nên cũng cho ông ta đi cùng.